Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1.tả mẹ: bài làm
Người xưa có câu “Lương y như từ mẫu”. Một bác sĩ tài giỏi còn phải có tấm lòng như người mẹ hiền. Em thật may mắn khi được lớn lên trong vòng tay yêu thương của vị bác sĩ như thế. Bác sĩ ấy, trùng hợp lại chính là mẹ yêu của em.
Mẹ em khoác chiếc áo blue trắng tinh khôi đã hơn mười năm nay. Từ ngày tốt nghiệp trường trung cấp y năm hai mươi lăm tuổi đến nay, mẹ đã bước sang tuổi ba mươi sáu. Trong ký ức tuổi thơ của em và trong cuộc sống thường ngày, mẹ giống như một thiên thần áo trắng với khuôn mặt trái xoan thanh tú, dễ gần. Sống mũi cao ngay thắng. Đôi mắt đằng sau cặp kính cận nhẹ đen lấy, sáng suốt mà cũng chan chứa tình yêu, tình yêu dành cho gia đình và cho những người mẹ chăm sóc. Đôi môi mẹ luôn nở nụ cười ấm áp. Mái tóc đen và dài thường được cột lên gọn gàng sau lưng. Dáng người thanh mảnh, cao gầy của mẹ được bọc trong chiếc áo blue trắng – chiếc áo tượng trưng cho người bác sĩ. Trước ngực áo là bảng tên nho nhỏ, xinh xinh ghi đầy đủ họ tên của mẹ cùng chức danh bác sĩ mà em vô cùng tự hào.
Mẹ em là bác sĩ khoa sản và mẹ chưa bao giờ ngừng yêu công việc của mình. Đã có lần em tò mò hỏi mẹ tại sao mẹ lại chọn trở thành bác sĩ khoa sản. Ánh mắt mẹ nhìn về phía xa xa, thoáng hiện lên một thứ ánh sáng hạnh phúc giản đơn, giọng mẹ trầm ấm: “Năm 13 tuổi, mẹ vô tình giúp đỡ một bà đỡ trong xóm đỡ đẻ cho một bà mẹ sinh non vì trượt ngã. Khoảnh khắc đón một đứa trẻ đỏ hỏn vào tay, nghe tiếng khóc của nó chào cuộc sống này, mẹ cảm thấy rất kỳ diệu”. Và sau này mẹ nuôi ước mơ trở thành bác sĩ như thế. Hơn mười năm qua, biết bao sinh linh bé nhỏ đã qua bàn tay gầy gầy, thoang thoảng mùi thuốc sát trùng để đến với thế gian này. Có nhiều đứa bé còn được bố mẹ đưa tới nhà thăm hỏi mẹ em khi chúng lớn hơn một chút.
2.tả cảnh đẹp quê hương
bài làm
Quê em là một vùng nông thôn nằm ở ngoại thành của Hà Nội, quê em có rất nhiều cảnh quan tuy đơn sơ giản dị nhưng rất đẹp và lãng mạn. Một trong những nơi em yêu thích và cảm thấy đẹp nhất của địa phương em, đó là cánh đồng lúa chín.
Vì quê em ở nông thôn nên bố mẹ em và các bác đều có hoạt động sản xuất chính đó là trồng lúa và thu hoạch thóc. Quê em vào những ngày lúa chín vô cùng đẹp. Cả cánh đồng rộng bát ngát được mặc trên mình bộ áo vàng rực rỡ, những bông lúa chín càng vàng ruộm dưới ánh nắng vàng, vô cùng rực rỡ, tươi đẹp. Khi lúa đã vào mùa thu hoạch, bông lúa đã bắt đầu trĩu bông, mỗi khi có những cơn gió, dù rất nhẹ nhàng nhưng cũng đã hương thơm dịu của lúa chín thổi đến khắp mọi nơi, dù ở trong làng nhưng cũng vẫn có thể ngửi thấy. Mùi hương của lúa rất đặc biệt, nó dìu dịu không nồng đậm hương như những loài cây, loài hoa khác nhưng lại mang đến cảm giác rất dễ chịu,thoải mái.
Em thấy ngồi trên bờ đê mà nhìn xuống những thửa ruộng xa xa là đẹp nhất, vì lúc ấy không thể nhìn thấy đâu là điểm kết thúc của sắc vàng kia, những bông lúa thì đung đưa theo những con gió, trông như những cánh tay đang vẫn chào, trông rất đáng yêu. Bên cạnh bờ ruộng là hàng cây xanh cao thẳng tắp, những cây này được trồng thành hàng, bao quanh lấy cánh đồng lúa. Sắc vàng của lúa hòa cùng với sắc xanh của hàng cây trông đẹp như một bức tranh sơn dầu.
Hàng cây cũng là nơi các bác, các cô nghỉ ngơi, ngồi hóng những đợt gió để thổi bay cái nóng nực của hè, tiếp thêm sức lực để có thể tiếp tục thu hoạch lúa. Bên cạnh còn là những chú trâu đang được buộc vào thân cây, những chú trâu chờ cho lúa thu hoạch xong rồi làm nhiệm vụ chở những xe lúa đầy về nhà. Khung cảnh tươi đẹp nơi cánh đồng bát ngát lại thêm không khí lao động sản xuất càng làm cho cảnh sắc của địa phương em trở nên sinh động, giàu sức sống hơn.
Quê hương của em tuy còn nghèo, cũng không có những di tích, những địa điểm tham quan nổi tiếng như những địa phương khác nhưng vẻ đẹp bình dị của cánh đồng bát ngát lúa, khung cảnh yên bình, êm ả nơi làng quê em thì những nơi thành phố nhộn nhịp, đông đúc khó mà có được. Em yêu và rất tự hào về quê hương em, em yêu ở chính cái vẻ đẹp giản dị mà thanh bình ấy.
OK
cha là mooyj người đã hi sinh cho mih nhìu nên mình rất rất thương cha mà mình cũng giống như bn nên mình nuốn nói lời xin lỗi cha vì ko quan tâm đến cha nhiều và mình cũng muốn cảm ơn cha vì đã sinh ra mình
Cảm ơn bn vì đã ra câu hỏi này
Ai trong cuộc sống cũng có người cha vậy người đó ra sao và tại sao họ lại đối xử tốt vs ta như vậy ? Ai cũng nói , lớn lên mình sẽ cố gắng kiếm thật nhiều tiền và phục dưỡng cha nhưng sau câu nói đó : " liệu vật chất có làm cho cha vui không ? " thật sự nó sẽ không làm cha vui đâu dù cho nó thực sự là quý đối vs mọi người . NHưng đối vs cha , lúc nào tình cảm của con đối vs cha vẫn là trên hết . Đôi lúc , tôi tự nghĩ : " tại sao cha lại làm như vậy ? cha có thể đánh đổi một thanh xuân để chăm lo , nuôi lớn tôi hoặc cha còn có thể hy sinh vì tôi nữa " nghĩ đến điều đó là tôi lại cảm thấy day dắt trong lòng . Có người chỉ lo lắng tôi thì tôi đã có thể nói được tình cảm của mình vs họ nhưng sao cha đã quan tâm tôi vậy mà tôi ko thể nói được 3 tiếng : " Con yêu cha " nó đã trở nên khó khắn trong tôi . Tôi vẫn nhớ , hồi lúc còn bé cha luôn lo lắng mỗi khi tôi ốm còn có thể thức trắng đêm để trong tôi và tôi cũng còn nhớ 3 chữ ba thường nói dù có chuyển gì xảy ra đó là : " ba ko sao đâu con ạ ! " lúc đó tâm trí tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng : " cha có thể tự lo cho mình và cha vẫn ổn " . Cái ý nghĩ đó chỉ thoáng qua tôi như một làn gió rồi lại biến mất , cứ vậy mọi thứ đối vs tôi trở nên bình thường kể từ đó . NHưng điều tôi nghĩ lại là sai ! Vậy có ai nghĩ : " như bao người khác , nếu họ hy sinh cho mình một thứ gì đó thì đương nhiên họ sẽ đòi ta phải trả ơn , đền đáp họ nhưng tại sao cha lại ko bắt ta phải đáp trả dù chỉ là 3 tiếng : " con yêu cha chứ ?" đằng khác cha lại ko nói gì cả luôn hướng cho ta một hướng mới , luôn nghĩ , luôn lo lắng ta ,... TRong khi đó , bạn đang làm gì vậy ? Hãy làm điều tốt nhất và ý nghĩa cho ta trước khi mọi thứ quá muộn nhé !
bài mình tự làm !
1 Thành phần chính trong câu:
Một hôm,tôi (CN)//bắt gặp nó nhào bột gì đó đen sì ,trông rất đáng sợ ,thỉnh thoảng lại bôi ra cổ tay.(VN)
2
TK:
Lúc nhỏ bà thường hay dạy em phải thương yêu mẹ vì mẹ là người hi sinh vì em nhiều nhất. Lớn lên em mới hiểu người mà em yêu thương nhất cũng chính là mẹ.
Em thuộc rất nhiều bài hát và bài thơ ca ngợi mẹ nhưng có lẽ không thể nói hết những tình cảm mà mẹ dành cho em. Ngày trước khi mẹ là một cô giáo trẻ trung và xinh đẹp. Mẹ có chiều cao khiêm tốn nhưng lại sở hữu dáng người nhỏ nhắn, thanh mảnh và dáng đi nhẹ nhàng. Mái tóc mẹ dài mượt mà như những cô tiên trong truyện cổ. Em cứ ngắm mãi ảnh cưới của mẹ với cha ngày trước. Mẹ cười xinh xắn khoe chiếc cằm chẻ duyên dáng và đôi đồng điếu. Ba nói với em ngày trước cũng vì đôi đồng điếu này mà ba có có cảm tình với mẹ ngay cái nhìn đầu tiên. Thế mà cô tiên trẻ trung của em lại trở thành một người mẹ giản di, bình thường. Ngày sinh em ra mẹ phải nghỉ việc đi dạy, công việc mẹ rất yêu thích để chăm sóc em. Em hay ốm nên không thể nhờ ai chăm hộ. Ba đi làm cả tuần mới về, mẹ gồng gánh mọi chuyện. Thế nên chỉ vài năm mẹ đã già đi rất nhiều. Bây giờ nhìn mái tóc ngắn ngang vai em thấy thương mẹ vô cùng. Trán mẹ đã xuất hiện nhiều nếp nhăn, đôi mắt quầng đen vì nhiều đêm thức trắng. Gương mắt trắng trẻo ngày xưa giờ trở nên xanh xao và có nhiều vết nám. Mẹ không có thời gian để chăm sóc cho bản thân vì phải chăm lo cho hai con và cả gia đình. Duy chỉ có nụ cười tươi là không thay đổi. Mẹ vẫn giữ tính lạc quan nên mọi người rất thích bên cạnh mẹ. Dù có khó khăn mẹ vẫn cười và động viên mọi người cố gắng.
Mẹ là người phụ nữ gia đình và làm nội trợ nhưng em luôn tự hào về mẹ. Ai quan tâm đến mẹ mình sẽ hiểu được người nội trợ rất quan trọng và không có công việc nào cao cả hơn thế. Nếu không nhờ bàn tay chăm sóc của mẹ, ông bà em đã không khỏe mạnh thế. Ba cũng không yên lòng để đi công tác. Hai chị em em không thể lớn khôn và đầy đủ. Mẹ không thích nói lời ngọt ngào nhưng lại sống rất tốt bụng. Mẹ sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không cần họ trả ơn. Cạnh nhà em có một gia đình nghèo, hai cô chú ấy phải đi làm suốt ngày để nuôi con. Đứa bé chưa lên 1 tuổi đã phải xa mẹ. Mẹ em hiểu cô chú ấy không có nhiều tiền để gửi con nên nhận giữ và chăm sóc bé ấy mà không lấy bất cứ khoản tiền nào. Cô chú biết ơn mẹ và rất kính trọng mẹ.
Mẹ là món quà quý báu nhất mà cuộc sống này dành riêng cho em. Em không thể nói hết tình cảm và sự biết ơn em dành cho mẹ. Em chỉ biết hứa với bản thân là ngoan ngoãn, cố học để khiến mẹ mãi vui như bây giờ.
1. Thành phần chính trong câu:
Một hôm,tôi (CN)//bắt gặp nó nhào bột gì đó đen sì ,trông rất đáng sợ ,thỉnh thoảng lại bôi ra cổ tay.(VN)
2. “Riêng mặt trời chỉ có một mà thôi. Và mẹ em chỉ có một trên đời”. Giai điệu của câu hát cất lên khiến lòng em không khỏi bồi hồi, xao xuyến nghĩ về người mẹ kính yêu của mình. Trong gia đình, người mà em yêu quý nhất đó chính là mẹ em, người giữ hơi ấm hạnh phúc, và tình yêu thương cho cả gia đình. Em yêu mẹ của em biết chừng nào!
Mỗi lần nghe lời bài hát em chỉ muốn chạy thật nhanh đến bên mẹ ôm chầm lấy mẹ, thơm lên má lên trán mẹ, cảm ơn mẹ đã sinh ra và yêu thương em.
Mẹ em năm nay đã ba mươi tuổi nhưng ai cũng nói trông mẹ trẻ như ngoài hai mươi. Dáng người mẹ dong dỏng cao, làn da mẹ trắng nõn như da em bé. Mẹ có khuôn mặt trái xoan, nhỏ nhắn. Nổi bật trên khuôn mặt ấy là đôi mắt như biết nói, đen láy, mỗi khi mẹ cười đôi mắt ấy lại lấp lánh lạ thường. Ai cũng bảo em có đôi mắt rất giống mẹ khiến em rất tự hào. Mũi mẹ cao, thẳng, là mũi dọc dừa. Đôi môi mẹ không dùng son bao giờ nhưng luôn có màu hồng tự nhiên rất tươi.
Mẹ vừa dịu dàng lại vừa đảm đang. Đi làm về, mẹ vừa vào bếp nấu cơm cho cả gia đình. Tối mẹ lại dạy em học bài, dọn dẹp nhà cửa rồi mới đi ngủ. Những đêm đông trời trở rét, nửa đêm mẹ lại thức giấc đắp lại tấm chăn cho em... Trong trái tim em, mẹ là tất cả, mẹ là cô tiên tuyệt vời vời nhất trong cuộc đời em. Có lần em bị bệnh mẹ chở em lên bệnh viện huyện. Mẹ em nghỉ dạy để chăm sóc em vì bố em bận công tác xa, cơm nước quần áo, tắm rửa mẹ em phải làm ca. Về nhà em cảm thấy khỏe, nên mẹ đi dạy một buổi, trưa về mẹ chăm sóc cho em, hai bàn tay mẹ gượng nhẹ thận trọng âu yếm biết bao. Lúc đó ánh mắt mẹ tràn ngập thương xót, nhưng miệng mẹ vẫn tươi cười kể chuyện này chuyện nọ cho em nghe để em chóng mau hết bệnh. Mỗi khi đau ốm mẹ em túc trực bên em sáng đêm, tận tụy lo lắng, xếp đặt mọi công việc trong ngoài. Mẹ cũng không quên nấu những bữa ăn ngon. Mẹ khuyên bảo em đủ điều, giọng lúc nào cũng nhẹ nhàng đầy trìu mến. Cảnh đêm khuya mẹ ngồi soạn từng trang giáo án, để chuẩn cho tiết dạy ngày mai, nhìn mẹ em thấy thương mẹ nhiều. Có hôm, em thấy mẹ thả dài người trên ghế có vẻ nghĩ ngợi, xa xôi. Lúc đó em vội ra bên mẹ. Mẹ ôm em vào lòng, vòng tay âu yếm.
Mẹ là món quà quý báu nhất mà cuộc sống này dành riêng cho em. Em không thể nói hết tình cảm và sự biết ơn em dành cho mẹ. Em chỉ biết hứa với bản thân là ngoan ngoãn, cố học để khiến mẹ mãi vui như bây giờ.
Đối với tất cả mọi người tết luôn là vui nhất, là thời gian để ta trở về sum vầy và quây quần bên những người thân yêu. Em yêu gia đình của em và yêu quý nhất là bà nội của em.
Bà của em năm nay đã 70 tuổi, tuy tuổi của bà đã được mừng thọ và vào hội người cao tuổi nhưng nội vẫn chưa muốn vào bởi sức khoẻ của bà vẫn chỉ như ngoài 60. Mái tóc bà tuy đã bạc trắng nhưng vẫn rất bóng mượt chắc khoẻ, khi bà chải tóc chẳng rụng chiếc nào, mái tóc ấy vẫn dày dặn như hồi bà còn trẻ. Đôi mắt và nụ cười của bà là thứ em yêu nhất, nội có đôi mắt rất hiền, đến giờ vẫn sáng rõ tự mình đọc báo, xem điện thoại, xỏ kim đối với nội là chuyện nhỏ. Mỗi khi bà nội cười những nếp nhăn xung quanh miệng và trên đuôi mắt lại nhăn xếp lại rất phúc hậu. Nội em có một mảnh vườn nhỏ trồng rau và hàng ngày nội cặm cụi ngoài đó làm cỏ, bắt sâu, tưới nước, nội làm chẳng biết mệt và luôn coi lao động là niềm vui.
Em mong sao từng ngày cứ trôi qua bình yên như thế để bà nội của em mãi mãi khoẻ mạnh, vui vẻ và yêu đời như thế, sống hạnh phúc với gia đình của em.
Có 18ll dầu đựng đầy vào 3 can. Hỏi nếu có 24ll dầu thì đựng đầy vào bao nhiêu can như thế?
Bài giải
Hồi còn nhỏ bà thường hay dạy em phải thương yêu mẹ vì mẹ là người hi sinh vì em nhiều nhất. Lớn lên em mới hiểu người mà em yêu thương nhất cũng chính là mẹ.Em thuộc rất nhiều bài hát và bài thơ ca ngợi mẹ nhưng có lẽ không thể nói hết những tình cảm mà mẹ dành cho em. Ngày trước khi mẹ là một cô giáo trẻ trung và xinh đẹp. Mẹ có chiều cao khiêm tốn nhưng lại sở hữu dáng người nhỏ nhắn, thanh mảnh và dáng đi nhẹ nhàng. Mái tóc mẹ dài mượt mà như những cô tiên trong truyện cổ. Em cứ ngắm mãi ảnh cưới của mẹ với cha ngày trước. Mẹ cười xinh xắn khoe chiếc cằm chẻ duyên dáng và đôi đồng điếu. Ba nói với em ngày trước cũng vì đôi đồng điếu này mà ba có có cảm tình với mẹ ngay cái nhìn đầu tiên. Thế mà cô tiên trẻ trung của em lại trở thành một người mẹ giản di, bình thường. Ngày sinh em ra mẹ phải nghỉ việc đi dạy, công việc mẹ rất yêu thích để chăm sóc em. Em hay ốm nên không thể nhờ ai chăm hộ. Ba đi làm cả tuần mới về, mẹ gồng gánh mọi chuyện. Thế nên chỉ vài năm mẹ đã già đi rất nhiều. Bây giờ nhìn mái tóc ngắn ngang vai em thấy thương mẹ vô cùng. Trán mẹ đã xuất hiện nhiều nếp nhăn, đôi mắt quầng đen vì nhiều đêm thức trắng. Gương mắt trắng trẻo ngày xưa giờ trở nên xanh xao và có nhiều vết nám. Mẹ không có thời gian để chăm sóc cho bản thân vì phải chăm lo cho hai con và cả gia đình. Duy chỉ có nụ cười tươi là không thay đổi. Mẹ vẫn giữ tính lạc quan nên mọi người rất thích bên cạnh mẹ. Dù có khó khăn mẹ vẫn cười và động viên mọi người cố gắng.Mẹ là người phụ nữ gia đình và làm nội trợ nhưng em luôn tự hào về mẹ. Ai quan tâm đến mẹ mình sẽ hiểu được người nội trợ rất quan trọng và không có công việc nào cao cả hơn thế. Nếu không nhờ bàn tay chăm sóc của mẹ, ông bà em đã không khỏe mạnh thế. Ba cũng không yên lòng để đi công tác. Hai chị em em không thể lớn khôn và đầy đủ. Mẹ không thích nói lời ngọt ngào nhưng lại sống rất tốt bụng. Mẹ sẵn sàng giúp đở người khác mà không cần họ trả ơn. Cạnh nhà em có một gia đình nghèo, hai cô chú ấy phải đi làm suốt ngày để nuôi con. Đứa bé chưa lên 1 tuổi đã phải xa mẹ. Mẹ em hiểu cô chú ấy không có nhiều tiền đểu gửi con nên nhận giữ và chăm sóc bé ấy mà không lấy bất cứ khoản tiền nào. Cô chú biết ơn mẹ và rất kính trọng mẹ.
Mẹ là món quà quý báu nhất mà cuộc sống này dành riêng cho em. Em không thể nói hết tình cảm và sự biết ơn em dành cho mẹ. Em chỉ biết hứa với bản thân là ngoan ngoãn, cố học để khiến mẹ mãi vui như bây giờ.
kể về trường thì mình ko chép
có muốn nghe ko dài lắm đó
1. Giới thiệu chung
Thời gian, không gian xảy ra: Quá khứ hay hiện tại? Ở đâu?
( Năm 2020 khi dịch COVID bùng phát )
Nhân vật có liên quan đến câu chuyện: ông, bà, bố, mẹ… ( Mẹ ở nhà chăm sóc em không rời)
2. Diễn biến trải nghiệm
- Lí do xuất hiện trải nghiệm: em bị mắc COVID 19 lây từ bạn. Do phát hiện muộn nên tình hình bệnh chuyển biến xấu trong gia đình ai cũng lo lắng cho em)
- Diễn biến:
+ Em phải nhập viện, mẹ cùng vào chăm sóc không rời
+ Khi em khó chịu, mẹ luôn bên cạnh động viên em
+ Nấu cháo, đốc thúc em uống thuốc đúng giờ cho bệnh thuyên giảm.
- Suy nghĩ, cảm xúc:
+ Buồn vì đã khiến mẹ phải vất vả nhiều đến vậy
+ Một bài học để rút kinh nghiệm
- Bài học rút ra sau trải nghiệm: Hiểu được nỗi vất vả của cha mẹ, Nhận ra sự quan tâm; chăm sóc của người thân dành cho mình; tự bảo vệ sức khỏe của mình
III. Kết bài
Khẳng lại ý nghĩa của trải nghiệm đối với mỗi người: Trải nghiệm cùng với ông/bà/bố/mẹ… thật đáng trân trọng. Từ đó, em biết quý trọng hơn cuộc sống, cũng như yêu thương những người thân của mình nhiều hơn
A. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về một lần em thực hiện được ước mơ.
B. Thân bài:
Tả lại diễn biến cảnh đó:
- Đi học về, em vui vẻ báo tin cho gia đình biết em đạt học sinh giỏi…
- Bố: vui mừng, tự hào, khen...
- Mẹ: phấn khởi, xúc động, động viên em...
- Anh (chị, em): trêu đùa, động viên.
- Tả thêm cả hình ảnh con vật nuôi trong gia đình cũng chia vui với em.
C. Kết bài (1 điểm)
- Suy nghĩ, tình cảm của em (vui, tự hào, sung sướng khi thấy gia đình vui vẻ...)
- Tự hứa sẽ cố gắng thật nhiều để luôn mang lại niềm vui cho gia đình.
Tiếng ru à ơi à hỡi cùng tiếng đưa nôi cót két và làn gió nhè nhẹ trong những buổi trưa hè . Ôi ! Làm sao tôi có thể quên đi hình ảnh đó .
Mẹ tôi có mái tóc đen bóng , dài đến giữa lưng . Đôi mắt đen láy , hốc mắt hơi thâm . Bàn tay , bàn chân nứt nẻ . Thể hiện rõ hình ảnh một người phụ nữ miền quê . Dáng mẹ tôi hơi cao . Nhưng gầy . Dù tuổi chưa cao nhưng khuôn mặt đầy vết nhăn .Nhưng điểm tôi thích nhất ở mẹ đó là nự cười của mẹ . Mỗi khi mẹ cười , lòng tôi như lại , tôi có cảm giác thật thoải mái và yên tâm khi được mẹ chở che . Nự cười rạng rỡ như ánh nắng mặt trời giữa đông . Nó có thể làm tan băng , đốt cháy cả nước . Khi thấy mẹ cười , tôi cảm thấy rất tự hào vì mình đã làm được một việc tốt .
Đã bao lần tôi nhìn thấy mẹ trên biển lúa . Hai cánh tay mẹ thoăn thoắt , cần chiếc liềm cắt những bông lúa vàng hoe . Lưng mẹ cồng xuống . Dường như chỉ có thể nhìn thấy chiếc nón cũ mà mẹ đội trên đầu . Những vết nẻ ứa máu dường như đã xâm chiếm cả chân mẹ . Thi thoảng mẹ tôi lại ngốc dậy , cầm chiếc quạt phe phẩy . Hai bên gòng má nhỏ ra những giọt mồ hôi . Tôi lại thấy mình thật vô dụng khi chẳng giúp gì được cho mẹ .
Mẹ ơi ! Con thật tự hao khi được làm con của mẹ . Trong trái tim con , mẹ là người phụ nữ tuyệt vời nhât . Con chỉ mong con lớn thật nhanh để giúp đỡ cho mẹ . Con yuee mẹ nhiều .
( TQD ~ LTP )
Chúc bạn học tốt
=))
tự lm
0 cop trên mạng nhé
=))
Chẳng phải đứa trẻ nào cũng hạnh phúc như em , được ba mẹ luôn cận kề yêu thương hết mình , những lời yêu thương mà ba mẹ luôn dành cho , chính vì vậy e luôn coi trọng mái ấm này của e và luôn biết ơn người cha còm cõi đã hướng theo e hết những tháng ngày trưởng thành , còn mẹ , người mẹ mà e luôn coi trọng , người mà e đã nợ cả 1 cuộc đời
Mẹ của e như một nàng tiên đã bay xuống trần gian để hạ sinh e , mẹ có 1 vóc dáng người thon thả duyên dáng , với chiếc mũi dọc dừa hiếm có đã tôn thêm vẻ đẹp của người con gái ấy , nhưng không chỉ có vậy , mẹ của e đã sở hữu 1 đôi mắt to , tròn , long lành dịu hiền đã cuốn hút bao người thanh niên thời trẻ ấy . Mẹ rất giản dị về cách ăn mặc đến lối sống , khi đi làm mẹ vẫn chỉ mặc những bộ quần áo đơn giản . Nhưng không hiểu sao , người con gái này vẫn luôn toát lên 1 vẻ đẹp dịu dàng , tao nhã mà không quá quý phái , thật đặc biệt . Dù bận việc đến nhường nào nhưng mẹ vẫn dành một thời gian nhất định để ở bên cạnh e , dạy cho e những bài học làm người , kể cho e nghe những câu chuyện bổ ích , được ở bên mẹ mà niềm hạnh phúc nhất . Nếu 1 ngày nào đó thiếu vắng mẹ thì ngôi nhà mà mọi người luôn gọi là hạnh phúc này cũng sẽ biến thành " ngôi nhà cô đơn " . Mẹ e làm cái gì cũng là đẹp nhất , khéo nhất , và nấu ăn cũng ngon nhất , ngôi nhà của e luôn tràn ngập những tiếng cười , những bài ca vui vẻ mà mẹ hay hát , những lời ru mà nhờ nó e đã lớn khôn từng ngày , mẹ luôn nói , mẹ chưa phải là người mẹ hoàn hảo nhất . Nhưng với trong mắt e , mẹ đã là 1 người mẹ vĩ đại , hoàn hảo nhất đến nhường nào , những vui vẻ e lại ngồi một mình đọc câu thơ
Mẹ là cơn gió mùa thu
Cho con mát mẻ lời ru năm nào
Mẹ là đêm sáng trăng sao
Soi đường chỉ lối con vào bến mơ ...
Từ nhỏ đến lớn , e đã nợ mẹ 1 cuộc đời , 1 cuộc đời cao cả và to lớn , nó như biển rộng vậy . Em yêu mẹ rất nhiều , người gian khổ trao cả cuộc đời vì con . Con yêu mẹ , biết ơn mẹ rất nhiều . Thật hạnh phúc khi là con của mẹ . Con yêu mẹ rất nhiều
Con là 1 chiếc thuyền trôi
Bao năm êm ấm giữa đời mẹ cha
"Mẹ ngay từ khi bập bẹ biết nói ,tiếng gọi mẹ là tiếng nói đầu tiên tron đời của con và cho đến tận bây giờ mỗi khi tiếng mẹ cất lên là trong lòng con lại bồi hồi sao xuyến -1 thứ tình cảm lạ thường khó tả .Cảm ơn mẹ đã cho tôi có mặt trên cuộc đời này .Tôi yêu mẹ vô cùng .
Người đã nuôi dưỡng tôi .Cho tôi cuộc sống .Là mẹ .Không gì có thể so sánh được công lao của mẹ .Mẹ chăm lo cho tôi từng li từng tí .TÔI yêu mẹ rất nhiều ,yêu từ cái bóng lờ mờ ru con ngủ . Tất cả đều rất quen thuộc .Cõ lẽ tôi yêu đôi bàn tay dám nắng vì sương gió vì vất vả của mẹ .
Bàn tay ấy ru tôi ngủ , mỗi lúc nóng bàn tay ấy cho toi gió ,lúc lạnh ủ ấm tôi . Mẹ là người cho tôi đi học cho tôi hành trang trong cuộc đời .Tôi cũng đã lớn dần trong bàn tay ấy .
Mỗi lần ốm mẹ chăm sóc cẩn thận .Bát cháo mẹ nấu ngon lắm ,vì do tay mẹ nấu , do bàn tay yêu thương ấy làm .
Những lúc mắc nỗi mẹ buồn lắm nhưng ko mắng tôi ,mẹ luôn khuyen tôi .NHờ những lời khuyên ấy tôi trưởng thành hơn đứng đắn hơn .
MẸ! MẸthật bao dung,mẹ là tất cả của con .Con sợ lắm , sợ 1 ngày con sẽ mất mẹ , nhưng mẹ ợi, có lẽ con quá tham lam , con ko lên nghĩ cho mình nhìu quá .Con dù sợ nhưng mẹ sẽ vẫn phải ra đi phải ko ?
Đó là quy luật của tự nhiên phải không ạ , ko gì là vĩnh hằng ,hay ngàn thu , phải không mẹ . Nhưng mẹ à , dù thế nào đi chăng nữa mẹ vẫn là mẹ con ,mẹ luôn ngự trị trong con ,mẹ là kim chỉ lam dẫn lối cho con .
MẸ ơi! tình cảm ko thể vơi đi mà chỉ có thể tăng lên đúng ko ạ , tình cảm con dành cho mẹ cũng vậy thôi .
Dù giấy bút có hết thì tình cảm con dành cho mẹ vẫn rất nhiều .........
Con muốn nói với mẹ 3 chữ 8 tiếng:
"CON YÊU MẸ ".
Bà ơi bà cháu yêu bà lắm
Tóc bà trắng màu trắng như mây
Cháu yêu bà cháu nắm lấy bàn tay
Khi cháu vâng lời cháu biết bà vui...........
MỖI LẦN NGHE BÀI HÁT NÀY NGÂN NGA THÌ TÔI LẠI BỒI HỒI VÀ NHỚ LẠI NHỮNG KỈ NIỆM ĐẸP, VÓC DÁNG VÀ NỤ CƯỜI HIỀN HẬU CỦA BÀ TÔI
BÀ TÔI NĂM NAY ĐÃ 80 TUỔI RỒI. NHƯNG BÀ VẦN CÒN MINH MẪN LẮM. BÀ THƯỜNG ĐƯỢC KHEN LÀ TRẺ HƠN SO VỚI TUỔI RẤT NHIỀU. NÉT TRẺ TRUNG CỦA BÀ ĐƯỢC HIỆN RA NGAY TỪ MÁI TÓC NGẮN, UỐN NHẸ ÔM LẤY KHUÔN MẶT HỒNG HÀO HIỀN HẬU. tỐI ĐOÁN CHẮC HỒI BÀ CÒN TRẺ PHẢI LÀ 1 NGƯỜI XINH ĐẸP LẮM NHỈ. ĐÔI MẮT BÀ TRONG VEO NHƯ VÌ SAO SÁNG CHIẾU TRÊN BẦU TRỜI. ÁNH MẮT ẤY NHÌN TÔI VỚI ẢNH MẮT AN ỦI KHI TÔI VẤP NGÃ, ÁNH MẮT HIỀN TỪ , NIỀM NỞ KHI TÔI VUI, ĐẠT ĐIỂM CAO. ÁNH MẮT THA THỨ KHI TÔI CÓ . Ở BÀ TOÁT LÊN MỘT VẺ HỒN NHIÊN CUỐN HÚT MÀ RẤT TRONG SÁNG. ĐÔI TAY BÀ NHĂN NHEO, TRAI SẦN BIỂU HIỆN SỰ VẤT VẢ CỦA BÀ TỪ NGÀY NAY, NĂM NÀY QUA NĂM KHÁC .
BÀ LÀ MỘT NGƯỜI VUI VẺ VÀ RẤT HAY NÓI CHUYỆN. VỚI KHẢ NĂNG GIAO TIẾP VÀ THÁI ĐỌ NÓI CHUYỆN THÂN MẬT CỦA BÀ NÊN BÀ ĐƯỢC RẤT NHIỀU NGƯỜI KHEN NGỢI VÀ TÁN THƯỞNG. tỐI THÍCH NHẤT LÀ LÚC BÀ CUWOIF. NHỮNG LÚC ĐÓ ĐÔI MẮT BÀ RẤT SÁNG VÀ RẤT CÓ HỒN NHƯ AN ỦI, ĐỘNG VIÊN CHIA VUI VỚI MỌI NGƯỜI. GIỜ TUỔI ĐÃ CAO SỨC ĐÃ YẾU NÊN CHA MẸ TÔI ĐÃ CÓ GẰNG VỀ SỚM ĐỂ BÀ CÓ THỂ NGHỈ NGƠI TUỔI GIÀ. TẬN HƯỞNG NHỮNG NGÀY AN NHÀN NÀY, BÀ THOẢI MÁI LÀM NHỮNG ĐIỀU MK THIK.MỖI SÁNG BÀ CÙNG MẤY BÀ HÀNG XÓM RA SÂN KHU TẬP DƯỠNG SINH. CỨ MỖI TRƯA LÀ TÔI VÀ BÀ LẠI MẮC VÕNG RA GỐC CÂY BÀNG NGỒI NGHE BÀ KỂ CHUYỆN. BÀ KỂ NÀO LÀ TRUYỆN THẠCH SANH, SỌ DỪA , TẤM CÁM,..... NHỮNG CÂU CHUYỆN THÚ VỊ CỦA BÀ KỂ DẦN DẦN NHƯ HIỆN TRƯỚC MẮT TÔI. VÀ CŨNG NHỜ VẬY TÔI ĐÃ HIỂU GẦN HẾT NHỮNG CÂU CHUYỆN Ổ TÍCH NƯỚC TA. TUY BÀ ĐÃ GIÀ NHƯNG BÀ VẪN CÒN SẠCH SẼ LẮM. MỖI SÁNG BÀ DẬY LÀ BÀ LẠI ĐÁNH RĂNG, RỬA MẶT, VỆ SINH CÁ NHÂN . XONG , BÀ LẠI ĐI QUÉT NHÀ, DỌN DẸP NHÀ CỬA CHO SẠCH SẼ RỒI ĐI CHO GÀ ĂN. NHỮNG LÚC ẤY THẤY BÀ LÀM VIỆC BỐ MẸ TÔI ĐÃ KHUYÊN NGĂN . MẮC DÙ VẬY NHƯNG BÀ VẦN HĂNG HÁI TIẾP TỤC LÀM VÀ BÀ NÓI : '' NẾU MÀ BÀ NGỒI IM NHƯ VẦY THÌ BÀ SẼ MỆT MẤT THÔI ". RỒI BÀ LẠI MỈM CƯỜI THẬT TƯƠI.
BÀ TÔI LÀ THẾ ĐÓ HIỀN HẬU VÀ CHU ĐÁO. TÔI RẤT YÊU QUÝ BÀ TÔI . BÀ ƠI! HÃY Ở MĨA BÊN CHÁU NHÁ.........
MÍNH NÓI THẬT ĐÂY LÀ MK ALMF CHỨ KHÔNG MẪU MIẾC J ĐÂU. NẾU CÓ J MONG BẠN THÔNG CẢM
cảm ơn bn nhiều nhé, bn viết hay wa
bn ơi nhờ bn một tí nhé, bn có thể viết thêm phần mở bài để người khác biết là tả mẹ ko bn
cóp đâu đó chứ j /thừa biết/
“Tuổi thơ tôi không được may mắn như bao đứa trẻ khác. Từ khi sinh ra tôi đã mồ côi cha. Một mình mẹ nuôi tôi khôn lớn, mẹ là người cha, người mẹ tuyệt vời nhất trên đời này.
Nhưng khi tôi lên chín tuổi, thời gian quá ngắn giữa mẹ và tôi thế nhưng mẹ đã bỏ tôi một mình bơ vơ trên cõi đời này mà ra đi. Chỉ chín tuổi tôi còn quá nhỏ để hiểu được sâu sắc việc mãi mãi không có mẹ bên cạnh. Nhưng hình ảnh ngày nào của mẹ thì không bao giờ phai trong tôi, mỗi bước chân tôi đi như có bóng mẹ soi đường, chỉ tôi. Mẹ là người sống mãi mãi trong lòng tôi.
Mẹ tôi là người phụ nữ mạnh mẽ, mẹ luôn sống vì tôi. Tuy cuộc sống vất vả và phải sống chung với căn bệnh hiểm nghèo nhưng mẹ sống rất lạc quan, yêu đời. Mẹ tôi cao, làn da xám đen vì nắng gió. Khuôn mặt phúc hậu, hiền từ. Mẹ luôn dạy bảo tôi những điều tốt nhất. Mẹ động viên tôi những khi tôi buồn, tôi thất bại. Mẹ luôn lo lắng, mang những điều tốt đẹp đến cho tôi còn tôi thì chỉ biết làm mẹ buồn, mẹ khóc.
Mẹ dạy tôi rất nhiều điều “Phải sống trung thực, ngay thẳng. Phải biết ơn nhưng không được nhớ oán. Phải biết tha thứ yêu thương người khác. Nhất định chị em phải đoàn kết với nhau mà sống, đừng để mọi người chê cười con không có dạy”. Đó là tất cả những gì mẹ để lại cho tôi trước lúc ra đi. Lúc đó, tôi chẳng hiểu gì cả, tôi sống vô tư có mẹ cũng như không có mẹ. Nhưng Mẹ ơi? Giờ con mới hiểu mồ cô mẹ là gì? Giờ con mới biết những lời nói đó là tài sản quý giá nhất mà mẹ đã dành cho con. Con nhớ me nhiều lắm, nhất định cn sẽ làm theo những gì mẹ dạy.
Mẹ tôi đã vượt qua khó khăn để sống và tôi cũng sẽ thế. Mẹ luôn là một vầng ánh sáng soi dẫn đường tôi. Những nụ cười của mẹ sao nó cứ hiện mãi trong đầu tôi cả lúc mẹ ra đi nữa. Giờ tôi muốn được nắm tay mẹ, muốn được ngồi vào mẹ nhưng tôi không thể! Mẹ tôi rất thương yêu tôi, mẹ đã hi sinh cuộc đời mình để tôi được sống tốt hơn. Ngày ấy, lúc mẹ đau đớn giữa đêm khuya, thấy mẹ đau tôi chẳng biết làm gì mà chỉ biết khóc. Mẹ nắm tay tôi và cười trong những giọt nước mắt “Mẹ không sao đâu con. Thế là tôi đã ngủ thiếp đi, sao tôi lại khờ dại đến ngu ngốc thế chứ? Tôi hiểu mẹ yêu tôi nhường nào và tôi cũng vậy. Tuy giờ không có mẹ bên cạnh nhưng mẹ vẫn sống trong tâm trí tôi. Tôi sẽ sống thật tốt để mẹ được vui lòng, giờ tôi chỉ có thể làm được thế thôi.
Mẹ tôi là người thế đó, tôi chỉ có thể nói là mẹ tôi rất tuyệt. Mẹ là người tôi yêu quý nhất trên đời và dù me đi xa nhưng mẹ vẫn như còn đó đứng bên cạnh tôi. Giá như, tôi được sống với mẹ dù chỉ là một ngày. tôi sẽ chăm sóc cho mẹ, việc mà tôi chưa từng làm, tôi sẽ làm mẹ vui, không làm mẹ phải khóc. Và điều tôi muốn nói với mẹ là “Mẹ ơi! Con yêu mẹ rất nhiều, con rất muốn được sống và lo cho mẹ. Mẹ ơi! Con rất muốn”.
Hỡi những ai còn mẹ thì đừng làm mẹ mình phải khóc, dù chỉ là một lần!”
ai bảo mình cóp , bạn nhìn lại đi , mình tự làm mà
mk nói thật đây , ko thì tự đi mà lục các bài văn đi , đó bạn tìm được bài nào y trang bài này
mình đã giúp bạn như vậy rồi mà bn còn bảo mk cóp , bằng chứng xác thực đầu , mời đưa ra
Nguyễn Thị Khánh Linh ơi oOo nàng công chúa dễ thương oOo tự làm thật đây , tớ chứng kiến , tại tớ và bạn ấy gần nhà nhau mà
Nguyễn Thị Khánh Linh ơi oOo nàng công chúa dễ thương oOo tự làm thật đây , tớ chứng kiến , tại tớ và bạn ấy gần nhà nhau mà
Cân nhắc kĩ trước khi đọc ==''
Phần mở bài: bn chưa giới thiệu đc hình ảnh của mẹ trong đoạn văn, ng` đọc chưa hình dung ra đc bn sẽ miêu tả ai??? cái j???
~ câu văn của bn chưa thật sự đc mượt mà cho lắm. bn miêu tả quá thật (có lẽ dzậy) hãy lồng ghép vào đó ~ hình ảnh cảm xúc hơn để che đi ~ khuyết điểm (mắt thâm, nếp nhăn trên mặt, bla bla bla...)
Correct: Mẹ bn có thể là ng` phụ nữ ko hoàn hảo về ngoại hình nhưng rất mực iu thương ck cn. Nếp nhăn trên khuôn mặt, vầng mắt thâm là do ~ đêm nhớ thương, lo lắng cho cn cái. Bàn tay tuy không mềm mại do ~ buổi làm việc cực nhọc nhưng vẫn chứa đựng vẻ ấm áp lạ thường, bla bla bla ...
[Nó có thể làm tan băng, đốt chảy cả nước] Mik mún bn sửa lại câu văn này theo chìu hướng cảm xúc hơn (mặc dù mik điều này rất khó đối vs boy =='' nhưng bài văn tả mẹ đòi hòi phải có tính biểu cảm cao, đi vào lòng ng` đọc)
Correct: Nụ cười của mẹ như nụ hồng giữa buổi sáng ban mai, làm tan đi cái lạnh của mùa đông buốt giá.
Câu "~ vết nẻ ... chân mẹ" mik thấy ghê ghê sao á ==''
Câu "hai bên gò má ... mồ hôi" chưa đc suôn lắm
Correct: ~ giọt mồ hôi lấp lánh cứ lã chã rơi trên đôi gò má vốn hồng hào của mẹ.
Câu cuối ko đc hay thì phải ==''
Correct: Nhìn hình ảnh đó, tôi thấy thương mẹ vô cùng - ng` phụ nữ tần tảo sớm hôm, chăm lo cho con cái mà quên mất bản thân mik.
Đoạn cuối ổn rùi ha =))
P/s: có lẽ mik nhận xét hơi quá, sr =='' đừng giận nha ^^
Phương An
thanks
=))
kcj =D
Tham khảo nhé !
" Kì quan nào vĩ đại nhất thế giới? Kĩ quan tuyệt mĩ thất của tạo hóa là trái tim của những người mẹ!". Tất cả những người mẹ đều vĩ đại, đều đáng được tôn vinh như tứ thơ của Mac - xim
Anh hùng thi sĩ, hỏi còn đâu?"
Tuổi thơ tôi đầm ấm trong tình yêu của mẹ.
Mẹ tôi năm nay đã ngoài ba mươi tuổi nhưng vẫn còn rất trẻ và duyên dáng. Mẹ tôi hao hao gầy,hình như sự vất vả đã hằn lên đôi vai của mẹ. Mái tóc đen và dài phủ kín đôi vai gầy. Đôi mắt của mẹ thật là đẹp. Đôi mắt ấy đen láy, long lanh dịu hiền đến khó tả. Đôi bàn tay gầy gầy xương xương của mẹ khẽ vuốt má đánh thức tôi mỗi sớm mai đến trường, đôi tay ấy khéo léo làm nên những chiếc bánh thơm lừng trong bữa điểm tâm....
Mỗi sáng, mẹ dạy từ rất sớm để đưa tôi đi học và đi chợ. Những ngày nghỉ, mẹ thường cho cả nhà thưởng thức món đặc biệt.
Có một lần, vì mải chơi và không nghe lời mẹ nên kết quả là tối hôm ấy tôi lên cơn sốt. Và thế là, trên gương mặt của mẹ tôii lại có thêm một nếp nhăn nữa - nếp nhăn này là vì tôi: mẹ tôi thức trắng đêm vì lo tôi sốt cao. Nhờ tình yêu và sự chăm sóc của mẹ, tôi khỏi ốm.
Có lẽ vì như vậy thôi đã đủ để nói lên tình yêu của mẹ với con rồi. Con chỉ biết nói với mẹ: " Con cảm ơn mẹ, con yêu mẹ nhiều!"
hay vão ò:)))
viet hay waaaaa