Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đoạn thơ đã bộc lộ những cảm xúc dào dạt của tác giả trước những cảnh đpẹ của quê hương, đất nước. Trước hết đó là sự tự hào, cảm xúc mạnh mẽ trước sự thay đổi, ngày một ấm no, trù phú của quê hương qua hình ảnh những “dòng sông bát ngát” đang chảy giữa “đôi bờ dào dạt lúa non”. Hình ảnh ấy gợi lên vẻ đẹp của sự giàu đẹp, hứa hẹn một cuộc sống ấm no cho những người dân trên đất nước chúng ta. Dào dạt lúa ngô non gợi lên cho ta hình ảnh những cánh đồng, những nương ngô trải dài vút tầm mắt, xa tít đến tận cuối chân trời. Đó không chỉ là những đổi thay trong nông nghiệp mà còn là sự xuất hiện của cơ sở vật chất qua 2 câu thơ cuối. Sự vui tươi phấn khởi, hạnh phúc của nhân dân trước những con đường chạy qua công trường đang xây dựng những mái nhà ngói mới. Đất nước như đang thay da đổi thịt, phát triển mạnh mẽ qua từng ngày. "Yêu biết mấy..." được lặp lại 2 lần cùng với biện pháp đảo ngữ càng nhấn mạnh thêm cảm xúc tự hào, hứng khởi của nhà thơ khi chứng kiến những cảnh đẹp, những sự đổi thay trên chính quê hương thân yêu. Đã xa rồi những ngày bom đạn chiến tranh tàn phá làng mạc. Giờ đây đất nước bước vào kỉ nguyên mới, xây dựng và phát triển. Đoạn thơ cũng cho thấy vẻ đẹp của 1 tấm lòng yêu quê hương, đất nước sâu sắc .
bn ơi tác dụng của câu đó hay là phép tu từ của câu đó zzz
câu 3; Bài văn "Vượt thác" của nhà văn Võ Quảng đã miêu tả hình ảnh của dượng Hương Thư khi chèo thuyền vượt thác dữ. Trong bài văn, tác giả có sử dụng nghệ thuật so sánh đặc sắc để miêu tả dượng HT. Hình ảnh DHT được so sánh "như một pho tượng đồng đúc". Với nghệ thuật ấy, người đọc hình dung được DHT có vẻ đẹp cường tráng, gân guốc và khỏe mạnh. Hình so sánh đó giúp người đọc hình dung DHT với vóc dáng cao lớn, rắn chắc
có ai cần cày blox fruit ko free ko lấy tiền
với điều kiện phải có trái hệ logia trong acc
Qua “Bài học đường đời đầu tiên”, ta không chỉ thấy tác hại của sự kiêu căng mà còn nhận ra một quy luật sâu xa: kẻ tự tôn mình lên trên tất cả thực chất đang tự tách mình khỏi chân lý và tình người, để rồi cái giá phải trả chính là sự cô độc và day dứt nội tâm. Hình tượng Dế Mèn vì thế không đơn thuần là bài học tuổi trẻ, mà là lời cảnh tỉnh về giới hạn của cái tôi nếu thiếu đi sự tỉnh thức và lòng trắc ẩn. Đến với “Vượt thác”, con người hiện lên như một thực thể vừa nhỏ bé vừa vĩ đại: nhỏ bé trước thiên nhiên hung bạo nhưng vĩ đại bởi ý chí không khuất phục, khiến em cảm nhận được rằng giá trị con người không nằm ở sức mạnh thể chất mà ở nghị lực vượt lên số phận. Trong “Đêm nay Bác không ngủ”, tấm lòng của Bác Hồ vượt khỏi khuôn khổ tình cảm thông thường để trở thành một thứ “đạo đức sống”, nơi tình yêu thương không chỉ là cảm xúc mà là trách nhiệm thiêng liêng với con người. Chính vì vậy, sự kính yêu dành cho Bác không chỉ là ngưỡng mộ một lãnh tụ, mà còn là sự hướng tới một chuẩn mực nhân cách cao cả. Còn “Bức thư của thủ lĩnh da đỏ” mở ra một chiều kích triết lí sâu sắc hơn: con người không phải chủ nhân của thiên nhiên mà chỉ là một phần trong dòng chảy tồn tại của nó, và mọi hành vi tàn phá môi trường thực chất là hành vi phản bội lại chính sự sống của mình. Từ đó, các tác phẩm không rời rạc mà kết tinh thành một chân lí chung: con người chỉ thật sự trưởng thành khi biết thu nhỏ cái tôi, mở rộng lòng mình, và sống hài hòa với cả con người lẫn vũ trụ.
OK chưa bạn
Khi đọc bài thơ “Những điều bố yêu”, người đọc sẽ cảm nhận được tình phụ tử sâu sắc. Đối với người bố, ngày con sinh ra đời là ngày hạnh phúc nhất. Trong suốt quá trình trưởng thành của con, bố mẹ luôn ở bên cạnh quan tâm, chăm sóc và chứng kiến. Tiếng gọi “Mẹ” đầu tiên, mỗi bước đi chập chững, hay cả tiếng cười của con đều khiến bố cảm thấy yêu thương. Và chỉ xa con một chút thôi, bố cũng cảm thấy ngẩn ngơ, nhớ mong. Có thể thấy tình cảm của người cha tuy thầm lặng, nhưng cũng rất sâu nặng.
Ngày Huế đổ máu,
Chú Hà Nội về,
Tình cờ chú cháu,
Gặp nhau Hàng Bè.
Chú bé loắt choắt,
Cái xắc xinh xinh,
Cái chân thoăn thoắt,
Cái đầu nghênh nghênh,
Ca-lô đội lệch,
Mồm huýt sáo vang,
Như con chim chích,
Nhảy trên đường vàng...
- "Cháu đi liên lạc,
Vui lắm chú à.
Ở đồn Mang Cá,
Lượm tinh nghịch vui tươi.
Hính dáng : Ca lô đội lệch, mồm huýt sao
Tính cách : loắt choặt, nghênh nghênh,...vừa đi vừa chạy....
Lời nói vui tui cười híp mí (Cháu đi liên lạc)
Nhắc đến Lượm, người đọc nhớ đến hai khổ thơ này, bởi đây là hai khổ thơ đầy ấn tượng về một chú bé liên lạc nhỏ nhắn, xinh xinh, nhanh nhẹn hồn nhiên, nhí nhảnh vui tươi. Những từ láy loát choắt, xinh xinh, thoăn thoát, nghênh nghềnh được dùng rất gợi hình gợi cảm, cùng với thể thơ bốn chữ và nhịp thơ nhanh, tạo âm hưởng vui tươi, nhí nhảnh rất phù hợp với một chú bé như Lượm. Một hình ảnh so sánh đẹp như con chim chích - nhảy trên đường vàng... gợi lên trước mắt chúng ta một chú bé hồn nhiên yêu đời. Thật thú vị! Nhà thơ Lê Đức Thọ cũng có bài thơ Em bé liên lạc, ông cũng hình dung em như một con chim non vui tươi ở những câu kết:
Qua khổ thơ tác giả đã bộc lộ cảm xúc mạnh mẽ của mình trước những cảnh đẹp của quê hương, đất nước: Vẻ đẹp của những “dòng sông bát ngát” đang chảy giữa “đôi bờ dào dạt lúa non”. Những vẻ đẹp đã hứa hẹn một cuộc sống ấm no cho những người dân trên đất nước chúng ta.Vẻ đẹp của những “ con đường ca hát” (vui, phấn khởi) vì được chạy qua công trường đang xây dựng những mái nhà ngói mới. Đó cũng chính là vẻ đẹp của hạnh phúc đầy hứa hẹn đối với nhân dân ta.
Đoạn thơ trên trích từ bài "Mùa thu mới" của Tố Hữu đã bộc lộ niềm tự hào và tình yêu tha thiết đối với quê hương trong những ngày đầu xây dựng đất nước.
Với điệp ngữ "Yêu biết mấy", tác giả đã nhấn mạnh cảm xúc dạt dào, say sưa trước vẻ đẹp của thiên nhiên trù phú với "dòng sông bát ngát" và "lúa ngô non" đầy sức sống.
Không chỉ dừng lại ở cảnh sắc tự nhiên, khổ thơ còn khắc họa khí thế sôi nổi của con người qua hình ảnh "những con đường ca hát" dẫn tới các công trường mới.
Màu "mái nhà son" tươi tắn hiện ra như biểu tượng cho sự đổi thay, hứa hẹn một tương lai ấm no, tươi sáng trên khắp mọi miền tổ quốc.
Qua nhịp điệu thơ nhanh, tươi vui, người đọc cảm nhận được niềm tin yêu mãnh liệt và tinh thần lạc quan của nhà thơ trước sự hồi sinh của dân tộc.
Đoạn thơ chính là lời ca ngợi công cuộc lao động kiến thiết vĩ đại, khơi gợi trong mỗi chúng ta tình yêu và trách nhiệm với quê hương Việt Nam.
Tất cả đã tạo nên một bức tranh mùa thu mới đầy màu sắc, âm thanh và hy vọng.