Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Mĩ đã thất bại trong âm mưu ném bom hủy diệt Hà Nội và một số thành phố ở miền Bắc để bắt nhân dân ta khuất phục
Các anh hùng dân tộc đã đứng lên khởi nghĩa chống bắc thuộc: Hai Bà Trưng, Bà Triệu, Lý Bí, Triệu Quang Phục, Mai Thúc Loan, Phùng Hưng, ..
các anh hùng dân tộc đã đứng lên khởi nghĩa chống bắc buộc là: Khởi nghĩa Hai Bà Trưng (năm 40 - 43); Khởi nghĩa Bà Triệu (năm 248); Khởi nghĩa Lý Bí (năm 542); Khởi nghĩa Triệu Quang Phục (548 - 571); Khởi nghĩa Lý Tự Tiên và Đinh Kiến (687); Khởi nghĩa Mai Thúc Loan (722); Khởi nghĩa Phùng Hưng (766 - 791); -Khởi nghĩa Khúc Thừa Dụ - Khúc Hạo (905 - 917); Khởi nghĩa Dương Đình Nghệ (931 - 938); Cuộc kháng chiến của Ngô Quyền chống quân Nam Hán (938); Cuộc kháng chiến chống quân Tống của Lê Hoàn (981); Cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Tống thời nhà Lý (1077); Cuộc kháng chiến lần thứ nhất chống quân xâm lược Nguyên - Mông (1257); Cuộc kháng chiến lần thứ hai chống quân xâm lược Nguyên - Mông (1285); Cuộc kháng chiến lần thứ ba chống quân xâm lược Nguyên - Mông (1287); Cuộc kháng chiến chống quân Minh xâm lược dưới triều Hồ (1400 - 1407); Lê Lợi và cuộc khởi nghĩa Lam Sơn; Phong trào Tây Sơn và cuộc kháng chiến chống quân xâm lược Xiêm, quân xâm lược Mãn Thanh thắng lợi (1771 - 1784).
Chúc em bn thi tốt ![]()
Dân cư Trung và Nam Mĩ phần lớn là người lai, do sự hợp huyết giữa người Âu gốc Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha thuộc nhóm ngôn ngữ Latinh với người gốc Phi và người Anh-điêng bản địa. Sự hòa trộn này đã tạo nên nền văn hóa Mĩ latinh độc đáo.
Trung và Nam Mĩ có tỉ lệ gia tăng dân số tự nhiên cao ( trên 1,7%). Dân cư tập trung ở 1 số miền ven biển, cửa sông hoặc trên cao nguyên có khí hậu khô ráo, mát mẻ; còn các vùng ở sâu trong nội địa dân cư thưa thớt.
Bắc Mĩ: hệ thống Cooc-đi-e thưa thớt tập chung đông ở trung tâm
Nam Mĩ: Phân bố trên mặt núi An-đét, thưa thớt ở đồng bằng Amazôn
Mĩ ném bom vào Hà Nội tức là ném bom vào trung tâm đầu não của ta, hòng buộc chính phủ ta kí hiệp định Pa-ri có lợi cho chúng
châu mĩ nằm ở bán cầu tây bao gồm bắc mĩ nam mĩ và dải đất hẹp trung mĩ nối bắc mĩ với nam mĩ
- diện tích: 42 triệu km2
- nằm hoàn toàn ở nửa cầu Tây
- tiếp giáp với 3 đại dương:Bắc Băng Dương;Thái Bình Dương;Đại Tây Dương
- kéo dài từ vùng cực Bắc xuống vùng cực Nam
Do quân Trịnh lúc bấy giờ còn rất mạnh, trong khi đó quân Nguyễn đang suy yếu sau một thời gian giao chiến với quân Tây Sơn.
Quân Trịnh chấp nhận giảng hòa vì muốn lợi dụng quân Tây Sơn tiêu diệt quân Nguyễn. Chờ cả hai bên suy yếu sẽ cùng lúc tiêu diệt cả hai lực lượng này.
_Giống nhau:
+ Có trình độ đô thị hoá cao (dân thành thị chiếm 75% dân số.)
+ Có tốc độ đô thị hoá nhanh.
_Khác nhau:
+Đô thị hoá của Bắc Mỹ gắn liền với quá trình công nghiệp hóa mạnh mẽ và lâu dài nên ít có những tiêu cực.
+ Đô thị hoá của Trung và Nam Mỹ mang tính tự phát (do nông dân mất đất, thất nghiệp, nghèo đói…nên bỏ ra thành thị để tìm việc làm) nên có nhiều tiêu cực. Gần 1/2 dân thành thị ở Trung và Nam Mỹ sống ở ngoại ô trong các khu nhà ổ chuột.
Tại sao ngày 30-02-1972, Tổng thống Mĩ buộc phải tuyên bố ngừng ném bom ở miền Bắc ?
Trả lời : Mĩ đã thất bại trong âm mưu ném bom hủy diệt Hà Nội và một số thành phố ở miền Bắc để bắt nhân dân ta khuất phục.
Mĩ đã thất bại trong âm mưu ném bom hủy diệt Hà Nội và một số thành phố ở miền Bắc để bắt nhân dân ta khuất phục
bạn ơi tick mik nha
Sử dụng những thành tựu mới nhất của khoa học kỹ thuật và huy động đến mức cao nhất sức mạnh của không lực Hoa Kỳ, đế quốc Mỹ đã trút hàng vạn tấn bom đạn xuống người dân Việt Nam vô tội chứ không chỉ nhằm vào các mục tiêu quân sự như chúng vẫn biện minh. Bằng việc làm đó, đế quốc Mỹ đã đạt đến đỉnh cao của sự tàn bạo, như nghị quyết hội nghị 40 nước không liên kết họp tại Niu Yoóc ngày 3 tháng 1 năm 1973 đã lên án là "vượt qua bất cứ sự tàn bạo nào mà loài người từng biết đến".
Đế quốc Mỹ toan tính rằng, bằng sự tàn sát dã man của B52, chúng có thể buộc nhân dân ta phải khuất phục, phải rút bớt mục tiêu trong đàm phán, sửa đổi lại văn bản hiệp định có lợi cho Mỹ và ngụy quyền Sài Gòn. Bản chất và âm mưu của đế quốc Mỹ qua chiến dịch tập kích B52 được Giắc Ri-xơn, một nghị sĩ Thụy Điển khái quát khá đầy đủ: "Đến nay, tất cả mọi người đều thấy rõ Ních-xơn không tôn trọng lời hứa, từ chối không ký bản Hiệp định mà ông ta đã chấp nhận hồi tháng 10. Ních- xơn khi thấy không thể giành được trên bàn hội nghị những điều Mỹ đã mất trên chiến trường thì một lần nữa lại đi theo "giải pháp" quân sự. Thực tế Ních-xơn bằng cách leo thang trong cuộc chiến tranh không quân, lần đầu tiên dùng máy bay B52 đánh phá Hà Nội hòng buộc Hà Nội nhận điều kiện hòa bình của Mỹ, buộc nhân dân Việt Nam thừa kiện hòa bình của Mỹ, buộc nhân dân Việt Nam thừa nhận việc Mỹ kiểm soát miền Nam Việt Nam bằng cách giết hại vô vàn dân thường và phá hủy tất cả những gì chúng chưa phá hủy hết".
Nếu đế quốc Mỹ thành công trong cuộc tập kích bằng B52 thì hậu quả thật khôn lường. Báo Pháp Nhân đạo viết: "Tấn thảm kịch Việt Nam đang trải qua cho ta hương vị của cái mà trái đất chúng ta sẽ nếm trải nếu nước đế quốc mạnh nhất đặt được nền thống trị độc tôn của nó!”.
Thế nhưng, "thần tượng B52" - con át chủ bài trong bộ ba chiến lược của đế quốc Mỹ đã phải sụp đổ trước ý chí kiên cường và trí tuệ thông minh tuyệt vời của dân tộc Việt Nam. Chỉ trong 12 ngày đêm, lưới lửa phòng không dày đặc của ta đã xé tan xác 81 máy bay của giặc Mỹ, trong đó "siêu pháo đài bay" B52 là 34 chiếc, F111 - 5 chiếc và 42 máy bay chiến thuật khác. Theo các tài liệu quân sự Mỹ, trong chiến dịch này, tỉ lệ máy bay rơi đạt kỷ lục cao nhất từ trước tới nay (25%), khiến các nhà quan sát quân sự Mỹ phải thú nhận: "Cứ cái đà mất máy bay, người lái này và nếu Mỹ còn tiếp tục ném bom thì chỉ đến ngày 28 tháng 4 năm 1973 toàn bộ lực lượng không quân chiến lược Mỹ ở vùng Đông Nam Á sẽ hết nhẵn".
Cuộc tập kích đường không bằng B52 của Mỹ đã thất bại thảm hại. Tin máy bay B52 bị bắn rơi, giặc lái bị diệt từ Việt Nam dội về Oa-sinh-tơn như cú sét giáng xuống Nhà Trắng và Lầu Năm Góc khiến Ních-xơn choáng váng, Hội đồng tham mưu trưởng liên quân và Bộ chỉ huy không quân chiến lược Mỹ rụng rời. Kết quả rõ nhất mà Mỹ thu được sau cuộc tập kích là uy tín của Mỹ trên trường quốc tế bị giảm sút, thanh danh nước Mỹ bị bôi nhọ. Liên đoàn thế giới các nhà khoa học cho rằng "các cuộc ném bom khủng bố kinh tởm xuống các vùng đông dân nước Việt Nam dân chủ cộng hòa đã bôi nhọ thanh danh nước Mỹ". Tổng bí thư Đảng Cộng sản Mỹ G. Hôn nhận định: "Kết quả việc Mỹ ném bom trở lại miền Bắc Việt Nam là uy tín của Mỹ trên thế giới tụt xuống mức thấp chưa từng có. Phản ứng trên khắp thế giới sẽ càng thêm gay gắt". Trước những hành động tội ác của đế quốc Mỹ, Đảng xã hội Áo yêu cầu "Chính phủ Mỹ hãy chấm dứt lập tức những cuộc ném bom giết người này đối với một nước nhỏ đã được thử thách bằng một cuộc chiến tranh kéo dài hàng chục năm, hãy ký kết hiệp định ngừng bắn". Trung ương Đảng Cộng sản Nhật Bản cho rằng: "Trong lúc tình hình Việt Nam đang đứng trước một cục diện mới nghiêm trọng do chính quyền Ních-xơn mở rộng chiến tranh xâm lược, việc khẩn cấp và quan trọng đối với tất cả các lực lượng chống đế quốc, bảo vệ hòa bình và dân chủ trên thế giới là lên án những hành động dã man của Ních-xơn, đòi đình chỉ tất cả những hành động xâm lược, tăng cường vô điều kiện và đến mức tối đa sự giúp đỡ về chính trị, về vật chất mang tính nhân đạo đối với nhân dân Việt Nam. Đó là vấn đề chung quốc tế số một quan trọng nhất, cấp bách nhất, hơn bất cứ vấn đề nào khác".
Đối với nhân dân Việt Nam, cuộc ném bom bằng máy bay B52 của đế quốc Mỹ chẳng những không gây ra được "một làn sóng chống cự, phản đối chính phủ” trong nhân dân Việt Nam như Ních-xơn và Thiệu mong muốn mà trái lại, còn "có khuynh hướng làm tăng thêm tinh thần của nhân dân Việt Nam hơn là làm giảm lòng tin của họ vào các nhà lãnh đạo", như hãng tin Pháp AFP nhận xét. Nếu như trước khi mở cuộc tập kích chiến lược "Lai-nơ-bếch-cơ II", Mỹ tin rằng nhân dân Việt Nam sẽ phải kinh hoàng mà khuất phục thì nay chính chúng lại bàng hoàng lo sợ trước ý chí quyết thắng của dân tộc ta.
dongadoan:
“PHÁO ĐÀI BAY” B52 TRONG CHIẾN TRANH VIỆT NAM QUA CÁC NGUỒN SỬ LIỆU
Trung tá Chu Văn Tùng, Thiếu tá Trần Thị Tuyết
Viện lịch sử quân sự Việt Nam
Trong chiến tranh xâm lược Việt Nam, cùng với nhiều loại vũ khí và phương tiện chiến tranh hiện đại khác "pháo đài bay" B52 đã được phía Mỹ sử dụng như một con át chủ bài để đánh đòn chiến lược. Đây là một trong "bộ ba" vũ khí chiến lược của Mỹ (tên lửa hạt nhân, tàu ngầm nguyên tử và máy bay chiến lược B52) mà về nguyên tắc, sẽ chỉ được đem vào sử dụng trong những cuộc chiến tranh tổng lực, nhằm đánh đòn hạt nhân vào đối thủ chính của Mỹ là Liên Xô - Trung Quốc. Thế nhưng, do thất bại liên tiếp trong "chiến tranh đặc biệt" ở miền Nam Việt Nam, công cụ ném bom chiến lược này đã được Mỹ đem ra sử dụng lần đầu tiên trong vài trò chiến thuật trên chiến trường Việt Nam. Với sự gia tăng của chiến tranh, loại máy bay ném bom chiến lược này sẽ ngày càng được Mỹ sử dụng ồ ạt hơn, đặc biệt là từ những năm Mỹ thực hiện chiến lược "Việt Nam hóa chiến tranh".
Từ giữa năm 1964, Mỹ đã chọn đảo Gu-am (Mỹ) và U-ta-pao (Thái Lan) làm căn cứ xuất phát của máy bay chiến lược B52. Trong cuốn: Choronique de L’Aviation xuất bản tại Pa-ri năm 1991, từ căn cứ Gu-am, lần đầu tiên 27 máy bay B52 đã ném bom nhiều vị trí của Việt cộng ở Bến Cát, cách Sài Gòn 50 km... và việc sử dụng máy bay B52 đã chỉ rõ rằng Mỹ muốn sử dụng tất cả các phương tiện hiện đại có thể có vào cuộc chiến trên chiến trường Việt Nam". Trong trận đánh ở Ia Đrăng (PLây Me) tháng 11 năm 1965, Mỹ đã dùng B52 ném bom yểm trợ chiến thuật cho lữ đoàn 3 đang bị ta tiến công.
Máy bay B52 cũng đã được Mỹ sử dụng không chỉ trên chiến trường miền Nam mà ngay cả ở miền Bắc như một công cụ đắc lực hòng uy hiếp tinh thần kháng chiến của nhân dân ta. Ở miền Bắc, ngày 12 tháng 4 năm 1966, máy bay B52 lần đầu tiên ném bom khu vực đèo Mụ Giạ, thuộc tỉnh Quảng Bình. Bằng sức mạnh của "không lực Hoa Kỳ", trong đó có cả máy bay ném bom chiến lược B52, Mỹ tin rằng sẽ nhanh chóng tàn phá miền Bắc, đưa Bắc Việt Nam trở lại "thời kỳ đồ đá" buộc miền Bắc phải ngừng chi viện sức người, sức của cho tiền tuyến lớn miền Nam và chấp nhận các điều kiện đàm phán do Mỹ đưa ra.
Trong những năm 1965, 1966 không quân Mỹ đã giội xuống miền Bắc một khối lượng bom đạn khổng lồ. Bước vào năm 1967, không quân Mỹ tập trung đánh phá dữ dội 6 hệ thống mục tiêu trên miền Bắc là: điện lực công nghiệp, giao thông, kho dự trữ nhiên liệu, sân bay và các trận địa phòng không, các cơ sở dân sự khác. Tháng 2 năm 1967, Glôn-xơn chuẩn y đề nghị của Hội đồng tham mưu trưởng liên quân Mỹ, cho phép mở rộng phạm vi đánh phá trong khu vực Hà Nội, Hải Phòng, tiến hành rải mìn trên các luồng sông, cửa biển; dùng không quân khống chế gắt gao khu vực ven biển từ vĩ tuyến 17 đến vĩ tuyến 20. Mày bay B52 và pháo bính từ bờ nam sông Bến Hải đã đánh phá dữ dội khu vực Hồ Xá, Vĩnh Linh. Theo tính toán của một số tác giả Mỹ, đến cuối năm 1967, Mỹ đã ném xuống miền Bắc Việt Nam 1.630.000 tấn bom, nhiều hơn khối lượng bom đạn Mỹ ném xuống châu Âu, gấp hai lân khối lượng bom ném xuống Triều Tiên, gấp ba lần số bom ném xuống chiến trường Thái Bình Dương trong chiến tranh thế giới thứ hai. Mật độ bom đạn Mỹ giội xuống hai miền Nam - Bắc Việt Nam thời kỳ này dày đặc đến mức trung bình mỗi đầu người dân Việt Nam - kể cả đàn bà, trẻ em, phải chịu đứng 50 kg thuốc nổ.
Đầu năm 1967, sân bay U-ta-pao được khẩn trương nâng cấp. Theo tính toán của Mỹ thì căn cứ này gần Việt Nam, rất thuận tiện cho các tốp máy bay B52 hoạt động mà không cần tiếp nhiên liệu trên không. Đồng thời, do cự ly giữa căn cứ với khu vực hoạt động của máy bay B52 gần nên cường độ xuất kích sẽ cao hơn, khả năng tiếp vận sẽ nhanh và nhiều hơn.
B52 tại sân bay Utapao.
Đến tháng 8 năm 1967, cùng với sự gia tăng của không quân chiến thuật trên vùng trời miền Bắc, đế quốc Mỹ đã huy động máy bay chiến lược B52 ở mức độ cao hơn. Có những thời điểm, hoạt động của B52 lên đến trên 100 lần/chiếc trong ngày và 1.200 lần chiếc/tháng. Bước sang năm 1968, vào lúc chiến dịch vây hãm Khe Sanh đang lên tới đỉnh cao thì cường độ xuất kích của B52 đạt tới 1.800 lần chiếc/tháng. Tính ra, "Mỹ đã huy động khoảng 31% toàn bộ lực lượng không quân chiến thuật, 30% máy bay B52, 43% tàu chở máy bay chiến đấu của quân đội Mỹ vào chiến tranh Việt Nam".
Với một lực lượng lớn không quân chiến thuật và không quân chiến lược như vậy, những tháng cuối năm 1968, hoạt động của máy bay Mỹ gia tăng cả về quy mô lẫn cường độ ở miền Nam Việt Nam. Đối với miền Bắc, không quân Mỹ tập trung đánh phá dữ dội vùng "cán xoong". Theo thống kê của tỉnh Quảng Bình, "từ tháng 4 đến tháng 10 năm 1968, địch đã huy động 79.000 lần chiếc máy bay chiến thuật và máy bay B52, 4.596 lần chiếc tàu tuần dương khu trục hạm (kể cả thiết giáp hạm Niu -giơ- di trang bị pháo 406mm) đánh vào Quảng Bình... Quý I năm 1969, địch sử dụng 36 lần chiếc máy bay B52".
Mặc dù đã sử dụng đến mức cao sức mạnh của cả lục quân , không quân và hải quân nhưng sau gần 4 năm tiến hành "chiến tranh cục bộ" tất cả các mục tiêu chiến lược mà Mỹ dự...