Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1. (2,0 điểm)
Viết đoạn văn nghị luận (200 chữ):
Trong khổ thơ cuối của Tương tư, Nguyễn Bính đã mượn hình ảnh “giầu” và “cau” để gửi gắm nỗi niềm tình yêu và khát vọng gắn bó đôi lứa:
“Bao giờ bến mới gặp đò
Hoa khuê các bướm giang hồ gặp nhau
Bao giờ giầu bén duyên cau
Thì ta sẽ cưới nhau về một nhà.”
Giầu và cau vốn là hình ảnh quen thuộc trong đời sống văn hóa cưới hỏi của người Việt, tượng trưng cho tình duyên vợ chồng gắn bó bền chặt. Nguyễn Bính đã đưa chất liệu dân gian ấy vào thơ, biến chúng thành biểu tượng nghệ thuật giàu sức gợi. Qua đó, ta thấy được khát vọng tình yêu chân thành, mãnh liệt của chàng trai nông thôn: yêu không chỉ để thương nhớ mà còn mong đến sự kết trái, mong tình yêu được đơm hoa kết quả bằng hạnh phúc hôn nhân. Hình ảnh “giầu – cau” còn cho thấy quan niệm tình yêu của Nguyễn Bính rất mộc mạc, thuần khiết, gắn bó với phong tục và nếp sống thôn quê. Như vậy, bằng hình ảnh dân dã, giàu tính biểu tượng, nhà thơ đã khẳng định sức mạnh, sự bền chặt và thiêng liêng của tình yêu lứa đôi.
Câu 2. (4,0 điểm)
Viết bài văn nghị luận (600 chữ):
Trong một phát biểu nổi tiếng, Leonardo DiCaprio từng nhấn mạnh: “Hành tinh của chúng ta là nơi duy nhất mà chúng ta có thể sống, chúng ta cần bảo vệ nó.” Đây là một quan điểm đúng đắn và đầy tính cảnh báo trong bối cảnh môi trường toàn cầu đang bị đe dọa nghiêm trọng.
Trước hết, Trái Đất là ngôi nhà chung duy nhất của nhân loại. Cho đến nay, dù khoa học vũ trụ đã phát triển, con người vẫn chưa tìm được một hành tinh nào khác có điều kiện sống phù hợp như Trái Đất. Không khí, nguồn nước, đất đai, rừng cây, đại dương – tất cả đều là những yếu tố không thể thay thế cho sự tồn tại của con người và muôn loài. Vì vậy, bảo vệ Trái Đất cũng chính là bảo vệ sự sống của chính chúng ta.
Tuy nhiên, thực tế đáng buồn là môi trường Trái Đất đang bị tàn phá nặng nề. Ô nhiễm không khí, biến đổi khí hậu, rừng bị chặt phá, băng tan, nước biển dâng… đang đe dọa sự cân bằng sinh thái và kéo theo nhiều hậu quả khôn lường: thiên tai, dịch bệnh, khan hiếm lương thực, suy giảm đa dạng sinh học. Nguyên nhân chủ yếu đến từ chính con người: khai thác tài nguyên quá mức, lối sống tiêu dùng thiếu ý thức, chạy theo lợi ích kinh tế mà bỏ quên môi trường.
Ý kiến của Leonardo DiCaprio vì thế mang ý nghĩa cảnh tỉnh mạnh mẽ. Nó nhắc nhở chúng ta rằng không ai có thể thoát khỏi hậu quả nếu hành tinh này bị hủy hoại. Cần phải thay đổi từ nhận thức đến hành động: các quốc gia phải chung tay thực hiện các cam kết quốc tế về giảm phát thải, phát triển năng lượng tái tạo, bảo vệ rừng và đại dương. Ở cấp độ cá nhân, mỗi người cũng có thể góp phần bằng những hành động nhỏ bé nhưng thiết thực: hạn chế sử dụng túi nilon, tiết kiệm điện nước, trồng cây xanh, phân loại rác thải, sống thân thiện hơn với tự nhiên.
Tóm lại, Trái Đất là mái nhà duy nhất của nhân loại, không có nơi nào khác để thay thế. Bảo vệ hành tinh này không chỉ là trách nhiệm mà còn là nghĩa vụ thiêng liêng của mỗi con người đối với tương lai chung. Ý kiến của Leonardo DiCaprio vừa là lời nhắc nhở vừa là lời kêu gọi hành động, để chúng ta cùng nhau gìn giữ ngôi nhà xanh này cho thế hệ hôm nay và mai sau.
Câu 2:
Đoạn văn đảm bảo các yêu cầu:
- Hình thức: đảm bảo về số câu, không được gạch đầu dòng, không mắc lỗi chính tả, ngữ pháp. Hành văn trong sáng, cảm xúc chân thành ;
- Nội dung: Từ quan điểm đúng đắn của Thân Nhân Trung : “Hiền tài là nguyên khí quốc gia”, học sinh liên hệ đến lời dạy của Bác : “Một dân tộc dốt là một dân tộc yếu”.
+ Câu nói của Người đề cao vai trò của giáo dục. Người đặt giáo dục là một trong nhiệm vụ hàng đầu để chấn hưng đất nước.
+Người kêu gọi mọi người Việt Nam có quyền lợi và bổn phận học kiến thức mới để xây dựng nước nhà; nhất là các cháu thiếu niên phải ra sức học tập để cho non sông Việt Nam, dân tộc Việt Nam được vẻ vang sánh vai cùng các cường quốc năm châu...
Xem thêm: https://toploigiai.vn/bien-phap-tu-tu-hien-tai-la-nguyen-khi-quoc-gia
câu 1
Thì ra bà tôi lâu nay vẫn đi bán bỏng ngoài bến tàu. Khổ thân bà quá! Bà ơi, cháu thương bà lắm. Bà có nghe thấy tiếng cháu gọi thầm bà không? Lúc này bà làm gì, ở đâu? Sao bà không về với cháu đi bà!
Ôi, tôi như nhìn thấy bà tôi đang len lỏi đi dọc các toa tàu, giơ gói bỏng lên trước mặt hành khách nài nỉ: “Ông ơi, bà ơi mua bỏng giúp tôi đi!”. Nhưng con tàu vô hình cứ mang các hành khách chạy đi, để lại bà tôi tóc bạc, lưng còng, đứng chơ vơ giữa hai vệt đường ray… Chính tôi, tôi cũng vô tình như con tàu, tôi chẳng để ý gì đến bà tôi, tôi chỉ nghĩ đến những con quay, những quả bóng của tôi thôi! Nhiều lúc bà tôi đến chơi, mới ngồi với bà được một tí, tôi đã vội bỏ đi với những trò chơi của tôi rồi! Không, không thể để thế được. Tôi đã mười hai tuổi, lớn rồi, tôi cũng có quyền bàn chuyện nghiêm chỉnh với bố mẹ tôi chứ! Nghĩ rồi, tôi chạy ào xuống nhà. Tôi thấy mẹ tôi đang rửa bát, còn bố tôi đang xách nước lên.
Sức Khỏe Nam Giới
Chấm dứt biệt danh yếu ngay tại nhà với bí quyết của tôi!
Tìm hiểu thêm
– Bố mẹ ơi, – tôi gọi giục giã, – bố mẹ vào cả đây con có chuyện này muốn nói.
– Thằng này hôm nay lạ thật. – Bố tôi nói. – Có chuyện gì mà quan trọng vậy?
– Thì con cứ nói đi, – mẹ tôi nói, – mẹ vừa rửa bát vừa nghe cũng được.
– Không, cả mẹ nữa, mẹ vào đây con mới nói.
Mẹ tôi vào, nhìn tôi lo lắng:
– Hay con có chuyện gì ở lớp?
– Không.
– Hay con đánh nhau với bạn nào?
– Không. Chuyện nhà ta kia. Bố mẹ ơi, bố mẹ có thương bà không?
– Sao tự nhiên con lại hỏi thế? – Bố tôi hỏi lại tôi. – Mà bà làm sao kia mà thương?
– Bà chẳng làm sao cả. Bà đi bán bỏng ở bến tàu ấy, người ta bảo thế. Bố mẹ có biết không?
Diafinol
Bệnh tiểu đường không đến từ đồ ngọt!
Gặp kẻ thù lớn nhất của bệnh tiểu đường
Tìm hiểu thêm
– Biết, – bố tôi có vẻ lúng túng, – nhưng thế thì sao.
– Còn sao nữa! – Tôi nghẹn ngào – Bà già rồi. Sao bố lại để bà như thế? Khổ thân bà!
– Bố có bắt bà phải thế đâu, – mẹ tôi trả lời thay cho bố, – vì bà thích thế chứ.
– Thích ư? Con chắc là bà chẳng thích đâu. Đời nào bà lại thích đi bán bỏng hơn ở nhà với con, với bố mẹ. Bà yêu thương bố mẹ và con lắm kia mà. Ôi, con cứ nghĩ đến những ngày nắng, ngày rét mà bà thì già thế, bà sao chịu nổi, bà ốm rồi bà chết như bà Thìn bên cạnh ấy thì sao. – Nói đến đây tôi oà lên khóc. – Ước gì bây giờ con đã lớn để con nuôi được bà!
Bố mẹ lặng lẽ nhìn tôi rồi lại nhìn nhau. Bố tôi đặt một bàn tay lên vai tôi rồi nói:
– Thôi con nín đi. Bố hiểu rồi. Con nín đi con!
Tôi cảm thấy giọng bố tôi hơi run và bàn tay nóng ran của bố truyền hơi nóng sang vai tôi. Mẹ tôi cũng nghẹn ngào:
– Con nói đúng, bố mẹ có lỗi với bà. Con đi ngủ đi, sáng mai bố mẹ sẽ xuống Vĩnh Tuy đón bà về đây. Gia đình ta lại sum họp như trước.
Tôi ngoan ngoãn nghe lời mẹ, lên giường nằm nhưng không làm sao chợp mắt được. Tôi cảm thấy phấp phỏng, vừa lo lại vừa vui. Chỉ sáng mai thôi, tôi lại được sống cùng với bà như trước. Nhưng nói dại, không hiểu sáng mai bà tôi có còn gặp được tôi không? Bà tôi vẫn thường hay nói với tôi: “Bà sống được ngày nào hay ngày ấy. Người già như ngọn đèn trước gió, không biết tắt lúc nào”.
(Trích “Bà tôi” Xuân Quỳnh. Bầu trời trong quả trứng, NXB Kim Đồng, 2005)
Bài làm
* Mở bài
– Giới thiệu nhân vật “Tôi” trong đoạn trích truyện “Bà tôi” của Xuân Quỳnh.
– Nêu khái quát ấn tượng về nhân vật: để lại nhiều ấn tượng khó quên với người đọc bởi những đức tính tốt đẹp.
* Thân bài
Bệnh tiểu đường không đến từ đồ ngọt!
Gặp kẻ thù lớn nhất của bệnh tiểu đường
Tìm hiểu thêm
– Lần lượt phân tích các đặc điểm của nhân vật dựa trên các bằng chứng trong tác phẩm
+ Tôi đã mười hai tuổi
+ Là người cháu vô cùng yêu thương bà:
. Xót xa, thương cảm khi biết tin bà đi bán bỏng ở bến tàu (bằng chứng).
. Đối thoại cùng bố mẹ và khẩn thiết đề nghị bố mẹ đi đón bà về (bằng chứng).
-> Hành động và lời nói của nhân vật đã thức tỉnh bố mẹ, “đánh thức tính người”, cảm hóa để bố mẹ của “tôi” nhận ra lỗi của mình và có hành động đúng đắn.
. Tâm trạng phấp phỏng vừa lo vừa vui trong đêm (bằng chứng).
-> Là sự thể hiện đẹp đẽ của tình bà cháu, giá trị nhân bản của con người.
-> Đó cũng là điều quý giá đứa cháu nhỏ có thể làm cho bà. Đó cũng chính là tình cảm đáng quý nhất mà người bà đã nhận được. Quãng đời còn lại của người già sẽ ấm áp biết bao khi có những đứa cháu hiếu thảo, yêu quý như nhân vật “tôi” trong câu chuyện.
– Nhận xét đánh giá:
Bệnh tiểu đường không đến từ đồ ngọt!
Gặp kẻ thù lớn nhất của bệnh tiểu đường
Tìm hiểu thêm
+ Nghệ thuật xây dựng nhân vật: Nghệ thuật tự sự kết hợp với miêu tả và biểu cảm tinh tế. Xây dựng nhân vật qua lời nói, diễn biến tâm trạng và trong mối quan hệ với bố mẹ và đặc biệt là người bà.
+ Ca ngợi, tôn vinh những giá trị nhân bản đẹp đẽ của con người qua nhân vật “tôi” và nhắc nhở trách nhiệm của mỗi thành viên đối với người thân trong gia đình của mình.
* Kết bài
– Khẳng định ý kiến của người viết về nhân vật
– Nêu cảm nghĩ, ấn tượng về nhân vật, tác dụng của nhân vật với bản thân mình hoặc thế hệ trẻ hôm nay.
câu 2
Hiện tượng "Chảy máu chất xám" (hay còn gọi là "brain drain" trong tiếng Anh) là một vấn đề quan trọng, nói về quá trình di cư quy mô lớn của nguồn nhân lực có kiến thức và kỹ năng từ một quốc gia sang một quốc gia khác. Ban đầu, thuật ngữ này chỉ ám chỉ việc các công nhân kỹ thuật di cư sang các quốc gia khác, nhưng ngày nay, nó đã được mở rộng để bao gồm việc ra đi của những người có kiến thức hoặc chuyên môn từ một quốc gia, khu vực kinh tế, hoặc lĩnh vực khác vì họ tìm kiếm điều kiện sống tốt hơn hoặc mức lương hấp dẫn hơn.
Chảy máu chất xám là một hiện tượng toàn cầu, không chỉ xuất hiện ở các quốc gia đang phát triển mà còn tại các nước phát triển, gây thiệt hại đáng kể đối với quá trình phát triển kinh tế. Các chính phủ đã thực hiện các biện pháp và chính sách nhằm kiểm soát hiện tượng này và tạo điều kiện thu hút những người có kiến thức quay trở lại quê hương.
Nguyên nhân chính thúc đẩy Chảy máu chất xám bao gồm mức lương thấp, thiết bị lạc hậu, triển vọng tương lai không sáng sủa, sự thiếu lựa chọn cho các nhà khoa học nếu họ ở lại quê hương, cũng như chế độ đãi ngộ kém, môi trường nghiên cứu khoa học không phát triển, và giá trị công việc chưa được đánh giá cao. Riêng ở châu Phi, còn có các yếu tố khác như nghèo đói, sự bất ổn chính trị (chiến tranh, xung đột), và nguồn ngân sách đầu tư vào lĩnh vực khoa học và công nghệ cực kỳ thấp (chỉ chiếm 0,3% của GDP).
Các yếu tố cá nhân cũng đóng vai trò quan trọng, bao gồm sự ảnh hưởng từ gia đình (ví dụ như có người thân ở nước ngoài) và sở thích cá nhân của mỗi người, mong muốn khám phá và phát triển sự nghiệp.
Chảy máu chất xám tại các quốc gia nghèo đóng góp đáng kể vào khoảng cách giàu nghèo giữa các quốc gia và gây ra những hậu quả khó lường cho các quốc gia đang phát triển. Việc mất mát nguồn nhân lực có kiến thức dẫn đến sự lãng phí nguồn đào tạo của quốc gia, đồng thời phải chi tiêu lớn để thuê chuyên gia từ nước ngoài. Ở châu Phi, chi phí này thậm chí chiếm tới 1/3 nguồn viện trợ đến từ nước ngoài. Ngoài ra, nhiều nghiên cứu khoa học không thể thực hiện do thiếu nhân lực, và các thành tựu khoa học và công nghệ không được áp dụng rộng rãi. Sự ra đi của các nhà khoa học cũng ảnh hưởng xấu đến cộng đồng và tri thức trong nước, đồng thời gây chậm trễ quá trình phát triển kinh tế.
Câu 1. (2,0 điểm)
Đoạn văn khoảng 200 chữ:
Đọc Những dặm đường xuân của Băng Sơn, em cảm nhận được một bức tranh mùa xuân thật đẹp và giàu sức gợi. Trên những nẻo đường, sắc xuân lan tỏa từ cành đào phai, cành mai vàng đến những gánh hoa, gánh quất rực rỡ nối nhau về phố thị. Mùa xuân hiện ra không chỉ trong thiên nhiên mà còn trong gương mặt con người, trong tiếng rao hàng, trong nhịp sống rộn ràng của phố phường. Ẩn sau đó là tình yêu tha thiết của nhà văn dành cho quê hương, đất nước, cho mùa xuân truyền thống của dân tộc. Bằng những chi tiết giản dị, gần gũi, tác giả đã khắc họa được vẻ đẹp thanh khiết, trong lành và tràn đầy sức sống của mùa xuân Việt Nam. Đọc văn bản, em thấy lòng mình thêm rạo rực, bâng khuâng; cũng cảm nhận rõ hơn hương vị Tết cổ truyền – một nét đẹp văn hóa ngàn đời mà ai đi xa cũng nhớ. Qua đó, em nhận ra cần biết trân trọng những giá trị giản dị, quen thuộc quanh mình, bởi chính chúng làm nên cội nguồn hạnh phúc và nuôi dưỡng tâm hồn mỗi người.
Câu 2. (4,0 điểm)
Bài văn khoảng 600 chữ:
Mỗi dân tộc đều có bản sắc văn hóa riêng, tạo nên dấu ấn không thể hòa lẫn trong cộng đồng nhân loại. Với Việt Nam, bản sắc văn hóa dân tộc đã kết tinh qua hàng nghìn năm lịch sử, thể hiện trong tiếng nói, phong tục, lễ hội, trang phục, ẩm thực, kiến trúc và trong cả tâm hồn, tính cách con người. Giữ gìn những nét đẹp ấy là trách nhiệm chung của toàn xã hội, đặc biệt là thế hệ trẻ hôm nay.
Trước hết, gìn giữ bản sắc văn hóa dân tộc là giữ lấy cội nguồn, giữ lấy căn tính để không bị hòa tan trong dòng chảy hội nhập. Trong thời đại toàn cầu hóa, văn hóa ngoại lai du nhập mạnh mẽ, dễ khiến một bộ phận giới trẻ chạy theo xu hướng hiện đại mà quên mất gốc rễ truyền thống. Nếu không biết trân trọng, gìn giữ, chúng ta có thể đánh mất bản sắc, mất đi điểm tựa tinh thần quan trọng nhất.
Thế hệ trẻ cần nhận thức rõ trách nhiệm của mình trong việc bảo vệ và phát huy những giá trị ấy. Trách nhiệm ấy thể hiện trước hết ở sự trân trọng, tự hào về những di sản mà cha ông để lại: từ tiếng Việt trong sáng đến những câu ca dao, dân ca; từ tà áo dài thướt tha đến những phong tục ngày Tết. Đồng thời, thế hệ trẻ cũng cần chủ động học hỏi, tìm hiểu để am hiểu sâu sắc hơn về lịch sử, văn hóa dân tộc. Khi đã có tri thức, chúng ta mới có thể truyền bá, giới thiệu và lan tỏa những nét đẹp ấy đến bạn bè quốc tế.
Không chỉ dừng ở ý thức, trách nhiệm còn cần thể hiện bằng hành động thiết thực. Đó có thể là việc tham gia bảo vệ di tích lịch sử, giữ gìn phong tục tốt đẹp, ứng xử văn minh nơi công cộng, hoặc đơn giản là biết nói lời hay, giữ gìn tiếng mẹ đẻ trong sáng. Trong thời đại công nghệ số, trách nhiệm ấy còn là việc sử dụng mạng xã hội để quảng bá văn hóa Việt Nam ra thế giới một cách đúng đắn, sáng tạo.
Tất nhiên, giữ gìn bản sắc không có nghĩa là khước từ cái mới. Thế hệ trẻ cần biết dung hòa giữa truyền thống và hiện đại, biết tiếp thu tinh hoa văn hóa nhân loại để làm giàu thêm bản sắc dân tộc, chứ không để nó phai nhạt.
Tóm lại, gìn giữ những nét đẹp bản sắc văn hóa dân tộc là trách nhiệm thiêng liêng của thế hệ trẻ. Thực hiện tốt trách nhiệm ấy, chúng ta không chỉ bảo vệ cội nguồn dân tộc mà còn góp phần xây dựng hình ảnh Việt Nam giàu bản sắc trong mắt bạn bè thế giới. Và quan trọng hơn, chính chúng ta – những người trẻ – sẽ tìm thấy niềm tự hào, sự tự tin khi bước vào đời bằng đôi cánh của truyền thống và hiện đại.
câu 1
Nhân vật bé Em trong truyện "Áo Tết" của Nguyễn Ngọc Tư là một hình ảnh tiêu biểu cho sự ngây thơ, trong sáng nhưng cũng đầy sâu sắc và tình cảm. Bé Em, một cô bé khoảng 10 tuổi, sống cùng bà trong một ngôi nhà nghèo khó ở miền Tây Nam Bộ. Dù hoàn cảnh khó khăn, bé Em luôn giữ trong mình niềm vui và hy vọng về một cuộc sống tốt đẹp hơn. Chiếc áo Tết mới không chỉ là một món quà vật chất mà còn là biểu tượng của những ước mơ giản dị nhưng đầy ý nghĩa của em. Bé Em rất yêu quý chiếc áo này, không chỉ vì nó đẹp mà còn vì đó là món quà duy nhất mà bà có thể tặng.
Tính cách của bé Em được thể hiện qua sự nhạy cảm và tinh tế trong cách em đối xử với mọi người xung quanh. Em luôn quan tâm, chăm sóc bà, hiểu được nỗi khổ của bà và không phàn nàn về hoàn cảnh khó khăn. Tình bạn chân thành của bé Em với Bích cũng là một điểm sáng trong truyện. Dù hoàn cảnh gia đình khác nhau, bé Em luôn quan tâm và chia sẻ với bạn, không khoe khoang về những bộ đồ mới của mình khi biết Bích chỉ có một bộ đồ mới cho Tết.
Những hành động nhỏ nhưng đầy ý nghĩa của bé Em thể hiện sự cảm thông sâu sắc và lòng yêu thương vô bờ bến. Em luôn cố gắng làm cho bạn cảm thấy vui vẻ và không bị tự ti về hoàn cảnh của mình. Qua nhân vật bé Em, Nguyễn Ngọc Tư đã truyền tải một thông điệp sâu sắc về tình cảm gia đình, sự hy sinh và lòng yêu thương, đồng thời khắc họa một hình ảnh tuổi thơ trong sáng nhưng cũng đầy nghị lực và hy vọng.
câu 2
Từ truyện ngắn "Áo Tết", chúng ta học được rằng tình bạn và sự đồng cảm còn quý hơn vật chất. Nhân vật bé Em đã cho thấy sự trưởng thành khi nhận ra giá trị tinh thần này, nhắc nhở mỗi người cần biết cân bằng giữa nhu cầu vật chất và giá trị tinh thần, đặt tình cảm, sự sẻ chia lên trên vật chất phù phiếm. Để xây dựng lối sống hài hòa, ta cần rèn luyện lòng nhân ái, thực hành sẻ chia từ việc nhỏ, tham gia các hoạt động cộng đồng và xây dựng môi trường giáo dục đề cao giá trị tinh thần.Câu 1.
Nhân vật “em” trong văn bản Áo Tết hiện lên là một cô bé hồn nhiên, giàu cảm xúc và có sự trưởng thành trong nhận thức. Ban đầu, “em” mang tâm lí rất tự nhiên của tuổi thơ: háo hức, mong chờ chiếc áo Tết mới như một niềm vui vật chất cụ thể, gắn với ước mơ được bằng bạn bằng bè. Khi không có được chiếc áo như mong muốn, “em” buồn tủi, chạnh lòng, thậm chí có phần tủi thân trước bạn bè. Tuy nhiên, chính trong hoàn cảnh ấy, “em” đã có sự chuyển biến quan trọng trong suy nghĩ. Qua tình bạn chân thành, sự quan tâm và chia sẻ mộc mạc của bạn bè, “em” nhận ra rằng niềm vui tinh thần, sự yêu thương và gắn bó mới là điều đáng trân trọng. Nhân vật “em” vì thế không chỉ đáng yêu mà còn đáng quý ở khả năng tự nhận thức và lớn lên trong tâm hồn. Hình ảnh “em” góp phần làm nổi bật thông điệp nhân văn của tác phẩm: giá trị tinh thần bền vững hơn những niềm vui vật chất nhất thời.
Câu 2.
Trong văn bản Áo Tết, nhân vật “em” đã nhận ra rằng tình bạn chân thành quý giá hơn chiếc áo đầm mới. Câu chuyện giản dị ấy gợi ra một vấn đề có ý nghĩa sâu sắc trong đời sống hiện đại: làm thế nào để xây dựng lối sống hài hòa, cân bằng giữa giá trị vật chất và giá trị tinh thần.
Không thể phủ nhận vai trò của vật chất trong cuộc sống. Vật chất đáp ứng những nhu cầu thiết yếu như ăn, mặc, ở, học tập, giúp con người sống thuận tiện và an toàn hơn. Đối với tuổi trẻ, những mong muốn về trang phục đẹp, đồ dùng mới hay tiện nghi hiện đại là điều hoàn toàn chính đáng. Tuy nhiên, khi con người quá đề cao vật chất, dễ rơi vào lối sống chạy theo hình thức, so sánh hơn thua, từ đó đánh mất niềm vui giản dị và các mối quan hệ chân thành.
Giá trị tinh thần, ngược lại, là nền tảng bền vững nuôi dưỡng tâm hồn con người. Đó là tình bạn, tình thân, lòng nhân ái, sự sẻ chia và cảm giác được yêu thương. Những giá trị này không thể đo đếm bằng tiền bạc nhưng lại quyết định hạnh phúc lâu dài của mỗi người. Câu chuyện trong Áo Tết cho thấy khi “em” nhận được sự cảm thông và tình bạn chân thành, nỗi buồn vì thiếu thốn vật chất dần được xoa dịu. Điều đó chứng tỏ đời sống tinh thần có sức mạnh lớn lao trong việc giúp con người vượt qua khó khăn.
Để xây dựng lối sống hài hòa giữa vật chất và tinh thần, trước hết mỗi người cần biết đủ. Biết trân trọng những gì mình có sẽ giúp ta không bị cuốn vào vòng xoáy chạy theo vật chất. Bên cạnh đó, cần rèn luyện thói quen quan tâm đến người khác: lắng nghe, chia sẻ, giúp đỡ khi có thể. Chính những hành động nhỏ ấy nuôi dưỡng đời sống tinh thần phong phú. Ngoài ra, việc tham gia các hoạt động tập thể, đọc sách, rèn luyện thể thao, sống gần gũi với gia đình cũng giúp con người cân bằng giữa nhu cầu vật chất và đời sống nội tâm.
Đặc biệt với học sinh, việc cân bằng này càng quan trọng. Không nên đánh giá bản thân hay bạn bè qua quần áo, đồ dùng, mà cần coi trọng nhân cách, sự chân thành và nỗ lực trong học tập. Khi biết đặt giá trị tinh thần song hành với vật chất, con người sẽ sống nhẹ nhàng, nhân ái và hạnh phúc hơn.
Tóm lại, câu chuyện Áo Tết gửi gắm bài học sâu sắc: vật chất cần thiết nhưng không phải là tất cả. Một lối sống hài hòa, biết trân trọng cả giá trị vật chất lẫn tinh thần chính là con đường giúp con người đạt tới hạnh phúc bền lâu.
Câu 1. (2,0 điểm)
Viết đoạn văn nghị luận khoảng 200 chữ:
Trong bài thơ Chân quê của Nguyễn Bính, hình ảnh “Hoa chanh nở giữa vườn chanh” là một điểm nhấn nghệ thuật đặc sắc, giàu ý nghĩa. Hoa chanh vốn nhỏ bé, giản dị, không rực rỡ như hoa hồng, hoa cúc nhưng lại tinh khiết, trong sáng và tỏa hương thầm. Đặt trong “vườn chanh”, hoa chanh càng trở nên đồng điệu với không gian quê mùa, dân dã. Hình ảnh ấy chính là biểu tượng cho vẻ đẹp mộc mạc, thuần khiết, gần gũi của người con gái thôn quê. Qua đó, nhà thơ bày tỏ niềm trân trọng đối với những nét đẹp giản dị, đồng thời gửi gắm lời nhắn nhủ tha thiết: đừng để lớp son phấn thị thành làm phai nhòa vẻ đẹp tự nhiên vốn có. Hình ảnh “hoa chanh nở giữa vườn chanh” còn khẳng định quan niệm thẩm mỹ của Nguyễn Bính – đề cao sự chân chất, quê mùa, coi đó là vẻ đẹp bền vững và đáng quý hơn cả. Từ hình ảnh thơ này, ta cảm nhận được nỗi lo lắng của nhà thơ trước nguy cơ mai một bản sắc quê hương khi con người chạy theo lối sống thị thành. Như vậy, chỉ bằng một câu thơ giản dị, Nguyễn Bính đã khắc họa thành công vẻ đẹp chân quê – vừa mộc mạc, vừa tinh khiết, vừa bền chặt trong lòng người đọc.
Câu 2. (4,0 điểm)
Viết bài văn nghị luận khoảng 600 chữ:
Trong một bài phát biểu, cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama từng nhấn mạnh: “Biến đổi khí hậu là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại.” Quả thực, giữa thời đại toàn cầu hóa hôm nay, biến đổi khí hậu không còn là vấn đề xa vời, mà đã trở thành mối đe dọa trực tiếp, ảnh hưởng sâu rộng đến đời sống con người trên khắp hành tinh.
Trước hết, biến đổi khí hậu là hệ quả tất yếu của hoạt động sản xuất và sinh hoạt thiếu ý thức của con người. Sự gia tăng khí thải nhà kính, nạn chặt phá rừng, ô nhiễm môi trường,… đã làm Trái Đất nóng lên, thời tiết thất thường, thiên tai dồn dập. Hậu quả là băng tan, mực nước biển dâng, nhiều vùng đất ven biển đứng trước nguy cơ biến mất. Bên cạnh đó, thiên tai, hạn hán, lũ lụt, bão tố diễn ra khốc liệt hơn, gây thiệt hại lớn về người và của, đặc biệt đối với các quốc gia nghèo, dễ bị tổn thương. Biến đổi khí hậu còn làm suy giảm đa dạng sinh học, ảnh hưởng đến nguồn nước, lương thực, từ đó đe dọa trực tiếp đến sự sống còn của loài người.
Từ thực trạng ấy, ta càng thấm thía tính đúng đắn trong lời cảnh báo của Obama. Quả thật, trong các thách thức toàn cầu như chiến tranh, dịch bệnh, khủng bố,… biến đổi khí hậu nguy hiểm hơn vì nó diễn ra âm thầm nhưng lâu dài, tác động đến mọi mặt đời sống và không chừa một ai. Đặc biệt, nó đe dọa đến tương lai của thế hệ mai sau, làm lung lay nền tảng phát triển bền vững của nhân loại.
Để đối mặt với thách thức này, cần có sự chung tay của toàn thế giới. Các quốc gia phải tăng cường hợp tác, thực hiện cam kết giảm phát thải, phát triển năng lượng sạch, trồng và bảo vệ rừng. Bên cạnh đó, mỗi cá nhân cũng cần nâng cao ý thức bảo vệ môi trường: hạn chế sử dụng nhựa, tiết kiệm điện nước, trồng cây xanh, sống thân thiện với thiên nhiên. Chỉ khi cả cộng đồng cùng hành động, nhân loại mới có thể vượt qua thách thức khổng lồ này.
Tóm lại, biến đổi khí hậu thực sự là thách thức lớn nhất đối với tương lai của nhân loại, đúng như lời Obama từng khẳng định. Ý kiến ấy không chỉ là lời cảnh báo mà còn là lời nhắc nhở mỗi chúng ta phải hành động ngay hôm nay, để bảo vệ Trái Đất – ngôi nhà chung duy nhất của loài người.
Câu 1:
Thể thơ: Thơ bảy chữ
Câu 2:
Vần: Vần "ay" (bay - tay).
Kiểu vần: Vần chân, vần liền.
Câu 3:
Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc "Có lần tôi thấy...".
• Tác dụng:
• Tạo nhịp điệu đều đặn, như những chuyến tàu nối đuôi nhau đến rồi đi.
• Nhấn mạnh sự quan sát tỉ mỉ và nỗi ám ảnh của tác giả trước những cảnh chia ly lặp đi lặp lại nơi sân ga.
• Góp phần khắc họa sâu đậm vẻ đẹp đượm buồn và sự đa dạng của các cung bậc cảm xúc trong lúc tiễn biệt.
Câu 4:
-Đề tài: Cảnh chia ly nơi sân ga.
-Chủ đề: Thể hiện nỗi buồn nhân thế, sự cảm thông sâu sắc của tác giả trước những bóng hình đơn chiếc và những cuộc phân ly đầy lưu luyến trong xã hội cũ.
Câu 5:
-Yếu tố tự sự: Được thể hiện qua việc kể lại các câu chuyện ngắn, những mảnh đời riêng biệt gặp gỡ rồi chia xa: hai cô bé khóc, cặp tình nhân chia tay, người vợ tiễn chồng, bà mẹ tiễn con đi lính....
- Tác dụng:
+ Giúp cảm xúc của bài thơ trở nên cụ thể, chân thực qua những hình ảnh sống động.
+ Yếu tố kể làm nền tảng để khơi gợi dòng cảm xúc xót xa, bâng khuâng của nhân vật trữ tình trước cảnh "biệt ly".
Nhân vật Thứ trong đoạn trích thể hiện rõ sự tự ti, yếu đuối và phức tạp trong tâm lý con người khi phải đối mặt với cuộc sống khó khăn. Dù là người có học thức, Thứ lại luôn cảm thấy bất an, thiếu tự tin và không tìm thấy hướng đi cho bản thân. Câu chuyện của Thứ là hình ảnh của những con người đứng giữa sự lựa chọn, họ không dám mạo hiểm theo đuổi ước mơ hay khát vọng, vì sợ thất bại và thiếu niềm tin vào khả năng của mình. Thứ không thể hiện sự quyết tâm hay dám đối mặt với thử thách, mà chỉ biết tìm cách trốn tránh trách nhiệm. Những cảm xúc của Thứ khiến người đọc cảm nhận được sự phức tạp và khắc nghiệt của cuộc sống, khi con người phải đối diện với sự lựa chọn và những thất bại. Qua đó, nhân vật Thứ trở thành một biểu tượng của những tâm hồn yếu đuối, thiếu nghị lực, nhưng cũng rất đáng thương và đáng cảm thông.
Câu 2: Viết bài văn nghị luận bàn về vấn đề "tuổi trẻ và ước mơ"Trong cuộc sống của mỗi con người, tuổi trẻ luôn là giai đoạn quan trọng nhất, giai đoạn quyết định đến tương lai, đến những hoài bão và ước mơ. Gabriel Garcia Marquez đã từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói này nhấn mạnh rằng tuổi trẻ không chỉ là khoảng thời gian của sức khỏe, sự nhiệt huyết mà còn là thời điểm quan trọng để theo đuổi ước mơ và khát vọng.
Tuổi trẻ là thời gian đẹp nhất trong cuộc đời mỗi con người, nơi mà những ước mơ chưa bị vùi dập bởi những lo toan cơm áo gạo tiền, những thất bại hay sự mỏi mệt. Mỗi người trẻ đều mang trong mình những ước mơ lớn lao, những hoài bão chưa hoàn thành. Chính ước mơ đó thúc đẩy họ vượt qua khó khăn, thử thách, đồng thời giúp họ kiên trì và không bao giờ bỏ cuộc. Mơ ước là nguồn năng lượng mạnh mẽ giúp con người tìm thấy mục đích sống và làm việc không ngừng nghỉ.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, nhiều người trẻ dễ dàng bị cuốn vào những giá trị vật chất, sự an phận và bỏ quên ước mơ của mình. Họ sợ thất bại, sợ rủi ro, và đôi khi là sự lo lắng về tương lai. Chính vì thế, có những người khi già đi, không còn động lực, không còn nhiệt huyết như khi họ còn trẻ. Họ mất đi những ước mơ lớn lao và trở nên già cỗi trong tâm hồn dù cơ thể vẫn còn khỏe mạnh.
Ước mơ là ngọn lửa giúp người ta sống, giúp họ không ngừng vươn lên. Tuy nhiên, để duy trì ngọn lửa đó, mỗi người trẻ cần phải luôn kiên định với mục tiêu, luôn kiên trì theo đuổi ước mơ của mình bất chấp mọi khó khăn. Đừng để cuộc sống này đánh bại ước mơ của chúng ta, đừng để chúng ta đánh mất đi những khát vọng vì sợ thất bại hay vì đã quá mệt mỏi.
Vì vậy, tuổi trẻ chính là thời điểm để ta theo đuổi ước mơ, để ta tạo dựng tương lai của chính mình. Hãy sống hết mình và đừng bao giờ từ bỏ ước mơ của mình, bởi vì đó chính là nguồn sức mạnh giúp chúng ta vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống.
Câu 1 (khoảng 200 chữ)
Trong đoạn trích Một đám cưới, nhân vật Dần hiện lên là hình ảnh tiêu biểu cho số phận trẻ em nghèo trước Cách mạng tháng Tám. Dần mới mười hai tuổi, còn quá nhỏ để phải rời gia đình đi ở đợ. Em vẫn là một đứa trẻ non nớt, chỉ mới “cầm vững cái chổi để quét nhà”, vậy mà đã phải lao vào cuộc sống cực nhọc. Qua đó, Nam Cao cho thấy sự cơ cực, bế tắc của người nông dân nghèo: vì miếng cơm manh áo mà cha mẹ đành gửi con đi làm thuê để đỡ một miệng ăn. Dần là một đứa trẻ đáng thương, phải hi sinh tuổi thơ và tương lai bởi cảnh nghèo đói. Tuy nhiên, phía sau câu chuyện còn thể hiện tình thương con sâu sắc của cha mẹ Dần. Họ đau lòng, lo lắng cho con nhưng bất lực trước hoàn cảnh. Với ngòi bút hiện thực và giàu tính nhân đạo, Nam Cao đã bày tỏ niềm xót thương đối với những số phận nghèo khổ trong xã hội cũ, đồng thời lên án xã hội bất công đã đẩy con người vào cảnh khốn cùng.
Câu 2 (khoảng 600 chữ)
Albert Einstein từng nói: “Hãy nhìn sâu vào thiên nhiên, bạn sẽ thấu hiểu mọi thứ rõ ràng hơn.” Đây không chỉ là lời khuyên về cách khám phá thế giới mà còn là bài học sâu sắc về nhận thức và cách sống của con người.
Thiên nhiên là thế giới rộng lớn bao quanh con người: cây cối, sông núi, biển cả, muông thú và mọi quy luật vận động của sự sống. “Nhìn sâu vào thiên nhiên” không chỉ là ngắm nhìn vẻ đẹp bên ngoài mà còn là quan sát, cảm nhận và suy ngẫm về những quy luật của tự nhiên. Khi hiểu thiên nhiên, con người sẽ hiểu thêm về cuộc sống, về bản thân và những giá trị bền vững.
Thiên nhiên là người thầy lớn của nhân loại. Từ xa xưa, con người đã học được nhiều điều nhờ quan sát tự nhiên: chim bay giúp con người nghĩ ra máy bay, dòng nước giúp tạo ra thủy điện, quy luật ngày đêm giúp con người tổ chức cuộc sống khoa học hơn. Không chỉ trong khoa học, thiên nhiên còn dạy con người về sự kiên trì và cân bằng. Một cái cây muốn lớn lên phải trải qua nắng mưa, giông bão; con người cũng cần vượt qua khó khăn để trưởng thành. Dòng sông luôn chảy về phía trước nhắc chúng ta không nên bỏ cuộc trước thử thách.
Thiên nhiên còn giúp tâm hồn con người trở nên bình yên và sâu sắc hơn. Giữa cuộc sống hiện đại đầy áp lực, nhiều người mải mê với công nghệ mà quên dành thời gian hòa mình vào thiên nhiên. Chỉ cần ngắm bình minh, lắng nghe tiếng sóng biển hay bước đi dưới hàng cây xanh, con người sẽ cảm thấy thư thái và hiểu rằng cuộc sống không chỉ là sự cạnh tranh vội vã. Thiên nhiên giúp con người sống chậm lại, biết yêu thương và trân trọng những điều giản dị.
Tuy nhiên, hiện nay con người đang dần xa rời thiên nhiên. Nhiều khu rừng bị tàn phá, sông ngòi bị ô nhiễm, động vật mất nơi sinh sống do lòng tham và sự thiếu ý thức của con người. Chính điều đó đã gây ra biến đổi khí hậu, thiên tai và nhiều hậu quả nghiêm trọng khác. Khi phá hủy thiên nhiên, con người cũng đang tự hủy hoại cuộc sống của chính mình. Vì thế, câu nói của Einstein càng trở nên có ý nghĩa trong thời đại hôm nay.
Là học sinh, chúng ta cần có ý thức bảo vệ môi trường bằng những hành động nhỏ như không xả rác bừa bãi, tiết kiệm điện nước, trồng thêm cây xanh và tuyên truyền bảo vệ thiên nhiên. Đồng thời, mỗi người cũng nên dành thời gian quan sát và cảm nhận vẻ đẹp của tự nhiên để học cách sống hài hòa hơn.
Câu nói của Albert Einstein đã khẳng định vai trò to lớn của thiên nhiên đối với nhận thức và đời sống con người. Thiên nhiên không chỉ mang lại sự sống mà còn giúp con người hiểu hơn về thế giới và chính bản thân mình. Biết yêu quý và gìn giữ thiên nhiên cũng chính là cách con người hướng tới một cuộc sống bền vững và tốt đẹp hơn.
Câu 1
Trong đoạn trích tác phẩm Sống mòn, Nam Cao đã khắc họa nhân vật Thứ với nhiều bi kịch tinh thần sâu sắc. Thứ là một người trí thức nghèo có học thức, từng mang trong mình nhiều ước mơ và khát vọng lớn lao. Khi còn ngồi trên ghế nhà trường, y mong muốn học cao hơn, trở thành người có ích cho đất nước. Tuy nhiên, hiện thực nghèo đói và cuộc sống cơm áo đã dần vùi lấp những lí tưởng đẹp đẽ ấy. Thứ rơi vào tâm trạng chán chường, tuyệt vọng khi nhận ra mình đang “sống mòn”, sống một cuộc đời vô nghĩa. Nhân vật đau đớn vì ý thức được sự bất lực, nhu nhược của bản thân: muốn thay đổi nhưng không đủ can đảm để thoát khỏi cuộc sống tù túng. Qua nhân vật Thứ, Nam Cao thể hiện niềm thương cảm sâu sắc đối với bi kịch của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám. Đồng thời, nhà văn cũng đặt ra vấn đề có ý nghĩa nhân sinh: con người cần sống có lí tưởng, dám thay đổi để cuộc đời trở nên có ý nghĩa hơn.
Câu 2
Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói đã khẳng định ý nghĩa to lớn của ước mơ đối với tuổi trẻ và cuộc sống con người.
Ước mơ là những điều tốt đẹp mà con người mong muốn đạt được trong tương lai. Tuổi trẻ là quãng thời gian đẹp nhất của đời người, là thời điểm con người có sức khỏe, nhiệt huyết và khát vọng để theo đuổi mục tiêu của mình. Vì thế, tuổi trẻ sẽ trở nên vô nghĩa nếu thiếu đi những ước mơ.
Ước mơ giúp con người có động lực để cố gắng và vượt qua khó khăn. Khi có mục tiêu, con người sẽ biết mình cần làm gì, sống như thế nào để hoàn thiện bản thân. Nhiều người trẻ đã thành công nhờ dám nuôi dưỡng và kiên trì theo đuổi ước mơ. Chủ tịch Hồ Chí Minh với khát vọng cứu nước đã ra đi tìm đường cứu nước từ khi còn rất trẻ. Hay những nhà khoa học, vận động viên, nghệ sĩ thành công đều bắt đầu từ những ước mơ và sự nỗ lực không ngừng nghỉ.
Không chỉ giúp cá nhân phát triển, ước mơ còn góp phần làm cho xã hội tiến bộ hơn. Một đất nước muốn phát triển cần những người trẻ dám nghĩ lớn, dám hành động và cống hiến. Tuy nhiên, ước mơ chỉ thật sự có ý nghĩa khi đi kèm với hành động. Nếu chỉ mơ mộng mà không cố gắng thì ước mơ sẽ mãi xa vời. Bên cạnh đó, cũng cần phê phán những người sống không có lí tưởng, ngại khó khăn, dễ bỏ cuộc trước thử thách.
Là học sinh, chúng ta cần xác định cho mình những ước mơ đúng đắn, phù hợp với khả năng và không ngừng học tập, rèn luyện để biến ước mơ thành hiện thực. Dù trên hành trình ấy sẽ có thất bại, nhưng điều quan trọng là không từ bỏ khát vọng của mình.
Tóm lại, tuổi trẻ và ước mơ luôn gắn bó chặt chẽ với nhau. Ước mơ giúp con người sống tích cực, có ý nghĩa và không ngừng vươn lên trong cuộc sống. Vì vậy, mỗi người trẻ hãy biết nuôi dưỡng những ước mơ đẹp và dũng cảm theo đuổi đến cùng.
Câu 1:"Đối tượng của văn học không phải là những biến cố lịch sử, mà là con người trong dòng chảy tâm lí của nó". Thấm nhuần tư tưởng ấy, đoạn trích kết thúc tiểu thuyết "Sống mòn" của Nam Cao đã làm nổi bật bi kịch sống mòn và vẻ đẹp tâm hồn đầy dằn vặt của nhân vật Thứ, thể hiện qua đoạn từ: "Thứ đứng tựa mạn tàu... Y đã làm gì chưa?". Biểu hiện rõ ràng của vấn đề nghị luận chính là tấn bi kịch tinh thần đau đớn của một trí thức nghèo thức tỉnh về sự tàn úa của chính mình. Về nội dung, Nam Cao đặt nhân vật vào tình huống truyện trường học đóng cửa vì chiến tranh, Thứ buộc phải rời Hà Nội về quê trên chuyến tàu bế tắc. Qua đó, chủ đề tác phẩm hiện lên đậm nét: Thứ từng là thanh niên có tính cách kiêu hãnh với ước mơ làm "vĩ nhân", nhưng hiện thực nghèo túng đẩy anh thành kẻ thất nghiệp, có nguy cơ "ăn bám vợ". Câu hỏi uất ức "chết mà chưa sống!" đã kết tinh giá trị hiện thực và nhân đạo sâu sắc, thể hiện lòng thương cảm của nhà văn trước những kiếp người bị cơm áo ghì sát đất. Về nghệ thuật, đoạn trích thành công nhờ đặt điểm nhìn trần thuật bên trong nhân vật (hạ chi), thấu suốt mọi ngóc ngách tâm tư. Ngôn ngữ độc thoại nội tâm kết hợp biện pháp tu từ liệt kê, điệp cấu trúc "sẽ mốc lên, sẽ gỉ đi, sẽ mòn..." tạo nên giọng điệu dồn dập, đau đớn. Đặc biệt, hình ảnh con trâu "cắm cúi kéo cày, chịu roi" lặp lại như một biểu tượng đắt giá cho sự cam chịu số phận. Đánh giá bằng lí luận văn học, nhân vật Thứ đã thể hiện trọn vẹn tư tưởng nghệ thuật và cái tầm của Nam Cao khi ông luôn nhen nhóm cho con người một "tia sáng mong manh" của khát vọng thay đổi. So với nhân vật Hộ (Đời thừa) kết thúc bằng tiếng khóc buông xuôi, Thứ lại mang sức mạnh thức tỉnh hơn qua câu hỏi đau đáu cuối bài: "Y đã làm gì chưa?". Tóm lại, đoạn trích và nhân vật Thứ đã khẳng định sức sống bất diệt của tác phẩm trong nền văn học Việt Nam, để lại cho bản thân em bài học sâu sắc về việc phải luôn tự thức tỉnh, giữ gìn thiên lương trước hoàn cảnh.
Câu2:
"Thật đáng thương cho những ai có mắt mà không có tầm nhìn, có sự sống mà không có một ước mơ để hướng tới". Quả thực, ước mơ chính là đôi cánh nâng đỡ và định vị giá trị cuộc đời của mỗi con người. Bàn về điều này, nhà văn đại tài Gabriel Garcia Marquez cũng từng khẳng định: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ”. Lời phát biểu sâu sắc ấy không chỉ là một chân lí nhân sinh mộc mạc mà còn khẳng định tầm quan trọng tối thượng của vấn đề “tuổi trẻ và ước mơ”. Ước mơ chính là ngọn lửa giữ cho thanh xuân của con người mãi mãi rực rỡ, là động lực cốt lõi quyết định tầm vóc, lý tưởng và tương lai của người trẻ trong xã hội hiện đại. Để thấu hiểu trọn vẹn tư tưởng của Marquez, trước hết chúng ta cần làm rõ các khái niệm cốt lõi. "Ước mơ" là những mong muốn, khát khao, hoài bão tốt đẹp mà con người hướng tới và mong muốn đạt được trong tương lai. Sự "già đi" ở đây không đơn thuần là quy luật lão hóa sinh học của thời gian, mà hàm ẩn sự lụi tàn về tâm hồn, sự chai sạn về cảm xúc, mất đi ý chí và đầu hàng trước hoàn cảnh. Cách nói ngược đầy sắc sảo của tác giả nhằm rút ra một ý nghĩa nội dung bản chất: Tuổi trẻ không được đo bằng số tuổi trên giấy tờ, mà được đo bằng độ cháy bỏng của những ước mơ trong tim. Khi con người đánh mất đi khát vọng theo đuổi hoài bão, chấp nhận một cuộc sống tẻ nhạt, đó là lúc họ đã thực sự già nua, mòn mỏi và đánh mất đi ý nghĩa của sự sống. "Hãy bám lấy ước mơ, bởi nếu ước mơ lụi tàn, cuộc đời sẽ như một chú chim gãy cánh không thể bay." — Langston Hughes Khi người trẻ sống có ước mơ và nỗ lực theo đuổi nó, họ sẽ tạo nên những biểu hiện và giá trị vô cùng tích cực trên mọi phương diện. Đối với cá nhân, ước mơ đóng vai trò như ngọn hải đăng định hướng cho hành động, giúp người trẻ có mục tiêu phấn đấu rõ ràng, biến những áp lực, nghịch cảnh thành động lực bứt phá để tự hoàn thiện bản thân từng ngày. Ví dụ như vận động viên Nguyễn Thị Oanh, cô gái vàng của điền kinh Việt Nam. Với vóc dáng nhỏ bé và từng mắc bệnh viêm cầu thận tưởng chừng phải giải nghệ, nếu không có ước mơ cháy bỏng với đường chạy, cô đã lùi bước. Nhưng chính hoài bão lớn đã giúp cô vượt qua nghịch cảnh bệnh tật, liên tục phá kỷ lục và đem về những tấm huy chương vàng vô giá cho thể thao nước nhà. Đối với mọi người xung quanh, sự nhiệt huyết, kiên trì theo đuổi ước mơ của một người trẻ luôn có sức lan tỏa mạnh mẽ, truyền ngọn lửa tự tin, năng lượng tích cực và cảm hứng cống hiến cho những người bên cạnh. Minh chứng rõ nét nhất là anh Hoàng Hoa Trung cùng các bạn trẻ trong dự án "Nuôi Em". Xuất phát từ ước mơ giúp trẻ em vùng cao có bữa ăn no để yên tâm đến trường, nhóm đã kết nối hàng ngàn mạnh thường quân, lan tỏa giá trị nhân văn và sưởi ấm cho hàng chục ngàn em nhỏ bản cao. Đối với xã hội, thanh niên là rường cột của nước nhà, một xã hội được cấu thành từ những người trẻ dám ước mơ, dám hành động sẽ tạo nên một quốc gia giàu mạnh, năng động, phát triển và không ngừng tiến bộ. "Đừng để rỉ sét những ước mơ của bạn bởi thói quen hay sự sợ hãi." — Danh ngôn Vì sao người trẻ cần phải nuôi dưỡng và bảo vệ ước mơ của mình? Bởi vì cuộc sống vốn là một dòng chảy khắc nghiệt, nếu sống không lí tưởng, chúng ta sẽ lập tức rơi vào bi kịch "sống mòn" giống như nhân vật Thứ trong tác phẩm của Nam Cao – chấp nhận một cuộc đời cam chịu, mòn mỏi như một thói quen vô vị và lụi tàn ngay khi còn đang sống. Vai trò của ước mơ là cứu rỗi con người khỏi sự tầm thường, ti tiện của cơm áo gạo tiền, giúp ta giữ vững lòng tự trọng và khẳng định vị thế của mình trước thế giới. "Cách duy nhất để đạt được điều không thể là tin rằng điều đó có thể." — Charles Kingsleigh Để ước mơ của tuổi trẻ không trở thành những ảo tưởng vển vông, cần có những giải pháp thực tế và đồng bộ. Về cách thực hiện của mỗi cá nhân, mỗi người trẻ cần chủ động tích lũy tri thức, rèn luyện kỹ năng mềm và làm chủ công nghệ để làm công cụ hỗ trợ hiện thực hóa ước mơ. Phải biết chia nhỏ mục tiêu lớn thành các kế hoạch cụ thể hàng ngày để hành động kiên trì, không nản lòng khi gặp thất bại đầu đời. Bên cạnh đó, gia đình và nhà trường cần đóng vai trò định hướng, lắng nghe và tôn trọng thay vì áp đặt ước mơ của người lớn lên con trẻ. Xã hội cũng cần tạo ra nhiều sân chơi khoa học, nghệ thuật và các quỹ khởi nghiệp để nâng đỡ hoài bão của thanh niên. Việc áp dụng phương pháp hành động khoa học này giúp người trẻ có một bệ đỡ vững chắc, giúp việc theo đuổi ước mơ trở thành một hành trình trải nghiệm có định hướng chứ không phải sự liều lĩnh mù quáng. "Sự hèn nhát trước ước mơ của chính mình là nỗi sợ hãi đáng xấu hổ nhất." — Paulo Coelho Tuy nhiên, trong thực tế hiện nay, vẫn còn một bộ phận không nhỏ các bạn trẻ sống thiếu lí tưởng, không có ước mơ. Họ bằng lòng với cuộc sống an nhàn, lười biếng, chấp nhận sống mòn qua ngày trong thế giới ảo và hoàn toàn phụ thuộc vào gia đình. Ngược lại, có những người lại nuôi dưỡng những ước mơ viển vông, hão huyền, không chịu bỏ công sức lao động mà chỉ muốn thành công nhanh chóng, dẫn đến những hành vi sai trái. Cả hai lối sống lệch lạc này đều đáng bị xã hội phê phán và loại bỏ. Ý thức được điều đó, bản thân em tự rút ra bài học sâu sắc cho chính mình. Về nhận thức, em hiểu rằng ước mơ không phải là cái có sẵn mà là thứ ta phải tự kiến tạo, nuôi dưỡng và bảo vệ bằng mồ hôi; đánh mất ước mơ là tự gạch tên mình khỏi tuổi trẻ. Về hành động, là một học sinh đang ngồi trên ghế nhà trường, em sẽ nỗ lực học tập thật tốt, không chùn bước trước những bài toán khó hay kỳ thi áp lực, đồng thời tích cực trau dồi đạo đức để từng bước chinh phục mục tiêu của bản thân. "Hãy nhắm phía mặt trời, nếu bạn có trượt, bạn cũng sẽ hạ cánh giữa các vì sao." — Les Brown Tóm lại, lời phát biểu của Gabriel Garcia Marquez là một hồi chuông cảnh tỉnh sâu sắc về giá trị cốt lõi của ước mơ đối với thanh xuân của mỗi con người. Tuổi trẻ không nằm ở nếp nhăn trên khuôn mặt mà nằm ở độ cháy bỏng của những khát vọng trong tim. Nhìn lại tiếng thở dài bế tắc của nhân vật Thứ trong "Sống mòn", thế hệ trẻ hôm nay – những người được sống trong một kỷ nguyên hòa bình, tự do và đầy cơ hội – cần phải sống một cuộc đời khác. Hãy dũng cảm thắp lên ngọn lửa hoài bão, bứt phá ra khỏi vùng an toàn để cuộc đời của mỗi chúng ta luôn là một hành trình rực rỡ, ý nghĩa và không bao giờ phải khép lại trong nỗi xót xa muộn màng của một kiếp "sống mòn".
Câu 1
Trong đoạn trích của tiểu thuyết Sống mòn, nhân vật Thứ hiện lên như một bức chân dung chân thực và đau đớn về người trí thức tiểu tư sản nghèo trước Cách mạng. Nam Cao đã xuất sắc lột tả tấn bi kịch tinh thần của Thứ khi phải đối mặt với thực tế nghiệt ngã: ước mơ vĩ nhân thời trẻ tuổi hoàn toàn sụp đổ, thay thế bằng nguy cơ phải ăn bám vợ và chết mòn ở một xó nhà quê. Giá trị của nhân vật Thứ nằm ở ý thức sống cao độ. Thứ không vô cảm; chàng biết nghẹn ngào, biết uất ức và cảm thấy nhục nhã khi chứng kiến bản thân đang mốc lên, gỉ đi hằng ngày. Nỗi đau ấy chứng minh Thứ vẫn là một con người có thiên lương, có khát vọng sống chân chính. Tuy nhiên, Thứ cũng mang nhược điểm chí mạng của tầng lớp mình, đó là sự sa sút về ý chí và sự bất lực trước hoàn cảnh. Dù nung nấu ý định phản kháng, muốn bất cần tất cả, nhưng cuối cùng Thứ lại chọn cách buông xuôi, tự nhận bản thân nhu nhược, hèn yếu và phó mặc cho con tàu mang đi. Qua nhân vật Thứ, nhà văn không chỉ cảm thương cho số phận người trí thức mà còn nghiêm khắc giải phẫu căn bệnh sầu não, thiếu dũng khí của họ, từ đó gián tiếp lên án xã hội cũ đã bóp nghẹt mọi ước mơ chính đáng của con người.
Cau2:
Hành trình trưởng thành của mỗi con người, đặc biệt là trong giai đoạn thanh xuân, luôn gắn liền với những hoài bão. Bàn về mối quan hệ giữa thời gian và khát vọng, nhà văn Gabriel Garcia Marquez từng để lại một nhận định đầy triết lý: Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ. Câu nói này đã mang đến một góc nhìn hoàn toàn mới mẻ và sâu sắc về tuổi trẻ, tuổi già và vai trò quyết định của ước mơ đối với cuộc sống con người.
Thông thường, người ta hay nghĩ rằng tuổi già là quy luật sinh học tất yếu của thời gian, khi tóc bạc, da mồi thì sức khỏe và ý chí cũng tự khắc suy giảm, khiến con người phải từ bỏ những hoài bão thời trẻ. Thế nhưng, Marquez đã đảo ngược logic đó để khẳng định một sự thật tâm lý: sự già nua thực sự của một con người không bắt đầu từ những nếp nhăn trên khuôn mặt, mà bắt đầu từ khoảnh khắc tâm hồn họ lụi tàn lửa ước mơ. Ước mơ chính là mục đích, là lý tưởng, là ngọn hải đăng dẫn đường cho mọi hành động. Khi còn ước mơ, con người còn động lực để cống hiến, còn khao khát khám phá và tràn đầy nhựa sống. Ngược lại, khi một người dửng dưng với tương lai, bằng lòng với cuộc sống quẩn quanh và không còn mong muốn thay đổi, thì dù đang ở độ tuổi đôi mươi, họ cũng đã mang một tâm hồn già cỗi, héo úa.
Đối với tuổi trẻ, ước mơ lại càng có ý nghĩa sống còn. Tuổi trẻ là khoảng thời gian con người có nhiều năng lượng nhất, ít bị ràng buộc bởi những định kiến nhất và có quyền được thử thách, được vấp ngã. Ước mơ của tuổi trẻ giống như đôi cánh giúp họ bay cao, vượt qua những giới hạn chật hẹp của hoàn cảnh để vươn tới những tầm cao mới. Nhìn vào nhân vật Thứ trong tác phẩm Sống mòn của Nam Cao, chúng ta thấy một bi kịch đau đớn khi một thanh niên có học thức lại để cho gánh nặng cơm áo làm thui chột đi ước mơ vĩ nhân, để rồi tự nhận thấy mình đang mốc lên, gỉ đi và già nua trong một kiếp sống mòn mỏi. Đó là minh chứng rõ nhất cho việc ngừng mơ ước sẽ biến tuổi trẻ thành một chuỗi ngày tù đày, tẻ nhạt.
Ngược lại, trong thực tế cuộc sống, có biết bao nhiêu con người dù tuổi tác đã cao nhưng tâm hồn họ vẫn mãi là tuổi trẻ bởi họ chưa bao giờ ngừng cống hiến và theo đuổi đam mê. Những nhà khoa học dành cả đời trong phòng thí nghiệm, những người nghệ sĩ miệt mài sáng tạo đến hơi thở cuối cùng chính là những người đã chiến thắng được thời gian nhờ sức mạnh của ước mơ.
Tuy nhiên, tuổi trẻ cũng cần tỉnh táo để phân biệt giữa ước mơ chân chính với những ảo tưởng xa rời thực tế. Một ước mơ có giá trị phải là ước mơ đi kèm với hành động nỗ lực, sự kiên trì và lòng dũng khí để đối mặt với thất bại, chứ không phải là những mộng tưởng hão huyền rồi dễ dàng buông xuôi khi gặp khó khăn.
Tóm lại, nhận định của Gabriel Garcia Marquez là một thông điệp vô giá dành cho thế hệ trẻ. Thời gian có thể làm thay đổi vóc dáng, diện mạo của chúng ta, nhưng chính thái độ sống và những ước mơ mới là thứ quyết định độ tuổi của tâm hồn. Hãy luôn nuôi dưỡng và chiến đấu cho những ước mơ của mình, bởi đó là cách duy nhất để giữ cho thanh xuân của mỗi người trở nên bất tử.
Câu 1 (khoảng 200 chữ)
Nhân vật Thứ trong đoạn trích cuối tiểu thuyết Sống mòn của Nam Cao hiện lên như hình ảnh tiêu biểu cho bi kịch của người trí thức tiểu tư sản trước Cách mạng tháng Tám. Thứ là người có học thức, giàu hoài bão và từng mang trong mình những ước mơ lớn lao: học lên cao, sang Tây, trở thành người làm thay đổi xã hội. Đó là những khát vọng đẹp của tuổi trẻ. Tuy nhiên, hiện thực khắc nghiệt của cuộc sống với đói nghèo, thất nghiệp và sự bấp bênh đã khiến những ước mơ ấy dần tan vỡ. Trong đoạn trích, Thứ hiện lên với tâm trạng đau khổ, chán chường và bế tắc khi nhận ra cuộc đời mình đang “lùi dần”, đang rơi vào cảnh “sống mòn”. Đặc biệt, những suy nghĩ như “chết mà chưa sống” cho thấy nỗi uất ức của một con người ý thức sâu sắc về giá trị bản thân nhưng bất lực trước hoàn cảnh. Qua nhân vật Thứ, Nam Cao bày tỏ niềm xót thương đối với số phận người trí thức nghèo, đồng thời phê phán xã hội cũ đã đẩy con người vào bi kịch sống mòn, sống vô nghĩa.
Câu 2 (khoảng 600 chữ)
Nhà văn Gabriel Garcia Marquez từng nói: “Không phải người ta ngừng theo đuổi ước mơ vì họ già đi mà họ già đi vì ngừng theo đuổi ước mơ.” Câu nói đã khẳng định vai trò quan trọng của ước mơ đối với cuộc sống con người, đặc biệt là tuổi trẻ – quãng thời gian đẹp nhất để nuôi dưỡng khát vọng và chinh phục những mục tiêu lớn lao.
Ước mơ là những khát vọng, mong muốn tốt đẹp mà con người hướng đến trong tương lai. Đó có thể là ước mơ trở thành bác sĩ, giáo viên, nhà khoa học hay đơn giản là sống có ích cho xã hội. Tuổi trẻ là giai đoạn tràn đầy nhiệt huyết, năng lượng và niềm tin. Vì thế, tuổi trẻ và ước mơ luôn có mối quan hệ gắn bó chặt chẽ. Tuổi trẻ không có ước mơ giống như con thuyền lênh đênh giữa biển lớn mà không có phương hướng.
Ước mơ có ý nghĩa vô cùng quan trọng đối với tuổi trẻ. Trước hết, ước mơ giúp con người xác định mục tiêu sống và có động lực để cố gắng. Khi có một đích đến rõ ràng, con người sẽ biết mình cần học tập, rèn luyện và nỗ lực như thế nào. Chính ước mơ tạo nên sức mạnh tinh thần giúp con người vượt qua khó khăn, thử thách. Trong thực tế, nhiều người thành công đều bắt đầu từ những ước mơ lớn. Chủ tịch Hồ Chí Minh mang trong mình khát vọng giải phóng dân tộc và đã dành cả cuộc đời để thực hiện lý tưởng ấy. Nhiều nhà khoa học, vận động viên hay doanh nhân nổi tiếng cũng đạt được thành công nhờ kiên trì theo đuổi ước mơ của mình.
Không chỉ giúp con người phát triển bản thân, ước mơ còn góp phần tạo nên những giá trị tốt đẹp cho xã hội. Một người trẻ sống có khát vọng sẽ có trách nhiệm hơn với tương lai của bản thân và cộng đồng. Những ước mơ tích cực khi được thực hiện sẽ thúc đẩy sự phát triển của xã hội, truyền cảm hứng cho nhiều người khác.
Tuy nhiên, hiện nay vẫn có không ít bạn trẻ sống thiếu mục tiêu, thiếu lý tưởng. Có người chỉ sống qua ngày, ngại khó khăn, dễ bỏ cuộc hoặc chạy theo những thú vui trước mắt. Một số khác lại có những ước mơ viển vông nhưng không hành động để biến chúng thành hiện thực. Ước mơ nếu chỉ dừng lại ở suy nghĩ mà không đi kèm nỗ lực thì mãi mãi chỉ là mơ ước.
Theo đuổi ước mơ không phải con đường dễ dàng. Trên hành trình ấy sẽ có thất bại, khó khăn và cả những lúc chán nản. Nhưng tuổi trẻ là thời điểm con người dám nghĩ, dám làm và dám thử sức. Điều quan trọng là phải biết nuôi dưỡng những ước mơ đúng đắn, phù hợp với khả năng của bản thân và kiên trì theo đuổi đến cùng.
Là học sinh, chúng ta cần xác định cho mình những mục tiêu cụ thể, không ngừng học tập, rèn luyện và hoàn thiện bản thân. Đừng để tuổi trẻ trôi qua trong sự thờ ơ hay sống không mục đích, bởi một tuổi trẻ đẹp là tuổi trẻ có ước mơ và dám hành động vì ước mơ ấy.
Câu nói của Gabriel Garcia Marquez nhắc nhở chúng ta rằng sức trẻ không nằm ở tuổi tác mà nằm ở khát vọng sống và niềm tin vào tương lai. Chỉ khi còn giữ được những ước mơ và không ngừng theo đuổi chúng, con người mới thực sự sống một cuộc đời ý nghĩa.