Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tham khảo ở link: https://hoidap247.com/cau-hoi/3272846
Mk sẽ cap bài này gửi cho giáo viên ngữ văn bạn xem vì hành vi đem tài liệu KT ra ngoài UwU!
Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vị đại, người cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam. Người là biểu tượng là trái tim linh hồn của mảnh đất phương Nam yêu dấu này. Cả cuộc đời này Người đã cống hiến hết mình cho đất nước trở thành lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, anh hùng giải phóng dân tộc, doanh nhân văn hóa thế giới.
Hồ Chí Minh con người vĩ đại, lãnh tụ của một dân tộc. Ở Người có sự kết tinh của tất cả những gì tinh túy nhất. Người đã cống hiến cả cuộc đời mình cho đất nước. Vốn sinh ra trong một gia đình nhà Nho yêu nước nên Người đã có cho mình tình yêu nước nồng nàn, ý thức dân tộc. Năm 1911, tại bến cảng nhà Rồng, chàng trai trẻ 21 tuổi, với đôi bàn tay trắng đã ra đi tìm đường cứu nước. Ba mươi năm bôn ba xứ người, Người vừa làm tất cả những công việc nặng nhọc vừa học hỏi, tìm ra lối đi đúng đắn nào cho cả một dân tộc, dẫn dắt cả một dân tôc, đưa đất nước ta đi đến bến bờ độc lập. Với lý tưởng Cách mạng của Người, không ngại nguy hiểm khó khăn, không quản con đường phía trước có nguy nan như thế nào, Người vẫn không từ bỏ, cùng nhân dân ta kháng chiến chống Mĩ chống Pháp thành công. Tài mưu lược quân sự cùa Người thể hiện rõ qua những chiến thắng vẻ vang của dân tôc, đã được lịch sử chứng minh. Người chính là người anh hùng giải phóng dân tộc, là ánh sáng của dân ta trong suốt những tháng ngày đen tối cùng cực trong cuộc đời mỗi con người trên mảnh đất nơi đây. Sự vĩ đại của Người còn thể hiện ở sự bình dị trong cuộc sống, cách ứng xử, tình cảm của Người dành cho con dân đất Việt. Người luôn quan tâm đến mọi người, từ trẻ nhỏ, thanh thiếu niên đến người già. Bác luôn để lại ấn tượng đẹp trong tim mỗi người mà Bác gặp vì vẻ giản dị, mộc mạc vô cùng thuần khiết của Bác. Trong từng lời nói của Bác đều ẩn chứa những luân lý đạo đức nhưng không khô khan mà nhẹ nhàng, sâu lắng, dễ dàng đi vào lòng người.
Cách sống của Bác cũng bình dị, mộc mạc bên cạnh mục đích sống của Bác là hết lòng vì nước vì dân. Người từng nói: “Suốt đời tôi có một ham muốn tột bậc, ham muốn tột bậc của tôi là đất nước ta được độc lập dân ta được tự do, đồng bào ta ai cũng có cơm ăn áo mặc”. Bác quan tâm đến cuộc sống mỗi ngày của mọi người dân, săn sóc lo toan như chăm lo cho chính đứa con của mình. Đau từng khúc ruột khi đồng bào ta lầm than đói khổ, sống tiết kiệm giản dị như bao người dân chân chất nơi thôn quê. Hình ảnh Người với chiếc áo kaki màu bạc, đôi dép cao su, chòm râu bạc của Người. Lời thủ thỉ quan tâm chăm lo của người in đậm trong tim mỗi con dân đất Việt:
“Bác ơi tim Bác mênh mông thế
Ôm cả non sông mọi kiếp người"
(Tố Hữu )
Không những là một lãnh tụ tài ba, nhà quân sự chiến lược, Người còn là một nghệ sĩ, một nhà thơ, một danh nhân văn hóa thế giới. Cuộc đời Người không chỉ là cuộc đời của một chiến sĩ mà còn là một thi sĩ. Với bài báo “ Những Người cùng khổ” như một ngòi nổ, vạch trần bộ mặt giả dối, tội ác của thực dân Pháp lúc bấy giờ. Người còn là nhà văn, nhà thơ lớn của dân tộc Việt Nam với những tập thơ “ Nhật ký trong tù”,” Cảnh khuya”,” Đi thuyền sông Đáy”,…với hai bản luận cương chính trị nổi tiếng là” Lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến” và “Bản tuyên ngôn độc lập”. Bác Hồ đã từng đi khắp các châu lục trên thế giới, thông thạo nhiều thứ tiếng, am hiểu nền văn hoá của nhiều dân tộc chính vì thế Người có cho mình một phong cách riêng, kết hợp hài hoà giữa truyền thống và hiện đại,thanh cao và giản dị,giữa tinh hoa văn hoá nhân loại và tinh hoa văn hoá Việt Nam . Chất thi sĩ cùng chiến sĩ hòa cùng làm nên một cốt cách Hồ Chí Minh, để lại cho thế hệ trẻ những di sản thơ ca vô cùng giá trị. Học và làm theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh luôn được thế hệ trẻ chúng ta noi theo và học tập. Đó là kim chỉ nam vô cùng cần thiết trong cuộc sống của những người trẻ tuổi như học sinh chúng em. “Học tập tốt, lao động tốt”, “Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”, … là những lời dạy mà chúng em không thể nào quên được. Càng được học, càng tìm hiểu về Bác Hồ, em thấy càng tự hào vì nước Việt Nam của chúng ta nhỏ bé nhưng lại sinh ra những danh nhân không hề bé nhỏ.
Hồ Chí Minh là người chiến sĩ cộng sản kiên trung, là người con anh hùng của đất nước Việt Nam, đồng thời là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Bác là ánh sáng của lý tưởng và niềm tin trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Bác đã đi xa nhưng sao dường như vẫn đang dõi theo từng bước tiến của dân tộc. Và Bác Hồ của chúng ta sẽ sống mãi cùng non sông đất nước.
Nguyễn Phương Linh
Mai Phương aNH
Nguyễn Thị Mai
Nguyễn Thị Anh
Nguyễn Huy Tú
Trên đây là câu hát tiêu biểu trong muôn ngàn câu hát, bài thơ ca ngợi Chủ tịch Hồ Chí Minh, vị lãnh tụ vĩ đại của nhân dân Việt Nam, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới.
Với vai trò của một lãnh tụ cách mạng, Bác đã hoàn thành xuất sắc sứ mệnh của mình đối với dân, với nước. Bác là người sáng lập ra Đảng cộng sản Việt Nam, cùng Đảng dẫn đường chỉ lối cho dân tộc vùng lên phá bỏ xích xiềng nô lệ thực dân, phong kiến, giành quyền sống tự do. Người chiến sĩ cộng sản lão thành Nguyễn Ái Quốc đã trở thành vị Chủ tịch đầu tiên của Chính phủ lâm thời Nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, có chủ quyền độc lập thiêng liêng. Nếu so sánh sự nghiệp đấu tranh chống xâm lăng, bảo vệ Tổ quốc kéo dài suốt ba mươi năm của dân tộc ta là một con tàu giữa đại dương đầy bão tố thì Chủ tịch Hồ Chí Minh là người thuyền trưởng tài ba, sáng suốt, đã đưa con tàu vượt qua trùng trùng sóng gió, cập bến vinh quang.
Chiến thắng Điện Biên Phủ tháng 5 năm 1954 và chiến thắng của chiến dịch Hồ Chí Minh ngày 30 tháng 4 năm 1975 đã tôn vinh dân tộc Việt Nam anh hùng, bất khuất, tuy nhỏ bé mà đã đánh gục hai tên thực dân, đế quốc “khổng lồ” là Pháp và Mĩ. Việt Nam đã trở thành gương sáng cho các dân tộc bị áp bức trên thế giới noi theo.
Yêu từng ngọn lúa, mỗi nhành hoa.
Tự do cho mỗi đời nô lệ,
Sữa để em thơ, lụa tặng già.
Như đỉnh non cao tự giấu hình,
Trong rừng xanh lá, ghét hư vinh.
Bác mong con cháu mau khôn lớn,
Tiếp bước cha anh, tiến kịp mình.
(Theo chân Bác)
Tủ nhỏ vừa treo mấy áo sờn…
Tình nhân ái bao la là cội nguồn tư tưởng, là sức mạnh chiến đấu và chiến thắng của Bác trên con đường cách mạng:
Ôm cả non sông, mọi kiếp người
(Theo chân Bác – Tố Hữu).
Quả tim lớn lọc trăm dòng máu nhỏ
(Tố Hữu).
d) bài đêm nay Bác ko ngủ của Minh Huệ
em lớp 6 nên chỉ trả lời đc câu d thui hihi! ^^
1. Đoạn văn trên trích trong văn bản " Đức tính giản dị của Bác Hồ", tác giả Phạm Văn Đồng.
2. - Tốt gỗ hơn tốt nước sơn
- Ăn lấy chắc, mặc lấy bền
3.Trước kia, Thông tấn xã Việt Nam hàng ngày đều đưa bản tin lên cho Bác xem. Khi in một mặt, Bác phê bình là lãng phí giấy. Sau đấy Thông tấn xã in hai mặt bằng rônêô, nhoè nhoẹt khó đọc hơn nhưng Bác vẫn đọc. Sang năm 1969, sức khoẻ Bác yếu và mắt giảm thị lực, Thông tấn xã lại gửi bản tin in một mặt để Bác đọc cho tiện. Khi xem xong, những tin cần thiết Bác giữ lại, còn Người chuyển bản tin cho Văn phòng Phủ Chủ tịch cắt làm phong bì tiết kiệm hoặc dùng làm giấy viết.Tháng 7, Bộ Chính trị họp ra nghị quyết về việc tổ chức 4 ngày lễ lớn của năm: ngày thành lập Đảng, ngày Quốc khánh, ngày sinh Lênin và ngày sinh của Bác. Sau khi biết được nghị quyết này, “Bác chỉ đồng ý 3/4 nghị quyết. Bởi không đồng ý đưa ngày 19-5 là ngày kỷ niệm lớn trong năm sau. Hiện nay, các cháu thanh thiếu niên đã sắp bước vào năm học mới, giấy mực, tiền bạc dùng để tuyên truyền về ngày sinh nhật của Bác thì các chú nên dành để in sách giáo khoa và mua dụng cụ học tập cho các cháu, khỏi lãng phí”.
Bài học : Cần phải tiết kiệm và tránh lãng phí không cần thiết.
Em cảm thấy đã có sự dũng cảm trong việc đi tìm đường cứu nước
Chủ tịch hồ chí minh là vị lãnh tụ vĩ đại của đất nước,sự kiện bác rời bến cảng nhà rồng với đôi bàn tay trắng là hành trình tìm đường cứu nước đầy cảm động
Bài làm
Trong hình ảnh của vị lãnh tụ dân tộc Việt Nam mọi người đều nhớ đến Bác Hồ vì bác có lỗi sống giản dị. Khi nhắc đến Bác em không khỏi nhớ đến những dòng lịch sử về Bác, ngày 5/6/1911 chàng trai Nguyễn Tất Thành Thành với một niềm khao khát và mãnh liệt mang trong mình hy vọng tìm ra con đường cứu nước, Bác rời khỏi bến nhà rồng để mở đầu cho cuộc hành trình tìm ra con đường cứu nước . Năm 1911 khi đất nước còn chìm trong cảnh bị ép làm nô lệ , chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành mang trong tim mình trái tim sắt đá và dòng máu Việt Nam ,em vô cùng khâm phục Bác vì lúc đó Bác chỉ ra đi với hai bàn tay trắng , chấp nhận làm mọi công việc nặng nhọc trên tàu đô đốc Latouche - Treville, đó không chỉ là một cuộc hành trình đi tìm đường để cứu nước mà còn là một hành trình để người dân Việt Nam thoát khỏi nạn nô lệ ,dù cho gian khổ nhưng Bác vẫn quyết tâm vì tình yêu nước, đồng bào và quê hương . Đứng trước biển cả mênh mông chắc hẳn Bác rất nhớ quê nhà của mình, nhưng vì đất nước vì đồng bào và vì độc lập dân tộc Bác đã dũng cảm bước đi để tìm đường cứu nước dù cho hành trình có khó khăn và gian nan đến mấy dù hành trình đó xa xôi vạn dặm và , trắc trở nhưng trái tim và lòng yêu nước của Bác đã chiến thắng tất cả . Nhờ có bước trân khiên cường bất khuất đầu tiên và dũng cảm ấy chúng ta mới có được một cuộc sống như ngày hôm nay dân ta mới tìm thấy ánh sáng của tự do và thoát khỏi xiềng xích không cần phải làm nô lệ. Dù trải qua những năm tháng lịch sử dài hàng trăm năm nhưng sự hy sinh và dấu ấn lịch sử của Bác đã in sâu vào trong trái tim của con người Việt Nam
Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam. Khi đọc về sự kiện Bác rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước, em cảm thấy vô cùng xúc động, khâm phục và biết ơn. Ngày 5 tháng 6 năm 1911, từ Bến Nhà Rồng, người thanh niên Nguyễn Tất Thành mới 21 tuổi đã quyết tâm ra đi với khát vọng giành lại độc lập, tự do cho dân tộc. � Học sinh sinh viên ĐHCN Hà Nội +1 Điều khiến em cảm phục nhất ở Bác là lòng yêu nước sâu sắc và ý chí kiên cường. Trong khi đất nước đang chìm trong cảnh nô lệ, nhân dân lầm than, Bác đã sớm nhận ra rằng cần phải tìm một con đường mới để cứu nước. Dù tuổi còn rất trẻ, Bác vẫn dũng cảm rời xa gia đình, quê hương và Tổ quốc, chấp nhận mọi khó khăn, gian khổ nơi đất khách quê người. Em càng xúc động hơn khi nghĩ đến hành trình bôn ba suốt nhiều năm của Bác. Người đã đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc vất vả để vừa kiếm sống vừa tìm con đường giải phóng dân tộc. Sự hi sinh ấy thật lớn lao và đáng kính biết bao. Bác đã dành cả cuộc đời mình cho độc lập của đất nước và hạnh phúc của nhân dân. Qua sự việc Bác rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước, em càng thêm yêu quý và kính trọng vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Em tự nhủ bản thân phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và noi theo tấm gương sáng của Bác để sau này góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn. Nếu em cần, mình có thể �viết bản ngắn hơn khoảng 8–10 dòng để dễ chép trong thời gian 35 giây nhé.
Trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ luôn hiện lên thật cao đẹp và kính yêu. Mỗi khi nhắc đến Bác, em lại nhớ ngay đến sự kiện quan trọng nhất, mở đầu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc: đó chính là ngày Bác rời quê hương để ra đi tìm đường cứu nước.
Em đã được xem những thước phim tư liệu và nghe thầy cô kể về ngày 5/6/1911 tại bến cảng Nhà Rồng. Lúc đó, Bác mới chỉ là một chàng thanh niên trẻ tuổi mang tên Nguyễn Tất Thành. Em thực sự khâm phục ý chí của Bác. Trong khi nhiều người khác còn đang bế tắc trước cảnh nước mất nhà tan, Bác đã quyết tâm ra đi với hai bàn tay trắng. Khi được hỏi lấy tiền đâu để đi, Bác đã giơ hai bàn tay ra và nói: "Tiền đây". Câu nói ấy khiến một học sinh như em thấy vô cùng tự hào về lòng dũng cảm và quyết tâm sắt đá của Bác.
Em cảm thấy rất xúc động khi nghĩ về nỗi lòng của Bác lúc rời xa quê hương. Chắc hẳn Bác cũng rất nhớ gia đình, nhớ làng Sen, nhớ quê cha đất tổ. Nhưng vì tình yêu thương đồng bào đang lầm than dưới ách đô hộ, Bác đã nén nỗi đau riêng để ra đi. Bác chấp nhận làm những công việc nặng nhọc như phụ bếp, quét tuyết... ở nơi xứ người xa lạ, chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt chỉ để tìm ra con đường giúp dân tộc ta được tự do.
Sự hy sinh của Bác thật vĩ đại. Nếu không có ngày ra đi định mệnh ấy, có lẽ chúng em đã không được sống trong hòa bình, không được cắp sách đến trường vui vẻ như hôm nay. Mỗi lần nhìn thấy ảnh Bác treo trên bảng đen ở lớp, em lại thầm cảm ơn người thanh niên yêu nước năm xưa đã dám dấn thân vào gian khổ vì tương lai của đất nước.
Hành trình tìm đường cứu nước của Bác Hồ là một bài học lớn về lòng yêu nước và ý chí vượt khó. Là một học sinh lớp 7, em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức theo 5 điều Bác Hồ dạy để xứng đáng với những gì Bác đã hy sinh cho chúng em.
Trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ luôn hiện lên thật cao đẹp và kính yêu. Mỗi khi nhắc đến Bác, em lại nhớ ngay đến sự kiện quan trọng nhất, mở đầu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc: đó chính là ngày Bác rời quê hương để ra đi tìm đường cứu nước.
Em đã được xem những thước phim tư liệu và nghe thầy cô kể về ngày 5/6/1911 tại bến cảng Nhà Rồng. Lúc đó, Bác mới chỉ là một chàng thanh niên trẻ tuổi mang tên Nguyễn Tất Thành. Em thực sự khâm phục ý chí của Bác. Trong khi nhiều người khác còn đang bế tắc trước cảnh nước mất nhà tan, Bác đã quyết tâm ra đi với hai bàn tay trắng. Khi được hỏi lấy tiền đâu để đi, Bác đã giơ hai bàn tay ra và nói: "Tiền đây". Câu nói ấy khiến một học sinh như em thấy vô cùng tự hào về lòng dũng cảm và quyết tâm sắt đá của Bác.
Em cảm thấy rất xúc động khi nghĩ về nỗi lòng của Bác lúc rời xa quê hương. Chắc hẳn Bác cũng rất nhớ gia đình, nhớ làng Sen, nhớ quê cha đất tổ. Nhưng vì tình yêu thương đồng bào đang lầm than dưới ách đô hộ, Bác đã nén nỗi đau riêng để ra đi. Bác chấp nhận làm những công việc nặng nhọc như phụ bếp, quét tuyết... ở nơi xứ người xa lạ, chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt chỉ để tìm ra con đường giúp dân tộc ta được tự do.
Sự hy sinh của Bác thật vĩ đại. Nếu không có ngày ra đi định mệnh ấy, có lẽ chúng em đã không được sống trong hòa bình, không được cắp sách đến trường vui vẻ như hôm nay. Mỗi lần nhìn thấy ảnh Bác treo trên bảng đen ở lớp, em lại thầm cảm ơn người thanh niên yêu nước năm xưa đã dám dấn thân vào gian khổ vì tương lai của đất nước.
Hành trình tìm đường cứu nước của Bác Hồ là một bài học lớn về lòng yêu nước và ý chí vượt khó. Là một học sinh lớp 7, em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức theo 5 điều Bác Hồ dạy để xứng đáng với những gì Bác đã hy sinh cho chúng em.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những khoảnh khắc đã trở thành vĩnh cửu, và ngày 5/6/1911 chính là một cột mốc như thế. Hình ảnh chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng trên con tàu Đô đốc luôn mang lại trong lòng mỗi chúng ta một niềm xúc động khó tả và sự khâm phục sâu sắc.
Sự ngưỡng mộ trước một quyết tâm sắt đá
Ở tuổi đôi mươi, khi bạn bè đồng trang lứa còn đang lo toan cho cuộc sống cá nhân, Bác đã mang trong mình một nỗi đau lớn - nỗi đau mất nước. Tôi vô cùng xúc động khi nghĩ về đôi bàn tay trắng của Bác lúc bấy giờ. Khi được hỏi lấy tiền đâu để đi, Bác đã giơ hai bàn tay và nói: "Đây, tiền đây". Đó không chỉ là lao động thuần túy, mà là biểu tượng của một ý chí sắt đá, không quản ngại gian khổ để đi tìm ánh sáng tự do cho dân tộc.
Niềm xúc động trước sự hy sinh thầm lặng
Rời quê hương, Bác phải đối mặt với bao sóng gió giữa đại dương bao la và những ngày tháng làm thuê vất vả nơi đất khách quê người. Càng tìm hiểu, tôi càng cảm thấy thương Bác vô hạn. Giữa cái lạnh thấu xương của mùa đông Paris hay những đêm không ngủ ở London, trái tim Bác vẫn luôn ấm nóng tình yêu dành cho đồng bào. Sự hy sinh thầm lặng ấy chính là khởi nguồn cho độc lập, tự do mà chúng ta đang hưởng thụ ngày hôm nay.
Bài học và lòng biết ơn
Sự kiện Bác ra đi tìm đường cứu nước dạy cho tôi bài học quý giá về lòng yêu nước và tinh thần tự lập. Bác là hiện thân của sự kết hợp giữa lòng dũng cảm và trí tuệ mẫn tiệp. Đứng trước hình ảnh con tàu rời bến năm xưa, lòng tôi dâng trào một lời hứa: sẽ cố gắng học tập và rèn luyện thật tốt để xứng đáng với những gì Người đã đánh đổi cả cuộc đời mình để gây dựng.
Chủ tịch Hồ Chí Minh, sinh ngày 19/5/1890, là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc Việt Nam, người đã khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Năm 1911, trước cảnh đất nước lầm than dưới ách đô hộ của thực dân Pháp và sự thất bại của các phong trào yêu nước đương thời, người thanh niên Nguyễn Tất Thành (tên Bác Hồ lúc nhỏ) đã quyết định rời bỏ quê hương. Hành động “dời quê hương” này không phải là sự từ bỏ, mà là một quyết tâm lớn lao: ra đi tìm đường cứu nước.
Trên hành trình 30 năm bôn ba hải ngoại, Bác đã làm nhiều nghề, nghiên cứu sâu rộng các học thuyết cách mạng trên khắp thế giới. Chính nhờ sự chiêm nghiệm thực tiễn gian khổ của người lao động và nghiên cứu lý luận, Bác đã tìm ra chân lý cứu nước đúng đắn trong chủ nghĩa Mác-Lênin. Việc Bác trở thành người cộng sản và tham gia sáng lập các tổ chức cách mạng là kết quả tất yếu của hành trình đó.
Sự ra đi tìm đường cứu nước của Bác Hồ là một biểu tượng của lòng yêu nước nồng nàn, sự hy sinh cao cả và tầm nhìn chiến lược vượt thời đại. Chính con đường mà Bác đã tìm ra đã đưa dân tộc Việt Nam đến thắng lợi của Cách mạng Tháng Tám 1945, lập nên nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa. Chúng ta mãi mãi biết ơn sự hy sinh lớn lao đó.
Để giúp bạn chuẩn bị tốt hơn cho bài tập này, chúng ta có thể cùng nhau phân tích những biện pháp nghệ thuật biểu cảm nào đã được sử dụng trong bài viết trên để làm nổi bật tình cảm đối với Bác.
Đi để bả vệ tổ quốc
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người đã trở thành huyền thoại, và có những cột mốc đã thay đổi cả vận mệnh của một quốc gia. Đối với mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ kính yêu và sự kiện ngày 5/6/1911 tại bến cảng Nhà Rồng luôn khơi dậy niềm xúc động nghẹn ngào và lòng biết ơn vô hạn. Thân bài: Lòng ngưỡng mộ đối với vị lãnh tụ vĩ đại: Bác Hồ không chỉ là một vị lãnh tụ thiên tài mà còn là biểu tượng cao đẹp nhất của lòng yêu nước và đức hy sinh. Ở Người, ta thấy sự kết tinh của trí tuệ lỗi lạc và tâm hồn giản dị, gần gũi. Cả cuộc đời Bác là một bản anh hùng ca bất diệt, hiến dâng trọn vẹn cho độc lập của Tổ quốc, cho tự do của nhân dân. Cảm xúc về sự kiện ra đi tìm đường cứu nước: Sự dũng cảm và quyết tâm: Tôi luôn xúc động khi nghĩ về hình ảnh người thanh niên Nguyễn Tất Thành mới 21 tuổi, với đôi bàn tay trắng và một ý chí sắt đá, dám bước chân lên con tàu Latouche-Tréville để đi vào một tương lai vô định. Trong khi các bậc tiền bối còn đang bế tắc, Bác đã chọn cho mình một lối đi riêng, đầy mạo hiểm nhưng vô cùng sáng suốt. Nỗi đau chia ly và tình yêu quê hương: Rời xa quê hương, gia đình và mảnh đất hình chữ S đang chìm trong lầm than, chắc hẳn trái tim Bác đã đau thắt lại. Nhưng chính nỗi đau đó đã biến thành sức mạnh để Người bôn ba qua ba đại dương, bốn châu lục, làm đủ mọi nghề để sống và tìm ra chân lý cách mạng. Ý nghĩa của hành trình: Chuyến đi ấy không chỉ là hành trình cá nhân mà là bước ngoặt vĩ đại của cách mạng Việt Nam. Sau 30 năm bôn ba, Người đã mang về "ánh sáng" của chủ nghĩa Mác-Lênin, giúp dân tộc ta thoát khỏi cảnh xiềng xích nô lệ. Kết bài: Thời gian có thể trôi đi, nhưng lòng thành kính và biết ơn đối với Bác Hồ sẽ mãi mãi trường tồn trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Nhìn lại lịch sử, chúng ta càng thêm trân trọng giá trị của độc lập, tự do và tự hứa sẽ không ngừng nỗ lực học tập, rèn luyện để xây dựng đất nước giàu đẹp như tâm nguyện của Người.
Trong hành trình gian nan và vô tận, con người luôn tìm kiếm những hình mẫu có thật trong cuộc sống để tôn vinh và noi theo với mong muốn trở nên hoàn thiện hơn. Một trong những hình mẫu lý tưởng ấy là Bác Hồ kính yêu của chúng ta. Bác là vị lãnh tụ vĩ đại của cách mạng Việt Nam, là người anh hùng giải phóng dân tộc, và đồng thời là một danh nhân văn hóa thế giới.
Nếu Lê-nin là niềm tự hào của nước Nga, Phi-đen Cax-trô là “vì sao” của nhân dân Cuba, thì Bác Hồ chính là người anh hùng vĩ đại trong lòng người dân Việt Nam. Bác đã soi sáng con đường thắng lợi của cách mạng Việt Nam. Làm thế nào người con bé nhỏ của xứ Nghệ có thể thực hiện được điều lớn lao ấy? Trước Bác cũng có rất nhiều người đi khắp thế giới, nhưng là đi thám hiểm, đi buôn, đi truyền đạo,… Người đi khắp thế giới để cứu dân tộc mình thì chỉ có một. Đó chính là Bác Hồ kính yêu của chúng ta. Đi đến đâu, Bác cũng để lại biểu tượng đẹp về lòng yêu nước. Bác lên tàu tìm đường cứu nước khi còn trẻ, nhưng lúc trở về, mái tóc Bác đã điểm bạc. Bác không tiếc cống hiến trọn tuổi thanh xuân vì sự nghiệp giải phóng dân tộc. Bác đã mang lại cuộc sống ấm no hằng mơ ước cho nhân dân Việt Nam. Tất cả những gì Bác đã làm, từ bé nhỏ đến lớn lao, đều xuất phát từ lòng yêu nước chân thành và mãnh liệt. Chính lòng yêu nước ấy đã tạo nên Bác Hồ, người anh hùng dân tộc của chúng ta ngày hôm nay.
Dưới sự lãnh đạo tài tình của Bác, quân dân ta đã anh dũng đứng lên chống lại kẻ thù xâm lược với một niềm tin tưởng tuyệt đối về ngày toàn thắng. Thế nhưng, Bác không chỉ cứng rắn trong hoạt động quân sự mà còn rất lãng mạn trong lĩnh vực văn học. Thơ của Bác không thật nhiều nhưng rất cô đọng và súc tích. Từng câu từng chữ đều thể hiện sự kiên định, niềm lạc quan, tin tưởng vào thắng lợi của cuộc cách mạng dân tộc dù lúc ấy Bác đang trong cảnh ngục tù hay đang sống giữa muôn vàn gian khổ. Một vị danh nhân đã từng nói: “Nói đến văn học Việt Nam thì trước hết cần hiểu về Bác, hiểu con người văn hóa Hồ Chí Minh”. Quả thật như thế, Bác đã hòa trộn tinh hoa văn hóa nhân loại với gốc rễ văn hóa Việt Nam, tạo nên một đặc trưng văn hóa rất riêng ở Bác. Tất cả những điều trên đã thuyết phục UNESCO quyết định trao tặng Bác danh hiệu danh nhân văn hóa thế giới.
Không chỉ có tài năng, Bác còn là một tấm gương đạo đức sáng ngời. Biết bao người chiến sĩ cộng sản từng sống và làm việc với Bác thường không khỏi xúc động khi hồi tưởng lại những ký ức ấy. Bác luôn để lại ấn tượng đẹp trong tim mỗi người mà Bác gặp vì vẻ giản dị, mộc mạc vô cùng thuần khiết của Bác. Trong từng lời nói của Bác đều ẩn chứa những luân lý đạo đức nhưng không khô khan mà nhẹ nhàng, sâu lắng, dễ dàng đi vào lòng người. Cách sống của Bác cũng bình dị, mộc mạc như mục đích sống của Bác là hết lòng vì nước vì dân. Bác không có dinh thự như bao vua chúa khác mà ở trong ngôi nhà sàn đơn sơ để có thể hòa mình với thiên nhiên. Tư trang của Bác cũng ít ỏi, chỉ là hai bộ quần áo Bác thường mặc với vài kỷ vật sau những chuyến bôn ba nước ngoài. Là một vị lãnh tụ vĩ đại nhưng Bác lại bình dị và mộc mạc thế đấy. Mỗi mẩu chuyện về Bác là một bài học đạo đức nhẹ nhàng, thấm thía.
Ngày nay, thế hệ trẻ luôn được khuyến khích làm việc và học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh. Đó là kim chỉ nam vô cùng cần thiết trong cuộc sống của những người trẻ tuổi như học sinh chúng em. “Học tập tốt, lao động tốt”, “khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”, … là những lời dạy mà chúng em không thể nào quên được. Càng được học, càng tìm hiểu về Bác Hồ, em thấy càng tự hào vì nước Việt Nam của chúng ta nhỏ bé nhưng lại sinh ra những danh nhân không hề bé nhỏ. Hồ Chí Minh là người chiến sĩ cộng sản kiên trung, là người con anh hùng của đất nước Việt Nam, đồng thời là vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.
Trong trái tim mooix Người dân vn , bác hồ luôn là vị lãnh tụ kunhs yêu nhất ts là hình ảnh voo cùng liêng thiêng và gần gũi.bác không chỉ là11 lãnh tụ vĩ đại mà còn là 1 con người sống giản dị sống thanh bạch từ nhỏ đã có ý chí tìm đường cứu nước. Trải qua nhiều gian khổ nhưng vẫn luôn kiên định với lý tưởng của mình. Sau nhiều năm hoạt động . Bác chở về lãnh đạo nhân dân giàng thắng lợi trong cách mạng tháng 8, khai sinh ra nước việt nam Dân chủ cộng hoà. Bác tiếp tục dẫn dắt đất nước vượt qua những năm thchiến tranh khó khăn , mang lại những thắng lợi vẻ vang cho dân tộc. Dù là chủ tịch nước, Bác vẫn sống rất giản dị , luôn quan tâm đến nhân dân, đặc biệt là thiếu nhi.Cuộc đời là tấm gương sáng về lòng yêu nước ,sự hi sinh và đức tính khiêm tốn . Bác qua đời vào năm 1969, để lại niềmtiếthương vô hạn cho toàn thể dân tộc. Dù bác đã ra đi nhưng hình ảnh và công lao của bác sẽ sống mãi trong lòng mỗi người dân việt nam.
Đầu thế kỷ XX, đất nước chìm trong bóng đêm nô lệ. Nhiều bậc tiền bối đã ra đi, mang theo chủ trương cầu viện, bạo động, nhưng đều thất bại. Giữa lúc ấy, người thanh niên xứ Nghệ đã chọn một con đường khác: "Muốn cứu nước, phải hiểu rõ bản chất của chủ nghĩa thực dân. Muốn đánh đuổi kẻ thù, phải đến tận sào huyệt của chúng".
Vậy là Người quyết định ra đi. Không hành trang nhiều nhặn, không tiễn đưa linh đình. Chỉ có đôi bàn tay làm thuê trên tàu Amiral Latouche-Tréville, một trái tim yêu nước nồng nàn và một ý chí sắt đá. Nghĩ đến giây phút con tàu rời bến, lòng tôi nghẹn lại. Phía sau là quê hương với lũy tre, bến nước, với người cha già Nguyễn Sinh Sắc và nỗi đau mất nước. Phía trước là biển cả mênh mông, là bốn bể năm châu xa lạ, là đói rét, là hiểm nguy rình rập.
Phải yêu nước đến nhường nào, thương dân đến bao nhiêu, Người mới dám dứt áo ra đi như thế ở tuổi 21 — độ tuổi mà chúng ta hôm nay còn đang loay hoay chọn ngành, chọn nghề.
Lãnh tụ Hồ Chí Minh là vị anh hùng vĩ đại của dân tộc Việt Nam, người đã dành trọn cuộc đời mình cho độc lập, tự do của đất nước. Hình ảnh Bác rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước khiến em vô cùng xúc động và khâm phục. Năm 1911, từ bến cảng Nhà Rồng, Bác đã quyết định ra đi với hai bàn tay trắng, mang theo một khát vọng cháy bỏng là tìm con đường giải phóng dân tộc. Quyết định ấy không hề dễ dàng, bởi Bác phải rời xa quê hương, gia đình và chấp nhận nhiều gian khổ nơi đất khách quê người. Nhưng chính lòng yêu nước sâu sắc và ý chí kiên cường đã giúp Bác vượt qua tất cả. Hành trình bôn ba khắp năm châu bốn biển của Bác là minh chứng cho sự hi sinh lớn lao. Bác đã trải qua biết bao khó khăn, làm nhiều công việc vất vả, nhưng chưa bao giờ từ bỏ mục tiêu của mình. Nhờ đó, Bác đã tìm ra con đường đúng đắn để đưa dân tộc Việt Nam đến với độc lập, tự do. Em vô cùng biết ơn và tự hào về Bác Hồ. Tấm gương của Bác nhắc nhở em phải cố gắng học tập, rèn luyện để góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn...
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh là một vị lãnh tụ vĩ đại mà em luôn kính trọng và biết ơn. Đặc biệt, việc Bác ra đi tìm đường cứu nước đã khiến em vô cùng xúc động và khâm phục. Năm 1911, khi đất nước còn chìm trong ách đô hộ, Bác đã quyết định rời quê hương để tìm con đường giải phóng dân tộc. Đó là một quyết định vô cùng dũng cảm. Bác ra đi với hai bàn tay trắng, mang theo khát vọng cháy bỏng vì độc lập tự do cho Tổ quốc. Điều làm em cảm phục nhất chính là ý chí kiên cường và tinh thần hi sinh của Bác. Trong suốt hành trình bôn ba khắp thế giới, Bác đã trải qua biết bao khó khăn, gian khổ. Nhưng dù ở đâu, làm công việc gì, Bác vẫn luôn hướng về quê hương, về nhân dân Việt Nam. Sự ra đi của Bác không chỉ là một chuyến đi, mà là bước ngoặt lớn của lịch sử dân tộc. Nhờ có Bác, đất nước ta mới tìm được con đường đúng đắn để giành lại độc lập. Nghĩ về Bác, em cảm thấy vô cùng biết ơn và tự hào. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với sự hi sinh to lớn của Bác và các thế hệ đi trước.
Lãnh tụ Hồ Chí Minh là tấm gương sáng về lòng yêu nước và ý chí lớn lao. Khi còn rất trẻ, Bác đã quyết định rời quê hương để ra đi tìm đường cứu nước. Đó là một quyết định đầy khó khăn, bởi Bác phải xa gia đình, đối mặt với muôn vàn gian khổ nơi đất khách. Thế nhưng, vì độc lập dân tộc, Bác vẫn kiên định bước đi. Hành trình ấy thể hiện tinh thần dũng cảm, sự hi sinh thầm lặng và lòng yêu nước sâu sắc của Người. Em vô cùng cảm phục và biết ơn Bác, đồng thời tự nhắc mình phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với thế hệ đi trước.
Trong dòng chảy lịch sử hào hùng của dân tộc Việt Nam, có những khoảnh khắc đã trở thành vĩnh cửu, thay đổi hoàn toàn vận mệnh của cả một đất nước. Một trong số đó là ngày 5 tháng 6 năm 1911, khi người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành bước chân xuống con tàu Amiral Latouche-Tréville tại bến cảng Nhà Rồng, bắt đầu hành trình vạn dặm tìm đường cứu nước. Mỗi khi nhớ lại sự kiện này, trong lòng tôi lại trào dâng niềm xúc động và lòng biết ơn vô hạn. Sự xúc động trước quyết tâm sắt đá Tôi luôn tự hỏi, điều gì đã thôi thúc một chàng thanh niên mới đôi mươi, với hai bàn tay trắng, lại dám dấn thân vào một hành trình đầy rẫy hiểm nguy nơi đất khách quê người? Đó chính là lòng yêu nước nồng nàn và nỗi đau xót trước cảnh lầm than của nhân dân dưới ách thống trị của thực dân Pháp. Hình ảnh Bác rời xa quê hương, xa gia đình để đối mặt với sóng gió đại dương không chỉ là một chuyến đi, mà là một cuộc dấn thân đầy bản lĩnh. Sự khâm phục trước tầm nhìn vĩ đại Khác với các bậc tiền bối đi trước hướng về phương Đông, Bác đã chọn đi sang phương Tây – chính nơi đang đô hộ nước mình – để tìm hiểu vì sao họ giàu mạnh và tìm cách giúp đồng bào mình. Tôi vô cùng ngưỡng mộ sự sáng suốt và tầm nhìn xa trông rộng ấy. Bác không ngại làm những công việc nặng nhọc như phụ bếp, quét tuyết, bồi bàn... để vừa sống, vừa học tập, nghiên cứu tinh hoa của nhân loại. Sự kiên trì của Người là bài học lớn lao về ý chí vượt khó cho thế hệ trẻ hôm nay. Lòng biết ơn sâu sắc Nếu không có ngày 5 tháng 6 năm ấy, nếu không có đôi bàn tay trắng dám làm nên tất cả, có lẽ con đường độc lập của dân tộc sẽ còn rất mịt mờ. Sự hy sinh tư lợi cá nhân, gác lại tình riêng vì nghĩa lớn của Bác khiến tôi hiểu thế nào là một tình yêu lớn lao. Bác ra đi để mang về ánh sáng cách mạng, mang về tự do và ấm no cho hàng triệu con người. Sự kiện Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước mãi mãi là một mốc son chói lọi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam. Nó không chỉ nhắc nhở chúng ta về quá khứ gian khổ nhưng hào hùng, mà còn thắp sáng ngọn lửa khát vọng, tinh thần trách nhiệm với quê hương trong mỗi chúng ta. Tôi tự hứa sẽ nỗ lực học tập để xứng đáng với những gì Bác đã dành cả cuộc đời mình để tạo dựng.
Trong dòng chảy mênh mông của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người mà tên tuổi đã trở thành huyền thoại, có những sự kiện đã trở thành bước ngoặt xoay chuyển cả định mệnh của một quốc gia. Với tôi, và có lẽ với hàng triệu người con đất Việt, hình ảnh Bác Hồ bước chân xuống con tàu Amiral Latouche-Tréville vào mùa hè năm 1911 tại bến cảng Nhà Rồng chính là một hình ảnh thiêng liêng và xúc động nhất. Thuở ấy, đất nước ta còn chìm trong lầm than, nô lệ. Khi các bậc tiền bối còn đang trăn trở giữa những con đường cứu nước chưa tìm thấy lối ra, thì chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành với lòng yêu nước nồng nàn và một trí tuệ mẫn tiệp đã đưa ra một quyết định lịch sử. Bác không chọn con đường sang Đông mà quyết định đi sang phương Tây – nơi đang ngự trị những kẻ xâm lược mình – để tìm hiểu xem họ làm thế nào rồi trở về giúp đồng bào. Mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc Bác rời xa bờ bến quê hương, lòng tôi lại trào dâng một nỗi niềm nghẹn ngào khó tả. Bác ra đi khi trong tay không có một tấc sắt, không một đồng vốn, chỉ có đôi bàn tay lao động và một trái tim rực lửa yêu thương dân tộc. Hình ảnh người thanh niên mảnh khảnh, chấp nhận làm những công việc nặng nhọc nhất từ phụ bếp, quét tuyết đến bồi bàn nơi đất khách quê người để nuôi dưỡng ý chí cứu nước, mãi mãi là một bài học lớn về sự hy sinh.
Tôi tự hỏi, trong những đêm đông buốt giá ở Paris hay những ngày vất vả giữa đại dương mênh mông, nỗi nhớ quê hương trong Bác da diết đến nhường nào? Chắc hẳn, mỗi nhịp sóng vỗ vào mạn tàu đều gợi nhắc Bác về lũy tre xanh, về câu hò quê mẹ Kim Liên. Nhưng vượt lên trên nỗi thương nhớ gia đình, quê cha đất tổ, chính là nỗi đau xót trước cảnh lầm than của đồng bào. Chính tình yêu thương bao la ấy đã tiếp thêm sức mạnh để Bác đi qua ba đại dương, bốn châu lục, tìm thấy ánh sáng của chủ nghĩa Mác - Lênin – con đường duy nhất để giải phóng dân tộc. Sự kiện Bác ra đi tìm đường cứu nước không chỉ là một hành trình cá nhân, mà là hành trình của cả một dân tộc đi tìm lại chính mình. Sau ba mươi năm bôn ba, khi Bác trở về, Người đã mang theo "mùa xuân" cho đất nước. Từ bến cảng Nhà Rồng đến quảng trường Ba Đình lịch sử là một chặng đường dài đầy máu và nước mắt, nhưng cũng đầy vinh quang nhờ có sự dẫn đường của vị lãnh tụ thiên tài. Ngày nay, khi được sống trong hòa bình, tự do, mỗi lần nhìn lên ảnh Bác với chòm râu bạc, đôi mắt sáng như sao, lòng tôi lại thầm hứa sẽ sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của Người. Hành trình tìm đường cứu nước của Bác mãi mãi là ngọn đuốc soi sáng tâm hồn thế hệ trẻ, dạy chúng ta biết yêu quê hương bằng hành động, biết nuôi dưỡng khát vọng và ý chí vươn lên để xây dựng Tổ quốc Việt Nam ngày càng giàu đẹp.
Hồ Chí Minh – tên Người không chỉ là một biểu tượng của lịch sử, mà là hiện thân của một tình yêu vĩnh cửu dành cho đất nước và con người. Nguyện đời đời ghi nhớ công ơn của Người – vị Cha già kính yêu của dân tộc Việt Nam.
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, Hồ Chí Minh hiện lên không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là một con người mang trái tim đầy yêu thương và khát vọng. Nghĩ về Bác, em đặc biệt xúc động trước khoảnh khắc Người rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước – một quyết định lặng lẽ mà làm thay đổi vận mệnh cả dân tộc.
Năm 1911, với tên gọi Nguyễn Tất Thành, Người đứng trước Bến Nhà Rồng, mang theo hành trang giản dị nhưng chứa đựng một lý tưởng lớn lao. Đó không chỉ là bước chân của một người thanh niên rời quê, mà là bước chân của một trái tim mang nặng nỗi đau mất nước. Em tưởng tượng giây phút ấy: phía sau là quê hương thân yêu, là gia đình, là những ký ức tuổi thơ; phía trước là biển cả mênh mông, là tương lai mịt mờ. Vậy mà Bác vẫn bước đi – dứt khoát nhưng không lạnh lùng, kiên cường mà đầy trăn trở.
Điều làm em xúc động sâu sắc chính là sự hi sinh thầm lặng trong quyết định ấy. Bác chấp nhận đánh đổi tuổi trẻ, đánh đổi hạnh phúc riêng để đi tìm con đường cho cả dân tộc. Suốt hành trình dài nơi đất khách, Bác đã trải qua biết bao gian khổ, làm những công việc nặng nhọc, sống trong thiếu thốn. Nhưng có lẽ, điều khó khăn nhất không phải là cái đói, cái rét, mà là nỗi cô đơn và nỗi nhớ quê hương da diết. Dẫu vậy, Bác vẫn bền bỉ tiến bước, bởi trong tim Người luôn cháy lên một niềm tin mãnh liệt: dân tộc Việt Nam nhất định phải được tự do.
Hình ảnh Bác ra đi từ bến cảng năm ấy khiến em nhận ra: có những sự ra đi không phải để rời bỏ, mà là để trở về theo một cách lớn lao hơn. Chính bước chân lặng lẽ của Người đã mở ra con đường giải phóng dân tộc, đem lại ánh sáng cho đất nước sau những năm tháng tối tăm.
Nghĩ về Bác, em không chỉ thấy tự hào mà còn cảm thấy biết ơn sâu sắc. Từ sự hi sinh của Người, em hiểu rằng tình yêu Tổ quốc không chỉ là lời nói, mà còn là hành động, là sự dấn thân và hi sinh. Bác Hồ đã trở thành ngọn đuốc soi đường, để thế hệ hôm nay như em biết sống có trách nhiệm hơn, biết trân trọng hòa bình và cố gắng học tập để xứng đáng với những gì Người đã đánh đổi.
Trong lịch sử dân tộc, có những con người đã sống và hi sinh trọn đời mình cho Tổ quốc. Trong số đó, Hồ Chí Minh là hình ảnh khiến tôi luôn kính phục và xúc động sâu sắc, đặc biệt là khi nghĩ đến sự kiện Bác rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước.
Mỗi lần nhớ đến ngày 5 tháng 6 năm 1911, tôi lại hình dung ra một chàng thanh niên trẻ tuổi đứng trước con tàu rời bến Nhà Rồng. Bác ra đi với hai bàn tay trắng, không người thân bên cạnh, chỉ mang theo một ý chí lớn lao: tìm con đường giải phóng dân tộc. Nghĩ đến điều đó, tôi không khỏi xúc động. Rời quê hương đâu phải là điều dễ dàng, nhất là khi phía trước là một hành trình đầy gian nan, thử thách và cả những điều chưa biết.
Điều khiến tôi cảm phục nhất chính là lòng yêu nước sâu sắc của Bác. Bác ra đi không phải vì bản thân, mà vì cả dân tộc đang chìm trong cảnh mất nước. Bác chấp nhận sống nơi đất khách quê người, làm nhiều công việc vất vả để tồn tại và học hỏi. Tôi tưởng tượng những đêm dài nơi xứ lạ, chắc hẳn Bác cũng nhớ quê hương da diết. Vậy mà Bác vẫn kiên trì, vẫn bền bỉ theo đuổi mục tiêu của mình. Sự hi sinh ấy thật thầm lặng nhưng vô cùng lớn lao.
Càng suy nghĩ, tôi càng thấy khâm phục nghị lực phi thường của Bác. Một con người dám từ bỏ cuộc sống bình yên để dấn thân vào con đường đầy khó khăn chỉ vì độc lập của dân tộc. Hình ảnh ấy khiến tôi không chỉ tự hào mà còn cảm thấy biết ơn sâu sắc. Nếu không có quyết định ra đi năm ấy, có lẽ lịch sử dân tộc đã rẽ sang một hướng khác.
Từ câu chuyện của Bác, tôi nhận ra rằng lòng yêu nước không phải là điều gì xa vời, mà thể hiện qua hành động và sự hi sinh. Bản thân tôi cần phải cố gắng học tập, rèn luyện để xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã đánh đổi.
Hình ảnh Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước sẽ mãi là một biểu tượng đẹp trong trái tim tôi — biểu tượng của lòng yêu nước, của ý chí và của sự hi sinh cao cả vì dân tộc.
Trong trái tim mỗi người dân Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh không chỉ là một vị lãnh tụ vĩ đại mà còn là biểu tượng cao đẹp nhất của tinh thần yêu nước và đức hy sinh. Mỗi khi nhắc về Người, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động nghẹn ngào, đặc biệt là khi nghĩ về giây phút Người rời xa quê hương để ra đi tìm đường cứu nước. Vào những năm đầu thế kỷ XX, khi đất nước ta còn chìm trong đêm tối của kiếp nô lệ, người thanh niên Nguyễn Tất Thành đã mang trong mình một nỗi đau đau đáu về vận mệnh dân tộc. Hình ảnh người thanh niên trẻ tuổi ấy đứng trên bến cảng Nhà Rồng vào ngày 5 tháng 6 năm 1911 luôn khiến tôi cảm thấy vô cùng ngưỡng mộ và tự hào. Chỉ với hai bàn tay trắng cùng một trái tim nồng nàn yêu nước, Bác đã dấn thân vào hành trình vạn dặm trên con tàu Đô đốc Latouche-Tréville. Tôi tự hỏi, trong khoảnh khắc nhìn bóng dáng quê hương dần xa khuất, lòng Người đã trĩu nặng biết bao nỗi niềm? Đó là nỗi nhớ nhà, nhớ cha mẹ, là sự lo âu cho đồng bào đang lầm than. Nhưng trên hết, ý chí cứu nước đã chiến thắng tất cả. Bác đã chọn con đường gian khổ nhất, đi sang tận phương Tây xa xôi để tìm hiểu sự thật đằng sau những từ "Tự do - Bình đẳng - Bác ái", với hy vọng mang về ánh sáng cho dân tộc mình. Sự kiện Bác ra đi không chỉ là một hành động dũng cảm mà còn thể hiện một tầm nhìn thiên tài. Suốt 30 năm bôn ba hải ngoại, trải qua biết bao nghề nghiệp cực nhọc, từ phụ bếp đến quét tuyết, Người vẫn giữ vững một niềm tin sắt đá. Sự hy sinh thầm lặng ấy đã đổi lấy độc lập, tự do cho chúng ta ngày hôm nay. Càng tìm hiểu về cuộc đời của Bác, tôi càng thêm yêu kính và biết ơn Người. Hành trình tìm đường cứu nước của Bác chính là bài học lớn nhất về lòng yêu nước và ý chí vươn lên. Là thế hệ trẻ, tôi nguyện sẽ cố gắng học tập và rèn luyện, để xứng đáng với sự hy sinh vĩ đại của vị lãnh tụ kính yêu - Hồ Chí Minh.
Trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn hiện lên thật giản dị mà vĩ đại. Mỗi khi nhắc về Người, em lại đặc biệt xúc động khi nhớ tới sự kiện ngày 5 tháng 6 năm 1911 – ngày người thanh niên Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước. Đọc những trang lịch sử, em không khỏi bồi hồi khi hình dung về hình ảnh người thanh niên trẻ tuổi bước chân lên con tàu Amiral Latouche-Tréville. Giữa lúc đất nước đang chìm trong đêm tối của ách nô lệ, Bác đã ra đi không phải vì mục đích cá nhân mà vì nỗi trăn trở khôn nguôi trước cảnh "nước mất nhà tan". Em cảm thấy vô cùng khâm phục ý chí sắt đá của Người. Với đôi bàn tay trắng và một tấm lòng yêu nước nồng nàn, Bác đã chấp nhận làm mọi công việc nặng nhọc, từ phụ bếp đến quét tuyết, để có cơ hội học hỏi và tìm ra con đường giải phóng dân tộc. Quyết định rời xa quê hương, xa gia đình thân yêu để dấn thân vào nơi đất khách quê người xa lạ là một sự hy sinh vô cùng lớn lao. Em xúc động khi nghĩ về những đêm đông lạnh giá nơi xứ người, Bác vẫn luôn hướng về Tổ quốc, từng bước tích lũy tri thức để mang về ánh sáng tự do cho nhân dân. Chính hành trình đơn độc nhưng quả cảm ấy đã tạo nên một bước ngoặt vĩ đại cho lịch sử Việt Nam. Càng tìm hiểu về cuộc đời của Bác, em lại càng thêm biết ơn và kính trọng vị lãnh tụ kính yêu. Sự kiện Bác ra đi tìm đường cứu nước là một bài học lớn về lòng yêu nước và ý chí vượt khó cho thế hệ trẻ chúng em. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để xứng đáng với những gì mà Bác đã hy sinh cho độc lập, tự do của đất nước hôm nay.
Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc Việt Nam. Khi đọc về sự kiện Bác rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước, em cảm thấy vô cùng xúc động, khâm phục và biết ơn. Ngày 5 tháng 6 năm 1911, từ Bến Nhà Rồng, người thanh niên Nguyễn Tất Thành mới 21 tuổi đã quyết tâm ra đi với khát vọng giành lại độc lập, tự do cho dân tộc. � Học sinh sinh viên ĐHCN Hà Nội +1 Điều khiến em cảm phục nhất ở Bác là lòng yêu nước sâu sắc và ý chí kiên cường. Trong khi đất nước đang chìm trong cảnh nô lệ, nhân dân lầm than, Bác đã sớm nhận ra rằng cần phải tìm một con đường mới để cứu nước. Dù tuổi còn rất trẻ, Bác vẫn dũng cảm rời xa gia đình, quê hương và Tổ quốc, chấp nhận mọi khó khăn, gian khổ nơi đất khách quê người. Em càng xúc động hơn khi nghĩ đến hành trình bôn ba suốt nhiều năm của Bác. Người đã đi qua nhiều quốc gia, làm nhiều công việc vất vả để vừa kiếm sống vừa tìm con đường giải phóng dân tộc. Sự hi sinh ấy thật lớn lao và đáng kính biết bao. Bác đã dành cả cuộc đời mình cho độc lập của đất nước và hạnh phúc của nhân dân. Qua sự việc Bác rời quê hương ra đi tìm đường cứu nước, em càng thêm yêu quý và kính trọng vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc. Em tự nhủ bản thân phải cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức và noi theo tấm gương sáng của Bác để sau này góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp hơn. Nếu em cần, mình có thể �viết bản ngắn hơn khoảng 8–10 dòng để dễ chép trong thời gian 35 giây nhé. Đúng(0) NH Trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ luôn hiện lên thật cao đẹp và kính yêu. Mỗi khi nhắc đến Bác, em lại nhớ ngay đến sự kiện quan trọng nhất, mở đầu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc: đó chính là ngày Bác rời quê hương để ra đi tìm đường cứu nước. Em đã được xem những thước phim tư liệu và nghe thầy cô kể về ngày 5/6/1911 tại bến cảng Nhà Rồng. Lúc đó, Bác mới chỉ là một chàng thanh niên trẻ tuổi mang tên Nguyễn Tất Thành. Em thực sự khâm phục ý chí của Bác. Trong khi nhiều người khác còn đang bế tắc trước cảnh nước mất nhà tan, Bác đã quyết tâm ra đi với hai bàn tay trắng. Khi được hỏi lấy tiền đâu để đi, Bác đã giơ hai bàn tay ra và nói: "Tiền đây". Câu nói ấy khiến một học sinh như em thấy vô cùng tự hào về lòng dũng cảm và quyết tâm sắt đá của Bác. Em cảm thấy rất xúc động khi nghĩ về nỗi lòng của Bác lúc rời xa quê hương. Chắc hẳn Bác cũng rất nhớ gia đình, nhớ làng Sen, nhớ quê cha đất tổ. Nhưng vì tình yêu thương đồng bào đang lầm than dưới ách đô hộ, Bác đã nén nỗi đau riêng để ra đi. Bác chấp nhận làm những công việc nặng nhọc như phụ bếp, quét tuyết... ở nơi xứ người xa lạ, chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt c
Trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, hình ảnh Bác Hồ luôn hiện lên thật cao đẹp và kính yêu. Mỗi khi nhắc đến Bác, em lại nhớ ngay đến sự kiện quan trọng nhất, mở đầu cho sự nghiệp giải phóng dân tộc: đó chính là ngày Bác rời quê hương để ra đi tìm đường cứu nước.
Em đã được xem những thước phim tư liệu và nghe thầy cô kể về ngày 5/6/1911 tại bến cảng Nhà Rồng. Lúc đó, Bác mới chỉ là một chàng thanh niên trẻ tuổi mang tên Nguyễn Tất Thành. Em thực sự khâm phục ý chí của Bác. Trong khi nhiều người khác còn đang bế tắc trước cảnh nước mất nhà tan, Bác đã quyết tâm ra đi với hai bàn tay trắng. Khi được hỏi lấy tiền đâu để đi, Bác đã giơ hai bàn tay ra và nói: "Tiền đây". Câu nói ấy khiến một học sinh như em thấy vô cùng tự hào về lòng dũng cảm và quyết tâm sắt đá của Bác.
Em cảm thấy rất xúc động khi nghĩ về nỗi lòng của Bác lúc rời xa quê hương. Chắc hẳn Bác cũng rất nhớ gia đình, nhớ làng Sen, nhớ quê cha đất tổ. Nhưng vì tình yêu thương đồng bào đang lầm than dưới ách đô hộ, Bác đã nén nỗi đau riêng để ra đi. Bác chấp nhận làm những công việc nặng nhọc như phụ bếp, quét tuyết... ở nơi xứ người xa lạ, chịu đựng cái lạnh cắt da cắt thịt chỉ để tìm ra con đường giúp dân tộc ta được tự do.
Sự hy sinh của Bác thật vĩ đại. Nếu không có ngày ra đi định mệnh ấy, có lẽ chúng em đã không được sống trong hòa bình, không được cắp sách đến trường vui vẻ như hôm nay. Mỗi lần nhìn thấy ảnh Bác treo trên bảng đen ở lớp, em lại thầm cảm ơn người thanh niên yêu nước năm xưa đã dám dấn thân vào gian khổ vì tương lai của đất nước.
Hành trình tìm đường cứu nước của Bác Hồ là một bài học lớn về lòng yêu nước và ý chí vượt khó. Là một học sinh lớp 7, em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức theo 5 điều Bác Hồ dạy để xứng đáng với những gì Bác đã hy sinh cho chúng em.
Trong dòng chảy của lịch sử dân tộc Việt Nam, có những con người đã trở thành huyền thoại, và có những khoảnh khắc đã thay đổi định mệnh của cả một đất nước. Với tôi, hình ảnh Chủ tịch Hồ Chí Minh – vị lãnh tụ kính yêu – luôn hiện lên thật vĩ đại nhưng cũng thật gần gũi. Đặc biệt, sự kiện Người rời bến Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước vào mùa hè năm 1911 luôn khơi dậy trong lòng tôi một niềm xúc động và ngưỡng mộ khôn nguôi. Mỗi khi nhớ về sự kiện này, lòng tôi lại trào dâng một nỗi nghẹn ngào xen lẫn tự hào. Tôi cảm thấy xót xa trước hình ảnh chàng thanh niên trẻ tuổi đơn độc giữa sóng nước mênh mông, nhưng đồng thời cũng cảm phục ý chí sắt đá, không quản ngại gian khổ của Người. Đó là một thứ tình cảm thiêng liêng, là sự biết ơn sâu sắc dành cho một người đã từ bỏ tuổi trẻ và hạnh phúc cá nhân vì đại nghĩa dân tộc. Ngày 5/6/1911, tại bến Nhà Rồng, với tên gọi Văn Ba, Người đã xuống con tàu Đô đốc Latouche-Tréville để bắt đầu hành trình vạn dặm. Hình ảnh chân thực nhất chính là khi Người trả lời người bạn của mình về việc lấy tiền đâu để đi: Bác đã giơ hai bàn tay trắng và nói: "Đây, tiền đây!". Chỉ với đôi bàn tay lao động và một trái tim yêu nước nồng cháy, Người đã đi qua ba đại dương, bốn châu lục, làm đủ mọi nghề từ phụ bếp, quét tuyết đến bồi bàn để tìm ra con đường giải phóng dân tộc. Để diễn tả tầm vóc của sự kiện này, ta có thể thấy ý chí của Bác giống như "ngọn hải đăng" rực sáng giữa đêm tối mịt mù của thực dân. Phép so sánh hành trình của Người như một cuộc "vượt vũ môn" hóa rồng đã làm nổi bật sự chuyển mình của lịch sử. Những câu hỏi tu từ như: "Ai biết được trái tim Người đau đớn thế nào khi nhìn bóng quê hương dần khuất sau sóng nước?" càng làm tăng thêm sức biểu cảm, xoáy sâu vào nỗi lòng của một người con xa xứ vì nước quên thân. Sự kiện ra đi tìm đường cứu nước của Bác có ý nghĩa là bước ngoặt vĩ đại nhất của cách mạng Việt Nam. Nó chấm dứt thời kỳ khủng hoảng về đường lối cứu nước kéo dài hàng thập kỷ. Bước chân của Người không chỉ tìm thấy ánh sáng của chủ nghĩa Mác - Lênin mà còn đặt nền móng cho nền độc lập, tự do và vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế ngày nay. Từ cuộc đời của Người, tôi rút ra được bài học vô giá về tinh thần tự lực cánh sinh và khát vọng cống hiến. Bác dạy chúng ta rằng tuổi trẻ cần phải có hoài bão lớn, không ngại khó khăn và phải luôn đặt lợi ích của cộng đồng lên trên cá nhân. Đặc biệt, tinh thần ham học hỏi, tự học ngoại ngữ và tìm hiểu văn hóa nhân loại của Bác là tấm gương sáng ngời cho thế hệ học sinh chúng ta noi theo. Hơn một thế kỷ đã trôi qua, bến Nhà Rồng vẫn còn đó, sóng biển vẫn vỗ về, nhưng hình ảnh Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước sẽ mãi là một tượng đài bất tử trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Em nguyện hứa sẽ học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức để xứng đáng với sự hy sinh thầm lặng và vĩ đại của Người, để ngọn lửa yêu nước mà Người thắp lên sẽ còn cháy mãi trong tim.
Trong trái tim của mỗi người dân Việt Nam, chủ tịch Hồ Chí Minh luôn là vị lãnh tụ kính yêu, người cha già dân tộc vĩ đại. Mỗi khi nhắc về người, lòng tôi lại trào dâng một niềm xúc động khó tả, đặc biệt là khi nghĩ về giây phút người rời bến Nhà Rồng ra đi tìm đường cứu nước vào mùa hè năm 1911.
Hình ảnh chàng thanh niên Nguyễn Tất Thành với đôi bàn tay trắng, bước xuống con tàu Amiral Latouche -Treville ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ đã trở thành một biểu tượng bất diệt và lòng yêu nước . Trong bối cảnh đất nước đang chìm trong đêm tối của ách nô lệ, người đã không chọn con đường vinh hoa phú quý cho riêng mình mà chọn dấm thân vào gian khổ. Tôi cảm thấy vô cùng khâm phục ý chí sắt đá và tầm nhìn xa trông rộng của người. Khi ấy, người ra đi chị với một mục tiêu duy nhất "tự do cho đồng bào tôi, độc lập cho tổ quốc tôi".
Nghĩ về năm tháng bôn ba nơi xứ người, làm đủ mọi nghề từ phụ bếp, quyết Tuyết đến viết báo... Tôi càng thêm xót xa và biết ơn sâu sắc. Những vất vả ấy không làm tròn lòng người chiến sĩ trẻ, bởi trong tim người luôn rực cháy ngọn lửa yêu nước. Cuộc chia ly với quê hương, gia đình ngày ấy hẳn đã để lại trong lòng người biết bao nỗi niềm đau đớn. Nhưng chính sự hi sinh tình riêng vì nghĩa lớn ấy đã mở ra ánh sáng hi vọng cho cả một dân tộc.
Sự kiện đến Nhà Rồng không chỉ là một hành trình cá nhân, mà là bước ngoặt vĩ đại của lịch sử Việt Nam. Nhờ có quyết định dũng cảm ngày ấy, chúng ta mới có được độc lập, tự do như ngày hôm nay.
Bác đã đi xa, nhưng hình ảnh người và chí hướng cứu nước vĩ đại luôn sống mãi. Là một học sinh, tôi tự hứa sẽ luôn cố gắng học tập thật tốt, rèn luyện đạo đức đã xứng đáng với sự hi sinh của bác, góp phần nhỏ bé của mình vào công cuộc xây dựng quê hương ngày càng giàu đẹp
Trong cuộc sống, có những con người âm thầm hi sinh mà không mong được đền đáp. Nhân vật dì Bảy trong bài tản văn “Người ngồi đợi trước hiên nhà” của Huỳnh Như Phương là một người như thế. Dì Bảy hiện lên với hình ảnh giản dị nhưng giàu tình yêu thương và sự hi sinh thầm lặng khiến em vô cùng xúc động và trân trọng. Dì Bảy là người phụ nữ lam lũ, luôn âm thầm chăm lo cho gia đình. Dì không nói nhiều, không kể công, nhưng từng hành động của dì đều thể hiện sự yêu thương sâu sắc. Hình ảnh dì Bảy ngồi trước hiên nhà chờ đợi người thân trở về đã để lại trong lòng em ấn tượng sâu đậm. Đó là sự chờ đợi đầy kiên nhẫn, bền bỉ, thể hiện tình yêu thương vô điều kiện của dì dành cho gia đình. Sự hi sinh của dì Bảy không phải là những điều lớn lao, mà là những việc nhỏ bé diễn ra mỗi ngày. Dì sẵn sàng chịu vất vả, lo toan mọi việc để những người thân được yên tâm học tập và làm việc. Dì âm thầm hi sinh tuổi trẻ, sức lực của mình mà không một lời than vãn. Chính sự hi sinh thầm lặng ấy khiến hình ảnh dì trở nên thật đẹp và đáng kính trọng. Đọc về dì Bảy, em cảm nhận được vẻ đẹp của tình cảm gia đình và sự hi sinh cao cả của người phụ nữ Việt Nam. Dì Bảy không chỉ là hình ảnh của một người thân trong gia đình mà còn là biểu tượng cho những con người luôn sống vì người khác. Điều đó khiến em càng thêm yêu quý và trân trọng những người thân xung quanh mình. Qua hình ảnh dì Bảy, em hiểu rằng trong cuộc sống, có rất nhiều sự hi sinh thầm lặng mà đôi khi chúng ta không nhận ra. Vì vậy, mỗi người cần biết yêu thương, quan tâm và biết ơn những người đã luôn âm thầm chăm lo cho mình. Hình ảnh dì Bảy sẽ mãi là một hình ảnh đẹp, giản dị nhưng đầy ý nghĩa trong lòng em.
Trái tim yêu nước vĩ đại