Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Nhan đề Những nét đặc sắc trên “đất vật” Bắc Giang cho người đọc biết thêm thông tin về hội vật dân tộc được nói tới trong văn bản.
- Phân biệt:
+ “Sới vật” là khoảng đất trống, sân rộng trước đình, trên bãi cỏ mịn - nơi diễn ra các cuộc đấu vật.
+ “Hội vật” là lễ hội đấu vật
Từ xưa, vật dân tộc đã trở thành môn thể thao gắn bó với người dân Bắc Giang. Nhiều sới vật, hội vật ở các địa phương của Bắc Giang trở nên nổi tiếng, trở thành điểm hẹn của người hâm mộ khắp nơi. Qua đấu vật, người ta mong cho mưa thuận, gió hòa, mùa màng tươi tốt, bội thu. Ngoài ra, đấu vật còn thể hiện tinh thần thượng võ ngàn đời của dân tộc. Khâu quan trọng nhất để chuẩn bị cho hội vật là lựa chọn hai đô vật thực hiện keo vật thờ. Họ phải là những người có tiếng trong vùng, được ghi nhận về tài năng đấu vật. Ngoài ra, đô vật phải có đức độ, có bề dày thời gian cống hiến cho phong trào đấu vật trong vùng. Mở đầu, hai đô vật sẽ giới thiệu tên tuổi, địa chỉ, thành tích, sở trường. Khi tiếng trống chầu vang lên, hai đô vật sẽ tiến hành tư thế bái tổ. Sau nghi lễ bái tổ, hai đô thực hiện nghi thức xe đài. Nghi thức xe đài được hoàn tất, keo vật thờ mới chính thức diễn ra. Keo vật thờ tồn tại trong các hội vật ở Bắc Giang có ý nghĩa tâm linh, là một hình mẫu, là cầu nối cho vẻ đẹp truyền thống ngàn đời.
Dân tộc Việt Nam vốn giàu truyền thống văn hóa. Điều đó được thể hiện qua nhiều phương diện khác nhau. Một trong số đó có thể kể đến các trò chơi dân gian.
Bịt mắt bắt dê là một trò chơi đã xuất hiện từ lâu. Trong những bức tranh xưa, chúng ta đã thấy được hình ảnh cô bé, cậu bé đang trò này. Đây là một trò chơi mang tính tập thể cao, với sự tham gia của nhiều người chơi. Cách gọi “bắt dê” cũng có ý nghĩa riêng. Loài dê có bản tính hiền lành, nhút nhát nhưng khá linh hoạt và rất thích vận động. Vì vậy, người bắt được dê cần có sự nhanh nhẹn, tinh ý và chiến thuật. Mở mắt để bắt dê đã khó, bịt mắt để bắt được dê lại càng khó khăn hơn.
Trò chơi này thường được chơi ở những nơi rộng rãi, ví dụ như sân trường, công viên… Những người chơi sẽ nắm tay nhau để tạo ra một vòng tròn. Tất cả những người chơi sẽ oẳn tù xì để quyết định xem ai là người làm. Người thua sẽ phải bịt mắt lại bằng một chiếc khăn để không nhìn thấy. Những người còn lại đứng thành vòng tròn quanh người bị bịt mắt. Mọi người chạy xung quanh người bị bịt mắt đến khi nào người đó hô “đứng lại” thì họ phải đứng lại, không được di chuyển nữa. Nếu người làm bắt được “dê” và đoán đúng tên thì người đó sẽ phải ra “bắt dê”.
Bịt mắt bắt dê là trò chơi giúp rèn luyện phản xạ, cũng như sự nhanh nhẹn của người chơi. Không chỉ vậy, trò chơi này còn giúp gắn kết mọi người với nhau.
- Văn bản giúp em hiểu thêm về quy tắc, luật lệ của hội thi thổi cơm.
- Luật thi và cách thi thổi cơm của địa phương mà em thấy thú vị là: hội Từ Trọng (Hoằng Hóa - Thanh Hóa)
+ Luật thi: người dự thi ngồi trên thuyền thúng tại một đầm lầy, lộng gió; mỗi người một thuyền, kiềng, rơm ẩm, bã mía tươi và trang bị khác giống nhau+ Cách thi: sau hiệu lệnh, các thí sinh đưa thuyền rời bờ ra giữa đầm; thuyền bồng bềnh, gió lộng, củi lửa lại khó cháy, thậm chí gặp mưa phần gió bấc. Kết thúc cuộc thi, ai có nồi cơm hoặc chõ xôi chín dẻo, ngon là người thắng cuộc.
Sách Ngữ văn 7 hướng dẫn em đọc hiểu thêm các thể loại như: tiểu thuyết, truyện ngụ ngôn, truyện viễn tưởng, thơ tự do, thơ năm chữ, tùy bút và tản văn. Trong các văn bản đã học, em thấy truyện “Ếch ngồi đáy giếng” hấp dẫn nhất vì nội dung vừa hài hước vừa mang bài học sâu sắc: không nên kiêu căng, phải luôn học hỏi để tránh sai lầm.
cho mi
Trong sách Ngữ văn 7, các bài học sẽ mở rộng hơn so với lớp 6 và bao gồm các thể loại văn học như:
- Truyện kể (hư cấu): Bao gồm các truyện ngắn, tiểu thuyết, hoặc truyện dân gian. Những câu chuyện này có thể là hư cấu hoặc cổ tích, huyền thoại, truyền thuyết, hay truyện ngắn hiện đại.
- Thơ: Các bài thơ này không chỉ bao gồm những bài thơ dân gian như trong lớp 6 mà còn là thơ hiện đại với các chủ đề phong phú hơn. Thơ sẽ mang đến cho bạn những cảm xúc sâu sắc và hình ảnh sáng tạo trong cách thể hiện.
- Ký: Văn bản ký sẽ bao gồm văn bản tự sự có yếu tố thực tế, như ký sự, nhật ký, tường thuật về một sự kiện thực tế hoặc một nhân vật lịch sử. Đây là thể loại giúp bạn khám phá những câu chuyện thật, các sự kiện quan trọng của xã hội hoặc nhân vật nổi bật.
Nội dung chính của các thể loại văn bản:
- Truyện kể: Thường kể về một câu chuyện với các nhân vật và tình huống có sự phát triển (xung đột, giải quyết vấn đề, bài học rút ra...). Truyện có thể là hư cấu, nhưng cũng có thể phản ánh hiện thực xã hội.
- Thơ: Thơ là một dạng nghệ thuật dùng ngôn từ để thể hiện cảm xúc, suy nghĩ của tác giả, có thể về thiên nhiên, cuộc sống, tình yêu hoặc những vấn đề xã hội. Thơ không chỉ có âm điệu mà còn có cách sử dụng hình ảnh rất đặc biệt để khơi gợi cảm xúc cho người đọc.
- Ký: Thể loại này có tính chất tự sự, tường thuật một sự kiện, một chuyến đi hoặc một trải nghiệm của tác giả. Ký có thể là ghi chép về một cuộc đời, một vấn đề xã hội, hoặc những bài học cuộc sống rút ra từ thực tế.
Văn bản nào hấp dẫn với mình?
Với mình, nếu phải chọn một văn bản hấp dẫn trong các thể loại trên, mình sẽ thích truyện kể hoặc ký hơn. Vì:
- Truyện kể (có thể là truyện ngắn) giúp mình dễ dàng nhập tâm vào câu chuyện, theo dõi quá trình phát triển của nhân vật và nhận được những bài học ý nghĩa. Đặc biệt, những truyện ngắn có kết cấu chặt chẽ sẽ khiến mình cảm thấy thích thú với cách xây dựng cốt truyện và nhân vật.
- Ký cũng rất hấp dẫn vì đó là sự kết hợp giữa thực tế và tự sự. Mình thích những câu chuyện có thật về các nhân vật lịch sử hay những sự kiện nổi bật. Nó giúp mình học hỏi thêm về thế giới xung quanh, những gì đã xảy ra trong quá khứ và cách chúng ảnh hưởng đến hiện tại.
Còn thơ cũng rất đẹp và sâu sắc, nhưng có thể vì mình thích những câu chuyện dài hơi hơn và thích khám phá những điều mới mẻ trong cuộc sống nên cảm giác với thơ đôi khi là một chút "khó hiểu" hơn, mặc dù có rất nhiều bài thơ sâu sắc.
Lễ hội là tín ngưỡng văn hóa của mỗi dân tộc. Hầu như làng, xã nào cũng có lễ hội được tổ chức vào đầu xuân. Mọi người dân Thuận Thành, Bắc Ninh thường có câu ca:
Dù ai buôn đâu, bán đâu
Hễ trông thấy tháp chùa Dâu thì về
Dù ai buôn bán trăm nghề
Nhớ ngày mồng tám thì về hội Dâu.
Câu ca dao như một lời nhắc nhở các tín đồ phật giáo hãy nhớ về hội Dâu được tổ chức vào đầu xuân hàng năm.
Hội Dâu được tổ chức vào mùng 8 tháng 4 âm lịch hàng năm. Chùa Dâu là một ngôi chùa cổ nhất Việt Nam, được xây dựng vào những năm đầu thế kỉ XV. Mặc dù vậy chùa Dâu vẫn giữ được những nét nguyên bản từ khi được xây dựng tới nay. Hàng năm, chùa Dâu thu hút rất nhiều tín đồ đến thắp hương, đặc biệt là vào dịp lễ hội. Vào mỗi dịp lễ hội, người dân háo hức tổ chức sửa sang chùa chiền. Ngay từ chiều mùng 7 đã có lễ rước các bà Dâu, bà Đậu, bà Đàn, bà Keo mà theo truyền thuyết bốn bà được tạc từ một cây dâu, chị cả là bà Dâu nên chùa Dâu được xây dựng lớn nhất. Đặc biệt vào ngày mồng 7, các vãi đến để cúng, quét dọn và làm lễ rửa chùa. Ngày hội chính diễn ra rất sôi động, náo nhiệt. Mọi người đến đây với lòng thành kính, kính mong đức phật ban cho sự an lành, ấm no. Chùa có rất nhiều gian, điện, đặc biệt có pho tượng Kim Đồng - Ngọc Nữ đạt đến chuẩn mực nghệ thuật cao với các tỉ lệ của người thật. Hành lang hai bên có những pho tượng với nhiều tư thế, nét mặt khác nhau. Người ta đến lỗ hội không chỉ để thắp hương, cầu an mà còn để vui chơi, đón không khí ngày xuân. Có rất nhiều trò chơi được tổ chức trong lễ hội như: đu quay, hát quan họ đối đáp, giao duyên giữa các liền anh, liền chị dưới thuyền rồng với những trang phục mớ ba, mớ bảy cổ truyền. Khắp sân chùa là những hàng bán đồ cúng, những nén hương trầm, hay những đồ chơi dân gian cho trẻ em như sáo, trống... hoặc chỉ là những bông lan thơm ngát. Tất cả tạo ra một không khí cộng đồng ấm cúng. Mọi người quên đi sự bận rộn, quên đi sự bon chen, thách thức để nhớ tới đức phật cùng sự thánh thiện, nhớ tới cõi bình an của tâm hồn. Khoảng 7 giờ sáng ngày 8/4, người ta đã nghe thấy tiếng chiêng, tiếng trống và tiếng cúng tế dâng sớ cầu mong bình an, lạy tạ các vị thánh thần, phật pháp của đội tế lễ tứ sắc chùa lập ra. Đặc biệt, ở lễ hội Dâu thờ Tứ Pháp là Pháp Vân (bà Dâu), Pháp Vũ, Pháp Điện, Pháp Lôi.
Sau khi các cụ làm lễ xong, đoàn rước từ chùa Tổ bắt đầu quay về, hàng đoàn người kéo nhau đi theo hộ tống. Người đi đầu cầm bình nước, người thứ hai dâng hương, tiếp đó là đoàn kiệu được những trai tráng của lồng khiêng. Họ mặc những trang phục như quân tốt đỏ thời xưa, theo sau là các bà mặc áo nâu đội sớ. Người cầm nước vừa đi vừa cầm cành trúc vẩy nước vào những người xung quanh như ban sự may mắn cho mọi người. Người ta quan niệm rằng ai được vẩy nước vào sẽ may mắn, được Phật ban phước quanh năm và được Phật phù hộ, bảo vệ. Khi hội tan, mọi người về rồi thắp hương ở ngoài sân thờ nhớ lời hẹn gặp năm sau. Nhưng lạ lùng hơn hầu như năm nào sau hội trời cũng mưa và người dân cho đấy là lễ tẩy chùa, ở một khía cạnh nào đó thì đây được coi như một điều linh nghiệm huyền bí.
Lễ hội thể hiện trình độ tổ chức cao, sự kết hợp giữa làng xã và ý thức cộng đồng, cuốn hút khách thập phương với những nét nghệ thuật, văn hóa đặc sắc, phong phú. Đối với Bắc Ninh, cái nôi của Phật giáo thì đây là dịp thể hiện sự tài hoa, tinh tế, lịch lãm trong văn hóa ứng xử, giao tiếp. Là một người con của Bắc Ninh, em cảm thấy tự hào về truyền thống của quê hương mình và em sẽ luôn có ý thức bảo vệ và gìn giữ những nét văn hóa ấy, đặc biệt là những lễ hội truyền thống mang đậm nét văn hóa dân tộc vào những ngày đầu xuân.
Bạn ơi, đây là phần ghi cảm xúc của riêng bạn, điều này không thể vay mượn hay tham khảo được
ò kiểu í là mình biết ( trừ phần cuối) í nhưng mà ko bt cách trình bày á bn
Văn bản mang lại cho em những hiểu biết về quy định, cách thức thực hiện hoạt động đấu vật.
Một hoạt động hội thi truyền thống của quê hương em hoặc các vùng miền khác có hình thức tương tự như hoạt động hội vật ở Bắc Giang: hội nhảy vùng cao