Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Giờ đây, nghĩ đến mẹ, con thấy hiện lên hình ảnh mẹ chín tháng trời mang nặng con trong bụng. Rón rén từng bước đi, cẩn thận từng ngụm nước, kiêng khem từng món ăn, lo cho con từ khi con chưa có hình hài. Ngày con chào đời, mẹ đã phải chịu bao đau đớn, bao giày vò. Sau ngày rời bụng mẹ, con lại chẳng ngoan ngoãn, khỏe mạnh như những đứa trẻ khác mà ốm đau, bệnh tật thường xuyên. Bà nội từng kể cho con nghe một lần con ốm nặng, bác sĩ đã lắc đầu quay đi nhưng mẹ thì âm thầm ôm chặt con vào lòng khóc không thành tiếng. Mẹ kiên trì mời những người bác sĩ khác tới thăm bệnh cho con, nhẫn nại chăm sóc con, căng thẳng hồi hộp với từng nhịp thở, từng cái hắt hơi, từng cái ngáp vặt của con...
Mẹ đã vứt bỏ nhiều tháng ngày thanh thản, hạnh phúc và tưởng như sẵn sàng vứt bỏ mạng sống của mình thức khuya, đi lại... để cứu lấy mạng sống cho con. Mẹ ơi! Nếu trời Phật không thương con cho con làm con của mẹ thì có lẽ ngày ấy Người đã bắt con phải trở về. Nhưng có lẽ quá cảm động trước tình cảm của mẹ mà Người đã cho qua cơn hiểm nghèo. Mẹ đã làm được “điều kì diệu” mà nhiều người hàng xóm của chúng ta còn nhắc đến.
Ấy vậy mà đứa con ngu ngốc, dại dột của mẹ lại có lúc quên bẵng đi những ân tình, thiêng liêng của mẹ. Con thấy xấu hổ và nhục nhã khi nghĩ đến ngày cô giáo đến chơi mà con lại thiếu lễ độ với mẹ. Nhìn gương mặt mẹ thất thần, lạnh lẽo con thấy mình là kẻ tội đồ đáng nguyền rủa nhất trên đời. Con đã chà đạp lên tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý mà mẹ đã sẵn sàng hi sinh mạng sống để gây dựng.
Mẹ ơi! Con biết rằng lời con nói không thể rút lại, việc con làm không thể coi như chưa xảy ra, vết thương con gây ra trong tim mẹ không thể lấy nước mắt để xóa mờ... Nhưng con chỉ mong muốn một điều rằng mẹ không quá đau buồn về con thêm nữa vì rằng khi viết những dòng này, En-ri-cô của mẹ hiểu rằng nó chỉ còn một cách để chuộc tội với mẹ kính yêu. Con sẽ không bao giờ làm mẹ phải xấu hổ, thất vọng thêm một lần nào nữa.
Mẹ ạ, tội lỗi đã mắc phải khiến con hiểu rằng nếu con còn lặp lại nó thì con không còn xứng đáng là con của mẹ; không còn ghế ngồi, không còn giường nằm, không còn nơi đặt chân, không còn bát ăn cơm trong ngôi nhà của mẹ nữa. Con ngàn lần xin lỗi mẹ và mong mẹ rộng lượng tha lỗi cho con.
Đứa con đã biết lỗi của mẹ.
En-ri-cô
Hk tốt
THAM KHẢO:
Bố kính yêu của con!
Thưa bố con đã đọc thư của bố cả hàng chục lần và con vô cùng xúc động bố à, cổ họng con như ứ đọng lại con không sao nói lên lời nào. Giờ đây con đã thuộc từng dòng từng câu chữ một. Trước mặt bố con có thể đọc cho bố nghe không thiếu từ nào.
Đọc thư bố con đã nhận ra sự hy sinh lớn lao của mẹ mà giờ con mới biết. Con đã không biết rằng cả đời mẹ đã hi sinh vì con. Mẹ đã phải mệt mỏi khổ như thế nào khi mang thai con chín tháng mười ngày và hi sinh biết nhường nào khi nuôi con khôn lớn. Con đã không biết được rằng mẹ đã không hề ngủ khi con ốm, con đau.
Cả đời mẹ đã hi sinh cho con. Con vô cùng xấu hổ vì hành động vô lễ của mình. Nếu không nhờ bố chỉ ra thì con mãi sẽ không nhận thấy sai lầm to lớn của mình được. Con thật bất hiếu phải không bố? Con đã không biết quý trọng tình thương mà bố mẹ dành cho con mà còn phụ nhận nó. Con đã làm cho mẹ con buồn, mẹ phải suy nghĩ nhiều, mẹ phải khổ vì con.
Nhìn mẹ càng ngày càng già đi vì phải lo toan đủ thứ con mới biết mình sai lầm đến mức nào. Trưa nay khi mẹ đi làm về con nhìn thấy lưng mẹ ướt vì mồ hôi, mặt mẹ tái nhợt da xanh xao vì mệt mỏi. Con càng ân hận vô cùng và thương mẹ biết nhường nào. Tối nay sau bữa cơm con sẽ đến bên mẹ và xin mẹ tha thứ lúc đó con muốn bố đứng bên cạnh để chứng kiến được không bố?
Bố ơi! Con xin lỗi bố! Con mong bố hãy tha thứ cho con. Con mong là mỗi lần mà con mắc khuyết điểm thì bố lại giúp con chỉ ra khuyết điểm bố nhé! Con hôn bố.
Con yêu bố nhiều lắm. Con yêu mẹ lắm lắm…..!
En-ri-cô
Mẹ kính yêu của con ! Khi viết những dòng này gửi tới mẹ , con cảm thấy vô cùng xấu hổ , con thấy con không xứng đáng gọi mẹ là mẹ và xưng con với mẹ . Giờ đây, nghĩ đến mẹ, con thấy hiện lên hình ảnh mẹ chín tháng trời mang nặng con trong bụng. Rón rén từng bước đi, cẩn thận từng ngụm nước, kiêng khem từng món ăn, lo cho con từ khi con chưa có hình hài. Ngày con chào đời, mẹ đã phải chịu bao đau đớn, bao giày vò. Sau ngày rời bụng mẹ, con lại chẳng ngoan ngoãn, khỏe mạnh như những đứa trẻ khác mà ốm đau, bệnh tật thường xuyên. Bà nội từng kể cho con nghe một lần con ốm nặng, bác sĩ đã lắc đầu quay đi nhưng mẹ thì âm thầm ôm chặt con vào lòng khóc không thành tiếng. Mẹ kiên trì mời những người bác sĩ khác tới thăm bệnh cho con, nhẫn nại chăm sóc con, căng thẳng hồi hộp với từng nhịp thở, từng cái hắt hơi, từng cái ngáp vặt của con...
Mẹ đã vứt bỏ nhiều tháng ngày thanh thản, hạnh phúc và tưởng như sẵn sàng vứt bỏ mạng sống của mình thức khuya, đi lại... để cứu lấy mạng sống cho con. Mẹ ơi! Nếu trời Phật không thương con cho con làm con của mẹ thì có lẽ ngày ấy Người đã bắt con phải trở về. Nhưng có lẽ quá cảm động trước tình cảm của mẹ mà Người đã cho qua cơn hiểm nghèo. Mẹ đã làm được “điều kì diệu” mà nhiều người hàng xóm của chúng ta còn nhắc đến.
Ấy vậy mà đứa con ngu ngốc, dại dột của mẹ lại có lúc quên bẵng đi những ân tình, thiêng liêng của mẹ. Con thấy xấu hổ và nhục nhã khi nghĩ đến ngày cô giáo đến chơi mà con lại thiếu lễ độ với mẹ. Nhìn gương mặt mẹ thất thần, lạnh lẽo con thấy mình là kẻ tội đồ đáng nguyền rủa nhất trên đời. Con đã chà đạp lên tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý mà mẹ đã sẵn sàng hi sinh mạng sống để gây dựng.
Mẹ ơi! Con biết rằng lời con nói không thể rút lại, việc con làm không thể coi như chưa xảy ra, vết thương con gây ra trong tim mẹ không thể lấy nước mắt để xóa mờ... Nhưng con chỉ mong muốn một điều rằng mẹ không quá đau buồn về con thêm nữa vì rằng khi viết những dòng này, En-ri-cô của mẹ hiểu rằng nó chỉ còn một cách để chuộc tội với mẹ kính yêu. Con sẽ không bao giờ làm mẹ phải xấu hổ, thất vọng thêm một lần nào nữa.
Mẹ ạ, tội lỗi đã mắc phải khiến con hiểu rằng nếu con còn lặp lại nó thì con không còn xứng đáng là con của mẹ; không còn ghế ngồi, không còn giường nằm, không còn nơi đặt chân, không còn bát ăn cơm trong ngôi nhà của mẹ nữa. Con ngàn lần xin lỗi mẹ và mong mẹ rộng lượng tha lỗi cho con.
Đứa con đã biết lỗi của mẹ.
En-ri-cô
Sự đau đớn nhất trong cuốc đời mỗi người không phải những vấp ngã, thất bại, cũng không phải những trắc trở, khó khăn của cuộc sống, mà chính là sự hối hận sâu sắc khi trong một khoảnh khắc nào đó, hành động của ta, lời nói của ta vô tình làm cho những người ta yêu thương buồn phiền, đau lòng. Và tôi đã phải trải qua nỗi hối hận kinh hoàng ấy, khi vài ngày trước tôi đã vô tình nó những lời thiếu lễ độ với mẹ trước mặt cô giáo của em trai mình. Điều này đã khiến cho mẹ tôi vô cùng buồn phiền, cha tôi đã viết một lá thư dài nhắc nhở về sự vô lễ của tôi với mẹ, qua sự phân tích của cha tôi đã hiểu được mình đã gây ra một lỗi lầm lớn như thế nào. Chỉ vì sự vô tâm, ích kỉ của mình mà tôi đã khiến mẹ buồn phiền. Tôi đã quyết định xin lỗi mẹ, mà trước hết tôi viết một bức thư hồi đáp lại cho cha.
Gửi cha yêu dấu!
Con biết những ngày qua, không khí của gia đình mình đã vô cùng trầm lắng vì những lỗi lầm mà con đã gây ra. Khoảnh khắc ấy con đã quá nông nổi, không kiềm chế được cảm xúc của mình nên đã nói ra những lời không hay với mẹ. Con sẽ không biện minh cho những lời nói và hành động vô trách nhiệm của mình với ba mẹ. Vì con biết con xứng đáng phải nhận được những hình phạt, con là một người con bất hiếu, vô tâm nhất trên trần gian này.
Điều đầu tiên, cho phép con được xin lỗi vì đã làm cho cha muộn phiền, lo lắng, và cũng là gửi đến cha lời cảm ơn chân thành nhất. Con luôn tự cho mình đã lớn khôn, trưởng thành và có thể nhìn nhận, xử lí được mọi việc như một người trưởng thành thật sự. Nhưng đến ngày hôm nay, khi đọc được những lời khuyên răn chân thành của cha thì con bỗng nhận thấy mình đã quá trẻ con, hỗn hào, con đã không biết suy nghĩ mà lấy cái trẻ con của mình ra làm tổn thương mẹ. Và con cũng nhận thức được rõ ràng nhất, đó chính là dù có trưởng thành, lớn lao đến đâu thì con cũng không được quyền làm cho những người mà mình yêu thương phải lo lắng, muộn phiền. Càng đáng trách hơn khi con làm cho mẹ buồn, người phụ nữ đã dùng cả cuộc đời để lo lắng, chăm sóc cho từng bước trưởng thành của con.
Khi con bị ốm, mẹ thức thâu đêm chăm sóc, lo lắng cho con, mỗi hơi thở yếu ớt, khó nhọc của con như từng mũi dao đâm vào tim mẹ, nhưng điều mẹ quan tâm không phải sự mệt nhọc như thế nào mà điều làm mẹ sợ hãi, lo lắng nhất lại chính là là sự sống của con. Con đã vô tình quên đi khoảng thời gian khó khăn ấy, quên đi tình cảm vô bờ bến mà mẹ dành cho con. Con trách mình vô tâm, trách mình vô trách nhiệm. Đôi khi con cho rằng quan tâm, chăm sóc con là trách nhiệm của bố mẹ, giờ con thấy suy nghĩ ấy thật ấu trĩ, vô tâm làm sao. Sợi dây ràng buộc khiến mẹ hi sinh tất cả vì con lại là tình cảm mẫu tử thiêng liêng nhất nhưng cũng là tự nhiên nhất.
Câu nói của cha làm cho con vô cùng cảm động, nhưng nhận thức được nó thì con lại thấy mình xấu xa đến như thế nào “…Mẹ sẽ sẵn lòng đem một năm hạnh phúc của mình để chuộc một giờ đau đớn cho con, một người mẹ sẽ vui lòng đi ăn xin để nuôi con và sẵn lòng hi sinh tính mạng để cứu lấy sinh mệnh của con”. Đọc đến đây thực sự con đã khóc, khóc vì xúc động, khóc vì sự vô tâm của mình. Sự vĩ đại, bao la của người mẹ đâu có thể dùng vật chất có thể đong đếm, có thể đo lường.
Con biết, sau này dù có lớn khôn, có thể nhận thức cuộc sống của mình và là một người thành đạt được nghìn người ngưỡng mộ nhưng nếu con là một đứa con bất hiếu, không biết tôn trọng, yêu thương chính người sinh thành ra mình thì con cũng chỉ là một kẻ khốn nạn, một kẻ đạo đức giả không hơn không kém. Con đã nhận thức được lỗi lầm của mình và giờ đây con đang vô cùng đau đớn và hối hận. Nếu thời gian có quay trở lại nghìn vạn lần con sẽ không làm cho mẹ đau lòng, dù là mảy may.
Nhưng con biết thời gian đâu có thể quay ngược đúng không cha, quá khứ lỗi lầm con sẽ cố gắng bù đắp, còn hiện tại và tương lai con sẽ tự nhắc nhở mình sẽ không bao giờ được làm điều gì khiến cho mẹ cũng như cha phải phiền lòng hơn nữa. Lời nhắc nhở của cha làm con thức tỉnh và cũng trưởng thành hơn rất nhiều. Con rất biết ơn về điều ấy, con sẽ cố gắng không phạm phải sai lầm một lần nữa, nhưng nếu con vẫn không biết sai mà tiếp tục sai phạm xin bố hãy trừng phạt con, hãy từ bỏ con. Vì chính bản thân con cũng không chấp nhận được một đứa con bất hiếu, báo đáp bố mẹ bằng những hành động vô tâm, vô tính.
Con sẽ nhớ mãi những lời bố nói với con ngày hôm nay, lấy đó làm bài học quý giá nhất đời. Con cũng sẽ yêu thương, trân trọng bố mẹ bằng tất cả những gì con có. Con sẽ xin lỗi mẹ và quỳ xuống cầu xin mẹ tha thứ cho đứa con bất hiếu là con. Xin bố hãy yên tâm về con.
Con yêu bố!
Mẹ thân yêu của con! Sau khi đọc xong bức thư của bố, con cảm thấy rất ân hận về việc làm sai trái đó. Con đã thức suốt đêm để mở lời nói với bố nhưng thật sự con không thể. Vì con rụt rè, sợ bố đánh hay con vẫn ương bướng cho mình là đúng? Vì sao con không thể giải đáp được! Nên con mong những lời xám hối củ con trong bức thư nhỏ bé này sẽ phần nào xóa đi nỗi buồn trong lòng mẹ, để con được ôm và hôn mẹ như mọi khi. mẹ biết không, những lời nói chứa chan tình yêu thương của bố làm con giận mình. Giận mình tại sao làm cho bố mẹ buồn, tại sao không nghĩ về những tình cảm mình nhận được từ bố mẹ. Trong những ngày này, con day dứt lắm. Mẹ đối với con như thế mà con nỡ làm mẹ đau lòng. mẸ ạ! Con là đứa trẻ hư, không vâng lời bố mẹ. Và bây giờ con đã hiểu. Con cảm ơn mẹ vì những điều mẹ làm cho con
Mẹ của con, con xin lỗi, nhiều lúc đã làm bố mẹ buồn phiền! Con muốn được mẹ hôn lên trán con để xóa đi cái dấu vết của sự vong ơn bội nghĩa. Con muốn ôm hôn cả hai người, muốn được mẹ yêu thương như những ngày nào!
Ôimẹ của con! Con ko biết nói gì hơn nữa! Con đã sai và con sẽ sửa lỗi - đó là lời hứa danh dự của con! Con yêu mẹ nhiều!
Con của mẹ
En-ri-cô.
Tham khảo:
Câu 1:
Mẹ ạ, trước tiên con phải con ơn mẹ vì đã nuôi nấng và dạy bảo con thành người. Nhờ có mẹ mà giờ con mới có được hình hài và được đi học như các bạn. Mẹ đã dành cho con tất cả tình yêu thương mà mẹ có, con ốm mẹ ân cần chăm sóc, đến tuổi đi học mẹ nhẹ nhàng giúp con soạn sách vở. Mẹ chưa bao giờ để con phải chịu thiệt thòi, mẹ dành cho con tất cả và dạy bảo con những điều trong xã hội. Con mang ơn mẹ nhiều lắm, mẹ hi sinh cho con nhiều vậy mà mẹ chưa đòi con phải trả công. Mẹ ơi, công lao của mẹ con xin ghi nhớ trong lòng. Con sẽ cố gắng học hành thật tốt và trở thành người con hiếu thảo. Con yêu mẹ!
Mẹ kính yêu của con ! Khi viết những dòng này gửi tới mẹ , con cảm thấy vô cùng xấu hổ , con thấy con không xứng đáng gọi mẹ là mẹ và xưng con với mẹ . Giờ đây, nghĩ đến mẹ, con thấy hiện lên hình ảnh mẹ chín tháng trời mang nặng con trong bụng. Rón rén từng bước đi, cẩn thận từng ngụm nước, kiêng khem từng món ăn, lo cho con từ khi con chưa có hình hài. Ngày con chào đời, mẹ đã phải chịu bao đau đớn, bao giày vò. Sau ngày rời bụng mẹ, con lại chẳng ngoan ngoãn, khỏe mạnh như những đứa trẻ khác mà ốm đau, bệnh tật thường xuyên. Bà nội từng kể cho con nghe một lần con ốm nặng, bác sĩ đã lắc đầu quay đi nhưng mẹ thì âm thầm ôm chặt con vào lòng khóc không thành tiếng. Mẹ kiên trì mời những người bác sĩ khác tới thăm bệnh cho con, nhẫn nại chăm sóc con, căng thẳng hồi hộp với từng nhịp thở, từng cái hắt hơi, từng cái ngáp vặt của con...
Mẹ đã vứt bỏ nhiều tháng ngày thanh thản, hạnh phúc và tưởng như sẵn sàng vứt bỏ mạng sống của mình thức khuya, đi lại... để cứu lấy mạng sống cho con. Mẹ ơi! Nếu trời Phật không thương con cho con làm con của mẹ thì có lẽ ngày ấy Người đã bắt con phải trở về. Nhưng có lẽ quá cảm động trước tình cảm của mẹ mà Người đã cho qua cơn hiểm nghèo. Mẹ đã làm được “điều kì diệu” mà nhiều người hàng xóm của chúng ta còn nhắc đến.
Ấy vậy mà đứa con ngu ngốc, dại dột của mẹ lại có lúc quên bẵng đi những ân tình, thiêng liêng của mẹ. Con thấy xấu hổ và nhục nhã khi nghĩ đến ngày cô giáo đến chơi mà con lại thiếu lễ độ với mẹ. Nhìn gương mặt mẹ thất thần, lạnh lẽo con thấy mình là kẻ tội đồ đáng nguyền rủa nhất trên đời. Con đã chà đạp lên tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý mà mẹ đã sẵn sàng hi sinh mạng sống để gây dựng.
Mẹ ơi! Con biết rằng lời con nói không thể rút lại, việc con làm không thể coi như chưa xảy ra, vết thương con gây ra trong tim mẹ không thể lấy nước mắt để xóa mờ... Nhưng con chỉ mong muốn một điều rằng mẹ không quá đau buồn về con thêm nữa vì rằng khi viết những dòng này, En-ri-cô của mẹ hiểu rằng nó chỉ còn một cách để chuộc tội với mẹ kính yêu. Con sẽ không bao giờ làm mẹ phải xấu hổ, thất vọng thêm một lần nào nữa.
Mẹ ạ, tội lỗi đã mắc phải khiến con hiểu rằng nếu con còn lặp lại nó thì con không còn xứng đáng là con của mẹ; không còn ghế ngồi, không còn giường nằm, không còn nơi đặt chân, không còn bát ăn cơm trong ngôi nhà của mẹ nữa. Con ngàn lần xin lỗi mẹ và mong mẹ rộng lượng tha lỗi cho con.
Đứa con đã biết lỗi của mẹ.
En-ri-cô
Em tham khảo:
Nguồn: Hoidap247
Gửi mẹ kính yêu của con,
Mẹ ơi, lời đầu tiên con chỉ muốn xin lỗi mẹ thật nhiều vì đã có những lời lẽ và hành động không đúng với mẹ vào ngày hôm trước. Mẹ ơi, con đã biết lỗi và ân hận rồi ạ. Con thực sự mong mẹ có thể tha thứ cho con.
Mẹ ơi, từ lúc mẹ sinh con ra và nuôi con lớn cho đến bây giờ, con mang công ơn sinh thành và dưỡng dục của mẹ. Con biết ơn điều đó nhiều lắm ạ. Nhờ có mẹ, con mới được sinh ra và có con ngày hôm nay. Con vẫn nhớ như in những lần mẹ chăm sóc con ốm, vẫn nhớ những lần mẹ đã khóc vì thương con. Con thực sự thương mẹ. Thương mẹ bao nhiêu thì con càng tự trách mình bấy nhiêu. Con hiểu được hành động của mình là sai trái. Con thực sự biết sai rồi và hiểu được công ơn của mẹ dành cho con.
Con viết thư này muốn mẹ tha lỗi cho con. Con xin lỗi mẹ thật nhiều.
Ký tên,
En-ri-cô
Xi-xin-li-a ngày ... tháng ... năm ...
Bố kính mến!
Con là En-ri-cô, con trai của bố đây! Bố ơi ! Sau nhiều ngày suy nghĩ về lỗi lầm của mình, con ân hận lắm ! Hôm nay, con mạnh dạn viết lá thư này gửi tới bố. Trước hết, con xin gửi lời kính thăm sức khỏe của bố, sau là để bày tỏ nỗi lòng và mong được bố tha thứ cho con.
Thưa bố!
Vừa qua, cũng vhinhs vì chưa nhận thức được tầm quan trọng của việc học hành đối với tương lai nên con đã ham chơi hơn là ham học. Con thường đến trường với vẻ mặt không vui vì nghĩ rằng kỉ luật ở đấy thật là gò bó, khó chịu. Đi học phải đúng giờ. Đầu tóc, quần áo phải gọn gàng, sạch sẽ. Bài học, bài làm phải chuẩn bị ở nhà thật đầy đủ... và cùng bao quy định khác nữa đối với con thật nặng nề. Mỗi khi cô giáo kiểm tra mà con không thuộc bài, mấy chục cặp mắt của các bạn cứ nhìn xoáy vào con, khiến con ngượng đỏ cả mặt, chỉ muốn chui xuống đất cho xong. Trong khi đó thì ở ngoài bốn bức tường của trường học, cuộc sống mới thú vị làm sao ! Bao nhiêu là trò vui đang đợi con và lũ bạn nghịch ngợm của con. Nào là trèo cây, tắm sông, câu cá, lang thang trong rừng bắn chim, bắt bướm, trốn tìm... Những trò ấy chũng con chơi không bao giờ chán.
Cũng vì thế mà con bỏ học. Một ngày, hai ngày, ba ngày...và cô giáo chủ nhiệm đã đến tận nhà gặp mẹ để thông báo chuyện đó. Với tính hiếu thắng, con không nhận lỗi mà đổ thừa là do thầy cô giảng bài không hấp dẫn. Mẹ đã thay mặt con xin lỗi cô giáo. Lẽ ra, con phải biết xấu hổ nhưng ngược lại, con nhâng nháo cãi rằng : "Mẹ thì biết gì mà can thiệp vào chuyện của con !".
Nói xong câu ấy, con thấy rằng mình là một đứa con bất hiếu, dám xúc phạm tới người mẹ kính yêu. Sự hỗn láo của con như một nhát dao đâm vào tim mẹ, khiến trái tim ấy như tan vỡ vì đau đớn và thất vọng. Lúc đó, sắc mặt mẹ nhợt nhạt hẳn đi, đôi môi run run chực bật khóc và mắt mẹ đỏ hoe, nhòa lệ.
Bố ơi ! Con đã phạm phải một tội lỗi khó bề tha thứ. Con đã làm cho mẹ khổ tâm. Ôi ! Người mẹ đã mang nặng đẻ đau, sinh thành ra con và vất vả làm lụng để nuôi con khôn lớn ! Con biết rằng mẹ có thể hi sinh tất cả vì con, kể cả cuộc đời và mạng sống vì mẹ coi con là ngồn hạnh phúc, niềm an ủi và tin tưởng lớn lao đối với mẹ.
Vậy mà con đã...!
Vâng ! Con đã phụ lòng tin của bố mẹ. Con là một đứa con hư. Nhận ra điều này, con tự trách mắng mình thậm tệ. Tại sao con lại không nghe lời dạy dỗ, khuyên nhủ đúng dắn của mẹ cha ? Tại sao con không tự kiềm chế được những thói xấu, những đam mê bồng bột trong con ? Đã nhiều lần bố mẹ nhắc nhở con rằng nếu không học tập thì nhân loại sẽ chìm đắm trở lại trong cảnh hoang sơ ; rằng phong trào học tập là sự tiến bộ, là niềm hi vọng, là vinh quang của thế giới. Thực tình, con có nghe nhưng con không chịu ngẫm nghĩ để hiểu được ý nghĩa rõ ràng như chân lí của những điều tốt đẹp ấy.
Giờ đây, con ân hận vì những ngày tháng sống hoài sống phí. Thời gian trôi qua, không có cách nào lấy lại được, bố nhỉ ! Bố cũng đã từng dạy con thời gian là vàng bạc, quý hơn cả châu báu, ngọc ngà. Ai làm chủ được thời gian thì sẽ làm chủ được bản thân và cuộc sống của mình. Vậy mà con đã để thời gian trôi qua vô ích!
Bố kính yêu!
Trong bức thư bố gửi cho con có đoạn: Hãy nghĩ kĩ điều này, En-ri-cô ạ : trong đời, con có thể trải qua những ngày buồn thảm, nhưng ngày buồn thảm nhất tất sẽ là ngày mà con mất mẹ.
Khi đã khôn lớn, trưởng thành, khi các cuộc chiến tranh đã tôi luyện con thành người dũng cảm, có thể có lúc con sẽ mong ước thiết tha được nghe lại tiếng nói của mẹ, được mẹ dang tay ra đón vào lòng. Dù có lớn khôn, khỏe mạnh thế nào đi chăng nữa, con sẽ vẫn tự thấy mình chỉ là một đứa trẻ tội nghiệp, yếu đuối và không được chở che. Con sẽ cay đắng khi nhớ lại những lúc đã làm cho mẹ đau lòng... Con sẽ không thể sống thanh thản, nếu đã làm cho mẹ buồn phiền. Dù có hối hận, có cầu xin linh hồn mẹ tha thứ... tất cả cũng chỉ vô ích mà thôi...
Những lời khuyên nhủ thốt ra từ đáy lòng của một người bố thương con đã làm cho trái tim bé nhỏ của con rung động. Bố ơi ! Con sẽ nghe lời bố, con sẽ xin lỗi mẹ, cầu xin mẹ hôn con để chiếc hôn ấy xóa đi cái dấu vết vong ân bội nghĩa trên trán con. Liệu mẹ có rộng lòng tha thứ cho con không, hả bố ?!
Bố kính mến của con!
Con xin bố hãy nói giúp con vài lời với mẹ, như thế sẽ dễ dàng hơn cho con rất nhiều ! Tất nhiên là con sẽ thành khẩn xin mẹ thương con mà cho con cơ hội để chuộc lại lỗi lầm.
Thôi, thư đã dài, con xin dừng bút ở đây. Con xin hứa với bố sẽ không bao giờ tái phạm. Con sẽ đi học đầy đủ, nghiêm túc và tự giác, không để bố mẹ phải buồn lòng. Con chân thành cảm ơn bố đã nhắc nhở con rằng : Tình yêu thương, kính trọng cha mẹ là tình cảm thiêng liêng hơn cả. Thật đáng xấu hổ và nhục nhã cho kẻ nào chà đạp lên tình thương yêu đó.
Mong bố tha thứ cho con . Kính chúc bốmạnh khỏe và gặp nhiều may mắn!
Con trai của bố
En-ri-cô
Bố kính yêu của con! Thưa bố, con đã vô cùng xúc động khi đọc thư của bố. Con đã đọc đi đọc lại bức thư đó hàng chục lần và giờ đây nó đang ở trong túi ngực áo chỗ gần trái tim con. Đọc thư bố con nhận ra sự hi sinh vô cùng lớn lao của mẹ dành cho con mà đến bây giờ con mới biết. Con thật xấu hộ vì hành động mà mình đã gây ra. Nếu không có sự phân tích thấu đáo và nghiêm khắc của bố thì con đã không thấy hết sự nghiêm trọng của lỗi lầm. Bố ơi! Con thật bất hiếu có phải không bố? Con đang được sống trong tình thương yêu và sự chăm sóc hết mực của bố mẹ, thế mà con lại không biết trân trọng, giữ gìn. Con lại có những hành động ngu ngốc để bố mẹ phải phiền lòng vì con. Trưa nay lúc mẹ đi làm về con thấy lưng mẹ ướt đẫm mồ hôi, khuôn mặt tái nhợt vì mệt mỏi, con lại càng ân hận và thấy thương mẹ vô cùng. Sau bữa chơm chiều nay, con sẽ đến bên mẹ, xin mẹ tha thứ. Lúc đó, con muốn bố có mặt để chứng kiến có được không bố? Bố ơi! Con xin lỗi bố! Mong bố tha thứ cho con. Từ nay mỗi khi con vi phạm khuyết điểm, bố lại giúp con như thế nào bố nhé! Và còn một điều này nữa, bố hãy cho phép con hôn bố mỗi tối trước khi đi ngủ, được không bố? Con yêu bố, con yêu mẹ nhiều, nhiều lắm ! […] En – ri – cô
k
bn xem cua minh nha
nhưng mà viết ra thì dài lắm
GỬI BỐ KÍNH YÊU CỦA CON
bố yêu của con con cảm ơn bố đẫ viết búc thư này cho con
khi con đọc xong bức thư mà bố gửi . con cảm thấy rất hối hận vì đẫ xúc phạm mẹ trước mặt cô giáo sau nhiều ngày suy nghĩ con mơi smanhj dạnh vieets bức này . Trước hết con xin lỗi bố ngoài lờ xin lỗi con ko biết nói gì hơn
bố ơi vừa qua con ko nhận thức đc tầm quan trọng đối với tươn lai lên con đẫ ham chơi hơn ham học con thường đến trường với vẻ mặt ko vui vì nhĩ rằng kỉ luậ đầy gò bó ... khi cô giáo kiểm tra bài về nhà con ko thuộc bài con xấu hổ với bạn bè rong lớp lúc đó con chỉ nhĩ rằng ở ngoài trươngf học thú vị làm sao .....
rùi đó bạn viết kết bài nha tùy theo bạn nghĩ mình chỉ có bít viết vậy thui
Bố thân yêu của con! Sau khi đọc xong bức thư của bố, con cảm thấy rất ân hận về việc làm sai trái đó. Con đã thức suốt đêm để mở lời nói với bố nhưng thật sự con không thể. Vì con rụt rè, sợ bố đánh hay con vẫn ương bướng cho mình là đúng? Vì sao con không thể giải đáp được! Nên con mong những lời xám hối củ con trong bức thư nhỏ bé này sẽ phần nào xóa đi nỗi buồn trong lòng bố, để con được ôm và hôn bố như mọi khi. Bố biết không, những lời nói chứa chan tình yêu thương của bố làm con giận mình. Giận mình tại sao làm cho bố mẹ buồn, tại sao không nghĩ về những tình cảm mình nhận được từ bố mẹ. Trong những ngày này, con day dứt lắm. Mẹ đối với con như thế mà con nỡ làm mẹ đau lòng. Bố ạ! Con là đứa trẻ hư, không vâng lời bố mẹ. Và bây giờ con đã hiểu. Con cảm ơn bố vì những lời chân thành, cảm ơn bố đã cho con nhận ra con cần bố mẹ chừng nào!
Bố của con, con xin lỗi, nhiều lúc đã làm bố mẹ buồn phiền! Con muốn được mẹ hôn lên trán con để xóa đi cái dấu vết của sự vong ơn bội nghĩa. Con muốn ôm hôn cả hai người, muốn được mẹ yêu thương như những ngày nào!
Ôi bố của con! Con ko biết nói gì hơn nữa! Con đã sai và con sẽ sửa lỗi - đó là lời hứa danh dự của con! Con yêu bố nhiều!
Con của bố - En-ri-cô.
Bố yêu của con! Sau khi đọc bức thư của bố, con cảm thấy hối hận và day dứt trong lòng lắm, thật sự con thấy rất ân hận về việc làm sai trái ấy của con. Con rụt rè, khiếm nhã....con không thể tự tin để đứng trước mặt bố mẹ để xin lỗi được, nên nhìn bố mẹ hãy cảm nhận những dòng thư bé nhỏ này mà tha lỗi cho con mà xoá đi nỗi đau trong lòng của bố mẹ, để con có thể ôm hôn bố. Con xin lỗi, con hối hận lắm, con ăn năn lắm....mẹ đá hết lòng vì con, hi sinh vì con, mà trong phúc chốc còn đã làm bố mẹ buồn lòng. Con đúng là đứa trẻ hư, con không biết suy nghĩ già cả. Bây giờ con đã hiểu, cảm ơn bố đã khuyên răn con, những câu nói của bố đã đi sâu vào tâm trí con để con nhận ra....con cần bố mẹ rất là nhiều, không có sự nuôi dưỡng của bố mẹ, con sẽ không nên hình nên bóng như ngày hôm nay. Con đã sai, và con sẽ ăn năn mà sữa lỗi mình. Con xin mẹ hãy hôn lên trán con để xoá đi sự vong ơn bội nghĩa này.... Con ước con sẽ được ôm hôn bố mẹ để con cảm nhận được hơi ấm của hai người. Con hứa con sẽ không làm bố mẹ buồn lòng nữa. Con xin hứa danh dự trước mặt bố mẹ. Con yêu bố mẹ nhiều lắm
Bố của con - En-ri-cô
Ủa, đề nói là viết bức thư để xin lỗi mẹ mà, sao các bạn toàn viết gửi cho bố vậy
Chỉ cần mình cảm nhận được tình thương của cha mẹ thì bài viết sẽ có cảm xúc.
Bố muôn vàn kính yêu của con.
Trước hết con mong bố hiểu rằng con đã ân hận biết bao sau khi mắc lỗi với mẹ và đọc những lời bố viết trong thư, con đã cảm nhận được sâu sắc hơn những tình cảm mà bố mẹ dành cho con. Đặc biệt là sau những hình ảnh mà bố đã gợi lại về tình cảm mẹ dành cho con, con rất hối hận khi nghĩ lại hành vi thiếu lễ độ của mình đối với mẹ.
Bố kính yêu, trong lòng con luôn kính trọng và yêu quý bố mẹ, con hiểu bố mẹ sinh ra con, nuôi con lớn lẽn thành người là cả chuỗi ngày vất vả.
Đó là những ngày mẹ phải thức suốt đêm để chăm sóc con khi con bị ốm, mẹ đã vô cùng lo lắng sợ hãi khi nghĩ rằng sẽ mất con, rồi còn biết bao nỗi vất vả mà con cũng như bố không thể kể hết ra ở đây. Và như bố đã viết: “Người mẹ sẵn sàng bỏ hết một năm hạnh phúc để tránh cho con một giờ đau đớn, người mẹ có thể đi ăn xin để nuôi con, có thể hi sinh tính mạng để cứu sống con”. Con hiểu sâu sắc lời bố nói trong thư. Mẹ là người duy nhất trên đời này tạo cho con một cuộc sống bình yên và con hiểu mẹ bao giờ cũng yêu thương con hết lòng. Chính bởi vậy con vô cùng hối lỗi khi trong một phút dại khờ con đã thiếu lễ độ với mẹ.
Con càng ân hận hơn khi hiểu rằng người buồn nhất sẽ là mẹ vì mẹ đã dành tất cả tình yêu thương cho con. Bởi chắc chắn mẹ sẽ đặt nhiều niềm hi vọng về con. Một đứa con ngoan, hiếu thảo với cha mẹ, học hành giỏi giang, thế mà con đã khiến mẹ buồn. Con rất biết lỗi của mình, con tin rằng từ nay trở đi điều đó sẽ không thể xảy ra nữa.
Bố kính yêu! Cũng như bố nói, con rất sợ một ngày nào đó mẹ thân yêu của con không còn ở bên con, chăm sóc con những lúc con ôm đau hay buồn tủi con sẽ không còn ai để được nũng nịu, vuốt ve. Con biết rằng trong đời con có thể trải qua những ngày buồn thảm nhưng ngày buồn thảm nhất sẽ là ngày con mất mẹ. Và dù sau này có khôn lớn trưởng thành thì đối với mẹ con vẫn chỉ là đứa con bé bỏng. Chính vì lẽ đó tình mẹ còn là tình cảm thiêng liêng cao đẹp nhất, khi làm bất cứ điêu gì sai trái với mẹ cũng là một sai lầm không bao giờ sửa chữa được và khi đó mọi sự hối hận sẽ là vô nghĩa. Nghĩ được những điều này lòng con càng hối hận hơn khi nghĩ về hành động đã qua của mình. Con cảm thấy hổ thẹn với bố mẹ, với chính bản thân mình.
Bô kính yêu! Con xin hứa từ nay sẽ không nặng lời với mẹ và con sẽ đến trước mặt mẹ, xin mẹ hãy tha thứ cho hành vi thiếu suy nghĩ đó của con. Và để phần nào đền đáp công lao sinh thành và dưỡng dục của bố mẹ, con xin hứa sẽ luôn ngoan ngoãn, lễ phép với bố mẹ, đặc biệt là sẽ cố gắng học tập thật tốt để trở thành người con có ích đối với xã hội, với bố mẹ.
bn chụp ảnh đi
là sao
bài do bn tự làm ah
yes bạn đừng nghi ngờ nhe ss
bài này cô cho bọn mình tự làm
đề là viết một bức thư để xin lỗi mẹ mà
hì thay bố thành mẹ
uk
nhưng bài này là viết 1 bức thư để xin lỗi mẹ mà
ok
cũng làm hay ghê ha
hay hk
Thế thì cậu chuyển sang là lạc đề rồi.
bn tự làm ah
ban lam hay ha
Uh bạn
Cái này bạn viết vào luôn đi, ngắn mà
đúng đó Iruky Eri
h ban chi can viet bo thay me thoi
min
Thay chữ bố thành mẹ nha bạn.
Chụp ảnh bức thư của bn r đăng lên đây
Bố kính yêu!
Những ngày qua, sau những cơn mưa dài nặng hạt con cảm thấy trong lòng thật trống trải và lạnh lẽo, bởi thiếu vắng tình yêu thương của mẹ, một tình yêu đã nuôi lớn và dạy bảo con nên người , cùng con chia sẻ, tâm sự, cho con những lười khuyên đúng đắn nhất để con có thể vượt qua mọi thử thách trên bước đường đời đầy gian nan này. Vậy mà , chỉ vì sự nông cạn của mình vì một lời nói bất kính mà con đã làm cho người con yêu thương và kính trọng nhất phải rơi lệ thì con đúng là một đứa con bất hiếu.
Qua lá thư của bố đã gửi cho con , con đã chợt nhận ra rằng con thật sự có lỗi khi đã bất kính với mẹ trước mặt cô giáo. Vì thế , hôm nay con viết thư này chỉ muốn xin bố mẹ hãy tha lỗi cho con, hãy tha lỗi cho một đứa con còn thơ dại.
Con thực sự xin được cảm ơn bố, cảm ơn vì lá thư mà bố đã gửi cho con . Nhờ là thư này mà con đã hiểu hơn về sự vất vả và cả tấm lòng yêu thương của mẹ đã dàng cho con.
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển đông
Núi cao biển rộng mênh mông
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!
Bố còn nhớ không? Đây chính là lời bài hát mà mẹ thường hát ru cho con ngủ. Không chỉ là lười hát ru thôi mà đó còn là lời dạy bảo về công lao dưỡng dục , sinh thành của bố mẹ. Mỗi khi nhớ đến những câu hát ấy thì con cảm thấy thương mẹ thật nhiều. Thương vì cả đời mẹ buôn gánh bán bưng chỉ để vì nuôi cả gia đình này và lo cho con ăn học, thương vì công mẹ chín tháng trời mẹ mang nặng đẻ đau để cho con hình hài như bây giờ , càng lại xót thương hơn khi những lúc con đau ốm thì mẹ lại thức suốt đêm để chăm con ngủ, đút cho con từng thìa cháo, ly sữa mong sao con lành bệnh.
Thưa bố kính yêu của con! Tại sao con lại có thể dại dột mà thốt ra những lời thiếu lễ độ như vậy với mẹ của con chứ? Tại sao lúc ấy con lại quên đi những ngày tháng mà mẹ đã làm lụng vất vả để nuôi con khôn lớn ? Lẽ ra lúc ấy con phải biết ngượng lại xin lỗi mẹ và cô giáo chứ! Nhưng không! Thế mà con lại thốt ra những lời lẽ như một nhát dao đâm vào trái tim của mẹ, khiến trái tim ấy như vỡ tan khi nghe những lời đầy cay đắng từ đứa con trai mà mẹ luôn luôn yêu thương hết mực.
Bố kính mến! Con đúng là một đứa con hư đốn khi con đã phụ bạc lòng tin yêu của bố mẹ đã dành cho con . Và cho đến hôm nay , con mới hiểu ra vì sao bố lại giận dữ với con như vậy. Có pahir là vì bố cảm thấy vô cùng thất vọng khi có một đứa con hư như con phải không? Giá như ngày ấy con chịu nghe theo lời bố mẹ mà chăm chỉ học hành , không đua đòi mà xa lánh việc học. '' Thời gian là vàng bạc, đã trôi qua thì không thể nào mà lấy lại được" Đúng vậy! Giờ đây, con đã hiểu thêm rất nhiều về câu nói này đấy bố ạ! Cậu nói này đã giúp con hiểu được giá trị của thời gian và trân trọng từng phút từng giây hạnh phúc bên gia đình . Đừng vì lời nói mà đánh mất tình mẫu tử thiêng liêng và cao quý.
Bố kính yêu của con! Những lời nói trong thư của bố đã chạm vào trái tim bé nhỏ của con. Giúp cho con có thể nhận ra những sai lầm của mình . Bố mẹ ơi! Con xin lỗi bố mẹ nhé vì tất cả những lỗi lầm của con. Mẹ ơi! Con xin thành khẩn xin mẹ thương con mà tha lỗi cho con, dẫu biết con đã phạm phải một looic khó mà tha thứ được. Sự bất kính của con với mẹ hôm nay là bài học đáng đáng khắc ghi vào lòng con mãi mãi về sau.Nhưng.... Thưa bố, liệu mẹ có thể rộng lòng mà tha thứ cho con không bố nhỉ?
Con xin bố hãy nói vài lời với mẹ giúp con với, như thể sẽ dễ dàng cho con hơn đấy bố ạ!
Thôi, lời thư cũng đã cạn, con xin chấm bút tạ đây. Và con cũng xin hứa với bố từ nay và trở về sau, con sẽ cố gắng học tập thật giỏi , thật tốt là một đứa con ngoan hiền của bố mẹ, sẽ không để bố mẹ phải chịu bất cứ đau khổ về con đâu.
Mong bố hãy tha thứ cho con! Cuối thư con xin chúc bố dồi dào sức khỏe!
Đứa con biết lỗi của bố mẹ
En-ri-cô
Bố kính yêu!
Còn đã đọc thư của bố còn rất xúc động .Còn đã biết lỗi lầm của mình và nhận được tình cảm sâu sắc của bố mẹ dành cho con .Sự hỗn láo của con đã làm mẹ buồn.Người mà dạy dỗ nuôi lớn con từng ngày .Bố yêu quý!Trong lòng con,luôn quý trọng bố mẹ chưa bao giờ còn nghĩ đến việc sẽ có hành vi thiếu lễ độ như vậy.Nhưng hôm đó còn đã mắc phải.Đầu tiên cho con xin lỗi bố.Con biết bố mẹ sinh ra rất vất vả đó là những hômme thức suốt đêm khi còn bị ốm.Mẹ sợ sẽ mất con,rồi còn nhiều nữa mà con và bố không kể hết được..Trong mắt mẹ En-ri -cô là đứa con ngoan học giỏi hiếu thảo với bà mẹ.Vậy mà 1 phút không suy nghĩ con đã làm mẹ bị tổn thương .Bộ nội:"Người mẹ sẵn sàng hi sinh 1 năm hạnh phúc để tránh cho con 1 giờ đau đớn.Người mẹ có thể đi ăn xin ,có thể hi sinh tính mạng ".Con hiểu điều đó .Còn biết mà là người duy nhất tạo ra còn ,cho con một cuộc sống bình yên hạnh phúc.Chính những lời nói của bộ cho con thấy con là đứa vô tâm,vô trách nhiệm.
Bố ơi!Con thật bất hiếu có phải không bỏ?Còn được sống trong tình yêu thương chăm sóc của bố mẹ,thế mà còn không biết tôn trọng nó.Bố ạ!Còn không dám nghĩ tới cái ngày không có mẹ trên đời,con sẽ phải làm sao đây?"Trong đời còn có thể trải những ngày buồn thảm những ngày buồn thảm nhất vẫn là ngấy còn mất mẹ.Đúng như lời bố nói.Nếu như không có mẹ trên đời con sẽ không còn ai nũng nịu ,chăm sóc.Con nghĩ dù sau này còn có khôn lớn ,trưởng thành nhưng không bao giờ quên mẹ ,ngừng nghĩ về mẹ.Con vẫn chỉ là một đứa bé bỏng được bao bọc ,che chở trong vòng tay mẹ.Chính vì đó,tình yêu thương ,kính trọng cha mẹ là tình cảm thiêng liêng hơn cả.Thật đằng sau họ và nhục nhã khi con đã chà đạp lên tình yêu thương đó.
Có lẽ điều tốt nhất là kể từ này bố mẹ hãy cho con tự kiểm điểm bản thân mình,cũng như lấy lại niềm tin từ bố mẹ.Con sẽ sớm trở về với En-ri-cô lúc trước.Bố hãy tin ở con.Và kể từ nay nếu còn có mắc lỗi thì bố hãy giúp con sửa nhé!
Con yêu bố ,con yêu mẹ
Con trai của bố
En-ri-cô