K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

(4,0 điểm) Đọc văn bản sau:

PHỞ

− Phở ăn bất cứ vào giờ nào cũng đều thấy trôi cả. Sớm, trưa, chiều, tối, khuya, lúc nào cũng ăn được. Trong một ngày ăn thêm một bát phở, cũng như lúc trò chuyện ăn giọng nhau mà pha thêm một ấm trà, cùng thưởng thức với bạn bè. Hình như không ai nỡ từ chối một người quen rủ đi ăn phở. Phở giúp cho người thanh bạch đủ điều kiện biểu hiện lòng thành theo với bầu bạn nó hợp với cái túi nhỏ của mình. Phở còn tài tình ở cái chỗ là mùa nào ăn cũng thấy có nghĩa thâm thúy. Mùa nắng, ăn một bát, ra mồ hôi, gặp cơn gió nhẹ chạy qua mặt qua lưng, thấy như giời quạt cho mình. Mùa đông lạnh, ăn bát phở nóng, đôi môi tái nhợt chợt thắm tươi lại. Trong một ngày mùa đông của người nghèo, bát phở có giá trị như một tấm áo kép mặc thêm lên người. Đêm đông, có người ăn phở xong, tự coi như vừa nuốt được cả một cái chăn bông và tin rằng có thể ngủ yên đến sáng, để mai đi làm khoẻ. […]        

− Phở cũng có những quy luật của nó. Như tên các hàng phở, hiệu phở. Tên người bán phở thường chỉ dùng một tiếng, lấy ngay cái tên cúng cơm người chủ hoặc tên con mà đặt làm tên gánh, tên hiệu, ví dụ phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ, phở Trưởng ca, phở Tư,… Có khi một cái tên tật nguyền trên thân thể người bán phở được cảm tình quần chúng thân mật nhắc lại thành một cái tên hiệu: phở Gù, phở Lắp, phở Sứt,… cái khuyết điểm trên hình thù ấy đã chuyển thành một cái uy tín trong nghề bán miếng chín mà lưu danh một thời trên cửa miệng những người sành. Quần chúng nhân dân, nhất là nhân dân Hà Nội có nhiều sáng kiến để đặt tên cho những người họ yêu tin. […]

[…] Hương vị phở vẫn như xa xưa, nhưng cái tâm hồn người ăn phở ngày nay, đã sáng sủa và lành mạnh hơn nhiều … Ngày trước, anh hàng phở có tiếng rao, có người rao nghe quạnh hiu như tiếng bánh dày giò đêm đông tội lỗi trong ngõ khuất; có người rao lên nghe vui rền. Tại sao, bây giờ Hà Nội vẫn có phở, mà tiếng rao lại vắng hẳn đi? Có những lúc, tôi muốn thu thanh vào đĩa, tất cả những cái tiếng rao hàng quà rong của tất cả những thứ quà rong, của tất cả những thư quà miếng chín trên toàn cõi quê hương chúng ta. Những tiếng rao ấy, một phần nào vang hưởng lên cái nhạc điệu sinh hoạt chung của chúng ta đấy.

[…]  Đêm Hà Nội, nay thức khuya nhất vẫn là những hiệu phở […] Và cái món ăn Hà Nội đầu tiên … vẫn là cái món phở ngày xưa chúng ta vẫn ăn đủ cả rau mùi hành hoa đủ chua cay và sôi sùng sục. Tôi biết ở Nam Bộ vẫn có phở, phở hủ tíu, nhưng bát phở Bắc ăn ở đầu hè di cư không bao giờ có thể ngon được bằng bát phở cổ truyền Hà Nội ăn ngay bên lò than quả bàng đỏ lửa giữa ngàn năm văn vật này.

(Trích tùy bút Phở − Nguyễn Tuân, Báo Văn số 1, 10-5-1957, và số 2, 17-5-1957. In lại trong Cảnh sắc và hương vị đất nước, NXB Tác Phẩm Mới, 1988)

Thực hiện các yêu cầu từ câu 1 đến câu 5 (trình bày ngắn gọn):

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính được sử dụng trong văn bản trên là gì?

Câu 2. Theo tác giả, việc đặt tên của các quán phở bao gồm những quy luật nào?

Câu 3. Tác giả đã nói về phở trên những phương diện nào? Qua những phương diện đó, hãy nêu nhận xét của em về cái nhìn của tác giả đối với món ăn này.

Câu 4. Phát biểu đề tài, chủ đề của văn bản.

Câu 5. Qua văn bản, tác giả thể hiện tình cảm gì đối với món ăn thấm đượm tinh thần dân tộc này?

2
12 tháng 11 2025

Câu 1. Phương thức biểu đạt chính

Văn bản sử dụng phương thức biểu cảm kết hợp miêu tả, vì tác giả vừa miêu tả chi tiết hương vị, cách ăn, không gian phở, vừa bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ, kỉ niệm về món ăn.


Câu 2. Quy luật đặt tên các quán phở

  • Tên quán thường là một tiếng, lấy từ tên chủ quán hoặc tên con (ví dụ: phở Phúc, phở Lộc, phở Thọ).
  • Có khi tên hiệu xuất phát từ khuyết điểm thân thể của người bán nhưng trở thành dấu ấn nghề nghiệp (ví dụ: phở Gù, phở Lắp, phở Sứt).
  • Cách đặt tên này vừa gần gũi, thân thiện, vừa lưu danh trong nghề, tạo cảm tình với khách hàng.

Câu 3. Phương diện nói về phở và nhận xét

Phương diện:

  • Thời gian ăn uống: sáng, trưa, chiều, tối, đêm; mùa nắng, mùa đông.
  • Hương vị: nước dùng, rau thơm, thịt, bánh phở.
  • Không gian và xã hội: tiếng rao, quầy hàng, người bán, sinh hoạt dân gian.
  • So sánh với phở ở các vùng khác (Nam Bộ, hủ tíu).

Nhận xét: Tác giả yêu mến, trân trọng phở, coi phở không chỉ là món ăn mà còn là biểu tượng văn hóa, gắn bó với con người và đời sống Hà Nội.


Câu 4. Đề tài, chủ đề văn bản

  • Đề tài: Món phở – ẩm thực truyền thống Hà Nội.
  • Chủ đề: Ca ngợi phở như một món ăn tinh túy, gắn với văn hóa, đời sống và tinh thần dân tộc Việt Nam.

Câu 5. Tình cảm của tác giả đối với phở

Tác giả thể hiện tình cảm trân trọng, yêu mến và tự hào về phở. Phở được coi là món ăn gắn bó với kỉ niệm, văn hóa, sinh hoạt dân gian Hà Nội, thấm đượm tinh thần dân tộc và sự sáng tạo, tài tình của người Việt.

10 tháng 1

thuyết minh

30 tháng 12 2017

c1: vì họ đang chơi cờ

câu hai: cai luoi 

c3: kem 

c4:cho con bu

30 tháng 12 2017

c1 vì họ ở trên bàn cờ

“Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúng ta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống. Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn, lúc ăn Bác không để rơi vãi một hột cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất...
Đọc tiếp

“Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúng ta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống. Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn, lúc ăn Bác không để rơi vãi một hột cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất của con người và kính trọng như thế nào người phục vụ. Cái nhà sàn của Bác vẻn vẹn chỉ có vài ba phòng, và trong lúc tâm hồn của Bác lộng gió thời đại, thì cái nhà nhỏ đó luôn luôn lộng gió và ánh sáng, phảng phất hương thơm của hoa vườn, một đời sống như vậy thanh bạch và tao nhã biết bao!”

   Qua đoạn văn trên , em sẽ làm j để học tập làm theo tấm gương đạo đức của Bác?

các bạn giúp mk với mk cần gấp ạ !!

1
30 tháng 6 2020

Bạn tham khảo link sau :

https://olm.vn/hoi-dap/detail/257517361398.html

Hoặc vào thống  kê hỏi  đáp của mình bấm vào Câu hỏi của Nguyễn Quý Huy 

15 tháng 6 2021

Câu 1: Đoạn văn trính từ văn bản "Đức tính giản dị của Bác Hồ". Tác giả là Phạm Văn Đồng

Câu 2: Trong đoạn văn trên, tác giả đã sử dụng chủ yếu phép chứng minh

15 tháng 6 2021

tham khảo!!!

Câu 1:

- Tác phẩm: Đức tính giản dị của Bác Hồ

- Tác giả: Phạm Văn Đồng

Câu 2:

- PTBĐ chính: nghị luận

Câu 3:

- Nội dung chính: chứng minh và biểu hiện về sự giản dị của Bác trong bữa cơm, cái nhà, việc làm

Câu 4:

* Bộ phận liệt kê là: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống

→ Tác dụng: làm rõ và tăng sự sinh động cho sự diễn đạt về những thứ giản đơn quanh cuộc sống Bác

Câu 5:

* CỤM C-V mở rộng là:

- Bác // quý trọng biết bao kết quả sản xuất của con người và kính trọng như thế nào người phục vụ.

  Cn                                           Vn

 

Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúng ta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống. Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn, lúc ăn Bác không để rơi vãi một hột cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất của...
Đọc tiếp

Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúng ta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống. Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn, lúc ăn Bác không để rơi vãi một hột cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất của con người và kính trọng như thế nào người phục vụ…” (Ngữ văn 7 – Tập 2, trang 53 NXB Giáo dục) Câu 1: Đoạn văn trích trong văn bản nào? Tác giả là ai? Câu 2: Trong đoạn văn trên, tác giả sử dụng chủ yếu phép lập luận nào? Câu 3: Chỉ ra và nêu tác dụng của phép liệt kê trong câu: “Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúng ta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống” . Câu 4: Tìm, phân tích cấu tạo cụm chủ – vị mở rộng trong câu: “Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất của con người và kính trọng như thế nào người phục vụ…”

3
15 tháng 6 2021

Câu 1:

- Tác phẩm: Đức tính giản dị của Bác Hồ

- Tác giả: Phạm Văn Đồng

Câu 2:

- PTBĐ chính: nghị luận

Câu 3:

- Nội dung chính: chứng minh và biểu hiện về sự giản dị của Bác trong bữa cơm, cái nhà, việc làm, sinh hoạt hàng ngày. 

Câu 4:

* Bộ phận liệt kê là: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống

→ Tác dụng: làm rõ và tăng sự sinh động cho sự diễn đạt về những thứ giản đơn quanh cuộc sống Bác

Câu 5: CỤM C-V mở rộng là:

- Bác :Cn    

-quý trọng biết bao kết quả sản xuất của con người và kính trọng như thế nào người phục vụ : Vn

15 tháng 6 2021

tham khảo!!!

Câu 1) Đoạn văn trên trích trong văn bản “Đức tính giản dị của Bác Hồ”                        – Tác giả: Phạm Văn Đồng

Câu 2 ) Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác/quý trọng biết bao kết

C          V

quả sản xuất của con người và kính trọng như thế nào người  phục

vụ. 

Câu 3 ) Phép liệt kê : + Con người của Bác, đời sống của Bác

                         + Bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống

– Tác dụngLiệt kê những chi tiết để làm sáng tỏ Bác là con người  sống giản dị , điều đó được mọi người kính trọng, tin yêu.

Câu 4 ) Bác Hồ giản dị trong đời sống, trong việc ăn uống, chứng tỏ Bác rất biết quý trong thành quả lao động của mọi người.

"Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúng ta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống. Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn, lúc ăn Bác không để rơi vãi một hột cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất của...
Đọc tiếp

"Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúng ta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống. Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn, lúc ăn Bác không để rơi vãi một hột cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất của con người và kính trọng như thế nào người phục vụ. Cái nhà sàn của Bác vẻn vẹn chỉ có vài ba phòng, và trong lúc tâm hồn của Bác lộng gió thời đại, thì cái nhà nhỏ đó luôn luôn lộng gió và ánh sáng, phảng phất hương thơm của hoa vườn, một đời sống như vậy thanh bạch và tao nhã biết bao!"
 Đề: Đoạn văn trên viết theo phương thức biểu đạt nào, nêu nội dung bài văn.

 

1
18 tháng 3 2022

PTBĐ: Nghị luận

ND: Nói về sự giản dị của Bác trong mọi khía cạnh. 

“Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúngta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống. Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn, lúc ăn Bác không để rơi vãi một hột cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất của...
Đọc tiếp

“Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúng

ta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống. Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn, lúc ăn Bác không để rơi vãi một hột cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất của con người và kính trọng như thế nào người phục vụ. Cái nhà sàn của Bác vẻn vẹn chỉ có vài ba phòng, và trong lúc tâm hồn của Bác lộng gió thời đại, thì cái nhà nhỏ đó luôn luôn lộng gió và ánh sáng, phảng phất hương thơm của hoa vườn, một đời sống như vậy thanh bạch và tao nhã biết bao! Bác suốt đời làm việc, suốt ngày làm việc, từ việc rất lớn: cứu nước, cứu dân đến việc rất nhỏ, trồng cây trong vườn, viết thư cho một đồng chí, nói chuyện với các cháu miền Nam, đi thăm nhà tập thể của công nhân, từ nơi làm việc đến phòng ngủ, nhà ăn...”

(Trích “Đức tính giản dị của Bác Hồ”)

Câu 1. Trong đoạn trích trên, tác giả sử dụng phép lập luận nào là chính?

Câu 2. Hãy chép lại câu văn thể hiện rõ luận điểm của đoạn trích?

Câu 3. Phần gạch chân trong đoạn có trích trên có vai trò gì trong văn nghị luận?
Giúp mình với ! pls ;-;

0
Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúng ta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống. Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn, lúc ăn Bác không để rơi vãi một hột cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất của...
Đọc tiếp

Con người của Bác, đời sống của Bác giản dị như thế nào, mọi người chúng ta đều biết: bữa cơm, đồ dùng, cái nhà, lối sống. Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn, lúc ăn Bác không để rơi vãi một hột cơm, ăn xong, cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. Ở việc làm nhỏ đó, chúng ta càng thấy Bác quý trọng biết bao kết quả sản xuất của con người và kính trọng như thế nào người phục vụ. Cái nhà sàn của Bác vẻn vẹn chỉ có vài ba phòng, và trong lúc tâm hồn của Bác lộng gió thời đại, thì cái nhà nhỏ đó luôn luôn lộng gió và ánh sáng, phảng phất hương thơm của hoa vườn, một đời sống như vậy thanh bạch và tao nhã biết bao!
(Sách giáo khoa Ngữ văn 7, tập 2)
Câu 1: Đoạn văn được trích từ văn bản nào?
Câu 2: Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn văn.
Câu 3: Em hiểu nội dung chính của đoạn trích trên như thế nào?
Câu 4: Qua nội dung đoạn văn, em học tập được điều gì từ đức tính của Bác?
help mik với

1
12 tháng 3 2022

Câu 1:Đoạn văn trên được trích từ văn bản"Đức tính giản dị của Bác Hồ"

Câu 2:Phương thức biểu đạt chính:Nghị luận

Câu 3:Nội dung chính:Nói về sự giản dị của Bác qua lối sống sinh hoạt hàng ngày

Câu 4:Qua nội dung bài văn,em học được tính giản dị từ Bác

13 tháng 3 2022

a. Đức tính giản dị của Bác Hồ được thể hiện qua bữa cơm:

- Bữa cơm chỉ có vài ba món rất giản đơn

- Lúc ăn Bác không để rơi vãi một hạt cơm

- Ăn xong cái bát bao giờ cũng sạch và thức ăn còn lại thì được sắp xếp tươm tất. 

b. Hồ Chủ Tịch là một tấm gương sáng về đạo đức cho mọi người noi theo. Sự giản dị của Bác hầu như ai cũng biết. Từ chiếc áo rách vá đi vá lại đến đôi dép lê sờn bạc mà người vẫn luôn mang, tất cả đều toát lên sự giản đơn gần gũi của một của một người cha, người chú, người anh, dường như Bác không phải là vị lãnh tụ của một nước. Con người Bác, đời sống Bác , giản đơn đến bình dị. Bác luôn cho rằng mọi thứ trên đời này đều là công sức của biết bao người, bản thân không nên phung phí.  Bác chắt chiu như người cha lo cho một gia đình lớn, như cảnh nhà đông con mà còn túng thiếu. Dù ở địa vị càng cao nhưng Người trong sạch, cả một đời không xa xỉ, hoang phí. Cuộc đời của Bác là tấm gương sáng ngời về đức: Cần, kiệm, liêm, chính, chí công vô tư. Nếp sống giản dị của Bác chính là tấm gương để mỗi người chúng ta noi theo. Bằng những bài học bình dị ấy, Bác đã dạy cho chúng ta vô vàn bài học quý giá: phải biết tiết kiệm, giản dị, trân trọng từng công sức của người khác, dù là ăn hạt cơm cũng phải biết trân quý. Điều đó cũng là sự mẫu mực , tình thương mà Hồ Chủ Tịch dành cho quê hương, đất nước, con người mà người đã dốc hết cuộc đời để bảo vệ .

Trạng ngữ chỉ phương tiện:  Bằng những bài học bình dị ấy