K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

5 tháng 6 2016

Tớ nghĩ thế này:

Bài thơ : Em và con chim non.

Sáng nay em thức dậy

Đánh răng và ăn sáng

Rồi rảo bước đến trường.

 

Đi qua nhà anh Ba 

Sao hôm nay lạ quá!

Những chậu hoa phượng trồng

Mới được có hôm qua

Mà sang đến sáng nay

Sao đã trổ bông rồi

Em chợt nhìn thấy ...

Một cái cây non xanh

Được trồng ngay hôm qua

Thế mà bị bẻ ngọn

Cây non nói với em:

" Đau quá bạn hiền ơi "

Em lo lắng liền hỏi:

" Bạn bị làm sao...

...Mà trông bạn buồn quá!"

Cây liền kể với em

Hôm qua mới được trồng

Được anh Ba vun đất

Thế mà bị đám trẻ

Ra bẻ ngọn,sao đây

Nói đám trẻ không nên

Nhưng chúng lại không hiểu

Em liền nói vs cây:

" Không sao đâu,đừng khóc

Có tớ đây rồi mà"

Rồi em kiếm cái xẻng

Lấy một cái chậu ra

Cùng với cái bình nước

Đem cái cây vun lại

Rồi tưới nước cho cây

Sáng hôm sau cây nói:

" Mình cảm ơn bạn nhiều!

Nhờ có bạn giúp

Mk đã được tươi tốt

Như ngày hôm nay !"

=))))))) Hay ko tớ tự chế

Chúc bạn học tốt

5 tháng 6 2016

Bài của tớ cực cực kì...không hayhum

7 tháng 6 2016

đỉnh  yeu

8 tháng 6 2016

nghe thử của mk nhé ,mk tự chế

Hôm nay em đến trường

Gặp cây non bị gãy

Em vội vàng chạy lại 

Cây non đã ngã rồi

Cây non bảo với em

Đau quá bn hiền ơi 

Mk ko chịu đc rồi 

Đã nói mà ko hiểu

mk xong rồi bn ơi

 

Em bảo với cây non

ko sao bn đừng khóc

rồi tôi đi lấy nước 

lấy cái xẻng vun cây

cây cảm ơn rối rít

cảm ơn bn rất nhiều

hoặc là cảm ơn bn bn ơi đều đc

Hay thì tick nhé!(Lê Thị Hải Anh cho mk xin mấy câu ở bài bn nhé đừng giận mk)

8 tháng 6 2016

Đinh Thảo Duyên thấy bài của mk thế nào?

8 tháng 6 2016

Đề thi HSG chứ j

9 tháng 6 2016

bài của thảo duyên nghe hay hơn đúng ko?ok

10 tháng 6 2016

Bài của thảo duyên hay hơn nhưng cần sửa chỗ 

        Mk ko chịu đc rồi

        Đã nói mà ko hiểu

11 tháng 6 2016

Mình tha lỗi cho bạn vì bài văn lần trước bạn dựa vào văn của mình mà làm. Bạn đọc thử coi có hay ko nhé! Mình tự làm đóvui

Vào một ngày đẹp trời

Sương mù giăng đầy lối

Chim ca hót líu lo

Em tung tăng đến trường

Bỗng nghe thấy tiếng khóc

Em dừng lại nhìn quanh

Thì thấy một cây non

Mới trồng bị bẻ ngọn

Nhựa cây cứ tuôn ra

Cây non nhìn em nói:

Chị ơi, chị có biết

Một cô bé tốt bụng

Đi lên rừng gặp em

Liền mang đến đây trồng

Bảo em ở đây nhé!

Nhưng mới chiều hôm qua

Mấy anh đánh trận giả

Chạy đến bẻ ngọn em

Gập em làm kiếm đấu

Những giọt máu của em

Cứ chảy ra không ngừng

Em đau lắm chị ơi!

Có lẽ em chết mất

Hình như cây rất buồn

Em liền bảo cây non:

Thôi em đừng buồn nữa

Nắng mưa sẽ giúp em

Em cố gắng lên nhé!

Chị sẽ tới thăm em

Thế rồi ba hồi trống

Đã bắt đầu vang lên

Em nhanh chân vào lớp

Cây non vẫy chiếc lá

Như đang tạm biệt em,

Chúc em luôn học giỏi

Ngồi trong lớp nghĩ suy

Hình ảnh cây non đó 

Hiện trong trí óc em

Em mong mọi người hiểu

Đừng làm tổn hại cây

Loài cây đã mang lại

Màu xanh cho Trái Đất.

Chúc bạn học tốt nha! hihi

 

11 tháng 6 2016

Các bạn thấy hay thì tick nhé!haha

11 tháng 6 2016

Bạn thấy bài thơ của mình có hay không ? ok

Nếu hay thì hãy tick cho mik nhé! Thanks nhìu vì lần trước đã tick cho mikhaha

11 tháng 6 2016

Đinh Thảo Duyên chép bài văn đạt giải ba quốc gia hôm trước cô giáo đọc cho mình nghe rồi. Bạn tưởng không ai biết chắc, chuyện này cũ xì rồi. Cái gì mà tự làm chứucche

11 tháng 6 2016

 

Sáng nay em trở dậy

Bình minh đang quét sương

Em tung tăng tới trường

Nắng dát vàng đường phố

Buổi mai trên thảm cỏ

Muôn hạt ngọc long lanh

Nhưng bên kia vệ cỏ

Giữa những màu non xanh

Một cây xoan bé nhỏ

Trơ trụi một đoạn thân

Nhựa nâu từng dòng chảy

Như máu đang nhỏ dần

Em vội chạy đến bên

Vì sao ơi xoan bé

Vì sao em lại tế

Kể cho chị nghe nào

Chị gió vừa đến đây

Biết chuyện liền dừng bước

Em như thấy tiếng cây

Đang nói trong tiếng nấc.

Chị ơi có cô bé

Đôi môi đỏ như son

Lên đồi chơi thấy em

Liền mang trồng hè phố

Bảo: ở đây đón Gió

Làm dịu cơn nắng hè.

Chị ơi ngày hôm qua 

Trời xanh và mây lụa

Em tràn trề dòng nhựa 

Vẫn ắp đầy sắc xuân

Mới chiều hôm qua thôi

Ở đây chơi trận giải

Một bạn bẻ luôn em

Để trêu nhau, ồn ả

Chị ơi em buồn quá

Máu tim đã đổ rồi

Không biết bao giờ nữa

Em mới lại xanh tươi

- Em ơi em đừng khóc

Nắng mưa sẽ giúp em

Cứ an tâm em nhé 

Rồi em sẽ lớn lên

Chị gió cũng vui vẻ

Này đừng buồn nghe em!

Mặt trời hóm hỉnh cười

- Ta sẽ giúp cháu lớn

Còn cô bé ngoan kia

Đì học ngay kẻo muộn

Ngồi yên trong lớp rồi

Vẫn nghĩ tới xoan nhỏ

Cùng bao mầm xanh tươi

- Các bạn của mình ơi

Đừng bẻ cây hải lá

Giữ mãi màu xanh nhé

Màu xanh của hòa bình.

Bài văn này mik dựa theo bài văn của ác bạn đã trả lời góp lại thành 1 bài này lun. Đây là bài dự thi của mik và được 9,5 điểm cảm ơn các bn đã giúp mik nhé!

 

11 tháng 6 2016

Lê Thị Ngọc Ánh đúng ùi là đề thi HSG đó

11 tháng 6 2016

Thảo Duyên bài thơ của bạn cũng hay nhưng cần sửa hai câu 

Đã nói mà không hiểu

Mình xong rùi bạn ơi

Lê Thị Hải Anh bài của bn cũng hay mà

Mấy bạn nhận xét bài mik nhé (khỏi tick cũng được)

11 tháng 6 2016

Cái này cô mình đọc đúngn nhớ gì thì nhwos cộng thêm ý của tụi cậu nữa

9 tháng 7 2016

Thiên thần phép thuật làm như bn viết văn hay lắm. bài thơ của bn cũng dựa vào bài mik chép đúng ko. Tha lỗi hả. Cảm ơn nha. Mik ko thể chấp nhận một con người lôn luôn coi mik cao hơn nguwofi khác như bn

14 tháng 8 2016

ngoam

9,5 cái con khỉ đầu chó nhà mày . Mày nghĩ mày làm văn giỏi lắm, tưởng gì hóa ra gỉ tường con đĩ ăn cắp bài văn người khác ko thèm chấp

Có mày áleu

4 tháng 9 2016

ko chấp thì thôi, ko cần

17 tháng 3 2017

Mày có bị điên ko, bài này mày copy mất 1 s là cùng, trong khi đó tao đánh bài này gần chục phút tính tg nghĩ thì tất nhiên là mày trả lời nhanh hơn tao rồi đừng có cố chấp nữa đừng có lúc nào cũng cho là mình đúng, lúc nào cũng nghĩ như vậy thì chẳng bao giờ tiến bộ được đâu!

huhu

8 tháng 12 2017

Một hôm em tới trường sớm thì đột nhiên nghe tiếng khóc thút thít ở đâu đó vọng lại. Em lại gần thì biết được tiếng khóc phát ra từ 1 cái cây non gần đấy. Em hỏi  nó:

- Tại sao cậu lại khóc vậy?

- Hu hu....Ngọn của tớ bị ai bẻ mất rồi....đâu lắm bạn à.

Em tức giận:

- Tại sao lại có kẻ vô ý như vậy chứ? Thật đáng trách . Kẻ đó không có chút hiểu biết gì về bảo vệ môi trường sao? Dám ra tay bẻ 1 cây non mới mọc như vậy. Nếu có nhiều  người làm như vậy không biết cây xanh sẽ còn bao nhiêu nữa.

Cây non xúc động:

- Cậu là người đầu tiên quan tâm đến tớ đấy...Cảm ơn cậu đã thông cảm cho nỗi buồn của tớ.

Em tươi cười bảo:

- Không có gì đâu mà. Thôi cậu đừng khóc nữa, rồi chồi non mới sẽ lại mọc ra thôi. Tớ sẽ chăm sóc cho cậu để cậu nhanh lớn còn giúp ích cho môi trường nữa.

- Cảm ơn cậu nhiều lắm.

- Thôi ...Tạm biệt cậu...Tớ phải vào lớp học rồi...Hẹn gặp lại sau...

Em bước đi mà trong lòng cảm thấy rất vui vì mình đã làm được 1 việc tốt.

24 tháng 3 2018

Một hôm em tới trường sớm thì đột nhiên nghe tiếng khóc thút thít ở đâu đó vọng lại. Em lại gần thì biết được tiếng khóc phát ra từ 1 cái cây non gần đấy. Em hỏi  nó:

- Tại sao cậu lại khóc vậy?

- Hu hu....Ngọn của tớ bị ai bẻ mất rồi....đâu lắm bạn à.

Cây non đã kể lại câu chuyện của nó

Em tức giận:

- Tại sao lại có kẻ vô ý như vậy chứ? Thật đáng trách . Kẻ đó không có chút hiểu biết gì về bảo vệ môi trường sao? Dám ra tay bẻ 1 cây non mới mọc như vậy. Nếu có nhiều  người làm như vậy không biết cây xanh sẽ còn bao nhiêu nữa.

Cây non xúc động:

- Cậu là người đầu tiên quan tâm đến tớ đấy...Cảm ơn cậu đã thông cảm cho nỗi buồn của tớ.

Em tươi cười bảo:

- Không có gì đâu mà. Thôi cậu đừng khóc nữa, rồi chồi non mới sẽ lại mọc ra thôi. Tớ sẽ chăm sóc cho cậu để cậu nhanh lớn còn giúp ích cho môi trường nữa.

- Cảm ơn cậu nhiều lắm.

- Thôi ...Tạm biệt cậu...Tớ phải vào lớp học rồi...Hẹn gặp lại sau...

Em bước đi mà trong lòng cảm thấy rất vui vì mình đã làm được 1 việc tốt.

:3

<<Hok tốt>>

Một hôm em tới trường sớm thì đột nhiên nghe tiếng khóc thút thít ở đâu đó vọng lại. Em lại gần thì biết được tiếng khóc phát ra từ 1 cái cây non gần đấy. Em hỏi nó:

- Tại sao cậu lại khóc vậy?

- Hu hu....Ngọn của tớ bị ai bẻ mất rồi....đâu lắm bạn à.

Em tức giận:

- Tại sao lại có kẻ vô ý như vậy chứ? Thật đáng trách . Kẻ đó không có chút hiểu biết gì về bảo vệ môi trường sao? Dám ra tay bẻ 1 cây non mới mọc như vậy. Nếu có nhiều người làm như vậy không biết cây xanh sẽ còn bao nhiêu nữa.

Cây non xúc động:

- Cậu là người đầu tiên quan tâm đến tớ đấy...Cảm ơn cậu đã thông cảm cho nỗi buồn của tớ.

Em tươi cười bảo:

- Không có gì đâu mà. Thôi cậu đừng khóc nữa, rồi chồi non mới sẽ lại mọc ra thôi. Tớ sẽ chăm sóc cho cậu để cậu nhanh lớn còn giúp ích cho môi trường nữa.

- Cảm ơn cậu nhiều lắm.

- Thôi ...Tạm biệt cậu...Tớ phải vào lớp học rồi...Hẹn gặp lại sau...

Em bước đi mà trong lòng cảm thấy rất vui vì mình đã làm được 1 việc tốt.

VC
17 tháng 5 2019

Một hôm em tới trường sớm thì đột nhiên nghe tiếng khóc thút thít ở đâu đó

vọng lại. Em lại gần thì biết được tiếng khóc phát ra từ 1 cái cây non gần đấy. Em hỏi 

nó:
−− Tại sao cậu lại khóc vậy?

−− Hu hu....Ngọn của tớ bị ai bẻ mất rồi....đâu lắm bạn à.

Em tức giận:

−−Tại sao lại có kẻ vô ý như vậy chứ? Thật đáng trách . Kẻ đó không có chút hiểu biết

gì về bảo vệ môi trường sao? Dám ra tay bẻ 1 cây non mới mọc như vậy. Nếu có nhiều 

người làm như vậy không biết cây xanh sẽ còn bao nhiêu nữa.

Cây non xúc động:

−−Cậu là người đầu tiên quan tâm đến tớ đấy...Cảm ơn cậu đã thông cảm cho nỗi buồn

của tớ.

Em tươi cười bảo:

−− Không có gì đâu mà. Thôi cậu đừng khóc nữa, rồi chồi non mới sẽ lại mọc ra thôi. Tớ

sẽ chăm sóc cho cậu để cậu nhanh lớn còn giúp ích cho môi trường nữa.

−− Cảm ơn cậu nhiều lắm.

−− Thôi ...Tạm biệt cậu...Tớ phải vào lớp học rồi...Hẹn gặp lại sau...

Em bước đi mà trong lòng cảm thấy rất vui vì mình đã làm được 1 việc tốt.

 

VC
17 tháng 5 2019

Một hôm em tới trường sớm thì đột nhiên nghe tiếng khóc thút thít ở đâu đó

vọng lại. Em lại gần thì biết được tiếng khóc phát ra từ 1 cái cây non gần đấy. Em hỏi 

nó:
−− Tại sao cậu lại khóc vậy?

−− Hu hu....Ngọn của tớ bị ai bẻ mất rồi....đâu lắm bạn à.

Em tức giận:

−−Tại sao lại có kẻ vô ý như vậy chứ? Thật đáng trách . Kẻ đó không có chút hiểu biết

gì về bảo vệ môi trường sao? Dám ra tay bẻ 1 cây non mới mọc như vậy. Nếu có nhiều 

người làm như vậy không biết cây xanh sẽ còn bao nhiêu nữa.

Cây non xúc động:

−−Cậu là người đầu tiên quan tâm đến tớ đấy...Cảm ơn cậu đã thông cảm cho nỗi buồn

của tớ.

Em tươi cười bảo:

−− Không có gì đâu mà. Thôi cậu đừng khóc nữa, rồi chồi non mới sẽ lại mọc ra thôi. Tớ

sẽ chăm sóc cho cậu để cậu nhanh lớn còn giúp ích cho môi trường nữa.

−− Cảm ơn cậu nhiều lắm.

−− Thôi ...Tạm biệt cậu...Tớ phải vào lớp học rồi...Hẹn gặp lại sau...

Em bước đi mà trong lòng cảm thấy rất vui vì mình đã làm được 1 việc tốt.
 

17 tháng 5 2019

#)Trả lời :

       Xin phép viết bằng thơ :

Sớm nay em trở dậy
Bình minh đang quét sương
Em bước vội trên đường
Nắng giát vàng đường nhỏ

Buổi mai trên thảm cỏ
Muôn hạt ngọc lung linh
Nhưng kìa bên vệ cỏ
Giữa những mầu xanh non...

Một cây xoan bé nhỏ
Trơ trọi một đoạn thân
Nhựa nâu từng dòng chảy
Như máu đang nhỏ dần

Em vội chạy đén bên
Vì sao ơi xoan bé
Vì sao em lại thế
Kể cho chị nghe nào!

Chị gió vừa đén đây
Biết chuyện liền dừng bước
Em như thấy tiếng cây 
Đang nói trong tiếng nấc

Chị ơi có cô bé
Đôi môi đỏ như son
Lên đồi chơi thấy em
Liền mang trồng hè phố
Bảo : "Ở đây đón gió
Làm dịu cơn nắng hè!"

Chị ơi ngày hôm qua
Trời xanh và mây lụa
Em tràn trề dòng nhựa
Vẫn đầy ắp sức xuân.

Mới chiều hôm qua thôi
Ở đây chơi trận giả
Một bạn bẻ luôn em 
Để trêu nhau. Ồn ã.

Chị ơi em buồn quá
Máu tim đã đổ rồi
Không biết bao giờ nữa
Em mới lại xanh tươi.

- Em ơi em đừng khóc
Nắng mưa sẽ giúp em
Cứ an tâm em nhé
Rồi em sẽ lớn lên
Chị gió cũng vui vẻ
- Này đừng buồn nghe em!

Mặt trời hóm hỉnh cười
- Ta sẽ giúp chóng lớn
Còn cô bé kia ơi
Đi học đi kẻo muộn

Chào xoan, em đi học
Ngồi yên trong lớp rồi
Vẫn nghĩ đến xoan nhỏ
Cùng bao mầm xanh tươi.

- Các bạn của mình ơi
Đừng bẻ cây hái lá
Giữ mãi mầu xanh nhé
Mầu xanh của hòa bình.

         #~Will~be~Pens~#
 

6 tháng 3 2018

Tôi là một cây bàng non mới lớn, trước đây tôi còn sum suê xanh tốt, mơn mởn những chồi mập mạp và sung sức lắm. Vây mà giờ đây, tôi không cầm được nước mắt.

Số là mấy ngày trước đây, các cô cậu choai choai đến liên hoan, tiệc tùng gì đó ở gốc bàng tôi. Dưới trời nắng oi bức thế này, tôi nghĩ cũng thương bèn cố vươn rộng tán che chở cho mấy đứa nhỏ. Tự nhiên tôi lại thiếp đi vào giấc ngủ dưới ánh nắng sánh vàng của lão Mặt Trời.

"Rắc! Rắc!" - một tiếng động ghê rợn và cảm giác đau nhói giật lên làm tôi chợt tỉnh. Trời ơi! Còn đâu cành lá mơn mởn! Mới thiếp đi có mội tí thôi mà lũ trẻ đã hành hạ cái thân bàng tôi. Oái! Một đứa đu lên cánh tay tôi, tay tôi đã vốn chẳng chắc khỏe được như mấy bác bàng cổ thụ, đã thế còn bị tụi nhỏ giằng, kéo, giật và đu. Cảm giác đau nhói tiếp tục dày vò cái thân bàng khốn khổ này. Thế rồi như cọng bún, cánh tay tôi oặt xuống, gượng mãi tôi cũng chẳng nhấc nổi lên. Thấy tôi lầm lũi, đáng thương thế này mà chúng còn phá lên cười - những điệu cười xem chừng khoái trá lắm!

Chúng như còn chưa thỏa mãn với sự độc ác này bèn dùng con dao chém vào thân mình tôi. Ối! Ái! Cứ mỗi vết chém là người tôi thắt lại, đớn đau vô chừng. Máu tôi ứa ra, nhuộm trắng một phần thân mình.

Rồi ngón tay tôi, những chiếc lá xanh non của tôi cũng rời khỏi tôi, sao chúng nỡ... Tôi nào có làm điều gì độc ác đâu. Mùa hè tôi che chở cho lũ trẻ khỏi cái nắng cái gió, mùa mưa tôi hứng những giọt nước mưa lạnh ngắt cho chúng mà giờ chúng lại mang đến sự đau đớn, chúng giết tôi. Lòng tôi như se lại: "Sẽ chẳng bao giờ, phải chẳng bao giờ tôi che chở cho lũ trẻ vô ơn này nữa!".

Bỗng đâu lại có một lớp nữa kéo đến. Trong cơn sợ hãi, tôi nhắm tịt mắt lại, chuẩn bị cho cái chết đau đớn và dai dẳng. Tôi vừa giận dữ lại vừa lo lắng.

-   Các cậu ngừng ngay đi! Đừng làm cái trò ác độc đó nữa. Bàng là bạn của chúng ta mà! Nếu các cậu không dừng lại tôi sẽ đi mách các thầy cô đó!

Tôi ngạc nhiên quá chừng trước câu nói mang đầy sự nhân ái của một cậu học sinh chừng mười hai, mười ba tuổi.

Tôi chợt hiểu rằng không phải học sinh ai cũng xấu mà chỉ có một số bạn nông nổi đến mức chơi nghịch, chơi ác mà thôi!

Thời gian trôi qua, tôi cũng chẳng còn giận mấy cô cậu đó nữa và cũng khỏe khoắn hơn nhờ bàn tay chăm sóc hiền hậu của bác lao công. Nhưng cái cành giập gãy lủng lẳng thì vẫn không nhấc lên nổi. Các bạn học sinh ơi, đừng có nghịch ác như mấy cô cậu học trò hư kia nhé!


 

27 tháng 3 2018

Trong buổi sáng sớm tràn đầy nhựa sống và những hạt sương kia như tắm xông hơi cho tôi. Cây lá như đang say sưa tận hưởng những dưỡng chất từ những hạt sương cho đến những ánh nắng đầu tiên vậy. Ngắm bản thân mình tôi thấy trông mới đẹp làm sao cái màu xanh non mỡ màng đến thế nhưng khi ấy bỗng nhiên những câu nhỏ trong làng ở đâu kéo đến. Những chú bò được thả hết trên những triền đề còn chủ nhân của nó thì lại đến chỗ tôi không biết để làm gì. Bình thường thì những con người kia cũng hay đến đây chơi nhưng hôm nay bỗng nhiên chúng xuất hiện với một bộ mặt hào hứng lắm. Thế là chúng với tay bẻ cành bẻ lá của tôi. Than ôi tôi không hiểu sao chúng lại làm như thế nhưng nghe thấy một đứa nói rằng “Chúng mày hái thật nhiều vào thì mới để được nhiều sỏi” Hóa ra các cậu ta lấy lá của tôi để làm cho trò chơi. Tôi vừa nghĩ vừa đau đớn. Cảm giác như bạn mất đi, gãy đi những cánh tay của mình vậy. Tôi cố giằng co với lũ trẻ ấy. Sự sống của tôi mới bắt đầu kia mà. Tôi giật lại hết đằng này đến đằng kia những chiếc lá của tôi cũng căng ra không muốn đứt khỏi cành. Thế nhưng một mình tôi làm sao có thể chống lại tần ấy con người

4 tháng 1 2018

Mik cho bạn cái dàn ý tham khảo nè!

1) Mở bài: Giới thiệu nhân vật, tình huống truyện

2) Thân bài:

- Cây bàng kể lí do bị bẻ cành; ai bẻ? Tình huống thế nào?

- Lời kể của cây về ích lợi của mình đối với con người và đau đớn, xót xa khi mình bị thương và oán trách những hành vi phá hoại môi trường, hủy hoại cây xanh của những đối tượng trên.

- Lời nhắc nhở và mong muốn của cây với những học sinh (nói riêng) và con người (nói chung).

3) Kết bài: Qua nghe cây non tâm sự em rút ra bài học cho bản thân và mọi người phải biết trồng, chăm sóc cây xanh, bảo vệ và giữ gìn môi trường Xanh – Sạch – Đẹp.

Bạn tham khảo nhé! Chúc bạn học tốt!

30 tháng 5 2016

Trên đường đi đến trường

Cảm giác thật rộn ràng

Cây cỏ xanh đến thế

Nhưng trời càng xanh hơn

Trên làn cỏ vệ đường

Thấy một chiếc lá non

Nhìn kĩ là cây non

Nhưng ôi thôi đã hết !

Nằm chết còn "bộ xương"

Trơ trọc nằm một mình

Chẳng được ai quan tâm

Cũng chẳng ai để ý

Chôn vùi trong giấc mộng

Thương tiếc làm được chi

Nghe đâu như "chị ơi"

Giúp em với "chị ơi"

Ngoảnh mặt lại nhìn xa

Rung lên chiếc lá non

Vẫy tay gọi "chị ơi"

Lùi lại vài ba bước

Ngồi cạnh lại cây non

Trong nước mắt vô vọng

Tiếng "chị ơi" tiếp tục

Vang lên giữa trời xanh

"Đời em thế là hết(Cây non nói nha bn, do mk ko bik ghi lm s cho hay nên ghi z)

Trước kia ai nói tôi nghe

Giờ tôi nói lại đây( chỗ này hơi tệ nha bn, thông cảm ngoam)

Tôi, Tôi, Tôi... ( chỗ này cũng hơi tệ nha bn)

Bị một bọn con nít

Bắt nạt từng li, tí

Ngắt cành bỏ một nơi

Hoa bỏ xa một nẻo

Chia ra làm nhiều phần

Vứt hết chẳng còn gì

Nhưng may mắn đã đến

Tôi tìm lại toàn thân

Ráp lại ngay tức thì

Chị gái nọ đi qua

Chẳng nhìn đường mà đi

Đạp phải ngay chính tôi

Nước mắt cứ tuôn trào

Sao đau quá là đau"( chỗ này là hết đoạn cây non nói nah bn)

Bừng giật mình tỉnh giấc

Thì ra chỉ là mơ

bài này hơi tệ, do mk ko hc giỏi văn cho lém

nhưng nếu dc tick cho mk nha

 

 

 

 

 

30 tháng 5 2016

cái này là thơ 5 chữ mà mk đã tự lm nha bn

nhưng cái chỗ trước kia ai nói tôi nghe

là đoạn cây non nhớ lại kí ức mà mk quên đóng ngoặc lại nha bn

7 tháng 2 2017

Mik cho bạn cái dàn ý tham khảo nè!

1) Mở bài: Giới thiệu nhân vật, tình huống truyện

2) Thân bài:

- Cây bàng kể lí do bị bẻ cành; ai bẻ? Tình huống thế nào?

- Lời kể của cây về ích lợi của mình đối với con người và đau đớn, xót xa khi mình bị thương và oán trách những hành vi phá hoại môi trường, hủy hoại cây xanh của những đối tượng trên.

- Lời nhắc nhở và mong muốn của cây với những học sinh (nói riêng) và con người (nói chung).

3) Kết bài: Qua nghe cây non tâm sự em rút ra bài học cho bản thân và mọi người phải biết trồng, chăm sóc cây xanh, bảo vệ và giữ gìn môi trường Xanh – Sạch – Đẹp.

Bạn tham khảo nhé! Chúc bạn học tốt!

7 tháng 2 2017

cảm ơn bạn nha

6 tháng 2 2017

Các bạn thân mến! Các bạn có biết vì sao các bạn có thể sống khoẻ mạnh mỗi ngày không? Các bạn có thể tượng tượng bạn sẽ sống ra sao nếu tất cả cây cối nhà chúng tôi đều biến mất! Các bạn sẽ không được hít thở không khí trong lành! Các bạn sẽ không có bóng râm che mát…Và còn biết bao tai hoạ sẽ xảy ra đấy. Trong mái trường này, họ nhà bàng chúng tôi đã đem lại cho các bạn những điều tốt đẹp. Nhân dịp năm mới, nhà trường đem tôi về trồng thay cho cây bàng năm trước bị bão đánh đổ. Được về sống ở môi trường này tôi sung sướng lắm. Vì hằng ngày tôi sẽ được các bạn chăm sóc yêu thương, được nghe, được thấy các bạn ca hát, nô đùa. Hàng ngày các bạn cho tôi uống nước, nhặt sâu cho tôi, những hôm trời nắng to, thương tôi còn nhỏ yếu, các cô, các bạn còn che cho tôi khỏi bị nắng làm héo lá. Chỉ một thời gian sau, thân của tôi đã to hơn trước và cao hơn trước, những chiếc lá non mới lại bắt đầu nhú lên, trông thật mỡ màng và tràn đầy sức sống. Tôi thầm nhủ chẳng mấy chốc tôi sẽ lớn bằng các anh các chị nhà bàng được trồng cách đây mấy năm. Tôi mơ ước mình sẽ lớn thật nhanh, ra nhiều cành lá để các bạn gái còn chơi nhảy dây, các bạn nam sẽ đá cầu dưới tán lá xanh rì, mát rượi của tôi. Và tôi muốn mình sẽ vươn thật cao, tán toả ra thật rộng, để cho các bạn thật nhiều bóng mát.
Buổi sáng, tôi thức dậy thật sớm vươn vai, rung rinh những chiếc lá non xanh mỡ chuẩn bị chào đón các bạn nhỏ đến trường. Đến chiều tôi lại nghiêng nghiêng cái thân hình nhỏ nhắn của mình để tạm biệt mọi người.
Cuộc sống của tôi cứ êm ả trôi qua và có lẽ tôi sẽ lớn nhanh như thổi nếu như không có buổi sáng ấy. Tôi nhớ mãi hôm đó là một buổi sáng chủ nhật, tôi đang buồn vì sáng nay các bạn đều nghỉ học bỗng tôi nghe thấy tiếng lao xao của một vài bạn nhỏ, tôi sung sướng mừng thầm vậy là tôi đã có bạn chơi. Tôi nhận ra đó là các bạn học lớp 6. Sau một hồi đi dạo quanh sân trường nô đùa nhau ầm ĩ, các bạn dừng lại nghỉ chân ở ngay cạnh tôi! Tôi đung đưa trong gió khoe những chiếc lá mỡ màng để chào đón các bạn. Trong tiếng gió tôi thì thầm: Chào các bạn thân yêu!
Đáp lại tấm lòng hiếu khách của tôi, một bạn nam lên tiếng:
- Chơi từ nãy chán rồi thôi bọn mình thử đi tìm hiểu cây bàng mới lớn này xem sao.
Nghe vậy, tôi giật mình. Một cậu đứng lên chạy vòng quanh thân tôi, lấy chiếc que vạch vạch như tìm một cái gì đó. Bỗng cậu reo lên:
- Ôi các cậu ơi, cây này lắm rễ lắm, chúng mình thử cắt bỏ đi vài cái rễ xem nó có sống được không?
Nghe xong tôi thấy bủn rủn hết cả người. Nhưng chưa kịp định thần một cậu đã lấy tay vặt luôn hai chiếc rễ nhỏ phía ngoài của tôi. Tôi thét lên đau đớn, nhựa túa ra, cả thân cây như muốn đổ gục xuống. Nhưng cũng may tôi đã cố gắng đứng vững được, tôi cắn răng chịu đựng, và tôi thốt lên rằng:
- Tôi đau lắm các bạn ơi. Các bạn chỉ đứt một tí tay, chảy một chút máu thôi các bạn đã oà khóc rồi. Thế mà các bạn lại hành hạ. Tôi oà khóc nức nở. Nhưng chẳng ai thấy được những giọt nước mắt đang lăn dài của tôi. Họ vẫn thản nhiên trêu đùa nhau. Tôi đau đớn và chưa kịp định thần thì trước khi đi, một bạn lại tiện tay bẻ luôn cái ngọn non nớt vừa nhú của tôi.
Tôi hoảng hốt hét to:
- Trời ơi đau quá! Các bạn thật độc ác. Các bạn giết tôi rồi.
Tôi ngất đi, cả thân của tôi rũ xuống, phải mất một ngày sau tôi mới tỉnh và lúc đó tôi mới tin rằng mình vẫn còn sống. Nhìn vết thương vẫn còn đang rỉ những giọt nhựa, tôi đau
đớn nhận ra mình sẽ không thể vươn lên cao được nữa. Tôi phải mang một vết
thương suốt đời. Tôi gắng gượng đứng thẳng và hít khí trời.
Sáng hôm sau, các bạn nữ chạy đến chăm sóc tôi. Các bạn tỏ ra rất bực tức khi
thấy tôi đã bị hành hạ như vậy.
Nhờ có sự chăm sóc động viên của các bạn, tôi thấy đỡ đau đớn hơn nhiều. Và
cũng thật may mắn, sau một thời gian tôi đã hoàn toàn hồi phục.
Và từ đấy, tuy tôi chẳng cao nên được là bao nhưng những tán lá lại mọc ra rất
nhiều và thật khoẻ mạnh. Ngày ngày các bạn vẫn quây quần bên tôi, và có lẽ ân
hận vì hành động trước đây của mình, các bạn trước đã từng bẻ cành non của tôi
giờ tỏ ra rất yêu quý tôi, thỉnh thoảng mang nước tưới cho tôi và trong lúc ra chơi
các bạn còn ra ngồi dựa vào thân tôi để học bài, hóng mát.
Tôi cũng không còn oán giận các bạn đó nữa, nhưng tôi chỉ muốn nói rằng
chúng tôi cũng là một cơ thể sống, chúng tôi cũng biết đau, biết giận hờn.
Nhưng tôi vẫn còn buồn vì thỉnh thoảng tôi vẫn bắt gặp có bạn chẳng có ý thức
bảo vệ chúng tôi. Các bạn ngang nhiên bẻ cành vặt lá làm tổn thương đến họ hàng
nhà cây chúng tôi.
Các bạn ơi! Hãy bảo vệ chúng tôi, việc làm đó cũng có nghĩa là bạn đang bảo vệ
chính cuộc sống của mình.


21 tháng 2 2017

hay quá

7 tháng 2 2017

Mik cho bạn cái dàn ý tham khảo nè!

1) Mở bài: Giới thiệu nhân vật, tình huống truyện

2) Thân bài:

- Cây bàng kể lí do bị bẻ cành; ai bẻ? Tình huống thế nào?

- Lời kể của cây về ích lợi của mình đối với con người và đau đớn, xót xa khi mình bị thương và oán trách những hành vi phá hoại môi trường, hủy hoại cây xanh của những đối tượng trên.

- Lời nhắc nhở và mong muốn của cây với những học sinh (nói riêng) và con người (nói chung).

3) Kết bài: Qua nghe cây non tâm sự em rút ra bài học cho bản thân và mọi người phải biết trồng, chăm sóc cây xanh, bảo vệ và giữ gìn môi trường Xanh – Sạch – Đẹp.

Bạn tham khảo nhé! Chúc bạn học tốt!

7 tháng 2 2017

cảm ơn nhé