Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chọn đáp án: C. Nỏ thần.
Giải thích: Theo truyện, thần Kim Quy có cho vua An Dương Vương 1 chiếc móng rùa của mình dể làm nỏ thần bách phát bách trúng.
Câu 3. Dạ Trạch Vương là tên nhân dân gọi ai?
A. Lý Nam Đế. B. Lý Phật Tử. C. Triệu Quang Phục. D. Lý Thiên Bảo.
Câu 4. Nhà Đường đổi Giao Châu tên mới là gì?
A. An Nam đô hộ phủ.
B. Giao Chỉ.
C. Tượng Lâm.
D. Phong Châu.
Câu 5. Sau khi đánh thắng quân Nam Hán, Dương Đình Nghệ đã làm gì?
A. Lên ngôi vua, xây dựng chế độ phong kiến.
B. Lên ngôi hoàng đế đem quân sang đánh quân Nam Hán.
C. Tự xưng Tiết Độ sứ, xây dựng nền tự chủ.
D. Tự mình sang chầu vua Nam Hán để xin thần phục.
Câu 6: Vì sao Phùng Hưng kêu gọi mọi người khởi nghĩa?
A. Do chính sách cai trị tàn bạo của nhà Đường
B. Do chính sách cai trị tàn bạo của nhà Hán
C. Do chính sách cai trị tàn bạo của nhà Ngô
D. Do chính sách cai trị tàn bạo của nhà Lương
Phát triển nha bạn ơi :)))
Đồng bằng ven sông đã bù đắp rất nhiều cho con người. Vào mùa mưa hàng năm, nước sông dâng cao, phủ lên các chân ruộng thấp một lớp phù sa màu mỡ và làm cho đất rất mềm, dễ làm với cả những chiếc cày bằng gỗ.Cư dân phương Đông sống bằng nghề nông là chủ yếu nên trước tiên họ phải lo đến công tác thuỷ lợi. Họ đã biết đào các hệ thống kênh, lập hệ thống gầu để múc nước ở chân ruộng thấp và đưa nước lên chân ruộng cao những khi cần. Ngoài ra, họ còn biết đắp đê để ngăn lũ… nhờ thế con người có thể thu hoạch lúa ổn định hằng năm. Công việc trị thuỷ khiến moi người gắn bó và ràng buộc với nhau trong tổ chức công xã.
Cọc sắt cắm xuống biển, lợi dụng thủy triều lên xuống để bày kế đánh quân địch.
1.
Khi đã chiếm được đất Văn Lang, An Dương Vương đổi tên nước là Âu Lạc, đóng đô ở Phong Khê.
Khu đất chọn để đắp thành là một quả đồi đất rắn như đá. Ðám đông người hì hục đào đất, khuân đất hết ngày nọ sang ngày kia, tòa thành cao dần. An Dương Vương cùng đoàn tùy tùng đến xem rất lấy làm hài lòng, cho là một tòa thành có thể đứng vững muôn đời, sấm sét không lay chuyển, mưa bão không làm sạt được, và quân giặc cũng không thể phá nổi.
Nhưng một đêm cả bức tường thành quanh co đều đổ sập xuống như đất bằng. Vua An Dương Vương đến xem rất lấy làm tức giận. Ngài hỏi dò dân chúng gần đó, họ kể lại: Ban đêm họ nghe thấy những bước chân rầm rập ở các khắp ngã kéo đến với những tiếng xì xào có thể là ma quỉ. Người đâu mà lại đông đến thế ! Họ sợ quá nên không dám nhìn ra. Rồi họ lại nghe những tiếng đổ ầm ầm như sấm dậy.
An Dương Vương sai các tướng lãnh đốc thúc đắp lại thành cho kỳ được. Ðám người hăng hái đắp lại không ngừng. Tường thành mỗi ngày một cao dần và lại cao như tường thành cũ. Nhưng rồi một đêm cả dãy tường thành lại sập xuống như đất bằng. An Dương Vương sai người đi hỏi dân chúng ở gần đó thì họ lại nói như trước. Ban đêm họ cũng nghe thấy những bước chân rầm rập như thiên binh vạn mã trẩy qua rồi lại những tiềng huỳnh huỵch tiếp đến những tiếng ầm ầm như sấm động.
An Dương Vương lại xem chỗ địa thành để cầu trời phù hộ mình đắp cho xong tòa thành. Vua đi vòng quanh chân tường vừa đi vừa suy nghĩ. Ðột nhiên vua thấy một ông già râu tóc bạc từ phía xa đi lại. Ðến gần An Dương Vương ông tự xưng mình là thổ thần của vùng đất này, nói với vua rằng:
- Nhà vua đừng lo, sáng mai nhà vua ra đợi ở bờ sông sẽ có sứ giả Thanh Giang đến giúp nhà vua đắp thành.
Nói xong ông già biến mất.
Hôm sau mới tờ mờ sáng, An Dương Vương đã ra tận bờ sông để đợi Giang sứ. Vừa bắt đầu tan sương thì có một con rùa vàng rất lớn nổi lên mặt sông từ phía Ðông bơi vào bờ đến gần nhà vua, rùa tự xưng mình là thần Kim Quy sứ giả của vua Thủy Tề. An Dương Vương sai đặt Giang sứ lên một chiếc mâm vàng và khiêng vào cung. Vua hỏi kế đắp thành, thần Kim Quy bảo rằng:
- Ở núi Thất Diệu có một con gà trắng sống lâu năm thành tinh có phép biến hoá khôn lường. Nó thường hãm hại khách qua đường và khách ngủ ở quán trọ trong vùng này. Các vua thời trước cùng bọn nhạc công chết đi đều chôn ở núi Thất Diệu, những u hồn ấy từ lâu không tan lẩn khuất trong khe đá ở hang sâu. Những u hồn ấy có thù với nhà vua nên đêm thanh vắng họp thành từng đàn từng lũ đến xúi dục con tinh gà trắng phá thành đang xây của nhà vua. Con tinh gà trắng đã dẫn những u hồn ấy đến chân thành dùng phép ma phá đổ tường thành rồi gần sáng lại bay về núi. Con tinh gà trắng có tiền duyên với con gái lão chủ quán gần chân núi nên hay hiện hình làm khách bộ hành ghé vào nhà lão khi thì nhập vào con gái lão khi thì nhập vào con gà trắng của lão. Muốn đắp cho được thành, trước hết phải trừ cho tiệt giống yêu ma và giết đứa con gái cùng con gà trắng của lão chủ quán kia đi.
Nghe lời thần mách bảo, Vua sai mấy viên tướng đem quân vào rừng mai phục rồi vua cải trang cùng thần Kim Quy giả làm khách bộ hành đến quán xin ngủ trọ. Chủ quán từ chối lấy cớ là trong núi có nhiều yêu quái hay làm hại khách đi đường. Nhưng An Dương Vương và thần Kim Quy nhất định xin ở. Chủ quán phải chiều theo ý hai người.
Ðêm đêm An Dương Vương nghe thấy những bước chân rầm rập ở ngoài. Những bước chân từ khắp các ngả đi lại rộn ràng rồi thốt nhiên có bàn tay rất mạnh đập vào cái phên nhà lão chủ quán tiếp đến tiếng gọi người con gái lão. Thần Kim Quy lên tiếng nạt nộ, tiếng ngoài im ngay. Những tiếng chân bước cũng xa dần.
Gần sáng lại có những tiếng chân rầm rập ở ngoài, thần Kim Quy bảo An Dương Vương mở cửa phên ra gọi quân mai phuc đuổi theo đám yêu tinh đang rút lui về Thất Diệu, quân lính vừa đuổi vừa giương nỏ bắn theo. Cứ một loạt tên bay đi là lại nổi lên những tiếng ma kêu quỷ khóc rùng rợn. Tiếng rên rỉ khóc than mỗi lúc một thưa dần. Ðến khi mặt trời mọc thì yêu khí tan. Quân lính của An Dương Vương đào được rất nhiều hài cốt và nhạc khí cổ trong các hang núi, họ chất thành từng đống cao đốt đi rồi tro than đổ xuống suối cho tan hẳn oan hồn.
An Dương Vương và thần Kim Quy trở về quán trọ bảo chủ quán hiến cho mình con gà trắng để tạ trời đất. Gà vừa bị cắt tiết thì con gái chủ quán cũng lăn ra chết. Giữa lúc ấy có một con chim tứ trong nhà bay vụt ra, thần Kim Quy biết đó là con yêu tinh đã tìm đường chạy trốn, liền tung phép giết chết.
Yêu ma đã trừ xong, thần Kim Quy lại hiện nguyên hình là con rùa vàng rất lớn. Thần rút một cái móng của mình trao cho An Dương Vương, dặn rằng:
- Nhà vua giữ lấy móng chân này để làm lẫy nỏ. Khi có giặc thì đem ra bắn, một phát có thể giết được hàng ngìn quân giặc.
Nói xong, thần biến mất, nhờ có thần Kim Quy trừ hết yêu ma. An Dương Vương ra lệnh cho quân lính và nhân dân xây lại thành. Chẳng bao lâu tòa thành đắp xong, rộng tới ngàn trượng, vừa dầy vừa cao xoáy vòng như hình con ốc, nên gọi là Loa thành.
2.
Bốn câu thơ nói về truyện Mị Châu-Trọng Thủy.Tôi liên tưởng đến việc "dại dột" của Mị Châu cho Trọng Thủy xem trộm nỏ thần và còn đánh dấu đường cho giặc đuổi An Dương Vương.
Triệu Quang Phục (con của Triệu Túc) là người có công lớn trong cuộc khởi nghĩa và được Lý Bí Tất tin cậy. Sau thất bại ở hồ Điển Triệt, ông được Lý Nam Đế trao quyền chỉ huy cuộc kháng chiến chống quân Lương.
Triệu Quang Phục quyết định lui quân về vùng Dạ Trạch (Hưng Yên).
về sau, nhân dân thường gọi ông là Dạ Trạch Vương.
Quân Lương tăng cường lực lượng bao vây Dạ Trạch và cố sức tấn công. Nghĩa quân anh dũng chống trả. Tình thế giằng co kéo dài. Đến năm 550, nhà Lương có loạn, Trần Bá Tiên phải bỏ về nước. Chớp thời cơ đó, nghĩa quân Triệu Quang Phục phản công đánh tan quân xâm lược, chiếm được Long Biên. Cuộc kháng chiến kết thúc thắng lợi.
Triệu Quang Phục (con của Triệu Túc) là người có công lớn trong cuộc khởi nghĩa và được Lý Bí Tất tin cậy. Sau thất bại ở hồ Điển Triệt, ông được Lý Nam Đế trao quyền chỉ huy cuộc kháng chiến chống quân Lương.
Triệu Quang Phục quyết định lui quân về vùng Dạ Trạch (Hưng Yên).
về sau, nhân dân thường gọi ông là Dạ Trạch Vương.
Quân Lương tăng cường lực lượng bao vây Dạ Trạch và cố sức tấn công. Nghĩa quân anh dũng chống trả. Tình thế giằng co kéo dài. Đến năm 550, nhà Lương có loạn, Trần Bá Tiên phải bỏ về nước. Chớp thời cơ đó, nghĩa quân Triệu Quang Phục phản công đánh tan quân xâm lược, chiếm được Long Biên. Cuộc kháng chiến kết thúc thắng lợi.
Sau khi đánh đuổi được quân đô hộ, Trưng Trắc được suy tôn làm vua (Trưng Vương), đóng đô ở Mê Linh và phong chức tước cho những người có công, thành lập chính quyền tự chủ.
Các Lạc tướng được giữ quyền cai quản các huyện. Trưng Vương xá thuế hai năm liền cho dân. Luật pháp hà khắc cùng các thứ lao dịch nặng nề của chính quyền đô hộ bị bãi bỏ.
Được tin Hai Bà Trưng khởi nghĩa, vua Hán nổi giận, hạ lệnh cho các quận miền Nam Trung Quốc khẩn trương chuẩn bị xe, thuyền, làm thêm đường sá, tích trữ lương thực để sang đàn áp nghĩa quân.

thiếu , bổ sung
một vài tháng trước khi cuộc tấn công vào Trân Châu Cảng , Mỹ đã áp đặt các lệnh cấm vận cung dầu trên Nhật Bản để đáp ứng với chính sách bành chướng của Nhật Bản .
cuộc tấn công của Nhật Bản vào Trân Châu Cảng chắc chắn đánh dấu sự tham gia của Nhật Bản và Hoa Kỳ vào thế chiến II . trước đó , Mỹ chỉ đc hỗ trợ Anh chống lại Đức và Nhật Bản đã cố gắng để mở rộng châu Á .
TL:
Bổ xung:
Hoa Kỳ đại diện một trở ngại cho việc mở rộng Nhật Bản ở Thái Bình Dương. Do đó, quân đội Nhật Bản đã quyết định tấn công Trân Châu Cảng, đó là căn cứ hải quân chính của Mỹ tại Thái Bình Dương.
Chưa kể rằng mối quan hệ giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ đã không phải là rất tốt. Một vài tháng trước khi cuộc tấn công vào Trân Châu Cảng, Mỹ đã áp đặt lệnh cấm vận cung cấp dầu trên Nhật Bản để đáp ứng với chính sách bành trướng của Nhật Bản.
Cuộc tấn công của Nhật Bản vào Trân Châu Cảng chắc chắn đánh dấu sự tham gia của Nhật Bản và Hoa Kỳ vào Thế chiến II. Trước đó, Mỹ chỉ được hỗ trợ Anh chống lại Đức và Nhật Bản đã cố gắng để mở rộng ở châu Á.
HT và k nha
Hoa Kỳ đại diện một trở ngại cho việc mở rộng Nhật Bản ở Thái Bình Dương. Do đó, quân đội Nhật Bản đã quyết định tấn công Trân Châu Cảng, đó là căn cứ hải quân chính của Mỹ tại Thái Bình Dương. Chưa kể rằng mối quan hệ giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ đã không phải là rất tốt.
đúng ko a zai ươi
tham khảo ạ
Hoa Kỳ đại diện một trở ngại cho việc mở rộng Nhật Bản ở Thái Bình Dương. Do đó, quân đội Nhật Bản đã quyết định tấn công Trân Châu Cảng, đó là căn cứ hải quân chính của Mỹ tại Thái Bình Dương.
Chưa kể rằng mối quan hệ giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ đã không phải là rất tốt. Một vài tháng trước khi cuộc tấn công vào Trân Châu Cảng, Mỹ đã áp đặt lệnh cấm vận cung cấp dầu trên Nhật Bản để đáp ứng với chính sách bành trướng của Nhật Bản.
Cuộc tấn công của Nhật Bản vào Trân Châu Cảng chắc chắn đánh dấu sự tham gia của Nhật Bản và Hoa Kỳ vào Thế chiến II. Trước đó, Mỹ chỉ được hỗ trợ Anh chống lại Đức và Nhật Bản đã cố gắng để mở rộng ở châu Á.
Tất cả điều này là kết quả của một cuộc chiến tranh giữa Nhật Bản và Trung Quốc đã diễn ra một thời gian trước đó vào năm 1932. Năm đó người Nhật xâm chiếm Mãn Châu để tìm kiếm than và quặng. Năm 1937, Nhật Bản thậm chí đã chinh phục Thượng Hải và Nam Kinh.
Nói cách khác, chiến tranh thế giới thứ hai bắt đầu ngay cả trước khi Hitler tấn công Ba Lan. Mỹ không thích chiến tranh giữa Nhật Bản và Trung Quốc ở tất cả, do đó phá vỡ hiệp ước thương mại với Nhật Bản vào năm 1939. Đây là loại ảnh hưởng Nhật Bản để ký một hiệp ước hợp tác với phát xít Đức và tấn công Pear Harbour.
Không có sự thiếu lý do để tấn công Pear Cảng Năm 1941 Nhật Bản đã tiến về phía bắc Đông Dương -. Việt Nam, Lào, Campuchia - khám phá khu vực này. Hoa Kỳ bước vào và đóng băng tất cả hàng hóa Nhật Bản rằng ở Mỹ và nghẹn ngào tắt nhập khẩu dầu.
Tất nhiên, Nhật Bản cũng phải chịu trách nhiệm khi nước này từ chối các nghị quyết ngoại giao về việc rời khỏi Trung Quốc và các vùng lãnh thổ xung quanh và khăng khăng tiếp tục mở rộng. Nhật Bản có một lịch sử lâu dài về các cuộc nội chiến, điều này giải thích cho thái độ kiên định của họ.
tham khảo
Nhật Bản muốn làm theo tấm gương của các cường quốc thực dân ở châu Âu, trong đó nó đã có một ảnh hưởng lớn đến văn hóa Nhật Bản trong những năm trước. Khi Hitler bắt đầu cuộc chiến chống lại châu Âu, người Nhật thấy nó như là một cơ hội tốt để mở rộng lãnh thổ của họ ở châu Á.
Đó là vào sáng sớm ngày 7 tháng 12 năm 1941, quân Nhật ném bom vào căn cứ Trân Châu Cảng của Bắc Mỹ, nằm ở Hawaii. Đó là một sự kiện đẫm máu và bạo lực, nơi nó giết chết hơn 2.000 người Mỹ, làm bị thương nhiều người và phá hủy nhiều tàu thuyền.
Vụ tấn công là điều cần thiết đối với Nhật Bản để tham chiến và gây ra, một vài ngày sau đó, Đức và Ý tuyên chiến với Hoa Kỳ. Do đó, nó chính thức gây ra trong Thế chiến II.
Tại thời điểm tấn công, người Nhật đã kiểm soát một nửa số Thái Bình Dương và các nước bị chiếm đóng như Thái Lan, Hồng Kông, Malaysia, Indonesia, Miến Điện và Philippines. Vì điều này, Nhật Bản đã phải hứng chịu nhiều vấn đề với Hoa Kỳ, nơi phát sinh ra cuộc tấn công.
Toàn bộ Nhật Bản tấn công trên Pear Harbour được lên kế hoạch tỉ mỉ thậm chí nhiều năm trước. Trong thời kỳ này, Nhật Bản có các đại diện theo chủ nghĩa hòa bình đàm phán với Hoa Kỳ, ngụy trang và bất ngờ chiếm cảng Pear.
tl
Hoa Kỳ đại diện một trở ngại cho việc mở rộng Nhật Bản ở Thái Bình Dương , do đó , quân đội Nhật Bản đã quyết định tấn công Trân Châu Cảng , đó là căn cứ hải quân chính của Mỹ tại Thái Bình Dương . chưa kể rằng mối quan hệ giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ đã ko phải là rất tốt
HT
ĐÚNG K SAI K SAI Ạ
tham khảo
Hoa Kỳ đại diện một trở ngại cho việc mở rộng Nhật Bản ở Thái Bình Dương. Do đó, quân đội Nhật Bản đã quyết định tấn công Trân Châu Cảng, đó là căn cứ hải quân chính của Mỹ tại Thái Bình Dương.
Chưa kể rằng mối quan hệ giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ đã không phải là rất tốt. Một vài tháng trước khi cuộc tấn công vào Trân Châu Cảng, Mỹ đã áp đặt lệnh cấm vận cung cấp dầu trên Nhật Bản để đáp ứng với chính sách bành trướng của Nhật Bản.
Cuộc tấn công của Nhật Bản vào Trân Châu Cảng chắc chắn đánh dấu sự tham gia của Nhật Bản và Hoa Kỳ vào Thế chiến II. Trước đó, Mỹ chỉ được hỗ trợ Anh chống lại Đức và Nhật Bản đã cố gắng để mở rộng ở châu Á.
Tất cả điều này là kết quả của một cuộc chiến tranh giữa Nhật Bản và Trung Quốc đã diễn ra một thời gian trước đó vào năm 1932. Năm đó người Nhật xâm chiếm Mãn Châu để tìm kiếm than và quặng. Năm 1937, Nhật Bản thậm chí đã chinh phục Thượng Hải và Nam Kinh.
Nói cách khác, chiến tranh thế giới thứ hai bắt đầu ngay cả trước khi Hitler tấn công Ba Lan. Mỹ không thích chiến tranh giữa Nhật Bản và Trung Quốc ở tất cả, do đó phá vỡ hiệp ước thương mại với Nhật Bản vào năm 1939. Đây là loại ảnh hưởng Nhật Bản để ký một hiệp ước hợp tác với phát xít Đức và tấn công Pear Harbour.
Không có sự thiếu lý do để tấn công Pear Cảng Năm 1941 Nhật Bản đã tiến về phía bắc Đông Dương -. Việt Nam, Lào, Campuchia - khám phá khu vực này. Hoa Kỳ bước vào và đóng băng tất cả hàng hóa Nhật Bản rằng ở Mỹ và nghẹn ngào tắt nhập khẩu dầu.
Tất nhiên, Nhật Bản cũng phải chịu trách nhiệm khi nước này từ chối các nghị quyết ngoại giao về việc rời khỏi Trung Quốc và các vùng lãnh thổ xung quanh và khăng khăng tiếp tục mở rộng. Nhật Bản có một lịch sử lâu dài về các cuộc nội chiến, điều này giải thích cho thái độ kiên định của họ.
TL:
Hoa Kỳ đại diện một trở ngại cho việc mở rộng Nhật Bản ở Thái Bình Dương. Do đó, quân đội Nhật Bản đã quyết định tấn công Trân Châu Cảng, đó là căn cứ hải quân chính của Mỹ tại Thái Bình Dương. Chưa kể rằng mối quan hệ giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ đã không phải là rất tốt.
k cho tui nhé
@@@@@@@@@@@@@@@@@@@@
HT
Nguyên nhân của trận Trân Châu cảng:
- Mục tiêu chiến lược của Nhật Bản là Đông Nam Á. Với mục tiêu như vậy, Nhật sẽ phải đối đầu với 2 đối thủ chính là Mĩ và Liên Xô. Khi Đức tấn công Liên Xô, Nhật hướng tới đối đầu Mĩ, nhưng quan hệ Mĩ - Nhật ngày trở nên căng thẳng đến mức không thể giải quyết bằng đàm phán, mà phải dùng chiến tranh.
- Nhật hiểu rằng sức mạnh chủ yếu của Mĩ ở Châu Á - Thái Bình Dương là hạm đội Thái Bình Dương đóng tạ Trân Châu cảng. Do đó, muốn nhanh chóng đánh bại Mĩ thì phải bí mật, bất ngờ tiêu diệt hạm đội Mĩ ở Trân Châu cảng.
a TK ạ :
heo các học giả và chuyên gia, có một số lý do chính dẫn đến cuộc tấn công mà theo nhận thức lô-gic, gần như không thể tránh khỏi. Vào thời điểm chiếc máy bay ném bom đầu tiên của Nhật Bản xuất hiện ở Trân Châu Cảng ngày 7/12/1941, căng thẳng giữa Nhật Bản và Mỹ đã gia tăng trong hơn một thập kỷ, khiến chiến tranh giữa hai cường quốc có thể xảy ra bất cứ lúc nào.
Quốc đảo Nhật Bản bị cô lập với phần còn lại của thế giới trong phần lớn lịch sử của mình, bắt đầu một thời kỳ bành trướng mạnh mẽ vào gần đầu thế kỷ 20. Hai cuộc chiến tranh thành công chống lại Trung Quốc năm 1894-1895 và chiến tranh Nga-Nhật năm 1904-1905, đã thúc đẩy những tham vọng lãnh thổ, cũng như sự tham gia thành công hơn nữa của Nhật Bản vào Thế chiến I (1914-1918) cùng với Đồng minh.
Trong cuộc Đại suy thoái những năm 1930, Nhật Bản đã tìm cách giải quyết những khó khăn về kinh tế và nhân lực của mình bằng cách tiến vào Trung Quốc, bắt đầu từ năm 1931 với cuộc xâm lược Mãn Châu. Khi một ủy ban do Hội Quốc Liên chỉ định lên án cuộc xâm lược, Nhật Bản đã rút khỏi tổ chức quốc tế; dự định sẽ chiếm Mãn Châu cho đến năm 1945. Tháng 7/1937, một cuộc đụng độ tại Cầu Marco Polo ở Bắc Kinh đã bắt đầu một cuộc chiến tranh Trung-Nhật khác.
Tháng 12 năm đó, sau khi các lực lượng Nhật Bản chiếm được Nam Kinh (Nanking), thủ đô của đảng Quốc gia Trung Quốc, (Guomindang - Quốc Dân đảng), họ đã tiến hành giết người hàng loạt và cưỡng hiếp trong sáu tuần với vụ thảm sát Nam Kinh nổi tiếng.
Trước những hành động tàn bạo đó, Mỹ bắt đầu thông qua các biện pháp trừng phạt kinh tế đối với Nhật Bản, bao gồm cấm vận thương mại đối với xuất khẩu máy bay, dầu và kim loại phế liệu, trong số các mặt hàng quan trọng khác, và hỗ trợ kinh tế cho lực lượng Quốc Dân đảng. Tháng 9/1940, Nhật Bản ký Hiệp ước ba bên với Đức và Ý, hai chế độ phát xít này sau đó gây chiến tranh với phe Đồng minh.
Trong khi Mỹ hy vọng các lệnh cấm vận đối với dầu mỏ và các mặt hàng quan trọng khác sẽ khiến Nhật Bản chấm dứt hành động bành trướng của mình, thì các lệnh trừng phạt và các hình phạt khác đã thực sự thuyết phục Nhật Bản giữ vững lập trường của mình và khuấy động sự giận dữ của người dân nước này trước việc tiếp tục can thiệp của phương Tây vào các vấn đề châu Á. Đối với Nhật Bản, chiến tranh với Mỹ dường như đã trở nên không thể tránh khỏi, để bảo vệ vị thế của mình như một cường quốc lớn trên thế giới. Tokyo và Washington đã đàm phán trong nhiều tháng, nhưng không thành công, dẫn đến cuộc tấn công Trân Châu Cảng.
Tại sao Nhật Bản tấn công Trân Châu Cảng? Hoa Kỳ đại diện một trở ngại cho việc mở rộng Nhật Bản ở Thái Bình Dương. Do đó, quân đội Nhật Bản đã quyết định tấn công Trân Châu Cảng, đó là căn cứ hải quân chính của Mỹ tại Thái Bình Dương. Chưa kể rằng mối quan hệ giữa Nhật Bản và Hoa Kỳ đã không phải là rất tốt.