K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

Câu 1. (2.0 điểm) Mark Twain từng nói: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn.”. Viết đoạn văn (khoảng 200 chữ) trình bày suy nghĩ của em về nhận định trên. 

Câu 2. (4.0 điểm) Viết bài văn nghị luận (khoảng 400 chữ) phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích sau:

     [Lược một đoạn: Câu chuyện xoay quanh nhân vật chính tên Tâm, được người mẹ tần tảo sớm khuya nuôi dạy nên người. Tuy nhiên, khi được ra thành phố học tập và làm việc, trong suốt sáu năm, anh chỉ gửi tiền hàng tháng về cho mẹ, không báo tin mình đã lấy vợ và tuyệt nhiên không một lời hỏi thăm, không để tâm đến những bức thư mẹ gửi từ quê ra. Khi bất đắc dĩ có việc phải về nhà, anh mới có dịp gặp lại mẹ…].

     Khi vào đến sân nhà, Tâm thấy bốn bề yên lặng, không có bóng người. Cái nhà cũ vẫn như trước, không thay đổi, chỉ có sụp thấp hơn một chút và mái gianh xơ xác hơn. Tâm bước qua sân rồi đẩy cái liếp bước vào. Vẫn cái gian nhà mà chàng đã sống từ thuở nhỏ. Tâm cất tiếng gọi. Chàng nghe thấy tiếng guốc đi, vẫn cái tiếng guốc ấy, thong thả và chậm hơn trước, rồi mẹ Tâm bước vào. Bà cụ đã già đi nhiều, nhưng vẫn mặc cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước.

     Khi nhận ra con, bà cụ ứa nước mắt:

     - Con đã về đấy ư?

     - Vâng, chính tôi đây, bà vẫn được mạnh khỏe đấy chứ? - Câu nói như khó khăn mới ra khỏi miệng được.

     - Bà ở đây một mình thôi à?

     Bà cụ cảm động đến nỗi không nói được. Một lát bà mới ấp úng:

     - Vẫn có con Trinh nó ở đây với tôi.

     - Cô Trinh nào? Có phải cô Trinh con bác Cả không? - Tâm nhớ mang máng cái cô con gái bé nhỏ ngày trước vẫn hay chơi với chàng.

     - Tôi tưởng cô ta đi lấy chồng rồi.

     Bà cụ ngồi xuống chiếc phản gỗ, đáp:

     - Đã lấy ai đâu. Con bé dở hơi chết đi ấy mà. Cũng đã có mấy đám hỏi, mà nó không chịu lấy. - Bà cụ yên lặng một lát.

     - Thỉnh thoảng nó vẫn nhắc đến cậu đấy.

     Tâm nhún vai, không trả lời. Tuy ngoài trời nắng, mà Tâm thấy bên trong cái ẩm thấp hình như ở khắp tường lan xuống, thấm vào người.

     Bà cụ âu yếm nhìn con, săn sóc hỏi:

     - Năm ngoái bác Cả lên tỉnh về bảo cậu ốm. Tôi lo quá, nhưng quê mùa chả biết tỉnh thế nào mà đi, thành ra không dám lên thăm. Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?

     Tâm nhìn ra ngoài đáp:

     - Như thường rồi. Rồi muốn nói sang chuyện khác, Tâm hỏi:

     - Ở làng có việc gì lạ không? - Bà cụ trả lời:

     - Chả việc gì lạ sất, ngày nào cũng như ngày nào, nhưng được có con Trinh sang đây với tôi nên cũng đỡ buồn. Nó thường vẫn làm giúp tôi nhiều công việc, con bé thế mà đảm đang đáo để, đã chịu khó lại hay làm. […]

     Tâm lơ đãng nghe lời mẹ kể những công việc và cách làm ăn ngày một khó khăn ở làng. Chàng dửng dưng không để ý đến. Con bác Cả Sinh lấy vợ, hay chú bác ta chết thì có can hệ gì đến chàng? Cái đời ở thôn quê với đời của chàng, chắc chắn, giàu sang, không có liên lạc gì với nhau cả. Câu chuyện nhạt dần. Những câu hỏi và sự săn sóc của bà cụ về công việc của chàng chỉ làm cho Tâm khó chịu. Chàng trả lời qua loa lấy lệ. Nghĩ đến vợ đợi, Tâm vội vàng đứng dậy.

     Bà cụ nhìn theo khẩn khoản:

     - Cậu hãy ở đây ăn cơm đã. Đến chiều hãy ra.

     - Thôi, bà để tôi về. Độ này bận công việc lắm. - Tâm lại an ủi:

     - Nhưng thế nào có dịp tôi cũng về.

     Rồi Tâm mở ví lấy ra bốn tấm giấy bạc 5 đồng đưa cho mẹ. Tâm hơi kiêu ngạo, trước mặt cô Trinh, chàng nói:

     - Đúng hai chục, bà cầm lấy mà tiêu, có thiếu tôi lại gửi về cho. - Bà cụ run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt.

     Tâm làm như không thấy gì, vội vàng bước ra. […] Ra đến ngoài Tâm nhẹ hẳn mình. Chàng tự cho là đã làm xong bổn phận.

                            (Trích Trở về, Tuyển tập Thạch Lam, NXB Văn học, 2004, tr.24-27.)

* Chú thích:

- Nhà văn Thạch Lam là cây bút xuất sắc trong nhóm Tự lực văn đoàn. Ông sinh năm 1910 tại Hà Nội, tên khai sinh là Nguyễn Tường Vinh, sau đổi tên là Nguyễn Tường Lân, bút danh Thạch Lam.

- Tác phẩm hướng về đời sống bình dị, tình cảm nghiêng về người nghèo, đặc biệt là người phụ nữ trong xã hội cũ. Lối viết trữ tình hướng nội, khơi sâu vào đời sống bên trong với những rung động và cảm giác tế vi.

20
31 tháng 3

Câu 1 (khoảng 200 chữ):


Câu nói của Mark Twain gợi ra một triết lí sống sâu sắc: con người thường hối tiếc không phải vì những điều đã làm, mà vì những cơ hội đã bỏ lỡ. Trong cuộc sống, “bến đỗ an toàn” tượng trưng cho sự quen thuộc, ổn định nhưng cũng dễ khiến ta trì trệ, ngại thay đổi. Nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn, con người sẽ không khám phá được khả năng của bản thân, không dám thử sức với những điều mới mẻ và vì thế đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Tuổi trẻ là quãng thời gian thích hợp nhất để “tháo dây, nhổ neo”, dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Thất bại không đáng sợ, bởi nó mang lại bài học và trải nghiệm, giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sự do dự, sợ hãi mới là điều khiến ta nuối tiếc lâu dài. Tuy nhiên, dám bước ra không có nghĩa là hành động mù quáng, mà cần có mục tiêu, suy nghĩ chín chắn. Như vậy, câu nói khuyến khích mỗi người sống chủ động, mạnh dạn theo đuổi ước mơ để sau này không phải tiếc nuối vì những điều mình chưa từng thử.



Câu 2 (khoảng 400 chữ):


Trong đoạn trích truyện ngắn Trở về của Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp cảm động, tiêu biểu cho hình ảnh người phụ nữ nông thôn giàu tình yêu thương và đức hi sinh.


Trước hết, người mẹ là hiện thân của sự tần tảo, lam lũ. Dù thời gian trôi qua, cuộc sống vẫn nghèo khó, bà “vẫn mặc cái bộ áo cũ kĩ”, sống trong ngôi nhà xơ xác, thấp bé. Chi tiết ấy cho thấy cuộc đời vất vả, thiếu thốn nhưng bà vẫn chấp nhận, âm thầm chịu đựng để nuôi con khôn lớn. Sự hi sinh của bà không chỉ ở vật chất mà còn ở tinh thần: sống cô đơn, chỉ có “con Trinh” làm bạn, nhưng vẫn luôn hướng về con trai nơi thành phố.


Bên cạnh đó, người mẹ còn là biểu tượng của tình yêu thương con vô bờ bến. Khi gặp lại con sau nhiều năm xa cách, bà “ứa nước mắt”, xúc động không nói nên lời. Những câu hỏi dồn dập, sự quan tâm ân cần về sức khỏe, công việc của con cho thấy nỗi nhớ thương và lo lắng luôn thường trực trong lòng bà. Dù con vô tâm, lạnh nhạt, bà vẫn không trách móc mà chỉ lặng lẽ yêu thương. Ngay cả khi nhận tiền từ con, bà “run run đỡ lấy”, “rơm rớm nước mắt” – đó không phải niềm vui vì tiền bạc mà là nỗi tủi thân xen lẫn tình thương con sâu sắc.Đặc biệt, người mẹ còn thể hiện sự bao dung và vị tha. Trước thái độ hờ hững, dửng dưng của Tâm, bà vẫn cố gắng níu giữ con bằng lời mời “ở đây ăn cơm đã”, mong có thêm chút thời gian sum họp. Dù bị tổn thương, bà không hề oán trách mà chỉ âm thầm chấp nhận. Chính sự im lặng ấy lại càng làm nổi bật nỗi đau và tình mẫu tử thiêng liêng.


Qua hình tượng người mẹ, nhà văn đã bày tỏ niềm xót thương đối với những người phụ nữ nghèo trong xã hội cũ, đồng thời lên án sự vô tâm, ích kỉ của những người con như Tâm. Nhân vật người mẹ không chỉ khiến người đọc xúc động mà còn nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng tình thân, sống có trách nhiệm và yêu thương gia đình.

31 tháng 3

Trong dòng chảy của văn học, hình ảnh người mẹ luôn là biểu tượng của sự hy sinh và lòng vị tha vô bờ bến. Qua đoạn trích về nhân vật Tâm, hình ảnh người mẹ hiện lên tuy gián tiếp và qua những chi tiết nhỏ nhưng lại gây xúc động sâu sắc về tình mẫu tử đơn phương, lặng lẽ. Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của sự tần tảo và đức hy sinh. Tác giả giới thiệu bà đã "tần tảo sớm khuya nuôi dạy [Tâm] nên người". Cả cuộc đời bà là một sự hy sinh thầm lặng, dồn hết tâm sức để con có cơ hội ra thành phố học tập và làm việc. Sự hy sinh ấy không mong cầu đền đáp, chỉ mong con được thành danh, thoát khỏi cảnh nghèo khó nơi quê nhà. Thứ hai, người mẹ là hiện thân của sự chờ đợi và lòng vị tha nhẫn nại. Suốt sáu năm con đi biệt tích, chỉ gửi tiền mà không một lời hỏi thăm, không báo tin cưới vợ, thậm chí ngó lơ những bức thư mẹ gửi, người mẹ vẫn kiên trì giữ sợi dây liên lạc. Những "bức thư mẹ gửi từ quê ra" chính là những nhịp cầu yêu thương bị đứt đoạn từ một phía. Sự im lặng của Tâm đối lập gay gắt với sự trông ngóng của mẹ, làm nổi bật một tình yêu thương vô điều kiện. Mẹ không trách móc, không đòi hỏi, chỉ lặng lẽ dõi theo con qua những cánh thư không có hồi đáp. Cuối cùng, hình ảnh người mẹ gắn liền với sự khắc khổ và cảnh nghèo bền bỉ. Khi Tâm trở về, hình ảnh ngôi nhà "sụp thấp hơn một chút", "mái gianh xơ xác hơn" chính là hình ảnh phản chiếu sự già nua, héo hắt của người mẹ. Ngôi nhà cũ vẫn thế, như lòng mẹ vẫn mãi vẹn nguyên, nhưng dấu vết thời gian và sự cô đơn đã hằn lên mái gianh, lên không gian tĩnh mịch "bốn bề yên lặng". Người mẹ ấy đã dành cả đời để giữ gìn "cái gian nhà mà chàng đã sống từ thuở nhỏ" như một nơi trú ẩn cuối cùng chờ đón đứa con trở về. Kết bài: Nhân vật người mẹ trong đoạn trích không xuất hiện bằng lời thoại hay hành động trực tiếp, nhưng qua bối cảnh và thái độ của nhân vật Tâm, ta thấy hiện lên một chân dung mẫu mực của người phụ nữ Việt Nam: hy sinh, chịu đựng và bao dung đến tận cùng. Hình tượng này cũng là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con và sự thức tỉnh trước những giá trị gia đình thiêng liêng.








Câu nói của Mark Twain là một thông điệp mạnh mẽ về tinh thần dấn thân và lòng can đảm. "Bến đỗ an toàn" chính là vùng thoải mái, nơi ta cảm thấy yên ổn nhưng cũng là nơi kìm hãm sự phát triển. Mark Twain muốn nhắc nhở rằng nỗi đau lớn nhất của con người trong tương lai không phải là những thất bại từ việc đã thử, mà là sự nuối tiếc vì đã bỏ lỡ những cơ hội do nỗi sợ hãi. Việc "tháo dây, nhổ neo" tượng trưng cho hành động quyết đoán, sẵn sàng đối mặt với sóng gió để khám phá những "đại dương" tri thức và trải nghiệm mới. Khi dám bước ra khỏi vùng an toàn, chúng ta không chỉ có cơ hội đạt được thành công mà còn khám phá ra những giới hạn mới của bản thân. Ngược lại, nếu mãi đắm mình trong sự an phận, cuộc đời sẽ trở nên tẻ nhạt và ta sẽ lỗi nhịp với dòng chảy của thế giới. Tất nhiên, dấn thân không đồng nghĩa với liều lĩnh mù quáng, mà cần sự chuẩn bị và bản lĩnh. Hãy sống một cuộc đời rực rỡ để sau này nhìn lại, chúng ta có thể mỉm cười vì đã sống hết mình thay vì thở dài vì hai chữ "giá như".

2 tháng 4
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận (kết hợp với biểu cảm). Tác giả đưa ra những suy ngẫm, triết lý về cuộc đời và tuổi trẻ thông qua hình ảnh dòng sông. Câu 2: Hai lối sống con người từng trải qua Dựa trên ngữ cảnh phổ biến của đoạn trích này, hai lối sống thường được nhắc đến là:
  • Lối sống tĩnh tại, đứng yên (sự trì trệ): Tâm trạng muốn dừng lại, ngại thay đổi hoặc bị mắc kẹt trong những nỗi buồn, sương mù của cuộc đời.
  • Lối sống vận động, khát khao vươn ra biển lớn: Sự thôi thúc phải bước đi, phải cống hiến và sống hết mình với tuổi trẻ.
Câu 3: Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ Trong đoạn: "Sông như đời người. Và sông phải chảy. Như tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng."
  • Biện pháp tu từ: So sánh (Sông như đời ngườiNhư tuổi trẻ phải hướng ra biển rộng) và Điệp từ/Cấu trúc song hành.
  • Tác dụng:
    • Về nội dung: Khẳng định quy luật tất yếu của cuộc sống. Giống như sông phải chảy về biển, con người (đặc biệt là tuổi trẻ) không được phép đứng yên mà phải luôn vận động, khát khao khám phá và khẳng định giá trị bản thân ở những chân trời mới.
    • Về nghệ thuật: Làm cho câu văn giàu hình ảnh, nhịp điệu mạnh mẽ, tăng sức thuyết phục và truyền cảm hứng cho người đọc.
Câu 4: Hiểu về cụm từ "tiếng gọi chảy đi sông ơi" Cụm từ này có thể hiểu là:
  • Tiếng gọi của lý tưởng và khát vọng: Đó là sự thôi thúc từ bên trong tâm hồn, giục giã mỗi cá nhân phải vượt qua nghịch cảnh, vượt qua sự an phận để hành động.
  • Lời nhắc nhở về sứ mệnh: Mỗi người sinh ra đều có một hành trình riêng để hoàn thiện mình, giống như dòng sông sinh ra là để chảy. Nó thể hiện thái độ sống tích cực, chủ động.
Câu 5: Bài học rút ra và giải thích
  • Bài học: Đừng bao giờ để mình đứng yên hay gục ngã trước những khó khăn ("sương mù") của cuộc đời; hãy luôn giữ vững khát khao "chảy" về phía trước.
  • Vì sao: Bởi vì cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi chúng ta vận động và cống hiến. Sự dừng lại đồng nghĩa với việc tâm hồn bị xói mòn và héo úa. Chỉ khi dũng cảm bước đi, chúng ta mới thấy được biển rộng lớn và tìm thấy giá trị đích thực của bản thân.
2 tháng 4

Câu nói của Mark Twain gợi ra một triết lí sống sâu sắc: con người thường hối tiếc không phải vì những điều đã làm, mà vì những cơ hội đã bỏ lỡ. Trong cuộc sống, “bến đỗ an toàn” tượng trưng cho sự quen thuộc, ổn định nhưng cũng dễ khiến ta trì trệ, ngại thay đổi. Nếu chỉ mãi ở trong vùng an toàn, con người sẽ không khám phá được khả năng của bản thân, không dám thử sức với những điều mới mẻ và vì thế đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Tuổi trẻ là quãng thời gian thích hợp nhất để “tháo dây, nhổ neo”, dám nghĩ, dám làm và dám thất bại. Thất bại không đáng sợ, bởi nó mang lại bài học và trải nghiệm, giúp ta trưởng thành hơn. Ngược lại, sự do dự, sợ hãi mới là điều khiến ta nuối tiếc lâu dài. Tuy nhiên, dám bước ra không có nghĩa là hành động mù quáng, mà cần có mục tiêu, suy nghĩ chín chắn. Như vậy, câu nói khuyến khích mỗi người sống chủ động, mạnh dạn theo đuổi ước mơ để sau này không phải tiếc nuối vì những điều mình chưa từng thử.



Câu 2:

Trong đoạn trích truyện ngắn Trở về của Thạch Lam, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp cảm động, tiêu biểu cho hình ảnh người phụ nữ nông thôn giàu tình yêu thương và đức hi sinh.




Trước hết, người mẹ là hiện thân của sự tần tảo, lam lũ. Dù thời gian trôi qua, cuộc sống vẫn nghèo khó, bà “vẫn mặc cái bộ áo cũ kĩ”, sống trong ngôi nhà xơ xác, thấp bé. Chi tiết ấy cho thấy cuộc đời vất vả, thanh

nhận định của mark twain: ra một triết lý sống sâu sắc con người thường hối tiếc vì những điều mình chưa dám làm hơn là những trải qua tháo dây nhổ neo. là lời khích lệ mỗi người dũng cảm bước ra khỏi vùng an toàn để khám phá và trải nghiệm. Trong cuộc sống, nếu chỉ chọn sự an toàn vào trạng thái trì trệ, bỏ lỡ nhiều cơ hội phát triển bản thân lại, khi dám thử sức, dù có thất bại ta vẫn tích lũy được kinh nghiệm, trưởng thành và hiểu rõ giá trị của chính mình. Đặc biệt với tuổi trẻ việc ước mơ hành động càng trở nên quan trọng, bởi đó là thời điểm thích hợp nhất pose để học hỏi và bứt phá. Tuy nhiên tấm thân không có nghĩa là liều lĩnh mù quáng, mà cần đi kèm tự chuẩn bị và suy nghĩ chín chắn. Mỗi bước đi táo bạo nhưng có trách nhiệm sẽ giúp ta tiến gần đến thành công. Vì vậy, hãy sống hết mình, dám thử thách và không ngại thay đổi, để sau này nhìn lại, ta không phải nuối tiếc vì những điều mình bỏ lỡ.


9 tháng 4

c1 Câu nói của Mark Twain: "Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn" là một lời thức tỉnh mạnh mẽ về sự dũng cảm và tinh thần dấn thân. "Bến đỗ an toàn" là hình ảnh biểu trưng cho sự ổn định, quen thuộc nhưng cũng dễ khiến con người trở nên thụ động và trì trệ. Ngược lại, việc "tháo dây, nhổ neo" chính là hành động quyết tâm rũ bỏ nỗi sợ hãi để khám phá những chân trời mới.

Thực tế, nỗi hối hận lớn nhất của con người khi về già thường không nằm ở những thất bại đã qua, mà ở những cơ hội đã bị bỏ lỡ vì sự do dự. Khi chúng ta dám bước ra khỏi vùng an toàn, dù có gặp bão giông hay thất bại, ta vẫn nhận được những bài học quý giá, sự trưởng thành và vốn sống phong phú. Ngược lại, việc mãi ẩn mình trong vỏ ốc sẽ khiến cuộc đời trở nên đơn điệu và vô nghĩa.

Để sống một cuộc đời rực rỡ, mỗi cá nhân cần rèn luyện bản lĩnh, sẵn sàng đối mặt với thử thách và không ngừng học hỏi. Tuy nhiên, dấn thân không đồng nghĩa với mạo hiểm mù quáng mà cần có sự chuẩn bị và mục tiêu rõ ràng. Hãy nhớ rằng, con tàu được đóng ra không phải để nằm yên trong cảng, và con người sinh ra không phải để sống trong sự sợ hãi. Đừng để hai mươi năm sau phải thốt lên hai chữ "giá như".

c2 Bài làm

Trong truyện ngắn "Trở về" của Thạch Lam, nhân vật người mẹ được khắc họa là biểu tượng của sự tần tảo, đức hy sinh và tình yêu thương con vô bờ bến, dù trong hoàn cảnh nghèo khó và sự lạnh nhạt của con trai. Hình ảnh người mẹ già khom lưng ra ga, run run nhận tiền từ Tâm - đứa con trai đã thay đổi, đánh mất cội nguồn - làm nổi bật nỗi đau thầm lặng nhưng cao thượng.

Người mẹ trong tác phẩm hiện lên với vẻ đẹp mộc mạc của làng quê Việt Nam, trải qua cuộc đời lam lũ để nuôi con khôn lớn. Tình yêu của mẹ không ồn ào mà lặng lẽ, thể hiện qua sự mong ngóng, hiền từ và không một lời trách móc đứa con vô tâm. Sự đối lập giữa tình cảm nồng hậu của mẹ và sự thờ ơ, lạnh nhạt của Tâm càng nhấn mạnh thêm tấm lòng bao dung cao cả. Dù đứa con trở về chỉ với tâm thế làm tròn nghĩa vụ, mẹ vẫn đón nhận bằng tất cả sự thấu hiểu.

Qua nhân vật này, Thạch Lam không chỉ ca ngợi phẩm chất truyền thống của người phụ nữ Việt Nam mà còn gửi gắm thông điệp sâu sắc về tình mẫu tử, nhắc nhở về đạo làm con và giá trị của cội nguồn gia đình. Nhân vật người mẹ trở thành nốt trầm xao xuyến, để lại ấn tượng sâu sắc về tình người trong văn chương Thạch Lam.

20 tháng 4

Câu 1: Suy nghĩ về quan điểm của Mark Twain (Khoảng 200 chữ) Câu nói của Mark Twain là một lời thức tỉnh mạnh mẽ về thái độ sống chủ động và dám dấn thân. "Bến đỗ an toàn" chính là vùng thoải mái của mỗi người — nơi ta cảm thấy yên ổn nhưng cũng là nơi kìm hãm sự phát triển và những cơ hội đột phá. Mark Twain chỉ ra một sự thật tâm lý sâu sắc: con người thường hối tiếc về những cơ hội đã bỏ lỡ nhiều hơn là những sai lầm đã phạm phải. Bởi lẽ, thất bại đem lại bài học, còn sự do dự chỉ để lại những câu hỏi "giá như" không có lời giải. Việc "tháo dây, nhổ neo" không đơn thuần là liều lĩnh, mà là lòng can đảm đối mặt với thử thách để khám phá giới hạn bản thân. Chỉ khi dám rời xa bờ, chúng ta mới có thể thấy được sự bao la của đại dương và trưởng thành hơn qua từng con sóng. Đừng để nỗi sợ thất bại ngăn cản bạn sống một cuộc đời rực rỡ; hãy cứ khát khao, hãy cứ dại khờ để sau này không phải hối tiếc vì đã sống một cuộc đời quá lặng lẽ. Câu 2: Phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích (Khoảng 400 chữ) Nhân vật người mẹ trong đoạn trích hiện lên là một hình tượng điển hình cho người phụ nữ Việt Nam truyền thống: nhẫn nại, hy sinh thầm lặng nhưng cũng đầy cô độc trong chính tình yêu thương vô bờ bến của mình. Trước hết, đó là một người mẹ tần tảo và giàu đức hy sinh. Tác giả dùng cụm từ "tần tảo sớm khuya" để khái quát cả một cuộc đời lao động vất vả của bà. Mục tiêu duy nhất của cuộc đời ấy là "nuôi dạy nên người" đứa con trai tên Tâm. Sự hy sinh của bà không chỉ nằm ở công sức mà còn ở sự chịu đựng thiếu thốn về vật chất để con có cơ hội ra thành phố học tập. Hình ảnh ngôi nhà "cũ vẫn như trước", thậm chí "sụp thấp hơn" và "mái gianh xơ xác" là minh chứng sống động cho việc bà đã quên đi bản thân, dồn hết vốn liếng cho tương lai của con. Tuy nhiên, đằng sau sự hy sinh ấy là một nỗi lòng cô đơn, đáng thương. Suốt sáu năm Tâm đi xa, người mẹ sống trong sự chờ đợi mòn mỏi. Bà gửi thư nhưng không nhận được hồi âm; bà trông ngóng tin tức nhưng con trai thậm chí lấy vợ cũng không báo. Chi tiết Tâm chỉ "gửi tiền hàng tháng" cho thấy sự đối lập gay gắt giữa giá trị vật chất lạnh lẽo và nhu cầu tình cảm ấm áp của người mẹ. Tiền bạc không thể lấp đầy khoảng trống của sự quan tâm. Người mẹ ấy cứ lầm lũi sống trong gian nhà kỷ niệm, gắn bó với những thói quen cũ, mà âm thanh "tiếng quốc đi" chính là biểu tượng cho sự kiên trinh, không thay đổi của tình mẫu tử. Tiếng quốc đi "vẫn cái tiếng ấy" vang lên khi Tâm trở về gợi lên sự xúc động mạnh mẽ. Nó khẳng định rằng dù người con có thay đổi, có vô tâm hay đi xa đến đâu, thì mẹ vẫn luôn ở đó, trong hình dáng cũ, âm thanh cũ, sẵn sàng bao dung và đón nhận con trở về. Kết luận: Nhân vật người mẹ không chỉ khơi gợi lòng trắc ẩn về những người bà, người mẹ đang bị lãng quên ở quê nhà, mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc về đạo hiếu. Tác giả đã thành công khi xây dựng một nhân vật ít xuất hiện trực tiếp nhưng lại có sức nặng ám ảnh, buộc người đọc phải nhìn lại cách đối xử của mình với những người thân yêu nhất. Chế độ

20 tháng 4

Câu 1 (khoảng 200 chữ)

Câu nói của Mark Twain: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm…” gợi ra một triết lí sống sâu sắc về sự dấn thân và dũng cảm trong cuộc đời. Con người thường sợ thất bại, sợ sai lầm nên chọn cách an toàn, không dám thử sức. Tuy nhiên, chính những điều chưa từng làm mới dễ trở thành nỗi tiếc nuối dai dẳng nhất. Khi ta không dám bước ra khỏi “bến đỗ an toàn”, ta đã tự giới hạn khả năng của mình, đánh mất cơ hội khám phá bản thân và thế giới rộng lớn.

Thực tế cho thấy, thành công luôn gắn liền với những lần thử và sai. Dù có thể thất bại, nhưng trải nghiệm ấy giúp con người trưởng thành, bản lĩnh hơn. Ngược lại, sự do dự, chần chừ chỉ khiến ta sống trong hối tiếc và bỏ lỡ những điều quý giá. Vì vậy, mỗi người cần mạnh dạn theo đuổi ước mơ, dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm với lựa chọn của mình.

Câu nói của Mark Twain không chỉ là lời khuyên mà còn là lời thúc giục: hãy sống hết mình, dấn thân và trải nghiệm, để khi nhìn lại, ta không phải nuối tiếc vì đã “không dám sống”.

Câu 2 (khoảng 400 chữ)

Trong đoạn trích truyện ngắn “Trở về” của Thạch Lam, hình ảnh người mẹ hiện lên đầy xúc động, tiêu biểu cho vẻ đẹp của người phụ nữ nông thôn Việt Nam giàu tình yêu thương, đức hi sinh và sự bao dung.

Trước hết, người mẹ là hiện thân của tình yêu thương con vô bờ bến. Dù nhiều năm không gặp, bà vẫn mong nhớ con, vẫn xúc động đến “ứa nước mắt” khi gặp lại. Những câu hỏi giản dị như: “Con đã về đấy ư?” hay sự quan tâm chân thành đến sức khỏe của con cho thấy tình mẫu tử luôn thường trực, không hề phai nhạt theo thời gian. Ngay cả khi cuộc sống nghèo khó, bà vẫn dành cho con sự chăm sóc ân cần, chu đáo.

Bên cạnh đó, người mẹ còn là biểu tượng của sự hi sinh thầm lặng. Bà sống cô đơn nơi quê nhà, lam lũ, vất vả, nhưng không một lời than vãn. Những năm tháng nuôi con khôn lớn đã lấy đi tuổi trẻ và sức lực của bà, khiến bà “già đi nhiều”, nhưng tình yêu dành cho con vẫn không hề vơi cạn. Đặc biệt, việc bà nhắc đến cô Trinh – người con gái vẫn chờ đợi Tâm – càng làm nổi bật sự gắn bó của bà với những mối quan hệ tình cảm chân thành, đồng thời gián tiếp cho thấy nỗi buồn và sự thiệt thòi trong cuộc đời bà.

Không chỉ vậy, người mẹ còn thể hiện sự bao dung, vị tha. Dù Tâm vô tâm, lạnh nhạt, thậm chí có phần kiêu ngạo khi đưa tiền cho mẹ, bà vẫn không trách móc. Bà lặng lẽ nhận tiền trong nước mắt, thể hiện nỗi tủi thân nhưng vẫn chấp nhận, bởi điều bà cần không phải là tiền bạc mà là tình cảm của con. Sự im lặng ấy vừa đau đớn, vừa cao cả, làm nổi bật chiều sâu tâm hồn của người mẹ.

Qua hình tượng người mẹ, Thạch Lam đã thể hiện tấm lòng trân trọng đối với những con người nghèo khổ mà giàu tình nghĩa. Đồng thời, tác phẩm cũng phê phán sự vô tâm của những người con khi rời xa quê hương, đánh mất những giá trị tình cảm thiêng liêng. Hình ảnh người mẹ trong đoạn trích vì thế không chỉ gây xúc động mà còn gợi lên bài học sâu sắc về đạo lí làm con: hãy biết yêu thương, trân trọng và quan tâm đến cha mẹ khi còn có thể.






20 tháng 4

Câu 1

Câu nói của Mark Twain là một lời nhắc nhở sâu sắc về tinh thần dấn thân và khát vọng sống hết mình. Trong cuộc đời mỗi người, “bến đỗ an toàn” chính là vùng thoải mái – nơi mang lại cảm giác yên ổn nhưng cũng dễ khiến ta trở nên trì trệ. Việc “tháo dây, nhổ neo” tượng trưng cho lòng dũng cảm, sẵn sàng đối mặt với thử thách để khám phá những chân trời mới. Tại sao chúng ta lại hối hận vì những điều chưa làm nhiều hơn những điều đã làm? Bởi lẽ, thất bại khi hành động vẫn để lại cho ta bài học và sự trưởng thành, còn sự im lặng và rút lui chỉ để lại nỗi day dứt về những cơ hội đã mất. Những câu hỏi “giá như” thường mang sức nặng hơn cả những sai lầm thực tế. Tuổi trẻ là thời điểm quý giá nhất để trải nghiệm và sai lầm; nếu chỉ mãi đứng trong bóng râm của sự an toàn, ta sẽ chẳng bao giờ biết được bản thân mình mạnh mẽ đến nhường nào. Vì vậy, thay vì sợ hãi rủi ro, hãy sợ một cuộc đời tẻ nhạt và đầy rẫy những tiếc nuối. Hãy can đảm bước ra khỏi vùng an toàn để sống một cuộc đời rực rỡ và ý nghĩa nhất.

20 tháng 4

Em tu lam

20 tháng 4

Câu nói của Mark Twain là một lời thức tỉnh mạnh mẽ về thái độ sống chủ động: "Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm". Trong cuộc đời, "bến đỗ an toàn" chính là những thói quen, sự ổn định khiến ta cảm thấy dễ chịu nhưng cũng dễ làm thui chột ý chí chiến đấu. Việc "tháo dây, nhổ neo" không chỉ đơn thuần là thay đổi môi trường sống mà là sự can đảm vượt ngưỡng, dám đối mặt với bão tố để chinh phục những đại dương tri thức mới. Thực tế, cảm giác hối tiếc vì đã không dám thử một điều gì đó thường dai dẳng và đau đớn hơn nhiều so với việc thất bại sau khi đã nỗ lực hết mình. Khi chúng ta dám bước ra khỏi vùng an toàn, mỗi vấp ngã đều trở thành một bài học quý giá, giúp ta khám phá ra những tiềm năng ẩn giấu của bản thân. Tuổi trẻ là thời điểm vàng để dấn thân; đừng để nỗi sợ hãi trở thành rào cản ngăn bạn chạm đến ước mơ. Hãy nhớ rằng, con tàu được đóng ra không phải để nằm yên trong cảng, và con người sinh ra không phải để sống một cuộc đời mòn mỏi. Chỉ khi dám "ra khơi", ta mới thấy cuộc đời này thực sự rộng lớn và ý nghĩa.

20 tháng 4

Câu 1

Nhận định của Mark Twain nhấn mạnh tầm quan trọng của việc dám nghĩ, dám làm và vượt ra khỏi vùng an toàn để trải nghiệm cuộc sống. Lời khuyên này khích lệ chúng ta không để nỗi sợ hãi hay sự trì hoãn cản bước, mà hãy chủ động theo đuổi ước mơ và khám phá những điều mới mẻ.

Vùng an toàn mang lại cảm giác quen thuộc và chắc chắn, nhưng nó cũng có thể giới hạn sự phát triển cá nhân. Việc "tháo dây, nhổ neo" tượng trưng cho hành động dũng cảm bước ra khỏi những giới hạn đó, đối mặt với thử thách và khám phá tiềm năng bản thân. Những trải nghiệm mới, dù đôi khi khó khăn, lại là những bài học quý giá, định hình nên con người chúng ta.

Cuộc đời là một hành trình khám phá, và mỗi chuyến đi, mỗi thử thách đều góp phần làm phong phú thêm vốn sống. Những gì chúng ta làm, những nơi chúng ta đến, những con người chúng ta gặp gỡ sẽ tạo nên những kỷ niệm và bài học không thể thay thế. Ngược lại, sự do dự, chần chừ sẽ để lại những tiếc nuối khôn nguôi khi nhìn lại quãng thời gian đã qua.

Lời khuyên của Mark Twain không chỉ là lời khích lệ hành động mà còn là lời nhắc nhở về việc sống một cuộc đời trọn vẹn, không hối tiếc. Bằng cách dám dấn thân, chúng ta không chỉ mở rộng thế giới quan mà còn tìm thấy ý nghĩa sâu sắc hơn trong cuộc sống, tạo dựng nên một câu chuyện đáng nhớ cho chính mình.

Câu 2

Nhà văn thạch lam là cây bút xuất sắc trong nhóm tự lực văn đoàn o ông sinh năm 1910 tại Hà Nội tên khai sinh ông là Nguyễn tường Vinh sau đổi tên là Nguyễn tường lâm bút danh thạch lam .

Tác phẩm hướng về đời sống bình dị tình cảm nghiêng về người nghèo đặt biệt là người phụ nữ trong xã hội cũ lối viết trữ tình hướng nội khơi sâu vào đời sống bên trong với những rung động và cảm giác tế vi .


21 tháng 4
Câu nói của Mark Twain khuyến khích con người vượt qua nỗi sợ hãi, bước ra khỏi "vùng an toàn" để khám phá thế giới và bản thân.
  • Giải thích: "Bến đỗ an toàn" là những gì quen thuộc, ít rủi ro nhưng cũng dễ khiến ta dậm chân tại chỗ. "Tháo dây, nhổ neo" là hành động dũng cảm dám thay đổi, dám dấn thân vào thử thách.
  • Bình luận: Cuộc đời là một hành trình trải nghiệm. Nếu chỉ chọn sự an toàn, ta sẽ bỏ lỡ những cơ hội phát triển, những bài học quý giá và những thành công lớn lao. Sự hối tiếc về những việc chưa làm thường dai dẳng và nặng nề hơn sự thất bại sau khi đã thử.
  • Bài học: Hãy rèn luyện sự tự tin, không ngừng học hỏi và sẵn sàng đón nhận những điều mới mẻ ngay từ khi còn trẻ. Tuy nhiên, dấn thân cần đi kèm với sự chuẩn bị và trí tuệ, thay vì mạo hiểm mù quáng.
Câu 2: Phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích Nhân vật người mẹ trong đoạn trích (có thể từ tác phẩm "Dưới bóng hoàng lan" của Thạch Lam hoặc một tác phẩm tương tự) hiện lên với những vẻ đẹp phẩm chất truyền thống của phụ nữ Việt Nam:
  • Sự tảo tần và đức hy sinh: Bà là người mẹ "tần tảo sớm khuya" một mình nuôi dạy con nên người. Cả cuộc đời bà dành trọn cho con, bất chấp sự thiếu sót, vô tâm của đứa con khi đi xa (sáu năm không một lời hỏi thăm).
  • Lòng vị tha và tình yêu con vô bờ bến: Dù bị con "ngó lơ", bà vẫn bền bỉ gửi thư. Khi con trở về, thay vì trách móc, bà lại "ứa nước mắt" vì xúc động. Tình cảm ấy bản năng, thuần khiết và không cần đền đáp.
  • Sự giản dị, gắn bó với quê hương: Hình ảnh bà cụ "đã già đi nhiều", mặc bộ "áo cũ kỹ" gợi lên sự khắc khổ nhưng ấm áp. Bà chính là hiện thân của quê nhà, của cội nguồn luôn dang tay đón đợi những đứa con lầm lỗi trở về.
  • Đánh giá nghệ thuật: Tác giả sử dụng ngòi bút điềm tĩnh, giàu cảm xúc, tập trung vào những chi tiết ngoại hình và cử chỉ (tiếng guốc, giọt nước mắt) để làm nổi bật tâm hồn bao dung của người mẹ.


21 tháng 4

Câu 1: đối với tôi việc hôm nay đã làm mà mai nào đó cảm thấy hối hận thì thay vì khiến trách cần phải hoàn thiện bản thân hơn để không còn gì đắn đo. Trước khi bước vào công việc cần suy nghĩ thấu đáo. Câu2 thông qua các hình ảnh chi tiết của người mẹ ta nhân thấy bà ấy là một người phụ nữ giản đơn yêu thương con vô điều kiện. Cũng là biểu tượng đẹp rành cho các bà mẹ đã tần tảo sớm nắng chiều mưa chăm lo gia đình

21 tháng 4

Câu nói của Mark Twain là một lời thức tỉnh mạnh mẽ về thái độ sống chủ động và dấn thân. "Bến đỗ an toàn" là vòng lặp của sự quen thuộc, nơi ta cảm thấy bình yên nhưng cũng là nơi kìm hãm sự phát triển. "Tháo dây, nhổ neo" chính là hành động dũng cảm bứt phá khỏi những nỗi sợ hãi, hoài nghi để khám phá những chân trời mới. Thực tế, con người thường nuối tiếc về những cơ hội đã bỏ lỡ nhiều hơn là những thất bại đã trải qua. Bởi thất bại cho ta bài học, còn sự do dự chỉ để lại sự trống rỗng và hai chữ "giá như". Nếu không dám đối mặt với sóng gió, chúng ta sẽ mãi chỉ là những con thuyền nằm bờ, không bao giờ biết được đại dương bao la và kỳ vĩ ra sao. Vì vậy, tuổi trẻ đừng ngại ngần thử thách. Hãy cứ sai, cứ sửa và cứ sống hết mình với đam mê, để hai mươi năm sau nhìn lại, chúng ta có thể mỉm cười tự hào về một hành trình đầy trải nghiệm thay vì phải hối tiếc vì đã sống một cuộc đời quá lặng lẽ. CÂU 2: BÀI VĂN NGHỊ LUẬN (KHOẢNG 600 CHỮ) Đề bài: Phân tích nhân vật người mẹ trong đoạn trích về nhân vật Tâm. Bài làm: Trong dòng chảy của văn học Việt Nam, hình tượng người mẹ luôn là đề tài khơi gợi nhiều xúc cảm chân thành nhất. Đoạn trích về nhân vật Tâm và chuyến trở về quê sau sáu năm biền biệt đã khắc họa một hình tượng người mẹ đầy ám ảnh: một người phụ nữ tảo tần, hy sinh thầm lặng và bao dung đến tận cùng, đối lập hoàn toàn với sự vô tâm của đứa con trai. Trước hết, người mẹ hiện lên qua lời giới thiệu là một biểu tượng của sự hy sinh vô điều kiện. Bà đã "tần tảo sớm khuya nuôi dạy con nên người". Cụm từ "tần tảo sớm khuya" không chỉ gợi lên nỗi vất vả nhọc nhằn về thể xác mà còn chứa đựng cả một đời chắt chiu, dành dụm tất cả những gì tốt đẹp nhất cho con. Tuy nhiên, bi kịch của người mẹ nằm ở chỗ, khi con đã "nên người", có sự nghiệp và cuộc sống riêng ở thành phố, thì con lại quên mất cội nguồn. Sáu năm trời, Tâm chỉ gửi tiền về như một nghĩa vụ mà không một lời hỏi thăm, không một dòng tin tức về hạnh phúc riêng. Người mẹ ấy đã sống trong sự cô độc, gửi đi những bức thư từ quê ra nhưng chỉ nhận lại sự im lặng đáng sợ từ con trai mình. Khi Tâm trở về, hình ảnh người mẹ hiện ra trực tiếp qua những chi tiết miêu tả ngoại hình và không gian sống, càng làm đậm tô sự thầm lặng của bà. Ngôi nhà cũ "sụp thấp hơn một chút", "mái gianh xơ xác" như chính dáng hình héo hon của người mẹ theo thời gian. Hình ảnh bà cụ "đã già đi nhiều" nhưng vẫn mặc "cái bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước" cho thấy một cuộc sống giản dị, khắc khổ. Mẹ dường như không thay đổi, bà vẫn ở đó, giữ nguyên nếp sống cũ, chờ đợi đứa con trong vô vọng. Sự cũ kỹ của tấm áo hay sự xơ xác của mái tranh chính là bằng chứng cho việc bà đã quên đi bản thân mình để sống trọn vẹn với nỗi đợi chờ con. Đặc biệt, chi tiết "tiếng guốc đi, thong thả và chậm hơn trước" mang sức gợi cảm lớn. Âm thanh ấy không chỉ báo hiệu sự xuất hiện của mẹ mà còn là nhịp đập của thời gian, của tuổi già và của sự kiên nhẫn. Tiếng guốc chậm rãi ấy cho thấy mẹ không oán trách, không vội vã. Dù đứa con có bội bạc, vô tình đến đâu, mẹ vẫn tiếp đón con bằng sự bình thản và tình yêu nguyên vẹn như thuở con còn bé dại. Sự đối lập giữa sự hăm hở, thành đạt của đứa con ở nơi phồn hoa và dáng vẻ chậm chạp, cũ kỹ của mẹ ở quê nghèo đã tạo nên một nốt lặng đau đớn trong lòng độc giả. Nhân vật người mẹ trong đoạn trích không nói một lời nào, nhưng chính sự im lặng và những dấu vết của thời gian trên dáng hình bà đã nói lên tất cả. Đó là hiện thân của tình mẫu tử thiêng liêng – một thứ tình cảm không cần sự đền đáp, luôn bao dung và chờ đợi ngay cả khi bị lãng quên. Qua nhân vật này, tác giả không chỉ tôn vinh người mẹ mà còn kín đáo gửi gắm bài học thức tỉnh về đạo hiếu: đừng để sự vô tâm làm tổn thương bến đỗ bình yên duy nhất của đời mình. Tổng thể, đoạn trích đã xây dựng thành công nhân vật người mẹ thông qua nghệ thuật miêu tả tâm lý gián tiếp và sự tương phản sâu sắc. Hình ảnh người mẹ quê với tấm áo cũ và tiếng guốc chậm rãi sẽ mãi là một hình tượng đẹp, nhắc nhở chúng ta về giá trị của gia đình và lòng biết ơn.

23 tháng 4
  • Giải thích: Câu nói nhấn mạnh sự hối tiếc về những cơ hội đã bỏ lỡ (những gì không làm) thường lớn hơn sự hối tiếc về những sai lầm khi đã thử. "Tháo dây", "nhổ neo" là hình ảnh ẩn dụ cho việc vượt qua nỗi sợ hãi, rời bỏ vùng an toàn để khám phá thế giới và bản thân.
  • Bàn luận:
    • Cuộc đời là một hành trình trải nghiệm. Nếu chỉ đứng yên trong "bến đỗ an toàn", chúng ta sẽ mãi dậm chân tại chỗ, không biết được giới hạn và tiềm năng của chính mình.
    • Thất bại khi dám thử sức mang lại bài học; còn việc không dám làm chỉ để lại sự nuối tiếc muộn màng.
  • Bài học: Tuổi trẻ cần có khát vọng, sự dũng cảm để dấn thân. Đừng để nỗi sợ thất bại ngăn cản bạn sống một cuộc đời rực rỡ.
Câu 2: Phân tích nhân vật người mẹ (Khoảng 400 chữ) Dựa trên đoạn tóm tắt và bối cảnh tác phẩm, bạn có thể triển khai bài văn nghị luận theo các ý chính sau: 1. Mở bài:
  • Giới thiệu vấn đề: Hình tượng người mẹ trong văn học luôn là biểu tượng của sự hy sinh và lòng vị tha.
  • Dẫn dắt vào nhân vật người mẹ trong đoạn trích (thường là trong tác phẩm của Thạch Lam hoặc các tác giả cùng thời về đề tài gia đình).
2. Thân bài:
  • Tình yêu thương và sự tần tảo:
    • Người mẹ hiện lên qua lời kể: "tần tảo sớm khuya nuôi dạy con nên người". Cuộc đời bà là sự hy sinh thầm lặng, dồn hết tâm sức để con có cơ hội ra thành phố học tập, đổi đời.
  • Nỗi lòng chờ đợi và sự cô đơn:
    • Suốt sáu năm con đi xa, bà chỉ nhận được tiền gửi về mà không có một lời thăm hỏi. Những "bức thư mẹ gửi từ quê ra" chứa đựng nỗi nhớ thương, sự mong ngóng nhưng đáp lại chỉ là sự im lặng từ người con.
    • Sự đối lập: Con mải mê với hạnh phúc riêng (lấy vợ không báo tin), còn mẹ già vẫn lẻ bóng nơi quê nhà cũ kỹ, yên lặng.
  • Vẻ đẹp tâm hồn:
    • Dù bị con cái thờ ơ, hình ảnh người mẹ vẫn gắn liền với sự bao dung. Sự "yên lặng" của ngôi nhà cũ khi Tâm trở về gợi lên một không gian tràn đầy kỷ niệm và sự chờ đợi bền bỉ.
3. Kết bài
  • Khẳng định giá trị nhân đạo của tác phẩm: Ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng.
  • Rút ra bài học về đạo làm con: Phê phán thái độ vô tâm, nhắc nhở mỗi người cần biết trân trọng và đền đáp công ơn cha mẹ khi còn có thể.
25 tháng 4

Câu1:

Lời khẳng định của Mark Twain: “Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm” là một lời thức tỉnh mạnh mẽ về thái độ sống chủ động. “Bến đỗ an toàn” chính là vùng thoải mái, nơi ta cảm thấy yên ổn nhưng cũng là nơi kìm hãm sự phát triển. Khi còn trẻ, chúng ta thường sợ thất bại, sợ sự phán xét mà quên mất rằng trải nghiệm mới chính là tài sản quý giá nhất. Việc "tháo dây, nhổ neo" không đơn thuần là sự liều lĩnh mù quáng, mà là lòng can đảm để dấn thân, khám phá những giới hạn mới của bản thân. Những sai lầm đã thực hiện có thể đem lại bài học, nhưng sự nuối tiếc vì đã bỏ lỡ cơ hội sẽ trở thành nỗi day dứt khôn nguôi theo thời gian. Cuộc đời là một chuyến hải trình dài, và những con tàu không được đóng ra chỉ để nằm yên trong cảng. Để sống một cuộc đời rực rỡ, mỗi người cần học cách đối mặt với sóng gió, dám nghĩ, dám làm và dám chịu trách nhiệm. Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong sự bình lặng tẻ nhạt, hãy can đảm ra khơi để tìm thấy chân trời của riêng mình.

Câu 2

Trong dòng văn học hiện thực lãng mạn, Thạch Lam thường đi sâu vào những mảng cảm xúc mong manh nhưng đầy dư vị. Qua đoạn trích từ truyện ngắn "Trở về", nhân vật người mẹ hiện lên như một biểu tượng cho sự tần tảo, lòng vị tha và tình yêu con vô điều kiện, đối lập hoàn toàn với sự vô tâm, lạnh lùng của đứa con trai tên Tâm.

Đầu tiên, người mẹ hiện lên với vẻ ngoài khắc khổ và chịu thương chịu khó. Dù con trai ở thành phố sung túc, bà vẫn sống trong ngôi nhà cũ "mái gianh xơ xác", mặc bộ áo "cũ kỹ như mấy năm về trước". Hình ảnh bà cụ già đi nhiều, đi đôi guốc mộc thong thả, chậm rãi gợi lên sự đơn độc, lặng lẽ nơi làng quê. Suốt sáu năm con đi biền biệt, bà vẫn bền bỉ gửi thư, vẫn dõi theo tin tức của con qua những người quen, dù đáp lại chỉ là sự im lặng đáng sợ từ phía Tâm.

Thế nhưng, bao trùm lên tất cả là tấm lòng bao dung và tình mẫu tử nồng ấm. Khi gặp lại con sau bao năm, bà không hề trách móc sự hờ hững của anh. Thay vào đó, bà "ứa nước mắt", "cảm động đến nỗi không nói được". Những câu hỏi dồn dập: "Con đã về đấy ư?", "Bây giờ cậu đã khỏe hẳn chưa?" cho thấy tâm trí bà lúc nào cũng đặt nơi con. Bà lo lắng cho sức khỏe của con khi nghe tin con ốm, sự lo lắng chân chất của một người mẹ quê "chả biết tỉnh thế nào mà đi" nên đành nén lòng ở lại.

Đặc biệt, sự tương phản ở cuối đoạn trích càng làm nổi bật nét đẹp tâm hồn bà. Trong khi Tâm coi việc đưa tiền là "xong bổn phận" và muốn rời đi thật nhanh, thì người mẹ lại "khẩn khoản" mời con ở lại ăn cơm. Bà đón nhận số tiền con đưa với đôi bàn tay "run run", "rớm nước mắt" – đó không phải niềm vui vì nhận được tiền, mà là sự xúc động trước sự quan tâm ít ỏi của con, dù sự quan tâm ấy mang đầy vẻ kiêu ngạo.

Tóm lại, qua ngòi bút tinh tế của Thạch Lam, người mẹ trong "Trở về" là hiện thân của những người mẹ Việt Nam truyền thống: sống trọn vì con, lấy sự hiện diện của con làm hạnh phúc và sẵn sàng tha thứ cho mọi lỗi lầm. Nhân vật này không chỉ khơi gợi sự thương cảm mà còn là một lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con và những giá trị gia đình đang dần bị mai một bởi sự thực dụng của đời sống thành thị.

25 tháng 4

Câu 1

Câu nói của Mark Twain: "Hai mươi năm sau bạn sẽ hối hận vì những gì bạn đã không làm, hơn là những gì bạn đã làm. Vậy nên hãy tháo dây, nhổ neo và ra khỏi bến đỗ an toàn" là một lời thức tỉnh mạnh mẽ về thái độ sống chủ động. Trong cuộc đời, "bến đỗ an toàn" chính là vùng thoải mái mà mỗi người tự tạo ra; ở đó ta có sự bình yên nhưng lại thiếu đi sự chuyển động và trưởng thành. Mark Twain nhấn mạnh rằng nỗi đau lớn nhất của con người trong tương lai không phải là những thất bại từ sai lầm đã phạm phải, mà là sự dằn vặt về những giấc mơ chưa dám thực hiện, những cơ hội đã bỏ lỡ vì nỗi sợ hãi. Khi chúng ta dám "nhổ neo", chúng ta chấp nhận đối mặt với sóng gió nhưng đổi lại là sự tự do và những bài học vô giá. Thế giới rộng lớn ngoài kia chỉ thuộc về những ai dám dấn thân và trải nghiệm. Tuy nhiên, rời khỏi bến đỗ không có nghĩa là lao mình vào nguy hiểm một cách mù quáng, mà là sự can đảm để vượt ngưỡng giới hạn của bản thân một cách có định hướng. Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong sự tiếc nuối muộn màng. Hãy học cách chấp nhận rủi ro, dám nghĩ, dám làm và sống một cuộc đời rực rỡ nhất có thể, bởi lẽ "con tàu ra khơi không phải để nằm yên trong cảng".

Câu 2

Trong văn học Việt Nam, đề tài gia đình luôn chạm đến những rung cảm sâu sắc nhất của độc giả. Đoạn trích trên đã khắc họa thành công hình ảnh một người mẹ nghèo nơi làng quê – biểu tượng của sự hy sinh thầm lặng và lòng vị tha bao dung trước sự vô tâm của con cái.

Trước hết, nhân vật người mẹ hiện lên với vẻ đẹp của sự tần tảo và giản dị. Qua dòng hồi tưởng và quan sát của Tâm, bà là người đã "tần tảo sớm khuya nuôi dạy con nên người". Sự xuất hiện trực tiếp của bà trong hiện tại gắn liền với những hình ảnh gợi sự nghèo khó nhưng bền bỉ: "tiếng guốc thong thả và chậm hơn trước", bộ "áo cũ kỹ như mấy năm về trước". Những chi tiết này không chỉ cho thấy sự tàn phá của thời gian lên dáng hình người mẹ mà còn cho thấy bà vẫn sống một cuộc đời thanh bạch, dành trọn mọi ưu tiên cho con, dù con đã thành đạt ở thành phố.

Sức mạnh biểu cảm của nhân vật tập trung ở tình yêu thương vô điều kiện. Dù Tâm đã xa nhà sáu năm, không một lời hỏi thăm, không để tâm đến những bức thư bà gửi, nhưng khi con vừa bước chân về đến nhà, mọi trách móc dường như không tồn tại. Phản ứng của bà là "ứa nước mắt" và "cảm động đến nỗi không nói được". Tiếng khóc ấy không phải là sự hờn tủi cho bản thân, mà là sự vỡ òa của nỗi nhớ nhung và niềm hạnh phúc khi thấy con trở về. Câu hỏi nghẹn ngào: "Con đã về đấy ư?" chứa đựng tất cả sự dịu dàng và lòng bao dung vô bờ bến.

Người mẹ trong đoạn trích đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng, xa cách của Tâm. Trong khi Tâm coi ngôi nhà là cũ kỹ, mái gianh xơ xác và giao tiếp bằng những câu hỏi khách sáo, khó khăn, thì người mẹ vẫn đón nhận con bằng tất cả sự chân thành bản năng nhất. Hình ảnh bà cụ cô đơn trong "bốn bề yên lặng" chờ đợi con suốt nhiều năm ròng đã tạo nên một sức ám ảnh lớn, khơi gợi trong lòng người đọc sự xót xa và suy ngẫm về đạo làm con.

Tóm lại, bằng ngòi bút điềm đạm và tinh tế, tác giả đã xây dựng nên một hình tượng người mẹ điển hình: nhẫn nại, hy sinh và yêu thương con đến quên mình. Nhân vật người mẹ không chỉ là linh hồn của tác phẩm mà còn là lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng sâu cay về giá trị của tình cảm gia đình trước những cám dỗ của vật chất và sự đổi thay của lòng người.

​Câu 1:   ​Câu nói của Mark Twain là một lời thức tỉnh mạnh mẽ về giá trị của sự dấn thân. "Tháo dây, nhổ neo" không chỉ là hành động rời bỏ một bến đỗ vật lý, mà là biểu tượng cho việc vượt qua vùng an toàn của bản thân. Con người thường có xu hướng sợ thất bại, sợ cái mới, dẫn đến sự trì trệ. Tuy nhiên, nỗi đau của sự hối tiếc vì đã không thử bao giờ cũng day dứt hơn nỗi đau của một lần vấp ngã. Khi ta can đảm bước ra khỏi những giới hạn tự định ra, ta không chỉ tìm thấy những cơ hội mới mà còn khám phá được sức mạnh tiềm ẩn của chính mình. Sự an toàn quá mức đôi khi là "nấm mồ" cho những tiềm năng. Vì vậy, thay vì để tuổi trẻ trôi qua trong sự bình lặng vô nghĩa, hãy biến cuộc đời thành một chuyến viễn chinh. Hãy dám sai, dám thử và dám sống hết mình, bởi cuối cùng, tài sản quý giá nhất của mỗi người chính là những trải nghiệm chứ không phải là sự yên ổn trong nuối tiếc. ​

Câu 2:       ​Trong truyện ngắn "Trở về", Thạch Lam đã khắc họa hình tượng người mẹ bằng những nét vẽ giản dị nhưng đầy ám ảnh, đại diện cho tình mẫu tử bao dung, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng, thực dụng của đứa con trai tên Tâm. ​Trước hết, người mẹ hiện lên với vẻ ngoài lam lũ và cuộc đời cơ cực. Qua cái nhìn của Tâm, bà hiện ra với dáng vẻ "già đi nhiều", mặc "bộ áo cũ kỹ như mấy năm về trước". Hình ảnh đó cho thấy dù con trai ở thành phố có gửi tiền về, cuộc sống của bà vẫn không hề thay đổi. Bà vẫn sống trong căn nhà tranh "xơ xác", "sụp thấp", cần mẫn với những công việc đồng quê khó khăn. Sự khắc khổ ấy không chỉ là cái nghèo về vật chất mà còn là sự cô đơn khi phải tựa vào "con Trinh" – một người ngoài – thay vì đứa con ruột thịt. ​Thế nhưng, bao trùm lên sự nghèo khó ấy là lòng vị tha và tình yêu con vô điều kiện. Khi thấy Tâm về, bà "ứa nước mắt", niềm vui sướng nghẹn ngào đến mức không nói nên lời. Dù Tâm lạnh nhạt, "nhún vai", trả lời qua loa, bà vẫn chăm sóc con bằng tất cả sự ân cần: hỏi han sức khỏe, lo lắng khi nghe tin con ốm, và khẩn khoản mời con ở lại ăn cơm. Sự hy sinh của bà đạt đến đỉnh điểm ở chi tiết cuối truyện: khi Tâm đưa tiền với thái độ kiêu ngạo, coi đó là "xong bổn phận", thì người mẹ lại "run run đỡ lấy gói bạc, rơm rớm nước mắt". Bà không khóc vì tiền, bà khóc vì cảm động trước sự "quan tâm" hiếm hoi của con, dù sự quan tâm ấy thực chất chỉ là một sự bố thí về tình cảm. ​Người mẹ trong đoạn trích là hiện thân của sự hy sinh thầm lặng. Bà chính là đối cực để làm nổi bật sự tha hóa của Tâm – kẻ đã để tiền bạc và sự phù hoa thành thị làm mờ mắt. Qua nhân vật người mẹ, Thạch Lam không chỉ ca ngợi tình mẫu tử thiêng liêng mà còn gửi gắm một thông điệp nhức nhối về sự vô tâm của con người trong xã hội hiện đại.

6 tháng 5

câu 1:Ý kiến của Mark Twain gợi ra một bài học sâu sắc về cách sống của con người. Thực tế, nhiều người thường sợ thất bại nên chọn ở lại trong “vùng an toàn”, không dám thử sức với những điều mới mẻ. Tuy nhiên, theo thời gian, điều khiến ta day dứt không phải là những lần đã cố gắng mà chưa thành công, mà chính là những cơ hội đã bỏ lỡ vì không dám hành động. Khi còn trẻ, con người có sức khỏe, thời gian và nhiệt huyết – đó là điều kiện tốt nhất để trải nghiệm, khám phá và khẳng định bản thân. Việc “tháo dây, nhổ neo” không có nghĩa là hành động mù quáng, mà là dám bước ra khỏi sự an toàn quen thuộc để học hỏi, trưởng thành. Dĩ nhiên, dấn thân có thể đi kèm rủi ro, nhưng chính những thử thách ấy lại giúp ta tích lũy kinh nghiệm và hiểu rõ giá trị của bản thân. Ngược lại, nếu chỉ sống an phận, ta sẽ dễ rơi vào cảm giác nuối tiếc khi nhìn lại. Vì vậy, mỗi người cần sống chủ động, dám nghĩ dám làm, biết nắm bắt cơ hội để tuổi trẻ trở nên ý nghĩa và không phải hối hận về sau.


Thông báo về việc có nhiều thành viên đang lợi dụng tên tuổi của cô để trục lợi cá nhân, thông qua việc dùng tên tuổi của cô để lừa đảo các thành viên khác bằng việc xin xu tổ chức sự kiện..Cô Thương Hoài thân ái chào toàn thể các thành viên của Olm. Cô đã nhận được rất nhiều tin nhắn, bài đăng phản ánh về việc có kẻ đang giả danh cô để lừa đảo xu từ tất cả các thành...
Đọc tiếp

Thông báo về việc có nhiều thành viên đang lợi dụng tên tuổi của cô để trục lợi cá nhân, thông qua việc dùng tên tuổi của cô để lừa đảo các thành viên khác bằng việc xin xu tổ chức sự kiện..

Cô Thương Hoài thân ái chào toàn thể các thành viên của Olm. Cô đã nhận được rất nhiều tin nhắn, bài đăng phản ánh về việc có kẻ đang giả danh cô để lừa đảo xu từ tất cả các thành viên của Olm thông qua việc lập nick với tên hiển thị là Nguyễn Thị Thương Hoài rồi âm thầm nhắn tin với các thành viên khác qua chat Olm để xin xu tổ chức sự kiện...

Cô đã nói rồi, tài khoản của cô có đầy đủ chức năng quản trị khác hẳn với tài khoản giáo viên khác của Olm. Cô có thể tạo sự kiện, tổ chức cuộc thi và trao thưởng, phạt xu, hoàn xu, thu hồi xu của những người vi phạm một cách hợp pháp trên Olm bằng xu của hệ thống mà không cần bỏ bất cứ xu hay coin nào từ tài khoản cá nhân của cô.

Do vậy mọi tin nhắn xin xu từ các nick giả danh cô đều là lừa đảo, cô mong rằng các em đừng bao giờ tin, nghe và làm theo lời dụ dỗ của người khác. Cô chỉ có một tài khoản này thôi (thuonghoaitb)

Mong các em luôn thận trọng để tránh bị lừa đảo, cảm ơn các em.

67
24 tháng 8 2025

Cảm ơn cô ạ

24 tháng 8 2025

Vâg ạ

22 tháng 3

Câu 1. Việc xưng hô, chào hỏi của em mang tính tự nhiên, linh hoạt, gần gũi, còn phong cách quân nhân thì nghiêm túc, đúng điều lệnh, có quy định rõ ràng về lời nói, cử chỉ, giống nhau ở chỗ đều thể hiện sự tôn trọng người khác, khác nhau ở tính kỉ luật và khuôn mẫu, quân nhân chặt chẽ và thống nhất hơn

Câu 2. Trang phục của công an gồm trang phục thường phục, trang phục xuân hè, trang phục thu đông, trang phục lễ phục, trang phục dã chiến, trang phục chuyên dụng tùy theo nhiệm vụ

Nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa: Nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc Việt Nam xã hội chủ nghĩa bao gồm nhiều khía cạnh, cụ thể là: 
  • Xây dựng:
    • Phát triển kinh tế - xã hội, nâng cao đời sống vật chất và tinh thần của nhân dân.
    • Xây dựng nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc.
    • Xây dựng hệ thống chính trị vững mạnh, trong sạch, hiệu quả.
    • Phát triển giáo dục, khoa học công nghệ, đào tạo nguồn nhân lực chất lượng cao.
  • Bảo vệ:
    • Bảo vệ vững chắc độc lập, chủ quyền, thống nhất, toàn vẹn lãnh thổ của Tổ quốc.
    • Bảo vệ Đảng, Nhà nước, nhân dân, chế độ xã hội chủ nghĩa.
    • Bảo vệ nền văn hóa và lợi ích quốc gia - dân tộc.
    • Giữ vững môi trường hòa bình, ổn định để phát triển đất nước.
Học sinh cần làm gì để góp phần thực hiện tốt hai nhiệm vụ đó? Để góp phần thực hiện tốt hai nhiệm vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc, học sinh cần: 
  • Trong học tập và rèn luyện:
    • Học tập chăm chỉ, tích cực rèn luyện đạo đức, lối sống, trở thành công dân có ích cho xã hội.
    • Tích cực tham gia các hoạt động giáo dục quốc phòng và an ninh, rèn luyện sức khỏe, chuẩn bị sẵn sàng tham gia bảo vệ Tổ quốc khi cần.
  • Trong hoạt động xã hội:
    • Tích cực tham gia các hoạt động an ninh, quốc phòng ở địa phương, như phong trào "Toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc", các hoạt động đền ơn đáp nghĩa.
    • Tham gia các hoạt động bảo vệ trật tự, trị an ở nơi cư trú và trong trường học.
    • Tìm hiểu và nắm vững các quy định của pháp luật liên quan đến nghĩa vụ quân sự, sẵn sàng thực hiện khi đến tuổi.
    • Vận động bạn bè, người thân cùng thực hiện tốt nghĩa vụ xây dựng và bảo vệ Tổ quốc.
6 tháng 10 2025

\(\) Hehhdehhehjejhdbdbbsbdvvvvvvuhehshegdhdvhdgdhhsgzhshsvsgsvdvgdgdggd

8 tháng 8 2021

trả lời:

 Đáp án: Cho cả 2 vào tủ lạnh để đông thành đá rồi cho chung vào một chậu.

hok tốt

8 tháng 8 2021

Làm đông đá.

@Cỏ

28 tháng 6 2023

Em à! Chuyện gì vậy em? Nội dung câu chuyện của em chưa cụ thể, nên không biết em đang gặp phải vấn đề gì 

23 tháng 7 2025

Bạn ơi, câu hỏi chưa rõ ràng lắm, mình không hiểu bạn muốn gì nhé!

12 tháng 9 2025

Cô xem giúp em vs ạ cảm ơn cô

12 tháng 9 2025

Tự dưng huỷ nên em phải đặt lại cô ạ

7 tháng 10 2025

truyền thống yêu nước và chống giặc ngoại xâm của dân tộc việt nam thể hiện rõ qua nhiều thời kỳ lịch sử. trong thời kỳ dựng nước và giữ nước, nhân dân đã cùng các vua hùng, các anh hùng dân tộc như hai bà trưng, bà triệu đứng lên khởi nghĩa chống ngoại xâm. trong các triều đại phong kiến, nhân dân tiếp tục chiến đấu bảo vệ bờ cõi, nổi bật là những cuộc khởi nghĩa nông dân như khởi nghĩa lam sơn chống quân minh. trong thời kỳ cận đại và hiện đại, nhân dân việt nam dưới sự lãnh đạo của đảng và các phong trào cách mạng đã đoàn kết chống thực dân, đế quốc, giành độc lập và tự do cho đất nước. truyền thống này còn được thể hiện qua tinh thần đoàn kết, sẵn sàng hy sinh vì tổ quốc và bảo vệ chủ quyền dân tộc, là nền tảng để xây dựng và phát triển đất nước trong thời bình.


6 tháng 10 2025
  • Là bản sắc văn hóa độc đáo, khẳng định sự độc lập, tự chủ của dân tộc trong quan hệ quốc tế, tạo niềm tin và cơ sở vững chắc để vững bước đi lên.
  • Nâng cao ý thức cộng đồng, giúp thế giới thấy được tính nhân văn cao cả trong văn hóa giữ nước của dân tộc Việt Nam. 
4 tháng 7 2023

Ba thằng Mỹ đen tức là một người bố gốc Mỹ da đen

Ba thằng Mỹ trắng tức là một người bố gốc Mỹ da trắng

Tổng cộng là có hai ông bố cùng gốc Mỹ chỉ khác màu da đang trên thuyền, mà thuyền chở được tối đa hai người, trên thuyền hiện tại có hai người nên đương nhiên thuyền không chìm em nhé

Ba thằng Mỹ đen có nghĩa là người bố da đen gốc Mỹ

Ba thằng Mỹ trắng có nghĩa là người bố da trắng gốc Mỹ

Câu nói trên chỉ hai người bố gốc Mỹ mang 2 màu da khác nhau đang ngồi trên thuyền. Nên số người ngồi trên thuyền là 2 người. Mà thuyền tối đa chở 2 người nên thuyền không bị chìm nhé. Câu nói chỉ là một mẹo nhỏ