Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
I. Nội qui tham gia "Giúp tôi giải toán"
1. Không đưa câu hỏi linh tinh lên diễn đàn, chỉ đưa các bài mà mình không giải được hoặc các câu hỏi hay lên diễn đàn;
2. Không trả lời linh tinh, không phù hợp với nội dung câu hỏi trên diễn đàn.
3. Không "Đúng" vào các câu trả lời linh tinh nhằm gian lận điểm hỏi đáp.
Các bạn vi phạm 3 điều trên sẽ bị giáo viên của Online Math trừ hết điểm hỏi đáp, có thể bị khóa tài khoản hoặc bị cấm vĩnh viễn không đăng nhập vào trang web.
Sáng thứ hai nào cũng vậy, cả trường em lại tập hợp nơi chính giữa sân trường để cùng dự lễ chào cơ đầu tuần. Đó là tiêt sinh hoạt chung của toàn trường mà ai cũng háo hức.
Tiếng trống trường điểm một hồi dài lúc bảy giờ mười lăm phút sáng thứ hai, chúng em từ các lớp rất nhanh nhẹn xuống tập trung ở sân trường. Tâm trạng ai cũng vui vẻ hồ hởi bắt đầu tuần mới sau hay ngày nghỉ giữa tuần. Các lớp đều xếp thành hai hàng ngay ngắn. Ai cũng mặc đồng phục áo trắng, đeo khăn quàng đỏ nghiêm trang tạo nên một hình ảnh thật đẹp ở sân trường.
Bầu trời cao trong, cây lá xanh tươi rì rào trong gió, tiếng chim hót véo von như cũng vui chào đón tuần mới học tập nhiều niềm vui. Trên bục chào cờ là chiếc bàn với tượng Bác Hồ và lọ hoa rực rỡ. Từ phía trên bục, cô tổng phụ trách hô “Nghiêm! Chào cờ, chào”. Nghi lễ buổi chào cờ trang nghiêm bắt đầu. Tất cả nhìn theo lá cơ tổ quốc tung bay phấp phới rồi hát vang bài hát quốc ca.
Trong cái không khí trang nghiêm ấy, trên nền trời trong trẻo, lá cờ đỏ sao vàng bay bay nổi bật lên. Nhìn lá cờ tổ quốc cùng lời bài hát quốc ca hào hùng, trong em trào dâng những cảm xúc khó tả, đó là sự biêt ơn các anh hùng đã ngã xuống cho chúng em được học tập dưới mái trường thân yêu này. Trong giây phút xúc động ấy, những chú chim sơn ca cũng như nín lặng, ngừng hót để hòa mình vào buổi lễ. Chỉ có những tia nắng vàng của buổi ban mai hắt nhẹ chiếu xuống nhè nhẹ, lung linh khiến khung cảnh buổi lễ chào cờ trở nên thiêng liêng hơn bao giờ hết.
Sau khi bài hát quốc ca kết thúc, ca khúc đội ca của chúng em lại vang lên như một lời hứa của những người thiếu niên đeo khăn quàng đỏ cùng lời hô vang “sẵn sàng” vì tổ quốc xã hội chủ nghĩa và lý tưởng của Bác Hồ vĩ đại. Kết thúc buổi lễ chào cờ đầu tuần, sân trường lại trở lại như bình thường với giờ ra chơi rộn rã tiếng cười. Cây lá xanh tươi hơn, chim sơn ca họa mi lại hót véo von. Còn chúng em lại chuẩn bị một tuần mới tràn đầy năng lượng học tập.
Hok tốt!!!!!!!!!!!!!!
Mỗi chúng ta không chỉ gắn kết bản thân trong quan hệ với gia đình mà còn gắn kết với quan hệ nhà trường, với thầy cô, bạn bè. Mái trường là nơi lưu giữ bao kỉ niệm khi ta còn ngồi trên ghế nhà trường. Buổi lễ chào cờ mỗi sáng thứ hai đầu tiên như trở thành một điều quen thuộc nhưng với em, nó thật đặc biệt.
Sáng thứ hai là buổi học đầu tiên của một tuần mới. Ai ai cũng đến trường với một niềm vui, với sự phấn khởi, với một năng lượng tràn trề. Sáng thứ hai các bạn học sinh ăn mặc thật gọn gàng, trang phục đúng quy định, đội mũ trắng đến trường...
Trước khi giờ chào cờ diễn ra, sẽ có hồi trống báo hiệu để tất cả các học sinh xuống xé hàng. Các bạn học sinh từ các lớp ùa ra như đàn chim vỡ tổ, nhanh chóng xếp thành từng hàng. Sau khi đã ổn định, cô hiệu trường lên bắt đầu buổi lễ chào cờ. Giọng cô đầy uy nghiêm: “ Nghiêm! Chào cờ! Chào!”. Tất cả các bạn học sinh bỏ mũ và đưa tay chào. Đồng thời là hát bài “ Quốc ca”. Cả trường cùng hát khiến trong lòng em bồi hồi, lòng em tự hào hơn bao giờ hết về đất nước, về Tổ quốc yêu dấu. Sau đó,taats cả được bỏ tay xuống và ngồi xuống ghế tại vị trí của mình.
Đầu tiên là lớp trực tuần lên nhận xét sơ qua về tình hình chung của trường trong tuần vừa qua. Lớp trực tuần cũng đưa ra những ưu điểm, khuyết điểm về học tập và về nề nếp của các lớp trong trường, sau đó xếp thứ tự.
Tiếp đó, cô hiệu trưởng lên nhận xét về hoạt động của trường trong tuần cũ. Cô nhận xét rất chi tiết, cụ thể. Cô thẳng thắn phê phán những cá nhân và những tập thể mắc lỗi. Có những lỗi nghiêm trọng như sử dụng tài liệu trong giờ kiểm tra, học sinh cư xử không đúng phép với các thầy cô giáo..., cô đều nói rất rõ. Cô cũng tuyên dương những cá nhân và những tập thể có tiện bộ, đạt được nhiều thành tích. Đồng thời, cô chỉ ra kế hoạch của tập tiếp đó. Cô nói rõ hướng để khắc phục những khuyết điểm và cách phát huy những ưu điểm nữa, tất cả để tạo ra môi trường học tập tốt !
Buổi lễ chào cờ diễn ra thường xuyên trong đời học sinh nên có thể chúng ra chỉ coi đó là một điều bình thường. Nhưng hãy nhớ rằng, khi không còn ngồi trên ghế nhà trường, thì cũng không con một buổi lễ chào cờ nào nữa....
Trong những năm tháng đi học cắp sách đến tường, em có rất nhiều những kỉ niệm với thầy cô bạn bè mình và với cả mái trường thân yêu nữa. Nhưng có lẽ, có một kỉ niệm mà không chỉ riêng em mà tất cả mọi người, khi đã từng là học sinh đều nhớ, đó là kỉ niệm về buổi lễ khai giảng bắt đầu một năm học mới.
Ngày mùng 5 tháng 9 mỗi năm, khi mà nắng thu ngọt dịu nhất, khi những cơn gió heo may chưa đủ lạnh để chúng ta mặc những chiếc áo dài tay, đó là ngày buổi lễ khai giảng được tổ chức – ngày mà học sinh đến trường bắt đầu một năm học mới. Cổng trường được mở rộng, bảng tên trường cũng được sơn lại cho mới. Những băng rôn đỏ rực rỡ dưới nắng cùng dòng chữ: “Chúc mừng năm học mới năm ….” được treo ở khắp nơi: ở thân cây những cây bàng, cây phượng; ở cổng trường, ở những chùm bóng bay đủ sắc màu…
Sân trường tràn ngập bóng áo trắng cùng khăn quàng đỏ, náo nhiệt và ồn ào sau ba tháng hè dài dằng dẵng. Những chiếc ghế đỏ được xếp thành hàng ngay ngắn và chỉnh tề vô cùng đẹp mắt. Sân khấu phía trước được trang trí bởi hoa và bóng, tượng Bác được để ở góc trái sân khấu. Là một học sinh lớp 5, lúc này, buổi lễ khai giảng với em chẳng còn đầy bỡ ngỡ và rụt rè như hồi mới vào trường nữa. Em nhanh chóng lại gần nói chuyện cùng bạn bè của mình. Rất nhanh, khi tiếng trống bắt đầu, cũng là khi buổi lễ khai giảng chính thức được bắt đầu.
Khi học sinh chúng em ổn định và chỗ ngồi của mình, lúc này, các thầy cô và các bậc phụ huynh, người phụ trách xuất hiện. Những tà áo dài đủ màu xuất hiện như tô điểm thêm sắc màu cho ngày lễ lớn hôm nay. Khi mọi người ổn định chỗ ngồi, bạn đội trưởng đứng dậy phụ trách buổi lễ chào cờ. Lá cờ đỏ sao vàng của Tổ Quốc dần được kéo lên cao trong tiếng hát Quốc ca đầy hùng hồn và niềm tự hào. Khi bài hát kết thúc cũng là khi lá cờ ấy được kéo lên đến đỉnh mà tung bay phấp phới trong gió.
Sau đó là các tiết mục văn nghệ chào mừng buổi lễ. Rồi người dẫn chương trình giới thiệu các vị đại biểu cùng vị khách quý đã đến dự buổi lễ hôm nay. Tiếng vỗ tay cứ liên tiếp vang lên trong buổi sáng ngày hôm ấy. Cuối cùng là thầy hiệu trưởng lên đọc thư của Chủ tịch nước chúc mừng năm học mới và đánh trống khai giảng. Tiếng trống giòn giã vang lên chính thức khẳng định một năm học mới những mục tiêu cố gắng mới đã bắt đầu.
Dù buổi lễ đã qua đi từ lâu nhưng em vẫn còn nhớ mãi bởi đó là buổi lễ khai giảng cuối cùng ở ngôi rường cấp 1 của em. Em vẫn sẽ luôn khắc ghi nó trong trái tim mình để sau này có thể nhớ về.
Tùng, tùng, tùng..., một hồi trống ngắn vang lên báo hiệu đã đến giờ ra chơi sau tiết hai. Từ các cửa lớp, học sinh ùa ra như ong vỡ tổ. Sân trường đang vắng vẻ, lặng lẽ, phút chốc đã rộn rã tiếng nói tiếng cười của mấy trăm học sinh đang tung tăng chạy nhảy.
Một hồi trống dài thôi thúc, báo hiệu tiết mục thể dục giữa giờ bắt đầu. Chúng em nhanh nhẹn xếp thành hàng đúng theo vị trí quen thuộc, mỗi người cách nhau một sải tay. Theo tiếng trống, từng động tác được thực hiện nhịp nhàng đều đặn. Những cánh tay mềm mại quay trái, quay phải. Bao gương mặt hồn nhiên tươi rói dưới ánh nắng mai.
"Khoẻ, khoẻ! ". Tiếng hô đồng thanh vang động cả sân trường làm cho mấy chú chim sâu, chim sẻ sợ hãi bay vút lên cao.
Tiếp sau đó là giờ chơi của chúng em. Mỗi nhóm tìm đến một góc sân để chơi những trò quen thuộc như: nhảy dây, đuổi bắt, kéo co... Dưới gốc cây bàng già, bốn bạn nữ Thu, Ngọc, Lan, Hương đang chụm đầu vào nhau, không biết kể chuyện gì mà cùng cười rúc rích. Cách đó không xa, tốp nam lớp 6C đá cầu. Trái cầu làm bằng những vòng cao su tròn nhiều màu, ở giữa cắm mấy chiếc lông ngỗng trắng, vun vút bay đi bay lại. Tiếng bàn tán nổi lên, xen lẫn tiếng cười nói thật là vui nhộn, ổn ào nhất là đám kéo co. Mỗi bên có tới hàng chục người, người này ôm ngang lưng người khác. Đứng đầu hai bên là Nam và Đức, hai bạn đều to khoẻ ngang nhau. Sau tiếng hô dõng dạc của trọng tài Hoàng, hai bên cong lưng, xoãi chân, bậm môi, ra sức kéo. Một hồi lâu vẫn chưa phân thắng bại. Bất chợt, Nam buông tay làm cho các bạn té ngửa, nằm chồng lên nhau ngổn ngang dưới đất. Những tràng vỗ tay, reo hò vang động.
Giờ chơi trôi qua nhanh chóng. Tiếng trống báo giờ vào học đã điểm. Chúng em nhanh chống trở về lớp, gương mặt ai nấy đều toát lên vẻ vui tươi, rạng rỡ thật đáng yêu. Thời gian ra chơi tuy ngắn nhưng đã đem lại cho chúng em sự thoải mái về mặt thể chất và tinh thần để chúng em tiếp tục học tập được tốt hơn
Thời học sinh đáng nhớ nhất có lẽ là những trò chơi đầy tinh nghịch. Những giây phút ra chơi sau giờ học đầy căng thẳng là liều thuốc bổ cho tinh thần giúp học sinh chúng em cảm thấy thoải mái và phấn chấn hơn. Cứ mỗi khi bác trống vang lên những tiếng kêu giòn giã, chúng em lại háo hức chạy thật nhanh ra sân trường để hòa mình vào những trò chơi thật thú vị. Khung cảnh sân trường giờ ra chơi lúc nào cũng để lại trong tâm trí em những ấn tượng thật đặc biệt.
Từ các cánh cửa, học sinh ùa ra sân trường như những chú chim non, sân trường bỗng chốc ngập tràn tiếng nói cười và rực rỡ màu sắc bởi màu áo của các bạn. Ông mặt trời trên cao có lẽ cũng bị giật mình bởi tiếng nô đùa, vén màn mây nhìn xuống nhân gian. Cả sân trường nhuộm trong cái nắng vàng rực rỡ. Trên cao, lá quốc kì đang tung bay đầy kiêu hãnh trong gió. Bác phượng già vẫn đứng lặng lẽ ở sân trường, tỏa bóng râm mát để cho chúng em chơi đùa. Sân trường chả mấy chốc đã tràn ngập những trò chơi bổ ích. Đi đến đâu, ta cũng bắt gặp những nhóm học sinh đang tụm năm tụm bảy, chuẩn bị bắt đầu một trò chơi nào đó.
Ở giữa sân trường, các bạn nữ đang chơi nhảy dây. Sợi dây thừng được bện hết sức chắc chắn, hai bên là hai bạn đang cầm hai đầu sợi dây, quăng lên quăng xuống hết sức nhịp nhàng. Còn hai bạn nhảy chính thì đôi chân nhanh thoăn thoắt. Mặt các bạn hớn hở, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi nhưng xem ra chẳng có vẻ gì là mệt. Thỉnh thoảng vài cơn gió mát thổi qua lau khô những giọt mồ hôi trên lưng áo. Những người đứng xem xung quanh đã rất nóng lòng, chuẩn bị sẵn sàng để cùng vào nhảy, đôi mắt dõi theo sợi dây một cách chăm chú.
Ở một góc khác, các bạn nam đang quan tâm đến trò kéo co. Mỗi đội gồm có 5 người, ai cũng cố gắng kéo thật mạnh, thật khỏe để chiếc khăn quàng đỏ ở giữa nghiêng về phía đội mình. Trận đấu diễn ra hết sức căng thẳng, không đội nào chịu nhường đội nào, các cổ động viên xung quanh hò hét ầm ĩ: “Cố lên! Cố lên”. Được cổ vũ nhiệt tình, những người tham gia như được tiếp thêm sức mạnh, đồng tâm, đồng lòng dốc sức để đem chiến về cho đội mình. Các bạn khác thì đang nắm tay thành vòng tròn để chơi trò mèo đuổi chuột. Người chơi cùng nhau hát bài hát quen thuộc, chú mèo và chú chuột vờn đuổi nhau thật hấp dẫn, chuột chạy trước thì mèo đã ở ngay sau.
Một số bạn thì chọn cho mình một góc yên tĩnh ngồi nói chuyện, đọc sách hay thảo luận sôi nổi về một bài toán khó dưới gốc cây phượng già với những chùm hoa rực rỡ như ánh nắng mùa hạ ấm áp. Mặt các bạn lúc thì đăm chiêu, lúc lại giãn ra và nở nụ cười thật tươi khi khám phá được điều gì thú vị. Vài bạn khác đi với nhau theo từng nhóm, thong thả tản bộ trong khuôn viên trường, ngắm nhìn những đóa hoa đang thi nhau khoe sắc, lắng nghe tiếng hót líu lo của những chú chim đang chuyền cành trên cao. Ba tiếng trống lại vang lên, học sinh lần lượt vào lớp để chuẩn bị cho những tiết học tiếp theo dù vẫn còn lưu luyến. Sân trường một lần nữa lại chìm trong cái vẻ yên ắng, có lẽ cũng nhớ lắm tiếng cười giòn giã của đám học sinh tinh nghịch.
Quang cảnh sân trường giờ ra chơi thật đông vui và nhộn nhịp. Khung cảnh ấy cùng những trò chơi lí thú đã trở thành một kỉ niệm đẹp khó phai trong thời học sinh của em.
Tuổi học trò bao giờ cũng gắn với những trò chơi vui vẻ. Đó là những trò chơi tưng bừng thú vị với sự góp mặt của số đông. Thế nên, hôm nào đi học, tụi chúng tôi cũng xin bố mẹ đi sớm hơn để được vui đùa. Còn khi đã ở trường, sau những tiết học mệt nhoài, chúng tôi lại đón giờ ra chơi.
Hôm nay bầu trời trong xanh và gió thì mát quá. Những đám mây trắng lững lờ trôi thỉnh thoảng lại che rợp một góc sân trường tạo ra những bóng râm. Chúng tôi đang học cuối tiết thứ hai thì bỗng nghe sáu tiếng trống báo hiệu ra chơi. Cô giáo ngừng giảng mỉm cười đồng ý, thế là chúng tôi ùa cả ra sân như một bầy chim sẻ lớn. Sân trường đang rộng rãi vắng vẻ bỗng chốc trở nên chật chội, ồn ào.
Đã thành một thói quen, giờ ra chơi mở đầu bằng một bài thể dục chung cho cả toàn trường. Cả lớp xếp hàng thẳng tắp trong tiếng trống rung. Rồi tiếng trống đánh dõng dạc, những cánh tay đưa lên hạ xuống theo nhịp bước chân đầy đặn, khỏe khoắn và đẹp mắt như một màn đống diễn ai đó đã gặp trên truyền hình.
Bài thể dục qua đi nhanh chóng nhường chỗ cho những trò chơi thú vị. Phía ngoài kia các bạn nam đã nhanh chóng tập trung dưới gốc cây xà cừ lớn để chia đội và đá bóng. Cuộc dàn xếp như trong vòng một phút như đang chạy đua với thời gian. Rồi quả bóng da được tung lên, hơn chục bạn nam săn, chạy đá, hò reo mặc không thèm chú ý những giọt mồ hôi lăn đầy trên má làm cay cay đôi mắt.
Các bạn nữ cũng không chịu lười hoạt động. Phía dưới tán bằng lăng, chiếc dây quay đang quay liên tiếp nghe cả tiếng kêu '' chíu chíu''. Nhìn các bạn nữ nhảy dây, cười khúc khích mà thấy tuổi học trò thú vị một cách thân tiên.
Ngay trước cửa lớp tôi là chỗ dành cho các bạn ít sôi nổi hơn. Hùng, Chí và Nghĩa đang đều đều nhịp chân với chiếc cầu được làm từ những chiếc lông gà của những chú trống choai. Nhìn các bạn đá cầu thì xem chừng kĩ thuật chẳng kém các bạn đang chơi bóng chút nào. Ngay bên cạnh, dưới gốc cây hoa sữa là chỗ An và Kiên đang ngồi chơi cờ tướng trên ghể đá. Trông các bạn vò trán suy nghĩ mỗi khi cờ vào thế bí chẳng khác gì những người đánh cờ chuyên nghiệp.
Xa hơn dưới gốc phượng ngoài kia vẫn thường chỗ của những mọi sách trường tôi. Các bạn đọc nào thì đủ loại: báo, truyện tranh, đọc sách và cả tranh thủ làm bài tập nữa...
Chúng tôi đang say sưa nô đùa thoat thích thì tiếng trống báo hiệu giờ ra chơi đã hết. Tất cả các cuộc chơi đều dang dở, xin hẹn lại ngày mai. Chúng tôi rửa mặt, bước vào lớp với một tâm trạng vui vẻ sảng khoái vô cùng để đón những tiết học tiếp theo.