Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
m gửi ý b trước nhé
b) Nhân dịp nghỉ hè, gia đình tôi quyết định đi đâu đó thư giãn sau những ngày làm việc, học tập mệt mỏi. Mọi người đều bàn tán sôi nổi, bố tôi muốn đưa cả gia đình đi biển, em tôi đồng ý với ý kiến này nhưng mẹ tôi thì lại muốn gia đình về thăm ông bà, tôi rất đồng ý với ý kiến của mẹ. Cả nhà cứ thế bàn tán cho đến khi tôi nói:
- Con nghĩ là gia đình mình cứ về quê độ hơn tuần sau đó đi biển cũng được mà ạ?
- Ừ! Quyết định thế nhé. Bố, mẹ, em trai tôi cùng nói.
Thế là ngày hôm sau gia đình tôi dậy sớm để chuẩn bị về quê vì quê ngoại tôi ở khá xa. Nó ở tận vùng Cao tây Bắc nên đi về đó mất rất nhiều thời gian. Vì mọi người đều dậy khá sớm nên mọi việc diễn ra rất nhanh chóng. Và 4 tiếng đồng hồ trôi qua, cuối cùng gia đình tôi cũng đã về đến cửa làng. Đi qua cổng làng, tôi nhìn thấy toàn những ngọn núi, trập trùng mây. Ngọn đèo có tên là Cổng Trời bởi đây là nơi cao nhất, tưởng chừng như lối lên trời. Giữa hai bên vách đá, mở ra một khoảng không gian bát ngát. Tiếng gió réo ù ù bên tai. Những đám mây trắng lãng đãng trôi về tận phương nào.
Từ đỉnh đèo nhìn ra xa, chúng ta sẽ thấy bao sắc màu rực rỡ của cỏ hoa, dệt nên một bức tranh thiên nhiên tuyệt đẹp. Từ lưng chừng núi, ngọn thác ào ào đổ xuống, bọt tung trắng xoá. Con suối trong xanh soi bóng đàn dê đang thong dong gặm cỏ. Đi giữa bạt ngàn rừng núi hoang sơ, ta sẽ có cảm giác như lạc vào cõi thần tiên huyền ảo bởi lớp sương chiều bốc lên mờ mờ như khói toả. Dọc những triền đổi nhấp nhô là các thửa ruộng bậc thang nối tiếp nhau, trông xa như sóng lượn. Những vạt nương đã đến ngày thu hoạch vàng nâu như màu mật ong. Trong thung lũng, màu vàng của lúa chín tràn ngập khắp nơi. Trên những lối mòn từ bản vào rừng, rộn rã tiếng nhạc ngựa rung Người Giáy, người Dao đeo gùi trên lưng, vào rừng tìm măng hái nấm. Những vạt áo chàm thấp thoáng nhuộm xanh cả nắng chiều. Tiếng gió thổi, tiếng suối reo, tiếng chim hót, tạo thành bản nhạc quen thuộc của vùng rừng núi quê tôi, giúp tôi muốn ở lại quê lâu hơn nữa để hòa mình với thiên nhiên nhiều hơn nữa.
chúc hcoj tốt
Khổ thơ trên trong bài "Mặt trời xanh của tôi" của Nguyễn Viết Bình thể hiện tình cảm yêu mến, gắn bó sâu sắc của tác giả đối với quê hương. Việc nhà thơ gọi rừng cọ là "mặt trời xanh của tôi" cho thấy rừng cọ không chỉ là một phần của cảnh vật quê hương mà còn là nguồn sáng, nguồn sống, là biểu tượng của niềm tự hào và tình yêu quê hương tha thiết. Cách gọi này thể hiện sự trân trọng, nâng niu vẻ đẹp của rừng cọ, đồng thời khẳng định tình cảm đặc biệt, không thể thay thế mà tác giả dành cho quê hương mình.
Cũng như bao nhiêu người xa quê khác, Tế Hanh cũng mang nỗi nhớ ấy trong tâm. Từ nơi đất Bắc xa xôi, tác giả đã để lòng mình hướng về dòng sông quê yêu dấu. Và những lời thơ tha thiết mặn nồng lại cất lên trong bài "Nhớ con sông quê hương". Chúng ta hãy cùng đến với dòng sông quê hương trong hồi ức của tác giả:
"Quê hương tôi có con sông xanh biếc
Nước gương trong soi bóng những hàng tre
Tâm hồn tôi Ta một buổi trưa hè
Tỏa nắng xuống lòng sông lấp loáng.''
Ngay từ đầu bài thơ, tác giả đã giới thiệu với người đọc về con sông xanh biếc nơi quê mình. Con sông ấy đã gắn liền với ký ức tuổi thơ của Tế Hanh. Dòng sông xanh biếc, với "nước gương trong" đang soi tóc những "hàng tre". Một khung cảnh thật nên thơ, hữu tình. Chính nghệ thuật nhân hóa "hàng tre sợi tóc" làm cho dòng sông bỗng đẹp hơn, sinh động hẳn lên. Và tâm hồn nhà thơ như là "buổi trưa hè" tỏa ánh nắng chói chang nhất của mình để tô đẹp cho dòng sông. Nét độc đáo ở đây là nhà thơ đã so sánh tâm hồn mình như ánh sáng của trưa hè để tạo vẻ "lấp loáng" cho dòng sông. Đọc đoạn thơ ta không khỏi bồi hồi xúc động nhớ về một thời đã qua. Có những kỹ niệm vì chiến tranh phải xa quê luôn hoài vọng về quê mình với tấm lòng tha thiết nhất. Dẫu hôm nay chúng ta đã sống trong cảnh đất nước thanh bình, tác giả đã biến ước mơ thành hiện thực, nhưng mỗi lần có dịp đọc lại bài thơ ta cũng không khỏi xao xuyến trong lòng. Ta như muốn cùng tác giả hòa vào từng lời thơ để được sống lại những ký ức tuổi thơ bên dòng sông quê hương yêu dấu.
Qua bài thơ ''trước cổng trời'' của Nguyễn Đình Ảnh đã cho ta thấy vẻ đẹp tuyệt vời của thiên nhiên vùng núi rừng
Chỉ bằng bốn câu thơ nhưng tác giả đã miêu tả được một bức tranh tương đối hoàn chỉnh về vẻ đẹp của phía trước cổng trời với không gian trải rộng (của triền rừng, của vạt nương, của thung lúa), với màu sắc ấp ủ lên hương (màu mật, màu lúa chín) và vang vang trong đó là một không gian rất đặc trưng và quen thuộc của vùng núi rừng (tiếng nhạc ngựa rung). Bức tranh tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một sức sống nội lực, một vẻ đẹp lắng sâu, tinh tế …
Chỉ bằng bốn câu thơ nhưng tác giả đã miêu tả được một bức tranh tương đối hoàn chỉnh về vẻ đẹp của phía trước cổng trời với không gian trải rộng (của triền rừng, của vạt nương, của thung lúa), với màu sắc ấp ủ lên hương (màu mật, màu lúa chín) và vang vang trong đó là một không gian rất đặc trưng và quen thuộc của vùng núi rừng (tiếng nhạc ngựa rung). Bức tranh tĩnh lặng nhưng ẩn chứa một sức sống nội lực, một vẻ đẹp lắng sâu, tinh tế …
Dưới đây là một dàn ý mẫu (dành cho học sinh tiểu học hoặc THCS) dựa vào đoạn thơ “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo, kèm theo một từ dùng với nghĩa chuyển đã được gạch chân.
🩵 Dàn ý: Tả vẻ đẹp của dòng sông vào các thời điểm trong ngày
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về dòng sông em muốn tả
- Quê em có một dòng sông hiền hòa, quanh năm soi bóng hàng tre xanh mát.
- Em yêu nhất là được ngắm dòng sông vào những thời điểm khác nhau trong ngày, bởi khi ấy sông như thay nhiều bộ áo đẹp lạ kỳ.
2. Thân bài:
a. Buổi sáng:
- Khi mặt trời vừa thức dậy, sương còn giăng nhẹ, dòng sông khoác lên mình tấm áo lụa mỏng, ánh hồng nhạt của bình minh.
- Mặt nước lấp lánh như được dát vàng bởi những tia nắng đầu tiên.
b. Buổi trưa:
- Nắng lên rực rỡ, bầu trời xanh biếc in xuống mặt sông, dòng sông dường như mặc áo xanh mới.
- Gió thổi, từng gợn sóng nhấp nhô như những nếp áo rung rinh.
c. Buổi chiều:
- Khi hoàng hôn buông xuống, sông đổi sang màu vàng cam dịu dàng, như cô gái e ấp trong bộ áo ráng vàng.
- Mặt nước phản chiếu những áng mây trôi hững hờ.
d. Buổi tối và khuya:
- Mặt trăng lên, dòng sông lấp lánh ánh bạc, thêu trên áo mình những vì sao nhỏ.
- Đêm khuya, sông như ẩn vào bóng tối, khoác áo đen huyền bí, nằm lặng yên giữa đôi bờ.
e. Sáng sớm hôm sau:
- Mùi hoa bưởi lan tỏa, những cánh hoa rơi đầy mặt nước, khiến sông như mặc áo hoa trắng tinh khôi.
- Cảnh vật yên bình, tươi mới đến ngẩn ngơ.
3. Kết bài:
- Dòng sông quê em thật đẹp, mỗi thời điểm lại mang một vẻ riêng.
- Em yêu dòng sông không chỉ vì nước trong, vì sóng vỗ, mà còn vì những “bộ áo” mà sông thay trong suốt một ngày dài.
🎨 Từ dùng với nghĩa chuyển (ẩn dụ):
👉 mặc áo
(Từ “mặc áo” được dùng với nghĩa chuyển – không phải sông thật sự mặc áo, mà là nói hình ảnh ẩn dụ để diễn tả sự thay đổi màu sắc và vẻ đẹp của dòng sông theo thời gian.)
Dưới đây là đoạn văn mẫu tả lại hình ảnh con sông quê hương, dựa vào đoạn thơ trong bài “Dòng sông mặc áo” của Nguyễn Trọng Tạo 👇
🌿 Đoạn văn mẫu
Dòng sông quê em thật đẹp và duyên dáng biết bao! Buổi sáng, khi mặt trời vừa lên, sông như một cô gái điệu đà mặc áo lụa đào thướt tha, ánh hồng của bình minh trải nhẹ trên mặt nước lung linh. Đến trưa, trời trong xanh, dòng sông lại thay chiếc áo xanh mới may, hiền hòa trôi giữa đôi bờ rợp bóng tre. Rồi khi chiều chiều thơ thẩn bóng mây, sông lại cài lên màu áo hây hây ráng vàng, ánh hoàng hôn làm mặt nước sáng rực, óng ả như dát vàng. Dòng sông quê hương cứ thế thay áo theo từng thời khắc trong ngày, lúc nào cũng dịu dàng, mềm mại và đầy sức sống, khiến ai ngắm nhìn cũng thấy lòng mình ấm áp, yêu thương.
TK
Không biết đi đến nơi nào, khung cảnh tuyệt vời làm sao, nhưng tôi vẫn không quên được phong cảnh hữu tình ở một khu rừng mà đã có dịp ngắm. Cỏ hoa thi nhau đua nở, như đã mọc tới tận chân trời, đi mãi không thấy hết. Con thác đổ dồn dập mà vang lên tiếng ngân nga, mời gọi đàn dê tới uống nước. Ở đây, nước trong veo tới nỗi nhìn thấy đáy, đàn dê ung dung gặm cỏ, uống nước, như không thấy tôi. Cây trái sai trĩu quả, rơi từng chùm, từng quả xuống đất cho những con vật. Chiều tối, ráng chiều như bao phủ cả bầu trời, mơ màng bay lượn trên không, như hơi như khói.