Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1. Mở bài: Giới thiệu cảnh buổi sớm ở quê em (tiếng gà gáy ò ó o o.... báo bình minh đến).
2. Thân bài:
a. Tả cảnh bao quát:
- Mọi vật đang say ngủ trở mình thức giấc. Gà lục tục xuống chuồng, lợn ụt ịt đòi ăn, mọi người chuẩn bị đưa trâu bò ra bãi chăn thả, các bà các chị nhóm bếp nấu cơm sáng.
b. Tả cảnh chi tiết:
- Màn đêm dần dần tan loãng trong ánh sáng của ông mặt trời đang nhô lên.
- Những hạt bụi nắng rắc lên cánh đồng còn mờ sương, phủ lên mái nhà, vòm cây ánh sáng tinh khôi như bụi phấn của hoa cỏ.
- Xe bò đi lộc cộc trên đường làng.
- Nhà nhà trở dậy dọn dẹp, giặt giũ, cho gia cầm, gia súc ăn.
- Thoảng trong không gian mùi khói bếp lẫn hương thơm của hoa cau.
- Trên mái bếp, những làn khói nhạt bay lên mảnh như tơ.
- Bầy gà mái mẹ lục tục dẫn con đi ăn. Chú gà trống bỗng chốc gáy vang ò ó o o... giục giã rồi lục tục gọi mấy cô gà mái bới giun.
- Ông mặt trời toét miệng cười phô ánh hồng rực rỡ chiếu sáng cánh đồng.
- Những mái ngói nhà dân đỏ tươi dưới nắng.
- Màn sương loãng dần trên lá lúa, ngọn cỏ, những giọt nước lấp lánh dưới mai hồng.
- Vườn cây, ngọn tre lao xao với gió lời chào hỏi của một ngày mới. Em đi bộ tới trường với tâm hồn hăng hái, sảng khoái của buổi ban mai.
- Một ngày mới thanh bình của làng quê em bắt đầu.
3. Kết luận:
- Em yêu quê, gắn bó với quê và yêu từng buổi sáng, từng cảnh vật quen thuộc của làng quê em.
- Lớn lên, đi học xa, em chắc chắn sẽ nhớ quê nhiều lắm.
Lập dàn ý: Một ngày mới bắt đầu ở quê em.
Mở bài: Giới thiệu ngày mới bắt đầu ở quê em? Sau một đêm say ngủ, ngày mới tỉnh giấc như thế nào?
Thân bài:
a) Tả bao quát vẻ đẹp của ngày mới.
b) Tả chi tiết:
Cảnh vật thấp thoáng hiện dần trong màn sương.
- Tiếng gà gáy, làn khói bếp.
- Sinh hoạt của gia đình em và của mọi người xung quanh vào buổi sáng. Khi mặt trời lên, cảnh vật, con người thay đổi như thế nào (mọi vật, cây cối rực rỡ hơn bởi ánh nắng ban mai, những giọt sương còn đọng lại trên cành cây được ánh mặt trời chiếu vào trông lấp lánh như những giọt kim cương).
- Học sinh đến trường, những người nông dân hoặc công nhân đi làm.
Kết bài: Cảm nghĩ của em khi quan sát một ngày mới bắt đầu ở quê em (yêu quê hương, yêu con người, yêu cuộc sống).
Lập dàn ý: Một ngày mới bắt đầu ở quê em.
Mở bài: Giới thiệu ngày mới bắt đầu ở quê em? Sau một đêm say ngủ, ngày mới tỉnh giấc như thế nào?
Thân bài:
a) Tả bao quát vẻ đẹp của ngày mới.
b) Tả chi tiết:
Cảnh vật thấp thoáng hiện dần trong màn sương.
- Tiếng gà gáy, làn khói bếp.
- Sinh hoạt của gia đình em và của mọi người xung quanh vào buổi sáng. Khi mặt trời lên, cảnh vật, con người thay đổi như thế nào (mọi vật, cây cối rực rỡ hơn bởi ánh nắng ban mai, những giọt sương còn đọng lại trên cành cây được ánh mặt trời chiếu vào trông lấp lánh như những giọt kim cương).
- Học sinh đến trường, những người nông dân hoặc công nhân đi làm.
Kết bài: Cảm nghĩ của em khi quan sát một ngày mới bắt đầu ở quê em (yêu quê hương, yêu con người, yêu cuộc sống).
Nghỉ hè vừa qua, em được về quê ngoại và thưởng thức một buổi bình minh rực rỡ trên quê hương yêu dấu. Buổi sớm hôm ấy thật là đẹp!
Trời vừa sớm nhưng em đã thức dậy đi dạo quanh làng. Tiếng gà gáy râm ran khắp xóm. Khi trời mát mẻ, không gian thoáng đãng. Một làn gió thoảng qua làm xao động cành lá để lộ ra những hạt sương sớm long lanh. Bầu trời cao, rộng mênh mông, đây đó một vài đám mây trắng lững lờ trôi. Từ các mái bếp, những làn khói nghi ngút bay lên hoà quyện với sương sớm tạo thành những dải lụa mềm uốn lượn trên bầu trời. Ngoài đồng những bông lúa ngả đầu vào nhau thì thầm trò chuyện. Nhìn từ xa, cánh đồng trông như một tấm thảm màu xanh pha vàng trải rộng mênh mông. Đây đó trên cánh đồng lác đác một vài bác nông dân ra thăm ruộng. Từ các ngõ xóm, trên đường làng, các bà các chị gánh những gánh hàng, rau tươi su hào, cải bắp … mang ra chợ bán. Các em bé xúng xính trong những bộ quần áo sặc sỡ lon ton theo mẹ ra chợ. Những chú lợn eng éc đòi ăn, những chú kêu ăng ẳng, mọi người ý ới gọi nhau đi làm. Đằng đông, mặt trời tròn xoe, ửng hồng đang từ từ nhô lên sau bụi tre, chiếu những tia nắng ấm áp xuống mặt đất, xua tan màn sương sớm, nhuộm vàng những bông lúa làm cả xóm làng như sáng bừng lên giữa ánh bình minh. Bầu trời lúc này như trong và sáng hơn, mây trắng hiền hoà, từng đàn chim bay lượn thật là đẹp. Trên các cành cây, những chú chim hót líu lo chào ngày mới. Ngoài đường, xe cộ đi lại nườm nượp, các bạn học sinh vui vẻ đến trường. Tất cả các màu sắc, cảnh vật, âm thanh đó như hoà quện với nhau tạo nên phong cảnh làng quê thật trù phú , tươi vui.
Em rất yêu quê hương em, một làng quê thanh bình và trù phú. Em tự nhủ sẽ cố gắng học thật giỏi để mai sau xây dựng quê hương ngày càng tươi đẹp ấm no hơn .
chịu thế ai mà viết được
người ta còn phải làm bài của mk chứ mất thời gian lắm
Nếu nhắc đến người mà suốt đời tôi không thể nào quên được bên cạnh gia đình tôi thì đó chính là cô giáo chủ nhiệm năm lớp bốn của tôi. Cho đến bây giờ, hình bóng của cô vẫn luôn tồn tại trong tâm trí tôi.
Cô giáo tôi năm nay đã ngoài ba mươi, nhưng trông cô vẫn trẻ trung lắm. Dáng người cô cao, hơi gầy. Cô có mái tóc dài, đen óng ả, mượt mà lúc nào cũng được cô để xõa đến ngang lưng. Ở người giáo viên ấy tỏa sáng với làn da trắng hồng hào, khiến cô lúc nào trông cũng trẻ hơn so với tuổi. Khuôn mặt cô tròn, cân đối, với một vầng trán cao. Trên khuôn mặt ấy nổi bật lên đôi mắt đen láy, sáng như vầng trăng trên bầu trời, lúc nào cũng ngắm nhìn chúng tôi bằng cái nhìn trìu mến đầy tình yêu thương. Làn môi hồng, mỏng manh, cô hay cười lắm, mỗi lần cô cười lại để lộ hàm răng trắng như sứ, đều tăm tắp cùng hai lúm đồng tiền khiến cô càng thêm duyên dáng. Đôi bàn tay cô mềm mại như búp măng non, ngày ngày viết những dòng chữ nắn nót như rồng múa phượng bay trên bảng.
Cô có giọng nói trầm ấm, dịu dàng, mỗi giờ học của cô, tôi như đắm chìm vào trong từng câu từng chữ của bài giảng, lời cô như tiếng ru ấm áp của mẹ ngày tôi còn bé thơ vậy. Trang phục thường ngày của cô rất giản dị mà duyên dáng, khi thì bộ váy công sở nhạt màu, khi thì áo sơ mi cùng quần âu đen nghiêm túc , tất cả đều không làm mất đi vẻ xinh đẹp vốn có của cô mà càng làm cô trở nên đầy thu hút.
Cô là một người giáo viên tận tâm và hết mình với nghề, cô luôn chăm lo, dạy dỗ chúng tôi từng li từng tí, truyền đạt kiến thức cho chúng tôi. Cô luôn yêu thương, dạy dỗ chúng tôi đến nơi đến chốn. Có đôi khi tôi thoáng nhìn thấy những cái nhăn mày, những ánh mắt buồn rầu của cô vì học sinh, những lúc như vậy, tôi càng thương cô hơn. Cũng có lúc cô thường tâm sự, cho học sinh lời khuyên bảo chân thành khi gặp khó khăn. Cô đã từng nói “ Niềm vui của cô mỗi khi đi dạy là được nhìn thấy nụ cười của học sinh, đó là động lực để cô tiếp tục công việc của mình” . Cô chính là một người giáo viên luôn tận tình, gần gũi với học trò, một người giáo viên luôn tràn đầy tâm huyết trong nghề nghiệp.
Cho đến bây giờ, tôi vẫn rất nhớ cô giáo của tôi,tôi yêu quý cô rất nhiều. Dù sau này có thế nào , tôi cũng sẽ luôn cố gắng để trở thành một người học trò khiến cô tự hào.
Tả lá bàng.
Mùa thu trong Nam thời tiết không thay đổi rõ rệt như ngoài Bắc nhưng cũng đủ làm cho những chiếc lá bàng to màu xanh thẫm từ từ chuyển sang màu vàng pha đỏ, có những chấm đen rồi dần dần pha màu nâu. Gặp cơn gió nhẹ thoảng qua, đôi ba chiếc lá vàng lìa cành, chao qua chao lại rồi rớt xuống sân trường. Bây giờ chỉ còn là đôi ba chiếc lá vàng rơi nhưng rồi một hai tháng nữa, lá bàng sẽ dần dần rụng hết, thân cành của nó sẽ trở nên khắng khiu, gầy guộc, in trên nền trời. Mùa ấy, bàng không đẹp, nhưng biết làm sao được?
Những tia nắng yếu ới cuối cùng cũng biến mất sau những đám mây đen từ đâu kéo đến. Bầu trời và cả không gian chợt như dịu lại.Trời sắp mưa rồi!
Gió thổi mạnh, thốc đám bụi cuộn tròn bay lên cao, rồi lại tung chúng ra, rắc xuống mặt đất. Gió vỗ vào mặt, luồn vào tóc những người đi đường đang vội vã chạy mưa. Cây cối lao xao, xào xạc, những chiếc lá già úa không trụ được, rời cành rồi lượn bay theo gió.
Mưa rơi, những hạt mưa đầu tiên nhẹ nhàng hôn lên đám lá đang reo vui chờ đón mưa đến gột sạch bụi bặm trên mình. Mưa rơi tí tách, nhảy múa vui vẻ, rộn ràng trên những mái nhà và trên mặt đường. Mưa thi nhau từng hạt, từng hạt rơi xuống. Chúng hò reo, hạt này chê hạt kia rơi chậm và thách đố nhau xem ai về đích trước. Thế rồi chúng phấn khích, rào rào lao xuống thành từng lớp như những mũi tên nhỏ lóng lánh ánh bạc. Lớp này nối tiếp lớp kia xối xả rơi xuống tạo ra những bong bóng nước trên mặt đường, rồi từ đó lại nở xòe ra vô số những bông hoa bong bóng nhỏ xinh.
Sau một hồi nô đùa, chạy nhảy, mưa ngớt dần, chỉ còn những hạt mưa chậm chân đang vội vã chạy theo các bạn về đích. Nước mưa trên mặt đường thi nhau chảy vào những rãnh cống hai bên hè phố trả lại mặt đường sạch bóng. Cây cối hả hê khoe đám lá xanh mướt vừa được tắm gội của mình. Trời trong xanh, cao vời vợi, đằng Đông lại le lói một vài tia nắng. Mấy chú sẻ nhỏ trú mưa đâu đó dưới tán lá ríu rít gọi nhau ra đón nắng. Mọi người và xe cộ lại hối hả trên đường trong không khí mát dịu sau cơn mưa.
Cơn mưa rào đầu hè đến nhanh mà đi cũng nhanh làm sao! Cảm ơn cơn mưa đã tiếp thêm sức sống kỳ diệu cho muôn loài.
Mùa thu trong Nam thời tiết không thay đổi rõ rệt như ngoài Bắc nhưng cũng đủ làm cho những chiếc lá bàng to màu xanh thẫm từ từ chuyển sang màu vàng pha đỏ, có những chấm đen rồi dần dần pha màu nâu. Gặp cơn gió nhẹ thoảng qua, đôi ba chiếc lá vàng lìa cành, chao qua chao lại rồi rớt xuống sân trường. Bây giờ chỉ còn là đôi ba chiếc lá vàng rơi nhưng rồi một hai tháng nữa, lá bàng sẽ dần dần rụng hết, thân cành của nó sẽ trở nên khắng khiu, gầy guộc, in trên nền trời. Mùa ấy, bàng không đẹp, nhưng biết làm sao được?
Đang ngồi chơi, bỗng em nghe thấy tiếng giới thiệu trên ti vi nhà mình “Các bạn thân mến! Mở đầu chương trình ca nhạc hôm nay, ca sĩ Trần Tiến sẽ biểu diễn bài Mặt trời bé con." Em vội bật dậy, chạy lên xcm. Hay quá Bài này em rất thích mà.
Em chăm chú nhìn lên màn hình nhỏ. Bác Trần Tiến ôm cây đàn ghi-ta nhanh nhọn hước ra sân khấu. Em hồi hộp chờ đợi. Bác ca sĩ gảy đàn. Điệu nhạc quen thuộc vọng vào tai em. Một giọng hát trầm trầm vang lên: “Ngoài kia có cô bé...!”. Hay quá! Bác Trần Tiến giả bộ nhòm ngó, rồi lấy ngón tay làm mắt tròn, y như trong lời bài hát, trông thật là buồn cười. Em vừa nghe vừa hát thầm. Giọng hác Tiến trầm xuống. Hai tay bác đặt lên ngực, cái đầu lắc lắc vẻ hóm hình: Hạnh phúc quá đơn sơ. mà tôi đâu có ngờ...”. Bỗng bác hát cao lên, mắt nheo nheo: Trời mưa quá em ơi...” Thật là vui nhộn em vồ tay đồm độp. Cái miệng bác cười thật tươi. Đang hát vui như vậy thì bác lại cúi gập người, mặt nhăn nhăn nhó nhó, vẻ thương tiếc. Giọng bác hạ xuống: “Bài ca ướt mất rồi, còn đâu?”. Em reo lên “Tài quá!”, bác hát lúc trầm lúc bổng, lời hát đã đi sâu vào lòng em. Thỉnh thoảng, bác lại cầm vạt áo com-lê màu sáng. Tay bác dang rộng, hát cao lên “tôi đâu có ngờ”. Bác Tiến không ngừng nhún nháy. Em vừa nghe vừa lắc lư người thích thú. Bác Trần Tiến hát thật hay, phải gọi là mê li. Đoạn cuối, bác hát rất đạt. Từ cái miệng rộng của bác luôn xuất hiện những nụ cười hóm hỉnh. Bác hát cao lên, em tưởng như bay vút lên Lận mây xanh. Tay bác giơ cao, ngón tay giá làm mặt trời bé con. Bác hơi cúi người, lấy tay chìa ra trước. Đôi mắt bác mở to, giọng nhanh mà vui nhộn “La la lá, là la la...”. Bác ngừng một lốt đế hát tiếp đoạn hai. Từng khúc nhạc vang lên rộn ràng. Em chạy đến mở to tiếng trong tivi. Bác Trần Tiến cầm một bông hoa hé nở vừa ngửi vừa nheo mắt. Trông bác thật đáng yêu làm sao. Vừa đánh đàn, bác vừa đi trên sân khấu cười tươi. Một giọng hát quen thuộc lại cất lên. Có lúc, bác vuốt mái tóc điểm bạc, cười ngượng nghịu làm em kêu lên:
- Bác Trần Tiến này nhộn quá!
Lúc hát gần xong, người bác hơi ngả ra sau. “Lá la...”.
Thôi! Thế là bài hát chấm dứt. Nhìn lên ti vi, em tiếc ngẩn ngơ, chỉ muốn bác Tiến hát nữa, hát mãi.
Chủ nhật vừa rồi, em được bố mẹ dẫn đi xem buổi biểu diễn ca nhạc ở gần Hồ Gươm. Không khí hôm ấy rất sôi động và náo nhiệt, các tiết mục vô cùng đặc sắc. Trong số các tiết mục ấy, em ấn tượng nhất là với bài hát về đất nước Việt Nam của một nam ca sĩ. Tuy rằng em không biết tên nhưng hình ảnh anh khi ấy hiện tại em vẫn còn nhớ rõ.
Khu vực gần Hồ Gươm hôm ấy rất đông người, phía trước sân khấu cao là cả một biển người đang đùa nói vui vẻ. Những chiếc đèn, những quả bóng phát sáng phía trên. Nhưng khi người dẫn chương trình bước ra giới thiệu thì bỗng nhiên âm thanh ấy không ai nhắc nhở mà tự động biến mất, chỉ còn lại tiếng người dẫn chương trình mà thôi.
Khi nam ca sĩ ấy bước ra, mọi người liền tung hô đón chào. Vì quá ồn nên em chẳng thể nghe rõ được tên anh ấy là gì. Khi anh bước ra, em đã vô cùng ấn tượng trước vẻ đẹp của anh. Dáng người anh rất cao. Anh mặc một bộ com – lê tối màu trông rất điển trai phối cùng chiếc cà vạt đồng màu khá phù hợp nữa. Mái tóc được vuốt keo tạo kiểu càng làm nổi bật hơn vẻ đẹp trai của anh. Anh sở hữu một đôi mắt sáng như biết cười, đôi môi mỏng luôn cong lên tạo thành nụ cười khiến nhiều cô gái phải xao xuyến bồi hồi.
Chất giọng trầm ấm của anh chậm rãi đi vào tâm trí người nghe, để lai một dư vị khó có thể nào quên được. Tiếng nhạc vang lên, anh cất tiếng hát, đưa những vị khan giả phía dưới hòa mình cùng điệu nhạc, cùng những lời ca, những hình ảnh. Bài hát của anh viết về đất nước Việt Nam – dải đất hình chữ S cong cong duyên dáng với những con người rất đỗi kiên cường mà cũng nhiều những đức tình truyền thống đẹp.
Khi anh hát, anh đi lại gần về phía khán giả và mời mọi người cùng hát chung với mình. Không khí nhanh chóng được anh khuấy động đưa lên cao, náo nhiệt vô cùng. Lời bát hát vang lên không chỉ từ anh mà còn từ cả những vị khán giả phía dưới. Vì mới nghe lần đầu nên em chưa thể hát ngay được, em cứ đứng cạnh bố mẹ, đưa mắt dõi theo từng cử chỉ hành động của anh, trong đầu dần mường tượng ra hình ảnh đất nước Việt Nam tươi đẹp qua giọng hát vô cùng hay của anh.
Bài hát kết thúc, anh cúi đầu chòa khan giả và nói lời hẹn gặp lại. Mọi người phía dưới hô vang muốn anh hát tiếp nhưng không thể làm chương trình chậm lại nên anh đã từ chối. Em cũng rất tiếc nhưng em cũng hiểu được vì sao. Buổi biểu diễn kết thúc từ rất lâu, nhưng giọng hát và hình ảnh anh trên sân khấu hôm ấy như một đĩa phim trong trí nhớ của em, mỗi ngày đều xuất hiện. Nhờ có anh, mà em thêm yêu âm nhạc hơn, yêu đất nước quê hương mình hơn rất nhiều. Em mong rằng có một ngày nào đó lại được xem anh biểu diễn trên sân khấu như tối hôm ấy
Kính gửi thầy cô bạn bè của tôi:
Sắp cuối năm rồi,sắp phải xa thầy cô bạn bè rồi tôi buồn lắm.Có những kỉ niệm mà thấy vui mà thấy tức mà thấy buồn.Ngay đây tôi xin chúc những người tôi yêu quý nhất,những người tôi mong chờ nhất và những người tôi ghét nhất hãy sống khỏe sống vui sống hạnh phục niềm tin chứa chan.Tôi biết những người tôi yêu quý đôi lúc ta cũng tấm tức nói ra những lời không hay và những người ghét cũng vậy nhưng đôi lúc ta lại là bạn bè,trong cả năm học ta nói xấu nhau chơi với nhau ngủ với nhau,có gì giúp đỡ nhau vì vậy sắp xa mái tr này rồi tôi cảm ơn tất cả và tất cả đã gắn bó giúp tôi ngày càng trưởng thành.
MAGICPENCIL
HÃY LUÔN :-)
100 % KO CHÉP MẠG
Lời tri ân thầy cô ngày ra trường thứ nhất
Một năm học nữa lại sắp kết thúc. Và giờ đây, khi viết những dòng này thì cũng là lúc chúng em sắp phải rời ghế nhà trường, xa thầy cô, bạn bè, xa mái trường Nguyễn Trãi yêu dấu, để bước đi trên đoạn đường hoàn toàn mới của cuộc đời. Em thầm cảm ơn dịp cuối cấp đã cho em có cơ hội gửi những lời tri ân này đến thầy cô, bè bạn, đến mái trường thân thương này…
Lời tri ân thầy cô ngày ra trường thứ hai
Chúng em thấy mình rất may mắn khi được học với thầy. Nhờ có thầy mà tập thể 12A7 chúng em được đoàn kết, biết quý trọng nhau hơn. Trong suốt thời gian vừa qua, có rất nhiều lúc chúng em làm thầy phải buồn lòng và thất vọng. Giờ đây, chúng em thấy nhiều khi mình hành động còn quá bồng bột, chưa ý thức được hết mọi việc mình làm. Chúng em thấy mình thật có lỗi. Cảm ơn thầy đã tận tâm hết mình vì chúng em. Cảm ơn thầy đã cho chúng em những năm tháng thật tuyệt vời. Cảm ơn thầy đã cho chúng em những kỷ niệm vui buồn, những hồi ức đẹp nhất của thời học sinh…
Lời tri ân thầy cô ngày ra trường thứ ba
Đã ba năm chúng em học dưới mái trường này, 3 năm chúng em gắn bó với thầy cô, ba năm chúng em được trưởng thành dưới vòng tay yêu thương, dưới sự dìu dắt, nâng đỡ, sự dạy bảo tận tình của thầy cô. Tất cả chúng em, những học trò đến từ những vùng miền khác nhau của Tổ quốc đều cảm thấy mình thật sự may mắn và tự hào khi được sống và học tập dưới mái nhà chung này. Nơi đây chúng em đã được thầy cô trang bị cho một nền tảng kiến thức vững chắc bước vào đời. Có những bài học hay, nhẹ nhàng và sâu lắng, cũng có những kiến thức khô khan, cứng nhắc. Nhưng bằng tất cả lòng yêu thương, sự tâm huyết, thầy cô cứ thế lôi cuốn sự chăm chú của chúng em. Có thể chúng em không nhớ hết từng bài giảng ấy nhưng chúng em sẽ không thể quên những dáng hình tận tụy bên bục giảng thân quen.
Lời tri ân thầy cô ngày ra trường thứ tư
Một cây lớn khởi đầu từ cái mầm nhỏ, cuộc đời mỗi con người không có thầy cô thì không thể trưởng thành. Em xin bày tỏ lòng tri ân sâu sắc của gần 1000 học sinh và đặc biệt là của 306 học sinh khối 12 tới các thầy cô. Chúng em biết chặng đường học tập trước mắt còn rất nhiều khó khăn thử thách, nhưng chúng em rất tự tin vì chúng em đã được thầy cô nuôi lớn trí tuệ, làm giàu lòng nhân ái – những phẩm cách quan trọng nhất của mỗi con người.
Lời tri ân thầy cô ngày ra trường thứ năm
Đã ba năm chúng con sống dưới mái trường này. Ba năm chúng con được truyền dạy không chỉ kiến thức mà còn là cách sống, là đạo lí làm người. Chỉ ngày mai thôi, chúng con sẽ bay vào đời với hành trang là những bài học ngày xưa thầy dạy, là những lời chỉ bảo của cô.Thầy cô đã cống hiến cả cuộc đời mình cho chúng con, vẫn ngày đêm trăn trở với tương lai của những đứa học trò bé bỏng. Thầy cô ơi, có thể đôi lúc chúng con thật bướng, thật lười và những lúc ấy con nào biết tóc thầy lại thêm sợi bạc, mắt cô lại hoen đỏ vì chúng con, nhưng chắc chắn thầy cô vẫn sẵn sàng tha thứ cho những bồng bột đó. Bởi trong sâu thẳm sự nghiêm khắc ấy, chúng con vẫn cảm nhận được sự độ lượng, vị tha, bao dung của thầy, sự dịu dàng, ân cần của cô. Những lúc ấy chúng con nào biết có những đêm thầy cô thức trắng bên trang giáo án, có những buổi chìm trong cơn mưa lạnh ngắt thầy cô đến trường cho kịp giờ lên lớp. Chính vi những điều đó, chính lúc này, hơn bao giờ hết, con yêu những trang giáo án, những hạt bụi phấn rơi rơi trên tóc thầy, bởi nó được chưng cất từ lòng yêu nghề, sự khát khao cống hiến, ý thức trách nhiệm sâu sắc của những trái tim luôn bồi hồi nhịp đập trước sự thành bại của chúng con. Xin cho chúng em một lần nữa được gọi tên các thầy, các cô bằng một sự trân trọng và biết ơn sâu sắc nhất để cho những âm thanh ấy vang vọng mãi trong tâm hồn chúng con trên những bước đường gian nan phía trước.
Lời tri ân thầy cô ngày ra trường thứ sáu
Thưa thầy cô, đã 3 năm lớp học sinh chúng em được chung sống dưới mái trường này. 3 năm chúng em được làm học trò của các thầy cô. Chúng em đã được truyền dạy không chỉ kiến thức mà còn cả cách sống, cách làm người hữu ích… Thầy cô đã luôn quan tâm đến cả những điều nhỏ nhặt của chúng em: lúc chúng em vui, khi chúng em buồn. Thầy cô làm cho chúng em cảm thấy ngôi trường này chính là mái nhà thứ 2 của mình. Chúng em xin cảm ơn những lời dạy bảo tận tình, những rầy la nghiêm khắc của thầy cô để những cánh chim non nớt ngày nào giờ đây đã thực sự vững tin bay vào tương lai. Vậy mà đã có những lúc chúng em làm thầy cô buồn lòng. Để rồi giờ đây, khi sắp sửa chia tay trường chúng em lại thầm ao ước: “Ước gì thời gian trở lại để lại được một lần nữa là học trò, là con của thầy cô, lần nữa được yêu thương, được quan tâm và thậm chí được la rầy. Ước gì thời gian ngừng trôi để có thể biến nơi đây, giờ khắc này thành mãi mãi…”
Lời tri ân thầy cô ngày ra trường thứ bảy
Bánh xe thời gian cứ lặng lẽ quay đều và thấm thoắt một mùa hè nữa lại đến với những tán phượng rực hồng nhuộm thắm con tim học trò. .Thời gian trôi qua thật nhanh, mới ngày nào, tiếng trống khai trường còn vang lên, mở đầu cho biết bao dự định, kế hoạch học tập, vậy mà hôm nay, buổi lễ bế giảng năm học đã sắp đến, đã đến lúc chúng ta nhìn lại kết quả của một năm đầy cố gắng, đã đến lúc tạm biệt trường lớp, thầy cô và bạn bè. Với các bạn lớp 12 thì đây là mùa hè đặc biệt, - mùa chia ly để đi đến một chân trời mới. Mười hai năm sắp đi qua, tuổi thần tiên, đời học trò “nhất quỷ nhi ma” chút nữa thôi, sẽ chỉ còn là những hoài niệm nhạt nhòa của một miền kí ức xa thắm .. .
Lời tri ân thầy cô ngày ra trường thứ tám
Trái đất cứ lặng lẽ quay. Cái ánh nắng nóng gắt của mặt trời rọi xuống sân trường báo hiệu một mùa hè lại về. Giờ chia tay đã đến. Viết những dòng này, em không mong nó được đọc trước toàn trường vì em viết văn không được tốt cho lắm, nhưng em vẫn viết. Viết để ghi nhớ công ơn thầy cô – những người cha, người mẹ thứ 2 đã hết lòng dạy dỗ chúng em, rèn luyện chúng em thành người.
Lời tri ân thầy cô ngày ra trường thứ chín
Tôi chợt mỉm cười khi nhớ lại mình của ba năm trước đây, ba năm trước, tôi cũng là một đứa học trò lớp chín, cũng bâng khuâng, lưu luyến đến lạ khi thấy những cánh phượng cháy đỏ nơi góc sân. Và tôi cũng thấy lạ lẫm lắm với những giọt nước mắt lăn dài trên má những anh chị 12 buổi ra trường. Khi ấy, tôi nào hiểu hết nghĩa của 2 tiếng “chia tay”. Với tôi, “chia tay” chỉ đơn giản là nghỉ ngơi tạm thời vào 3 tháng hè, để rồi tiếp tục quãng đời 3 năm cấp III với ngôi trường mà tôi đã gắn bó. Tôi lúc ấy, ngơ ngác nhìn những giọt nước mắt rơi xuống để rồi giờ đây khi đã thấm thía 2 tiếng “chia tay” đôi lúc bỗng nghẹn ngào, muốn vỡ òa thành tiếng.. .Lớp 9 ra trường nghĩa là vẫn còn có thể quay về nhưng 12 nghĩa là sẽ trưởng thành mãi mãi. Sẽ chẳng còn có thể là một đứa học trò vô tư, hồn nhiên. Sẽ chẳng bao giờ thấy lại đầy đủ những khuôn mặt thân quen sẽ chẳng bao giờ cả...
Lời tri ân thầy cô ngày ra trường thứ mười
Dù mệt nhọc, nóng bức, mồ hôi chảy dài bên mái tóc ngắn, cô vẫn nhiệt tình dạy dỗ chúng em, quan tâm đến từng đứa chúng em trong lớp. Chúng em tự cảm thấy cô đặt kỳ vọng rất nhiều vào chúng em. Những lần chúng em bị điểm kém, bị cô nhắc nhở, chúng em thấy rất xấu hổ vì đã làm cô buồn và thất vọng. Giờ đây, chúng em đã hiểu rằng cô làm như vậy là muốn chúng em cố gắng hơn để chuẩn bị cho tương lai phía trước mà sắp tới là kì thi đại học. Trong em, cô luôn là người thầy tận tâm, được các thế hệ học trò yêu quý và kính trọng.
Tham khảo
Lời tri ân thầy cô ý nghĩa
1. Một năm học nữa lại sắp kết thúc, chúng em sắp phải rời xa thầy cô, bạn bè, xa mái trường thân yêu, để bước những bước đi trên đoạn đường hoàn toàn mới của cuộc đời. Chúng em thầm cảm ơn thời gian cuối cấp đã cho chúng em có cơ hội gửi những lời tri ân này đến thầy cô, bè bạn, đến mái trường thân thương.
2. Giờ chia tay đã đến. Khi viết những dòng tri ân này, em không mong nó được đọc trước toàn trường bởi vì em biết mình viết văn không được tốt cho lắm, nhưng em vẫn viết. Viết để ghi nhớ công ơn to lớn của thầy cô – những người cha, người mẹ thứ 2 đã hết lòng dạy dỗ và rèn luyện chúng em thành người.
3. Chúng em xin được gửi lời cảm ơn, tri ân chân thành và sâu sắc nhất đến thầy cô. Cảm ơn thầy cô đã động viên, nhắc nhở chúng em những lúc chúng em chểnh mảng việc học hành. Cảm ơn thầy cô đã hết lòng tận tâm, dạy dỗ lớp chúng em trong suốt ba năm học qua. Giờ đây khi sắp phải xa mái trường thân yêu chúng em xin gửi đến thầy cô lời chúc có thật nhiều sức khỏe và công tác tốt.
4. Thầy cô mang đến cho chúng em không chỉ có kiến thức mà còn cả cách sống, cách làm người và cách nhìn nhận những vấn đề trong cuộc sống một cách đúng đắn. Thầy cô đã dạy cho chúng em thấy được vẻ đẹp của tuổi trẻ, của tình yêu đôi lứa, tình yêu quê hương, đất nước. Thầy cô dạy cho chúng em cách nhìn nhận cuộc sống một cách đa diện, nhiều chiều. Chúng em cảm ơn thầy cô rất nhiều vì những gì thầy cô dành cho chúng em trong suốt 3 năm học cấp III.
5. Những giây phút cuối cùng khi còn được ngồi trên ghế nhà trường, chúng em xin được gửi lời tri ân chân thành, sâu sắc nhất đến các thầy cô giáo đã dạy dỗ chúng em trong thời gian qua. Chúng em sẽ nhớ mãi công ơn dạy bảo của các thầy cô.
6. Ngay từ khi còn nhỏ chúng em đã được ông bà, cha mẹ dạy: Không Thầy đố mày làm nên. Hai chữ thầy cô bình dị mà vô cùng thiêng liêng ấy dần khắc sâu trong kí ức, tâm hồn chúng em.
7. Chúng em luôn ghi nhớ công ơn thầy cô, người đã chắp cánh ước mơ cho bao thế hệ học trò chúng em trở thành hiện thực. Thầy cô là những kĩ sư tâm hồn, những người đang tạo ra cho xã hội và cuộc sống này những sản phẩm tốt đẹp mang tên Con Người.
8. Trong mỗi thành công, mỗi sự trưởng thành của chúng em đều ẩn hiện những sợi tóc bạc màu, những giọt mồ hôi cùng những trăn trở vui buồn của các Thầy, các Cô.
9. Dưới mái trường (Tên trường), ấn tượng về tình nghĩa thầy cô dường như sâu sắc và đậm nét hơn tất cả so với những gì chúng em đã có. Bởi chính nơi đây, nhân cách chúng em được khẳng định và hoàn thiện, nơi mà các Thầy Cô giúp chúng em có đủ hành trang để bước vào đời.
10. Mái trường (Tên trường) là điểm đến mơ ước của biết bao thế hệ học trò. Chúng em thấy rằng mình là người rất may mắn khi được ngồi dưới mái trường này, nhận được sự chăm sóc, dạy bảo từ những người cha, người mẹ thứ hai của mình.
11. Hơn bao giờ hết, chúng con nhận được sự quan tâm dạy dỗ ân cần, tận tâm chỉ bảo từ các thầy cô. Sự tâm huyết của các thầy cô đã hun đúc trong tâm hồn chúng con tình yêu quê hương đất nước và sống có ích cho xã hội.
12. Ngẫm lại những ngày tháng đã qua, chúng con đã được quá nhiều từ ngôi trường này. Bên cạnh những tri thức khoa học, chúng con còn được trau dồi cái đạo làm người, trau dồi để dần hoàn thiện nhân cách của bản thân.
13. Chúng con yêu những bài giảng của thầy, của cô, trước hết là bởi chúng con biết quý trọng cái tâm trong sáng của các thầy, các cô.
14. Chúng con biết được rất nhiều thầy cô còn khó khăn và chật vật nhiều mặt trong cuộc sống đời thường, vậy mà trong mỗi bài giảng của thầy cô chúng con không thấy sự bon chen, xô bồ của cuộc sống, không thấy những toan tính, vụ lợi các nhân. Tất cả những gì thầy cô làm đều vì chúng con, vì những thế hệ tương lai của đất nước.
15. Tự hào và cảm động trước thành tích và công lao của các thầy, các cô, chúng con xin gửi tới những người cha, người mẹ thứ hai của mình lời tri ân sâu sắc nhất.
16. Công ơn lớn lao của thầy cô, chúng con không biết phải đền đáp như thế nào? Chúng con biết rằng có nhiều lúc đã làm thầy cô buồn lòng, không vui. Chúng con xin hứa sẽ cố gắng học tập tốt hơn nữa để có thể phần nào bù đắp những lỗi lầm của mình.
17. Chúng con biết, thầy cô đã phải vất vả như thế nào khi lái những con đò, trải qua bao nhiêu sóng, bao nhiêu gió, thầy cô vẫn một lòng vì chúng con, che chở, dìu dắt chúng con. Những lúc chúng con chùn bước, bàn tay ấm áp của thầy cô lại nâng đỡ nhẹ nhàng. Những lúc chúng con bất lực, giọng nói truyền cảm của thầy cô đem đến cho chúng con thêm nghị lực. Thầy ơi, cô ơi, ngàn lần chúng con cảm ơn người!
18. Xin được gửi tới những người lái đò thầm lặng một lời tri ân chân thành và đầy ý nghĩa.
19. Chúc cho các thầy cô sức khỏe, luôn công tác tốt và có nhiều thế hệ học trò ngoan ngoãn.
20. Cám ơn thầy cô đã dạy bảo chăm sóc em, giúp em trở thành một học sinh giỏi chăm ngoan. Em cám ơn thầy cô rất nhiều ạ.
21. Thầy cô đã cho em biết rất nhiều về cuộc sống này, em cám ơn thầy cô rất nhiều.
22. Cám ơn thầy cô đã dạy dỗ chúng em thành những đứa con ngoan, những công dân có ích với cuộc đời. Chúng em chúc thầy cô có những niềm vui và kiến thức bất tận.
23. Chúc các thầy cô dồi dào sức khỏe và sẽ mãi là người chỉ huy con tàu đưa chúng em đến mọi miền trí thức.
24. Những điều thầy cô dạy sẽ là vũ khí giúp chúng em vượt qua những chông gai của cuộc sống sau này. Cám ơn thầy cô rất nhiều vì những gì thầy cô đã dành cho chúng em.
25. Thầy đến khi em gục ngã. Thầy ra đi khi em chạm đến thành công. Dù em có là ai, làm gì và ở đâu đi chăng nữa thì em vẫn mãi là học trò của thầy, bởi vì thầy là thầy của em. Cảm ơn thầy vì tất cả.
26. Lời bài hát vẫn hát “cô giáo như mẹ hiền”. Vâng! Cô chính là người mẹ thứ hai, dỗ dành con mỗi khi khóc nhè, dìu con đứng dậy mỗi khi vấp ngã và cũng là người đầu tiên dạy con biết từng con chữ “a” “o”. Cô mở ra trong tâm hồn trẻ thơ một thế giới sắc màu ngập tràn yêu thương và lòng nhân ái.
Chân thành cảm ơn cô!
27. Ơn dạy dỗ cao dường hơn núi, nghĩa Thầy Cô như nước biển khơi, công Cha Mẹ con luôn tạc dạ, ơn Thầy Cô con mãi ghi lòng. Một ngày gọi là thầy cả đời vẫn gọi là thầy.
28. Có thể thầy không nhớ em trong hàng vạn học trò, nhưng em vẫn nhớ từng nét mặt biểu cảm của thầy giờ lên lớp. Những bài giảng của người là hành trang qúy báu để em có thể vững bước trên đường đời. Cảm ơn thầy!
Lời tri ân thầy cô của học sinh cuối cấp
Bài tham khảo 1
Chúng em thấy mình rất may mắn khi được học với thầy. Nhờ có thầy mà tập thể 12A7 chúng em được đoàn kết, biết quý trọng nhau hơn. Trong suốt thời gian vừa qua, có rất nhiều lúc chúng em làm thầy phải buồn lòng và thất vọng. Giờ đây, chúng em thấy nhiều khi mình hành động còn quá bồng bột, chưa ý thức được hết mọi việc mình làm. Chúng em thấy mình thật có lỗi. Cảm ơn thầy đã tận tâm hết mình vì chúng em. Cảm ơn thầy đã cho chúng em những năm tháng thật tuyệt vời. Cảm ơn thầy đã cho chúng em những kỷ niệm vui buồn, những hồi ức đẹp nhất của thời học sinh…
Bài tham khảo 2
Đã ba năm chúng em học dưới mái trường này, 3 năm chúng em gắn bó với thầy cô, ba năm chúng em được trưởng thành dưới vòng tay yêu thương, dưới sự dìu dắt, nâng đỡ, sự dạy bảo tận tình của thầy cô. Tất cả chúng em, những học trò đến từ những vùng miền khác nhau của Tổ quốc đều cảm thấy mình thật sự may mắn và tự hào khi được sống và học tập dưới mái nhà chung này. Nơi đây chúng em đã được thầy cô trang bị cho một nền tảng kiến thức vững chắc bước vào đời. Có những bài học hay, nhẹ nhàng và sâu lắng, cũng có những kiến thức khô khan, cứng nhắc. Nhưng bằng tất cả lòng yêu thương, sự tâm huyết, thầy cô cứ thế lôi cuốn sự chăm chú của chúng em. Có thể chúng em không nhớ hết từng bài giảng ấy nhưng chúng em sẽ không thể quên những dáng hình tận tụy bên bục giảng thân quen.
Bài tham khảo 3
Một cây lớn khởi đầu từ cái mầm nhỏ, cuộc đời mỗi con người không có thầy cô thì không thể trưởng thành. Em xin bày tỏ lòng tri ân sâu sắc của gần 1000 học sinh và đặc biệt là của 306 học sinh khối 12 tới các thầy cô. Chúng em biết chặng đường học tập trước mắt còn rất nhiều khó khăn thử thách, nhưng chúng em rất tự tin vì chúng em đã được thầy cô nuôi lớn trí tuệ, làm giàu lòng nhân ái – những phẩm cách quan trọng nhất của mỗi con người.
Bài tham khảo 4
Đã ba năm chúng con sống dưới mái trường này. Ba năm chúng con được truyền dạy không chỉ kiến thức mà còn là cách sống, là đạo lí làm người. Chỉ ngày mai thôi, chúng con sẽ bay vào đời với hành trang là những bài học ngày xưa thầy dạy, là những lời chỉ bảo của cô.Thầy cô đã cống hiến cả cuộc đời mình cho chúng con, vẫn ngày đêm trăn trở với tương lai của những đứa học trò bé bỏng. Thầy cô ơi, có thể đôi lúc chúng con thật bướng, thật lười và những lúc ấy con nào biết tóc thầy lại thêm sợi bạc, mắt cô lại hoen đỏ vì chúng con, nhưng chắc chắn thầy cô vẫn sẵn sàng tha thứ cho những bồng bột đó. Bởi trong sâu thẳm sự nghiêm khắc ấy, chúng con vẫn cảm nhận được sự độ lượng, vị tha, bao dung của thầy, sự dịu dàng, ân cần của cô. Những lúc ấy chúng con nào biết có những đêm thầy cô thức trắng bên trang giáo án, có những buổi chìm trong cơn mưa lạnh ngắt thầy cô đến trường cho kịp giờ lên lớp. Chính vi những điều đó, chính lúc này, hơn bao giờ hết, con yêu những trang giáo án, những hạt bụi phấn rơi rơi trên tóc thầy, bởi nó được chưng cất từ lòng yêu nghề, sự khát khao cống hiến, ý thức trách nhiệm sâu sắc của những trái tim luôn bồi hồi nhịp đập trước sự thành bại của chúng con. Xin cho chúng em một lần nữa được gọi tên các thầy, các cô bằng một sự trân trọng và biết ơn sâu sắc nhất để cho những âm thanh ấy vang vọng mãi trong tâm hồn chúng con trên những bước đường gian nan phía trước.
Bài tham khảo 5
Thưa thầy cô, đã 3 năm lớp học sinh chúng em được chung sống dưới mái trường này. 3 năm chúng em được làm học trò của các thầy cô. Chúng em đã được truyền dạy không chỉ kiến thức mà còn cả cách sống, cách làm người hữu ích… Thầy cô đã luôn quan tâm đến cả những điều nhỏ nhặt của chúng em: lúc chúng em vui, khi chúng em buồn. Thầy cô làm cho chúng em cảm thấy ngôi trường này chính là mái nhà thứ 2 của mình. Chúng em xin cảm ơn những lời dạy bảo tận tình, những rầy la nghiêm khắc của thầy cô để những cánh chim non nớt ngày nào giờ đây đã thực sự vững tin bay vào tương lai. Vậy mà đã có những lúc chúng em làm thầy cô buồn lòng. Để rồi giờ đây, khi sắp sửa chia tay trường chúng em lại thầm ao ước: “Ước gì thời gian trở lại để lại được một lần nữa là học trò, là con của thầy cô, lần nữa được yêu thương, được quan tâm và thậm chí được la rầy. Ước gì thời gian ngừng trôi để có thể biến nơi đây, giờ khắc này thành mãi mãi…”
"Cảm ơn thầy đã tận tâm hết mình vì chúng em, cảm ơn cô đã cho em những năm tháng thật tuyệt vời. Cảm ơn thầy cô đã cho em những kỷ niệm vui buồn, những hồi ức đẹp nhất của thời học sinh…" Có lẽ những lời cảm ơn là không bao giờ hết cũng như tình yêu thương của thầy cô dành cho chúng em cũng không phai qua thời gian.
Đúng như người ta vẫn nói: “Đời học sinh thì cấp ba vẫn là vui nhất”, và niềm vui đó sẽ chỉ theo chúng em hơn một năm nữa thôi. Và có lẽ chúng em sẽ không bao giờ quên những ký ức, những kỷ niệm khi được học tập dưới mái trường THPT Nguyễn Trãi thân yêu này. Cũng lâu lắm rồi, cái cảm giác của lần đầu tiên đặt chân vào trường với nhiều cung bậc cảm xúc khác nhau, vui có, hồi hộp có, lo sợ cũng có … Thời gian trôi thật nhanh, thấm thoát cũng đã hơn một năm, sẽ không còn cái cảm giác bỡ ngỡ của học sinh lớp 10, nhưng cũng không thể nào thân thuộc như anh (chị) lớp 12, nhưng là học sinh lớp 11, chúng em cũng có rất nhiều kỉ niệm, những câu chuyện mà chúng em sẽ không bao giờ quên.
Khoác trên mình chiếc áo đồng phục trường THPT Nguyễn Trãi, chúng em cũng có những tự hào của riêng mình, tự hào vì đây là ngôi trường có nền nếp tốt, với đột ngũ giáo viên tận tình và vô cùng chu đáo với học sinh cũng như những ấn tượng khó phai mà dù bao lâu đi chăng nữa chúng em mãi luôn khắc ghi.
Nhớ ngày nào đó khi lần đầu tiên bước chân vào trường đã được nghe danh của những thầy cô “nổi tiếng” nghiêm khắc: Thầy Lâm, cô Hoa Lý… Sẽ nhớ lắm cái cảm giác mỗi lần đi học muộn, chỉ cần nhìn thấy thầy cô là không khỏi run sợ mặc dù đã tự nhủ nhiều lần: “Thầy (cô) đâu có làm gì” nhưng sao vẫn sợ đến lạ lùng. Cũng sẽ nhớ mãi thầy Tạ Hồng Lựu - Hiệu trưởng nhà trường, với tác phong luôn giản dị, gần gũi với học trò, thầy đã mang lại nhiều đổi mới tích cực cho nhà trường trong thời gian qua. Em cũng sẽ nhớ mãi hình ảnh cô Vũ Thị Xuyến - Phó hiệu trưởng nhà trường với cách cô quan tâm, lo lắng, động viên, khích lệ học sinh. Mặc dù chưa được tiếp xúc với cô nhiều lần nhưng chúng em vẫn có thể cảm nhận được sự thân thương của cô dành cho. Em cũng sẽ nhớ mãi hình ảnh Thầy Bùi Nguyên Tiến - Phó hiệu trưởng, người thầy luôn mang lại cho học sinh cảm giác vui vẻ nhất, lạc quan nhất và thầy cũng chính là người thầy luôn động viên, khích lệ chúng em học tập và tu dưỡng đạo đức.
Được học tập tại lớp 11B4 chính là niềm vinh dự của em nói riêng và cả tập thể lớp nói chung. Gần 2 năm học trôi qua, chúng em cũng hiểu được phần nào những tình thương, sự quan tâm mà thầy cô dành cho và chúng em. Cũng biết nhiều lúc chúng em chưa thực sự nghe lời làm thầy cô phải buồn lòng, chúng em cũng biết những lời trách mắng của thầy cô là muốn tốt cho chúng em mà thôi. Nhưng là học sinh, có mấy ai mà không có sự hiếu động, tinh nghịch của tuổi nhất quỷ nhì ma đúng không ạ!
Người đầu tiên mà em muốn gửi lời cảm ơn đó chính là cô Phương Lan dạy Toán. Có lẽ cô là giáo viên giản dị nhất, cách nói chuyện của cô cũng rất thân thiện, cô lại từng nơi, đến từng bàn để giảng bài cho chúng em. Cô động viên chúng em cố gắng học tập, làm bài chăm chỉ, vì vậy mỗi giờ học của cô đều nhận được sự hưởng ứng rất nhiệt tình.
Cô giáo thứ hai mà em cũng muốn gửi lời cảm ơn đó chính là cô Kiều Oanh dạy Lí. Cô trò mình mới chỉ làm quen thôi cô nhỉ! Mặc dù chưa có nhiều kỉ niệm nhưng đối với chúng em mà nói cô cũng là một cô giáo hết sức dễ gần. Dù cô vẫn hay nói chúng em học khá chậm nhưng có lẽ cô muốn chúng em cố gắng hơn, nỗ lực, chăm chỉ hơn. Cách giảng bài của cô cũng rất đặc biệt, cô giảng chút một, phân tích thành từng ý nhỏ để chúng em cố thể hiểu và làm được bài. Ấn tượng đầu tiên của em về cô là một cô giáo hay cười, mỗi lần cười thật sự rất tươi, cô cũng hay nói những câu hài hước để lớp bớt căng thẳng. Cũng không ít lần cô mắng vì lớp ồn ào, mất trật tự. Nhưng chúng em sẽ cố gắng hơn, ngoan hơn, chăm hơn. Vì vậy cô hãy tin tưởng ở chúng em nhé!
Và người thầy để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là thầy giáo Nguyễn Anh Thế - giáo viên dạy Hóa. Thầy ạ! Có lẽ trong 11 năm cắp sách tới trường em chưa bao giờ thấy thầy giáo nào gần với học sinh như vậy. Cũng chưa bao giờ thấy ai thường xuyên làm bọn em “giật mình” đến thế. Mỗi lần thầy bước vào lớp là chúng em lại thấy run run vì chỉ sau đó vài phút: “… cầm vở ghi, vở bài tập lên bảng”. Thầy cũng rất hay hỏi han, quan tâm, bảo ban chúng em học tập chăm chỉ. Thầy cũng rất vui tính, có lẽ vậy mà khoảng cách thầy – trò trở nên gần hơn. Cả cái cách thầy đi đến từng nơi xem có ghi bài không, có làm bài tập không cũng chính là một cách quan tâm học sinh hết mực của thầy.
Không chỉ thầy cô dạy Toán, Lí , Hóa, chúng em cũng muốn gửi lời cảm ơn đến cô Nguyễn Thị Thúy - dạy Văn, cô Trịnh Thị Phương- dạy Sinh, cô Lê Thị Vân Anh- dạy GDCD, thầy Nguyễn Viết Đô - Dạy Thể dục, cô Nguyễn Thị Đỗ Quyên - Dạy Địa, Cô Trần Hoa Lý - dạy QP, cô Lê Thị Lan - dạy công nghệ, cô Trần Thị Thu Hiền - dạy Sử… những người đã trực tiếp giảng dạy, luôn ân cần và truyền đến cho chúng em nguồn tri thức và tinh thần hăng say học tập từ khi chúng em mới bước những bước chân đầu tiên vào ngôi trường thân yêu này.
Và lúc này đây, người cô mà em muốn gửi lời cảm ơn, lời tri ân sâu sắc nhất chính là cô giáo chủ nhiệm của lớp - Cô giáo Lê Thị Thu.
Cô ạ! Thời gian trôi qua thật nhanh phải không? Mới ngày nào bắt đầu nhận lớp, cũng chính là lần đầu tiên gặp cô. Ấn tượng của em về cô lúc ấy thật khác so với bây giờ. Cô của ngày ấy làm chúng em có chút run sợ vì cô khá lạnh lùng và nghiêm khắc. Còn bây giờ, sự nghiêm khắc vẫn còn nhưng chúng em cảm nhận được phần nào sự gần gũi ngày càng lớn qua từng năm. Cô bây giờ thường xuyên nói chuyện với chúng em, em cũng biết cô rất cố gắng để gần với lớp hơn, cô cũng hay đùa, hay kể chuyện vui. Em vẫn còn nhớ hôm trước cô nói: “Khóa này không gần với cô bằng các khóa trước”. Có lẽ vì chúng em là lớp khối A, cứng hơn, ít tâm sự hơn nhưng không có nghĩa chúng em không trò chuyện với cô. Nhiều lúc chúng em muốn lại gần cô, để tâm sự, để trải lòng mình hay chỉ để than vãn những mệt mỏi trong học tập và em cũng biết cô cũng muốn tìm cách để chúng em lại gần cô nhưng dường như có gì đó khá ngại ngùng, có lẽ tại chúng em còn e sợ điều gì đó. Hy vọng rằng trong một thời gian không xa, cô trò mình sẽ trở nên thật gần gũi. Và có lẽ học với cô cũng lâu rồi nhưng đây là lần đầu tiên em biết cô là người nhiều cảm xúc và dễ xúc động đến vậy. Nhiều khi, chúng em chợt nghĩ nếu một ngày nào đó cô không làm chủ nhiệm lớp nữa có lẽ chúng em sẽ rất buồn. Sẽ không có ai hợp lý để thay thế vị trí giáo viên chủ nhiệm lớp 11 B4 ngoài cô. Có nhiều học sinh lớp khác vẫn nói cô rất nghiêm khắc, cảm thấy không thoải mái, nhưng với chúng em lại không như vậy. Không phải nhờ cô chúng em mới được như vậy sao? Nếu không có cô không phải chúng em sẽ không bao giờ giành được vị trí thứ nhất sao? Nhớ những lúc chúng em nói chuyện nhiều làm lớp bị loại khá, nhiều học sinh không học bài cũ bị ghi vào sổ đầu bài, cô bắt chép phạt đến nhừ tay, mà nhiều lúc chúng em vẫn hay than: “Được ngày chủ nhật lại phải ở nhà chép phạt. Chán! "Nhưng chúng em cũng biết cô thực sự rất quan tâm, chăm lo cho chúng em như bố mẹ vậy, thấy chúng em bị điểm kém, hay những chuyện nhỏ nhất như đi học muộn bị ghi sổ trực cô cũng cảm thấy không vui, cô quan tâm chúng em từ cái nhỏ nhất như nhắc chúng em đeo phù hiệu, cô nhắc các bạn nam cắt tóc làm sao cho gọn gàng, lại ra dáng học sinh… Và vô vàn những chuyện khác nữa. Cô ạ! Em mong rằng cô sẽ mãi là giáo viên chủ nhiệm lớp, sẽ mãi quan tâm, lo lắng cho chúng em như thế này. Và em biết cô sẽ làm điều đó vì cô sẽ không bao giờ bỏ mặc chúng em đâu cô nhỉ! Vì chỉ có cô mới có thể giúp lũ học sinh nghịch ngợm chúng em đứng vững mà thôi!
Dù có nói bao nhiêu đi chăng nữa em cũng không thể nào kể hết được những điều tốt đẹp mà thầy cô đã dành cho chúng em. Sắp đến ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 cũng là năm mà trường THPT Nguyễn Trãi long trọng tổ chức kỉ niệm 20 ngày thành lập trường, em xin kính chúc thầy cô thật nhiều sức khỏe, niềm vui và thành công hơn nữa trên con đường sự nghiệp cũng như trong cuộc sống và sẽ luôn luôn là những người chắp cánh ước mơ những cho thế hệ học sinh hôm nay và mai sau!
Từ thửa xa xưa hình bóng người thầy đã bước vào trong những trang thơ, trang văn, hiện diện cùng lời ca tiếng hát, lời ru ầu ơ của mẹ:
“Muốn sang thì bắc cầu kiều
Muốn con hay chữ thì yêu lấy thầy”
Hình ảnh “con đò chở khách sang sông” luôn gắn liền với hình ảnh người thầy - người tháng năm miệt mài bên trang giáo án đưa từng lớp học sinh lớn lên và trưởng thành. Từ biệt ngôi trường THCS thân yêu, tôi lại có cơ hội trải mình trong một tập thể khác tập thể 10A6 rồi 11B6. Chính cái tập thể này đã giúp tôi trưởng thành hơn. Ở đó có một bàn tay nhẹ nhàng nâng đỡ tôi, có một trái tim truyền cho tôi ngọn lửa niềm tin và hi vọng. Đó là cô Đào Thanh Tâm - giáo viên chủ nhiệm lớp tôi. Cô là giáo viên dạy Địa Lí. Mới đầu, tôi cứ nghĩ đây chỉ là môn học phụ, không phục vụ nhiều lắm cho đam mê của tôi sau này. Nhưng sau một quá trình được cô chỉ dạy tận tình, tôi mới thay đổi cách nghĩ và hiểu rằng đây cũng là môn học giúp ích cho chúng ta rất nhiều, giúp ta khám phá những miền đất mới và thế giới xung quanh. Cô luôn xem chúng tôi như những đứa con bé nhỏ cần được chăm sóc, giáo dục. Cô mài giũa chúng tôi thành những viên ngọc quí và khi có dịp những viên ngọc ấy sẽ sáng lên lấp lánh. Tôi yêu những gì cô mang lại cho cuộc sống của tôi. Cô làm tâm hồn tôi sáng trở lại. Tôi chẳng biết làm gì nói lời cảm ơn cô - người mẹ của tôi.
Bên cạnh những kỉ niệm về cô giáo chủ nhiệm, ngôi trường THPT Nguyễn Trãi cũng để lại cho tôi những ấn tượng khó quên. Sau một thời gian khá dài được hòa mình trong ngôi trường THPT Nguyễn Trãi, tôi mới hiểu ngôi trường ấy mang đến cho tôi nhiều cảm xúc. Tôi quen được nhiều bạn mới, tôi dường như quên đi cảm giác cô quạnh, lẻ loi. Ở đây, tôi có cơ hội được gặp gỡ và giao lưu với các anh chị khóa trên. Hơn thế nữa tôi đã gói ghém cho mình được những bài học bổ ích từ các thầy cô giáo. Tôi yêu trường – yêu ngôi nhà thân thương này của tôi. Giờ đây ngôi trường THPT Nguyễn Trãi đã quá đỗi thân thuộc đối với tôi. Tôi cảm thấy như tôi được là chính tôi khi được học ở nơi này. Nơi đây đã làm tâm hồn tôi từ một cô bé vô tư với cách nghĩ hời hợt thì bây giờ tôi đã khác, tôi cảm thấy mình sâu sắc hơn, điềm tĩnh hơn, và đơn giản là tôi đang thay đổi.
Kí ức của học trò về thầy cô đã để lại cho chúng tôi bao nhiêu kỉ niệm, vui có, buồn có. Hình ảnh của người thầy, người cô luôn tồn tại mãi trong lời ca tiếng hát, những câu thơ thấm đượm tình thầy trò. Bao nhiêu câu chuyện cũng là bấy nhiêu kỉ niệm về mái trường thân yêu.
Sắp đến ngày nhà giáo Việt Nam 20 - 11 và kỉ niệm 20 năm ngày thành lập trường, những lời tri ân sâu sắc nhất em xin gửi đến các thầy, các cô. Em hiểu rằng theo qui luật của cuộc sống, mọi thứ đang luân phiên thay đổi và em phải chấp nhận rằng rồi sẽ đến một ngày em phải nói lời tạm biệt với ngôi trường THPT Nguyễn Trãi yêu dấu – dù em không muốn điều đó xảy ra. Nên ngay bây giờ khi còn được ngồi trên nghế nhà trường, em sẽ cố phấn đấu học tập thật tốt, không phụ lòng thầy cô, cha mẹ đã tin tưởng:
“Có thể bây giờ cô đã quên em
Học trò quá nhiều làm sao cô nhớ hết
Xa trường rồi em cũng đi biền biệt"
Vẫn nhớ lời tự nhủ: Sẽ về thăm”