Tìm điều kiện cần và đủ về các số thực m,n để phương trình z
K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

7 tháng 5 2021

Đề bài là gì thế Ngộ cute ko có đề bài thì giải kiểu gì

7 tháng 5 2021

mình ko hiểu bạn muốn viết gì

7 tháng 11 2021

. Cho hình chóp tứ giác đều S.ABCD có cạnh đáy bằng a va cạnh bên bằng  a√2

`âu 1. Cho hình chóp tứ giác đều S.ABCD có cạnh đáy bằng a va cạnh bên bằng a2–√. a) Tính thể tích của hình chóp đã cho. b) Tính bán kính mặt cầu ngoại tiếp hình chóp S.ABCD. c) Gọi A’ và C’ lần lượt là trung điểm của hai cạnh SA và SC. Chứng minh rằng hai hình chóp A’.ABCD và C’.CBAD bằng nhau. Câu 2. Trong không gian tọa độ Oxyz, cho các điểm A(4; -1; 2), B(1; 2; 2) và C(1; -1; 5). a) Chứng minh rằng ABC là tam giác đều. b) Viết phương trình mp(ABC). Tính thể tích khối tứ diện giới hạn bởi mp(ABC) và các mặt phẳng tọa độ. c) Viết phương trình trục của đường tròn ngoại tiếp tam giác ABC. d) Tìm tọa độ điểm D sao cho ABCD là tứ diện đều.`

7 tháng 11 2021

`âu 1. Cho hình chóp tứ giác đều S.ABCD có cạnh đáy bằng a va cạnh bên bằng a2–√. a) Tính thể tích của hình chóp đã cho. b) Tính bán kính mặt cầu ngoại tiếp hình chóp S.ABCD. c) Gọi A’ và C’ lần lượt là trung điểm của hai cạnh SA và SC. Chứng minh rằng hai hình chóp A’.ABCD và C’.CBAD bằng nhau. Câu 2. Trong không gian tọa độ Oxyz, cho các điểm A(4; -1; 2), B(1; 2; 2) và C(1; -1; 5). a) Chứng minh rằng ABC là tam giác đều. b) Viết phương trình mp(ABC). Tính thể tích khối tứ diện giới hạn bởi mp(ABC) và các mặt phẳng tọa độ. c) Viết phương trình trục của đường tròn ngoại tiếp tam giác ABC. d) Tìm tọa độ điểm D sao cho ABCD là tứ diện đều.`

21 tháng 10 2021

khong biet

21 tháng 10 2021

chịu lun

I. Tính đơn điệu của hàm sốHãy hoàn thành 2 câu hỏi dưới đây để nhớ lại kiến thức cũ đã học:Luyện tập   Cho đồ thị hàm số y=\cos xy=cosx như hình vẽ sau:Hàm số giảm trong khoảng nào dưới đây?(0;\pi)(0;π)(-\dfrac{\pi}{2};0)(−2π​;0)(\pi;\dfrac{3\pi}{2})(π;23π​)(-\dfrac{\pi}{2};\dfrac{\pi}{2})(−2π​;2π​)Kiểm tra1. Định nghĩa:Kí hiệu K là khoảng hoặc đoạn hoặc nửa khoảng. Giả sử...
Đọc tiếp

I. Tính đơn điệu của hàm số

Hãy hoàn thành 2 câu hỏi dưới đây để nhớ lại kiến thức cũ đã học:

Luyện tập

 
 
 

Cho đồ thị hàm số y=\cos x như hình vẽ sau:

Hàm số giảm trong khoảng nào dưới đây?

(0;\pi)
(-\dfrac{\pi}{2};0)
(\pi;\dfrac{3\pi}{2})
(-\dfrac{\pi}{2};\dfrac{\pi}{2})

1. Định nghĩa:

Kí hiệu K là khoảng hoặc đoạn hoặc nửa khoảng. Giả sử hàm số y=f\left(x\right) xác định trên K. Ta nói

Hàm số y=f\left(x\right) đồng biến (tăng) trên K nếu với mọi cặp x_1,x_2\in K mà x_1< x_2 thì f\left(x_1\right)< f\left(x_2\right);

Hàm số y=f\left(x\right) nghịch biến (giảm) trên K nếu với mọi cặp  mà x_1,x_2\in K mà x_1< x_2  thì f\left(x_1\right)>f\left(x_2\right).

Hàm số đồng biến hoặc nghịch biến trên K được gọi chung là hàm số đơn điệu trên K.

Nhận xét: Từ định nghĩa trên ta thấy:

a) f\left(x\right) đồng biến trên K \Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}>0,\forall x_1,x_2\in K (x_1\ne x_2);

    f\left(x\right) nghịch biến trên K   ​\Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}< 0,\forall x_1,x_2\in K​ (x_1\ne x_2).

b) Nếu hàm số đồng biến trên K thì đồ thị đi lên từ trái sang phải (hình a);

    Nếu hàm số nghịch biến trên K thì đồ thị đi xuống từ trái sang phải (hình b).

         

2) Tính đơn điệu và dấu của đạo hàm

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-\dfrac{x^2}{2} với đồ thị như sau. Hàm số có đạo hàm y'=-x

Trên khoảng \left(-\infty;0\right) đạo hàm mang dấu  , hàm số .

Trên khoảng \left(0;+\infty\right) đạo hàm mang dấu , hàm số .

 

Định lý: Cho hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K.

a) Nếu f'\left(x\right)>0 với mọi x thuộc K thì hàm số f\left(x\right) đồng biến trên K.

b) Nếu f'\left(x\right)< 0 với mọi x thuộc K thì hàm số nghịch biến trên K.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét hàm số y=\sin x trên khoảng \left(0;2\pi\right) có đạo hàm và bảng biến thiên như sau:

Hàm số y=\sin x đồng biến trên những khoảng nào dưới đây?

\left(\dfrac{\pi}{2};\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{\pi}{2}\right)
\left(\dfrac{3\pi}{2};2\pi\right)

 

Định lý mở rộng: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K. Nếu f'\left(x\right)\ge0 (hoặc f'\left(x\right)\le0), \forall x\in K và f'\left(x\right)=0 chỉ tại một số hữu hạn điểm thì hàm số đồng biến (hoặc nghịch biến) trên K.

Ví dụ: hàm số y=2x^3+6x^2+6x-7 có đạo hàm y'=6x^2+12x+6=6\left(x+1\right)^2\ge0,\forall x\in\mathbb{R}. Vậy hàm số đồng biến trên \mathbb{R}.

II. Qui tắc xét tính đơn điệu của hàm số

Qui tắc:

1. Tìm tập xác định

2. Tính đạo f'\left(x\right). Tìm các điểm x_1,x_2,...,x_n mà tại đó đạo hàm bằng 0 hoặc không xác định.

3. Sắp xếp các điểm x_1,x_2,...,x_n theo thứ tự tăng dần và lập bảng biến thiên.

4. Rút ra kết luận về các khoảng đồng biến, nghịch biến của hàm số.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét sự đồng biến, nghịch biến của hàm số y=\dfrac{1}{3}x^3-\dfrac{1}{2}x^2-2x+2.

1) Tập xác định: \mathbb{R}.

2) y'=x^2-x-2y'=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x=-1\\x=2\end{aligned}\right.

3) Bảng biến thiên

    

4) Rút ra kết luận:

 Hàm số  trên các khoảng \left(-\infty;-1\right) và \left(2;+\infty\right).

 Hàm số  trên khoản \left(-1;2\right).

 

I. Tính đơn điệu của hàm số

Hãy hoàn thành 2 câu hỏi dưới đây để nhớ lại kiến thức cũ đã học:

Luyện tập

 
 
 

Cho đồ thị hàm số y=\cos x như hình vẽ sau:

Hàm số giảm trong khoảng nào dưới đây?

(0;\pi)
(-\dfrac{\pi}{2};0)
(\pi;\dfrac{3\pi}{2})
(-\dfrac{\pi}{2};\dfrac{\pi}{2})

1. Định nghĩa:

Kí hiệu K là khoảng hoặc đoạn hoặc nửa khoảng. Giả sử hàm số y=f\left(x\right) xác định trên K. Ta nói

Hàm số y=f\left(x\right) đồng biến (tăng) trên K nếu với mọi cặp x_1,x_2\in K mà x_1< x_2 thì f\left(x_1\right)< f\left(x_2\right);

Hàm số y=f\left(x\right) nghịch biến (giảm) trên K nếu với mọi cặp  mà x_1,x_2\in K mà x_1< x_2  thì f\left(x_1\right)>f\left(x_2\right).

Hàm số đồng biến hoặc nghịch biến trên K được gọi chung là hàm số đơn điệu trên K.

Nhận xét: Từ định nghĩa trên ta thấy:

a) f\left(x\right) đồng biến trên K \Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}>0,\forall x_1,x_2\in K (x_1\ne x_2);

    f\left(x\right) nghịch biến trên K   ​\Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}< 0,\forall x_1,x_2\in K​ (x_1\ne x_2).

b) Nếu hàm số đồng biến trên K thì đồ thị đi lên từ trái sang phải (hình a);

    Nếu hàm số nghịch biến trên K thì đồ thị đi xuống từ trái sang phải (hình b).

         

2) Tính đơn điệu và dấu của đạo hàm

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-\dfrac{x^2}{2} với đồ thị như sau. Hàm số có đạo hàm y'=-x

Trên khoảng \left(-\infty;0\right) đạo hàm mang dấu  , hàm số .

Trên khoảng \left(0;+\infty\right) đạo hàm mang dấu , hàm số .

 

Định lý: Cho hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K.

a) Nếu f'\left(x\right)>0 với mọi x thuộc K thì hàm số f\left(x\right) đồng biến trên K.

b) Nếu f'\left(x\right)< 0 với mọi x thuộc K thì hàm số nghịch biến trên K.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét hàm số y=\sin x trên khoảng \left(0;2\pi\right) có đạo hàm và bảng biến thiên như sau:

Hàm số y=\sin x đồng biến trên những khoảng nào dưới đây?

\left(\dfrac{\pi}{2};\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{\pi}{2}\right)
\left(\dfrac{3\pi}{2};2\pi\right)

 

Định lý mở rộng: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K. Nếu f'\left(x\right)\ge0 (hoặc f'\left(x\right)\le0), \forall x\in K và f'\left(x\right)=0 chỉ tại một số hữu hạn điểm thì hàm số đồng biến (hoặc nghịch biến) trên K.

Ví dụ: hàm số y=2x^3+6x^2+6x-7 có đạo hàm y'=6x^2+12x+6=6\left(x+1\right)^2\ge0,\forall x\in\mathbb{R}. Vậy hàm số đồng biến trên \mathbb{R}.

II. Qui tắc xét tính đơn điệu của hàm số

Qui tắc:

1. Tìm tập xác định

2. Tính đạo f'\left(x\right). Tìm các điểm x_1,x_2,...,x_n mà tại đó đạo hàm bằng 0 hoặc không xác định.

3. Sắp xếp các điểm x_1,x_2,...,x_n theo thứ tự tăng dần và lập bảng biến thiên.

4. Rút ra kết luận về các khoảng đồng biến, nghịch biến của hàm số.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét sự đồng biến, nghịch biến của hàm số y=\dfrac{1}{3}x^3-\dfrac{1}{2}x^2-2x+2.

1) Tập xác định: \mathbb{R}.

2) y'=x^2-x-2y'=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x=-1\\x=2\end{aligned}\right.

3) Bảng biến thiên

    

4) Rút ra kết luận:

 Hàm số  trên các khoảng \left(-\infty;-1\right) và \left(2;+\infty\right).

 Hàm số  trên khoản \left(-1;2\right).

 

 

I. Tính đơn điệu của hàm số

Hãy hoàn thành 2 câu hỏi dưới đây để nhớ lại kiến thức cũ đã học:

Luyện tập

 
 
 

Cho đồ thị hàm số y=\cos x như hình vẽ sau:

Hàm số giảm trong khoảng nào dưới đây?

(0;\pi)
(-\dfrac{\pi}{2};0)
(\pi;\dfrac{3\pi}{2})
(-\dfrac{\pi}{2};\dfrac{\pi}{2})

1. Định nghĩa:

Kí hiệu K là khoảng hoặc đoạn hoặc nửa khoảng. Giả sử hàm số y=f\left(x\right) xác định trên K. Ta nói

Hàm số y=f\left(x\right) đồng biến (tăng) trên K nếu với mọi cặp x_1,x_2\in K mà x_1< x_2 thì f\left(x_1\right)< f\left(x_2\right);

Hàm số y=f\left(x\right) nghịch biến (giảm) trên K nếu với mọi cặp  mà x_1,x_2\in K mà x_1< x_2  thì f\left(x_1\right)>f\left(x_2\right).

Hàm số đồng biến hoặc nghịch biến trên K được gọi chung là hàm số đơn điệu trên K.

Nhận xét: Từ định nghĩa trên ta thấy:

a) f\left(x\right) đồng biến trên K \Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}>0,\forall x_1,x_2\in K (x_1\ne x_2);

    f\left(x\right) nghịch biến trên K   ​\Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}< 0,\forall x_1,x_2\in K​ (x_1\ne x_2).

b) Nếu hàm số đồng biến trên K thì đồ thị đi lên từ trái sang phải (hình a);

    Nếu hàm số nghịch biến trên K thì đồ thị đi xuống từ trái sang phải (hình b).

         

2) Tính đơn điệu và dấu của đạo hàm

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-\dfrac{x^2}{2} với đồ thị như sau. Hàm số có đạo hàm y'=-x

Trên khoảng \left(-\infty;0\right) đạo hàm mang dấu  , hàm số .

Trên khoảng \left(0;+\infty\right) đạo hàm mang dấu , hàm số .

 

Định lý: Cho hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K.

a) Nếu f'\left(x\right)>0 với mọi x thuộc K thì hàm số f\left(x\right) đồng biến trên K.

b) Nếu f'\left(x\right)< 0 với mọi x thuộc K thì hàm số nghịch biến trên K.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét hàm số y=\sin x trên khoảng \left(0;2\pi\right) có đạo hàm và bảng biến thiên như sau:

Hàm số y=\sin x đồng biến trên những khoảng nào dưới đây?

\left(\dfrac{\pi}{2};\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{\pi}{2}\right)
\left(\dfrac{3\pi}{2};2\pi\right)

 

Định lý mở rộng: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K. Nếu f'\left(x\right)\ge0 (hoặc f'\left(x\right)\le0), \forall x\in K và f'\left(x\right)=0 chỉ tại một số hữu hạn điểm thì hàm số đồng biến (hoặc nghịch biến) trên K.

Ví dụ: hàm số y=2x^3+6x^2+6x-7 có đạo hàm y'=6x^2+12x+6=6\left(x+1\right)^2\ge0,\forall x\in\mathbb{R}. Vậy hàm số đồng biến trên \mathbb{R}.

II. Qui tắc xét tính đơn điệu của hàm số

Qui tắc:

1. Tìm tập xác định

2. Tính đạo f'\left(x\right). Tìm các điểm x_1,x_2,...,x_n mà tại đó đạo hàm bằng 0 hoặc không xác định.

3. Sắp xếp các điểm x_1,x_2,...,x_n theo thứ tự tăng dần và lập bảng biến thiên.

4. Rút ra kết luận về các khoảng đồng biến, nghịch biến của hàm số.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét sự đồng biến, nghịch biến của hàm số y=\dfrac{1}{3}x^3-\dfrac{1}{2}x^2-2x+2.

1) Tập xác định: \mathbb{R}.

2) y'=x^2-x-2y'=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x=-1\\x=2\end{aligned}\right.

3) Bảng biến thiên

    

4) Rút ra kết luận:

 Hàm số  trên các khoảng \left(-\infty;-1\right) và \left(2;+\infty\right).

 Hàm số  trên khoản \left(-1;2\right).

 

 

I. Tính đơn điệu của hàm số

Hãy hoàn thành 2 câu hỏi dưới đây để nhớ lại kiến thức cũ đã học:

Luyện tập

 
 
 

Cho đồ thị hàm số y=\cos x như hình vẽ sau:

Hàm số giảm trong khoảng nào dưới đây?

(0;\pi)
(-\dfrac{\pi}{2};0)
(\pi;\dfrac{3\pi}{2})
(-\dfrac{\pi}{2};\dfrac{\pi}{2})

1. Định nghĩa:

Kí hiệu K là khoảng hoặc đoạn hoặc nửa khoảng. Giả sử hàm số y=f\left(x\right) xác định trên K. Ta nói

Hàm số y=f\left(x\right) đồng biến (tăng) trên K nếu với mọi cặp x_1,x_2\in K mà x_1< x_2 thì f\left(x_1\right)< f\left(x_2\right);

Hàm số y=f\left(x\right) nghịch biến (giảm) trên K nếu với mọi cặp  mà x_1,x_2\in K mà x_1< x_2  thì f\left(x_1\right)>f\left(x_2\right).

Hàm số đồng biến hoặc nghịch biến trên K được gọi chung là hàm số đơn điệu trên K.

Nhận xét: Từ định nghĩa trên ta thấy:

a) f\left(x\right) đồng biến trên K \Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}>0,\forall x_1,x_2\in K (x_1\ne x_2);

    f\left(x\right) nghịch biến trên K   ​\Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}< 0,\forall x_1,x_2\in K​ (x_1\ne x_2).

b) Nếu hàm số đồng biến trên K thì đồ thị đi lên từ trái sang phải (hình a);

    Nếu hàm số nghịch biến trên K thì đồ thị đi xuống từ trái sang phải (hình b).

         

2) Tính đơn điệu và dấu của đạo hàm

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-\dfrac{x^2}{2} với đồ thị như sau. Hàm số có đạo hàm y'=-x

Trên khoảng \left(-\infty;0\right) đạo hàm mang dấu  , hàm số .

Trên khoảng \left(0;+\infty\right) đạo hàm mang dấu , hàm số .

 

Định lý: Cho hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K.

a) Nếu f'\left(x\right)>0 với mọi x thuộc K thì hàm số f\left(x\right) đồng biến trên K.

b) Nếu f'\left(x\right)< 0 với mọi x thuộc K thì hàm số nghịch biến trên K.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét hàm số y=\sin x trên khoảng \left(0;2\pi\right) có đạo hàm và bảng biến thiên như sau:

Hàm số y=\sin x đồng biến trên những khoảng nào dưới đây?

\left(\dfrac{\pi}{2};\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{\pi}{2}\right)
\left(\dfrac{3\pi}{2};2\pi\right)

 

Định lý mở rộng: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K. Nếu f'\left(x\right)\ge0 (hoặc f'\left(x\right)\le0), \forall x\in K và f'\left(x\right)=0 chỉ tại một số hữu hạn điểm thì hàm số đồng biến (hoặc nghịch biến) trên K.

Ví dụ: hàm số y=2x^3+6x^2+6x-7 có đạo hàm y'=6x^2+12x+6=6\left(x+1\right)^2\ge0,\forall x\in\mathbb{R}. Vậy hàm số đồng biến trên \mathbb{R}.

II. Qui tắc xét tính đơn điệu của hàm số

Qui tắc:

1. Tìm tập xác định

2. Tính đạo f'\left(x\right). Tìm các điểm x_1,x_2,...,x_n mà tại đó đạo hàm bằng 0 hoặc không xác định.

3. Sắp xếp các điểm x_1,x_2,...,x_n theo thứ tự tăng dần và lập bảng biến thiên.

4. Rút ra kết luận về các khoảng đồng biến, nghịch biến của hàm số.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét sự đồng biến, nghịch biến của hàm số y=\dfrac{1}{3}x^3-\dfrac{1}{2}x^2-2x+2.

1) Tập xác định: \mathbb{R}.

2) y'=x^2-x-2y'=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x=-1\\x=2\end{aligned}\right.

3) Bảng biến thiên

    

4) Rút ra kết luận:

 Hàm số  trên các khoảng \left(-\infty;-1\right) và \left(2;+\infty\right).

 Hàm số  trên khoản \left(-1;2\right).

 

 

I. Tính đơn điệu của hàm số

Hãy hoàn thành 2 câu hỏi dưới đây để nhớ lại kiến thức cũ đã học:

Luyện tập

 
 
 

Cho đồ thị hàm số y=\cos x như hình vẽ sau:

Hàm số giảm trong khoảng nào dưới đây?

(0;\pi)
(-\dfrac{\pi}{2};0)
(\pi;\dfrac{3\pi}{2})
(-\dfrac{\pi}{2};\dfrac{\pi}{2})

1. Định nghĩa:

Kí hiệu K là khoảng hoặc đoạn hoặc nửa khoảng. Giả sử hàm số y=f\left(x\right) xác định trên K. Ta nói

Hàm số y=f\left(x\right) đồng biến (tăng) trên K nếu với mọi cặp x_1,x_2\in K mà x_1< x_2 thì f\left(x_1\right)< f\left(x_2\right);

Hàm số y=f\left(x\right) nghịch biến (giảm) trên K nếu với mọi cặp  mà x_1,x_2\in K mà x_1< x_2  thì f\left(x_1\right)>f\left(x_2\right).

Hàm số đồng biến hoặc nghịch biến trên K được gọi chung là hàm số đơn điệu trên K.

Nhận xét: Từ định nghĩa trên ta thấy:

a) f\left(x\right) đồng biến trên K \Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}>0,\forall x_1,x_2\in K (x_1\ne x_2);

    f\left(x\right) nghịch biến trên K   ​\Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}< 0,\forall x_1,x_2\in K​ (x_1\ne x_2).

b) Nếu hàm số đồng biến trên K thì đồ thị đi lên từ trái sang phải (hình a);

    Nếu hàm số nghịch biến trên K thì đồ thị đi xuống từ trái sang phải (hình b).

         

2) Tính đơn điệu và dấu của đạo hàm

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-\dfrac{x^2}{2} với đồ thị như sau. Hàm số có đạo hàm y'=-x

Trên khoảng \left(-\infty;0\right) đạo hàm mang dấu  , hàm số .

Trên khoảng \left(0;+\infty\right) đạo hàm mang dấu , hàm số .

 

Định lý: Cho hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K.

a) Nếu f'\left(x\right)>0 với mọi x thuộc K thì hàm số f\left(x\right) đồng biến trên K.

b) Nếu f'\left(x\right)< 0 với mọi x thuộc K thì hàm số nghịch biến trên K.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét hàm số y=\sin x trên khoảng \left(0;2\pi\right) có đạo hàm và bảng biến thiên như sau:

Hàm số y=\sin x đồng biến trên những khoảng nào dưới đây?

\left(\dfrac{\pi}{2};\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{\pi}{2}\right)
\left(\dfrac{3\pi}{2};2\pi\right)

 

Định lý mở rộng: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K. Nếu f'\left(x\right)\ge0 (hoặc f'\left(x\right)\le0), \forall x\in K và f'\left(x\right)=0 chỉ tại một số hữu hạn điểm thì hàm số đồng biến (hoặc nghịch biến) trên K.

Ví dụ: hàm số y=2x^3+6x^2+6x-7 có đạo hàm y'=6x^2+12x+6=6\left(x+1\right)^2\ge0,\forall x\in\mathbb{R}. Vậy hàm số đồng biến trên \mathbb{R}.

II. Qui tắc xét tính đơn điệu của hàm số

Qui tắc:

1. Tìm tập xác định

2. Tính đạo f'\left(x\right). Tìm các điểm x_1,x_2,...,x_n mà tại đó đạo hàm bằng 0 hoặc không xác định.

3. Sắp xếp các điểm x_1,x_2,...,x_n theo thứ tự tăng dần và lập bảng biến thiên.

4. Rút ra kết luận về các khoảng đồng biến, nghịch biến của hàm số.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét sự đồng biến, nghịch biến của hàm số y=\dfrac{1}{3}x^3-\dfrac{1}{2}x^2-2x+2.

1) Tập xác định: \mathbb{R}.

2) y'=x^2-x-2y'=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x=-1\\x=2\end{aligned}\right.

3) Bảng biến thiên

    

4) Rút ra kết luận:

 Hàm số  trên các khoảng \left(-\infty;-1\right) và \left(2;+\infty\right).

 Hàm số  trên khoản \left(-1;2\right).

 

 

I. Tính đơn điệu của hàm số

Hãy hoàn thành 2 câu hỏi dưới đây để nhớ lại kiến thức cũ đã học:

Luyện tập

 
 
 

Cho đồ thị hàm số y=\cos x như hình vẽ sau:

Hàm số giảm trong khoảng nào dưới đây?

(0;\pi)
(-\dfrac{\pi}{2};0)
(\pi;\dfrac{3\pi}{2})
(-\dfrac{\pi}{2};\dfrac{\pi}{2})

1. Định nghĩa:

Kí hiệu K là khoảng hoặc đoạn hoặc nửa khoảng. Giả sử hàm số y=f\left(x\right) xác định trên K. Ta nói

Hàm số y=f\left(x\right) đồng biến (tăng) trên K nếu với mọi cặp x_1,x_2\in K mà x_1< x_2 thì f\left(x_1\right)< f\left(x_2\right);

Hàm số y=f\left(x\right) nghịch biến (giảm) trên K nếu với mọi cặp  mà x_1,x_2\in K mà x_1< x_2  thì f\left(x_1\right)>f\left(x_2\right).

Hàm số đồng biến hoặc nghịch biến trên K được gọi chung là hàm số đơn điệu trên K.

Nhận xét: Từ định nghĩa trên ta thấy:

a) f\left(x\right) đồng biến trên K \Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}>0,\forall x_1,x_2\in K (x_1\ne x_2);

    f\left(x\right) nghịch biến trên K   ​\Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}< 0,\forall x_1,x_2\in K​ (x_1\ne x_2).

b) Nếu hàm số đồng biến trên K thì đồ thị đi lên từ trái sang phải (hình a);

    Nếu hàm số nghịch biến trên K thì đồ thị đi xuống từ trái sang phải (hình b).

         

2) Tính đơn điệu và dấu của đạo hàm

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-\dfrac{x^2}{2} với đồ thị như sau. Hàm số có đạo hàm y'=-x

Trên khoảng \left(-\infty;0\right) đạo hàm mang dấu  , hàm số .

Trên khoảng \left(0;+\infty\right) đạo hàm mang dấu , hàm số .

 

Định lý: Cho hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K.

a) Nếu f'\left(x\right)>0 với mọi x thuộc K thì hàm số f\left(x\right) đồng biến trên K.

b) Nếu f'\left(x\right)< 0 với mọi x thuộc K thì hàm số nghịch biến trên K.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét hàm số y=\sin x trên khoảng \left(0;2\pi\right) có đạo hàm và bảng biến thiên như sau:

Hàm số y=\sin x đồng biến trên những khoảng nào dưới đây?

\left(\dfrac{\pi}{2};\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{\pi}{2}\right)
\left(\dfrac{3\pi}{2};2\pi\right)

 

Định lý mở rộng: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K. Nếu f'\left(x\right)\ge0 (hoặc f'\left(x\right)\le0), \forall x\in K và f'\left(x\right)=0 chỉ tại một số hữu hạn điểm thì hàm số đồng biến (hoặc nghịch biến) trên K.

Ví dụ: hàm số y=2x^3+6x^2+6x-7 có đạo hàm y'=6x^2+12x+6=6\left(x+1\right)^2\ge0,\forall x\in\mathbb{R}. Vậy hàm số đồng biến trên \mathbb{R}.

II. Qui tắc xét tính đơn điệu của hàm số

Qui tắc:

1. Tìm tập xác định

2. Tính đạo f'\left(x\right). Tìm các điểm x_1,x_2,...,x_n mà tại đó đạo hàm bằng 0 hoặc không xác định.

3. Sắp xếp các điểm x_1,x_2,...,x_n theo thứ tự tăng dần và lập bảng biến thiên.

4. Rút ra kết luận về các khoảng đồng biến, nghịch biến của hàm số.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét sự đồng biến, nghịch biến của hàm số y=\dfrac{1}{3}x^3-\dfrac{1}{2}x^2-2x+2.

1) Tập xác định: \mathbb{R}.

2) y'=x^2-x-2y'=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x=-1\\x=2\end{aligned}\right.

3) Bảng biến thiên

    

4) Rút ra kết luận:

 Hàm số  trên các khoảng \left(-\infty;-1\right) và \left(2;+\infty\right).

 Hàm số  trên khoản \left(-1;2\right).

 

 

I. Tính đơn điệu của hàm số

Hãy hoàn thành 2 câu hỏi dưới đây để nhớ lại kiến thức cũ đã học:

Luyện tập

 
 
 

Cho đồ thị hàm số y=\cos x như hình vẽ sau:

Hàm số giảm trong khoảng nào dưới đây?

(0;\pi)
(-\dfrac{\pi}{2};0)
(\pi;\dfrac{3\pi}{2})
(-\dfrac{\pi}{2};\dfrac{\pi}{2})

1. Định nghĩa:

Kí hiệu K là khoảng hoặc đoạn hoặc nửa khoảng. Giả sử hàm số y=f\left(x\right) xác định trên K. Ta nói

Hàm số y=f\left(x\right) đồng biến (tăng) trên K nếu với mọi cặp x_1,x_2\in K mà x_1< x_2 thì f\left(x_1\right)< f\left(x_2\right);

Hàm số y=f\left(x\right) nghịch biến (giảm) trên K nếu với mọi cặp  mà x_1,x_2\in K mà x_1< x_2  thì f\left(x_1\right)>f\left(x_2\right).

Hàm số đồng biến hoặc nghịch biến trên K được gọi chung là hàm số đơn điệu trên K.

Nhận xét: Từ định nghĩa trên ta thấy:

a) f\left(x\right) đồng biến trên K \Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}>0,\forall x_1,x_2\in K (x_1\ne x_2);

    f\left(x\right) nghịch biến trên K   ​\Leftrightarrow\dfrac{f\left(x_2\right)-f\left(x_1\right)}{x_2-x_1}< 0,\forall x_1,x_2\in K​ (x_1\ne x_2).

b) Nếu hàm số đồng biến trên K thì đồ thị đi lên từ trái sang phải (hình a);

    Nếu hàm số nghịch biến trên K thì đồ thị đi xuống từ trái sang phải (hình b).

         

2) Tính đơn điệu và dấu của đạo hàm

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-\dfrac{x^2}{2} với đồ thị như sau. Hàm số có đạo hàm y'=-x

Trên khoảng \left(-\infty;0\right) đạo hàm mang dấu  , hàm số .

Trên khoảng \left(0;+\infty\right) đạo hàm mang dấu , hàm số .

 

Định lý: Cho hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K.

a) Nếu f'\left(x\right)>0 với mọi x thuộc K thì hàm số f\left(x\right) đồng biến trên K.

b) Nếu f'\left(x\right)< 0 với mọi x thuộc K thì hàm số nghịch biến trên K.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét hàm số y=\sin x trên khoảng \left(0;2\pi\right) có đạo hàm và bảng biến thiên như sau:

Hàm số y=\sin x đồng biến trên những khoảng nào dưới đây?

\left(\dfrac{\pi}{2};\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{3\pi}{2}\right)
\left(0;\dfrac{\pi}{2}\right)
\left(\dfrac{3\pi}{2};2\pi\right)

 

Định lý mở rộng: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên K. Nếu f'\left(x\right)\ge0 (hoặc f'\left(x\right)\le0), \forall x\in K và f'\left(x\right)=0 chỉ tại một số hữu hạn điểm thì hàm số đồng biến (hoặc nghịch biến) trên K.

Ví dụ: hàm số y=2x^3+6x^2+6x-7 có đạo hàm y'=6x^2+12x+6=6\left(x+1\right)^2\ge0,\forall x\in\mathbb{R}. Vậy hàm số đồng biến trên \mathbb{R}.

II. Qui tắc xét tính đơn điệu của hàm số

Qui tắc:

1. Tìm tập xác định

2. Tính đạo f'\left(x\right). Tìm các điểm x_1,x_2,...,x_n mà tại đó đạo hàm bằng 0 hoặc không xác định.

3. Sắp xếp các điểm x_1,x_2,...,x_n theo thứ tự tăng dần và lập bảng biến thiên.

4. Rút ra kết luận về các khoảng đồng biến, nghịch biến của hàm số.

 

Luyện tập

 
 
 

Xét sự đồng biến, nghịch biến của hàm số y=\dfrac{1}{3}x^3-\dfrac{1}{2}x^2-2x+2.

1) Tập xác định: \mathbb{R}.

2) y'=x^2-x-2y'=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x=-1\\x=2\end{aligned}\right.

3) Bảng biến thiên

    

4) Rút ra kết luận:

 Hàm số  trên các khoảng \left(-\infty;-1\right) và \left(2;+\infty\right).

 Hàm số  trên khoản \left(-1;2\right).

 

 

4
14 tháng 10 2021

có vẻ ngắn

14 tháng 10 2021

đọc hết thanh xuân

I. Khái niệm cực đại, cực tiểuLuyện tập   Hàm số y=-x^2+1y=−x2+1 có bảng biến thiên và đồ thị như hình dưới đây.Hàm số có đạo hàm y'=0y′=0 tại x=x=.Trên khoảng \left(-\infty;+\infty\right)(−∞;+∞) hàm số đạt giá trị lớn nhất bằng  tại x=x=.Kiểm tra Định nghĩa: Hàm số y=f\left(x\right)y=f(x) xác định và liên tục trên khoảng \left(a;b\right)(a;b) (có...
Đọc tiếp

I. Khái niệm cực đại, cực tiểu

Luyện tập

 
 
 

Hàm số y=-x^2+1 có bảng biến thiên và đồ thị như hình dưới đây.

Hàm số có đạo hàm y'=0 tại x=.

Trên khoảng \left(-\infty;+\infty\right) hàm số đạt giá trị lớn nhất bằng  tại x=.

 

Định nghĩa: Hàm số y=f\left(x\right) xác định và liên tục trên khoảng \left(a;b\right) (có thể a là -\inftyb là +\infty ) và điểm x_0\in\left(a;b\right).

a) Nếu tồn tại số h>0 sao cho f\left(x\right)< f\left(x_0\right) với mọi x\in\left(x_0-h;x_0+h\right) và x\ne x_0 thì ta nói hàm số f\left(x\right) đạt cực đại tại x_0.

b) Nếu tồn tại số h>0 sao cho f\left(x\right)>f\left(x_0\right) với mọi x\in\left(x_0-h;x_0+h\right) và x\ne x_0 thì ta nói hàm số f\left(x\right) đạt cực tiểu tại x_0.

Chú ý:

1) Nếu hàm số f\left(x\right) đạt cực đại (cực tiểu) tại x_0 thì x_0 được gọi là điểm cực đại (điểm cực tiểu) của hàm số; f\left(x_0\right) được gọi là giá trị cực đại (giá trị cực tiểu) của hàm số, kí hiệu là f_{CĐ} (f_{CT}), còn điểm M\left(x_0;f\left(x_0\right)\right)  được gọi là điểm cực đại (điểm cực tiểu) của đồ thị hàm số.

2) Các điểm cực đại và cực tiểu được gọi chung là điểm cực trị. Giá trị cực đại (giá trị cực tiểu) còn gọi là cực đại (cực tiểu) và được gọi chung là cực trị của hàm số.

3) Nếu  hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên \left(a;b\right) và đạt cực đại hoặc cực tiểu tại x_0 thì f'\left(x_0\right)=0.

II. Điều kiện đủ để hàm số có cực trị

Định lý 1:  Giả sử hàm số y=f\left(x\right) liên tục trên khoảng K=\left(x_0-h;x_0+h\right) và có đạo hàm trên K hoặc trên K\backslash\left\{x_0\right\}, với h>0.a) Nếu f'\left(x\right)>0 trên khoảng \left(x_0-h;x_0\right) và f'\left(x\right)< 0 trên khoảng \left(x_0;x_0+h\right) thì x_0 là một điểm cực đại của hàm số f\left(x\right).

b)  Nếu f'\left(x\right)< 0 trên khoảng \left(x_0-h;x_0\right) và f'\left(x\right)>0 trên khoảng \left(x_0;x_0+h\right) thì x_0 là một điểm cực tiểu của hàm số f\left(x\right).

    

 

Luyện tập

 
 
 

Tìm các điểm cực trị của hàm số y=-x^2+1.

Giải:

Hàm số xác định với mọi x\in\mathbb{R}.

f'\left(x\right)=-2x ; f'\left(x\right)=0\Leftrightarrow x=0.

Bảng biến thiên

Nhìn vào bảng biến thiên hãy cho biết khẳng định nào dưới đây đúng?

Hàm số đạt cực tiểu bằng 1 tại x=0.
Hàm số đạt cực đại bằng 0 tại x=1.
Hàm số không có điểm cực trị.
Điểm \left(0;1\right) là điểm cực trị của đồ thị hàm số.

III. Qui tắc tìm cực trị

Qui tắc 1:

1. Tìm tập xác định.

2 Tính f'\left(x\right) . Tìm các điểm tại đó f'\left(x\right) bằng 0 hoặc không xác định.

3. Lập bảng biến thiên.

4. Từ bảng biến thiên suy ra các điểm cực trị.

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-x\left(x^2-3\right). Khẳng định nào dưới đây đúng?

A
Hàm số đạt cực đại tại x_1=0 và đạt cực tiểu tại x_2=\sqrt{3}.
B
Phương trình y'=0 có 2 nghiệm là x_1=0 và x_2=\sqrt{3}.
C
Hàm số có 3 cực trị.
D
Hàm số đạt cực tiểu tại x_1=-1 và đạt cực đại tại x_2=1.

 

Định lý 2: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm cấp hai trong khoảng \left(x_0-h;x_0+h\right), với h>0. Khi đó:

a) Nếu f'\left(x_0\right)=0,f''\left(x_0\right)>0 thì x_0 là điểm cực tiểu;

b) Nếu f'\left(x_0\right)=0,f''\left(x_0\right)< 0 thì x_0 là điểm cực đại.

Áp dụng Định lý 2 ta có qui tắc sau đây để tìm cực trị của hàm số.

Qui tắc 2:

1. Tìm tập xác định.

2. Tính f'\left(x\right). Giải phương trình f'\left(x\right)=0 và kí hiệu x_i (i=1,2,...,n) là tập các nghiệm của nó.

3. Tính f''\left(x\right) và f''\left(x_i\right).

4. Dựa vào dấu của f''\left(x_i\right) suy ra tính chất cực trị của điểm x_i.

 

Luyện tập

 
 
 

Tìm các điểm cực trị của hàm số y=\dfrac{x^4}{4}-2x^2+6.

Giải:

Hàm số xác định với mọi x\in\mathbb{R}.

f'\left(x\right)=x^3-4x=x\left(x^2-4\right)f'\left(x\right)=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x_1=0\\x_2=-2\\x_3=2\end{aligned}\right.

f''\left(x\right)=3x^2-4.

Với x_1=0 ta có f''\left(0\right)  0 \Rightarrow x_0=0 là điểm .

Với x_2=-2 ta có f''\left(-2\right)  0 \Rightarrow x_2=-2 là điểm .

I. Khái niệm cực đại, cực tiểu

Luyện tập

 
 
 

Hàm số y=-x^2+1 có bảng biến thiên và đồ thị như hình dưới đây.

Hàm số có đạo hàm y'=0 tại x=.

Trên khoảng \left(-\infty;+\infty\right) hàm số đạt giá trị lớn nhất bằng  tại x=.

 

Định nghĩa: Hàm số y=f\left(x\right) xác định và liên tục trên khoảng \left(a;b\right) (có thể a là -\inftyb là +\infty ) và điểm x_0\in\left(a;b\right).

a) Nếu tồn tại số h>0 sao cho f\left(x\right)< f\left(x_0\right) với mọi x\in\left(x_0-h;x_0+h\right) và x\ne x_0 thì ta nói hàm số f\left(x\right) đạt cực đại tại x_0.

b) Nếu tồn tại số h>0 sao cho f\left(x\right)>f\left(x_0\right) với mọi x\in\left(x_0-h;x_0+h\right) và x\ne x_0 thì ta nói hàm số f\left(x\right) đạt cực tiểu tại x_0.

Chú ý:

1) Nếu hàm số f\left(x\right) đạt cực đại (cực tiểu) tại x_0 thì x_0 được gọi là điểm cực đại (điểm cực tiểu) của hàm số; f\left(x_0\right) được gọi là giá trị cực đại (giá trị cực tiểu) của hàm số, kí hiệu là f_{CĐ} (f_{CT}), còn điểm M\left(x_0;f\left(x_0\right)\right)  được gọi là điểm cực đại (điểm cực tiểu) của đồ thị hàm số.

2) Các điểm cực đại và cực tiểu được gọi chung là điểm cực trị. Giá trị cực đại (giá trị cực tiểu) còn gọi là cực đại (cực tiểu) và được gọi chung là cực trị của hàm số.

3) Nếu  hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên \left(a;b\right) và đạt cực đại hoặc cực tiểu tại x_0 thì f'\left(x_0\right)=0.

II. Điều kiện đủ để hàm số có cực trị

Định lý 1:  Giả sử hàm số y=f\left(x\right) liên tục trên khoảng K=\left(x_0-h;x_0+h\right) và có đạo hàm trên K hoặc trên K\backslash\left\{x_0\right\}, với h>0.a) Nếu f'\left(x\right)>0 trên khoảng \left(x_0-h;x_0\right) và f'\left(x\right)< 0 trên khoảng \left(x_0;x_0+h\right) thì x_0 là một điểm cực đại của hàm số f\left(x\right).

b)  Nếu f'\left(x\right)< 0 trên khoảng \left(x_0-h;x_0\right) và f'\left(x\right)>0 trên khoảng \left(x_0;x_0+h\right) thì x_0 là một điểm cực tiểu của hàm số f\left(x\right).

    

 

Luyện tập

 
 
 

Tìm các điểm cực trị của hàm số y=-x^2+1.

Giải:

Hàm số xác định với mọi x\in\mathbb{R}.

f'\left(x\right)=-2x ; f'\left(x\right)=0\Leftrightarrow x=0.

Bảng biến thiên

Nhìn vào bảng biến thiên hãy cho biết khẳng định nào dưới đây đúng?

Hàm số đạt cực tiểu bằng 1 tại x=0.
Hàm số đạt cực đại bằng 0 tại x=1.
Hàm số không có điểm cực trị.
Điểm \left(0;1\right) là điểm cực trị của đồ thị hàm số.

III. Qui tắc tìm cực trị

Qui tắc 1:

1. Tìm tập xác định.

2 Tính f'\left(x\right) . Tìm các điểm tại đó f'\left(x\right) bằng 0 hoặc không xác định.

3. Lập bảng biến thiên.

4. Từ bảng biến thiên suy ra các điểm cực trị.

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-x\left(x^2-3\right). Khẳng định nào dưới đây đúng?

A
Hàm số đạt cực đại tại x_1=0 và đạt cực tiểu tại x_2=\sqrt{3}.
B
Phương trình y'=0 có 2 nghiệm là x_1=0 và x_2=\sqrt{3}.
C
Hàm số có 3 cực trị.
D
Hàm số đạt cực tiểu tại x_1=-1 và đạt cực đại tại x_2=1.

 

Định lý 2: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm cấp hai trong khoảng \left(x_0-h;x_0+h\right), với h>0. Khi đó:

a) Nếu f'\left(x_0\right)=0,f''\left(x_0\right)>0 thì x_0 là điểm cực tiểu;

b) Nếu f'\left(x_0\right)=0,f''\left(x_0\right)< 0 thì x_0 là điểm cực đại.

Áp dụng Định lý 2 ta có qui tắc sau đây để tìm cực trị của hàm số.

Qui tắc 2:

1. Tìm tập xác định.

2. Tính f'\left(x\right). Giải phương trình f'\left(x\right)=0 và kí hiệu x_i (i=1,2,...,n) là tập các nghiệm của nó.

3. Tính f''\left(x\right) và f''\left(x_i\right).

4. Dựa vào dấu của f''\left(x_i\right) suy ra tính chất cực trị của điểm x_i.

 

Luyện tập

 
 
 

Tìm các điểm cực trị của hàm số y=\dfrac{x^4}{4}-2x^2+6.

Giải:

Hàm số xác định với mọi x\in\mathbb{R}.

f'\left(x\right)=x^3-4x=x\left(x^2-4\right)f'\left(x\right)=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x_1=0\\x_2=-2\\x_3=2\end{aligned}\right.

f''\left(x\right)=3x^2-4.

Với x_1=0 ta có f''\left(0\right)  0 \Rightarrow x_0=0 là điểm .

Với x_2=-2 ta có f''\left(-2\right)  0 \Rightarrow x_2=-2 là điểm .

I. Khái niệm cực đại, cực tiểu

Luyện tập

 
 
 

Hàm số y=-x^2+1 có bảng biến thiên và đồ thị như hình dưới đây.

Hàm số có đạo hàm y'=0 tại x=.

Trên khoảng \left(-\infty;+\infty\right) hàm số đạt giá trị lớn nhất bằng  tại x=.

 

Định nghĩa: Hàm số y=f\left(x\right) xác định và liên tục trên khoảng \left(a;b\right) (có thể a là -\inftyb là +\infty ) và điểm x_0\in\left(a;b\right).

a) Nếu tồn tại số h>0 sao cho f\left(x\right)< f\left(x_0\right) với mọi x\in\left(x_0-h;x_0+h\right) và x\ne x_0 thì ta nói hàm số f\left(x\right) đạt cực đại tại x_0.

b) Nếu tồn tại số h>0 sao cho f\left(x\right)>f\left(x_0\right) với mọi x\in\left(x_0-h;x_0+h\right) và x\ne x_0 thì ta nói hàm số f\left(x\right) đạt cực tiểu tại x_0.

Chú ý:

1) Nếu hàm số f\left(x\right) đạt cực đại (cực tiểu) tại x_0 thì x_0 được gọi là điểm cực đại (điểm cực tiểu) của hàm số; f\left(x_0\right) được gọi là giá trị cực đại (giá trị cực tiểu) của hàm số, kí hiệu là f_{CĐ} (f_{CT}), còn điểm M\left(x_0;f\left(x_0\right)\right)  được gọi là điểm cực đại (điểm cực tiểu) của đồ thị hàm số.

2) Các điểm cực đại và cực tiểu được gọi chung là điểm cực trị. Giá trị cực đại (giá trị cực tiểu) còn gọi là cực đại (cực tiểu) và được gọi chung là cực trị của hàm số.

3) Nếu  hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên \left(a;b\right) và đạt cực đại hoặc cực tiểu tại x_0 thì f'\left(x_0\right)=0.

II. Điều kiện đủ để hàm số có cực trị

Định lý 1:  Giả sử hàm số y=f\left(x\right) liên tục trên khoảng K=\left(x_0-h;x_0+h\right) và có đạo hàm trên K hoặc trên K\backslash\left\{x_0\right\}, với h>0.a) Nếu f'\left(x\right)>0 trên khoảng \left(x_0-h;x_0\right) và f'\left(x\right)< 0 trên khoảng \left(x_0;x_0+h\right) thì x_0 là một điểm cực đại của hàm số f\left(x\right).

b)  Nếu f'\left(x\right)< 0 trên khoảng \left(x_0-h;x_0\right) và f'\left(x\right)>0 trên khoảng \left(x_0;x_0+h\right) thì x_0 là một điểm cực tiểu của hàm số f\left(x\right).

    

 

Luyện tập

 
 
 

Tìm các điểm cực trị của hàm số y=-x^2+1.

Giải:

Hàm số xác định với mọi x\in\mathbb{R}.

f'\left(x\right)=-2x ; f'\left(x\right)=0\Leftrightarrow x=0.

Bảng biến thiên

Nhìn vào bảng biến thiên hãy cho biết khẳng định nào dưới đây đúng?

Hàm số đạt cực tiểu bằng 1 tại x=0.
Hàm số đạt cực đại bằng 0 tại x=1.
Hàm số không có điểm cực trị.
Điểm \left(0;1\right) là điểm cực trị của đồ thị hàm số.

III. Qui tắc tìm cực trị

Qui tắc 1:

1. Tìm tập xác định.

2 Tính f'\left(x\right) . Tìm các điểm tại đó f'\left(x\right) bằng 0 hoặc không xác định.

3. Lập bảng biến thiên.

4. Từ bảng biến thiên suy ra các điểm cực trị.

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-x\left(x^2-3\right). Khẳng định nào dưới đây đúng?

A
Hàm số đạt cực đại tại x_1=0 và đạt cực tiểu tại x_2=\sqrt{3}.
B
Phương trình y'=0 có 2 nghiệm là x_1=0 và x_2=\sqrt{3}.
C
Hàm số có 3 cực trị.
D
Hàm số đạt cực tiểu tại x_1=-1 và đạt cực đại tại x_2=1.

 

Định lý 2: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm cấp hai trong khoảng \left(x_0-h;x_0+h\right), với h>0. Khi đó:

a) Nếu f'\left(x_0\right)=0,f''\left(x_0\right)>0 thì x_0 là điểm cực tiểu;

b) Nếu f'\left(x_0\right)=0,f''\left(x_0\right)< 0 thì x_0 là điểm cực đại.

Áp dụng Định lý 2 ta có qui tắc sau đây để tìm cực trị của hàm số.

Qui tắc 2:

1. Tìm tập xác định.

2. Tính f'\left(x\right). Giải phương trình f'\left(x\right)=0 và kí hiệu x_i (i=1,2,...,n) là tập các nghiệm của nó.

3. Tính f''\left(x\right) và f''\left(x_i\right).

4. Dựa vào dấu của f''\left(x_i\right) suy ra tính chất cực trị của điểm x_i.

 

Luyện tập

 
 
 

Tìm các điểm cực trị của hàm số y=\dfrac{x^4}{4}-2x^2+6.

Giải:

Hàm số xác định với mọi x\in\mathbb{R}.

f'\left(x\right)=x^3-4x=x\left(x^2-4\right)f'\left(x\right)=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x_1=0\\x_2=-2\\x_3=2\end{aligned}\right.

f''\left(x\right)=3x^2-4.

Với x_1=0 ta có f''\left(0\right)  0 \Rightarrow x_0=0 là điểm .

Với x_2=-2 ta có f''\left(-2\right)  0 \Rightarrow x_2=-2 là điểm .

I. Khái niệm cực đại, cực tiểu

Luyện tập

 
 
 

Hàm số y=-x^2+1 có bảng biến thiên và đồ thị như hình dưới đây.

Hàm số có đạo hàm y'=0 tại x=.

Trên khoảng \left(-\infty;+\infty\right) hàm số đạt giá trị lớn nhất bằng  tại x=.

 

Định nghĩa: Hàm số y=f\left(x\right) xác định và liên tục trên khoảng \left(a;b\right) (có thể a là -\inftyb là +\infty ) và điểm x_0\in\left(a;b\right).

a) Nếu tồn tại số h>0 sao cho f\left(x\right)< f\left(x_0\right) với mọi x\in\left(x_0-h;x_0+h\right) và x\ne x_0 thì ta nói hàm số f\left(x\right) đạt cực đại tại x_0.

b) Nếu tồn tại số h>0 sao cho f\left(x\right)>f\left(x_0\right) với mọi x\in\left(x_0-h;x_0+h\right) và x\ne x_0 thì ta nói hàm số f\left(x\right) đạt cực tiểu tại x_0.

Chú ý:

1) Nếu hàm số f\left(x\right) đạt cực đại (cực tiểu) tại x_0 thì x_0 được gọi là điểm cực đại (điểm cực tiểu) của hàm số; f\left(x_0\right) được gọi là giá trị cực đại (giá trị cực tiểu) của hàm số, kí hiệu là f_{CĐ} (f_{CT}), còn điểm M\left(x_0;f\left(x_0\right)\right)  được gọi là điểm cực đại (điểm cực tiểu) của đồ thị hàm số.

2) Các điểm cực đại và cực tiểu được gọi chung là điểm cực trị. Giá trị cực đại (giá trị cực tiểu) còn gọi là cực đại (cực tiểu) và được gọi chung là cực trị của hàm số.

3) Nếu  hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên \left(a;b\right) và đạt cực đại hoặc cực tiểu tại x_0 thì f'\left(x_0\right)=0.

II. Điều kiện đủ để hàm số có cực trị

Định lý 1:  Giả sử hàm số y=f\left(x\right) liên tục trên khoảng K=\left(x_0-h;x_0+h\right) và có đạo hàm trên K hoặc trên K\backslash\left\{x_0\right\}, với h>0.a) Nếu f'\left(x\right)>0 trên khoảng \left(x_0-h;x_0\right) và f'\left(x\right)< 0 trên khoảng \left(x_0;x_0+h\right) thì x_0 là một điểm cực đại của hàm số f\left(x\right).

b)  Nếu f'\left(x\right)< 0 trên khoảng \left(x_0-h;x_0\right) và f'\left(x\right)>0 trên khoảng \left(x_0;x_0+h\right) thì x_0 là một điểm cực tiểu của hàm số f\left(x\right).

    

 

Luyện tập

 
 
 

Tìm các điểm cực trị của hàm số y=-x^2+1.

Giải:

Hàm số xác định với mọi x\in\mathbb{R}.

f'\left(x\right)=-2x ; f'\left(x\right)=0\Leftrightarrow x=0.

Bảng biến thiên

Nhìn vào bảng biến thiên hãy cho biết khẳng định nào dưới đây đúng?

Hàm số đạt cực tiểu bằng 1 tại x=0.
Hàm số đạt cực đại bằng 0 tại x=1.
Hàm số không có điểm cực trị.
Điểm \left(0;1\right) là điểm cực trị của đồ thị hàm số.

III. Qui tắc tìm cực trị

Qui tắc 1:

1. Tìm tập xác định.

2 Tính f'\left(x\right) . Tìm các điểm tại đó f'\left(x\right) bằng 0 hoặc không xác định.

3. Lập bảng biến thiên.

4. Từ bảng biến thiên suy ra các điểm cực trị.

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-x\left(x^2-3\right). Khẳng định nào dưới đây đúng?

A
Hàm số đạt cực đại tại x_1=0 và đạt cực tiểu tại x_2=\sqrt{3}.
B
Phương trình y'=0 có 2 nghiệm là x_1=0 và x_2=\sqrt{3}.
C
Hàm số có 3 cực trị.
D
Hàm số đạt cực tiểu tại x_1=-1 và đạt cực đại tại x_2=1.

 

Định lý 2: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm cấp hai trong khoảng \left(x_0-h;x_0+h\right), với h>0. Khi đó:

a) Nếu f'\left(x_0\right)=0,f''\left(x_0\right)>0 thì x_0 là điểm cực tiểu;

b) Nếu f'\left(x_0\right)=0,f''\left(x_0\right)< 0 thì x_0 là điểm cực đại.

Áp dụng Định lý 2 ta có qui tắc sau đây để tìm cực trị của hàm số.

Qui tắc 2:

1. Tìm tập xác định.

2. Tính f'\left(x\right). Giải phương trình f'\left(x\right)=0 và kí hiệu x_i (i=1,2,...,n) là tập các nghiệm của nó.

3. Tính f''\left(x\right) và f''\left(x_i\right).

4. Dựa vào dấu của f''\left(x_i\right) suy ra tính chất cực trị của điểm x_i.

 

Luyện tập

 
 
 

Tìm các điểm cực trị của hàm số y=\dfrac{x^4}{4}-2x^2+6.

Giải:

Hàm số xác định với mọi x\in\mathbb{R}.

f'\left(x\right)=x^3-4x=x\left(x^2-4\right)f'\left(x\right)=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x_1=0\\x_2=-2\\x_3=2\end{aligned}\right.

f''\left(x\right)=3x^2-4.

Với x_1=0 ta có f''\left(0\right)  0 \Rightarrow x_0=0 là điểm .

Với x_2=-2 ta có f''\left(-2\right)  0 \Rightarrow x_2=-2 là điểm .

I. Khái niệm cực đại, cực tiểu

Luyện tập

 
 
 

Hàm số y=-x^2+1 có bảng biến thiên và đồ thị như hình dưới đây.

Hàm số có đạo hàm y'=0 tại x=.

Trên khoảng \left(-\infty;+\infty\right) hàm số đạt giá trị lớn nhất bằng  tại x=.

 

Định nghĩa: Hàm số y=f\left(x\right) xác định và liên tục trên khoảng \left(a;b\right) (có thể a là -\inftyb là +\infty ) và điểm x_0\in\left(a;b\right).

a) Nếu tồn tại số h>0 sao cho f\left(x\right)< f\left(x_0\right) với mọi x\in\left(x_0-h;x_0+h\right) và x\ne x_0 thì ta nói hàm số f\left(x\right) đạt cực đại tại x_0.

b) Nếu tồn tại số h>0 sao cho f\left(x\right)>f\left(x_0\right) với mọi x\in\left(x_0-h;x_0+h\right) và x\ne x_0 thì ta nói hàm số f\left(x\right) đạt cực tiểu tại x_0.

Chú ý:

1) Nếu hàm số f\left(x\right) đạt cực đại (cực tiểu) tại x_0 thì x_0 được gọi là điểm cực đại (điểm cực tiểu) của hàm số; f\left(x_0\right) được gọi là giá trị cực đại (giá trị cực tiểu) của hàm số, kí hiệu là f_{CĐ} (f_{CT}), còn điểm M\left(x_0;f\left(x_0\right)\right)  được gọi là điểm cực đại (điểm cực tiểu) của đồ thị hàm số.

2) Các điểm cực đại và cực tiểu được gọi chung là điểm cực trị. Giá trị cực đại (giá trị cực tiểu) còn gọi là cực đại (cực tiểu) và được gọi chung là cực trị của hàm số.

3) Nếu  hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm trên \left(a;b\right) và đạt cực đại hoặc cực tiểu tại x_0 thì f'\left(x_0\right)=0.

II. Điều kiện đủ để hàm số có cực trị

Định lý 1:  Giả sử hàm số y=f\left(x\right) liên tục trên khoảng K=\left(x_0-h;x_0+h\right) và có đạo hàm trên K hoặc trên K\backslash\left\{x_0\right\}, với h>0.a) Nếu f'\left(x\right)>0 trên khoảng \left(x_0-h;x_0\right) và f'\left(x\right)< 0 trên khoảng \left(x_0;x_0+h\right) thì x_0 là một điểm cực đại của hàm số f\left(x\right).

b)  Nếu f'\left(x\right)< 0 trên khoảng \left(x_0-h;x_0\right) và f'\left(x\right)>0 trên khoảng \left(x_0;x_0+h\right) thì x_0 là một điểm cực tiểu của hàm số f\left(x\right).

    

 

Luyện tập

 
 
 

Tìm các điểm cực trị của hàm số y=-x^2+1.

Giải:

Hàm số xác định với mọi x\in\mathbb{R}.

f'\left(x\right)=-2x ; f'\left(x\right)=0\Leftrightarrow x=0.

Bảng biến thiên

Nhìn vào bảng biến thiên hãy cho biết khẳng định nào dưới đây đúng?

Hàm số đạt cực tiểu bằng 1 tại x=0.
Hàm số đạt cực đại bằng 0 tại x=1.
Hàm số không có điểm cực trị.
Điểm \left(0;1\right) là điểm cực trị của đồ thị hàm số.

III. Qui tắc tìm cực trị

Qui tắc 1:

1. Tìm tập xác định.

2 Tính f'\left(x\right) . Tìm các điểm tại đó f'\left(x\right) bằng 0 hoặc không xác định.

3. Lập bảng biến thiên.

4. Từ bảng biến thiên suy ra các điểm cực trị.

 

Luyện tập

 
 
 

Cho hàm số y=-x\left(x^2-3\right). Khẳng định nào dưới đây đúng?

A
Hàm số đạt cực đại tại x_1=0 và đạt cực tiểu tại x_2=\sqrt{3}.
B
Phương trình y'=0 có 2 nghiệm là x_1=0 và x_2=\sqrt{3}.
C
Hàm số có 3 cực trị.
D
Hàm số đạt cực tiểu tại x_1=-1 và đạt cực đại tại x_2=1.

 

Định lý 2: Giả sử hàm số y=f\left(x\right) có đạo hàm cấp hai trong khoảng \left(x_0-h;x_0+h\right), với h>0. Khi đó:

a) Nếu f'\left(x_0\right)=0,f''\left(x_0\right)>0 thì x_0 là điểm cực tiểu;

b) Nếu f'\left(x_0\right)=0,f''\left(x_0\right)< 0 thì x_0 là điểm cực đại.

Áp dụng Định lý 2 ta có qui tắc sau đây để tìm cực trị của hàm số.

Qui tắc 2:

1. Tìm tập xác định.

2. Tính f'\left(x\right). Giải phương trình f'\left(x\right)=0 và kí hiệu x_i (i=1,2,...,n) là tập các nghiệm của nó.

3. Tính f''\left(x\right) và f''\left(x_i\right).

4. Dựa vào dấu của f''\left(x_i\right) suy ra tính chất cực trị của điểm x_i.

 

Luyện tập

 
 
 

Tìm các điểm cực trị của hàm số y=\dfrac{x^4}{4}-2x^2+6.

Giải:

Hàm số xác định với mọi x\in\mathbb{R}.

f'\left(x\right)=x^3-4x=x\left(x^2-4\right)f'\left(x\right)=0\Leftrightarrow\left[{}\begin{aligned}x_1=0\\x_2=-2\\x_3=2\end{aligned}\right.

f''\left(x\right)=3x^2-4.

Với x_1=0 ta có f''\left(0\right)  0 \Rightarrow x_0=0 là điểm .

Với x_2=-2 ta có f''\left(-2\right)  0 \Rightarrow x_2=-2 là điểm .

4
14 tháng 10 2021

làm thế này thì chết mất

14 tháng 10 2021

độc kéo xuống thôi cũng lâu nx