K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

19 tháng 7 2019

vc cj

19 tháng 7 2019

um

19 tháng 7 2019

- T thấy t quê vler :'<

19 tháng 7 2019

haizzzz

19 tháng 7 2019

o_o vler

19 tháng 7 2019

hoang mang quá

nhất là ở phố đi bộ :v

18 tháng 9 2019

cc..... điêu vãi trưởng , mik thấy girl quê còn trưởng thành hơn nhìu

cái lũ xúc vật không hơn không kém! Suốt ngày chửi đam mỹ, hủ là lũ đĩ. Oẹ, t hỏi chúng mài cái này : điếm nó phải ngủ vs trai các cái, còn hủ mà là điếm thì vô khách sạn ngồi ngắm trai vs trai thôi à :D thế thì hót phân đổ vào mồm mà ăn. Còn đam mỹ thì sao? Bách hợp thì sao? Fanfiction thì sao? lũ như chúng mài mà có quyền ghét LGBT á, người ta chưa ghét thì thôi chứ tuổi l mà đòi ghét...
Đọc tiếp

cái lũ xúc vật không hơn không kém! Suốt ngày chửi đam mỹ, hủ là lũ đĩ. Oẹ, t hỏi chúng mài cái này : điếm nó phải ngủ vs trai các cái, còn hủ mà là điếm thì vô khách sạn ngồi ngắm trai vs trai thôi à :D thế thì hót phân đổ vào mồm mà ăn. Còn đam mỹ thì sao? Bách hợp thì sao? Fanfiction thì sao? lũ như chúng mài mà có quyền ghét LGBT á, người ta chưa ghét thì thôi chứ tuổi l mà đòi ghét người ta. Thời đại thế kỉ 21 rồi mà còn xuất hiện cái lũ tối cổ như vậy có mà bây giờ 1 chồng 2 vợ, đô hộ, vua với quan còn tồn tại đến bây giờ. Người ta sinh ra ở một thân thể không được đúng như người ta mong muốn, mình là người có ăn học đàng hoàng phải có những suy nghĩ tích cực hơn bố mẹ chúng ta, ông bà chúng ta chứ. Bố mẹ ông bà là vì không được ăn học như chúng ta mới cổ hủ như vậy, bộ chúng mài nghĩ LGBT không được kết hôn à? họ chỉ thua kém là k sinh đẻ được chứ có khi họ còn văn minh hơn lũ nghiệp tụ vành môi như lũ chúng mài nhé :D ở đấy bày đặt Anti

2
27 tháng 8 2021

nói như bị LGBT v

8 tháng 9 2023

gút chóp pẹn ưi

cái lũ xúc vật không hơn không kém! Suốt ngày chửi đam mỹ, hủ là lũ đĩ. Oẹ, t hỏi chúng mài cái này : điếm nó phải ngủ vs trai các cái, còn hủ mà là điếm thì vô khách sạn ngồi ngắm trai vs trai thôi à :D thế thì hót phân đổ vào mồm mà ăn. Còn đam mỹ thì sao? Bách hợp thì sao? Fanfiction thì sao? lũ như chúng mài mà có quyền ghét LGBT á, người ta chưa ghét thì thôi chứ tuổi l mà đòi ghét...
Đọc tiếp

cái lũ xúc vật không hơn không kém! Suốt ngày chửi đam mỹ, hủ là lũ đĩ. Oẹ, t hỏi chúng mài cái này : điếm nó phải ngủ vs trai các cái, còn hủ mà là điếm thì vô khách sạn ngồi ngắm trai vs trai thôi à :D thế thì hót phân đổ vào mồm mà ăn. Còn đam mỹ thì sao? Bách hợp thì sao? Fanfiction thì sao? lũ như chúng mài mà có quyền ghét LGBT á, người ta chưa ghét thì thôi chứ tuổi l mà đòi ghét người ta. Thời đại thế kỉ 21 rồi mà còn xuất hiện cái lũ tối cổ như vậy có mà bay giờ 1 chồng 2 vợ, đô hộ, vua với quan còn tồn tại đến bây giờ. Người ta sinh ra ở một thân thể không được đúng như người ta mong muốn, mình là người có ăn học đàng hoàng phải có những suy nghĩ tích cực hơn bố mẹ chúng ta, ông bà chúng ta chứ. Bố mẹ ông bà là vì không được ăn học như chúng ta mới cổ hủ như vậy, bộ chúng mài nghĩ LGBT không được kết hôn à? họ chỉ thua kém là k sinh đẻ được chứ có khi họ còn văn minh hơn lũ nghiệp tụ vành môi như lũ chúng mài nhé :D ở đấy bày đặt Anti

8
9 tháng 7 2019

chị ơi, ăn gì em cúng!

9 tháng 7 2019

- Có gì đó sai sai :(

- Họ vẫn sinh đẻ được mà nhưng với 1 cách hơi khác thôi :)

- Họ có thể ghép tử cung mà ( đối với những người có điều kiện ) :)

- Với lại, bây giờ xã hội đã công nhận LGBT rồi mà :)

- Chỉ là trong xã hội còn 1 số thành phần sukvat''ss thôi mà :'<

9@1 này!Bây giờ nhìn lại, 4 năm cấp 2 sao mà ngắn ngủi đến vậy. Còn mấy tháng nữa thôi là chúng mình xa nhau rồi . Nhớ ngày nào mới bước chân vào lớp đứa nào cũng ngây ngô, ngốc nghếch vậy mà bây giờ đều sắp trở thành những cô, cậu học sinh cấp 3 rồi. Nhanh thật đấy! Tớ muốn thời gian trôi thật chậm để được nhìn ngắm các cậu, mỗi người, nhiều hơn 1 chút . Vì tớ biết...
Đọc tiếp

9@1 này!
Bây giờ nhìn lại, 4 năm cấp 2 sao mà ngắn ngủi đến vậy. Còn mấy tháng nữa thôi là chúng mình xa nhau rồi . Nhớ ngày nào mới bước chân vào lớp đứa nào cũng ngây ngô, ngốc nghếch vậy mà bây giờ đều sắp trở thành những cô, cậu học sinh cấp 3 rồi. Nhanh thật đấy!
Tớ muốn thời gian trôi thật chậm để được nhìn ngắm các cậu, mỗi người, nhiều hơn 1 chút . Vì tớ biết rằng, thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa, sẽ không còn những lần chạy đuổi nhau ngoài hành lang, không còn những ngày trêu đùa giấu sách vở, hay những lần cả lớp cùng bao che lỗi lầm của nhau,…tất cả rồi cũng sẽ trở thành ký ức những ký ức mà thôi:(. Tớ tin rằng tất cả chúng ta không ai có thể quên được những ký ức tuổi học trò vô tư, hồn nhiên đấy !:(
Ước gì thời gian ngừng trôi để chúng ta không bao giờ phải nói lời tạm biệt….:(☹️:(

0
Tuổi học trò có biết bao chuyện buồn vui, hờn giận, nhớ nhung... rồi tất cả cũng trở thành những kỉ niệm đáng yêu đáng nhớ trong cuộc đời mỗi chúng ta. Với tôi, kỉ niệm không thể phai mờ trong tâm trí là ngày tổng kết năm học lớp Năm. Dường như đó cũng là một ngày tổng kết cấp học, để rồi từ đó, cuộc đời chúng tôi bước sang một trang mới. Ngày chia tay hội tụ bao tình...
Đọc tiếp

Tuổi học trò có biết bao chuyện buồn vui, hờn giận, nhớ nhung... rồi tất cả cũng trở thành những kỉ niệm đáng yêu đáng nhớ trong cuộc đời mỗi chúng ta. Với tôi, kỉ niệm không thể phai mờ trong tâm trí là ngày tổng kết năm học lớp Năm. Dường như đó cũng là một ngày tổng kết cấp học, để rồi từ đó, cuộc đời chúng tôi bước sang một trang mới. Ngày chia tay hội tụ bao tình cảm yêu mến xúc động dạt dào.
Tôi còn nhớ đó là chiều thứ ba. Hôm ấy, các bạn lớp tôi ai cũng đến dự đầy đủ. Ai nấy đều có vẻ mặt hớn hở vui tươi vàmặc đồng phục gọn gàng. Khi cả lớp đã đến hết, bạn lớp trưởng nhắc các bạn xếp lại bàn ghế ngay ngắn. Cô giáo bước vào lớp, chúng tôi đứng dậy chào. Cô mặc bộ quần áo thường ngày, nét mặt cô hiền hậu. Cô mời chúng tôi ngồi xuống và yêu cầu cả lớp trật tự để buổi lễ tổng kết được bắt đầu. Lúc nãy cả lớp còn ồn ào nhưng bây giờ đã im lặng ngay. Thoạt đầu, khi nghe cô khen ngợi thành tích chung của lớp ai cũng vui vẻ, hài lòng vì nghĩ rằng trong thành tích chung ấy có sự đóng góp của mình. Nhưng khi nghe cô chỉ ra những hạn chế còn tồn tại ai cũng cảm thấy xấu hổ vì chợt thấy bóng dáng mình trong đó. Một số bạn đã đứng lên nhận lỗi và hứa sẽ cố gắng sửa chữa để cô vui lòng. Nghe vậy cô giáo đã bớt lo lắng về chúng tôi, những học sinh trong mắt cô vẫn còn rất bé nhỏ ngây thơ, và cô nở một cụ cười rạng rỡ.
Tiếp đó, cô căn dặn chúng tôi một câu mà đến giờ tôi vẫn khắc ghi trong lòng: “Như vậy là năm học lớp Năm và cũng là năm năm dưới mái trường tiểu học đã trôi qua trong cuộc đời các em. Dù cô chỉ dạy các em một năm học cuối cấp nhưng cô nhận thấy các em đã rất cố gắng để đạt thành tích cao nhất trong suốt năm năm học. Tuy vẫn còn một sô bạn yếu kém chưa cố gắng nhưng cô tin các học sinh của cô sẽ có tự tin để bước vào một chặng đường vô cùng gian khổ, vất vả phía trước. Năm học tới, cô sẽ không còn dạy các em nữa nhưng cô hi vọng dù không có cô thì các em vẫn cố gắng trong học tập, lao động và nghe lời các thầy cô giáo mới. Cả lớp hãy hứa với cô đi!”. Nói đến đây thì cô dừng lại, những giọt nước mắt tràn ra trên hai má cô làm cho cả lớp không khỏi xúc động. Lớp chúng tôi là lớp đầu tiên mà cô làm chủ nhiệm. Với lớp, cô đã ân cần biết mấy, cô đã mang tất cả nhiệt huyết của tuổi trẻ để dạy dỗ và yêu thương chúng tôi. Bao nhiêu kỉ niệm về những ân nghĩa cô trò chợt ùa về. Vậy mà cô trò chúng tôi lại sắp phải xa nhau. Các bạn gái xúc động quá đã thút thít khóc. Tôi thì dù đã cố gượng cơn xúc động nhưng nước mắt cứ ứa ra ướt đẫm hai bên má. Cả lớp nghẹn ngào không ai nói được câu nào dù là để đáp lại lời cô. Cô giáo đã tin các học sinh yêu quý của cô sẽ có đủ vững vàng để tiến bước trên con đường này. Mai sau, khi lên cấp cao hơn, nếu gặp khó khăn, các em hãy về đây, cô sẵn sàng giúp đỡ các em và tiếp thêm sức mạnh để các em có thể vững tin trên con đường học tập. Cô tin ở các em!”. Những lời nói của cô thúc giục và làm cho chúng tôi vững tin hơn bao giờ hết. Tôi cảm thấy những lời ấy thật thấm thìa biết bao! Chúng như chiếc khăn mềm mại thấm nhanh những giọt nước mắt trên mỗi khuôn mặt chúng tôi. Rồi cô giáo tổ chức buổi liên hoan ngọt cuối cùng. Cô nói đây là buổi tổng kết nên mọi người hãy vui vẻ nói rồi cô hát tặng chúng tôi, kể cho chúng tôi nghe những câu chuyện cười. Thế là các bạn vui vẻ hẳn lên. Nắng vàng tươi trên sân ngày cuối cùng chúng tôi là học sinh tiểu học, không bỏ lỡ khoảnh khắc đẹp đẽ đó, chúng tôi mời cô ra chụp ảnh kỉ niệm. Buổi tổng kết ai nấy đều lưu luyến và điều hứa sẽ thi tốt để cô vui lòng.
Ngày tổng kết năm học lớp Năm đã qua từ rất lâu nhưng nó chất chứa nhiều tình cảm xúc động trong tuổi học trò của em. Giờ đây đã lớn khôn, nghĩ về ngày ấy, tôi không khỏi tiếc nuối nhưng nhiều hơn vẫn là quyết tâm học tập để xứng đáng với những kỉ niệm đẹp đẽ của tuổi thơ.

Hu hu mình muốn tuổi học trò kéo dài mải mãi

0
Hải Phòng ngày 04 tháng 10 năm 2035Tuyền thân mến, Khang đây.Vậy là đã hơn 20 năm rồi kể từ lần cuối chúng mình gặp nhau nhỉ! sao hôm trước lớp mình họp lớp cậu lại không đi, các bạn đến đông đủ lắm, thiếu mỗi cậu thôi. Bây giờ trông ai cũng xinh và sự nghiệp thành đạt lắm, gặp ngoài đường mà không nhận ra luôn. Trường mình cũng khác xưa nhiều rồi. Mình viết thư này để kể...
Đọc tiếp

Hải Phòng ngày 04 tháng 10 năm 2035

Tuyền thân mến, Khang đây.

Vậy là đã hơn 20 năm rồi kể từ lần cuối chúng mình gặp nhau nhỉ! sao hôm trước lớp mình họp lớp cậu lại không đi, các bạn đến đông đủ lắm, thiếu mỗi cậu thôi. Bây giờ trông ai cũng xinh và sự nghiệp thành đạt lắm, gặp ngoài đường mà không nhận ra luôn. Trường mình cũng khác xưa nhiều rồi. Mình viết thư này để kể cho cậu nghe về sự thay đổi của trường trung học cơ sở Bạch Đằng 20 năm qua nhé.

20 năm trôi qua, đủ để cho mỗi người gây dựng cho mình một cơ ngơi vững trãi. Mình cũng vậy, ước mơ nhỏ bé thống trị thế giới của mình đang trở thành hiện thực cậu ạ, hiện tại tớ đang giữ cương vị làm bộ trưởng bộ quốc phòng kiêm bộ trưởng bộ giáo dục và đang mon men đến ghế chủ tịch nước.

Nếu cậu đang thắc mắc sao tớ vừa đẹp trai, thông minh và đa tài như vậy thì đây chính là bí mật mà tớ không thể bật mí. À mà cậu đã lấy chồng chưa ? hình như là chưa hả. Tớ thì chủ nhật tuần này lấy vợ thứ hai mươi rồi, cô ấy 18 tuổi, là người mẫu ảnh, xinh lắm.

À hôm trước ngày 29 tháng 4 , Nhi đạp xích lô sang nhà tớ để báo về ngày họp lớp. đang lắm việc nhưng cứ nghĩ đến việc gặp lại các bạn và ôn lại kỉ niệm xưa thì mình gấp luôn quyển sách :"Thôn tính nước Mỹ và cách trở thành bất tử", nhảy lên xích lô để Nhi đèo đến lớp. Ôi, hôm nay mới có cơ hội để ngắm nhìn con đường đến trường mà ngày xưa mình vẫn đi học.

Đường được làm mới hoàn toàn, những hàng cây phượng vỹ tỏa bóng xanh rờn, bông hoa phượng đỏ tỏa sắc dưới ánh nắng chói chang. Ngắm nhìn mãi mà tự nhiên cái cảm giác nôn nao, bồi hồi của ngày đầu tiên đi học ùa về. Ôi, ngôi trường Hồng Bàng thân yêu gắn bó 3 năm cuối cấp của ta đã thay đổi quá nhiều.
Nhìn từ xa, trường Hồng Bàng trông nổi bật hẳn với những ngôi nhà xây san sát bên cạnh trường, sơn lại màu trắng của hòa bình, của sự to do, bình đẳng, trường được mở rộng lan ra 5000m2, trên sân không có một mẩu rác nào cả.

Thầy hiệu trưởng cho xây thêm 6 dãy nhà, mỗi dãy có 8 tầng, mỗi tầng được xây 5 phòng học, ở hàng lang mỗi phòng học đặt 5 chậu hoa hồng đỏ và trắng, bông hoa nở rộ làm tôn lên vẻ thanh tú của chậu hoa đúc từ bạch kim và đính đá sa-phia đỏ. Trường còn có sân đá bóng mini đủ rộng cho học sinh chạy vài chục vòng mỗi khi bị phạt, một sân golf với bãi cỏ xanh mướt như trong tác phẩm "Cảnh ngày xuân" trích từ Truyện Kiều của Nguyễn Du, đặc biệt là bể bơi sâu 25m, thách thức giới hạn của bất cứ vận động viên nào trên thế giới.

Trên mỗi dãy nhà có một khu vui chơi để giải tỏa tâm lý và stress của học sinh mỗi khi bị căng thẳng.
Khu căn-tin của trường bây giờ được xây lại, đổi tên thành "Thiên đường ẩm thực" có từ những món đơn giản như bánh đa, phở cuốn đến những món đặc biệt như thịt sư tử quay cả con nhồi trứng cá hồi và rắc 2 cây vàng bốn số chín ăn được.

Ở mỗi dãy nhà luôn có thang máy để học sinh leo lên đỡ mỏi chân, trong thang máy luôn có tủ lạnh để thức ăn cho học sinh khi đợi lên lớp., và đặc biệt nhất đồ ăn tất cả đều miễn phí.

Ghé tạm vào một phòng học, tớ thấy thiết bị ngày càng hiện đại hơn, phòng có 3 chiếc điều hoà, bàn ghế được làm từ gỗ lim nghìn năm tuổi với chiều rộng chưa từng có và chiều dài chưa từng gặp . Ở cuối lớp là tủ để chứa đồ, mỗi học sinh được phát cho một chiếc IPAD đính chi chít kim cương và 1 chiếc iporn 18 được làm từ vàng ròng. Phát triển, hiện đại là vậy nhưng học sinh trong trường vẫn chăm ngoan học hành mà không hề lơ đãng.

Ở khuôn viên trường vẫn có những cây xanh tốt, từ cây rau ngót đến cây ăn thịt người thải ra kim cương , giúp học sinh phát triển môn sinh học. Thấy trường thành phát triển như vậy mà tớ cũng thấy vui vì dự án 200 nghìn tỉ cho giáo dục nước nhà mà tớ thực hiện mà triường ta mới đẹp và chât lượng tốt như vậy. Mặc dù mọi thứ thay đổi quá nhiều trong 20 năm qua nhưng ngôi trường mà những kỉ niệm khi xưa ùa về trong tâm trí tớ.

Đang rảo bước trên sân trường lát bạch kim thì bỗng nghe tiếng gọi "Khang đẹp trai ơi" "My idol" "oppa".... Thoạt đầu cứ tưởng fan hâm mộ của mình nhưng nhìn kĩ thì toàn bọn trong lớp. Trời ơi, thằng Thụ béo ngày xưa giờ đang làm phụ hồ ở trường mầm non nhìn mà mất hết cảm tình.

Thằng Đức, Thịnh, Phùng, Hạnh , Diễm ngày xưa học giỏi lắm. Lúc ra trường bọn nó cùng thành lập công ty. Ban đầu, phát đạt lắm, nhưng về sau mình ghét mình cắt hết cc gì đéo dịch được . Đâm ra cả lũ phải vượt biên chốn nợ. Thấy cũng tội mà thôi cũng kệ. À, cậu nhớ Nguyệt ngày xưa gầy còm không, bây giờ lớn lắm, 1m70 rồi, làm siêu mẫu cho công ti con của tớ, vẫn dễ thương như ngày nào. Thu vừa bay từ LoL Angeles về, nghe đồn là tú bà,buôn người từ bên ấy về đây, thế mà không bị phát hiện, tài thật!!

À, đúng rồi, còn nhi nữa. Ngày xưa cao ráo, xinh gái là vậy nhưng do "ăn mảnh" nên không lớn lên được phân nào. Cường bây giờ nổi tiếng lắm, làm đầu gấu nổi tiếng ở Hải Phòng, Biệt danh là Cường đi đến đâu người ta cũng kiếng nể. Đang nói chuyện thì nghe tiếng cô Như :" Chà! Khang về rồi đấy à, em đi cùng bọn nào đây. Quay lại, thấy cô Như mỉm cười rơi nước mắt chạy đến ôm mình.

Nghe cô kể Phú và Dũng đều lấy vợ rồi, vợ chúng nó xinh lắm, cô Như cũng được bế cháu rồi. Nói chuyện với cô một lúc mà thấy cô hiền hẳn đi,không như dạo trước. Cả lớp dẫn cô đi chuỗi nhà hàng 18 sao do Hạnh mở. Nói chuyện mãi, đến lúc cô phải về, mọi người đều ứa nước mắt mà tạm biệt cô. Đi đến cổng trường thì gặp cô Hải, cô không khóc mà cô mỉm cười chào đón bọn tớ. Con bông nhà cô ấy bây giờ lớn rồi,xinh lắm, gần bằng vợ tớ luôn, có con rồi. Bọn tớ về nhà cô ăn bữa trưa rồi mới đứa nào về nhà đứa ấy.

Thời gian trông qua nhanh thật đấy. Thấy lâu rồi cậu chưa về, Khi ra tù, nhớ về chơi nhé, rồi chúng mình hẹn các bạn vào ngày đẹp trời. Lúc đấy chắc chúng mìh cũng phải 50 tuổi rồi nhưng tớ sẽ đợi cậu về để thấy sự đổi mới của trường ta..

MONG CẬU SỚM RA TÙ
Bạn gần thân
Khang
Đỗ Mạnh Khang.
Nguồn: group học văn

3
1 tháng 5 2019

Vợ thứ hai mươi ?

1 tháng 5 2019

:v

Năm học mới đã tới, chợt nghe lòng phơi phới, trường mới, bạn mới và tất cả đều mới.Những chiếc áo dài thướt tha, lướt qua.Ôi thật là xinh quá, dzui quá (khà khà). Lớp mà nam còn ít hơn là nữ.Mà mấy bà còn hung dữ, nhưng được cái lại rất xinh và cũng rất nhiệt tình, nên chúng mình mới khổ, bị đè đầu cưỡi cổ, bị sai vặt tùm lum. Nhất là nhỏ lớp trưởng cứ bắt mình làm...
Đọc tiếp

Năm học mới đã tới, chợt nghe lòng phơi phới, trường mới, bạn mới và tất cả đều mới.Những chiếc áo dài thướt tha, lướt qua.Ôi thật là xinh quá, dzui quá (khà khà). Lớp mà nam còn ít hơn là nữ.Mà mấy bà còn hung dữ, nhưng được cái lại rất xinh và cũng rất nhiệt tình, nên chúng mình mới khổ, bị đè đầu cưỡi cổ, bị sai vặt tùm lum. Nhất là nhỏ lớp trưởng cứ bắt mình làm gương.Cứ kiểm tra bài tập, cứ không làm thì méc cô.Nhiều lúc ăn zero, còn nhỏ thì cười hô hô.Chỉ biết trách cái số cho gặp nhỏ chưa bồ. Đến 1 ngày chịu không nổi, ăn gối xôi cũng không dzô, cầm quyển tập chọi lên tường, nhỏ lớp trưởng chỉ nín câm, rồi âm thầm quay bước đi, nghe thiên hạ đã đồn rắng: nước mắt nhỏ đã nghẹn ngào tuôn rơi Kể từ ngày hôm đó, nhỏ cũng không la ló và cũng không thèm ngó, để mình qua 1 xó, chẳng còn ai chăm lo, và mình tìm thấy tư do, nhưng lại thiếu cái gì, khiến cho mình lại khó chịu. [Nữ:] Nắng lấp lánh trên cao bầy chim hót. Khẽ tiếng nói em yêu anh rồi. Vì anh ngốc anh đâu biết được. Thì em cứ ngu ngơ thế thôi. Cứ lóc chóc trêu anh vậy thôi đó. Và em ước mong sẽ có ngày Được nghe tiếng anh yêu nói rằng:\" I LOVE U\" [Nam:] Thôi thì làm con trai đã có lỗi thì xin lỗi :\"bạn đừng giận mình nữa nha, mình biết lỗi rồi mà, mình xin hứa về sau sẽ không hay nổi cáu, ngoan ngoãn mà lắng nghe những gì bạn sai bảo\" Thông minh thường xuyên tự nhiên ngu đột xuất.Nói ra 1 câu hứa đến bây giờ còn thấy hố.Trở thành 1 thằng ngố, giống như là tì nô, còn nhỏ là phú hộ, thoã sức mà đô hộ. Mua bánh tráng, mua nước ngọt, xách đôi giày, xách cái cặp, cái gì mình cũng gặp.Ôi thật là mất mặt trước cái lũ con trai, chúng nó cứ đùa dai, nhỏ thì cứ ra oai, thật tội nghiệp đời trai của mình. Vậy mà bây giờ còn nảy sinh cái trò mới.Phát cho mình cái Sphone, xái cái SIM Couples, bắt mình làm xe ôm những lúc khi nhỏ chán, không thì làm ông tám, ngồi thâu đêm suốt sáng.Nhưng mà...1 thời gian tiếp xúc..1 thời gian bị hành hạ...Và mình đã nhận ra, đắng sau cái ác ma...nhỏ thật là tốt bụng và thật là đáng yêu..giống như 1 thiên thần..^^ [Nữ:] Nắng lấp lánh trên cao bầy chim hót. Khẽ tiếng nói em yêu anh rồi. Vì anh ngốc anh đâu biết được. Thì em cứ ngu ngơ thế thôi. Cứ lóc chóc trêu anh vậy thôi đó. Và em ước mong sẽ có ngày Được nghe tiếng anh yêu nói rằng:\" I LOVE U\" [Nam:] Bắt đầu biết vuốt gel...Bắt đầu biết style. Bắt đầu thích novou và bắt đầu thích đô hơn. Bắt đầu nghĩ vu vơ...Bắt đầu biết mộng mơ. Bắt đầu thích làm thơ rồi bắt đầu làm rapper. Kể từ ngày hôm đó và con mắt cứ hay nhòm ngó, về những nơi có nhỏ.Rồi từng bước chăm lo đến đám bạn thân của nhỏ...để mọi đều chưa rõ về nhỏ giờ sẽ được sáng tỏ. Và khi màn đêm buông xuống, có 1 bóng đèn hiu hắt, 1 bóng người đang cậm cụi học bài.Vì tương lai ngày mai, và vì 1 người con gái.Không 1 ai chê bai, vì mình trai tài gái sắc [Nam] Ê! Nhỏ lớp trưởng [Nữ] Có chuyện gì hông nhóc! [Nam] Tối thứ bảy tuần này bà có bận cái gì hông? [Nữ] Cũng hông biết nữa..có gì hok nè? [Nam] Thì tui có 2 tấm vé..được người ta cho free...nếu bà rãnh thì cùng đi...sao hã?? [Nữ] Tự nhiên tốt quá ha?Có ý đồ gì hok dzạ? [Nam] Hông có gì hết mà...quyết định dzậy nha..đúng 7h tối ở GALAXY...không gặp không về..^^ Chải chuốt vuốt gel...điệu gần 3 tiếng đồng hồ, cả chục bộ đồ mà chẳng cái nào vừa ý.Mang giày allstar cộng thêm cái áo Lacoste và cái quần Levi\'s, trông mình cũng bảnh trai. Đi ngang tiệm hoa, mua cho nàng 1 bó, xinh xinh nhỏ nhỏ thêm ngày hoa hồng.Vì hôm nay là ngày quan trọng bấy lâu nay mình chờ mong.Lời tỏ tình đầu lòng cầu mong sẽ thành công. 1 phút..2 phút còn gần cả 100 phút.Biết nói gì mơ mộng cho nhỏ sẽ rung động.1 giọt...2 giọt...rồi cơn mưa ào tới, cuốn trôi niềm phấn khởi, những hy vọng dần vơi.Chờ 1 tiếng rồi 2 tiếng...nhìn dòng người ra vào, tay trong tay cười nói,chỉ riêng mình thấy nhói.Rồi nghe tiếng bàn tán, có 1 vụ tai nạn, là 1 cô gái trẻ, trên người đầy máu me. Chạy khắp nơi tìm kiếm, cầu mong xin đừng là nhỏ nha, cầu mong nhỏ đừng tới, mình chờ đợi cũng không sao.Nhưng mà đến hiện trường nhìn thấy người đang bị thương, đúng là nhỏ lớp trưởng, cái người mà tui đang thương..T_T Ôm chặt nhỏ vào lòng, thật xót xa thật ra rứt.Đừng có gì nha ấy, vì mình chưa kịp cho ấy biết:\" Mình thích ấy biết mấy, mình muốn được bên ấy, quan tâm chăm sóc và bảo vệ cho ấy suốt đời\". [Nữ] Ngốc ơi là ngốc, tui đâu có bị gì đâu mà ông ngồi đó than khóc.Mới trật chân nên đi không được.Tại trời mưa như trút nước nên tui không đến sớm được còn không biết mà đỡ tui dậy, làm gì mà ngồi đấy.Mà sao.... ngốc quá dzậy chờ hoài mà ko thấy, thích tắm mưa ở đây lắm sao.Rồi ngày mai ông bệnh...ai làm osin cho tui...còn ai để tui bắt nạt...còn ai cùng tui đi chơi.Thiệt là ngốc quá trời! [Nam] Trời ơi trời...dzậy là hổng có sao à. Trời ơi trời...dzậy là hổng có gì à. Trời ơi trời...dzậy là tui bị hố tập 2 nữa hã trời..Chết tui rồi...T_T [Nữ] Đừng có quên những lời ban nãy ông đã nói.Có biết gì không? Những ngày qua tui chờ mong...mà ông để tui ngóng trông.đúng là...

0
#ngontinh_review Tên: ĐÔNG CHÍTác giả: Ngưng LũngThể loại: Hiện đại, điều tra phá án, gương vỡ lại lành, sạch, sủng, HE Số chương: 60 chương + 10 phiên ngoại Tình trạng: Hoàn editLâu lắm mình mới tìm được một bộ vừa làm mưa làm gió bên Trung lại được đón chào nồng nhiệt bên Việt. Trước giờ ngôn tình trinh thám luôn được độc giả săn đón nhiều nhất vì nó có tính kích thích cao và...
Đọc tiếp

#ngontinh_review
Tên: ĐÔNG CHÍ
Tác giả: Ngưng Lũng
Thể loại: Hiện đại, điều tra phá án, gương vỡ lại lành, sạch, sủng, HE
Số chương: 60 chương + 10 phiên ngoại
Tình trạng: Hoàn edit

Lâu lắm mình mới tìm được một bộ vừa làm mưa làm gió bên Trung lại được đón chào nồng nhiệt bên Việt. Trước giờ ngôn tình trinh thám luôn được độc giả săn đón nhiều nhất vì nó có tính kích thích cao và thật sự khá hay. Sau khi đọc xong Đông Chí, quả thật mình rất mãn nguyện, không giống những bộ ngôn tình trinh thám khác là có nhiều vụ án mà Đông Chí chỉ có một vụ án duy nhất kéo từ đầu đến cuối truyện, bên cạnh đó sẽ phát sinh các vụ án khác nhưng đều có liên quan đến vụ án chính này.

Mở đầu câu chuyện là cảnh nữ chính Lục Yên trong lúc vội vã chạy đến bệnh viện vô tình va phải một người rất giống cô bạn thân cấp 3 tên Đặng Mạn đã chết nhiều năm, ngay sau khi va phải người đó, những chuyện kì lạ bắt đầu xảy ra với Lục Yên.

Cũng vào khoảng thời gian đó, bạn trai cũ của Lục Yên, người năm đó bị Lục Yên đá, Giang Thành Ngật trở về thành phố S. Hai người gặp lại nhau trong buổi họp lớp cấp 3. Ngoài mặt Giang Thành Ngật ra vẻ lạnh lùng không màng thế sự nhưng trong lòng thì bắt đầu không yên, vừa cay cú vì năm đó bị Lục Yên đá vừa nhớ thương cô 📷:v . Và sau khi có người nửa đêm đến nhà Lục Yên dọa cô mà Giang Thành Ngật bắt đầu để cô “ở trọ” trong nhà mình. Cuộc sống ở chung của hai người bắt đầu.

Cùng lúc đó, những cái chết lần lượt xuất hiện, đầu tiên là cái chết của đồng nghiệp Lục Yên, tiếp theo là cái chết của nữ phụ Đinh Tịnh (Cùng học cấp 3 với nam nữ chính), từ hai cái chết đó Lục Yên càng ngày càng tin chắc vào nghi ngờ của mình, năm đó Đặng Mạn thật sự tự sát hay đã có ai sát hại cô ấy? Càng tìm hiểu thì lại càng rối loạn, không chỉ hai cái chết kể trên, lại còn đào ra được thêm 2 người đã chết nữa, mà tất cả lại đều xoay quanh hai chữ “Đông Chí”.

Đông Chí ở trong truyện không chỉ là một trong hai mươi tư tiết khí trong nông lịch theo lịch Trung Quốc cổ đại mà còn là tên một trang web bói bài Tarot do nữ phụ Đinh Tịnh lập. Không ngoa khi nói Đông Chí là một trong tích truyện tam đại quỷ của Trung Quốc (Gồm: Đông Chí, Trung Nguyên, Thanh Minh). Ngay từ cái tên Đông Chí chúng ta đã thấy nó đầy u ám và kì bí. Cũng như bộ truyện này, càng đọc càng bất ngờ, càng phải rùng mình.

Bốn người chết, tưởng chừng không chút liên quan nhưng lại liên kết cực kỳ chặt chẽ với nhau, dường như mọi người cứ ngỡ vụ án này chỉ là án liên hoàn đơn giản nhưng không ngờ nó đã kéo dài từ tận 8 năm trước cho đến thời điểm hiện tại.

Nhưng cũng nhờ những vụ án này mà Lục Yên và Giang Thành Ngật lại càng được kéo gần nhau hơn, lúc hai người làm hòa cũng là lúc chân tướng lộ rõ từng bước một. Về vấn đề tình cảm bộ này khá ngọt ngào, tuy gắn mác gương vỡ lại lành nhưng chẳng ngược chút nào, sủng ngọt có, có chút thịt vụn này, Giang Thành Ngật ngoài mặt lạnh lùng nhưng lại là sắc lang chính hiệu, hồi cấp 3 là anh tán đổ Lục Yên, coi như Lục Yên như nữ thần đời mình, đến nỗi cô ngủ chảy cả nước dãi anh còn gật đầu khen dễ thương 📷:v

Còn Lục Yên, một cô gái xinh đẹp lại chăm chỉ, không bánh bèo, tính cách rất quyết đoán, năm đó đề nghị chia tay Giang Thành Ngật cũng có lý do cả, làm đau người mình yêu cũng tự làm đau mình, thật sự do quá sợ hãi và đau khổ nên mới đề nghị chia tay. Cái này các bạn đọc sẽ rõ, mình nói ra lại mất hay.

Còn về phần vụ án, có lẽ chỉ có một vụ duy nhất nên tác giả rất chú trọng và tốn sức tìm hiểu các thứ chuyên ngành khác để áp dụng vào truyện, tác giả còn rất giỏi trong việc đánh lừa độc giả, khi bạn nghĩ người này là hung thủ sẽ tác giả lại lái ngay hướng suy nghĩ của bạn sang người khác, khi tất cả nghi vấn đều hướng vào một người thì chưa chắc người đó đã là hung thủ. Lúc đọc truyện này thật sự mình phải khen tác giả một câu là tổ lái quá mượt, trơn tru logic không bị lệch tay lái 📷:)))

Nếu những bộ trinh thám khác có thể đoán được hung thủ qua vài 3 câu phân tích thì bộ này lại khác, càng đọc những lời phân tích của công an và chuyên gia tâm lý mình càng bối rối và khó suy đoán hơn, ngoài việc chuyên gia tâm lý phân tích rất cặn kẽ và nhiều lúc khiến đứa lười động não như mình khó hiểu ra thì đọc 2 3 lần sẽ thấy rất đúng.

Để đến lúc bắt được hung thủ, mình vẫn còn hơi nghi ngờ, còn sợ tác giả lại tổ lái tiếp 📷:v Nhưng không, hung thủ này cũng khiến mình vô cùng vô cùng bất ngờ. Một người tưởng chừng mờ nhạt như một phông nền lại biến thành hung thủ tội phạm IQ cao, về sau tác giả giải thích từng lý do, nguyên nhân để xác nhận người này là hung thủ thì mình cũng phải gật gù tán thưởng là quá hợp lý.

Hình như đã nói hơi nhiều rồi, mình xin tạm dừng và tổng kết lại như sau: Truyện quá hay, càng đọc càng hứng thú, vì nó gợi sự tò mò và buộc bạn phải suy đoán. Truyện HE, có ít thịt vụn mà cũng như không vụn, ngọt ngào có đủ, phá án thì cũng quá ổn luôn. Edit thì siêu siêu mượt. Nhiệt liệt đề cử các chị mẹ cùng nhảy ♥

Review by Lạc Dung


0
Đối với nhiều người, bạn bè của họ là quan trọng nhất trong cuộc sống của họ. Những người bạn thực sự tốt luôn chia sẻ niềm vui và nỗi buồn với bạn và không bao giờ quay lưng lại với bạn. Người bạn tốt nhất của bạn có thể là người mà bạn đã biết cả đời hoặc người mà bạn đã trưởng thành.Có tất cả những thứ có thể mang lại mối quan hệ đặc biệt này. Nó có...
Đọc tiếp

Đối với nhiều người, bạn bè của họ là quan trọng nhất trong cuộc sống của họ. Những người bạn thực sự tốt luôn chia sẻ niềm vui và nỗi buồn với bạn và không bao giờ quay lưng lại với bạn. Người bạn tốt nhất của bạn có thể là người mà bạn đã biết cả đời hoặc người mà bạn đã trưởng thành.

Có tất cả những thứ có thể mang lại mối quan hệ đặc biệt này. Nó có thể là sự hồi sinh của việc tận hưởng các hoạt động tương tự và chia sẻ kinh nghiệm. Hầu hết chúng ta đã gặp một người mà chúng ta ngay lập tức cảm thấy thư giãn như thể chúng ta đã biết họ từ lâu. Tuy nhiên, bạn thực sự phải mất nhiều năm để biết một người đủ tốt để xem xét người bạn tốt nhất của bạn.

Đối với sự vĩ đại của chúng tôi, đây là người mà chúng tôi tin tưởng hoàn toàn và là người hiểu chúng tôi hơn bất kỳ ai khác. Đó là người mà bạn có thể nói hoặc cô ấy thân mật nhất

0