Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Quê gốc của em vốn là Hà Tây cũ nay đã sáp nhập với thành phố Hà Nội, mang danh thành phố nhưng quê em thanh bình và yên ả lắm. Nhà ông nội em ở xóm Bứa, nơi nhà cửa san sát với lối kiến trúc cũ đã có từ thế kỷ trước, mái ngói, tường rêu, sân lát gạch tàu đỏ. Giữa xóm có một cái đình làng, nơi để dân làng sinh hoạt khi có lễ hội hay công việc lớn, trước đình có một cây đa to lắm, thường là nơi tụ tập chơi đùa củ lũ trẻ con trong xóm. Người dân nơi đây sinh sống chủ yếu bằng nghề trồng lúa nước, những cánh đồng lúa bát ngát, bạt ngàn, vàng óng, trĩu nặng những hạt thóc. Vào mùa thu hoạch cả làng rộn rã cả lên, người người nhà đi gặt lúa, tiếng máy gặt, máy tuốt lúa, tiếng công nông nổ râm ran, báo hiệu một mùa bội thu thóc lúa.
Năm ngoái nghỉ hè em được bố mẹ cho về quê ngoại chơi, nhà ngoại em ở miền sông nước vùng đồng bằng sông Cửu Long. Nơi đây là vựa lúa lớn nhất cả nước, với những cánh đồng lúa xanh mướt trải dài bất tận. Đất đai trù phú, được sông Cửu Long bồi đắp một lớp phù sa dày, vô cùng màu mỡ. Các vựa trái cây rộng lớn bạt ngàn chạy dọc theo bờ sông, với nhiều thứ quả khác nhau như: Nhãn, Cam, Quýt, Chôm Chôm, Sầu Riêng, Xoài, Ổi, ...Vào mùa thu hoạch trái cây chín thơm lừng của một vùng, cây nào cây nấy cũng treo lủng lẳng những trái chín vàng, chín đỏ, lắc lư theo từng cơn gió, trông hấp dẫn vô cùng. Vùng cửa sông là thế giới của những loài cây ưa mặn như Sú, Vẹt, Đước với bộ rễ to, nổi lên trên mặt đất trông rất lạ mắt, người ta trồng chúng thành rừng để bảo vệ vùng cửa biển. Dù ít về quê ngoại nhưng em rất ấn tượng và yêu thích cảnh sắc thiên nhiên nơi này, có lẽ đây là một trong những chuyến đi em sẽ nhớ mãi về sau này
Đề 1:
Em thấy việc bảo vệ môi trường rất cần thiết, vì mang lại sức khỏe cho mọi người chính vì vậy lớp em đã chọn công việc tổng vệ sinh lớp học. Vào chiều thứ sáu lớp em bắt đầu. Để làm việc tốt lớp em đã chuẩn bị khẩu trang, giẻ lau, chổi.... Cô giáo giao nhiệm vụ cho từng tổ, từng bạn rất chi tiết tỉ mỉ. Các bạn nam khỏe nên cô giáo giao nhiệm vụ kê bàn ghế, quét mạng nhện. Còn các bạn nữ thì làm công việc nhặt rác, lau bảng. Em được cô giáo phân công lau bảng. Đầu tiên em đi vò khăn rồi quay về lớp để lau bảng. Em lau từ bảng này đến bảng khác cho thật sạch để cô khen. Buổi lao động rất mệt nhưng lại thật vui, em nhìn mặt bạn nào cũng đỏ bừng, mồ hôi nhễ nhãi. Khi cô hiệu trưởng bước vào lớp em, cô rất khen làm cô chủ nhiệm rất vui lòng nên cả lớp em mỗi người được thưởng điểm. Chưa đầy một tiếng đồng hồ lớp em đã xong. Em rất tự hào về lớp học của mình.
uân! Xuân đến thật rồi. Trong vườn, cây cối bỏ đi cái áo khoác mà đã mang suốt mùa đông lạnh lẽo để thay vào đó là bộ quần áo mới mang màu xanh, màu êm dịu. Hoa khoe sắc, lộng lẫy. Xuân nhẹ nhàng gói mưa vào trong nắng, chập chờn những cơn mưa vội vã ban chiều, không mỏng manh. Xuân ôm từng hạt nắng trong từng bông cúc vàng, nhuộm sắc những cơn mưa phùn nhỏ còn đọng sương. Cơn mưa phùn vô tình đã làm mùa xuân rét ngọt, một cái rét tượng trưng. Những luồng gió nồm cứ thổi, thổi mãi thành cái đẹp của mùa xuân. Ôi! thật là đẹp.
Cũng giống như những con sông khác, con sông quê em cũng uốn lượn như một con rồng. Nó mang hương vị mặn mòi của vùng quê em, vùng quê có di tích lịch sử (đền thờTiên La), vùng quê địa linh nhân kiệt. Chính cài hương vị ấy đã gắn bó với em đến từng thớ thịt. Tuy con sông không rộng lắm nhưng nó rất dài. Buổi sáng khi ông mặt trời nhô lên thì dòng sông mặc chiếc áo lụa đào tha thướt, trưa về chiếc áo lụa đào ấy được thay bằng chiếc áo xanh biếc mới may, chiều về chiếc áo lại được dát vàng long lanh. đêm đến, sông mặc chiếc áo đen cài một vầng trăng vào giữa ngực và những ngôi sao được gắn vào dải áo như những dải kim cương.
Nước sông như dòng sữa ngọt tưới tiêu cho đồng ruộng, dòng nước mát luôn dang tay đón chúng em tắm mát, bơi lội nô đùa trong những ngày hè oi bức.
Con sông đã trở thành một phần máu thịt của quê hương em. Con sông đã chứng kiến bao kỷ niệm đẹp của tuổi thơ chúng em. Rồi mai ngày em sẽ lớn khôn, nhưng rồi có đi đâu xa chân trời góc biển em vẫn nhớ về quê em, những kỉ niệm với dòng sông sẽ vẫn còn mãi trong em
Quê hương là gì hả mẹ?
Mà thầy cô dạy phải yêu nhiều
Quê hương là gì hả mẹ?
Mà ai đi xa cũng nhớ nhiều
Những câu thơ trên chứa đựng một tình cảm lớn lao đối với quê hương của mỗi người. Đó chính là nơi ta được sinh ra và lớn lên. Nó chở che ta những ngày ta còn thơ bé và luôn là chỗ dừng chân cho những người con xa quê đi làm ăn trở về sau những năm tháng bôn ba khắp mọi nơi.
Như một lẽ tất nhiên, các bạn ai cũng có quê hương và em cũng vậy. Trong trái tim em, quê em thật đẹp và em luôn tự hào về hai tiếng thiêng liêng ấy.
Quê em cũng như bao làng quê khác, có gốc đa, giếng nước, sân đình, có con sông quê hương chảy dài mang nước đến cho xóm làng, có cánh đồng lúa thẳng cánh cò bay, có những đàn trâu tung tăng gặm cỏ và đặc biệt nơi đây có những con người chất phác, sống với nhau bằng tình cảm rất chân thành. Em yêu quê hương không phải vì nó giàu sang, trù phú mà chính vì nó gắn bó với cuộc sống của dân làng và với tuổi thơ của những đứa trẻ như em. Nhớ đến mùa thu hoạch lúa, trời nắng gay gắt, các bác nông dân trên người lấm tấm mồ hôi vì mệt nhọc nhưng trên mặt vẫn hiện lên nụ cười rạng rỡ mừng vì một vụ lúa bội thu, em lại nhớ đến câu ca dao:
Ai ơi bưng bát cơm đầy
Dẻo thơm một hạt đắng cay muôn phần”
Nhớ cả những quán nước chè dưới những gốc cây cổ thụ phục vụ những cô bác nông dân đi làm đồng về, nhớ hình ảnh quen thuộc của những đứa trẻ đi mò cua, bắt ốc. Quê hương còn gắn với tuổi thơ của chúng em bằng những buổi chiều chạy theo những anh chị lớn hơn đi thả diều trên cánh đồng lúa đã được thu hoạch xong chỉ còn trơ gốc rạ, rồi đến món khoai nướng, ngô nướng quen thuộc của bọn trẻ chăn trâu. Yêu quê hương là yêu luôn cả những điều bình dị, mộc mạc, đơn sơ đó bởi vì chính những hình ảnh này làm nên quê hương của mỗi người.
Quê hương mỗi người chỉ một
Như là chỉ một mẹ thôi
Quê hương nếu ai không nhớ
Sẽ không lớn nổi thành người
Quê hương luôn là niềm tự hào trong tâm trí em, sau này dù có đi đến nơi đâu đi chăng nữa, thì hình ảnh quê hương luôn khắc sâu trong trái tim em vì ở nơi đó có những người thân và kỉ niệm gắn với một thời thơ ấu không thể nào quên.
Phong cảnh quê tôi thật đẹp, nó không hoa mĩ như thành phố, không kiều diễm như đô thị mà nó hiền hòa, chan chứa bao kỉ niệm tuổi thơ tôi. Quê tôi rất đẹp!. Buổi sáng, nơi đây có từng đàn cò thẳng cánh bay tung tăng trên trời, có từng áng mây trôi hững hờ theo phương Bắc. Lúa! Hương lúa chín dạt dào mới thơm làm sao. Nó quyện cùng hương vị đất trời, đồng nội tạo thành 1 mùi thơm dễ chịu. Ôi! Đẹp làm sao! Yêu làm sao, quê hương tôi....
Câu đặc biệt: Ôi! Đẹp làm sao! Yêu làm sao, quê hương tôi....
Câu rút gọn: Lúa!
Trạng ngữ: Buổi sáng
Khoảnh khắc tuyệt vời nhất trong ngày với em có lẽ là bình minh ló rạng trên quê hương. Bình minh trên quê em đẹp lắm. Đẹp đến ấn tượng, khắc ghi.
Em sinh ra và lớn lên ở thành phố nên bình minh trên quê hương hay chính là bình minh của thành phố Nam Định. Sáng nào cũng thế, em thức dậy từ 4 rưỡi sáng lên sân thượng tập thể dục. Tầm này trời vẫn còn tờ mờ sáng. Bầu trời còn chưa sáng hẳn, vẫn còn khoác trên mình chiếc áo màu lam đậm điểm vài nét tối. Nhưng gần 5 giờ sáng vì là trời mùa hè nên trời lúc này đã chuyển hẳn sang màu áo xanh sáng tỏ. Từng đám mây đã bắt đầu hiện rõ từng khoảng không. Từ đằng Đông, ông Mặt trời thức giấc sau một đêm dài, vươn vai ló rạng. Nhìn từ xa mặt trời như một quả gấc chín khổng lồ đang từ từ nhô lên. Ánh sáng từ mặt trời toả ra sáng rõ cả không gian. Mới lúc nào không gian còn đang chìm trong bóng tối. Vậy mà bây giờ lại bừng sáng. Mặt trời lên thì mặt trăng lặn nhường chỗ cho ánh nắng vàng của mặt trời và mây xanh lững lờ.
Bình minh lên cũng là lúc vạn vật xung quanh bừng tỉnh giấc. Cây cối vươn mình rung rinh đón chào ánh nắng ngày mới. Trên những mặt lá xanh còn đọng lại những giọt sương sớm, long lanh lấp lánh dưới ánh nắng sáng. Hoa thơm khoe sắc thắm sau một buổi đêm ngủ giấc dài. Chim ca ríu rít gọi nhau cùng ca khúc hát đón chào bình minh ngày sớm.
Con người cũng thức giấc. Từ sân thượng nhìn xuống góc phố thấy rõ nhịp sống buổi sớm của mọi người. Đầu phố, những gánh hàng sáng đang sắp xếp, chuẩn bị mở cửa chào đón khách. Mùi thơm từ hàng xôi bác Tám, hàng phở bác Kim thoang thoảng trong gió. Gần đó có một nhóm các cụ già đang tập thể dục. Người đi bộ, người tập dưỡng sinh,.. Mọi người nói cười vui vẻ. Ai cũng hạnh phúc đón chào ngày mới bắt đầu. Cứ như thế nhịp sống của mọi người bắt đầu.
Bình minh trên quê hương em giản dị mà đẹp như thế. Thiên nhiên, cây cối, con người đều sung sướng, hạnh phúc đón chào bình minh. Khoảnh khắc ấy thật đẹp và đáng nhớ.
“Ò ó o o…”
Tiếng gà làm xao động cả một không gian yên ắng xua đi màn đêm. Và một ngày mới lại bắt đầu trên quê hương em.
Ở mọi vùng quê, tiếng gà đã trở thành chiếc đồng hồ thời gian của nông dân. Gà gáy canh trưa: đến giờ nghỉ ngơi, gà gáy chiều tối: đến giờ kết thúc công việc; và gà gáy sáng: nào cùng bắt đầu một ngày hè mới. Tiếng chú gà trống dõng dạc, vang xa đánh thức mọi người, kéo ông mặt trời nhô lên. Những tia sáng yếu ớt bắt đầu xuất hiện. Bóng ông mặt trời lấp ló sau rặng tre ngà phía cuối làng vẫn còn đang ngái ngủ. Chắc hẳn ông phải cố gắng lắm để rời giấc ngủ mà nhô lên gặp mọi người. Những ngọn ánh sáng đầu tiên từ những căn nhà được thắp lên, cùng với sao trời còn sót lại, làm sáng cả bầu không gian. Rồi ánh sáng nhà này đến nhà kia, bắt đầu có âm thanh từ con người nói chuyện với nhau. Và những làn khói xám bắt đầu bay nghi ngút lên từ những căn bếp, những tiếng lách cách của bát đũa và xoong nồi của những bà, những mẹ đang nấu bữa sáng cho gia đình. Đâu đây có tiếng em bé khóc sáng sớm, tiếng “à ơi” dỗ con ngủ của mẹ.
Khi làn khói kia dần tan biến đi cũng là lúc những ngôi sao cuối cùng trên bầu trời cũng biến mất. Ông mặt trời đã tỉnh ngủ, nặng nhọc nâng mình lên sau lũy tre làng với khuôn mặt ửng hồng như lòng quả trứng gà. Những tia nắng đầu tiên đã xuất hiện. Một vài tia nắng tinh nghịch tách mặt trời chạy xuống sân trước, nhảy nhót trên những mái nhà, chơi đùa cùng những làn khói cuối cùng chưa chịu tan vào không trung. Lúc này, ánh đèn trong các gia đình, nhà này nhìn nhà kia, cũng dần tắt hết. Trong nhà, tiếng nói cười đã bắt đầu ngân vang. Họ cùng nhau ăn cơm sáng. Có gia đình ăn trên phản gỗ, có nhà dải chiếu ăn giữa sân để cảm nhận không khí trong lành buổi sớm mùa hạ. Chị gió thấy trên bầu trời, mây rủ nhau bay đến cũng xuất hiện góp vui. Chị đẩy những đám mây bay nhanh, luồn lách qua kẽ là để lại những giai điệu xào xạc đầu tiên của buổi sáng mùa hạ. Gió đi qua, chào bà một tiếng, thơm vào má bé gái đang ngủ, đem lại sự thoải mái, mát lành của đầu mùa. Mọi người vừa ăn vừa kể nhau nghe về những câu chuyện, giấc mơ mà mình gặp, những dự định làm để bắt đầu một ngày hiệu quả và ý nghĩa. Một vài đứa bé quấy khóc vì không muốn ăn cơm. Đàn gà, vịt lon ton vào vườn tìm sâu, mổ lá. Những chú lợn ủn ỉn kêu ăn khi thấy đàn trâu đang ăn cỏ để chuẩn bị cho chuyến ra đồng.
Khi những tia nắng vàng tươi đã nhảy nhót đầy khắp cả sân, mặt trời tự hào vươn qua rặng tre cũng là lúc mọi người bắt đầu sinh hoạt của minh. Nắng đọng vào những bộ áo nâu các bác nông dân khi họ dắt trâu ra đồng. Tiếng chào hỏi vui tươi từ các bác đang dắt trâu, tiếng xôn xao của những mẹ, những bà gánh hàng ra chợ. Những chiếc áo trắng điểm đỏ chiếc khăn quàng tung tăng trên đường đến trường. Chúng chào nhau, chúng kể chuyện nhau nghe, chúng cãi nhau về trò chơi hôm trước, … Cứ ríu rít hệt như những con chim non đang hót ở trên cành, rồi gọi nhau trong bụi cây. Ngoài đồng, những nhánh lúa xanh rờn đang chuẩn bị trổ bông, điểm trắng cánh cò dập dờn xa xa lặn lội kiếm ăn. Những tiếng góp vui của anh nhái, chẫu chuộc, … nghe mới vui tai làm sao! Màu vàng của nắng, màu xanh của cỏ cây, màu trắng cánh cò và mây, màu nâu của những con người tần tảo mưa nắng. Rồi những âm thanh vui nhộn của thiên nhiên, những câu nói vui vẻ của con người. Cuộc sống nông thôn bắt đầu đôi khi chỉ đơn giản và bình dị thế thôi nhưng lại khiến cho con người ta thấy yên bình và hạnh phúc như thế đấy!
Văn mk hơi lủng củng nên chịu nha! >_<
Bài làm
Trong những nhóm nhạc Hàn, e thick nhất là nhóm BLACKPINK. Trong đấy có 4 thành viên : Lisa, Rosé, Jisoo và Jennie. Trong đó, e hâm mộ là cô Lisa. Mấy cô rất xinh và tài năng. E rất yêu quý mấy cô
_Xuyên tạc_
Ai thấy hay tk mk nha
Quê tôi nằm cạnh sông Hồng, nếu ai có hỏi quê tôi có gì đẹp, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời là dòng sông Hồng thân yêu. Con sông chảy dài, nhìn xa xa trông như dải lụa hồng mềm mại, uốn lượn theo các bờ đê, bờ kè phủ đầy cỏ xanh ngắt. Hai bên bờ sông cây cối xanh tốt, rậm rạp, nghiêng mình soi bóng xuống mặt nước phẳng lặng. Nước sông ở đây đặc biệt lắm, có lẽ chẳng có một con sông nào ở Việt Nam có được. Vào mùa xuân, nước sông hiền hòa êm dịu, nước trong, phơn phớt hồng, mùa hạ nước đỏ như pha lẫn son, có khi ngả hẳn sang màu gạch, đặc biệt là vào mùa lũ, nước càng trở nên đậm sắc đỏ của phù sa hơn. Mỗi buổi hoàng hôn, con sông càng trở nên xinh đẹp và thơ mộng, ánh nắng còn sót lại cuối ngày làm ráng hồng cả một vùng, mặt sông yên ả cũng hồng rực lên vì màu trời, màu phù sa. Sông Hồng lúc này yên ả lắm, những cơn gió thoảng qua làm xao động làn nước, vài đám mây trắng đang lững lờ trôi cũng thi nhau soi bóng xuống mặt nước. Xa xa thuyền chài đang đổ về chỗ neo đậu, kết thúc một ngày làm việc thật dài, mặt trời dần khuất sau lũy tre làng, khói bếp nhà ai đang tỏa nghi ngút, tiếng dân chài gọi nhau về ăn cơm, vang vọng cả một vùng sông nước.
~hok tốt~
#Trang#
cái này là tả sông mà bn ơi
Xin lỗi mk nhầm:v
Tôi cảm ơn cuộc đời đã cho tôi sinh ra nơi mảnh đất Nghệ An tuy nghèo nhưng hiếu học, tuy nghèo nhưng có nhiều dũng khí và niềm tin để biết vươn lên.
Tôi còn nhớ hồi còn bé xíu, có lần tôi ngớ ngác hỏi mẹ:
- Quê hương là gì hả mẹ? Mẹ chỉ mỉm cười và nói:
- Quê hương là chiếc kẹo chocolate mà con thích đó, khi ngậm vào thì nó ngọt sâu trong cổ họng, hương vị đậm đà khiến cho người ta có cảm giác lưu luyến mãi không muốn rời.
- Nhưng quê hương có ăn được như chocolate không hả mẹ?
- Nó không ăn được như chocolate nhưng nó khiến người ta phải da diết, bùi ngùi khi đi xa quê hương.
Quê hương lúc đó trong tôi như cái gì đó nằm trong sách vở, nằm trong những bài hát “Quê hương là chùm khế ngọt cho con trèo hái mỗi ngày, quê hương là đường đi học con về rợp bướm vàng bay...”. Nhưng cái ngày mà tôi chưa hiểu nhiều về quê hương thì tôi lại rời xa nơi chôn nhau cắt rốn để đến một nơi tôi chưa hề biết, chưa hề quen, mọi thứ đều lạ lẫm, đó là TP HCM.
Quê hương nơi tôi sinh ra là mảnh đất miền Tây Nghệ An nghèo nàn, cơm ngày ba bữa không đủ ăn. Hồi ấy khi tôi sắp bước sang lớp 6, gia đình tôi gặp chuyện lớn. Ba tôi vay tiền mua một cái xe máy để hành nghề xe ôm nhưng mới đi được vài ngày thì đã xảy ra tai nạn, ba tôi lỡ đâm chết một người đàn bà trong huyện. Để giải quyết êm đẹp, họ bắt gia đình chúng tôi đền bù 60 triệu đồng và lo tiền hậu sự cho gia đình họ, nhưng lúc đó gia đình tôi bán cả nhà, bán cả đất cũng không đủ 10 triệu đồng, nhà thì nhà tranh, đất thì đất rừng, đất đồi thì làm gì có ai mua cơ chứ với lại 20 triệu đồng nợ ngân hàng từ đời ông bà sang đời bố mẹ tôi vẫn còn đó, hàng tháng tiền lãi còn không đủ để mà đóng huống hồ là trả nợ, bát cơm hàng ngày của gia đình vẫn phụ thuộc vào mấy sào ruộng. Đến ngày lo hậu sự, gom góp cả dòng họ cũng được hơn 2 triệu rưỡi. Thế là thỏa thuận không thành, bố tôi phải ra hầu tòa và chịu ngồi tù 5 năm, còn mẹ thì gánh một đống nợ nặng trĩu lên đôi vai gầy cộng thêm 5 đứa con đang tuổi ăn tuổi học, khi đó là năm 1999.
Chị gái đầu nhà tôi lúc đó học lớp 10, hè nào cũng vậy, chị phải ra Hà Nội để đi lau nhà, rửa chén bát kiếm tiền phụ mẹ, chị bước chân ra Hà Nội lần đầu tiên từ dịp hè lớp 7, cứ mỗi dịp hè chị lại đem về cho gia đình 500.000 đồng sau 3 tháng cực nhọc. Còn anh thứ hai nhà tôi thì lúc đó học lớp 8, anh thứ ba lớp 7, thế là cả hai anh đành phải nghỉ học ngày đêm đi mò cua bắt ốc vì những miếng cơm manh áo hằng ngày. Tôi sinh thứ tư, sau tôi còn có đứa em học lớp 2, tôi là đứa học khá hơn các anh chị nên mẹ tôi không nỡ để tôi phải nghỉ học với lại cô giáo chủ nhiệm của tôi chiều nào cũng đến nhà để động viên mẹ cho tôi đi học.
Ngày tôi giã từ quê hương cũng là cái ngày bắt đầu cho hành trình tương lai dài đằng đẵng của mình. Dì tôi đi làm công nhân ở trong TP HCM nên có quen biết một trại trẻ mồ côi, thế là rõ rồi tôi sẽ phải lớn lên ở trại trẻ này. Chỉ vỏn vẹn trong tay 200.000 đồng, một vali đồ con con, mấy cuốn tập với hồ sơ nhập học. Mẹ đưa tôi ra bến xe, một thân một mình lủi thủi vào TP HCM không ai theo cùng, mẹ dặn tôi 100.000 đồng thì trả tiền xe, 100.000 đồng còn lại thì chỉ được phép ăn uống và mọi sinh hoạt là 50.000 đồng, còn 50.000 đồng thì cất phòng lỡ có chuyện gì thì đem ra dùng.
Hai ngày trên xe lúc ấy cũng đủ khiến tôi cảm nhận được quê hương là gì. Nỗi nhớ nhà trong tôi bắt đầu dai dẳng, tôi khóc nguyên cả một ngày trời mà không ăn uống gì cả. Bấy giờ tôi mới thấm thía câu: “Khi ta ở đất chỉ là đất ở, khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”. Khi vào đến mái ấm mồ côi, tôi lại phải chiến đấu với nhiều chuyện từ việc ăn, việc ở, học hành. Đến đây chỉ mình tôi là người miền Trung, còn lại là dân miền Nam với dân miền Tây cho nên sự kì thị giữa người khác với tôi là rất lớn, chẳng lẽ vì giọng nói khó nghe, vì là dân miền Trung nên tôi bị đối như vậy ư? Vào mái ấm suốt 3 tháng trời mà tôi chẳng thấy ấm, chẳng thấy một chút tình thương gì cả, tôi chẳng có một người bạn để chơi, để trò chuyện, để nô đùa không những thế ngày nào tôi cũng bị lôi ra làm trò cười và bị ăn đòn như ăn cơm bữa, lúc đó tôi lại nhớ đến những đứa bạn ở quê, nhớ những lũy tre làng, nhớ ba mẹ, nhớ anh chị và nhớ tất cả những gì có tại quê hương, những lúc đó tôi lại chui vào một góc xó xỉnh nào đó để khóc, ngày nào cũng khóc, đêm nào cũng khóc, mới ba tháng thôi mà tôi đã giảm mất 10kg.
Nhiều khi tôi muốn trốn khỏi nơi đây để tìm đường về nhà, dù ở nhà có khổ bao nhiêu tôi cũng chấp nhận, cho dù có bỏ học tôi cũng bằng lòng, tôi không cần thứ tương lai được xây trong một cuộc sống giả tạo nữa, tôi đã chán ngấy lắm rồi. Nhưng trong người tôi chẳng có một xu dính túi, ở thành phố mà cũng không xác định được mình đang ở chỗ nào nên tôi không dám đánh liều với số mạng, thương mẹ, thương anh chị nên tôi cắn răng chịu đựng qua ngày.
Lên thành phố được vài tháng thế mà ngày nào tôi cũng nhớ về quê hương, ngày nào cũng cầm tấm hình cả gia đình chụp chung rồi ngắm nghía, hình dung cảnh tượng quê hương. Khi mấy đứa cùng trang lứa trong mái ấm đi học hết thì tôi lại chưa nhập học được, không có tiền đút lót nên chẳng trường nào nhận tôi, nhưng đến hết học kỳ một lớp 6 tôi mới được đi học, tôi sung sướng tưởng chừng thoát cảnh cô đơn, ấy thế mà vừa vào lớp được vài ngày tôi lại bị kỳ thị kinh khủng hơn, thế là những trận đòn lại dày hơn đối với tôi. Suốt hai năm lớp 6 và lớp 7 mà tôi chẳng nhận được một lời an ủi từ ai cả, nhưng điều tôi luôn cảm thấy ấm lòng và nâng đỡ tôi đó là quê hương, nơi đã đưa tôi vào đời, nơi đã ấp ủ và nuôi tôi suốt 12 năm trời. Hai năm sống ở TP HCM, thỉnh thoảng tôi được mẹ gọi điện vào thăm, kể lể những khó khăn ở quê, tự nhiên tôi cảm thấy mình may mắn hơn bạn bè, anh chị em chăng?
Năm tôi học xong lớp 7, khi đó vừa bước vào hè, dì có đến thăm tôi, thấy tôi ốm yếu, sa sút hẳn đi nên dì tra hỏi xem tôi gặp phải chuyện gì và tôi đã kể hết cho dì đầu đuôi ngọn ngành. Kể chưa xong, dì tôi đã òa khóc và ôm tôi vào lòng, lúc đó có lẽ là giây phút hạnh phúc nhất mà tôi nhận được tình yêu thương thực sự, tôi cũng ôm lấy dì mà khóc nức khóc nở, tôi nói với dì là muốn về nhà dù có khổ đến mấy. Cái ngày mà tôi kể cho dì cũng là cái ngày mà dì bảo tôi sắp xếp đồ đạc để ở với dì. Thế là những ánh bình minh trong tôi bắt đầu ló dạng và những vùng đất tăm tối trong tôi bắt đầu nở hoa.
Từ năm lớp 8 đến lớp 12 tôi sống với dì, tuy có nghèo nhưng tôi vẫn cảm thấy mình được yêu, được tôn trọng. Cứ mỗi năm đến hè là tôi vùi đầu vào kiếm tiền, nào là phụ hồ, rửa chén bát... Tôi làm mọi thứ để có tiền đóng học. Ở nơi đất khách quê người không ngày nào mà tôi không nhớ đến quê hương, tôi cứ mơ mình là một hoàng tử lạc vào một nơi xa lạ để học cách chiến đấu với cuộc đời, học cách chống chọi với khắc nghiệt để sau này trở về làm vua sẽ hiểu nhiều chuyện của chúng sinh hơn.
Bây giờ ngồi lụi hụi với những câu chữ, nhìn lại cuộc đời đã chín năm tôi rời xa quê hương nhưng quê hương luôn nằm trong trái tim tôi, dẫu rằng người ta có thể tách tôi ra khỏi quê hương nhưng không thể tách quê hương ra khỏi trái tim tôi. Tôi cảm ơn cuộc đời đã cho tôi sinh ra nơi mảnh đất Nghệ An tuy nghèo nhưng hiếu học, tuy nghèo nhưng có nhiều dũng khí và niềm tin để biết vươn lên. Rồi đây tôi sẽ phấn đấu trở thành một doanh nhân lớn để làm rạng danh quê hương và lau đi những giọt nước mắt mà bố mẹ đã đổ ra vì chúng tôi.
tham khảo
#Châu's ngốc
Bài làm
Quê hương em đẹp biết bao, nơi đây có đồng lúa chín vàng, những cánh cò trắng là là bay. Các cô bác nông dân chăm chỉ làm việc quanh năm suốt tháng. Những đứa trẻ mục đồng thổi sao trên lưng trâu. Dòng sông thơ mộng chảy quanh. Em gọi to: Quê hương! Quê hương ơi!. Phải, quê hương, nơi chúng ta sinh ra và lớn lên, đã cho ta tiếng khóc từ khi chào đời. Để cho quê hương giàu đẹp hơn, ta cần phải học tập, rèn luyện thật tốt để xây dựng quê hương.
Quê gốc của em vốn là Hà Tây cũ nay đã sáp nhập với thành phố Hà Nội, mang danh thành phố nhưng quê em thanh bình và yên ả lắm. Nhà ông nội em ở xóm Bứa, nơi nhà cửa san sát với lối kiến trúc cũ đã có từ thế kỷ trước, mái ngói, tường rêu, sân lát gạch tàu đỏ. Giữa xóm có một cái đình làng, nơi để dân làng sinh hoạt khi có lễ hội hay công việc lớn, trước đình có một cây đa to lắm, thường là nơi tụ tập chơi đùa củ lũ trẻ con trong xóm. Người dân nơi đây sinh sống chủ yếu bằng nghề trồng lúa nước, những cánh đồng lúa bát ngát, bạt ngàn, vàng óng, trĩu nặng những hạt thóc. Vào mùa thu hoạch cả làng rộn rã cả lên, người người nhà đi gặt lúa, tiếng máy gặt, máy tuốt lúa, tiếng công nông nổ râm ran, báo hiệu một mùa bội thu thóc lúa.
Học tốt :)
Đoạn văn đơn giản,ko cầu kì lắm,đoạn văn tự mình viết nên khi đọc bạn có thể thấy ko hay vậy nên mình khuyên bạn nếu thấy hợp thì viết còn nếu ko thì thôi. :)
Quê hương em là nơi đẹp vô cùng với những cánh đồng bao la,bát ngát ,những con sông uốn lượn trng lành,...Nơi đây còn là nơi sinh ra và lớn lên của biết bao thế hệ,nơi gìn giữ những kỉ niệm đẹp và thơ mộng của biết bao người.Nơi để họ nui về bên mái ấm gia đình thân thương sau những chuyến đi xa.Nơi đây còn là nơi sinh hoạt chung của mỗi gia đình,nơi đây còn là cầu lối gắn kết mọi người lại với nhau.Vậy nên quê hương của em nói riêng và quê hương của mọi người dân trên đất nước Việt Nam nói chung còn được coi là ngôi nhà chan chứa sự gần gũi,thân thương thứ hai .