Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đáp án đúng: (a), (b), (c), (e)
Truyền thông tốt đẹp của dân tộc là vô cùng quý giá, góp phần tích cực vào quá trình phát triển của dân tộc và mỗi cá nhân. Vì vậy, chúng ta phải bảo vệ, kế thừa và phát huy truyền thông tốt đẹp của dân tộc để góp phần giữ gìn bản sắc dân tộc Việt N
Tán thành với quan điểm (d), (đ).
- Không tán thành với các quan điểm sau:
+ Quan điểm (a): Vì chí công vô tư là phẩm chất đạo đức đẹp và cần thiết đối với tất cả mọi người chứ không phải chỉ với người có chức, có quyền.
+ Quan điểm (b): Vì chí công vô tư đem lại lợi ích cho tập thể và cộng đồng xã hội. Mọi người đều chí công vô tư thì đất nước sẽ giàu mạnh, xã hội tốt đẹp, công bằng, cuộc sống nhân dân được ấm no, hạnh phúc.
+ Quan điểm (c): Vì phẩm chất chí công vô tư được rèn luyện ngay từ khi còn nhỏ, khi còn là học sinh thông qua lời nói và việc làm hàng ngày, trong quan hệ đối xử với mọi người xung quanh (trong gia đình, ở nhà trường và ngoài xã hội...)
án thành với quan điểm (d), (đ).
- Không tán thành với các quan điểm sau:
+ Quan điểm (a): Vì chí công vô tư là phẩm chất đạo đức đẹp và cần thiết đối với tất cả mọi người chứ không phải chỉ với người có chức, có quyền.
+ Quan điểm (b): Vì chí công vô tư đem lại lợi ích cho tập thể và cộng đồng xã hội. Mọi người đều chí công vô tư thì đất nước sẽ giàu mạnh, xã hội tốt đẹp, công bằng, cuộc sống nhân dân được ấm no, hạnh phúc.
+ Quan điểm (c): Vì phẩm chất chí công vô tư được rèn luyện ngay từ khi còn nhỏ, khi còn là học sinh thông qua lời nói và việc làm hàng ngày, trong quan hệ đối xử với mọi người xung quanh (trong gia đình, ở nhà trường và ngoài xã hội...)
a)
Có chuẩn bị trước về cách làm
Các phần nội dung để báo cáo về hoạt động của chi đội của năm học mới và năm học cũ
Tất cả các bạn đều có ý thức cao trong hoạt động của lớp, trường , chi đội.
b)
Đại hội chi đội mở ra nhằm tạo hướng tích cực học và rèn luyện đức tính của mỗi người học sinh. Tạo điều kiện và phát huy năng lực. Bầu ra các chi đội trưởng và phó để điều hành và chỉ huy toàn đội để lớp có hoạt động tốt và hạnh kiểm cao trong các năm học.
bạn ơi giải lại câu b giúp mih đề là:
EM HÃY LÀM RÕ NỘI DUNG DÂN CHỦ VÀ KỈ LUẬT
Không phải họ đẹp mà vẫn hay, mà là họ hay bởi vì họ đẹp. Nếu như tôi mà đẹp, tôi cũng sẽ hay ( cái này trong thực tế chắc mọi người hay gặp nè)
về hoàn cảnh vs phẩm chất thì theo ý kiến của mình thì cái gọi là hoàn cảnh chỉ là cái cớ cho 1 số ng vịn vào đề biện hộ cho cái phẩm chất thối nát mà thôi còn đã là con người phẩm chất tốt thì trong hoàn cảnh nào cũng vậy thôi
Nhà triết gia Hôn – bách(1723-1789) từng nói: “Con người khi mới được sinh ra vốn không thiện cũng không ác. Thiện hay ác là do hoàn cảnh tạo nên”. Mỗi môi trường đều khác nhau, nhân cách và phẩm chất con người chạy theo hoàn cảnh, nói rõ hơn là tính cách lạm dụng vào hoàn cảnh ,đó là mối quan hệ. Người nghèo có phẩm chất tốt vì họ đã trải qua khó khăn, biết khổ là gì còn người giàu từ nhỏ chỉ biết ngồi hưởng thụ.
Cuộc đời con người có sự phân chia giữa giàu và nghèo. Người sống trong hoàn cảnh giàu được ai ai yêu mến, ngưỡng mộ. Người sống trong cảnh nghèo khó quần quật làm việc kiếm ăn, bị người khác coi thường.Đó là hai hoàn cảnh khác nhau, vậy ta suy ra nhân phẩm cũng khác nhau. Người nghèo không có nhiều tiền nhưng có trái tim đầy yêu thương, thay mà đó người có tiền nhiều bao nhiêu thì cũng không mua được trái tim. Bởi vậy ý thức người nghèo ngược với người giàu. Nếu trên thế giới không có người nghèo thì không có ai làm rẫy, thuê, nhân viên để phục vụ cho nhà giàu, lúc đó có tiền cũng như không. Thế nên đừng đánh giá bên ngoài của một người nghèo, bạn phải biết cho dù hoàn cảnh như thế nào thì bản chất lương thiện vẫn là nhất.
Trong cuộc sống, có những sự thật phũ phàng mà chúng ta hoàn toàn không muốn thừa nhận. Tuy nhiên, cuộc sống là chính như vậy. Có người này thì có người khác, giàu nghèo, tốt xấu, sang hèn đó chính là xã hội. Sinh ra trong hoàn cảnh nào thì đó chính là do phúc phận của người đó.
Mình xin bổ sung thêm một số ảnh để các bạn nhận biết được "Sự Thật Phũ Phàng"

![]()


trong cuộc sống ai cung cần có phẩm chất chí công vô tư vì khi có phẩm chất đó thifsex đem lại lợi ích cho tập thể và cộng đồng xã hội,góp phần làm đất nước thêm giàu mạnh ,văn minh ,dân chủ,công bằng
- Hành vi (c), (e), (đ) thể hiện sự làm việc có năng suất, chất lượng, hiệu quả. Bởi vì Hà, chị Thuỷ và anh Tân đã biết sắp xếp thời gian hợp lí để hoàn thành tcít công việc với kết quả cao nhất.
- Hành vi (a), (b), (d) không thể hiện sự làm việc có năng suất, chất lượng, hiệu quả.
- Những việc làm thể hiện có trách nhiệm: (a), (b), (d), (đ), (g), (h).
- Những việc làm thể hiện thiếu trách nhiệm: (c), (e), (i), (k).
BCH clb có tâm quá clb hay và bổ ích nữa, tiếp tục có những topic hay để tranh luận nữa nha
nói thật chứ dạo này lên đây nếu k có mấy cái topic kia thì chỉ vào xem toán thôi ròi off chứ trên này ít sự kiện quá
haizzz, lại là 1 câu chuyện buồn.
#Góc sân si:
Bắt đầu câu chuyện từ câu nói của cô tui :"Mình đã xấu thì mình phải giỏi, đã xấu còn NGU thì xã hội ai chứa chấp". Xấu mà đức tính tốt thì không sao, chỉ là ta cần nhiều thời gian để chứng minh cho mọi người thấy. Còn mấy đứa đẹp con đường tụi nó đi thẳng tắp hơn nhiều, bọn nó đẹp, bọn nó nổ lực 1 thì mình xấu phải nổ lực 10. Nhìn mấy đứa xinh xinh nhưng trí thông minh nó chỉ có hạn :))
Mà tui nói cái này, mình xấu thì chấp nhận mình xấu đi, tội gì chụp hình rồi photoshop đăng ảnh lên mạng sống ảo? Lên mạng thấy toàn gái xinh, cứ như tụi nó kéo nhau đi phẫu thuật thẩm mĩ tập thể í. Sống thật một chút đi, mình đã xấu thì mình phải cố gắng để người ta thương cái nết, đã xấu còn mất nết thì ai chịu được.
Rồi tui nói mấy bạn xinh trai đẹp gái. Ờ, mình đẹp ai cũng biết rồi, nhưng mà tém tém lại, trời thương mới cho được cái nhan sắc, ở đó mà cứ tự cao tự đại. Thấy mà tức á.
P.s : ở trên tui chỉ nói ví dụ những khía cạnh tiêu cực thôi :))
#Góc Trả lời câu hỏi:
vẻ đẹp tâm hồn hay ngoại hình đều quan trọng như Chủ tịch HCM đã nói : có đức mà không có tài thì vô dụng, có tài mà không có đức thì làm việc gì cũng khó. Nếu như mình không đẹp thì cố gắng ăn mặc, tóc tai cho gọn gàng, sống sạch sẽ. còn mấy bạn xinh xinh mà thấy mình thiếu đạo đức quá thì nên tu lại đi.
Còn tui thấy nhiều người ngày nay đi phẫu thuật thẩm mĩ nó sao sao á. Làm người cũng nên biết hài lòng với những gì mình có đi, trời ban cho mỗi người một vẻ mà, ai cũng đẹp hết rồi con xấu nhất trở thành "hot" hả? rồi tới lúc đó lại muốn xấu :))
Phải, đó là do năng lực của họ! Vậy nên nếu sắc tự nhiên không quá kém thì thay vì dành thời gian kiếm đường làm đẹp nhân tạo thì hãy rèn luyện phẩm chất và năng lực, đúng không?
Cảm ơn vì sự nhiệt tình của bạn!
#Văn-tế-nghĩa-sĩ-cần-đọc. Hoặc-là-dài-hơn-một-bài-văn-tế.
Trong một năm, thế giới chi ra hơn ba-ngàn-tỉ-đô-la vào việc mua sắm thời trang.
Trong một năm, thế giới chi ra sáu-ngàn-tỉ-đô-la để đi du lịch.
Và trong một năm, chỉ với việc mua hoa tươi, thế giới cũng bỏ ra hơn 10 tỉ đô la. Bằng tài sản của hai người giàu nhất Việt Nam cộng lại.
Đặc điểm chung của chúng? Đẹp. Vâng, là đẹp. Người ta mua sắm quần áo, phụ kiện thời trang chủ yếu để làm đẹp bản thân, người ta bỏ tiền đi du lịch chủ yếu là để ngắm cảnh đẹp ở nhiều nơi. Và người ta mua hoa trang trí, chẳng còn mục đích nào khác ngoài làm đẹp cho không gian. Ngay cả hoa trang trí cho đám tang cũng là mục đích làm đẹp, theo một nghĩa nào đó.
Chúng ta bỏ ra một số tiền khổng lồ để phục vụ cái đẹp. Số tiền ấy không tự nhiên sinh ra, nó được đánh đổi bằng mồ hôi nước mắt, bằng lao động trí não, đôi khi cả bằng máu với một số người.
Vậy thì chúng ta đã đánh đổi rất nhiều thứ để đạt được cái đẹp, để được đến gần cái đẹp.
Cho nên, cố gắng phủ nhận cái đẹp là việc làm ngớ ngẩn. Tôi không dám nói tất cả mọi người, có thể một vài người trên thế giới đặc biệt hơn tôi - một con người tầm thường nằm giữa đám đông tầm thường như hạt cát giữa sa mạc. Có thể bạn ghét quần áo đẹp, thích quần áo xấu, có thể bạn ghét cô gái đẹp, chỉ thích cô gái xấu, có thể bạn căm thù những kẻ đẹp trai, chỉ bị quyến rũ bởi những anh nhan sắc ngang Chí Phèo, có thể bạn thấy khó chịu khi ở trong một ngôi nhà xinh xắn mà chỉ cảm thấy thoải mái khi sống trong một căn nhà như chuồng heo, có thể bạn ghét ngắm đỉnh núi mây mù tuyết phủ, ghét những dòng suối trong xanh, những đồng cỏ mơn mởn, bạn chỉ thích đồi trọc, dòng sông ô nhiễm, cây cỏ xơ xác tiêu điều... Ai mà biết được? Thế giới này cái gì cũng có thể xảy ra. Nên tôi chỉ nói về số đông tầm thường, như tôi, như một vài người mà tôi biết, tất cả những kẻ đều bị cái đẹp làm choáng ngợp, và không thể không hướng cái nhìn ngưỡng mộ về nó.
Vì lý do nào đó không biết, mẹ thiên nhiên ban cho nhiều loài một đặc tính gọi là thích cái đẹp. Rõ nhất là loài chim, rất nhiều giống có vẻ đẹp ngoại hình cực kì ấn tượng, mục đích đơn giản là thu hút bạn tình. Tôi ngờ rằng ngay cả những loài nhìn gớm chết như gián hay sâu, bản thân chúng cũng có tiêu chuẩn "đẹp" của riêng mình khi đến giai đoạn kết đôi sinh sản, dù vẻ đẹp ấy xin tha lỗi, kẻ hèn này mạn phép tránh xa 30 bước.
Loài người chúng ta thông minh nhất và phức tạp nhất trong số các loài, nên chúng ta bị ảnh hưởng nhiều nhất. Và do thông minh, do có tư duy, có tình cảm phức tạp, cách chúng ta cảm nhận về cái đẹp không hề đơn thuần là chỉ cảm nhận vẻ đẹp bề ngoài.
Trong thế giới vật chất, theo tất cả những gì mà khoa học hiện nay công nhận, thì không gì nhanh hơn ánh sáng. Đôi mắt chúng ta nhờ ánh sáng mà cảm nhận được thế giới, nên cảm quan mà nó đem lại cũng nhanh không kém. Vẻ đẹp hình thể bên ngoài luôn là thứ truyền đến não bộ đầu tiên. Bằng cảm nhận đầu tiên ấy, hầu hết chúng ta nảy sinh một thứ tình cảm mang tính tích cực (gọi là thích) với những thứ có bề ngoài đẹp đẽ. Nó không cần quá nhiều tính toán phức tạp, quá nhiều phân tích, quá nhiều tư duy. Nó nhanh chóng, trực quan, xuất hiện tức thì. Bạn đẹp, ngay lần đầu thấy bạn tôi đã có cảm tình với bạn, chẳng phải do tôi mê gái hay dại trai, bản năng tự nhiên thúc đẩy thứ tình cảm ấy nảy sinh trong tôi. Có thể qua thời gian, bạn là một người tốt thông minh dễ gần, tóm lại là đẹp từ trong ra ngoài, thì tôi bị bạn thuyết phục nhiều hơn, chết chìm trong cảm xúc ban đầu của mình nhiều hơn, còn bạn ngày càng thể hiện sự vô duyên, kệch cỡm, hay tính cách bạn không được dễ ưa cho lắm, thì tình cảm ban đầu ấy giảm dần, phai nhạt dần và chuyển sang một thái cực khác: ghét.
Nhiều người giống như tôi, nghĩa là thấy một người đẹp thì cứ thích họ trước, còn ghét hay không phải đợi tiếp xúc, phải đợi thời gian mới quyết định được. Trong khi thấy một người không được đẹp, thì hiển nhiên cảm xúc ban đầu là rất khó có cái nhìn tích cực. Đánh giá về họ tiêu cực luôn thì cực đoan quá, tôi chưa nông cạn đến mức độ ấy, nhưng có thiện cảm luôn thì tôi e rằng mình cũng chưa dối trá đến thế hoặc có cảm quan nào đó đặc biệt khác người. Bạn đẹp, bạn cần nhiều nỗ lực để người khác ghét bạn. Bạn không đẹp, bạn cần rất nhiều nỗ lực để người khác thích bạn. Một người sinh ra với ngoại hình đẹp, bản thân họ đã được thiên nhiên ưu ái cho đứng trước số đông vài mét trên vạch xuất phát trong cuộc đua đến tương lai. Giống như một người có trí tuệ, họ cũng xuất phát trước chúng ta vài mét. Bất cứ điều gì hơn người cũng dẫn đến lợi thế, dù cách thức khác nhau.
Tôi không thích gắn lên miệng mình đánh giá mang tính đạo đức và sách vở rằng vẻ đẹp hình thể chẳng là gì so với vẻ đẹp tâm hồn. Tôi thừa nhận lần nữa rằng tôi là kẻ tầm thường, dung tục. Giả sử tôi thích một idol Hàn Quốc hay Trung Quốc, nào phải vì tâm hồn họ cao xa vĩ đại đến diệu vợi và tôi quỳ xuống trước tâm hồn cao quý ấy đâu? Chẳng qua vì họ đẹp trai xinh gái quá, nhìn họ tôi không kìm lòng được, phải thích họ. Ấy, tôi chỉ tầm thường thế đấy. Thật buồn. Tôi chẳng hiểu chữ Hàn nào, nên cũng thật dối trá nếu bảo tôi thích họ vì lời ca ý nghĩa. Thực chất họ cứ hát tiếng Maroc đi nữa thì tôi cũng chẳng phân biệt nổi. Tôi cũng hơi ngần ngại khi phải nói rằng tôi thích họ vì giai điệu đẹp đẽ của những bài hát. Thế thì chắc tôi phải phát điên vì yêu khi nghe những bản nhạc cổ điển không lời của Sopin, Beethoven, Bach..., đó thật sự là những đỉnh cao về giai điệu mà loài người tạo ra cơ mà? Ai dám phủ nhận chứ.
Nên tôi chỉ dám đứng một góc, và khe khẽ thú nhận rằng: tôi thích họ vì họ đẹp. Này anh idol ơi, nếu một ngày nào đó anh lé mắt, méo miệng, mặt mũi sưng phù toàn mụn là mụn, nhìn gớm chết, và khuôn mặt của anh cứ giữ như vậy cho đến hết đời, thì anh có thể cho phép em chuyển qua thần tượng 1 anh đẹp trai khác được không ạ? Em cảm ơn vô cùng. Vì em chỉ là một kẻ tầm thường. Dung tục. Không nội hàm. Em chỉ là một con thiêu thân mù quáng, bị ánh sáng bề ngoài của ngọn lửa thu hút và lao đầu vào đó. Như một người điên không lý trí, nếu như lý trí quyết định rằng em phải thích vẻ đẹp tâm hồn và bớt thích vẻ đẹp ngoại hình đi.
Nhưng anh idol gì đó của em ạ, em không phủ nhận vẻ đẹp tâm hồn như nhiều người luôn cố gắng vùi dập vẻ đẹp ngoại hình. Không, em sẽ bảo vệ vẻ đẹp ngoại hình nếu người ta cố gắng đối xử bất công với nó, nhưng cũng sẵn sàng xù lông nhím nếu có kẻ dám xúc phạm vẻ đẹp tâm hồn. Vì anh idol nào đó ạ, em bị rung động bởi tất cả những gì đẹp đẽ trên thế giới này, bất cứ thứ gì đẹp đẽ đều đáng được ngưỡng mộ, được ca tụng, được tôn thờ. Không cần đạp cái này xuống để nâng cái kia. Dù vẻ đẹp ấy là nhân tạo hay tự nhiên.
Tôi không thể nhìn một anh chàng, một cô nàng và phán xét về họ ngay từ lần đầu "tâm hồn họ thật đẹp". Cho dù họ đang dắt bà lão qua đường hay đẩy ông lão xuống vực. Vẻ đẹp ngoài hình cần một vài giây là phán xét được, nhưng để biết được một tâm hồn đẹp, ta cần nhiều thời gian, cần nhiều tháng, nhiều năm, thậm chí cả cuộc đời để hiểu, để rung động trước nhân cách của một con người. Vẻ đẹp ngoại hình giống như máy khoan cắt bê tông, nó đập tan nát hàng phòng ngự yếu ớt của tôi trong nháy mắt, còn vẻ đẹp tâm hồn giống như dòng nước, ngày qua ngày, qua tiếp xúc, nó lặng lẽ bào mòn, làm tan chảy cả những hòn đá tảng định kiến cứng rắn, ngoan cố nhất trong tình cảm. Có lẽ sự khó khăn ấy khiến người ta luôn đánh giá rất cao vẻ đẹp tâm hồn. Chúng ta đã bị bào mòn hoàn toàn, nghĩa là chúng ta chẳng còn gì để phòng ngự trước họ ngoại trừ sự yêu mến. Trong khi cái máy khoan cắt bê tông kia dù nhanh chóng, nhưng nó vẫn để lại những mảnh vụn đôi khi vô cùng sắc bén, sẵn sàng khiến ta chảy máu nếu chẳng may đạp nhầm. Chúng ta chỉ bị cái máy khoan cắt bê tông ấy chinh phục hoàn toàn nếu qua thời gian, nó cũng mang theo dòng nước của vẻ đẹp tâm hồn bào mòn nốt những góc cạnh còn vương lại. Đáng tiếc những người như vậy được gói gọn bằng hai từ "hoàn hảo", họ không dành cho chúng ta, chúng ta có thể gửi lá đơn xin chết cho họ nhiều lần, nhưng với tư cách quan tòa, họ chẳng thèm hạ bút kí án tử. Thậm chí chúng ta không có tư cách gửi đơn cho họ. Vì thế, với chúng ta, họ chỉ là những chùm nho xanh. "Ừ, nho xanh lắm, chắc chẳng ngon lành gì. Nó xinh đấy, nhưng chắc tính cách chẳng ra gì đâu". Mỉa mai thật. Chẳng còn vị gì ngoài sự chua chát. Mùi vị của sự ghen tị thì làm gì ngon lành được?
Một vấn đề khác, tại sao chúng ta phải kì thị và khắt khe với vẻ đẹp nhân tạo? Này bạn, bạn cắt tóc nghĩa là bạn đang can thiệp vào tiến trình tự nhiên của cơ thể, bạn tắm rửa nghĩa là bạn đang cố thay đổi mùi vị sẵn có của cơ thể, bạn mặc quần áo đẹp nghĩa là bạn cố thay đổi vẻ ngoài mà lẽ ra nó thể hiện bằng lớp da. Bạn can thiệp vào "tự nhiên của cơ thể" một phần, và kì thị người can thiệp bảy tám phần? Nếu bạn nói tôn sùng vẻ tự nhiên, tốt thôi, đừng tắm rửa, đừng cắt tóc, đừng mặc quần áo, đừng đánh răng. Hãy để tự nhiên. Đó thật sự là tự nhiên. Chúng ta là con người, bản thân chúng ta là kết quả của một quá trình tác động "nhân tạo" lâu dài, ngay cả trí óc cũng chúng ta cũng là sản phẩm copy nhân tạo: chúng ta copy kiến thức khoa học từ sách vở, copy kiến thức ứng xử từ xã hội để làm chuẩn mực hành xử. Kiến thức, kĩ năng ứng xử, tất cả đều là sản phẩm nhân tạo của con người. Bạn không kì thị chúng, cớ sao kì thị một người đẹp nhân tạo? Vì nó dao kéo nhìn thấy gớm? Ok, đó là lỗi của ông bác sĩ thẩm mỹ non tay, một sản phẩm kém chất lượng, chúng ta ghi nhận bức xúc đó vì thực tế chúng ta luôn thích một sản phẩm hoàn hảo. Người đi dao kéo mắc lỗi vì tin nhầm thẩm mỹ viện, chỉ thế thôi. Vì nó dao kéo về xong bắt đầu chảnh-như-loài-ghét-mèo, suốt ngày gây sốc để nổi tiếng? Này bạn, điều đó chẳng liên quan gì đến việc dao kéo cả. Một kẻ dao kéo xây mặt nhân tạo xong hành xử làm bạn thấy ghét, và bạn coi thường toàn bộ những người đi dao kéo, vậy trong khoảng 7 tỉ người không dao kéo, một người hành...
cho hỏi câu ngoài lề đc k topic 1 có kq chưa vậy bạn
Nguyễn Thị Ngọc Thơ được cái này mất cái kia, mấy đứa xấu thì nó được cái khác. Ngoại hình như nào mk k thể lựa chọn, nhưng mk vẫn cs thể chọn cách sống
mà cj Nguyệt Dạ đâu rồi :))
Dương Nguyễn xấu cũng có nhiều loại xấu, kiểu như có vết gì đó trên mặt, hay bị tạt axit đại loai z :)) thì nên đi phẫu thuật. còn cái kiểu không được đẹp cho lắm thì cũng đâu đến nổi là ko xin được việc.
Còn xấu về hình dáng, thường thì là mập, lùn. Không đủ chiều cao thì người ta k nhận, đó là qui định rồi. Còn mập thì có thể giảm cân
Có người nói, đúng là ở xã hội bây giờ, chỉ cần đẹp thôi là đã thành công được 50% rồi. Sắc đẹp cũng quả là một loại tài năng. Như những bông hoa bắt mắt, sặc sỡ sẽ thu hút sự chú ý của ong hơn cả.
Nếu có tài, bạn được công nhận.
Nhưng nếu bạn vừa có tài mà lại còn xinh đẹp, bạn sẽ được tung hô.
Hàng ngày có biết bao bạn trẻ giỏi giang, thậm chí thành danh ở nước ngoài nhưng có khi chẳng mấy người biết. Nhưng nếu những bạn trẻ đó xinh đẹp, ưa nhìn một chút, chắc chắn sẽ tạo nên “hiện tượng”, thu hút nhiều người quan tâm.
Tôi lại có câu chuyện về 1 chiếc cmt trên fb:
1 người đăng status: Cho tui biết vài từ về mẫu người con trai mà bạn ghét nhất
Có bạn nữ trả lời: Chính là kiểu mấy thằng đã xấu lại còn ra vẻ lạnh lùng :)
Có người vào bình luận cmt ấy: Bà thì biết gì? Tại nó biết nó xấu, nên nó tự ti, ngại giao tiếp thôi
Thế rồi bạn nữ trả lời: Có thể, nhưng đã biết mình xấu thì phải cởi mở lên để người ta còn có cớ yêu thích chứ cứ ru rú 1 xó thì vứt
Thực sự là, tôi đồng ý với bạn gái này lắm luôn ấy ạ. Một người có vẻ ngoài kém sắc, bạn không thể khiến cho tất cả mọi người thích bạn, nhưng ít nhất phải tự thích chính mình trước. Lời bạn gái kia nói cho tôi suy nghĩ rằng mình làm những gì khiến bản thân cảm thấy hài lòng nhất, thay vì canh cánh sự đánh giá, cái nhìn của người khác như mẫu người mà bạn gái kia ghét.
Cái tôi thấy quan trọng nhất, tóm lại:
Dù bẩm sinh không có vẻ bề ngoài xinh đẹp, nhưng nếu biết rèn luyện bản thân để trở thành một người có khí chất thì vẫn sẽ nổi bật giữa đám đông và lưu lại ấn tượng dài lâu trong mắt của mọi người.
Không có sắc thì phải có thần, và muốn làm 1 người có khí chất, phải tự tin vào bản thân, vui vẻ và tự biết chăm chút cho mình
Vậy trong xã hội hiện đại ngày nay, vẻ đẹp bên ngoài và vẻ đẹp tâm hồn, cái nào quan trọng hơn?
Tầm quan trọng của 2 thứ là như nhau, nhưng nếu phải chọn thì tôi chọn 1 tâm hồn đẹp.
Vẻ ngoài xấu thì có thể đổi, quan trọng là biết yêu bản thân.
Liệu rằng quan niệm “tốt gỗ hơn tốt nước sơn” đã lỗi thời?
“Nước sơn'”cũng quan trọng như lớp gỗ bên trong. Ở xã hội hiện đại, nếu “nước sơn” chẳng đẹp, chẳng bắt mắt, cơ hội để được người khác khám phá ra lớp “gỗ” tốt đẹp bên trong hẳn sẽ ít đi vài phần.
Nên giờ sẽ chuyển thành “tốt gỗ, tốt nước sơn” nha. Quan niệm có đúng nhưng cần được cải tiến
Và đương nhiên, bất kỳ ai cũng cần có sắc để tự tin và thành công hơn trong cuộc sống.
Trước hết để có sắc thì không nhất thiết phải trở thành “nhân tạo”. Có những người chưa hẳn sinh ra đã đẹp. Nhưng trong khi bạn đang ăn 1 lố đồ ăn nhanh trong khi nằm ườn xem phim thì họ học yoga, chạy bộ… và thực hiện 1 chế độ ăn uống khỏe, khi bạn ngủ trương phềnh hay ngồi hang giờ trước máy tính thì người ta lại skincare. Tôi đánh giá cao 1 lối sống như vậy dù mình thì lười.
Vậy phải chăng vẻ đẹp nhân tạo vẫn tốt hơn kém sắc tự nhiên?
Thực ra tôi cũng không biết cái nào tốt hơn. Tuy nhiên đẹp hơn vẫn tốt hơn, nếu đi kèm với nhân cách đẹp và ngược lại.
Bạn có thực sự yêu mến vẻ đẹp tâm hồn hơn là vẻ bề ngoài?
Cái này phải tùy vào thời gian tiếp xúc. Ban đầu thì ai chả thưởng thức cái đẹp, nếu mới nhìn thì tôi chỉ chú ý vẻ ngoài, còn tiếp xúc lâu dần thì tâm hồn vẫn quan trọng hơn
Tôi mới nhìn trai xinh gái đẹp cũng mlem mlem. Nhưng mà cứ nghĩ xem, bạn đi ăn cùng với 1 anh đẹp trai, anh ấy ngoáy mũi rồi bôi xuống gầm bàn, tệ hơn là đút hẳn vào mồm thì không ưa được cái nết ấy
cái nết quan trọng nhưng không nên quá có thành kiến với nhưng người yêu vẻ bề ngoài. bởi vì quan niệm sống của mỗi người khác nhau, nhưng ai cũng hướng tới 1 bản thân hoàn hảo nhất.
dù sao thì, "không thể đánh giá 1 cuốn sách qua tấm bìa", tôi vẫn thích 1 sự đánh giá có chiều sâu hơn.
Tớ nghĩ chúng ta cần nhìn vào lịch sử chân thật để đánh giá, không vì ta hiện đại hơn mà có quyền coi thường quan điểm của cha ông, nhưng cũng không vì họ là người đi trước mà ta không được phản đối khi cảm thấy nó không còn phù hợp.
Trong quá khứ, phải khẳng định rằng sắc đẹp của phụ nữ là một cái gì đó mang tính chất "tội lỗi" ở phương Đông: "hồng nhan họa thủy". Một cô gái đẹp thường bị gắn với "hại nước hại dân". Nó có tính lịch sử, vì thực chất, các cuộc chiến tranh, xung đột thời xưa chẳng gì ngoài tranh giành đất đai, miếng ăn và... phụ nữ. Một phụ nữ đẹp có thể đem đến rất nhiều lợi ích cho quốc gia, công chúa Huyền Trân đem lại cho Đại Việt một vùng lãnh thổ mênh mông mà không cần một giọt máu của người lính nào. Họ cũng có thể gây ra xung đột đẫm máu, dù chỉ là gián tiếp, ví dụ như Bao Tự, Đát Kỷ, Điêu Thuyền...
Cho nên, các nhà thống trị rất cảnh giác với sắc đẹp, đặc biệt trong thời đại mà ý chí của 1 con người ở cộng đồng này có thể gây ra thảm họa cho 1 cộng đồng khác, một vị vua quốc gia này ham mê sắc đẹp một cô gái đất nước khác, nếu đất nước ấy yếu ớt hơn, ông ta hoàn toàn có thể xua quân cướp người, tiện tay cướp đất. Phần nhiều sắc đẹp trở thành tai họa chứ không còn là may mắn. Vì thế người ta tìm cách áp chế nó bằng những tiêu chuẩn khắt khe về công dung ngôn hạnh, người ta hoàn toàn đề cao đạo đức của một cô gái và vùi dập vẻ đẹp ngoại hình hết mức có thể. Và bạn biết không, trong thời đại ấy, những nét đẹp xuất sắc theo tiêu chuẩn ngày nay, nghĩa là mắt long lanh, má hồng, eo thon, 2 vòng nảy nở, tất cả bị quy kết vào một thứ: tướng dâm. Vâng, họ ném thứ sắc đẹp đầy tự nhiên, thể hiện tất cả những gì nữ tính nhất của người con gái chung với sự dâm dục. Họ mạ lị nó, xúc phạm nó. Vì nó không tốt với xã hội. Một cô gái đầy sức sống thiếu nữ, đồng nghĩa với khả năng khơi gợi mãnh liệt cảm xúc của người khác giới, đồng nghĩa với dễ gây xáo trộn trong cộng đồng. Sắc đẹp bị vùi dập không thương tiếc. Đạo đức được đề cao hơn bao giờ hết. Nó giống như một cái gông tròng lên phụ nữ, gông xiềng trong tư tưởng.
Cho nên, xét theo tiêu chuẩn tự do của ngày nay, nó mang đầy tính áp đặt. Người ta khuyến khích tập trung tinh thần cải thiện phần gỗ. Phần sơn hoàn toàn bị coi nhẹ, trong khi thực tế chúng ta cần hoàn thiện cả hai. Bạn không thể phủ nhận với tôi rằng, dù bất kì trong hoàn cảnh nào, câu nói ấy đều mang tính chất coi nhẹ vẻ bên ngoài. Nó hoàn toàn phiến diện. Và tôi ghét sự phiến diện, sự cực đoan hóa, "cái này tồn tại đồng nghĩa cái kia không tồn tại". Tôi tôn thờ sự hoàn thiện, hoặc ít nhất là ý chí cố gắng hoàn thiện. Chúng ta không thể hoàn hảo, đấy là mơ xa ngoài tầm với, nhưng chúng ta có thể hoàn thiện từng ngày. Tôi thích một câu nói khác hơn: "không có phụ nữ xấu, chỉ có phụ nữ không biết cách làm đẹp".
Và tôi ước gì người ta luôn đặt hai câu nói này cạnh nhau, để chúng ta có thể hiểu rằng, đừng cực đoan chỉ chọn một trong hai thứ. Hãy cố gắng chọn cả hai và phấn đấu vì nó. Luôn hoàn thiện bản thân. Nếu bạn thích kem và thấy một trái táo bên cạnh, bạn hoàn toàn có thể nhặt nó lên để thử sau khi ăn kem xong. Bạn chẳng có lý do gì chỉ được phép ăn kem mà không dám ăn táo.
Hãy chọn cả hai vì đó là xu hướng chủ đạo trong xã hội ngày nay. Nó không hề xa xôi. Nó hoàn toàn thực tế. Thực tế như hàng ngày bạn đi học để có thêm kiến thức, được cha mẹ thầy cô dạy cách ứng xử, đó là bạn đang làm phong phú vẻ đẹp tâm hồn. Hằng ngày bạn mặc quần áo đẹp, tắm rửa sạch sẽ, đầu tóc gọn gàng, đó là bạn đang cố gắng làm thay đổi vẻ bề ngoài theo hướng tốt hơn. Hằng ngày, trong vô thức, chúng ta vẫn lớn lên trong việc rèn luyện cả hai phẩm chất ấy một cách đồng thời.
Cớ gì phải chọn một trong hai thứ? Nó vốn là của bạn, và luôn luôn là của bạn. Chọn một thứ, nghĩa là bạn đã vứt bỏ một phần có sẵn của bản thân. Chọn một thứ, nghĩa là bạn đang tự chặt bớt một cánh tay sẵn có của mình.
Thật ngớ ngẩn làm sao!
Chọn cả hai, và nếu bạn kém may mắn, có một cánh tay lệch lạc so với cánh tay còn lại, thì bạn có thể thử đi lắp một cánh tay nhân tạo nếu cần.
Em biết CLB này, cho em tham gia với được không ạ?? [Mặc dù em không giỏi văn và GDCD cho lắm
Em tham gia bất cứ hôm nào cũng được nhé :)
Chỉ cần ý kiến của em chân thực và logic thôi, không cần phải văn thơ lai láng đâu em!
Dạ vâng ạ
Ngày mai một bắt đầu đi học nên nhiều bạn sẽ rất bận.
Topic sẽ bắt đầu vào 20h ngày mai nhé!
Vì một số vấn đề nên 19h ngày mai các bạn bắt đầu tranh luận nhé!
có nghĩa bh chưa đăng bài hả bạn? :>
Nếu được thì 19h ngày mai bạn đăng để chúng ta cùng tranh luận nhé :))
Bí
không ở trên CHH nên không để ý UwU
Tao tuy vẫn là 1 học sinh bình thường tuy nhiên lại khá cổ hủ, gia trưởng và đặc biệt là giống như tính cha ông ta từ thời trước: khó khăn, phép tắc. Về bản thân tui ấy nhìn nhận 1 con người nói chung hay 1 cô gái nói riêng qua 3 đặc điểm:
+ Trí thức: Cái này chỉ được t nhìn nhận từ người đó khi tri thức của nó hơn tao
+ Sự duyên dáng, tính nết, đạo đức: Cái này thì nhìn rõ hơn đối với 1 đứa con gái. Đứa nào càng lễ phép, ngoan hiền thì tốt
+ Nhan sắc: Không thể phủ nhận rằng nhan sắc chiếm phần quan trọng.
=> theo trình tự sắp xếp thì ắt hẳn đã thấy cái nào quan trọng nhất. Đó là tri thức. Còn sắc đẹp t không quan trọng, vì nếu người con gái càng có nhan sắc chắc khó giữ và khó đạt được. Đặc biệt t kị vs việc phẫu thuật thẩm mĩ, giả tạo, dối trá, tốn kém, ... đủ điều
t thích mấy thể loại câu hỏi này lắm, có j tag t vô
Bạn sửa cách xưng hô sao cho lịch sự rồi đăng lại vào 19h tối nay để cùng tranh luận với mọi người nhé!
Mình sẽ xóa câu trả lời này! Cảm ơn bạn đã tham gia!
Với cách xưng hô "t" thì bạn ghi rõ là "tôi, tớ..." nhé!
Vụ j đây
Dương Nguyễn là " tao" ấy
tối cố rồi :))
Mình xin công bố đáp án cũng như những người đã có đáp án đúng trong topic 2 lần trước nha:
Đầu tiên là đáp án:
a)Cũng như đã có một số bạn tìm ra được,nhân vật chính của chúng ta là một người tốt,chỉ tiếc rằng đó là tính tốt mù quáng,khi mà bất chấp mọi thứ để làm điều tốt,kể cả hạnh phúc gia đình
b)Bạn tốt nhất là không nên chọn cánh cửa nào trong hai cánh cửa,nhưng cũng không nên đừng chọn cánh cửa nào,vì theo mình không cánh cửa nào là tốt nhất cả,mà không chọn thì cứ như là chạy trốn tương lai.Đây thực chất là một câu hỏi mở để các bạn có thể thỏa chí chọn cho mình một cái kết mà các bạn thích nhất.
Và căn cứ vào đáp án,mình xin được trao giải cho các bạn :
1/.Bạn @Nguyễn Trần Nhã Anh với câu trả lời đúng và sớm nhất
2/.Bạn @Hà Đặng Công Chính với câu trả lời đúng và sớm thứ hai
3/.Bạn @Lê Thanh Nhàn với câu trả lời đúng và nhanh thứ ba
Và qua topic này,mình mong các bạn hiểu rằng mọi thứ đều có mặt tốt và xấu của nó,kể cả lòng tốt.Mong các bạn sau này hãy nhìn nhận vấn đề một cách kĩ càng hơn,đừng vội tin khi ai khi họ làm gì tốt,cũng đừng phán xét ai ngay khi họ làm điều gì xấu xa.
Và mình cũng xin giải thích ba chi tiết trong topic 2:
+ Chi tiết ông lão ăn xin:một phần là để làm rõ lòng tốt mù quáng của nhân vật chính,thì đó còn là sự phê phán về một loại lòng tốt nữa:lòng tốt vì sĩ diện
+"Tối tăm,lạnh lẽo":trên thực tế người đàn ông ấy đã chọn đi tù thay cho nhân vật chính bất chấp lời can ngăn của gia đình(lý do vì sao,mong các bạn có thể ghé qua đọc Rừng Na Uy của nhà văn Murakami Haruki,vì mình láy cảm hứng từ một chuyện trong tác phẩm văn học này)
+Về câu nói đầu bài của người con gái hỏi người con trai:đây là gợi ý về cái kết, về "cánh cửa" mà mình cho là cánh cửa thực tế và tốt đẹp nhất,là phải có được cả sự có hậu và sự hi sinh .
Và đây là tất cả,cám ơn các bạn đã đạt giải cũng như các bạn khác đã bỏ thời gian cho câu lạc bộ tụi mình,mong các bạn sẽ tiếp tục ủng hộ tụi mình trong tương lai,tụi mình sẽ cố gắng hết sức để mang đến cho các bạn những khoảng thời gian tốt nhất cho các bạn.
Những vấn đề thắc mắc hay góp ý gì xin các bạn hãy inbox cho tụi mình hoặc comment ngay dưới câu trả lời này,xin cảm ơn các bạn
Cuộc tranh luận, bắt đầu!!!
Mình cũng sẽ lưu ý những bạn trả lời sớm nhé!
mình đc ko
Được bạn nha
Bạn có thể tham gia bất cứ hôm nào mà không cần phải viết đơn đăng ký nhé :>
Thời này hầu hết người ta luôn coi vẻ đẹp bên ngoài là tất cả, có vẻ đẹp sẽ có cuộc sống hạnh phúc, liệu bạn có nghĩ như vậy không. Còn mình sẽ thiên về vẻ đẹp trong tâm hồn con người. Có một gương mặt hoàn hảo không phải dễ dàng, chỉ có những người may mắn mới được ông trời ban cho lớp mặt đẹp, nhưng lớp mặt sau lớp sạch sẽ đó có tỏa sáng không? lớp trong đẹp hay xấu là do chúng ta chứ không phải ông trời ban. Xã hội bây giờ, ưu tiên cho sắc đẹp lên hàng đầu mà quên đi tâm hồn, thiếu sắc lại khó xin việc làm .Xấu nhưng kết cấu tâm hồn đẹp , còn hơn đẹp nhưng lẳng lờ, chỉ trong chờ vào vật chất thì trước sau cũng sẽ bị đè bẹp mà thôi.Theo em cuộc sống này đừng nhìn là biết hãy nhìn sâu trong tim của con người đấy mới là vẻ đẹp đích thực. Nếu bạn có vẻ đẹp xấu và tâm hồn ác độc thì phẫu thuật bạn cũng sẽ xấu như vậy thôi thế nên việc trở nên đẹp cũng không phải khó, đúng không?