K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

như thế thì chắc dài lắm :/

4 tháng 5

Không biết

4 tháng 5

đây:

Trong cuộc sống, ai cũng từng trải qua những khó khăn và nhận được sự giúp đỡ từ người khác. Đối với em, người để lại ấn tượng sâu sắc nhất và khiến em luôn trân trọng, biết ơn là Lan Chi - cô bạn thân cùng lớp. Nhờ có sự giúp đỡ tận tình của Lan Chi mà em đã vượt qua được những giây phút yếu đuối nhất trong học tập và rèn luyện. Năm lớp 5, do ốm nặng, em phải nghỉ học một thời gian khá dài. Khi trở lại lớp, em cảm thấy hoang mang và tuyệt vọng khi nhìn bảng điểm lẹt đẹt cùng hàng loạt kiến thức mới chưa kịp tiếp thu. Môn Toán đối với em lúc đó như một ngọn núi cao không thể vượt qua, khiến em lúng túng và muốn bỏ cuộc. Chính vào lúc em gục ngã nhất, Lan Chi - bạn ngồi cạnh - đã đến bên và chìa bàn tay ấm áp ra. Không chỉ đến thăm, mang hoa quả và chép bài giúp, Lan Chi còn kiên nhẫn giảng lại từng bài toán khó mà em chưa hiểu. Chi không giảng một cách máy móc, bạn ấy ví dụ những con số khô khan thành những câu chuyện gần gũi, giúp em dễ tiếp thu hơn. Có lần, em gặp một bài toán hình học khó, hai đứa đã cùng nhau tìm cách giải đến tận cuối giờ chiều. Khi giải được, Chi mỉm cười, đôi mắt sáng lên niềm vui, ánh mắt đó đã truyền cho em sự tự tin và động lực. Sự giúp đỡ của Lan Chi không chỉ dừng lại ở kiến thức. Những lúc em buồn bã vì điểm kém, Chi luôn bên cạnh động viên, khích lệ và không bao giờ chê bai. Hành động cao đẹp của bạn đã dạy cho em bài học quý giá về sự sẻ chia và tình bạn chân thành. Nhờ có bạn, em không chỉ tiến bộ hơn mà còn hiểu được giá trị của việc yêu thương và giúp đỡ mọi người. Đến tận bây giờ, mỗi khi nhìn thấy khó khăn, em lại nghĩ đến hình ảnh Lan Chi tận tụy giảng bài. Tình bạn cao quý của Lan Chi là một món quà vô giá mà em may mắn có được. Em thầm cảm ơn Lan Chi rất nhiều và tự hứa với bản thân sẽ học tập tốt, trở thành một người sống có trách nhiệm, sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh, đúng như những gì bạn đã làm cho em
28 tháng 9 2025

Hi hi

28 tháng 9 2025

Tra mạng❌️

Chat GPT✅️

12 tháng 10 2021

  Những câu hát than thân ngoài ý nghĩa than thân trách phận còn có ý nghĩa phản kháng, tố cáo sự thối nát, bất công của xã hội phong kiến đương thời. Điều đó được thể hiện chân thực và sinh động qua hệ thống hình ảnh, ngôn ngữ đa dạng, phong phú.Bốn câu ca dao là bốn nỗi xót thương. Sự lặp đi lặp lại ấy tô đậm mối cảm thông và xót xa cho những cuộc đời cay đắng nhiều bề của người dân nghèo trong xã hội cũ. Sự lặp lại còn có ý nghĩa kết nối, mở ra những niềm thương xót khác nhau và mỗi lần lặp lại, tình ý của bài ca lại được phát triển và nâng cao thêm.

____________________________________________________________________________________________________________

8 tháng 1 2024

Bài tham khảo:

Nếu có ai hỏi tôi rằng một trong những người mà tôi yêu thương nhất là ai thì tôi sẽ trả lời rằng đó là bà nội.

Bà em đã gần bảy mươi tuổi. Dáng bà cao và tóc vẫn còn đen lắm. Bà luôn quan tâm đến em từ bữa ăn đến giấc ngủ. Sáng nào bà cũng dậy sớm chuẩn bị bữa sáng cho em, hôm thì cơm rang, hôm lại xôi hoặc bánh mì. Buổi trưa, bà lại nấu ăn chờ em đi học về.

Bà ngoại em là người rất nghiêm khắc. Bà luôn nhắc em phải đi học và ăn ngủ đúng giờ, giờ nào làm việc ấy. Có những lúc em đi xin bà đi chơi nhưng về muộn, bà nhắc nhở em và yêu cầu em viết bản kiểm điểm sau đó đọc cho bà nghe. Bà không bao giờ mắng hay nói nặng lời với em, bà bảo em là con gái nên chỉ cần bà nói nhẹ là phải biết nghe lời. Có những lúc em được điểm kém, bà giận lắm, bà bảo em phải luôn cố gắng học để bố mẹ ở xa yên tâm làm việc. Cuộc sống tuy thiếu thốn tình cảm của bố mẹ, nhưng bù lại em lại nhận được tình yêu thương chăm sóc của bà ngoại, điều đó làm cho em cảm thấy vô cùng hạnh phúc.

Những buổi chiều cuối tuần, được nghỉ học, em lại giúp bà công việc gia đình như dọn dẹp nhà cửa, rửa bát và nhổ tóc sâu cho bà. Buổi tối hai bà cháu cùng xem phim, và bà lại kể cho em nghe về lịch sử và có rất nhiều những kỉ niệm trong quá khứ của bà. Bà là người dạy em tất cả mọi điều trong cuộc sống từ nết ăn, nết ở sao cho vừa lòng mọi người. Chính vì điều này nên dù ở trên trường hay ở nhà, em vẫn luôn được mọi người khen là con ngoan, trò giỏi. Mỗi lần đi họp phụ huynh cho em, bà vui lắm, vì thành tích học tập của em luôn đứng nhất, nhì lớp. Khi về tới nhà, bà thường gọi điện báo tin cho bố mẹ em biết về kết quả học tập của em, và bố mẹ lại khen ngợi em.

Em luôn trân trọng và biết ơn bà ngoại của em, bởi bà là người đã vất vả nuôi dạy em nên người. Em tự hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt để bà và bố mẹ luôn cảm thấy hài lòng và tự hào về em.

Trong kho tàng văn học trung đại có rất nhiều những tác giả đã dùng ngòi bút của mình để viết về những mảnh đời bất hạnh. Mà tiêu biểu nhất đó là số phận của người phụ nữ trong xã hội cũ. Được sinh ra làm người nhưng không sống đúng giá trị của một con người. Trong đó tiêu biểu nhất phải kể đến nhân vật Vũ Nương trong “Chuyện người con gái Nam Xương” của Nguyễn Dữ. Nàng chính là một đại diện tiêu biểu cho tầng lớp phụ nữ nói riêng và phụ nữ trong xã hội cũ nói chung.

Vũ Nương là một người con gái với xuất thân bình dân và vẻ đẹp dung dị mặn mà. Chính vì thế nàng đã được con trai hào phú trong làng để ý tới. Trương Sinh không tiếc trăm ngàn lạng vàng đến hỏi cưới nàng về làm vợ. Thế nhưng Trương Sinh là công tử ít học, từ bé sống trong nhung lụa nên có tính đa nghi, gia trưởng. Từ sau khi làm dâu ý thức được thân phận nhỏ bé, gia cảnh bần hàn của mình Vũ Nương chưa một lần dám phản kháng hay làm trái ý chồng. Cuộc sống những tưởng êm ả thế nhưng binh biến loạn lạc, Trương Sinh phải lên đường ra chiến trận. Ngày chia tay nàng rót chén rượu đầy cho chồng mà thưa rằng: “Thiếp chẳng dám mong đeo được ấn phong hầu, mặc áo gấm trở về quê cũ, chỉ xin ngày về mang theo được hai chữ bình yên, thế là đủ…”. Mong muốn của nàng chẳng phải chức tước công lao chỉ đơn giản là hai tiếng hạnh phúc bình dị. Đó chính là niềm khát khao cháy bỏng của người vợ trong những ngày binh chiến loạn lạc.

Vũ Nương ở lại một tay tần tảo lo lắng việc nhà, chăm sóc mẹ già lại phải cáng đáng thêm đứa con mới lọt lòng. Thế nhưng tuyệt nhiên chưa bao giờ người phụ nữ ấy oán trách nửa lời. Sau khi tiễn con trai lên đường mẹ già vì quá đau buồn mà sinh bệnh nặng. Vũ Nương ngày đêm túc trực thăm nom, đi khắp nơi kiếm thầy tìm thuốc chữa cho mẹ chồng, đồng thời hết lời khuyên lơi nhưng bà không qua khỏi. Mẹ chồng vô cùng cảm động trước tình cảm của con dâu nên trước khi nhắm mắt xuôi tay bà cầm tay nàng mà dặn dò : “Sau này, trời xét lòng lành, ban cho phúc đức, giống nòi tươi tốt, con cháu đông đàn, xanh kia quyết chẳng phụ con, cũng như con đã chẳng phụ mẹ.” Sau khi mẹ chồng qua đời nàng hết lòng ma chay, tang chú lễ nghĩa cho trọn đạo dâu hiền.

Về phần con nhỏ, do quấy khóc nên hàng đêm Vũ Nương ẵm con trên tay chỉ vào chiếc bóng mình trên tường và nói “Cha con đến kìa”. Mỗi lần như thế đứa bé lại cười reo thích thú. Lâu dần thành quen nàng cũng chẳng còn nhớ giải thích về “chiếc bóng” trên tường với con nữa.

Giặc tan, Trương Sinh trở về tưởng rằng hạnh phúc sẽ mỉm cười với nàng từ đây thế nhưng ngày vui ngắn chẳng tày gang. Chỉ vì hiểu lầm nhỏ nhặt mà đã đẩy cuộc đời Vũ Nương vào bế tắc.

Chính chiếc bóng mình trên tường đã khiến Trương Sinh nảy sinh lòng đa nghi đố kỵ. Không nghe vợ giải thích chỉ biết đánh đuổi nàng ra khỏi nhà. Vũ Nương vì quá tủi nhục đã trẫm mình xuống sông tự vẫn kết thúc nỗi oan nghiệt thấu trời. Nguyên nhân đẩy nàng đến cái chết không phải do sự vô tâm của chồng mà chính là sự cay nghiệt của miệng đời.

Số phận của Vũ Nương cũng chính là hình ảnh của người phụ nữ trong xã hội cũ. Luôn bị áp bức và dồn đến đường cùng. Dù họ có xinh đẹp tài hoa hay sang hèn thì đều chung một tiếng đó là “bạc mệnh”. Như nhà thơ Nguyễn Du từng viết:

“Đau đớn thay thân phận đàn bà
Lời rằng bạc mệnh cũng là lời chung”

Họ là những nạn nhân của chế độ cũ, của những hủ tục lạc hậu và định kiến hà khắc. Sống ở đó họ chỉ tồn tại như những món đồ vô tri vô giác, mang đi đổi chác, bán mua và hoàn toàn không có quyền lên tiếng hay thanh minh gì cho mình. Vũ Nương chết mang theo nỗi oan thấu trời xanh thế nhưng kẻ khiến nàng rơi vào đường cùng là Trương Sinh lại không bị xã hội lên án hay dè bỉu. Thậm chí khi nàng đã được minh oan, Trương Sinh cũng không bị cắn rứt lương tâm, không muốn nhắc lại chuyện cũ mà coi như “nó đã qua”. Phải chăng sự sống và cái chết của người phụ nữ trong xã hội bị coi thường đến mức rẻ rúm? Họ không có quyền thanh minh và lại càng không được bảo vệ đến tính mạng?

Nữ sĩ Hồ Xuân Hương đã từng ngậm ngùi khi nói về thân phận của người phụ nữ trong xã hội cũ bằng những vần thơ đầy đau thương:

“Thân em vừa trắng lại vừa tròn
Bảy nổi ba chìm với nước non
Rắn nát mặc dầu tay kẻ nặn
Mà em vẫn giữ tấm lòng son”

Thế nhưng mặc dù đã đạp lên số phận, đã khẳng định tiếng nói vị thế của mình song hành động đó của bà chỉ như một điểm sáng vụt qua giữa bầu trời đầy đen tối. Nó không đủ để làm nên một đại cách mạng về quyền sống và quyền làm người của phụ nữ trong xã hội đương thời đầy rối ren và bế tắc.

Vũ Nương chính là một hình ảnh đại diện cho số phận người phụ nữ trong xã hội cũ. Những con người sinh ra làm con người nhưng không được sống trọn vẹn một kiếp người. Đó cũng là tiếng nói chống lại sự bất công, phân biệt đối xử trong xã hội, và là tiếng lòng nhân ái đầy sâu sắc mà nhà văn Nguyễn Dữ muốn gửi gắm.

26 tháng 9 2025

Bài thơ "Sang thu" của Hữu Thỉnh gợi lên cho em cảm xúc rung động tinh tế trước khoảnh khắc giao mùa, khi đất trời đang chuyển mình sang thu một cách nhẹ nhàng, đầy thi vị. Em ấn tượng với những hình ảnh độc đáo như "đám mây mùa hạ / Vắt nửa mình sang thu", báo hiệu sự chuyển biến mơ hồ, bảng lảng của thiên nhiên. Qua đó, bài thơ còn mang đến cho em những suy ngẫm sâu lắng về sự trưởng thành và những bài học triết lý về cuộc sống. Sự ngỡ ngàng, bồi hồi: Em cảm nhận được sự ngỡ ngàng và bồi hồi của nhà thơ khi nhận ra những tín hiệu đầu tiên của mùa thu, như hương ổi, gió se lạnh. Hình ảnh đám mây độc đáo: Hình ảnh "đám mây mùa hạ / Vắt nửa mình sang thu" thật thú vị, tạo cảm giác mơ hồ, bảng lảng, vừa lưu luyến hạ, vừa hướng về thu. Cảm xúc về sự chuyển mình của thiên nhiên và cuộc sống: Gió se lạnh: Sự xuất hiện của "gió se" như một luồng gió nhẹ, khô, mang theo hơi lạnh, làm cho không khí chuyển mình rõ rệt, báo hiệu sự thay đổi của đất trời. Sương mờ ảo: Làn sương mờ ảo cũng là một dấu hiệu của mùa thu, tạo nên vẻ đẹp huyền ảo và tĩnh lặng cho cảnh vật. Cảm xúc về những chiêm nghiệm triết lý: Từ thiên nhiên đến con người: Em nhận ra rằng những biến cố trong tự nhiên như "nắng", "mưa", "sấm" có thể là biểu tượng cho những thăng trầm, gian nan trong cuộc đời con người, như những "hàng cây đứng tuổi" đã từng trải qua. Sự trưởng thành: Bài thơ giúp em thấy được sự thay đổi của thời gian, sự chuyển mình của con người từ sự bồng bột của tuổi trẻ đến sự điềm đạm, trưởng thành hơn. Nhìn chung, bài thơ "Sang thu" đã khơi gợi trong em nhiều cảm xúc lắng đọng về vẻ đẹp của thiên nhiên, tình yêu quê hương và những suy ngẫm sâu sắc về cuộc đời, giúp em hiểu thêm về sự tinh tế và thi vị của nhà thơ Hữu Thỉnh.