A. Tôi mở to mắt ngạc nhiên - trước mặt tôi là bé Ng...">
K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

6 tháng 1

Thanh xuân của tuổi học trò là quãng đời và kí ức tươi đẹp mãi mãi không bao giờ phai tàn trong tâm trí mỗi con người.

22 tháng 9 2025

La 1

22 tháng 9 2025

Mùa thu chúng em làm những việc như :

  • Chuẩn bị sách vở, đồ dùng học tập đầy đủ trước khi đến lớp.
  • Giữ gìn vệ sinh cá nhân, mặc đồng phục gọn gàng, sạch sẽ.
  • Chăm chú nghe giảng, tích cực phát biểu xây dựng bài.
  • Làm bài tập về nhà, học bài cũ, chuẩn bị bài mới.
  • Tham gia các hoạt động tập thể: văn nghệ, thể thao, sinh hoạt Đội – Sao.
  • Giữ gìn vệ sinh lớp học, chăm sóc bồn hoa, cây xanh trong trường.
  • Giúp đỡ bạn bè trong học tập, biết chia sẻ, đoàn kết.
  • Tham gia các hoạt động xã hội, ủng hộ bạn nghèo, bảo vệ môi trường.


Những tấm chân tình Lần đầu tới Thành phố Hồ Chí Minh, tôi bị choáng ngợp bởi thành phố khác xa nơi tôi sống. Thành phố đón tôi bằng cơn mưa rào bất chợt, Mưa đến nhanh và kết thúc cũng nhanh, chẳng rả rích như những cơn mưa ngoài Bắc. Lần thứ hai trở lại, thành phố đón tôi bằng cái nắng chói chang. Tôi ghé quán hủ tiếu ven đường. Thấy tôi ngồi xe lăn, chú chủ quán vẫy tay gọi...
Đọc tiếp

Những tấm chân tình

Lần đầu tới Thành phố Hồ Chí Minh, tôi bị choáng ngợp bởi thành phố khác xa nơi tôi sống. Thành phố đón tôi bằng cơn mưa rào bất chợt, Mưa đến nhanh và kết thúc cũng nhanh, chẳng rả rích như những cơn mưa ngoài Bắc.

Lần thứ hai trở lại, thành phố đón tôi bằng cái nắng chói chang. Tôi ghé quán hủ tiếu ven đường. Thấy tôi ngồi xe lăn, chú chủ quán vẫy tay gọi con: Út ơi, mang cho chị cái mâm nhỏ để đặt tô lên nhen!”. Tôi cảm ơn, chú xua tay: “Có gì đâu, con! Người với người trông nhau mà sống.”.

Có lần đi ăn tối, tôi đang loay hoay với bậc vỉa hè cao mà không lăn nổi xe  thì bốn người ngồi uống cà phê ven đường ùa ra giúp. Sao mà thương và cảm động đến vậy! Tôi lại nghĩ tới câu nói của chú bán hủ tiếu: “Có gì đâu, con! Người với người trông nhau mà sống.”. Tôi còn thấy người nơi đây không chỉ “trông nhau” mà còn thương nhau nhiều lắm. 

Ở thành phố ít ngày nhưng tôi nhận được biết bao ân tình. Chỉ nhiêu đó thôi cũng khiến tôi yêu thành phố này và muốn trở lại nhiều lần nữa. 



1.lần đầu tới thành phố Hồ Chí 

1
19 tháng 3 2023

cái mâm để đặt tô lên nhen"

 

Câu chuyện: Con đã lớn thật rồiCó một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi:- Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?- Nhưng... cháu chưa... xin phép mẹ.- Dì sẽ gọi điện cho mẹ cháu. Trưa rồi mà, cháu ăn với dì một chút cho vui!Quả thật, cô bé cũng đã thấy đói. Nhưng vừa bưng bát cơm nóng hổi, em lại nghĩ đến mẹ đang...
Đọc tiếp

Câu chuyện: Con đã lớn thật rồi

Có một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi:

- Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?

- Nhưng... cháu chưa... xin phép mẹ.

- Dì sẽ gọi điện cho mẹ cháu. Trưa rồi mà, cháu ăn với dì một chút cho vui!

Quả thật, cô bé cũng đã thấy đói. Nhưng vừa bưng bát cơm nóng hổi, em lại nghĩ đến mẹ đang phải ngồi ăn một mình. Ăn xong, hai dì cháu vừa dọn dẹp vừa nói chuyện. Cô bé không quên cảm ơn dì.

Dì dịu dàng bảo:

- Cháu ngoan lắm, biết cảm ơn dì! Những ngày nào cháu cũng ăn cơm nóng, canh ngọt của mẹ, cháu có cảm ơn mẹ không?

Cô bé lặng im.

- Dì đoán là cháu đang giận dỗi. Bây giờ, cháu mau về nhà đi đi! Mẹ cháu đang lo lắm đấy.

Cô bé chạy vội về. Mẹ đã đứng ngoài cửa chờ em. Cô bé chạy đến, ôm chầm lấy mẹ, vừa khóc vừa nói:

- Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!

Người mẹ ngạc nhiên, hôn lên má con, bảo:

- Ôi, con gái của mẹ! Con đã lớn thật rồi!

Theo sách 168 câu chuyện hay nhất

2
28 tháng 11 2023

Người dẫn chuyện: Có một cô bé sang nhà dì chơi. Vì đang dỗi mẹ nên em ngồi buồn thiu. Thấy vậy, dì hỏi:

Dì: - Cháu có chuyện gì buồn à? Đến bữa rồi, ăn cơm với dì nhé?

Bạn nhỏ: - Nhưng…cháu chưa…xin phép mẹ.

Dì: - Dì sẽ gọi điện cho mẹ cháu. Trưa rồi mà, cháu ăn với dì một chút cho vui!

          Người dẫn chuyện: Quả thật, cô bé cũng đã thấy đói. Nhưng vừa bưng bát cơm nóng hổi, em lại nghĩ đến mẹ đang phải ngồi ăn một mình. Ăn xong, hai dì cháu vừa dọn dẹp vừa nói chuyện. Cô bé không quên cảm ơn dì.

          Người dẫn chuyện:  Dì dịu dàng bảo:

Dì: - Cháu ngoan lắm, biết cảm ơn dì! Nhưng này nào cháu cũng ăn cơm nóng, canh ngọt của mẹ, cháu có cảm ơn mẹ không?

          Người dẫn chuyện:  Cô bé lặng im.

Dì: - Dì đoán là cháu đang giận dỗi. Bây giờ, cháu mau về nhà đi! Mẹ cháu đang lo lắm đấy.

Người dẫn chuyện:   Cô bé vội chạy về. Mẹ đã đứng ngoài cửa chờ em. Người dẫn chuyện: Cô bé chạy đến, ôm chầm lấy mẹ, vừa khóc vừa nói:

Bạn nhỏ: - Mẹ ơi, con xin lỗi mẹ!

Người dẫn chuyện:  Người mẹ ngạc nhiên, hôn lên má con, bảo:

Mẹ: - Ôi, con gái của mẹ! Con đã lớn thật rồi!

28 tháng 11 2025

ai hỏi?

tên trẩu v em :))

28 tháng 9 2025

OK

29 tháng 11 2023

Bức tranh đẹp quá!

13 tháng 3 2022

thằng học sinh nó thông minh (nhưng hơi thiểu năng :)))   )

ko phaie hơi thiểu năng mà là rất rất thiểu năng đó chớ