Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dế Mèn phiêu lưu kí là tác phẩm nổi tiếng của Tô Hoài dành cho thiếu nhi. Thông qua đó, tác giả thể hiện những khát vọng đẹp đẽ của tuổi trẻ. Bài học đường đời đầu tiên trích từ chương I của tác phẩm, kể về lai lịch Dế Mèn từ lúc còn nhỏ cho tới lúc chú rút ra bài học đầu tiên.
Dế Mèn là một chú có ngoại hình cường tráng. Với đôi càng mẫm bóng, những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt, đôi cánh... Dế Mèn thật ra dáng con nhà võ. Tự cho mình là nhất, chú không ngần ngại cà khịa với tất cả mọi bà con trong xóm. Chú tuổi còn trẻ nên còn nông nổi và có tính tự lập rất cao(tự đào hang sâu). Một lần để ra oai với Dế Choắt, Dế Mèn đã chêu chị Cốc làm ra kết cục đau thương cho Dế Choắt. Dế mèn đã rất hối lỗi và từ đó rút ra bàoi học đường đời đầu tiên cho mình.
Chữ in đậm cụm danh từ
Chữ in nghiêng cụm động từ
Chữ gách chân cụm tính từ
Dế mèn trong bài "Bài học đường đời đầu tiên" được Tô Hoài khắc họa là một chàng dế thanh niên cường tráng, khỏe mạnh, rất đẹp những điều đó được thể hiện qua các hình ảnh như: đôi càng to, mẫm bóng; cặp râu dài; cái đầu to, rất bướng;... nhưng Dế Mèn lại có tính cách là hống hách, kiêu ngạo, không coi ai ra gì do đó đã gây ra cái chết thảm thương cho Dế Choắt và Dế Mèn đã rút ra bài học đường đời đầu tiên cho mình ( A, mình xin lỗi, mình sẽ viết bài mới ở dưới)
Đối với em, Dế mèn là một cậu dế bảnh trai, cường tráng, khỏe mạnh với nhiều hình ảnh như: với đôi càng mẫm bóng, những cái vuốt ở chân, ở khoeo cứ cứng dần và nhọn hoắt, đôi cánh... bây giờ thành cái áo dài kín xuống tận chấm đuôi, lại thêm đầu... to ra và nổi từng tảng rất bướng, hai cái răng đen nhánh lúc nào cũng nhai ngoàm ngoạp như hai lười liềm máy làm việc..., Dế Mèn thật ra dáng con nhà võ. Oai phong hơn, Dế Mèn còn có sợi râu... dài và uốn cong một vẻ rất đỗi hùng dũng. Dương dương tự đắc, chú ta đi đứng oai vệ, luôn tranh thủ mọi cơ hội để thể hiện mình. Thỉnh thoảng, muốn thử sự lợi hại của những chiếc vuốt, chú ta “co cẳng lên đạp phanh phách vào các ngọn cỏ” hay chốc chốc lại trịnh trọng và khoan thai đưa cả hai chân lên vuốt râu. Tự cho mình là nhất, chú không ngần ngại cà khịa với tất cả mọi bà con trong xóm (quát các chị Cào Cào, đá anh Gọng Vó,...). Tính cách của Dế Mèn lại kiêu căng, xốc nổi, điệu đàng, hung hăng và ngộ nhận. Thái độ của Dế Mèn với Dế Choắt là kẻ cả, trịch thượng (qua cách đặt tên là Dế Choắt, ví von so sánh như gã nghiện thuốc phiện, xưng hô chú mày, tính tình khinh khỉnh, giọng điệu bề trên, dạy dỗ). Không những thế, Dế Mèn còn tỏ ra ích kỉ, không cho Dễ Choắt thông ngách sang nhà, lại còn mắng “Đào tổ nông thì cho chết”.Khi trêu chị Cốc, Dế Mèn thật hung hăng, kiêu ngạo: “Sợ gì ? Mày bảo tao sợ cái gì ? Mày bảo tao còn biết sợ ai hơn tao nữa !”. Thậm chí, hát trêu xong, Dế Mèn vẫn tự đắc, thách thức: “Mày tức thì mày cứ tức, mày ghè đầu mày ra cho nhỏ đi, nhỏ đến đâu thì mày cũng không chui nổi vào tổ tao đâu !”. Nhưng khi chứng kiến chị Cốc đánh Choắt, Dế Mèn khiếp hãi “nằm im thin thít”. Biết chắc chị Cốc đi rồi, mới dám “mon men bò lên”. Từ hung hăng, kiêu ngạo, Dế Mèn trở nên sợ hãi, hèn nhát. Qua đó, Dế mèn đã rút ra bài học đường đời đầu tiên cho mình.
Chi tiết trên không có thật và đây là truyện truyền thuyết nên thường có những chi tiết kì ảo.
Ý nghĩa 1-Thánh gióng lớn thật nhanh thành tráng sĩ để đánh giặc ,mang bình yên về cho nước nhà , cho nhân dân.
Ý nghĩa 2-Cho dù vũ khí để đấu tranh đã mất,nhưng Thánh Gióng vẫn lấy những thứ ở xung quanh mình để đánh cho đến hết giặc mới thôi.Câu văn này thể hiện ý chí kiên cường đánh giặc và sự thông minh khi đã nhổ tre của Gióng.
Ý nghĩa 3-Thánh gióng là biểu tượng của sự khiêm tốn , đã đánh xong giặc rồi nhưng không cần bất cứ lời khen ngợi ,lời ca tụng nào của nhân dân mà bay về trời.
Những chi tiết trên cho ta thấy Thánh gióng là nhân vật truyền thuyết được nhân giân sáng tạo ra,có ý chí ,sự nỗ lực,sự nhạy bén , sự thông minh và quyết tâm đánh giặc để bảo vệ cho dân chúng được ấm no , đất nước được thái bình.
mik có lm mở bài , bn vào link này nhé ( mik lm ko hay lắm , bn thông cảm )
https://olm.vn/hoi-dap/question/1116511.html
Nhân vật dượng Hương Thư trong văn bản Vượt thác hiện lên với tầm vóc, sức mạnh lớn lao, kì vĩ của con người lao động trước thiên nhiên, tư thế làm chủ đất . Nước to, nước từ trên cao phóng xuống giữa 2 vách đá dựng đứng nguy hiểm là thế, dượng Hương Thư vẫn nhìn vào đó mà không một chút lo sợ, nao núng. Trong cuộc vượt thác này, có lẽ, dượng Hương Thư đã được tác giả tập trung miêu tả, khắc họa nổi bật. Ông vừa là người đứng mũi chịu sào dung cảm cho cuộc chiến đấu giữa con người với thiên nhiên, vừa là người chỉ huy đầy kinh nghiệm. Bằng những hình ảnh so sánh vừa khái quát, vừa gợi cảm, nhân vật này hiện lên với động tác dứt khoát, tư thế, ngoại hình khỏe khoắn.Dượng “như một pho tượng đồng đúc” – một vẻ đẹp ngoại hình vô cùng gân guốc, vững chắc, là “một hiệp sĩ của Trường Sơn oai linh hùg vĩ”, ấy là cái tư thế hào hung, không hề nao núng của con người trước thiên nhiên. Hơn nữa, sự khác biệt của dượng Hương Thư lúc vượt thác và lúc ở nhà càng khắc họa rõ nét hơn vẻ đepk khỏe khoắng, kiên cường. Hành động rút sào, thả sào nhanh như cắt càng cho thấy sự dung cảm, dày dặn kinh nghiệm của người đứng mũi đưa con thuyền ngược dòng, vượt thác
Tham khảo:
Trong văn bản "Vượt thác" của Võ Quảng, hình ảnh dượng Hương Thư "giống như một hiệp sĩ của Trường Sơn oai linh hùng vĩ" là một hình ảnh so sánh đầy sức gợi. Hình ảnh ấy khiến ta liên tưởng tới những hình ảnh huyền thoại anh hùng xưa với tầm vóc và sức mạnh phi thường của những Đăm Săn, Xinh Nhã bằng xương, bằng thịt đang hiển hiện trước mắt. So sánh như vây, tác giả nhằm khắc hoạ nổi bật và tôn vinh sức mạnh của con người trong công cuộc chế ngự thiên nhiên. Lớp lớp những thế hệ trên mảnh đất này đã lao công khổ tứ với sự nghiệp chinh phục thiên nhiên hoang dã đổ giành phần sống cho mình, và hôm nay, không phải chỉ một mình dượng Hương Thư, không phải một mình người dân chài nào trên mảnh đất này đang đơn độc chống chọi với thác dữ mà là oai linh của hàng trăm người anh hùng đang tụ hội cùng hậu thế vượt qua thử thách. Không chỉ vậy, cách so sánh này còn đối lập mạnh mẽ với một hình ảnh "dượng Hương Thư ở nhà, nói nãng nhỏ nhẻ, tính nết nhu mì, ai gọi cũng vâng vâng dạ dạ". Qua đó, tác giả khẳng định một phẩm chất đáng quí của người lao động: khiêm tốn, nhu mì đến nhút nhát trong cuộc đời thường, nhưng lại dũng mãnh, nhanh nhẹn, quyết liệt trọng công việc, trong khó khăn, thử thách
Câu 1 : CHO TÔI XIN MỘT VÉ ĐI TUỔI THƠ
Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn nổi tiếng gắn bó với thể loại truyện thiếu nhi. Sách truyện của ông mang chất dí dỏm, vui tươi, pha trộn giữa tâm hồn thiếu nhi trẻ trung với một suy nghĩ chững chạc, sâu xa của người trưởng thành. Đảo mộng mơ, sự pha trộn này trở nên hoà quyện hơn hết. Đảo mộng mơ cũng là một trong những cuốn sách thành công của nhà văn.
Mộng mơ có thể bắt nguồn từ những điều thật đơn sơ, giản dị như một đóng cát để chuẩn bị xây nhà kho đổ trong sân nhà mình. Từ đống cát nhỏ nhoi đó, cậu bé Tin tưởng tượng mình lạc vào hòn đảo hoang ở một vùng biển xa xôi. Tin cảm nhận được tiếng sóng rì rào, gió thổi vi vu, cây cọ, phi lao và cả cánh chim hải âu bay giữa bầu trời xanh.
Sự mộng mơ của Tin đã truyền sang cho Bảy – cậu bé hàng xóm, được xem là Thứ Bảy như nhân vật Thứ Sáu trong tác phẩm truyện Robinson Cruxo nổi tiếng mà hầu như trẻ em nào cũng biết tới. Tình bạn mới mang đến một niềm tin mới: Tin tự phong chúa đảo và Bảy là phó chủ đảo – vốn là những đứa trẻ lên mười nhút nhát trở nên tự chủ, can đảm rất nhiều để hoàn thành sứ mạng cai quản “lãnh thổ” nhỏ nhắn của mình. Tin và Bảy dám đối diện với trở lực, nguy hiểm trước mặt, cùng nhau đánh đuổi “cướp biển”, người bát nạt Tin và Bảy xưa nay.
Trên hòn đảo ấy, đoi bạn có thêm một cô bạn mới cùng nuôi giấc mơ. Thắm – cô bé hàng xóm chung lớp có một tấn phong rất ngộ nghĩnh: chúa đảo phu nhân. Chúa đảo Tin thỉnh thoảng gật gù với chúa đảo phu nhân : “Tụi mình cưới nhau được ba năm rồi” dù đúng theo thực tế chỉ mới vừa mới mười lăm phút.
Khi xa đảo, các vị chúa đảo, chúa đảo phu nhân và phó chúa đảo lại trở về là những cô cậu học sinh phải học bài, làm bài như bao cô cậu học sinh bình thường. Làm bài tập làm văn, ba người bạn đã viết bài về nơi mà họ yêu nhất – hòn đảo mộng mơ. Niềm tin mãnh liệt vào điều mộng mơ đã thuyết phục cô giáo, các bạn cùng lớp đến thăm hòn đảo, làm hòn đảo trở nên nhộn nhịp, vui vẻ và tràn ngập tiếng cười trẻ thơ… Niềm tin mãnh liệt của Tin và các bạn đã chiến thắng sự hiểu lầm oan uổng của người hàng xóm, giúp một cậu bé thoát khỏi con đường nghiện ngập với lũ bạn lêu lổng, giang hồ,…
Hòn đảo mộng mơ, rồi cũng đến ngày ba cho khởi công làm nhà kho. Tin và các bạn đều buồn. Nhưng ba đã không làm thế. Hòn đảo vẫn còn, ba đã giữ lại nó. Ba giữ lại cho Tin, cho bạn Tin, có một nơi thất mộng mơ, để vui đùa, lớn lên cùng tưởng tượng ước mơ.
Qua hình tượng Tin và các bạn Tin, nhà văn đã nói lên được bao ước vọng của tuổi tho. Ai cũng có tuổi thơ, đều biết rằng, chính những góc sân, khoảng trời, cây hoa, khu vườn, ngã phố,.. gắn liền với trò chơi đã đi vào tiềm thức luasc nào không ai hay và nằm tại một nơi nào đó trân trọng trong kí ức cuộc đời. Những điều đơn giản, bình dị và gần gũi đa nuôi dưỡng trí tưởng tượng, những ước mơ bay cao, bay xa khi ta lớn lên sau này.
Không gian người lớn dành cho thiếu nhi đang dần hẹp lại. Tuổi thơ đàn hiếm có ddieuf kiện chơi những trò chơi dân gian bình dị hay trong những đem trăng thanh mát…
Người lớn có nhu cầu cho cuộc sống của họ, họ tha hồ đập phá, xây dựng,… mà quên rằng trẻ em cũng cần có nơi để than hồ chạy nhảy, ước mơ, tưởng tượng,.. Và nếu người lớ không dừng lại và quan tâm hơn đến tuổi thơ chúng em thì e rằng, có lúc Tin hét lên: “ Đó là hòn đảo mà, đâu phải bãi cát, đơn giản thế mà người lớn không chịu hiểu” hay chàng Hoàng tử bé thốt lên: “Người lớn chẳng bao giờ tự học hiểu được cái gì cả, và thật là mệt mỏi cho trẻ em lúc nào cũng phải giải thích cho họ” (trích Hoàng tử bé, tác giả Saint Exupéry).
Đảo mộng mơ đã cung cấp một liều thuốc dự phòng hiệu quả đối với tâm hồn con người nói chung và đặc biệt tuổi thơ nói riêng. Đảo mộng mơ gửi đi thông điệp: Hãy nuôi dưỡng và nâng niu những giấc mơ trẻ thơ trong đời sống hiện đại.
Mẹ là dòng sông
Cho tôi tắm mát
Mẹ là khúc hát
Ru tôi lớn khôn
Học tốt
Mẹ em rất hiền
đẹp hơn cô tiên
mẹ chỉ thương em
thương em nhât nhà.
Giữa buổi trưa hè
trời thì nóng gắt
mẹ em làm việc
đổ hết mồ hôi
Em thương mẹ em
em phải học hành
cố sao cho giỏi
để giúp cho mẹ
em thương mẹ em
làm việc mệt nhọc
mai sau em lớn
giúp ích cho đời.
mẹ không cho em
những gì em đòi
mà lại cho em
những điều có lợi.
mẹ lả duy nhất
răn dạy được em
khuyên em học hành
sẽ tốt cho mình
khi mẹ em ốm
mẹ em ráng làm
để cho em học
mẹ ốm nặng hơn
em thương em quý
không ai sánh bằng
mẹ như cô tiên
ban mọi phép lành.
em quý mẹ em
là người hiền đức
chăm học chăm làm
là một tấm gương.
Em tham khảo nhé !!
Tính tự lập có một vai trò vô cùng quan trọng trong cuộc sống của mỗi con người. Vậy tính tự lập là gì? Tính tự lập là sự tự ý thức của con người khi làm một việc gì đó mà không cần sự nhắc nhớ, đôn đốc hay dựa dẫm và người khác. Người có tính tự lập luôn luôn là người đạt nhiều thành công trong cuộc sống. Thực tế cho chúng ta thấy có rất nhiều người có tính tự lập. Như Jack Ma, nhờ có tính tự lập mà ông đã trở thành tỉ phú. Thử hỏi xem nếu không có tính tự lập thì chúng ta sẽ làm được gì? Sẽ đạt được thành công, sẽ bước trên con đường trải đầy hoa hay không? Tính tự lập giúp chúng ta có động lực để làm việc. Có tự lập, chúng ta mới biết được ngoài kia có biết bao sóng gió, thử thách. Nếu không có tự lập, bạn sẽ chẳng bao giờ làm được việc gì thậm chí hình thành thói ỷ lại, dựa dẫm vào người khác. Hiện nay, có rất nhiều các bậc phụ huynh rất nuông chiều con, không cho con sống tự lập để rồi gây ra nhiều hậu quả đáng tiếc. Tuy nhiên, không phải lúc nào chúng ta cũng tự lập. Đôi lúc chúng ta vẫn phải hỏi ý kiến của người lớn, những người thân trong gia đình để có hướng đi tốt nhất cho chính bản thân mình. Thật vậy, mỗi người hãy rèn cho mình tính tự lập bới tự lập không phải tự có, xuất hiện trong chúng ta, nó chỉ có khi chúng ta biết trau dồi, biết rèn luyện mà thôi!
Tự lập là một trong những yếu tố quan trọng hàng đầu dẫn đến sự thành công của con người. Tự lập là chúng ta có khả năng tự xây dựng lấy cuộc sống cho mình, không ỉ lại, không nhờ vả người khác. Nó thể hiện sự tự tin của bản thân ta. Tính tự lập còn giúp cho ta rèn luyện những phẩm chất đạo đức tốt đẹp khác nữa như: cần cù, chịu khó, kiên nhẫn,…Giúp cho ta dần dần hoàn thiện trong cuộc sống. Bên cạnh đó, tính tự lập còn tạo cho bản thân những thử thách mới lạ, tạo niềm vui cho cuộc sống. Có tính tự lập thì chúng ta sẽ có được một cuộc sống tốt đẹp hơn. Tự lập là một đức tính rất tốt, quý báu. Chúng ta cần phải rèn luyện, trau dồi, bồi dưỡng đức tính quý báu này để ta có thể đương đầu một cách tự tin trước cuộc đời đầy bon chen xô bồ này.
Mùa hè lại về
nhuộm hồng trang giấy
hoa phượng rực rỡ
khoe sắc lung linh.
thời gian cứ trôi
trôi hoài, trôi mãi
chẳng quay trở lại
tháng ngày năm xưa.
Biết bao kỉ niệm
làm tôi vương vấn
sao vội đi thế
tuổi học trò ơi!
có j thì ns mik sau