Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành, thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn. Còn đối với những học sinh đang thời cắp sách tới trường như chúng em thì thầy cô giáo chính là những người cha , người mẹ thứ hai.
Thầy cô - hai chữ thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho chúng em . Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh . Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến .Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị . Thầy cô dạy cho chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn , thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ . Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển,lèo lái chuyến đò đó nên chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn , để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui ,niềm không chỉ riêng của chúng em , mà còn của thầy cô nữa.Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng ,cao quí đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em.

Bài văn cảm nghĩ về cô giáo - Ảnh minh họa
Con người chắc hẳn ai cũng có thời cắp sách tới trường. Đó là khoảng thời gian đẹp nhất ,thời của tuổi mộng mơ,của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi,của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng em ,uốn nắn chúng em từng chút một trên con đường học vấn .Từ khi chúng ta còn bi bô tập nói đã đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó , thầy cô đã dạy cho chúng ta biết thế nào là lễ nghĩa , là biết cách cư xử cho phải phép . Rồi từng ngày ,chúng ta bướclên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức .Thầy cô luôn dõi theo chúng ta . Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ , một lần không thuộc bài ,thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở .Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức ,cho chúng em một tương lai tươi đẹp .
Chúng em luôn tự hào vì là học sinh của trường Nguyễn Huệ, tự hào không chỉ vì được học tập trong một môi trường tốt ,mà còn vì chúng em đã được những thầy cô giáo giỏi tận tình dạy dỗ.Ở đây,thầy cô giáo không chỉ đơn thuần là một người thầy,người cô mà còn là người cha người mẹ .Thầy cô sẵn sàng dành thời gian lắng nghe những thắc mắc ,những tâm sự của chúng em .Thầy cô có thể tạo cho chúng em những trận cười sảng khoái trong giờ học khi chúng em cảm thấy căng thẳng.Thầy cô có thể kiên nhẫn lắng nghe và thông cảm với chúng em .Thầy cô khẽ cười và gật đàu khi chúng em cúi chào lễ phép .Nhưng thầy cô buồn khi chứng kiến chúng em hỗn láo.Phải chăng thầy cô đã luôn không cho phép mình được khóc mỗi khi học trò hư,để giữ lòng mãi cứng rắn dạy bảo chúng em.Vâng,tất cả ,tất cả ,từ những gì nhỏ nhặt nhất đến những điều cao cả nhất chúng em đều coi trọng,vì đó là tình thương mênh mông như trời biển của thầy cô dành cho chúng em.
Trên cuộc đời này, có biết bao tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc.Tình mẫu tử ,tình phụ tử ,tình anh em và cả tình thầy trò .Mọi tình cảm đều có ý nghĩa khác nhau .Thầy cô đã cho chúng em hiểu thế nào là tình thầy trò ,một tình thầy trò thực thụ.Chúng em sẽ mãi biết ơn thầy cô.Chúng em sẽ cố gắng dành tặng cho thầy cô những đóa hoa điểm mười chứa đựng sự biết ơn sâu sắc nhất của chúng em vào những ngày 20-11.Chúng em biết rằng tình cảm đó sẽ không bằng những gì thầy cô dành cho chúng em.Nhưng chúng em sẽ cố gắng làm cho thầy cô cảm thấy tự hào về chúng em,để thầy cô có thể mỉm cười mãn nguyện.Thầy cô ơi ,thầy cô sẽ mãi là người dìu dắt chúng em trên đường đời.Chúng em sẽ luôn chăm chỉ học hành để không phụ lòng thầy cô.
Thân bài: - Lý do mình yêu mến thầy, cô giáo
- Hình ảnh thầy cô giữa đàn em nhỏ
- Giọng nói thầy cô lúc giảng bài rất hay
- H/ảnh thầy cô theo dõi lớp học
- H/ảnh thầy cô vui mừng khi học trò đạt thành tích cao trong học tập, thể thao,...
- H/ảnh thầy cô buồn khi có học sinh vi phạm kỷ luật, học tập
- Thầy cô quan tâm đến sự buồn vui của lớp
- Thầy cô là những người chia sẻ khi em gặp chuyện đâu buồn
=> do đó, hình ảnh những người thầy cô đã để lại trong em nhiều tình cảm và ký niệm tốt đẹp mà không bào giờ em có thể quên được.
Kết bài: - Tình cảm về thầy ,cô giáo. Có thể hứa hẹn.

"Em nghe thầy đọc bao ngày
Tiếng thơ đỏ nắng xanh cây quê nhà
Mái chèo nghe vọng sông xa
Êm êm như tiếng của bà năm xưa…"
Đó là những câu thơ được trích từ bài “Nghe thầy đọc thơ” - một bài thơ mà em rất yêu thích. Lý do em yêu thích bài thơ ấy, không chỉ vì nó rất hay, mà hơn hết là vì nó dường như đã viết về người thầy mà em yêu quý nhất - thầy Khoa.
Thầy Khoa là thầy giáo chủ nhiệm của em hồi lớp 2. Lúc ấy, thầy đã ngoài bốn mươi tuổi, làm nghề dạy học được gần hai mươi năm. Lần đầu gặp thầy, em đã rất sợ sệt bởi vẻ ngoài nghiêm túc của thầy. Thầy Khoa có vẻ ngoài điển hình của một người giáo viên nghiêm túc. Mái tóc đã pha chút bạc của thầy lúc nào cũng được chải vuốt gọn gàng. Khi đến trường, thầy luôn mặc áo sơ mi được là phẳng phiu, sơ vin gọn gàng trong chiếc quần âu không một nếp gấp. Ngay cả đôi giày da của thầy lúc nào cũng sáng bóng, sạch sẽ. Khuôn mặt thầy luôn nghiêm túc, đôi môi khẽ mím, và hầu như thầy chẳng mấy khi nở nụ cười. Mỗi ngày, thầy luôn đến trường đúng giờ. Cứ năm phút trước khi vào học là thầy có mặt ở trên bàn giáo viên. Thầy cứ ngồi ở đó, im lặng quan sát những học sinh của mình.
Mỗi giờ học của thầy đều vô cùng thú vị. Thầy dạy học một cách chậm rãi, cẩn thận. Điều gì học sinh không hiểu, thầy sẽ dạy lại, một lần không hiểu thì dạy hai lần, hai lần không hiểu thì ba lần. Chẳng khi nào thầy khó chịu cả. Em cũng chẳng thấy thầy quát mắng học sinh bao giờ hết. Khi có ai làm sai, thầy lại im lặng, nhìn chăm chú vào học sinh ấy, cho đến khi người học trò nhỏ tự mình nhận lỗi mới thôi. Cách phạt học sinh của thầy cũng rất khác. Thầy không đánh, không mắng, không chép phạt, cũng không gọi phụ huynh. mà thầy chỉ yêu cầu học sinh ngồi im lặng ở góc lớp. Ngồi đến hết buổi học thì trở về nhà. Ấy vậy mà em thấy cách của thầy vô cùng hiệu quả. Trong lớp học của thầy, đứa học trò nào cũng nghiêm túc học tập.
Hồi ấy, tuy đã lên lớp 2 nhưng em vẫn đọc rất kém. Không chỉ đọc chậm, mà còn không thể đọc liền mạch được, cứ ngắc ngứ mãi. Mỗi khi em đứng dậy đọc, các bạn lại cười ồ lên. Vậy nên, trong tiết tập đọc đầu tiên mà thầy Khoa dạy, em đã rất lo lắng. Khi đến lượt mình, em đứng dậy đọc, mồ hôi ở tay thắm cả vào trang sách. Em bắt đầu đọc từng chữ một “Hôm… nay… là…” Chưa dứt câu, tiếng cười quen thuộc từ các bạn lại vang lên, nhưng nó đã dừng lại ngay lập tức. Em ngước đầu ra khỏi trang sách, thì ra thầy Khoa đang nghiêm mặt nhìn cả lớp. Khi mọi người đã yên lặng, thầy nhẹ nhàng nói: Em đọc tiếp đi. Và rồi, lần đầu tiên sau bao ngày, em đứng đọc hết một bài văn trước lớp. Dù em đọc chậm, ngắc ngứ nhưng thầy vẫn kiên nhẫn chờ đợi. Chữ nào em không đọc được, thầy lại đọc mẫu cho em trước, rồi em bắt chước theo. Sau khi em đọc xong, thầy gật đầu và bảo: Tốt lắm, em ngồi xuống đi. Lời khen ấy của thầy đã khiến em vô cùng sung sướng và có thêm niềm tin. Từ hôm ấy, tiết tập đọc nào thầy cũng gọi em đứng dậy đọc trước lớp. Hiểu được tấm lòng của thầy, em càng thêm ra sức tập luyện. Ở nhà, hôm nào em cũng tập đọc để nâng cao khả năng của mình. Vậy nên, chỉ hơn một tháng sau, em đã có thể đọc rất tốt rồi. Vào hôm sau đó, lần đầu tiên em xung phong đứng dậy đọc bài. Sau khi đọc xong, em sung sướng nhìn thầy, và đó cũng là lần đầu em thấy thầy cười tươi đến vậy, một nụ cười sung sướng của người giáo viên khi học sinh của mình tiến bộ. Điều thầy Khoa đã trao cho em chính là sự bao dung, niềm tin của một nhà giáo. Chính sự tin tưởng của thầy đã giúp em có thêm động lực để cố gắng học tập hơn.
Đến bây giờ, đã nhiều năm trôi qua. Nhưng hình ảnh người thầy giáo ngồi bên khung cửa, cùng giọng đọc trầm ấm ấy vẫn luôn khắc ghi trong tâm trí của em. Em luôn kính yêu và quý mến thầy rất nhiều. Mỗi lần về thăm trường cũ, em đều ghé qua lớp học của thầy. Đứng ngoài cửa sổ nhìn vào bên trong, hồi ức lại những ngày xưa ấy. Và nhẩm theo giọng đọc của thầy.
Em mong thầy mãi luôn khỏe mạnh, sống vui vẻ. Để có thể chắp thêm đôi cánh ước mơ, vun đắp thêm cho nhiều thế hệ học sinh nữa. Để cho những đứa trẻ như em lại có cơ hội được học với một người thầy giáo tuyệt vời như thầy.
TL
Mỗi người thầy người cô như một ánh nắng sớm mai đánh thức tỉnh mọi điều diệu kì trong con người chúng ta. Trong rất nhiều nhiều những tia nắng ấy thì luôn có một tia nắng luôn dõi theo em từng ngày, đó chính là cô giáo chủ nhiệm lớp 5 của em.
Cô có dáng người cao cao, ánh mắt cô dịu hiền và nụ cười thì tỏa nắng luôn khiên em cảm thấy cô thật gần gũi, bước vào tuổi tứ tuần nên những nếp nhăn trên trán cô đã ngày càng lộ rõ hơn. Giọng nói của cô thật ấm áp, những lần cô đọc thơ luôn cuốn hút chúng em nghe cô đọc thơ mà không có tiếng động gì ngoài những làn gió mát và có lẽ giọng nói ấy chẳng bao giờ em quên được, mỗi ngày đến lớp em đều thấy cô trong bộ tranh phục thanh lịch ngồi cùng các bạn trong lớp để chia sẻ những câu chuyện đầu ngày. Nếu ai có hỏi em về cô thì em luôn tự hào mà kể rằng cô của chúng em rất hiền lành, tốt bụng và luôn thấu hiểu mọi chuyện, em nhớ có lần vô tình đi học mà em quên mang cả cái hộp bút to ở nhà làm buổi học hôm ấy không có cây bút nào ghi bài, ấy vậy khi thấy cô không những không mắng mà mẹ nhàng lấy trong cặp ra một cây bút máy thật đẹp nhẹ nhàng nói “ Em dùng cây bút của cô nhé ” chỉ hành động nhỏ như vậy thôi làm em ghi nhớ suốt thời học sinh.
Em rất yêu quý cô cô như là người mẹ thứ hai của em vậy, em hứa sẽ cố gắng học tập tốt để cô luôn nở nụ cười trên môi
K cho mik nha
HT
Cô luôn dành tình yêu thương đến học sinh. Năm nào cũng vậy, cứ đầu năm là mọi người lại thấy cô tất tả đi khắp các cửa hàng văn phòng phẩm để vận động tập sách về hỗ trợ cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn. Cô còn vận động các bạn trong lớp chia sẻ những bộ sách cũ với những em học sinh khóa sau, để các em không phải lo lắng vì thiếu sách đến trường. Mỗi khi cô nghe bạn nào không đến lớp được vì hoàn cảnh khó khăn, cô tìm đến tận nhà để động viên, an ủi. Cô dạy chúng tôi rằng mỗi người chúng ta chính là một bông hoa nhỏ, hãy để sắc hương của mình làm đẹp cho cuộc đời. Muốn được vậy, chúng ta chỉ cần làm nhiều việc tốt thì sắc hoa càng lung linh hơn. Mỗi lời dạy của cô luôn khắc sâu trong trái tim chúng tôi. Người ta nói “cô giáo như mẹ hiền” còn đối với chúng tôi, cô như người bạn thân thương, cùng chia sẻ buồn vui trong cuộc sống. Cô không chỉ dạy chúng tôi chữ nghĩa mà còn dạy cách sống, cách làm người. Thời gian sẽ trôi qua nhưng ký ức về cô giáo dạy văn nhỏ nhắn nhưng nghị lực mạnh mẽ và tâm hồn giàu lòng nhân ái sẽ mãi mãi còn lại với chúng tôi. Mỗi ngày đến lớp, qua những bài học ý nghĩa từ cô, chúng tôi như được bước thêm một bước để tự thấy mình nhỏ bé và cố gắng hoàn thiện mình hơn.
Năm học lớp Một, cô Trang là cô giáo chủ nhiệm của lớp em. Cô có mái tóc óng mượt, đôi mắt đen và sáng. Dáng người cô nhỏ nhắn và nhanh nhẹn. Giờ Toán, cô hướng dẫn chúng em đọc bài và trả lời câu hỏi. Giờ học Tiếng Việt, cả lớp chăm chú nghe cô giảng. Cô ân cần hướng dẫn chúng em tập viết. Em nhớ nhất là khi cô cười, nụ cười của cô giống hệt một tia nắng ấm áp truyền cho chúng em thêm hứng khởi học tập. Khi em và các bạn mắc lỗi, cô luôn nhắc nhở chúng em bằng giọng dịu dàng mà nghiêm trang. Chúng em rất yêu quý và kính trọng cô. Nghe lời cô chúng em chăm chỉ học.
Tham khảo
Những năm học tiểu học vừa qua, em đã học rất nhiều thầy cô giáo. Tuy bài giảng đến từ mỗi thầy, cô đều thật hay và ý nghĩa, nhưng em vẫn nhớ nhất là cô Hà.
Năm cô dạy lớp em, cô cũng không còn trẻ, vì mái tóc thầy đã ngả hoa râm. Dáng người cô hơi gầy, tác phong điềm tĩnh và nước da hơi rám nắng của cô khiến bất cứ ai đã nhìn là nhớ mãi. Nhưng điểm nổi bật nhất của cô có lẽ là đôi mắt. Đôi mắt cô hơi trĩu xuống, nhưng khi nhìn lướt qua thì khó có thể thấy, vì nó luôn bị che khuất bởi cặp kích dày của cô. Hàng ngày, cô đến trường, ăn mặc cũng không khác bình thường là mấy, vẫn chỉ là áo sơ mi, quần tây, trên tay xách chiếc cặp đen, trông cô thật giản dị, gần gũi.
Những ngày có tiết trên lớp, thường thì cô không bỏ buổi nào, ngay cả khi có những việc như việc gia đình, sức khoẻ làm cô buồn phiền đi nữa. Những giờ lên lớp của cô, các bạn ai cũng chăm chú nhìn lên bảng, năng phát biểu ý kiến, vì bài giảng của cô không bao giờ thiếu mất sự thú vị, làm chúng em thêm say mê học tập. Những lúc chúng em tiến bộ, cô lại khích lệ làm em thêm vui và cố gắng học tập hơn.
Trong mỗi buổi họp hay sau mỗi tiết dự giờ, các thầy cô thường trao đổi với nhau về cách giảng dạy cho bài học thêm cuốn hút. Rồi trong những ngày tập khai giảng đầu năm học, hay các buổi biểu diễn văn nghệ trường, cô tham gia nhiệt tình lắm… Nhiều lúc có ai gặp chuyện vui buồn, cô đều chia sẻ, cảm thông. Có lẽ cũng vì vậy, mà các thầy cô giáo đều rất quí mến cô, như một người đồng nghiệp tốt, một người bạn thân.
Trong mỗi buổi họp phụ huynh, cô luôn nắm chắc kết quả học tập, sự cố gắng, phấn đấu của từng bạn để thông báo với cha mẹ chúng em. Nhờ sự quan tâm tận tình của cô mà cha mẹ em đã phần nào hiểu được những hoạt động của em ở lớp, ở truờng. Vậy nên, mẹ em luôn liên lạc với cô mỗi tối thứ bảy, trao đổi với cô về tinh hình học tập của em…
Mỗi lần đi qua nhà cô buổi sáng, em đều thấy cô tưới nước cho cây cối, vườn tược. Hình ảnh một cô giáo đứng trên bục giảng không khác nhiều so với cô lúc ấy, vẫn rất giản dị nhưng đầy thân thương.
Ai ai trong cuộc đời học sinh cũng có một người thầy hay một người cô giáo mà mình yêu mến, kính trọng. Em cũng vậy. Trong năm năm học tiểu học, có nhiều cô dạy em và cô nào em cùng yêu mến, kính trọng nhưng người khiến em yêu mến nhất chính là cô Mai.
Cô Mai là giáo viên chủ nhiệm của em khi học lớp năm dưới mái trường tiểu học. Lương Thị Tuyết Mai là tên cô. Ôi! Cái tên mới đẹp làm sao! Cô có vóc dáng hơi mập nhưng khá cao. Em được biết cô năm nay bốn mươi tuổi nhưng em thấy cô như trẻ hơn cái tuổi của mình. Khuôn mặt cô hình trái xoan rất đẹp. Mái tóc cô dài, óng ả, có màu đen nhánh thường được cô buộc lên cao cho gọn. Trông cô thật trẻ trung khi buộc cao tóc lên bởi vì mái tóc đó rất hợp với khuôn mặt hình trái xoan của cô. Cô có một đôi mắt rất đẹp, nổi bật trên khuôn mặt. Dưới đôi mắt tinh anh kia là một cái mũi dọc dừa, thanh tú làm sao! Cô rất hay cười và mỗi lần cười cô lại để lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tẳp đằng sau đôi môi đỏ tươi. Nước da cô trắng ngần, tuyệt đẹp. Mỗi khi cô bước đi trên bục giảng là tà áo dài tím lại phấp phới bay. Trong lớp em, ai cũng bảo là cô đẹp nhất trường. Đứa nào cũng ước được đẹp giống cô một chút thôi cũng được.
Cô Mai là một giáo viên nhiều kinh nghiệm, tâm huyết với nghề; đi dạy đã gần hai mươi năm. Cô Mai rất thương yêu học sinh và lúc nào cũng muốn giúp đỡ học trò học giỏi, đạt kết quả tốt. Trong lớp em năm đó có khoảng chừng bảy bạn học không tốt. Cô liền dạy phụ đạo thêm cho các bạn đến khi nào các bạn tiến bộ hẳn và cô không nhận một đồng nào từ phụ huynh. Cô còn cố gắng đến trường sớm để cùng truy bài với chúng em. Không những vậy, cô còn quan tâm giúp đỡ các bạn nghèo, khó khăn. Bằng chứng là cô Mai đã đến tận nhà các bạn nghèo để tặng quà, làm ba mẹ các bạn rất cảm động. Có lần bạn Tú Anh bị bệnh nặng phải nghỉ học cả tuần, cô liền đến thăm và nhờ chúng em chép bài hộ bạn. Các phụ huynh và chúng em rất cảm động trước tấm lòng yêu thương rộng lớn của cô đối với học sinh. Mẹ em bảo rằng: “Cô Mai đúng là một giáo viên giỏi, tận tâm với học sinh. Mẹ rất mừng vì con được cô dạy học.”. Em thầm nghĩ rằng mẹ nói thật đúng vì cô Mai là giáo viên giỏi, tận tâm khi mà chúng em không hiểu chỗ nào là cô sãn sàng giảng lại kĩ hơn cho chúng em hiểu. Em thấy mình may mắn khi được vào học lớp cô.
Đối với đồng nghiệp, cô Mai luôn vui vẽ, cởi mở và cô luôn dìu dắt các đồng nghiệp trẻ. kính trọng các thầy cô lớn tuổi hơn mình. Em được biết rằng, gia đình cô chẳng khá giả gì. Chồng cô là thương binh luôn yếu ớt và bệnh tật. Cô còn có hai con nhỏ nên gia đình luôn gặp khó khăn nhưng cô lại bỏ tiền túi ra để mua quà thưởng cho các bạn học giỏi, chăm ngoan. Em thấy cô thật đáng khâm phục. Hôm có kết quả thi cuối kì hai, cô đã thưởng cho các bạn cao điểm nhất một cây bút máy màu xanh rất đẹp mà đến giờ em vẫn còn giữ.
Bây giờ em đã trở thành một học sinh lớp bảy, nhưng em vẫn nhớ đến người giáo viên dạy mình năm lớp Năm. Em thật sự yêu mến, kính trọng và rất khâm phục cô Mai. Đến giờ em vẫn chưa thể về trường cũ thăm cô được. Em cảm thấy mình thật có lỗi khi ngày 20/11 không về thăm cô. Cô Mai là người em yêu mến, kính trọng vì cô là giáo viên hết sức thương yêu học sinh. Em luôn mong cô được khoẻ mạnh, hạnh phúc, được học sinh yêu mến. Cô Mai ơi, một ngày nào đó em sẽ về thăm cô!
Đề 1 : Biểu cảm về 1 thầy cô giáo mà em yêu quý
Có lẽ trong cuộc đời của mỗi con người, ngoài cha mẹ là những bậc sinh thành , thầy cô giáo cũng có công lao rất lớn . Còn đối với những học sinh đang thời cắp sách tới trường như chúng em thì thầy cô giáo chính là những người cha , người mẹ thứ hai.
Thầy cô - hai chữ thiêng liêng mà chỉ có những học sinh đủ tư cách mới được phép gọi. Họ là những người đã dẫn dắt chúng em đi trên con đường đời của riêng mình, người chắp cánh ước mơ cho chúng em . Mọi người vẫn thường nói thầy cô là người lái đò cho học sinh . Khi một năm học kết thúc là chuyến đò cập bến .Có lẽ trong chuyến đò đó đã có biết bao điều thú vị . Thầy cô dạy cho chúng em biết rằng trong cuộc sống có rất nhiều khó khăn , thử thách nhưng cũng có vô vàn niềm vui và sự bất ngờ . Nhờ thầy, nhờ cô luôn tận tình điều khiển,lèo lái chuyến đò đó nên chúng em đã vượt qua tất cả những khó khăn , để rồi theo chuyến đò cập bến cảng kiến thức trong niềm vui ,niềm không chỉ riêng của chúng em , mà còn của thầy cô nữa.Những gì thầy cô làm cho chúng em thiêng liêng ,cao quí đâu kém những gì cha mẹ làm cho chúng em.
Con người chắc hẳn ai cũng có thời cắp sách tới trường.Đó là khoảng thời gian đẹp nhất ,thời của tuổi mộng mơ,của những ý tưởng vụt đến rồi vụt đi,của cả sự ngỗ nghịch. Chính thầy cô là những người thay đổi cuộc đời chúng em ,uốn nắn chúng em từng chút một trên con đường học vấn .Từ khi chúng ta còn bi bô tập nói đã đã được đưa tới trường mẫu giáo để tập làm quen với trường lớp. Cũng chính tại đó , thầy cô đã dạy cho chúng ta biết thế nào là lễ nghĩa , là biết cách cư xử cho phải phép . Rồi từng ngày ,chúng ta bướclên những bậc cao hơn của nấc thang kiến thức .Thầy cô luôn dõi theo chúng ta . Từ một con điểm tốt, một ý tưởng hay cho đến một sai phạm nhỏ , một lần không thuộc bài ,thầy cô đều chú ý khen ngợi hoặc nhắc nhở .Thầy cô là những người thầm lặng đưa chúng em đến đỉnh cao của kiến thức ,cho chúng em một tương lai tươi đẹp .
Chúng em luôn tự hào vì là học sinh của trường Nguyễn Huệ, tự hào không chỉ vì được học tập trong một môi trường tốt ,mà còn vì chúng em đã được những thầy cô giáo giỏi tận tình dạy dỗ.Ở đây,thầy cô giáo không chỉ đơn thuần là một người thầy,người cô mà còn là người cha người mẹ .Thầy cô sẵn sàng dành thời gian lắng nghe những thắc mắc ,những tâm sự của chúng em .Thầy cô có thể tạo cho chúng em những trận cười sảng khoái trong giờ học khi chúng em cảm thấy căng thẳng.Thầy cô có thể kiên nhẫn lắng nghe và thông cảm với chúng em .Thầy cô khẽ cười và gật đàu khi chúng em cúi chào lễ phép .Nhưng thầy cô buồn khi chứng kiến chúng em hỗn láo.Phải chăng thầy cô đã luôn không cho phép mình được khóc mỗi khi học trò hư,để giữ lòng mãi cứng rắn dạy bảo chúng em.Vâng,tất cả ,tất cả ,từ những gì nhỏ nhặt nhất đến những điều cao cả nhất chúng em đều coi trọng,vì đó là tình thương mênh mông như trời biển của thầy cô dành cho chúng em.
Trên cuộc đời này, có biết bao tình cảm vô cùng thiêng liêng và sâu sắc.Tình mẫu tử ,tình phụ tử ,tình anh em và cả tình thầy trò .Mọi tình cảm đều có ý nghĩa khác nhau .Thầy cô đã cho chúng em hiểu thế nào là tình thầy trò ,một tình thầy trò thực thụ.Chúng em sẽ mãi biết ơn thầy cô.Chúng em sẽ cố gắng dành tặng cho thầy cô những đóa hoa điểm mười chứa đựng sự biết ơn sâu sắc nhất của chúng em vào những ngày 20-11.Chúng em biết rằng tình cảm đó sẽ không bằng những gì thầy cô dành cho chúng em.Nhưng chúng em sẽ cố gắng làm cho thầy cô cảm thấy tự hào về chúng em,để thầy cô có thể mỉm cười mãn nguyện .Thầy cô ơi ,thầy cô sẽ mãi là người dìu dắt chúng em trên đường đời.Chúng em sẽ luôn chăm chỉ học hành để không phụ lòng thầy cô.Xin hãy tin vào chúng em
Đề 2 : Biểu cảm về quê hương em
Làng quê Việt Nam luôn gợi ta nhớ đến mái đình thấp thoáng bên lũy tre xanh, cái giếng cuối làng nước trong veo, chú mục đồng vắt vẻo trên lưng trâu… Nhưng với tôi, đẹp nhất, quan trọng nhất vẫn là cây đa nơi ngưỡng cửa làng.
Đầu làng tôi có một cây đa to lắm. Không biết cây được trồng từ bao giờ, chỉ biết khi lũ trẻ tuổi tôi biết chơi trồng nụ trồng hoa, ô ăn quan… thì cây đã lớn lắm rồi. Có lần, chúng tôi chơi trò “nối vòng tay lớn”, tôi và hai bạn nữa nối tay nhau mà vẫn không ôm trọn thân cây.
Cây nằm trên một bãi đất bằng phẳng, cỏ xanh um, ngay cạnh cổng làng. Vào những hôm trưa hè nắng gắt, từ xa, cái vòm rộng lớn của những tán cây như vẫy gọi người đi đường hãy nhanh lên, nhanh lên để được ngồi dưới gốc đa, uống bát nưởc chè xanh, tránh cái nắng gay gắt. Thân cây giờ to đến mức ba, bốn người lớn ôm không xuể. Rễ đa ngoằn ngoèo nổi lên mặt đất thành những hình thù quái lạ, nhiều cái trông như những con trăn, con rắn đang uốn khúc.
Cứ mỗi độ xuân sang, những làn mưa nhẹ như đánh thức mầm non tỉnh giấc. Cây đa nhanh chóng cởi bỏ bộ áo vàng nhàu nhĩ của mùa đông, thay vào đó là tấm áo choàng xanh biếc của mùa xuân. Những cái lá to dần, dầy lên theo năm tháng, màu xanh biếc cũng dần dần thẫm hơn. Để rồi khi cái nắng hè bắt đầu chói chang, những tán lá trở nên xanh um, lan rộng như một cái ô khổng lồ, che mát một khoảng đất rất rộng. Những khi đi làm đồng về, bố mẹ tôi và các bác trong làng thường ngồi nghĩ ở đó, uống bát nước chè xanh sóng sánh, râm ran bàn chuyện vụ mùa… Lũ trẻ chúng tôi được nghỉ học nên cũng thường tụ tập dưới gốc đa, vui chơi hoặc bày ra những trò tinh nghịch của tuổi học trò. Chơi chán, mệt, chúng tôi nằm dài trên bãi cỏ ngay cạnh gốc đa, nháy mắt với những tia nắng lọt qua kẽ lá hoặc đánh nhịp chân theo tiếng gió rì rào… Thấp thoáng trong tán cây, những chú chim thoăn thoắt chuyền cành, có những con vô tư líu lo hót, có những con thì lại đang chí chóe với nhau, ôi! Cảm giác thật dễ chịu, tuyệt vời làm sao. Nhưng rồi mùa hè cũng lại qua đi như mùa xuân. Khi những chiếc lá đa ngả sang màu vàng và xuất hiện những đốm đen, ấy là khi mùa thu đến. Chúng tôi cũng đã bước vào năm học mới. Mỗi khi có dịp đi qua, tôi thấy cây có vẻ buồn. Chắc cây nhớ chúng tôi. Sang đông, cành cây trơ trụi lá, trông càng buồn thảm. Theo dòng thời gian luân chuyển, cây vẫn giữ được vẻ trầm ngâm điềm tĩnh. Trong các mùa của cây, có lẽ thời điểm đẹp nhất là mùa hè.
Cây đa cổ thụ đã gắn bó với tuổi thơ tôi và cuộc sống của dân làng tôi. Mỗi khi nhớ về làng quê, tôi lại nhớ đến hình ảnh cây đa với quán nước đầu làng. Tôi nhớ đến những con nghé được làm từ những chiếc lá đa to và dày. Những con nghé làm bằng lá đa là thứ đồ chơi quen thuộc của lũ trẻ nhà quê chúng tôi. Cứ mỗi lần nhớ đến con nghé lá đa nghển cổ gọi “nghé ọ”, lòng tôi lại trào lên một niềm vui thơ trẻ.
Bao năm qua, cây đa vẫn đứng đó, như một tiêu điểm và che mát cho một vùng đất rộng. Cây còn như một nhân chứng lịch sử. Nó chứng kiến sự đổi thay của làng quê, chứng kiến những cuộc chia tay đầy lưu luyến đưa tiễn những người con ưu tú của mình lên đường bảo vệ quê hương…
Hình ảnh cây đa luôn in sâu trong tâm trí tôi. Cây đa như một người ông hiền từ và tốt bụng, luôn dang tay chào đón những đứa con đi xa trở về. Tôi mong “ông đa” sống mãi cùng dân làng, mãi mãi là người bạn già tri kỉ của mỗi người dân thôn xóm.
Tham khảo!
Trong một đời người, ai mà không có những thời cấp một, cấp hai, những thời đi học cùng bạn bè, những thời “nhất quỷ nhì ma thứ ba học trò”. Ôi! Sao cứ mồi lần nhớ lại là tôi rất muốn dược quay lại thời gian ấy, sao mà thân thương quá! Nhân ngày 20/11, tôi quay lại trường xưa và thấy nhiều thứ thay đổi quá. Cái hồ cá bây giờ đã lớn hơn ngày trước, vậy mà tôi cứ ngỡ đó là một thế giới to lớn đã được thu nhỏ lại. Tôi cồn nhớ cây bàng ngày nào vẫn chỉ bằng tôi, nhưng giờ đây nó đã trở thành một cây bàng cao to, vĩ đại như cây cột đình. Tôi còn nhớ những giàn mướp được trồng trước ban công giờ lại được thay bằng những chậu hoa lan màu trắng. Căn – tin trường được sửa sang đẹp hơn. Tôi còn thấy những chỗ mà chúng tôi hay chơi đá cầu, đá bóng dưới gốc cây phượng vĩ. Những kỉ niệm chợt ùa về trong chốc lát. Mọi thứ giờ đây đã khác đi rất nhiều. Tuy giờ đã là một học sinh cấp hai nhưng tôi vẫn còn quý trọng những kỉ niệm đẹp về thầy cô, mái trường và bạn bè cùa mình. Những kỉ niệm này sẽ không bao giờ phai nhòa trong tôi.
Ai ai trong cuộc đời học sinh cũng có một người thầy hay một người cô giáo mà mình yêu mến, kính trọng. Em cũng vậy. Trong năm năm học tiểu học, có nhiều cô dạy em và cô nào em cùng yêu mến, kính trọng nhưng người khiến em yêu mến nhất chính là cô Mai.
Cô Mai là giáo viên chủ nhiệm của em khi học lớp năm dưới mái trường tiểu học. Lương Thị Tuyết Mai là tên cô. Ôi! Cái tên mới đẹp làm sao! Cô có vóc dáng hơi mập nhưng khá cao. Em được biết cô năm nay bốn mươi tuổi nhưng em thấy cô như trẻ hơn cái tuổi của mình. Khuôn mặt cô hình trái xoan rất đẹp. Mái tóc cô dài, óng ả, có màu đen nhánh thường được cô buộc lên cao cho gọn. Trông cô thật trẻ trung khi buộc cao tóc lên bởi vì mái tóc đó rất hợp với khuôn mặt hình trái xoan của cô. Cô có một đôi mắt rất đẹp, nổi bật trên khuôn mặt. Dưới đôi mắt tinh anh kia là một cái mũi dọc dừa, thanh tú làm sao! Cô rất hay cười và mỗi lần cười cô lại để lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tẳp đằng sau đôi môi đỏ tươi. Nước da cô trắng ngần, tuyệt đẹp. Mỗi khi cô bước đi trên bục giảng là tà áo dài tím lại phấp phới bay. Trong lớp em, ai cũng bảo là cô đẹp nhất trường. Đứa nào cũng ước được đẹp giống cô một chút thôi cũng được.
Cô Mai là một giáo viên nhiều kinh nghiệm, tâm huyết với nghề; đi dạy đã gần hai mươi năm. Cô Mai rất thương yêu học sinh và lúc nào cũng muốn giúp đỡ học trò học giỏi, đạt kết quả tốt. Trong lớp em năm đó có khoảng chừng bảy bạn học không tốt. Cô liền dạy phụ đạo thêm cho các bạn đến khi nào các bạn tiến bộ hẳn và cô không nhận một đồng nào từ phụ huynh. Cô còn cố gắng đến trường sớm để cùng truy bài với chúng em. Không những vậy, cô còn quan tâm giúp đỡ các bạn nghèo, khó khăn. Bằng chứng là cô Mai đã đến tận nhà các bạn nghèo để tặng quà, làm ba mẹ các bạn rất cảm động. Có lần bạn Tú Anh bị bệnh nặng phải nghỉ học cả tuần, cô liền đến thăm và nhờ chúng em chép bài hộ bạn. Các phụ huynh và chúng em rất cảm động trước tấm lòng yêu thương rộng lớn của cô đối với học sinh. Mẹ em bảo rằng: “Cô Mai đúng là một giáo viên giỏi, tận tâm với học sinh. Mẹ rất mừng vì con được cô dạy học.”. Em thầm nghĩ rằng mẹ nói thật đúng vì cô Mai là giáo viên giỏi, tận tâm khi mà chúng em không hiểu chỗ nào là cô sãn sàng giảng lại kĩ hơn cho chúng em hiểu. Em thấy mình may mắn khi được vào học lớp cô.
Đối với đồng nghiệp, cô Mai luôn vui vẽ, cởi mở và cô luôn dìu dắt các đồng nghiệp trẻ. kính trọng các thầy cô lớn tuổi hơn mình. Em được biết rằng, gia đình cô chẳng khá giả gì. Chồng cô là thương binh luôn yếu ớt và bệnh tật. Cô còn có hai con nhỏ nên gia đình luôn gặp khó khăn nhưng cô lại bỏ tiền túi ra để mua quà thưởng cho các bạn học giỏi, chăm ngoan. Em thấy cô thật đáng khâm phục. Hôm có kết quả thi cuối kì hai, cô đã thưởng cho các bạn cao điểm nhất một cây bút máy màu xanh rất đẹp mà đến giờ em vẫn còn giữ.
Bây giờ em đã trở thành một học sinh lớp bảy, nhưng em vẫn nhớ đến người giáo viên dạy mình năm lớp Năm. Em thật sự yêu mến, kính trọng và rất khâm phục cô Mai. Đến giờ em vẫn chưa thể về trường cũ thăm cô được. Em cảm thấy mình thật có lỗi khi ngày 20/11 không về thăm cô. Cô Mai là người em yêu mến, kính trọng vì cô là giáo viên hết sức thương yêu học sinh. Em luôn mong cô được khoẻ mạnh, hạnh phúc, được học sinh yêu mến. Cô Mai ơi, một ngày nào đó em sẽ về thăm cô!
Tôi không thể nào định nghĩa được tình thầy trò là gì? Phải chăng tình thầy trò có thể làm thay đổi cuộc sống của bạn dù chỉ là một phần nhỉ? Đó là tình cảm mà bạn có thể tìm thấy được một khoảnh khắc nào đó trong cuộc sống. Chắc hẳn trong chúng ta cũng đã có một thời gian gắn bó bên mái trường, được học tập dưới sự dìu dắt, chỉ bảo tận tình của thầy cô. Xúc động làm sao khi nghĩ về hình ảnh những người giáo viên đã luôn ân cần dạy dỗ chúng ta nên người.
“Cha mẹ cho ta hình hài, thầy cô cho ta trí thức”
Quả đúng là như vậy, công lao của thầy cô là to lớn biết nhường nào. Mà có lẽ là cả cuộc đời này, chúng ta cũng không thể nào đền đáp được hết. Chính các thầy cô là người lái đò đưa những thế hệ học trò cập bến tương lai. Làm sao tôi có thể quên những ánh mắt ấm áp, dịu hiền của thầy cô, những ánh mắt luôn dõi theo hình bóng của từng học trò bé nhỏ trong suốt cả quảng đời cấp sách đến trường. Hình ảnh những cô giáo trước tà áo dài thước tha. Những người thầy với vẻ mặt lúc nào cũng nghiêm khắc ấy lại chứa động cả một khoảng trời yêu thương rộng lớn đã để lại trước tâm trí những người học trò chúng tôi không biết đến bao nhiêu ký ức khó phai. Không chỉ vậy, điều gây ấn tượng nhiều nhất với tôi chính là nụ cười của các thầy cô. Đặc điểm này không hẳn là kiêu sa, cũng chẳng đặc biệt gì nhưng tôi lại vô cùng trân trọng những nụ cười ấy. Vì đó chính là sự động viên, khuyến khích mỗi khi tôi đạt điểm cao, là nguồn động lực giúp tôi vươn lên trong học tập. Mỗi khi tôi phạm lỗi, vẫn là khuôn mặt quen thuộc ấy nhưng hành động đã không còn những nụ cười vui vẻ của ngày nào mà thay vào đó là một ánh mắt nghiêm nghị. Mặc dù thầy cô không la hoặc trách mắng gì nhưng tôi như đọc được một chút buồn bã và thất vọng thoáng qua những đôi mắt kia. Những lúc như vậy sao mà tôi cảm thấy ân hận quá! Vì chính tôi đã làm các thầy cô cảm thấy thất vọng. Nhưng cũng nhờ đó mà tôi nhận ra được những lỗi lầm thực sự của mình để sửa chữa.
Đến tận bây giờ tôi mới nhận ra được một điều: không phải lúc nào thầy cô cũng cười với chúng tôi nhưng chỉ cần những người thầy, người cô cười một nụ cười yêu thương thì trong tôi bổng dâng trào một niềm vui sướng giống như tôi vừa làm được một điều gì rất lớn cho thầy cô. Sao lại có thể quên những nụ cười hạnh phúc, hay những nụ cười vỗ về,an ủi. Thầy cô ơi! Các thầy cô có biét rằng những nụ cười của các thầy cô lại chính là ngọn lửa hồng sưởi ấm những trái tim nhỏ bé non nớt của đám học trò chúng con hay không? Chỉ bao nhiêu đó là mình quá may mắn hơn rất nhiều đứa trẻ khác. Bao gánh nặng về cuộc sống, công việc, gia đình và những cực nhọc chất chồng lên đôi vai của những người giáo viên. Thật không thể nào có thể diễn tả được hết nỗi biết ơn sâu nặng cúa tôi đối với các thầy cô, những người luôn miệt mài bên những trang giáo án, truyền đến học trò chúng tôi những bài học hay và bổ ích, những người đã không quên nhọc nhằn giúp xây dựng một thế giới huy hoàng, một tương lai tươi sáng bằng con đường học vấn. Thế giới của tri thức nhân loại mới rộng lớn và bao la làm sao! Nhưng chính những người thầy người cô đã dẫn dắt chúng tôi bước vào một thế giới mà đối với các thế hệ học sinh dường như là hoàn toàn mới mẻ và lạ lẫm. Và rồi từng ngày trôi qua, tôi đã quen dần với mài trường này, nơi mà chúng tôi thường gọi là ngôi nhà thứ hai. Hình ảnh người thầy cô ân cần, tận tụy dạy cho chúng tôi không chỉ về kiến thức mà cả về những kĩ năng sống cần thiết không biết tự bao giờ đã trở thành một ấn tựợng khó phai trong ký ức những cô cậu học trò tinh nghịch ngày nào! Thầy cô đã dày công dạy dỗ chúng tôi nên người giúp chúng tôi biết thế nào là lòng nhân ái. Chính các thầy cô đã tạo nên những khoảng thời gian giúp những đứa học trò gặp gỡ, tìm hiểu nhau hơn. Thầy cô cũng như là cha mẹ của chúng tối. Dấu trường thành theo thời gian giờ đây tôi mới hiểu rằng làm giáo viên chưa hẳn là sung sướng. Tôi nghiêm khắc ghi trong tim những công ơn lớn lao của thầy cô giáo viên với niềm kính trọng nhất. Thầy cô ơi, những kiến thức được thầy cô đúc kết thành những tinh hoa của nhân loại qua boa nhiêu thế hệ đã giúp con nhận ra rằng, những gì mà ta thu thập được từ kho tàng kiến thức rộng lớn sẽ tan biết đi vào một khoảng không gian trống một khi chúng ta nhụt chí và lùi bước. Thầy cô đã gieo những hạt giống của trí tuệ vào tâm hổn trong sáng của những đứa học sinh, là người cầm bó đuốc tri thức của nhân loại soi đường chỉ lối cho thế hệ học trò.
Ôi! Tôi ước sao mình mãi là đứa học trò yêu dấu của thầy cô, mặc dù biết là không thể được. Tuy vậy, tôi vẫn cầu mong là các thầy cô sẽ mãi tiếp tục dẫn dắt nhiều thế hệ măng non bước qua cánh cửa dẫn đến một vùng đất kì dịu. Thầy cô ơi! Em không biết phải bày tỏ tình cảm của minh như thế nào nữa, em chỉ muốn cảm ơn vì tất cả những điều hay, điều bổ ích mà thầy cô đã truyền đạt đến thế hệ học sinh chúng em. Những người lái đò của một tương lai mộng mơ
Không thầy đố mày làm nên, một triết lí dân gian đã được lưu truyền từ bao đời nay. Điều này cho chúng ta thấy người thầy có vai trò to lớn đối với con đường học vấn của mỗi học trò. Dẫu là học trò bán tự, nhất tự (có câu "nhất tự vi sư, bán tự vi sư" - một chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy), huống hồ chi, chúng ta, trong đời ai chẳng là học trò hơn một lần "nhất tự" hiểu theo nghĩa rộng của khái niệm này. Nhưng điều tôi muốn nói đến ở đây là một mặt khác nữa của câu tục ngữ - Đó cũng là lời nhắn nhủ, khuyên răn chúng ta phải nhớ ơn thầy cô.
Mỗi người có được công danh, sự nghiệp thành đạt đều nhờ công ơn dạy dỗ của thầy cô. Những người chiến sĩ trong cuộc chiến sinh tử với giặc ngoại xâm, trong hành trang tinh thần mang ra mặt trận cũng có lời thầy cô. Chúng ta, hẳn đã nhiều người đọc nhật kí của anh Nguyễn Văn Thạc (Nhà xuất bản Thanh niên xuất bản dưới nhan đề Mãi mãi tuổi hai mươi) học sinh trường cấp 3 (THPT) Yên Hòa B - Từ Liêm, Hà Nội. Trang nhật kí ngày 24/5/1972, ghi trước khi anh hi sinh tại chiến trường Quảng Trị hai tháng, bảy ngày sau đó, người học trò này đã nhớ lời dạy thầy giáo cũ - thầy Lưu, và nói rằng, cho đến lúc này, anh mới hiểu hết lời dạy của thầy. Xin được trích đoạn nguyên văn "Lòng tin tưởng ở con người cũng chính là một nét riêng rất độc đáo của lòng nhân đạo - Điều này thầy Lưu đã nói rất nhiều lần với mình từ 3 năm trước, từ hơn 2 năm trước - Nhưng đến giờ mình mới hiểu một cách sâu xa và đầy đủ nhất". Người học trò Nguyễn Văn Thạc hiểu và xác định đúng đắn lẽ sống của đời mình. "Có thể ngày mai, cuộc đời sẽ trả lời mình bằng luồng gió lạnh ngắt, nhưng có hề chi, khi mình đã cống hiến cho cuộc dời một tâm hồn chính trực và cao cả - Biết yêu và biết ghét - Biết lăn lộn trong cái bình dị của cuộc sống mà cảm hiểu hạnh phúc không có gì so sánh nổi. Biết sống cao thượng, vươn lên trên tất cả những những gì tính toán cá nhân mòn mỏi và cằn cỗi. Phải, mình phải sống như vậy, phải cống hiến cho cuộc đời một tâm hồn như thế - Đây là mơ ước, là nguyện vọng, quyết tâm và cũng là trách nhiệm mình phải làm. Phải làm". Chính vì thế ta không thể quên được công ơn của thầy cô.
Thầy cô giáo là người hướng dẫn, bồi dưỡng, truyền đạt cho ta những kinh nghiệm mà nhân loại đã tích luỹ trong suốt quá trình lịch sử lâu dài về khoa học tự nhiên, khoa học xã hội và kinh nghiệm sống để mở rộng trí óc cho chúng ta. Thầy cô không chỉ cho chúng ta tri thức mà còn rèn luyện cho chúng ta bài học làm người. Lúc còn bé thơ thầy cô dạy ta từng chữ cái, từng con số, rồi theo năm tháng chúng ta dần lớn lên thầy cô dạy ta những điều hiểu biết cao hơn, rộng hơn để giáo dục ta thành người có tri thức, có đạo đức. Các thầy cô đã Vì lợi ích trăm năm trồng người, đào tạo chúng ta thành những người hữu ích. Tại sao danh họa Ý Lê-ô-na đơ Vanh xi (1452 - 1519) có thể trở thành đỉnh cao của thời Phục hưng và thế giới. Vì ông có người thầy là họa sĩ Vê-rô-ki-ô. Thoạt đầu thầy bắt cậu bé học trò vẽ quả trứng gà mấy chục ngày liền. Bởi ông muốn cho nhà họa sĩ thiên tài tương lai biết "trong một nghìn cái trứng, không bao giờ có hai cái hoàn toàn giống nhau...Do vậy nếu không cố công luyện tập thì không vẽ đúng được đâu...Đó còn là cách luyện mắt cho tinh, luyện tay cho dẻo". Các thầy cô giáo là người "mài sắt nên kim", công lao biết bao ! Thật đúng như nhà thơ Bùi Đăng Sinh, hiện nay đã là nhà giáo kì cựu, lúc còn ngồi trên ghế nhà trường đã viết :
Đồi cao thắm sắc ti gôn
Trồng hoa thầy đã trồng luôn cả người
Các thầy, các cô đang làm một nghề cao quý nhất, nghề dạy học, nghề mà dân tộc ta vốn rất coi trọng, quan tâm và biết ơn. Ông cha ta thường nói :
Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ phải yêu kính thầy
Vì học sinh thân yêu, các thầy giáo, cô giáo đã luôn luôn quan tâm đến sự tiến bộ, vui sướng trước sự trưởng thành của chúng ta, trăn trở trước thiếu sót mà chúng ta mắc phải. Từ cái nôi là nhà trường, tình cảm gắn bó giữa chúng ta và các thầy cô là một tình cảm đặc biệt, sâu sắc. Tình cảm đó sẽ cùng đi suốt cuộc đời, động viên, nâng đỡ chúng ta trưởng thành. Mọi người chúng ta phải khắc ghi và biết ơn. Phải ghi nhớ trong lòng, đạo thầy trò là một trong những đạo lớn, giữ cho xã hội lành mạnh, vững chắc. Lại xin kể với các bạn một câu chuyện mà nhân vật học trò là một nhà thơ nổi tiếng của chúng ta. Chuyện của nhà thơ Hoàng Cầm, thi sĩ yêu thương của miền Kinh Bắc, cái nôi của văn hóa Việt Nam. Nhà thơ đã làm cho con sông Đuống thành dòng sông trữ tình, dòng sông thi ca. Năm học 1935 - 1936, Hoàng Cầm học với thầy Hoàng Ngọc Phách, cũng là một nhà văn (tác giả Tố Tâm, thiên tiểu thuyết lãng mạn vào loại mở đầu văn chương lãng mạn). Ai ngờ sau đó ít lâu, lại lấy chị gái họ thầy giáo mình. Một ngày tết ở thị xã Bắc Ninh, khi hai vợ chồng thi sĩ đi chúc tết họ hàng, vào nhà thầy, theo tôn ti trật tự, thầy cứ một điều "thưa bác", hai điều "thưa bác". Vợ nhà thơ cũng thản nhiên "cậu câu, tôi tôi" mặc dù kém đến trên 20 tuổi. Song Hoàng Cầm thì không dám. Ông lễ phép xưng "con", gọi "thầy". Về nhà, bà vợ phàn nàn :
- Sao mình lại xưng "con" với cậu ấy ? Cậu ấy là em mình chứ !
Hoàng Cầm đã quả quyết trả lời :
- Anh phải tôn trọng cái điều có trước. Trước khi anh là chồng em, anh đã là học trò của ông Phách từ lâu rồi. Người thầy giáo ấy đã có công lớn đào tạo được ra anh hôm nay đấy em ạ !
Lòng biết ơn thầy cô là phải biết giữ đúng "Đạo". Nhưng cao hơn, phải được thể hiện bằng hành động cụ thể. Muốn vậy chúng ta phải học tập tốt, đạt nhiều thành tích cao. Đây cũng chính là đạo lí làm người, là cách ứng xử của người có nhân cách. Đất nước ta có rất nhiều tấm gương đáng để noi theo như người học trò con vua Thủy Tề của thầy Chu Văn An. Biết là trái mệnh Ngọc Hoàng, tất bị chết chém, nhưng vẫn tuân theo lời dạy bảo nhân nghĩa của thầy.
Bác Hồ từng dạy : Kẻ có tài mà không có đức là người vô dụng, người có đức mà không có tài thì làm việc gì cũng khó. Nền tảng của con người vẫn là đạo đức, đạo đức kết hợp với tài năng thì làm chuyện gì cũng thành công. Xã hội hiện đại ngày nay, vấn đề đạo đức đang còn nhiều cái để quan tâm, đó là tình trạng học sinh vô lễ, vô ơn bạc nghĩa với thầy cô. Thậm chí có hành vi lăng mạ, côn đồ. Tất cả đều bị chê trách, lên án gay gắt.
Trong bối cảnh như thế, thiết nghĩ, lòng biết ơn là món quà giá trị nhất, là bông hoa tươi thắm nhất để các thế hệ học sinh dâng tặng thầy cô kính yêu. Đây không phải chỉ là bổn phận và nghĩa vụ mà còn là thứ tình cảm cao quí, thiêng liêng, ở đâu, lúc nào cũng cần gìn giữ, nêu cao.
Bạn tham khảo nhé !!!![]()
“Ăn quả nhớ kẻ trồng cây
Có danh có vọng nhớ thầy khi xưa”
Đó chính là những câu thơ nói về nghề giáo, nghề mà luôn được yêu quý, kính trọng. Tôi rất yêu mến các thầy cô giáo của mình, những người để lại cho tôi những ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Kim Anh - cô giáo chủ nhiệm của chúng tôi.
Cô có mái tóc rất dài, mượt mà, đen nhánh và luôn phảng phất hương thơm. Đôi mắt cô to tròn, đen láy, vô cùng cương nghị nhưng cũng không kém phần dịu dàng. Khi chúng tôi đạt thành tích cao trong học tập, cô luôn nhìn chúng tôi với ánh mắt trìu mến. Còn mỗi khi chúng tôi mắc lỗi, đôi mắt cương nghị của cô lại đượm buồn. Đôi bàn tay cô thon dài, luôn viết ra những mạch văn giàu cảm xúc để chuyển tải bài học đến với chúng tôi.
Cô còn giúp chúng tôi nhớ bài lâu hơn bằng giọng nói của mình. Giọng nói của cô thật truyền cảm, khi thì dịu dàng, ấm áp, lúc lại dí dỏm, vui tươi khiến cho chúng tôi luôn tập trung vào bài học, quên cả thời gian. Tính cách cô hiền lành, chính trực, cô luôn nghiêm túc với công việc của mình. Hàng ngày, cô rất hay vui đùa với chúng tôi nhưng khi đã vào tiết học, cô cũng rất nghiêm khắc. Với cô dạy học không chỉ là một nghề, mà còn là một niềm đam mê.
Cô luôn chuẩn bị rất kỹ cho bài giảng của mình, nhiều khi cô còn sử dụng cả những đoạn "clip" ngắn về bài học, giúp chúng tôi có thể tiếp thu bài nhanh nhất. Dù cô đã là một giáo viên nhưng cô vẫn học, đó là sở thích của cô. Cô luôn thức đến ba, bốn giờ sáng mới đi ngủ vì sau khi soạn giáo án, cô lại tiếp tục học bài. “Học như một con đò ngược dòng vậy, các con ạ!” Lời cô nói thấm thía lòng chúng tôi.
Tôi nhớ nhất là khi cô đi tham quan với lớp chúng tôi. Lúc ấy, trên nét mặt cũng như trong đôi mắt của cô thể hiện sự lo lắng, bồn chồn không yên. Sau đó, chúng tôi mới vỡ lẽ, ra là hôm ấy, cô có bài thi môn triết học nhưng cô đã nghỉ thi để đi cùng với lớp chúng tôi vì cô sợ rằng có vấn đề gì không hay với chúng tôi, cô sẽ ân hận cả đời. Một kỉ niệm đáng nhớ khác là khi tôi bị ốm nên vào học muộn hơn so với các bạn. Khi ấy, tôi khá lo sợ do tôi đã nghỉ mất hai tuần. Tôi bước vào lớp với tâm trạng lo lắng. Cô biết là tôi đã nghỉ học, cô bèn giảng lại cho tôi những chỗ tôi chưa biết, chưa hiểu, rồi nhờ bạn cho tôi mượn vở để chép bù bài. Lúc đó tôi thấy mình nhẹ nhõm, thầm cảm ơn cô và các bạn.
Quả thật, nghề giáo thật là cao quý, giống như câu ví: “Nghề giáo là người lái đò tri thức qua sông”. Đó cũng là nghề mà tôi mong ước sau này khi trưởng thành. Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam 20-11, tôi muốn gửi lời chúc tới cô rằng: “Con chúc cô luôn mạnh khỏe! Con yêu cô nhiều lắm!
Em có thể tham khảo bài viết của bạn nhé
Có lẽ trong cuộc đời mỗi con người đều có những thầy cô giáo mà đi suốt cả cuộc đời có lẽ ta không bao giờ tìm thấy những người như họ. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề lúc nào cũng chỉ nghĩ đến những học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong suốt cuộc đời tôi sẽ không thể nào quên được cô.
Đó là cô An, một cô giáo còn rất trẻ, cô dậy môn văn. Ngày đầu tiên khi cô vào dậy lớp tôi cô mặc một chiếc áo dài màu trắng, trông cô thật trẻ trung và năng động. Cô dành một tiết đầu tiên để làm quen với lớp và tự giới thiệu về bản thân mình. Ngay từ những tiết học đầu tiên, cô đã cho tôi một quan niệm hoàn toàn khác về môn văn. Môn văn đối với tôi từ trước cho đến nay là một môn cực kì khó nhưng mỗi lời cô giảng giải khiến tôi như được bước vào một thế giới khác, một thế giới mà tôi có thể thỏa sức tưởng tượng và cho tôi biết thêm về tình yêu thương về tình cảm về mọi mặt trong xã hội. Cô không hắt hủi hay chê bai những đứa học kém như tôi mà thậm chí cô còn luôn quan tâm chỉ bảo một cách tận tình.
Trước đây sinh hoạt có lẽ là giờ mà bọn tôi sợ nhất nhưng kể từ khi có cô thì nó không còn đáng sợ như vậy nữa, nó là giờ mà chúng tôi lại tiếp tục được giao lưu bên cạnh đó thì cô cũng khuyên những bạn còn học kém phải phấn đấu hơn. Nhiều lúc tôi đã từng nghĩ nếu như suốt đời học sinh của tôi được học văn cô được cô làm chủ nhiệm thì hay đến mấy và có lẽ đó cũng là hy vọng của tất cả đám học trò chúng tôi. Có lẽ điều làm tôi không thể nào quên được ở cô còn là một kỉ niệm khiến tôi nhớ mãi. Đó là một lần thi cuối kì môn văn tôi được một con hai tròn trĩnh và cô yêu cầu tất cả lớp phải mang về cho bố mẹ kí vào. Điều này đối với tôi như một tiếng sét ngang tai bởi vì tôi đã hứa với ba mẹ là lần này điểm thi sẽ trên trung bình. Không thể để cho bố mẹ biết điều này được và trong đầu của một đứa trẻ non nót như tôi nảy lên một suy nghĩ sai trái.
Tôi quyết định đi lục lọi lại những quyển sổ mà bố tôi đã kí và học theo nét đó rồi kí lại. Tuy không được giống cho lắm nhưng tôi vẫn mạnh tay kí bừa ra sao thì ra. Hôm sau tôi vẫn nộp như bình thường và không thấy cô nói gì nên trong lòng tôi cảm thấy lâng lâng vui sướng. Tan trường tôi đang rảo bước thì bỗng nghe tiếng ai đó hỏi đằng sau “Khánh ơi đợi cô với”. Quay lại đằng sau thì ra đó là cô An. Thì ra cô đã biết đó không phải là chữ kí của ba tôi. Tôi không nói gì mà chỉ biết khóc òa lên vì sợ hãi. Cô ôm tôi vào lòng không một lời trách phạt. Cô nói sẽ không để chuyện này cho bố mẹ tôi biết với một điều kiện là trong kì thi cuối kì tôi phải đạt được điểm khá. Điều này đối với tôi thật khó nhưng vì sợ ba nên tôi đàng gật gù đồng ý.
Chẳng mấy chốc kì thi cuối kì đã gần tới tôi đang không biết xoay xở thế nào thì chiều hôm đó cô đến với một số tài liệu trên tay và cô nói sẽ kèm tôi học. Kì thi cuối kì đã tới và một tuần sau cô An thông báo điểm, tôi đã thực sự rất bất ngờ và không tin nổi vào mắt mình là một điểm chín đỏ chói. Tôi cảm ơn cô rất nhiều và từ đó trở đi tôi môn văn trở thành một môn mà tôi rất thích. Cô chính là người mẹ thứ hai của tôi và nếu không nói quá thì cô chính là người mang đến cho tôi một cuộc sống mới hoàn toàn khác. Cô không phải là người sang trọng hay quý phái gì mà cô rất gần giũ, giản dị như chính những đứa học sinh mà cô đang dậy vậy và chính điều đó đã khiến cho những đứa học sinh nghèo như chúng tôi cảm thấy yêu thương cô đến kì lạ. Cô cũng có một cuộc sống không mấy khấm khá gì khi còn phải nuôi một người em đang học đại học nhưng mỗi khi chúng tôi nghỉ phép cô luôn đến thăm động viên an ủi và luôn đem theo khi là hộp bánh khi là hộp sữa. Cô giáo tôi là như thế đấy chân thành và mộc mạc đến lạ thường.
Những bài học lời dăn dạy của cô tôi sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng tôi sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí tôi.
“ Khi thầy viết bảng bụi phấn rơi rơi
Có hạt bụi nào rơi trên bục, có hạt bụi nào rơi trên tóc thầy”
Những ca từ ca ngợi tình cảm thiêng liêng của những người Thầy luôn là đề tài được các tác giả đưa vào thơ ca. Lời bài hát trên được trích từ bài hát “Bụi phấn” với nội dung thể hiện tình cảm của người học trò dành cho người Thầy của mình và đó cũng là những tâm tư em dành cho một người thầy giáo lớp 5 của em .
Tên đầy đủ của thầy là Nguyễn Xuân Tình, thầy là giáo viên dạy môn Toán năm nay tuy đã bước sang tuổi 50 nhưng phong thái của thầy còn rất nhanh nhẹn và chính xác đến từng con số. Bản chất môn Toán là môn số học rất cứng nhắc lại luôn đòi hỏi sự chính xác và mạch lạc thế nhưng qua cách dạy của thầy nó lại trở thành môn học em yêu thích nhất, thầy đưa những công thức cứng nhắc thành những bài vè để chúng em dễ dàng tiếp thu kiến thức hơn, sự tận tuỵ với nghề với cả lớp khiến cho không khí lớp học bớt căng thẳng đi rất nhiều, đôi khi thầy còn như người cha lo cho chúng em từ ly nước chúng em trong những ngày hè nóng bức. Để không phụ lòng của thầy bằng cách luôn cố gắng học tập chăm chỉ thì chúng em còn đặt cho thầy một cái tên gọi rất gần gũi thân thương là “ Cha Già”, bởi dĩ thầy với chúng em đã quá đỗi là một gia đình, hình ảnh mà người Cha Già ấy trên bục giảng hăng say đến quên những hạt bụi phấn bám cả lên áo thầy khiến thầy trông già đi như vẽ lên một bức mang giá trị tinh thần tuyệt vời. Dù biết rằng còn nhiều khó khăn phía trước hơn nữa nhưng những gì thầy mang lại là động lực tuyệt vời để chúng em vượt qua, chính nhờ thầy lái đò mà mọi khó khăn chúng em đều vượt qua tất cả để cập bến thành công, nhìn thầy nở nụ cười mỗi khi cả lớp hoàn thành suất sắc bài học, bài thi hay là cả những khi vài giọt mồ hôi lăn tăn trên trán là khi mà những người học trò như tụi em cảm thấy hạnh phúc và kính yêu thầy biết nhường nào.
Đó là thầy giáo em rất yêu quý thầm mong thầy luôn khỏe và một thời gian nữa khi quay lại trường em vẫn có thể thấy hình ảnh thầy đứng trên bục giảng cùng các em lớp dưới, giờ đây cứ mỗi lần đến dịp 20-11 cho dù thế nào em cũng không quên rằng đang có một người Cha Già luôn đón chào mình phía trước.
Ai ai trong cuộc đời học sinh cũng có một người thầy hay một người cô giáo mà mình yêu mến, kính trọng. Em cũng vậy. Trong năm năm học tiểu học, có nhiều cô dạy em và cô nào em cùng yêu mến, kính trọng nhưng người khiến em yêu mến nhất chính là cô Hương
Cô Hương là giáo viên chủ nhiệm của em khi học cấp hai. Đinh Thị Việt Hương là tên cô. Ôi! Cái tên mới đẹp làm sao! Cô có vóc dáng đầy đặn. Em được biết cô năm nay bốn mươi tuổi nhưng em thấy cô như trẻ hơn cái tuổi của mình. Khuôn mặt cô hình trái xoan rất đẹp. Mái tóc cô óng ả, có màu đen nhánh. Trông cô thật trẻ trung vì mái tóc đó rất hợp với khuôn mặt hình trái xoan của cô. Cô có một đôi mắt rất đẹp, nổi bật trên khuôn mặt. Dưới đôi mắt tinh anh kia là một cái mũi dọc dừa, thanh tú làm sao! Cô rất hay cười và mỗi lần cười cô lại để lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tẳp đằng sau đôi môi đỏ tươi. Nước da cô rám nắng, tuyệt đẹp. Trong lớp em, ai cũng bảo là cô đẹp nhất trường. Đứa nào cũng ước được đẹp giống cô một chút thôi cũng được.
QUẢNG CÁOCô Hương là một giáo viên nhiều kinh nghiệm, tâm huyết với nghề; đi dạy đã gần hai mươi năm. Cô rất thương yêu học sinh và lúc nào cũng muốn giúp đỡ học trò học giỏi, đạt kết quả tốt. Trong lớp em năm đó có khoảng chừng ba bạn học không tốt. Cô liền dạy phụ đạo thêm cho các bạn đến khi nào các bạn tiến bộ hẳn và cô không nhận một đồng nào từ phụ huynh. Cô còn cố gắng đến trường sớm để cùng truy bài với chúng em. Không những vậy, cô còn quan tâm giúp đỡ các bạn nghèo, khó khăn. Các phụ huynh và chúng em rất cảm động trước tấm lòng yêu thương rộng lớn của cô đối với học sinh. Mẹ em bảo rằng: “Cô Hương đúng là một giáo viên giỏi, tận tâm với học sinh. Mẹ rất mừng vì con được cô dạy học.”. Em thầm nghĩ rằng mẹ nói thật đúng vì cô Mai là giáo viên giỏi, tận tâm khi mà chúng em không hiểu chỗ nào là cô sãn sàng giảng lại kĩ hơn cho chúng em hiểu. Em thấy mình may mắn khi được vào học lớp cô.
Những bài học lời dăn dạy của cô em sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng em sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí tôi. Những bài học lời dăn dạy của cô tôi sẽ không bao giờ quên được. Hình ảnh cô và những lời nói ân cần cô chỉ bảo chúng em sẽ luôn khắc ghi trong tâm trí em.
QUẢNG CÁOEm rất chi là yêu thích cô Lê Thị Tương vì đã rất tốt với em
Trong tất cả đời học sinh,sẽ có rất nhiều thầy cô cứ mỗi lần nhìn lại trang sách thì sẽ hiện lên từng bóng dáng của thầy cô đấy,cảm xúc với từng trang sách môn văn,chính là thầy dạy môn ngữ văn lớp 7
Bài làm
Trong những năm tháng của tuổi học trò, chắc chắn ai cũng đã từng có sự ấn tượng với những thầy cô đã dạy mình trong những năm tháng tuổi học trò. Nhưng người để lại cho em ấn tượng sâu sắc không phải cô giáo chủ nhiệm hay cô hiệu trưởng mà là thầy Đạo, thầy dạy môn ngữ văn cho lớp chúng em tuy thầy dạy chỉ được gần một năm học nhưng ấn tượng của em về thầy rất sâu sắc. Tuy trong lớp chúng em nói chuyện rất nhiều và thường xuyên có những bạn không tập trung trong giờ thầy cũng chỉ nhắc nhở. Tuy bề ngoài thầy rất nghiêm khắc nhưng thầy rất quý học sinh . Nhờ có những buổi học của thầy giúp em hiểu được nhiều kiến thức hơn và hiểu biết rộng thêm về thế giới bao la ngoài kia, dạy cách đối mặt với những khó khăn trong xã hội . Dù vậy mai sau em vẫn không quên được công ơn của thầy
Trong quãng đời học sinh, người mà em luôn yêu quý và kính trọng nhất là cô giáo chủ nhiệm của em. Cô không chỉ là người dạy cho em những kiến thức bổ ích mà còn luôn quan tâm, yêu thương và giúp đỡ em trong học tập cũng như trong cuộc sống. Cô có dáng người nhỏ nhắn, khuôn mặt hiền hậu và nụ cười rất ấm áp. Mỗi khi bước vào lớp, cô luôn mang đến cho chúng em cảm giác gần gũi và vui vẻ. Giọng nói của cô nhẹ nhàng, dễ nghe, giúp chúng em dễ dàng hiểu bài hơn. Những lúc em chưa hiểu bài, cô luôn kiên nhẫn giảng lại nhiều lần mà không hề khó chịu. Điều em yêu quý nhất ở cô là sự tận tâm và lòng yêu thương học sinh. Khi em mắc lỗi, cô không mắng nặng lời mà nhẹ nhàng khuyên bảo để em nhận ra sai lầm và sửa chữa. Những lúc em buồn hay gặp khó khăn trong học tập, cô luôn động viên và khích lệ em cố gắng hơn. Đối với em, cô giáo giống như người mẹ thứ hai ở trường. Em luôn biết ơn và kính trọng cô rất nhiều. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng yêu thương và sự dạy dỗ của cô.
Trong số các thầy cô bộ môn ở trường, người để lại cho em nhiều tình cảm nhất chính là cô Phương Thảo. Cô là giáo viên dạy môn Tiếng Anh của lớp em, và dù không phải là cô giáo chủ nhiệm, nhưng sự hiền hậu của cô khiến em luôn cảm thấy gần gũi như một người thân trong gia đình.
Ấn tượng đầu tiên của em về cô Thảo chính là khuôn mặt hiền từ và nụ cười rất tươi. Mỗi khi cô bước vào lớp với tà áo dài thướt tha, không khí tiết học như trở nên nhẹ nhàng hơn hẳn. Cô Thảo có giọng nói rất truyền cảm, nhất là khi cô đọc tiếng Anh, âm điệu vừa chuẩn vừa êm tai khiến chúng em cứ muốn nghe mãi.
Em vốn là một học sinh không quá giỏi môn Tiếng Anh, đôi khi còn thấy sợ vì từ vựng khó nhớ. Thế nhưng, sự hiền lành và kiên nhẫn của cô đã giúp em tự tin hơn rất nhiều. Cô không bao giờ lớn tiếng khi lớp ồn hay khi chúng em chưa hiểu bài. Thay vào đó, cô sẽ chậm rãi giảng lại, lấy những ví dụ vui nhộn để cả lớp dễ hình dung. Mỗi lần em phát âm sai, cô chỉ mỉm cười khích lệ: "Không sao đâu, thử lại lần nữa nhé!", lời động viên ấy của cô quý giá hơn bất cứ điểm số nào.
Dù chỉ gặp cô trong những tiết học ngắn ngủi trên lớp, nhưng em luôn cảm nhận được tâm huyết của cô qua từng trang giáo án. Cô hay tổ chức cho chúng em chơi các trò chơi đoán chữ, hát tiếng Anh để thay đổi không khí. Nhờ sự tâm lý đó mà tiết học của cô bao giờ cũng trôi qua rất nhanh và đầy ắp tiếng cười.
Em rất yêu quý cô Phương Thảo. Em thầm hứa sẽ chăm chỉ học từ vựng và làm bài tập đầy đủ để mỗi khi lên lớp, cô sẽ luôn mỉm cười tự hào về chúng em. Đối với em, cô không chỉ là một giáo viên bộ môn, mà còn là người truyền cho em ngọn lửa đam mê với môn học ngoại ngữ này.
Trong cuộc đời mỗi người, thầy cô luôn là những người để lại dấu ấn sâu đậm nhất. Với em, cô giáo chủ nhiệm chính là người mà em luôn kính trọng và biết ơn vô cùng. Cô không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em cách sống, cách trở thành một người tốt.
Em vẫn nhớ như in ngày đầu tiên bước vào lớp, em còn rụt rè, nhút nhát và chưa quen với môi trường mới. Chính cô là người đã nhẹ nhàng mỉm cười, ân cần hỏi han và giúp em cảm thấy yên tâm hơn. Giọng nói của cô ấm áp như xoa dịu mọi lo lắng trong em. Mỗi khi cô giảng bài, cả lớp đều chăm chú lắng nghe vì bài giảng của cô rất dễ hiểu và sinh động.
Có một lần, em làm bài kiểm tra không tốt và cảm thấy rất buồn. Em nghĩ mình sẽ bị cô trách mắng, nhưng không, cô chỉ nhẹ nhàng gọi em lại và động viên: “Không sao, quan trọng là con phải cố gắng hơn ở lần sau.” Chính lời nói ấy đã tiếp thêm động lực để em nỗ lực hơn trong học tập. Nhờ sự quan tâm và kiên nhẫn của cô, em đã tiến bộ từng ngày.
Cô giáo giống như người mẹ thứ hai của em ở trường. Cô luôn quan tâm đến từng học sinh, từ việc học đến những chuyện nhỏ nhặt trong cuộc sống. Ánh mắt hiền từ và nụ cười của cô luôn khiến em cảm thấy ấm áp.
Dù sau này có lớn lên và rời xa mái trường, em vẫn sẽ luôn nhớ về cô – người đã chắp cánh ước mơ cho em. Em tự hứa sẽ cố gắng học thật tốt để không phụ lòng cô và để cô luôn tự hào về em.
“Mãi Yêu Cô”alove
Trong suốt những năm tháng học trò, người để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô giáo chủ nhiệm. Cô không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là người luôn quan tâm, dõi theo từng bước trưởng thành của chúng em.
Cô có dáng người nhỏ nhắn, giọng nói ấm áp và ánh mắt hiền từ. Mỗi khi giảng bài, cô luôn kiên nhẫn giải thích từng chi tiết để chúng em dễ hiểu. Những lúc chúng em mắc lỗi, cô không quở trách nặng nề mà nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp chúng em nhận ra sai lầm và sửa chữa. Chính sự dịu dàng ấy khiến chúng em vừa kính trọng vừa yêu quý cô.
Em nhớ có lần em học kém đi, cô đã dành thời gian riêng để kèm cặp, động viên em cố gắng hơn. Nhờ sự tận tâm của cô, em dần tiến bộ và tự tin hơn trong học tập. Không chỉ vậy, cô còn dạy chúng em cách sống tốt, biết yêu thương và giúp đỡ mọi người xung quanh.
Đối với em, cô giáo không chỉ là người dạy chữ mà còn như người mẹ thứ hai. Tình cảm và sự tận tụy của cô sẽ luôn là nguồn động lực để em cố gắng học tập thật tốt. Em mong rằng sau này, dù có đi đâu, em vẫn sẽ nhớ mãi hình ảnh người cô giáo đáng kính và những bài học quý giá mà cô đã dành cho em.
Cô Mai, giáo viên dạy Toán lớp 7 của em, là một hình ảnh ấm áp mà em sẽ không bao giờ quên. Cô không có dáng người cao lớn hay giọng nói vang dội, nhưng cô lại có một đôi mắt hiền từ và nụ cười luôn nở trên môi, như thể mọi công thức phức tạp nhất đều có thể được giải quyết bằng một chút lạc quan.
Điều đặc biệt ở cô là cách cô biến những tiết học căng thẳng thành một buổi trò chuyện nhẹ nhàng. Khi giảng về các phép tính với số nguyên âm, cô không chỉ đưa ra quy tắc, mà cô còn kể chuyện về việc “nợ” và “có” tiền trong cuộc sống, giúp chúng em hình dung rõ ràng hơn về khái niệm trừu tượng.
Em nhớ nhất là sự tận tâm của cô. Nhiều lần em chép bài chậm, cô luôn kiên nhẫn chờ đợi, thỉnh thoảng cô còn đi nhẹ nhàng đặt tay lên vai em khích lệ: “Cứ từ từ, quan trọng là hiểu bài em nhé.” Chính sự quan tâm chân thành đó đã xóa tan nỗi sợ Toán trong em.
Cô Mai đã dạy em rằng, Toán học là vẻ đẹp của sự chính xác, và sự tử tế là vẻ đẹp của tâm hồn. Em rất yêu quý cô.
Thầy Dương lớp em dạy môn toán mà em thích nhất
"Người thầy vẫn lặng lẽ đi về sớm trưa, từng ngày giọt mồ hôi rơi nhẹ trang giấy...". Mỗi khi giai điệu ấy vang lên, lòng em lại trào dâng niềm xúc động và nhớ về cô Lan - người mẹ thứ hai đã dìu dắt em suốt những năm tháng lớp 6 vừa qua. Cô Lan không chỉ là giáo viên dạy Văn mà còn là người truyền lửa cho tâm hồn em. Em vẫn nhớ như in dáng hình mảnh khảnh của cô mỗi khi đứng trên bục giảng. Cô có khuôn mặt phúc hậu với đôi mắt luôn lấp lánh sự khích lệ. Đặc biệt nhất là giọng nói của cô, lúc trầm lúc bổng, như đưa chúng em lạc vào thế giới của những vần thơ, những câu chuyện cổ tích đầy nhân văn. Có một kỷ niệm mà em chẳng thể nào quên. Đó là lần em bị điểm kém trong bài kiểm tra giữa kỳ do mải chơi. Khi trả bài, thay vì trách mắng, cô đã gọi riêng em ra hành lang. Cô nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay em và nói: "Cô biết em rất thông minh, lần này chỉ là do em chưa tập trung thôi. Đừng buồn, hãy coi đây là động lực để cố gắng hơn nhé!". Lời nói ấm áp ấy của cô đã khiến em bật khóc vì hối lỗi. Chính sự bao dung đó đã giúp em thay đổi và quyết tâm học tập hơn. Thầy cô giống như những người chèo đò thầm lặng, đưa biết bao thế hệ học trò cập bến bờ tri thức. Với em, cô Lan chính là bến đỗ bình yên và là tấm gương sáng về sự tận tụy. Dù mai này có đi xa, hình bóng cô và những bài học làm người quý giá vẫn sẽ mãi vẹn nguyên trong trái tim em. Em tự hứa sẽ học tập thật tốt để xứng đáng với tình yêu thương mà cô đã dành cho chúng em.
Khuôn mặt cô hình trái xoan rất đẹp. Mái tóc cô dài, óng ả, có màu đen nhánh thường được cô buộc lên cao cho gọn. Trông cô thật trẻ trung khi buộc cao tóc lên bởi vì mái tóc đó rất hợp với khuôn mặt hình trái xoan của cô. Cô có một đôi mắt rất đẹp, nổi bật trên khuôn mặt. Dưới đôi mắt tinh anh kia là một cái mũi dọc dừa, thanh tú làm sao! Cô rất hay cười và mỗi lần cười cô lại để lộ hàm răng trắng tinh, đều tăm tẳp đằng sau đôi môi đỏ tươi. Nước da cô trắng ngần, tuyệt đẹp. Mỗi khi cô bước đi trên bục giảng là tà áo dài tím lại phấp phới bay. Trong lớp em, ai cũng bảo là cô đẹp nhất trường. Đứa nào cũng ước được đẹp giống cô một chút thôi cũng được.
Trong quãng đời học sinh của mỗi người, ai cũng có một thầy cô để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Với tôi, người mà tôi nhớ đến nhiều nhất chính là cô Nguyễn Bích Hạnh cô giáo dạy văn mà tôi vừa “sợ” vừa vô cùng yêu quý.
Ấn tượng đầu tiên của tôi về cô Hạnh là sự nghiêm khắc. Cô khá “gớm” như cách chúng tôi vẫn hay nói đùa với nhau. Mỗi khi bước vào lớp, ánh mắt cô nghiêm nghị khiến cả lớp lập tức im lặng. Những bạn chưa làm bài hay mất trật tự đều không thể qua mắt cô. Giọng cô khi nhắc nhở không lớn nhưng đủ khiến ai cũng phải tự giác. Chính vì vậy, lúc đầu tôi cảm thấy hơi sợ cô, thậm chí có chút lo lắng mỗi khi đến giờ học văn.
Nhưng rồi, càng học với cô lâu, tôi càng nhận ra phía sau vẻ nghiêm khắc ấy là một tấm lòng vô cùng ấm áp. Cô rất thương học sinh. Những lúc chúng tôi không hiểu bài, cô không hề cáu gắt mà nhẹ nhàng giảng lại từng chút một. Cô luôn kiên nhẫn lắng nghe từng câu hỏi, dù là nhỏ nhất. Có lần tôi làm bài chưa tốt, cô không trách mắng nặng lời mà chỉ nhẹ nhàng góp ý, chỉ ra chỗ sai và động viên tôi cố gắng hơn. Chính cách cư xử ân cần ấy khiến tôi cảm thấy được quan tâm và có thêm động lực học tập.
Không chỉ vậy, cô Hạnh còn rất gần gũi với học sinh. Ngoài giờ học, cô sẵn sàng trò chuyện, chia sẻ cùng chúng tôi như một người bạn lớn. Cô hỏi han về việc học, về cuộc sống, đôi khi còn kể những câu chuyện vui khiến cả lớp cười rộn ràng. Nhờ cô, khoảng cách giữa thầy và trò dường như được thu hẹp lại, khiến chúng tôi cảm thấy lớp học như một gia đình nhỏ.
Những bài giảng của cô cũng để lại trong tôi nhiều cảm xúc. Cô không chỉ dạy kiến thức mà còn truyền cho chúng tôi tình yêu với môn văn, với cuộc sống. Qua từng câu chuyện, từng bài thơ, cô giúp chúng tôi hiểu hơn về con người, về tình cảm và cách sống tốt đẹp. Tôi nhận ra rằng, sự nghiêm khắc của cô không phải để làm chúng tôi sợ, mà là để chúng tôi trưởng thành hơn.
Đối với tôi, cô Nguyễn Bích Hạnh không chỉ là một cô giáo mà còn là người đã để lại dấu ấn sâu đậm trong quãng đời học sinh. Dù có thể sau này không còn học cô nữa, tôi vẫn sẽ luôn nhớ đến hình ảnh một người cô vừa nghiêm khắc, vừa dịu dàng, luôn hết lòng vì học sinh. Tôi biết rằng, chính những người thầy cô như cô đã góp phần làm nên những ký ức đẹp nhất của tuổi học trò.
Ai ai trong cuộc đời học sinh cũng có một người thầy hay một người cô giáo mà mình yêu mến, kính trọng. Em cũng vậy. Trong năm năm học tiểu học, có nhiều cô dạy em và cô nào em cùng yêu mến, kính trọng nhưng người khiến em yêu mến nhất chính là cô Nhung.
Cô Nhung là giáo viên chủ nhiệm của em khi học lớp ba dưới mái trường tiểu học.Cô có vóc dáng vừa chuẩn không quá cao quá thấp . cô năm nay khoảng ba mấy tuổi nhưng em thấy cô như trẻ hơn cái tuổi của mình. Khuôn mặt cô phúc hậu, lúc nào cô cũng cười hiền hoà. Mái tóc cô không quá dài, có màu nâu đen thường được cô buộc lên cao cho gọn. Trông cô thật trẻ trung khi buộc cao tóc lên bởi vì mái tóc đó rất hợp với khuôn mặt tươi tắn của cô. Cô có một đôi mắt rất đẹp, nổi bật trên khuôn mặt. Cô rất hay cười và mỗi lần cười cô lại để lộ hàm răng trắng, đều đằng sau đôi môi đỏ tươi. Nước da cô trông khoẻ mạnh, cơ hơi chút dấu vết của tinh thần tận tâm vì nghề giảng dạy . Mỗi khi cô bước đi trên bục giảng là tà áo dài lại phấp phới bay. Các bạn trong lớp em ai cũng yêu mến cô, gương mặt phúc hậu của cô đã toát nên một phần tính cách dịu hiền của cô.
Không chỉ xinh đẹp, cô Nhung còn rất ân cần và chu đáo. Nét tính cách ấy khiến chúng em cảm thấy gần gũi và yêu thương cô nhiều hơn. Trong giờ dạy, cô luôn tạo sự thú vị, kích thích sự sáng tạo của chúng em. Mỗi lần có gì không hiểu, cô đều ân cần giảng lại bài một cách tỉ mỉ cho chúng em. Ngoài giờ học, cô như một người mẹ khuyên bảo lũ học trò nghịch ngợm chúng em những lời hay, ý đẹp, để chúng em không còn những bỡ ngỡ, lạ lẫm của tuổi mới lớn. Với học sinh, cô luôn tạo sự gần gũi để chúng em được phát biểu ý kiến, cảm nghĩ của mình. Em luôn cảm nhận được sự tận tâm và nhiệt huyết của mình trong cô.
Bây giờ em đã trở thành một học sinh lớp bảy, nhưng em vẫn nhớ đến người giáo viên dạy mình năm lớp ba. Em thật sự yêu mến, kính trọng và rất khâm phục cô Nhung. Đến giờ em vẫn chưa thể về trường cũ thăm cô được. Em cảm thấy mình thật có lỗi khi ngày 20/11 không về thăm cô. Cô Nhung là người em yêu mến, kính trọng vì cô là giáo viên hết sức thương yêu học sinh. Em luôn mong cô được khoẻ mạnh, hạnh phúc, được học sinh yêu mến. Cô Nhung, một ngày nào đó em sẽ về thăm cô.
Người Cô Tóc Ngắn, Mang Cả Thế Giới Văn Chương Trong vô vàn những gương mặt đã đi qua đời học sinh của tôi, có một hình bóng luôn hiện hữu, một người cô mà tôi yêu quý hơn cả. Đó là cô Hạnh, giáo viên dạy Văn của tôi. Cô không có mái tóc dài tha thướt hay vẻ ngoài kiêu sa, cô Hạnh chỉ đơn giản với mái tóc ngắn ngang vai, nhưng chính sự giản dị ấy lại là điểm nhấn tạo nên một dấu ấn khó phai trong trái tim tôi. Lần đầu tiên tôi gặp cô Hạnh là vào một buổi sáng mùa thu se lạnh, khi tôi vừa bước vào lớp 6. Mái tóc ngắn ngang vai, gọn gàng và có chút tinh nghịch, làm tôn lên khuôn mặt trái xoan thanh tú, đôi mắt sáng bừng và nụ cười luôn nở trên môi. Nụ cười ấy không ồn ào, không quá phô trương, nhưng đủ sức xua tan đi mọi lo lắng, bỡ ngỡ của một cô bé học sinh mới bước vào môi trường cấp Ba. Giọng cô Hạnh vang lên ấm áp, truyền cảm, mỗi lời giảng của cô như dòng suối mát lành tưới tắm tâm hồn chúng tôi, khơi gợi trong tôi tình yêu với văn chương. Thế giới văn chương dưới bàn tay cô Hạnh trở nên sống động đến lạ. Cô không chỉ đơn thuần là người truyền đạt kiến thức, mà còn là người dẫn lối, mở ra những cánh cửa kỳ diệu cho chúng tôi khám phá. Cô khiến những tác phẩm văn học tưởng chừng khô khan trở nên gần gũi, thấm đẫm cảm xúc. Khi cô kể về cuộc đời của nhà văn, về hoàn cảnh ra đời của tác phẩm, hay phân tích từng câu chữ, từng hình ảnh ẩn dụ, tôi như được sống cùng các nhân vật, được thấu hiểu những nỗi niềm, trăn trở của họ. Có lần, khi phân tích bài "Vợ nhặt" của nhà văn Kim Lân, cô Hạnh đã đọc từng đoạn văn bằng giọng đầy thổn thức, rồi lặng đi, nhìn chúng tôi với ánh mắt xa xăm, như đang chìm đắm vào không khí ngột ngạt, đói khát của xóm ngụ cư năm xưa. Khoảnh khắc ấy, cả lớp tôi đều im lặng, cảm nhận sâu sắc hơn bao giờ hết cái đói, cái khát và cái tình người giữa hoàn cảnh nghiệt ngã. Cô Hạnh luôn kiên nhẫn với học sinh. Tôi nhớ có lần, tôi đã làm sai một bài tập về phân tích tâm lý nhân vật. Thay vì trách mắng, cô chỉ nhẹ nhàng gọi tôi lại, dành thêm chút thời gian sau giờ học để cùng tôi xem lại bài, chỉ ra những chỗ tôi chưa hiểu và gợi ý cho tôi cách suy nghĩ sâu sắc hơn. Cô không chỉ dạy văn, cô còn dạy chúng tôi cách tư duy, cách nhìn nhận vấn đề từ nhiều góc độ, và quan trọng hơn cả, cô dạy chúng tôi biết yêu thương, biết chia sẻ. Tôi vẫn còn nhớ như in cái ngày nhận kết quả thi học kỳ Văn. Tôi hồi hộp chờ đợi, và rồi, khi nhìn thấy điểm số cao của mình, tôi đã bật khóc. Cô Hạnh đã đến bên tôi, vỗ nhẹ vào vai tôi và mỉm cười, nụ cười ấy như nói lên tất cả: "Con làm tốt lắm!". Khoảnh khắc ấy, tôi biết rằng mình không chỉ có một người cô dạy Văn, mà còn có một người bạn, một người dẫn đường luôn tin tưởng và ủng hộ tôi. Mái tóc ngắn ngang vai của cô Hạnh có lẽ là một chi tiết rất đỗi bình thường, nhưng đối với tôi, nó là một biểu tượng. Nó biểu tượng cho sự năng động, cho sự tinh tế, cho một tâm hồn yêu đời và tràn đầy nhiệt huyết. Cô Hạnh đã gieo vào lòng tôi tình yêu với văn chương, đã giúp tôi khám phá ra những vẻ đẹp tiềm ẩn trong tâm hồn mình và trong thế giới xung quanh. Dù mai này có đi đâu, làm gì, tôi vẫn sẽ mãi nhớ về người cô giáo tóc ngắn, người đã mang cả thế giới văn chương đến bên tôi, bằng cả trái tim và sự tận tâm của mình....
Ngày đầu cô bước vào lớp, em đã nghĩ: “Cô nghiêm thế này chắc khó gần lắm”. Cô có dáng người nhỏ nhắn, giọng nói vang nhưng ấm, và đôi mắt rất sáng sau cặp kính. Cô không cười nhiều, thay vào đó là ánh nhìn cẩn thận, quét khắp 40 đứa học trò như muốn nhớ từng khuôn mặt.
Nhưng rồi chính sự nghiêm khắc ấy lại là điều em biết ơn nhất. Hồi đó em học Văn rất kém, chữ thì xấu, diễn đạt lủng củng. Có lần em nộp bài kiểm tra 15 phút chỉ được 4 điểm, xấu hổ không dám nhìn cô. Tưởng cô sẽ mắng, ai ngờ cuối giờ cô gọi em ở lại, đưa cho em một quyển sổ nhỏ và bảo: “Mỗi ngày viết cho cô 5 dòng, viết về bất cứ điều gì em thấy. Sai cô sửa, bí cô gợi ý. Được không?”. Từ quyển sổ đó, em bắt đầu biết thích Văn.
Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có một thầy hoặc cô giáo để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng. Với em, người em yêu quý nhất là cô giáo chủ nhiệm của mình. Cô không chỉ là người dạy em kiến thức mà còn là người luôn quan tâm, yêu thương và giúp đỡ em trong cuộc sống. Mỗi khi em gặp khó khăn trong học tập, cô luôn nhẹ nhàng chỉ bảo, động viên em cố gắng hơn. Điều em ấn tượng nhất ở cô là sự tận tụy và lòng yêu nghề. Dù công việc bận rộn, cô vẫn luôn dành thời gian quan tâm đến từng học sinh. Có những lúc em mắc lỗi, cô không trách mắng nặng lời mà chỉ nhẹ nhàng khuyên bảo, giúp em nhận ra sai lầm. Những lời dạy của cô không chỉ giúp em học tốt hơn mà còn giúp em trở thành người tốt hơn. Cô giống như người mẹ thứ hai, luôn dõi theo và che chở cho chúng em. Em cảm thấy thật may mắn khi được học cô. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ để không phụ lòng cô và luôn ghi nhớ những bài học quý giá mà cô đã dạy.
Trong suốt thời gian học tập, em luôn biết ơn cô Nguyễn Bích Hạnh – giáo viên chủ nhiệm của em. Cô đã giúp đỡ em rất nhiều trong học tập, luôn tận tình giảng bài và nhắc nhở em cố gắng hơn mỗi ngày. Dù đôi lúc cô nghiêm khắc, nhưng em hiểu đó là vì cô muốn học sinh tiến bộ. Nhờ có cô, em ngày càng chăm chỉ và tự tin hơn. Em rất quý và biết ơn cô, mong rằng sẽ luôn làm cô vui lòng bằng kết quả học tập tốt của mình.
Thầy cô chính là người cha, người mẹ thứ hai của chúng ta. Thành công trên bước đường đời của mỗi người chắc hẳn cũng in dấu ấn của thầy cô giáo. Người xưa đã có câu: "Không thầy đố mày làm nên" để nhắc nhở mỗi người phải biết ghi nhớ đến công ơn của thầy cô. Chính vì vậy, dù đã lớn khôn nhưng em vẫn nhớ mãi về cô giáo tiểu học của mình, một người mà em vô cùng yêu mến và kính trọng. Cô giáo của em tên là Hoa. Cô đã chủ nhiệm lớp em suốt những năm tháng học cấp 1. Được đồng hành cùng với cô từ những ngày mới chập chững bước vào trường cho đến khi dự lễ tốt nghiệp cấp 1 nên chắc hẳn không chỉ em mà các bạn cùng lớp cũng đều yêu quý cô giáo. Cô Hoa có vóc người nhỏ nhắn, mảnh mai. Mái tóc đen dài ngang lưng vẫn được cô buộc gọn gàng mỗi khi lên lớp. Cô người gốc miền Trung nên giọng nói hơi nặng, ban đầu nghe chưa quen nhưng càng nghe nhiều chúng em lại càng yêu mến chất giọng miền Trung của cô. Cô Hoa hiền và rất yêu thương học sinh. Chính sự từ tốn ân cần của cô đã giúp chúng em có những kỉ niệm đẹp về tình cô trò trong những năm tháng tiểu học. Cô rất hay giúp đỡ các bạn có hoàn cảnh khó khăn trong lớp, cô thường tổ chức những buổi dạy học miễn phí để chúng em có thể tham gia cùng nhau. Nhờ đó mà em đã tiến bộ rất nhiều trong công việc học tập. Giờ đây đã xa mái trường tiểu học thân thương nhưng hình bóng cô Hoa vẫn luôn đọng lại trong tâm trí em với những tình cảm chân thành tốt đẹp nhất.
Trong suốt những năm tháng cắp sách tới trường, em đã may mắn được gặp gỡ và học tập với nhiều thầy cô giáo tận tâm. Nhưng người để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất, người không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em cách cảm nhận vẻ đẹp của cuộc sống qua từng trang viết, chính là cô Nguyễn Bích Hạnh – cô giáo chủ nhiệm đáng kính của em. Cô Hạnh là một giáo viên dạy Văn với phong thái vô cùng đặc biệt. Mỗi khi cô bước vào lớp, dường như cả không gian trở nên nhẹ nhàng và ấm áp hơn. Cô có dáng người thanh mảnh và nụ cười hiền hậu luôn thường trực trên môi. Nhưng điều khiến em nhớ nhất chính là đôi mắt của cô – đôi mắt ấy như biết nói, lúc thì rực sáng hào hứng khi giảng về một bài thơ hay, lúc lại dịu dàng, bao dung khi nhìn chúng em nghịch ngợm.
Là học sinh trong lớp cô chủ nhiệm, chúng em cảm nhận được sự chăm chút của cô như một người mẹ thứ hai. Cô Hạnh không chỉ quan tâm đến điểm số, mà cô hiểu rõ tính cách, thế mạnh và cả những tâm tư thầm kín của từng bạn. Những giờ sinh hoạt lớp dưới sự dẫn dắt của cô không hề khô khan, áp lực mà luôn là lúc để cô trò ngồi lại, cùng chia sẻ về những buồn vui trong học tập và cuộc sống. Trong những tiết Ngữ văn, cô Hạnh như một người dẫn đường đưa chúng em vào thế giới của cái đẹp. Giọng giảng của cô truyền cảm, lúc trầm bổng thiết tha khi nói về tình yêu quê hương, lúc lại nghẹn ngào khi phân tích những nỗi đau thân phận con người. Nhờ có cô, những tác phẩm văn học vốn dĩ nằm im trên trang giấy bỗng trở nên sống động, gần gũi vô cùng. Cô dạy chúng em rằng: "Văn học không chỉ là con chữ, mà là nhịp đập của trái tim". Chính cô đã truyền cho em niềm đam mê với việc viết lách, dạy em cách đặt bút viết nên những cảm xúc chân thật nhất của chính mình thay vì những dòng văn mẫu khuôn sáo.
Em vẫn nhớ mãi một lần mình gặp chuyện buồn và không thể tập trung học tập. Cô Hạnh đã nhận ra sự thay đổi đó qua bài văn em viết trên lớp. Cô đã gặp riêng em, không phải để trách mắng mà để lắng nghe và động viên. Những lời khuyên bảo ân cần của cô ngày hôm ấy đã trở thành điểm tựa giúp em vượt qua khó khăn và tự tin hơn vào bản thân mình. Đối với em, cô Nguyễn Bích Hạnh chính là người thắp lửa – ngọn lửa của tri thức và ngọn lửa của lòng nhân ái. Em cảm thấy mình thật hạnh phúc khi được là học trò của cô trong những năm tháng thanh xuân tươi đẹp này. Dù mai này có đi đâu xa, hình bóng của người cô chủ nhiệm dịu dàng với những bài giảng văn sâu sắc sẽ mãi là hành trang quý giá, nhắc nhở em sống đẹp và sống có ý nghĩa hơn mỗi ngày.
Trong quãng đời học sinh, mỗi người đều có một thầy cô để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng. Với em, người em luôn kính trọng và yêu quý nhất là cô giáo chủ nhiệm – người đã đồng hành cùng em không chỉ trong học tập mà còn trong những bước trưởng thành đầu đời.
Cô có dáng người giản dị, nụ cười hiền và giọng nói ấm áp. Mỗi khi cô bước vào lớp, không khí như trở nên gần gũi hơn. Những bài giảng của cô không hề khô khan mà luôn sinh động, dễ hiểu, khiến chúng em cảm thấy việc học không còn là áp lực. Cô dạy rất tận tâm, luôn kiên nhẫn giảng lại cho những bạn chưa hiểu bài, không bỏ sót bất kì ai phía sau.
Nhưng điều khiến em cảm động nhất chính là sự quan tâm thầm lặng của cô. Cô nhớ rõ từng học sinh trong lớp, biết ai mạnh, ai yếu để kịp thời giúp đỡ. Khi chúng em mắc lỗi, cô không trách phạt gay gắt mà nhẹ nhàng phân tích, giúp chúng em hiểu và sửa sai. Có lần em làm bài chưa tốt, cảm thấy rất buồn và tự ti, chính cô đã động viên, khích lệ để em lấy lại tinh thần và cố gắng hơn. Những lời nói giản dị của cô lại có sức mạnh lớn lao, khiến em cảm thấy được tin tưởng và không muốn phụ lòng cô.
Em còn nhớ những giờ sinh hoạt lớp, cô không chỉ nhận xét mà còn lắng nghe chúng em chia sẻ. Cô giống như một người mẹ thứ hai – luôn bao dung, kiên nhẫn và âm thầm dõi theo từng bước tiến của học trò. Tình cảm cô dành cho chúng em không ồn ào, nhưng lại bền bỉ và sâu sắc theo thời gian.
Đối với em, cô giáo không chỉ là người truyền đạt kiến thức mà còn là người truyền cảm hứng sống. Cô dạy em biết cố gắng, biết sống có trách nhiệm và biết quan tâm đến người khác. Em luôn cảm thấy may mắn khi được học với cô.
Mai này, dù có rời xa mái trường, em vẫn sẽ mãi nhớ về cô với tất cả sự biết ơn và kính trọng. Cô chính là người đã thắp lên trong em niềm tin và ước mơ, giúp em vững bước hơn trên con đường phía trước.
Mỗi học sinh đều có một thầy cô mà mình yêu quý và kính trọng, và em cũng vậy. Trong suốt từ đầu năm lớp 6 đến bây giờ , cô Mai là người mà em yêu mến nhất. Cô là giáo viên chủ nhiệm của em từ khi em mới vào trường . Cô Mai có vẻ đẹp vô cùng dịu dàng với khuôn mặt trái xoan và mái tóc đen bóng luôn được cô buộc gọn gàng. Cô Mai có giọng nói rất hay. Giọng cô nhẹ nhàng và trong trẻo. Mỗi lần nghe cô giảng bài, em như đang được thưởng thức một bản nhạc du dương. Cô Mai là một giáo viên vô cùng tận tâm và yêu nghề. Cô luôn dành thời gian giúp đỡ các bạn học yếu, giảng giải và theo dõi sự tiến bộ của các bạn. Chúng em đều rất biết ơn cô, biết ơn đôi tay đã bị chai mòn vì bụi phấn, biết ơn những giờ thức khuya cặm cụi soạn giáo án. Cô như ngọn đèn soi sáng hành trình tiếp cận tri thức của chúng em. Cô là chìa khóa mở ra trước mắt chúng em những ngưỡng vọng của em.
Em luôn tự hào vì được là học trò của cô sau này khi xa mái trường em vẫn luôn luôn nhớ về cô và em hứa sẽ cố gắng học tập theo những gì cô đã chỉ bảo cho chúng em.
Trong những năm tháng cắp sách đến trường, có những người thầy, người cô đã trở thành bến đỗ bình yên trong tâm hồn mỗi học sinh. Với em, cô Hạnh dạy Ngữ văn chính là người thắp lửa, người truyền cho em tình yêu tha thiết với những trang văn và những bài học làm người quý giá. Ấn tượng sâu sắc nhất về cô Hạnh chính là phong thái dịu dàng nhưng vô cùng nghiêm túc trên bục giảng. Cô có một giọng đọc văn rất truyền cảm, khi thì trầm bổng như tiếng ru, khi lại hào hùng, rực lửa. Mỗi tiết học của cô, em cảm giác như mình không chỉ đang học kiến thức mà đang được cùng cô đi du hành vào thế giới của cảm xúc. Đặc biệt là những khi cô giảng về tình yêu quê hương đất nước hay lòng biết ơn cha mẹ, ánh mắt cô luôn lấp lánh một niềm say mê kỳ lạ, khiến cả lớp đều bị cuốn theo. Em nhớ nhất là những lần cô kiên nhẫn hướng dẫn chúng em cách phân tích một đoạn văn khó. Có những lúc em còn lười học hay chưa tập trung làm bài tập nhóm, nhưng thay vì dùng những lời lẽ khắt khe, cô thường dùng những câu chuyện nhỏ, những lời khuyên chân thành để thức tỉnh chúng em. Sự bao dung và tâm huyết của cô Hạnh đã giúp một đứa vốn còn ham chơi như em hiểu ra rằng: "Văn học không chỉ là chữ nghĩa, mà là cách chúng ta học cách yêu thương". Bàn tay cô gầy gầy, vương bụi phấn, đôi mắt đôi khi lộ rõ vẻ mệt mỏi sau những giờ soạn giáo án đêm khuya, nhưng nụ cười của cô thì lúc nào cũng rạng rỡ mỗi khi thấy chúng em tiến bộ. Đối với em, cô Hạnh không chỉ là một giáo viên, mà còn là một người dẫn đường tận tụy, luôn âm thầm dõi theo và uốn nắn chúng em nên người. Mai này, dù có đi xa hay học thêm nhiều thầy cô giáo khác, hình bóng cô Hạnh với những bài giảng văn đầy ý nghĩa sẽ mãi mãi in đậm trong tâm trí em. Em chỉ muốn gửi tới cô lời cảm ơn chân thành nhất: "Cảm ơn cô vì đã là cô giáo của em, đã dạy em biết trân trọng những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống này".
Em yêu quý tất cả các thầy cô giáo trong trường
Năm cô được phân công dạy lớp em, cô Mai không còn trẻ nữa bởi mái tóc cô đã ngả màu hoa râm. Dáng người cô hơi gầy, tác phong điềm tĩnh nhưng xử lý công việc lại rất gọn gàng và nước da hơi rám nắng của cô khiến bất cứ ai đã nhìn là nhớ mãi. Nhưng điểm nổi bật nhất của cô có lẽ là đôi mắt. Đôi mắt cô hơi trĩu xuống, có đôi vết chân chim do dấu hiệu của tuổi tác nhưng khi nhìn lướt qua thì khó có thể thấy, vì nó luôn bị che khuất bởi cặp kính dày viền của cô. Hàng ngày, cô đến trường, ăn mặc chỉ là áo sơ mi, quần tây, trên tay xách chiếc cặp đen, trông cô thật giản dị, gần gũi nhưng vẫn toát lên nét sang của một người giáo viên.
Trong hành trình trưởng thành của mỗi người, thầy cô giáo chủ nhiệm luôn đóng một vai trò vô cùng quan trọng. Với em, cô Nguyễn Bích Hạnh không chỉ là người truyền dạy kiến thức mà còn là người mẹ hiền thứ hai, người luôn sát cánh và giúp đỡ chúng em vượt qua mọi khó khăn dưới mái trường thân yêu. Mỗi khi nhớ về cô, lòng em lại dâng trào một niềm cảm phục và biết ơn sâu sắc. Đó là cảm giác ấm áp khi thấy cô luôn lo lắng cho lớp từng chút một, là sự tin tưởng tuyệt đối khi chúng em có một người dẫn đường tâm huyết. Tình cảm ấy không chỉ là sự kính trọng thầy trò đơn thuần, mà còn là sự gắn bó thiêng liêng như những người thân trong gia đình. Trong lớp học, cô Hạnh luôn dành sự quan tâm công bằng và thấu đáo đến từng thành viên. Với những bạn học lực còn yếu, cô không hề trách móc mà luôn kiên nhẫn nán lại sau giờ học để giảng giải lại những phần kiến thức chưa rõ, giúp các bạn lấy lại sự tự tin. Cô còn chủ động tổ chức các nhóm "Đôi bạn cùng tiến", khéo léo kết nối những bạn khá giỏi giúp đỡ những bạn còn chậm để cả lớp cùng tiến bộ. Khi thấy học sinh có dấu hiệu mệt mỏi hay gặp chuyện buồn riêng tư, cô luôn là người đầu tiên nhận ra, nhẹ nhàng hỏi thăm và đưa ra những lời khuyên kịp thời như một người bạn lớn. Chính sự sâu sát và sẵn lòng giúp đỡ ấy đã biến lớp học thành một mái ấm, nơi mỗi học sinh đều cảm thấy mình được trân trọng và không bị bỏ lại phía sau.
Cô giống như một "người thuyền trưởng" tài ba, khéo léo chèo lái con tàu lớp học vượt qua những bão giông của tuổi học trò. Sự giúp đỡ của cô âm thầm nhưng bền bỉ như "những cơn mưa mùa xuân" thấm đẫm vào đất, nuôi dưỡng những hạt mầm tri thức và đạo đức trong chúng em. Phép so sánh và ẩn dụ này giúp làm nổi bật vai trò định hướng và sự tận tụy không mệt mỏi của cô. Sự giúp đỡ tận tình của cô Nguyễn Bích Hạnh có ý nghĩa vô cùng to lớn. Nó không chỉ giúp chúng em hoàn thiện về mặt kiến thức mà còn xây dựng nên một tập thể lớp đoàn kết, vững mạnh. Nhờ có cô, những rào cản về năng lực hay hoàn cảnh giữa các học sinh đều được xóa nhòa, thay vào đó là tinh thần học tập hăng say và sự yêu thương lẫn nhau. Từ cách cô tận tụy giúp đỡ mọi người, em đã học được bài học về lòng vị tha và tinh thần cộng đồng. Cô dạy chúng em rằng một tập thể mạnh là một tập thể biết dìu dắt nhau cùng đi lên. Em hiểu ra rằng, sự thành công chỉ thực sự ý nghĩa khi nó đi kèm với sự sẻ chia và lòng nhân hậu đối với những người xung quanh. Mai này, dù có rời xa ghế nhà trường, hình bóng cô Nguyễn Bích Hạnh và những hành động cao đẹp của cô sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn em. Em nguyện sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô, và để xứng đáng với tất cả những tình cảm tốt đẹp mà cô đã dành cho tập thể lớp chúng em.
Trong cuộc đời mỗi học sinh, có lẽ ai cũng giữ cho riêng mình một bóng một người thầy, người cô đặc biệt-người không chỉ truyền dạy kiến thức mà còn là "người lái đò" đưa chúng ta đến những bến bờ ước mơ. Với em, người để lại ấn tượng sâu đậm và tình cảm yêu mến nhất chính là cô Linh, cô giáo chủ nhiệm năm lớp 3 của em.
Cô Linh có một vẻ ngoài rất dịu dàng. Em vẫn nhớ như in đôi mắt sáng, hiền từ sau cặp kính cận và nụ hôn luôn nở trên môi mỗi khi cô bước vào lớp. Giọng nói của cô ấm áp như tiếng mẹ hiền, khiến những bài học Tiếng Việt 4 khô khan trở nên sinh động và tràn đầy cảm xúc. Khi cô đọc thơ, cả lớp như được đắm chìm mình trong một thế giới khác, nơi có cánh cò bay lả và những bài học làm người sâu sắc.
Những điều khiến em yêu quý cô nhất không chỉ là những bài giảng hay, mà chính là sự tận tâm và thấu hiểu. Có một lần, vì mải chơi nên em đã bị điểm kém trong bài kiểm tra. Khi ấy, em vừa lo sợ vừa xấu hổ. Nhưng cô không hề trách phạt gay gắt. Cô đã gọi em lại sau giờ học, nhẹ nhàng hỏi han và nhắc nhở"điểm số 0 định nghĩa con người em, nhưng thái độ học tập sẽ quyết định tương lai của em". Câu nói ấy như một luồng điện chạy dọc sống lưng, giúp em thức tỉnh. Nhờ có sự động viên của cô, em đã nỗ lực hơn và đạt kết quả cao trong những kỳ thi sau đó.
Cô giống như một người bạn lớn, luôn lắng nghe và tâm sự nhỏ to của chúng em. Mỗi khi có bạn trong lớp gặp khó khăn hay ốm đau, cô đều là người đầu tiên hỏi thăm, chăm sóc. Những cử chỉ ân cần ấy đã gắn kết cả lớp lại thành một gia đình nhỏ hạnh phúc.
Thời gian trôi đi, dù sau này em có học thêm nhiều thầy cô khác, nhưng hình bóng cô Linh vẫn mãi viện nguyên trong trái tim em. Cô đã gieo vào lòng em những hạt mầm tri thức và cả lòng nhân hậu. Em thầm hứa sẽ học tập thật tốt đã không phụ lòng mong mỏi của cô, để một ngày nào đó trở về, em có thể tự hào thưa với cô"em đã làm được rồi, cô ơi!"
Trong suốt quãng đời học sinh, mỗi người đều có cho mình một thầy cô mà mình đặc biệt yêu quý và kính trọng. Đối với em, người để lại nhiều ấn tượng sâu sắc nhất chính là cô Nguyễn Bích Hạnh – cô giáo dạy Văn giáo dạy văn của em .
Cô Hạnh là một cô giáo rất yêu nghề và luôn tận tâm với công việc giảng dạy. Mỗi tiết học của cô đều được chuẩn bị chu đáo, cẩn thận. Cô giảng bài rất dễ hiểu, luôn biết cách dẫn dắt chúng em bước vào thế giới của văn học một cách nhẹ nhàng và thú vị. Nhờ kiến thức sâu rộng về văn học, cô không chỉ giảng nội dung trong sách mà còn kể thêm nhiều câu chuyện hay, giúp chúng em hiểu bài sâu hơn và cảm nhận được vẻ đẹp của từng tác phẩm. Không chỉ giỏi chuyên môn, cô Hạnh còn là một người rất thấu hiểu học sinh. Cô luôn quan tâm đến từng bạn trong lớp, từ việc học tập đến tâm trạng hằng ngày. Khi chúng em gặp khó khăn trong học tập, cô kiên nhẫn giảng lại nhiều lần mà không hề tỏ ra khó chịu. Những lúc chúng em buồn hay lo lắng, cô luôn nhẹ nhàng động viên, khích lệ để chúng em cố gắng hơn. Chính sự quan tâm và thấu hiểu ấy khiến chúng em cảm thấy cô không chỉ là giáo viên mà còn giống như một người mẹ thứ hai. Điều em yêu quý nhất ở cô Hạnh chính là sự tận tình và lòng yêu nghề tha thiết. Cô luôn mong muốn học sinh của mình tiến bộ từng ngày. Nhờ cô, em dần yêu thích môn Văn hơn, biết cảm nhận cái hay, cái đẹp trong từng câu chữ và biết bày tỏ suy nghĩ của mình bằng lời văn. Em luôn cảm thấy biết ơn và kính trọng cô Hạnh vì những gì cô đã dành cho chúng em. Hình ảnh cô giáo tận tụy với nghề, kiến thức sâu rộng và luôn thấu hiểu học sinh sẽ mãi in đậm trong tâm trí em. Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt để không phụ lòng mong mỏi của cô.