Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Trong nhà em có rất nhiều những món đồ dùng khác nhau. Đồ dùng nào cũng có những công năng riêng của nó. Trong đó món đồ mà em yêu thích nhất chính là chiếc tivi.
Mẹ nói tivi có từ lúc gia đình em chuyển về nhà mới, cũng gần bằng tuổi của em rồi. Đó là món đồ mà bố em phải dành cả tháng lương để mua nó. Lúc ấy, nó là món đồ có giá trị nhất trong nhà của em. Tivi được bố mẹ nâng niu, treo ở tường phòng khách và ở ngay bên cạnh cửa ra vào.
Chiếc tivi nhà em không to lắm nhưng rất phù hợp với ngôi nhà nhỏ của em. Tivi có dạng hình chữ nhật. Mặt tivi siêu phẳng và có thể kết nối được với internet. Bố em thường rất thích vào mạng internet thông qua chiếc tivi này để xem các chương trình hài mà bố yêu thích. Mỗi lần như vậy, cả nhà em lại vang lên những tràng cười thật to, không ai còn quan tâm rằng ti-vi to hay nhỏ nữa.
Bên cạnh tivi có mấy cái nút điều khiển dùng để bật hoặc tắt, nút chuyển kênh, nút điều khiển tiếng. Tuy nhiên, em thường không sử dụng các nút này vì tivi có một chiếc điều khiển từ xa. Nhờ có chiếc điều khiển này mà ở bất kì vị trí nào trong phòng khách, chỉ cần hướng điều khiển vào tivi là em có thể chuyển kênh và thực hiện các thao tác theo ý muốn của mình.
Chiếc tivi này chính là một kỉ niệm của gia đình em. Nhờ có tivi em đã học được rất nhiều điều bổ ích thông qua các chương trình như: Thế giới động vật, Thiên nhiên kì thú, Tìm hiểu vũ trụ. Vì vậy, em luôn giữ gìn và trân trọng chiếc tivi của gia đình mình.
Tả cái đồng hồ báo thức
Trong căn phòng của em có rất nhiều đồ đạc có những công dụng khác nhau: chiếc đèn học giúp em học bài mỗi tối để em không bị cận, giá sách giúp em giữ những cuốn sách của mình để không bao giờ bị mất hay lộn xộn… Trong số tất cả, em thích nhất là chiếc đồng hồ báo thức đã đi theo em từ ngày em học lớp Một.
Chiếc đồng hồ ấy là món quà mẹ đã mua tặng cho em nhân ngày em vào lớp Một. Em đặt nó nằm cẩn thận trên chiếc tủ gỗ đầu giường để tiện cho việc thức dậy đúng giờ mỗi buổi sáng. Nhờ có nó mà em chẳng bao giờ dậy muộn nữa. Chiếc đồng hồ được làm bằng nhựa nên rất nhẹ và dễ cầm lên nhưng em luôn rất cẩn thận và nâng niu nó, chẳng mấy khi cầm nó lên mà đùa nghịch cả bởi em vẫn luôn nhớ mẹ nói rằng đồng hồ làm từ nhựa nên cũng dễ vỡ lắm, chỉ cần rơi xuống đất thôi là nó sẽ hỏng hóc ngay.Chiếc đồng hồ có màu chủ đạo là màu xanh nước biển pha màu xanh da trời khiến em có cảm giác mỗi lần nhìn vào đều rất thoải mái và yên bình bởi màu xanh ấy là màu tượng trưng cho hòa bình mà. Đồng hồ có mặt hình tròn màu trắng rất sáng sủa và được trang trí đơn giản nhưng chính vì thế lại vô cùng dễ nhìn, dễ quan sát. Những con số trên mặt đồng hồ không phải là những chữ số La Mã như chiếc ở dưới phòng khách nhà em mà là những chữ số quen thuộc em vẫn thấy hằng ngày, rất dễ nhìn và nhận biết giờ giấc. Những con số ấy có màu đen đậm nên dù có bị cận nhưng em vẫn nhìn được khá rõ chúng.Ở phía sau chiếc đồng hồ có một cái giá đỡ bằng kim loại sáng bóng để chống cho chiếc đồng hồ giữ được thăng bằng, không bị ngã ngửa về sau. Ở gần dưới là phần đựng pin. Chỉ cần tháo nắp ra là em có thể tháo và lắp pin một cách dễ dàng. Chiếc đồng hồ này chạy bằng pin, mỗi khi hết pin là em lại thay pin cho nó, kim giây, kim giờ, kim phút lại làm việc chăm chỉ như ngày nào.Kim giờ, kim phút, kim giây được em ví thành những người thân trong gia đình đồng hồ và gọi chúng bằng cái tên vô cùng dí dỏm đáng yêu: kim giây chạy nhanh nhất chính là bé út trong nhà, kim phút chạy nhanh hơn là anh, còn kim giờ - kim chạy chậm nhất chính là bác lớn. Mỗi buổi sớm, cứ đúng 6 giờ là đồng hồ lại vang lên tiếng chuông đánh thức, kéo em tỉnh dậy khỏi giấc mơ say nồng. Em thích âm thanh ấy lắm bởi nó to vừa phải và không quá chói tai. Mỗi cuối tuần, em đều nhờ bố kiểm tra chiếc đồng hồ để xem nó có hỏng hóc gì không để còn cứu chữa kịp thời nữa.
Chiếc đồng hồ báo thức là người bạn chăm chỉ và nghiêm khắc của em mỗi sớm. Em rất thích chiếc đồng hồ này bởi nó không chỉ giúp em thức giấc đúng giờ mà còn là món quà của mẹ dành tặng cho em nữa. Em sẽ bảo vệ nó cẩn thận để nó không bị hỏng.
Mùa xuân về với những cơn mưa phùn nhè nhẹ, với những tia nắng mới ấm áp, với bao cánh đào, cánh mai bung xòe rực rỡ và với không khí lễ hội tưng bừng khắp mọi nẻo đất nước. Năm nay, thủ đô Hà Nội tổ chức lễ hội đua thuyền ở Hồ Tây.
Lễ hội diễn ra vào ngày mùng 9 tháng Giêng Âm lịch, nhằm tạo không khí xuân vui tươi và nâng cao tinh thần đoàn kết cộng đồng. Lễ khai mạc diễn ra với nhiều tiết mục nghệ thuật đặc sắc và tiếng trống khai xuân rộn vang. Trên sông, hai mươi bảy chiếc chiếc thuyền rồng được trang trí những viền vàng đỏ hoặc vàng xanh xen kẽ rực rỡ. Họ còn cắm lá cờ bảy sắc ở đuôi thuyền. Mỗi thuyền mặc một bộ đồng phục khác nhau và khoác chiếc áo phao màu cam bên ngoài. Những người tham gia đua tươi cười, sẵn sàng tham gia cuộc đua. Khi tiếng trống vang lên ra hiệu cuộc đua bắt đầu, những người đua thuyền vung tay chèo lái. Mái chèo quẫy tung mặt nước. Ven hồ, những khán giả hò reo cổ vũ. Những hàng liễu, hàng hoa sữa hay bằng lăng ở đó cũng ngả mình theo gió như biết trận đua đang diễn ra tưng bừng. Gió trên hồ khá lớn, làm lá cờ tung bay phấp phới. Những hồi trống vang lên không dứt để tiếp thêm sức mạnh cho các đội người đua thuyền. Mọi người hò hét chúc mừng đội đua đã vô địch.
Em cảm thấy lễ hội đua thuyền hôm đó rất vui, hào hứng và cuồng nhiệt. Quả thực, lễ hội truyền thống luôn để lại cho thế hệ chúng em những hiểu biết quý báu. Em hi vọng mùa xuân năm sau sẽ lại được xem lễ hội này.
Dù đã là học sinh lớp Ba nhưng kỉ niệm về ngày đầu tiên đi học vẫn còn in đậm trong trái tim em. Hôm ấy vào một buổi sớm cuối thu, lá vàng rụng xuống như lót thảm trên đường em tới trường, mẹ dắt tay em âu yếm, bầy chim hót líu lo trên bầu trời . Khi tới trường em hồi hộp, nắm chặt lấy tay mẹ, bỡ ngỡ nhìn ngôi trường mới mà mình sẽ học. Thế rồi tiếng trống trường đột nhiên vang lên. Thấy em không muốn vào lớp nên cô giáo đã ra ngoài và dẫn em vào cửa lớp. bàn tay ấm áp của cô giúp cho em đỡ sợ. Thế rồi em vào lớp ngồi và bắt đầu tiết hoc của mình. Ngày đầu tiên đi học của em là như vậy đó.
Đã hơn 7 năm rồi mà hình ảnh về ngày đầu tiên đi học của e vẫn không phai mờ . Đó là một buổi sớm thu e dậy sớm hơn mọi khi vì trong tâm trạng của e bây giờ rất hồi hộp. Sau khi ăn sáng xong bố mẹ đưa e đến trường .Cảm thấy con đường làng thân thộc bỗng lạ lẫm quá đúng 6 h 30 phút sáng e đã có mặt tại trường ....Sân trường ngay trước mắt em nó to và rộng hơn cả cái đình làng những lá cờ đuôi neo thẳng hàng ở cổng trường .bố dẫn em lên cầu thang và tới lớp 1A . Cô giáo tươi cười bước ra từ trong lớp mỉm cười chào hai bố con em .Sau đó bố vỗ vai em và bảo " con vào lớp học nhé , bố đến cơ quan đây .Tan trường bố sẽ đến đón con". Và tự nhiên giọt nước mắt lăn trào hai bên má , cảm giác vui buồn dâng trào lên e . buổi đầu tiên e đi học là như vậy đó
1.méo trắng sẽ ns là"meo meo meo"
2.mk ko cs chơi nha bn
tk mk nha
- sút vào trái bóng
- không có cái nào sai
- 4: tứ ; 3:tam. =>tứ chia tam là tám chia tư . Nên 8 : 4 =2 . Vậy 4 : 3 = 2
- là cafe = ca + fe. Mà trong kí hiệu toán học. ca là canxi, fe là sắt.
- Con cua xanh vì con cua đỏ bị nấu chín nên mới có màu đỏ mà bị nấu chín rùi sao mà chạy đc chứ.
- Căn nhà trắng ở giữa. nhà xanh nhà đỏ ở bên trái bên phải thì nhà trắng chỉ ở giữa thôi.
- giống mèo mà k phải mèo thì chắc con mèo con.
- mk sẽ thắp que diêm trước. k thắp que diêm thì sao bn thắp mấy cái kia
1. Goal
2.chịu
3. 4:3= tứ chia tam là tám chia tư=2
4.quên rùi
5.con cua xanh
6.Mỹ
7. Chắc là hổ
8. Thắp đèn trước( chắc vậy)
Bạn XuKa thân mến!
Tớ tên là Nguyễn Ánh Nhật tớ hiện đang là một cậu bé học sinh trường trung học cơ sở Ánh Sao Hà Nội. Tớ ở đất nước Việt Nam xa xôi. Tuần vừa rồi tớ có dịp đi du lịch sang Nhật Bản với tớ đó là một chuyến đi không thể nào quên được.
Trong chuyến đi đó tớ đã tình cờ quen bạn, một người bạn vô cùng dễ mến của nước bạn xa xôi. Bạn có nói với tớ rằng bạn muốn tới thăm quê hương Việt Nam chúng tớ một lần để được tận mắt xem đất nước hình chữ S mà tớ sống ra sao.
XuKa mến thân ơi! Đất nước tớ là một đất nước có khí hậu vô cùng đặc biệt chia thành hai miền rõ rệt. Miền Nam thì quanh năm nắng ấm, còn Miền Bắc thủ đô Hà Nội quê hương của tớ có khí hậu chia thành bốn mùa Xuân- Hạ- Thu- Đông.
Mùa xuân cỏ cây hoa lá đều xanh tươi, những bông hoa thi nhau khoe sắc, mọi thứ vạn vật đều đâm chồi nảy lộc, bởi trong mùa xuân mùa của tình yêu và tuổi trẻ nên cây cối và con người đều muốn được vươn mình tỏa hương dâng lên cho đời.
Mùa xuân là mùa của những lễ hội truyền thống của quê hương tớ. Việt Nam của tớ có rất nhiều lễ hội dân hương, cầu cho mưa thuận gió hòa, cuộc sống bình yên ở khắp nơi trên đất nước khi mùa xuân tới như lễ hội làng Gióng, hội Lim, hội Chùa Hương…
Mùa hè là mùa mà khách du lịch khắp nơi trên thế giới đến với quê hương tớ để du lịch biển, bởi Việt Nam chúng tớ có nhiều bãi biển vô cùng đẹp như Phú Quốc, Nha Trang, Đà Nẵng, Vịnh Hạ Long….những nơi đó chúng tớ đều có những bãi biển vô cùng đẹp.

Viết thư cho người bạn ở nước ngoài giới thiệu về đất nước Việt Nam
Còn gì thú vị hơn là trong mùa hè nắng nóng bạn được tắm mình với màu xanh bao la của biển cả, và ăn hải sản vô cùng tươi ngon. Nếu bạn đến Việt Nam tớ tình nguyện là hướng dẫn viên du lịch miễn phí cho bạn. Tớ sẽ đưa bạn đi khắp nơi trên mọi miền tổ quốc của chúng tớ.
Việt Nam quê hương thân yêu của tớ có rất nhiều nơi vô cùng đáng đi, đáng chiêm ngưỡng trải nghiệm, nếu bạn có dịp ghé thăm dù chỉ một lần tớ tin bạn sẽ không bao giờ hối hận vì đã tới đây.
Con người quê hương tớ vô cùng hiền lành chất phác, lại hiếu khách, người quê hương tớ sáng tạo ra nhiều món ăn ẩm thực vô cùng hấp dẫn nếu bạn chưa một lần được nếm trải thì quả là đáng tiếc biết bao. Vì vậy bạn hãy sắp xếp lịch và một lần ghé tới Việt Nam quê tớ nhé.
Tớ còn rất nhiều điều muốn nói với bạn, nhưng đã tới giờ tớ chuẩn bị đi học rồi. Nên tớ xin dừng bút tại đây. Rất mong nhận được thư hồi âm của bạn và được gặp bạn tại quê hương Việt Nam xinh đẹp của tớ một ngày gần nhất. Cuối thư tớ chúc bạn mạnh khỏe, học giỏi gặp nhiều may mắn trong cuộc sống
Bạn mới của cậu!
Nguyễn Ánh Nhật
tui hốt k cho
Bạn An-na thân mếm!
Chắc bạn rất ngạc nhiên khi nhận được bức thư này vì bạn chưa biết mình một người Việt Nam. nhưng mình lại biết bạn qua xem chương trình truyền hình về nước Nga. Chính vì thế mà mình muốn viết thư làm quen với bạn.
Mình tự giới thiệu nhé: Miinh tên là Nguyễn Trần Phương Nhi, học lớp 3A trường Tiểu học vạn Thắng 2 ở Vạn Ninh –Khánh Hòa, nước Việt Nam. Mình viết thư này để mong bạn cho mình biết về bạn: bạn năm học lớp mấy? Học giỏi môn nào? Thích chơi môn gì? Gia đình bạn ra sao?… Mình còn muốn biết thêm về đất nước,về cuộc sống của người dân Nga … Được như thế, mình và bạn trên thế giới sẽ được cùng chung sống hạnh phúc trong ngôi nhà chung: trái đất này là của chúng mình …
Chúc bạn luôn học giỏi và tràn đầy sức khỏe.nhớ viết thư cho mình nhé!
Người bạn Việt Nam
Phạm Đức Lâm
Trong gia đình em, bố và em rất yêu thích động vật. Đặc biệt là bố em, bố rất thích chăm sóc và nuôi những con vật nhỏ xinh. Em còn nhớ, cách đây 2 năm, sau chuyến đi công tác dài ngày, bố em đã mang về một chú chó con màu đen tuyền còn bé rất đẹp. Từ ngày ấy, chú chó trở thành người bạn thân thiết với gia đình em đến tận bây giờ.
Ngày hôm ấy, em vẫn còn nhớ em là người xung phong đòi đặt tên cho nó. Bất kỳ cái tên nào của bố hay mẹ đều bị em gạt đi và đòi đặt bằng cái tên của mình nghĩ. Bố mẹ em khi ấy cũng chỉ cười rồi đồng ý. Từ đó, chú chó nhỏ có tên là Cún – một cái tên vô cùng dễ thương.
Cún khoác lên mình một bộ lông màu đen tuyền, óng mượt và rất dày. Em rất thích xoa đầu và vuốt ve bộ lông mềm mượt ấy mỗi khi chơi đùa cùng Cún. Mỗi lần đến mùa rụng lông, ba mẹ em đều dành thời gian để cùng nhau tắm cho nó. Bố em nói làm vậy không chỉ là làm sạch bộ lông mà còn tránh để bị đám rận làm tổ trên người nó nữa. Mỗi lần tắm, Cún đều rất ngoan ngoãn hưởng thụ chứ chẳng hề bỏ chạy như con chó hàng xóm đâu.
Cún nhà em có một đôi mắt sáng có hai cái đốm trắng xinh xinh ở bên trên. Bà nội em mỗi lần lên chơi, nhìn thấy nó lại khen là Cún có mắt khôn, giữ nhà được. Mỗi lần như vậy, Cún lại nhảy lên rồi chạy vài vòng quanh sân như đang bày tỏ niềm vui vì được khen của mình vậy. Đúng như lời bà nói, Cún trông nhà giỏi lắm. Chỉ cần thấy người lạ tới gần cổng là nó kêu lên liên tục. Nhưng nếu là khách của bố hay mẹ thì lại ngoan ngoãn nằm im trong căn nhà nhỏ của mình.
Không chỉ vậy, Cún chạy nhanh và khỏe lắm. Đôi chân trông ngắn thế mà nhanh lắm. Mới về vài ngày thôi mà nó đã sớm quen thân với mấy con chó hàng xóm. Mỗi lần cuộc thi chạy của chúng diễn ra, Cún đều là người chạy nhanh nhất, bỏ xa những con chó còn lại.
Mỗi lần em đi học về, đứng từ xa đã thấy Cún đứng chờ ở ngoài cồng rồi. Chỉ cần nghe thấy tiếng em gọi thôi là ngay lập tức nó vẫy đuôi mừng rối rít rồi. Cún rất thích được em vuốt ve và nựng má. Mỗi lần như vậy, nó lại lim dim mắt nằm ngoan ngoãn, cái đuôi vểnh lên vẫy rối rít.
Mỗi lần đến giờ ăn cơm, mẹ chỉ cần gọi tên là nó ngoe nguẩy cái đuôi, chạy thật nhanh đến bên bát cơm mẹ mang đến như kiểu ai đó sẽ giành mất khẩu phần của nó vậy. Nó ăn rất ngoan, rất khéo không để rơi bất cứ một hạt cơm nào ra ngoài đất. Vì thế mà mẹ rất thích cho nó ăn bởi không cần phải quét dọn cơm thừa.
Em rất yêu quý Cún. Nhờ có Cún mà nhà em luôn an tâm không lo bị trộm cắp. Em mỗi ngày sẽ chăm sóc nó cẩn thận để nó khỏe mạnh và chóng lớn.
Sau đây là một vài cách để phòng chống vius corona:
1.Luôn luôn rửa tay bằng xà phòng mỗi ngày.
2.Mặc đủ ấm.
3.Không tụ tập ở các nơi đông người.
........
Mình chỉ biết 1 vài cách này thui,nếu bạn mún biết thêm thì lên mạng mà tìm nhé có nhiều cách để phòng lắm!
Nhớ từ sau ko dăng linh tinh nha.
~Chúc bạn sức khỏe tốt~
Tôi sống trong một thành phố lớn, và nhà của tôi không quá lớn bởi vì chỉ có những người giàu có mới có khả năng sống trong một căn nhà rộng rãi. Mỗi phòng trong nhà đều chỉ vừa đủ cho hoạt động của chúng tôi, vì thế nên chúng tôi không có nhiều diện tích cho căn phòng khách. Tuy nhiên, chúng tôi cố gắng để trang trí nó bởi vì đó là nơi cho cả gia đình tụ họp sau một ngày dài ở bên ngoài. Chúng tôi trải một tấm thảm dày trên mặt sàn, nó vừa giúp trang trí vừa bảo vệ sàn nhà khỏi những vết xước. Để tiết kiệm một ít diện tích, chúng tôi để TV và cặp loa lên tường. Máy chơi trò chơi, đầu đĩa và những thiết bị điện tử khác được để trong một chiếc tủ nhỏ đặt ở góc phòng, và chúng tôi chỉ lấy chúng ra khi nào chúng tôi muốn chơi gì đó. Ở giữa phòng là một chiếc bàn thuỷ tinh, chúng tôi để trên mặt bàn một bình nước lọc và một vài chiếc ly để mọi người có thể uống nước nhanh chóng trước khi rời khỏi hay khi vừa về đến nhà. Phía sau chiếc bàn là một bộ ghế sô pha lớn màu trắng, và nó có thể được xem là thứ lớn nhất trong phòng khách. Mẹ tôi thích những tông màu nhạt, vậy nên tường nhà được sơn màu kem, và nó đi rất hài hoà với bộ sô pha. Chúng tôi không có cái cửa sổ nào ở đó, vậy nên chúng tôi đã lắp máy điều hoà nhiệt độ để giữ không khí mát mẻ. Chúng tôi cũng treo một vài bức tranh phong cảnh cũng như tranh vẽ trên tường để làm căn phòng trông sống động hơn. Trong góc phòng cũng có một chậu cây cảnh nhỏ để chúng tôi có thể có được một chút không khí trong lành từ nó. Mỗi buổi tối, chúng tôi sẽ tụ họp lại để xem TV hoặc hát karaoke; và đó là khoảng thời gian yêu thích nhất của tôi trong ngày. Mặc dù phòng khách không quá lớn, gia đình chúng tôi luôn có những khoảng thời gian tốt đẹp ở đó.
I. DÀN Ý
1. Mở bài:
- Giới thiệu địa điểm ngôi nhà.
- Giới thiệu những đặc điểm dễ nhận biết nhất của ngôi nhà (gắn với bối cảnh xung quanh).
2. Thân bài:
* Miêu tả đặc điểm của ngôi nhà:
- Nhà lớn hay nhỏ? Cũ hay mới? Được làm bằng gì? (Xây kiên cố hay bằng gỗ, bằng tre? )
- Hình dáng của nó? (Chữ nhật, hình hộp, hình chữ L hay chữ T... ). Nhà trệt hay nhà lầu?
- Cổng vào nhà, cửa lớn, cửa sổ được làm bằng gì?
- Mái nhà lợp ngói hay tôn? Màu vôi trần, tường? Nền nhà?...
- Các phòng trong nhà: có mấy phòng? Cách bài trí trong từng phòng ra sao? Ngôi nhà gắn bó với sinh hoạt của gia đình và bản thân em như thế nào?
3. Kết bài:
- Nêu tình cảm của em đối với ngôi nhà ấy.
sorry mik nhầm
Cái giường được bố kê ở góc phòng ngay gần cửa ra vào. Bố em nói kê ở đó cho em tiện trong việc mỗi sáng thức dậy là có thể ra khỏi phòng nhanh. Không chỉ vậy, đó còn là biện pháp giúp em có thể chạy nhanh xuống nhà làm công tác vệ sinh cá nhân mỗi lần ngủ quên mà dậy muộn nữa.
Phía tay trái ngay cạnh đầu giường mà một cái tủ gỗ nhỏ có hai ngăn kéo. Một ngăn kéo bên trong là những cuốn truyện cổ tích của em. Một ngăn kéo để những loại thuốc đơn giản cần thiết đề phòng khi em cần dùng đến. Vì cái tr khá nhỏ, chỉ có chiều cao bằng phần giường em nằm nên em đã để ở đó một cái đèn ngủ màu vàng được trang trí bởi hình những bông hoa ngộ nghĩnh đáng yêu cùng chiếc đồng hồ báo thức.
Đối diện phía tay phải của giường chính là bàn học của em. Bàn học có đi kèm cùng một cái giá sách. Trên giá sách, em để những cuốn sách, những quyển vở đi học. Tất cả đều được sắp xếp rất gọn gàng, được phân loại cẩn thận, loại sách nào ra loại sách ấy. Nên em có thể tìm sách rất dễ dàng và nhanh chóng. Trên bàn là đèn học của em. Ở cạnh công tắc là một câu danh ngôn của một danh nhân nổi tiếng thế giới khuyên nhủ con người ta phải cố gắng học tập. Mỗi lần nản chí hay gặp một bài toán khó không tìm ra cách giải, chỉ cần nhìn thấy câu nói ấy là em lại như được nạp đầy năng lượng và tập trung làm bài. Và chỉ trong chốc lát là em đã tìm ra được cách giải rồi đấy!
Phía góc phòng là tủ quần áo của em. Chiếc tủ không lớn lắm, chỉ cao hơn em một cái đầu mà thôi. Mẹ em nói khi nào em lớn hơn thì sẽ đổi cho em cái tủ mới vừa tầm em. Cái tủ có hình công chúa Lọ Lem rất xinh đẹp. Nàng mặc một bộ váy màu xanh lấp lánh, mái tóc vàng nổi bật cùng nụ cười hạnh phúc trên môi. Nàng đang khiêu vũ cùng chàng hoàng tử, trong ánh mắt của nàng tràn ngập niềm vui và hạnh phúc. Bên trong tủ được chia làm 4 ngăn. Một ngăn lớn nhất để em treo quần áo đi học và quần áo đi chơi. Một ngăn nhỏ hơn để quần áo ở nhà luôn được em và mẹ gấp gọn gàng cẩn thận. Hai ngăn còn lại, một ngăn để những đồ nhỏ cá nhân như tất, găng tay, khẩu trang…; một ngăn để một hộp kim chỉ phòng khi quần áo bị rách, em sẽ mang ra để mẹ khâu cho em.
Căn phòng của em đơn giản mà rất đẹp. Nó chứa đựng tình yêu thương của ba mẹ dành cho em, đong đầy cả những ước mơ và cố gắng của em nữa. Mỗi tuần em đều dọn căn phòng cẩn thận sao cho sạch sẽ. Em rất yêu căn phòng của mình!
Khi xây nhà, ba dành cho em một căn phòng nhỏ xinh trên tầng hai. Phòng chỉ rộng khoảng 15m2 nhưng cũng đủ để trở thành thế giới riêng của em.
Bước qua cánh cửa gỗ được đánh vecni nâu bóng là một căn phòng được sắp xếp gọn gàng, sạch sẽ. Phía bên trái là một chiếc giường đơn trải ga màu hồng rất dễ thương. Nằm trên đó em thấy rất thoải mái và thích thú vì có thể nhìn ngắm bức tranh thiên nhiên được vẽ trên tường. Bên cạnh giường là một cái giá gỗ to có rất nhiều ngăn nhỏ. Ở những ngăn trên cùng em đặt nào sách, nào vở, cả hộp màu nước và bộ bút chì bố mới mua cho nhân dịp sinh nhật. Còn ngăn dưới là ngôi nhà của những anh chàng truyện tranh. Trong cùng là truyện Đô-rê-mon, ở giữa là truyện nhóc Ma-rư-cô phía ngoài là truyện cổ tích An-đéc-xen. Tất cả đều được sắp xếp ngăn nắp. Phía bên phải của gian phòng, ba kê cho em một chiếc tủ ngang sơn màu xanh nhạt với các đường viền màu vàng trông rất bắt mắt. Hai bên tủ là các ngăn rộng đủ cho em đựng những bộ quần áo mặc đi học và mặc ở nhà. Ngăn giữa có một lớp cửa kính trong suốt. Trong đó là bộ sưu tập gấu nhồi bông, búp bê và rất nhiều chiếc tẩy xinh xắn đủ mọi hình dáng, kích cỡ. Chúng là niềm tự hào của em với bạn bè đến thăm. Gần cửa sổ, ba kê cho em một bộ bàn ghế bằng nhựa tổng hợp màu xanh lục. Bên trên mặt bàn là một cây đèn nê - ông nhỏ, bệ đèn có chiếc giá cắm bút bằng nhựa màu hồng nhạt. Còn chiếc ghế thì có lưng tựa nên em ngồi thật thoải mái. Buổi sáng, nắng sớm luồn qua khe cửa, rọi lên bàn những vệt sáng lung linh. Cùng với những chị gió tinh nghịch, chúng như nhảy múa theo nhịp bút viết lên những trang vở còn thơm mùi giấy mới.
Căn phòng là thế giới đầy thú vị của em.
Thêm một tuổi mới, năm nay em đã lên lớp 5, đến tuổi có thể bắt đầu làm quen với việc tự lập. Điều đó bắt đầu từ việc bố để cho em một căn phòng riêng để học và ngủ.
Căn phòng nho nhỏ chỉ tầm mấy chục mét vuông, nhưng là một không gian riêng tư của em. Tường căn phòng màu xanh da trời, đúng màu yêu thích của em, trên tường có những hình dán doraemon rất ngộ nghĩnh, màu tường xinh đẹp ấy chính là một tay bố và em sơn chủ nhật tuần trước. Căn phòng nhỏ này cũng được bố mẹ sắm cho đủ thứ, nào tủ quần áo, nào giường, nao bàn học,.. và đặc biệt tất cả đều màu xanh da trời. Chiếc tủ quần áo đặt ở góc nhà như một người trụ cột gia đình. Bên cạnh là chiếc giường với những đường ca rô rất bắt mắt. Đối diện nó là chiếc bàn học mới toanh với rất nhiều ngăn để em có thể sắp xếp sách vở và truyện. Bố còn ưu tiên lắp thêm cho em một chiếc điều hòa nhỏ Panasonic để khi học bài trong những ngày hè nóng nực em không còn thấy khó chịu nữa, có thể thoải mái làm bài. Cửa sổ phòng em hướng ra phía ngoài đường, có lẽ vì thế phòng rất nhiều ánh sáng, khi học bài ít cần bật đèn để tiết kiệm điện và bảo vệ môi trường. Em có đặt trang trí trên ô cửa sổ những cây xương rồng tí hon, vừa để không gian xanh hơn, đẹp hơn lại góp một phần nhỏ bé vào việc bảo vệ môi trường. Thời gian rảnh, em thường ngồi trước cửa sổ đọc sách và nghe nhạc, cảm giác đưa tâm hồn theo những cơn gió, bồng bềnh trên những trang sách nhiều màu sắc thật thú vị.
Em rất yêu quý căn phòng nhỏ của em, không chỉ giúp em có những giờ học hiệu quả, thoải mái, giúp em có những giấc ngủ ngon, nó còn như một không gian riêng giúp em thoải mái và có những kỉ niệm, tâm trạng, cảm xúc riêng của bản thân mình.
Mới có mấy năm trôi qua mà bây giờ em đã lên lớp 4 rồi, từ khi em có căn phòng ngủ của em thì em sẽ không bao giờ quên được những kỉ niệm của em trong căn phòng này. Căn phòng của em cũng không quá lớn và cũng chỉ bỏ một chút đồ đạc mà em thường dùng hằng ngày. Đầu tiên đi vào phòng của em là đã thấy chiếc bàn học nhỏ nhỏ xinh xinh để em học, kế bên đó là chiếc kệ để sách, truyện tranh mà em thường đọc,có trang trí cả những món đồ lưu niệm của em. Bên trái bàn học là một rổ đồ chơi nhỏ để em giải trí sau một thời gian học tập. Nhìn sang phải một chút nữa là có chiếc giường ngủ nhỏ của em được kê sát bên vách tường màu trắng bên trên tường còn được treo một cái đèn ngủ để tối em ngủ không sợ ma cho lắm thế nên bố mẹ em mới lắp vào. Kế bên phải giường ngủ là chiếc tủ gỗ đựng quần áo của em mặc hằng ngày. Còn bên trái giường ngủ nhìn xích qua một tí là khung cửa sổ cũng khá rộng và trong suốt nên em có thể ngắm cảnh từ trên lầu tám xuống dưới hồ nước trong veo ở chung cư của em, cạnh đó có hai cái rèm màu xanh nước biển đậm được buộc hai bên cửa sổ. Ở bên trên cái cửa ra vào thì có lắp cái máy lạnh màu trắng. Ở trên bàn học là những bức ảnh kỉ niệm của em được treo ở trên tường, nhìn lên một chút nữa là thấy một cái bóng đèn sáng chói để toả sáng ở căn phòng của em. Ở cạnh cái rổ đồ chơi là một cái quạt điện cao bằng em nhưng nó lại rất mát. Căn phòng của em chỉ như vậy thôi nhưng nó là người bạn chăm sóc em từ khi sáu tuổi đến tận bây giờ. Em rất yêu căn phòng của em vì nó là một người bạn rất tốt đối với em.
bài của mình đến đây là hết, mong các bạn k cho mình
Đối với em , gia đình là 1 nơi rất hạnh phúc và đầm ấm. Nhà em tuy không có điều kiện nhưng em cảm thấy rất vui và đầm ấm. Gia đình em có 4 thành viên , gồm có : bố , mẹ , em và An. Bố em tên là Trần Ngọc Sơn , năm nay bố 36 tuổi. Dáng người bố cao , khuôn mặt vuông hình chữ điền , bố có đôi mắt đen láy luôn nhìn em bằng ánh mắt trìu mến. Bổ rất vui tính và hiền hậu, tối ngày bố đều đi làm để nuôi cả gia đình em , em cảm thấy rất xót xa và vui khi có 1 người bố như vậy, tối bố về mệt thì em chăm sóc bố em cảm thấy rất vui. Mẹ em tên là Trần Thị Thảo , năm nay mẹ 36 tuổi. Dáng người mẹ dong dỏng cao , khuôn mặt mẹ hình trái xoan với nước da trắng hồng , đôi mắt mẹ đen láy luôn nhìn em bằng ánh mắt yêu thương và hiền hậu , mẹ có đôi môi đỏ hồng trông rất đẹp , mẹ có mái tóc óng mượt được buộc gọn gàng ra đằng sau. Mẹ đi làm về thì làm việc nhà... em thấy thương mẹ nên ra giúp mẹ 1 tay.Dù mẹ rất bận nhưng mẹ vẫn giành thời gian với em như dạy em học bài...... Em của em tên là Trần Ngọc Bảo An, năm nay em 4 tuổi. Em nhỏ nhắn rất xinh, khuôn mặt An tròn trịa , An có nước da trắng hồng và mũm mĩm trông rất đáng yêu , đôi môi em đỏ hồng với đôi mắt đen láy. Tuy em có 4 tuổi nhưng em rất ngoan và đã biết làm việc nhẹ nhàng phù hợp , em đã biết quận chiếu , lấy cốc , làm đá...... Gia đình em rất hạnh phúc và có 1 điều rằng gia đình em ai cũng họ Trần , điều đó gia đình em lại thấy ấm áp hơn. Em rất yêu quý gia đình của em. Em hứa sẽ chăm ngoan học giỏi để bố mẹ vui lòng về em và cũng là để cho em của em noi gương theo em.
Đó là theo cảm nghĩ của mik nhé. HT
Căn phòng của mỗi người là một “khoảng trời riêng”, là một “vương quốc bí mật” mà không phải ai cũng có thể bước vào hay tìm ra. Em cũng vậy, căn phòng của em đã gắn liền với tuổi thơ em, cùng với bao kỉ niệm khó quên.
Căn phòng của em nằm trên tầng hai của ngôi nhà nhỏ xinh, là căn phòng đầu tiên khi bước hết những bậc cầu thang. Căn phòng của em không rộng rãi như phòng làm việc của bố, cũng không trang hoàng lộng lẫy như phòng khách. Nó là “vương quốc bí mật” của em, và em chính là nữ hoàng của vương quốc ấy. Căn phòng nhỏ được khoác lên mình một chiếc áo màu kem sữa. Chiếc áo ấy được tô điểm bởi những miếng giấy dán tường hình hoa cỏ, khiến cho căn phòng như được thêm ánh sáng, giống như ta đang ở trong một khu vườn thực sự vậy.
Căn phòng được lát gỗ chứ không phải là gạch như nhiều phòng khác trong nhà. Chính vì vậy mà mùa hè sàn nhà rất mát, mùa đông lại ấm áp vô cùng. Em rất thích sự thoáng đãng cùng ánh sáng mặt trời nên trong căn phòng nhỏ của em có một cái cửa sổ lớn cùng ban công rộng. Mở cửa sổ ra là em có thể dễ dàng nhìn thấy đường phố lúc nào cũng đông vui nhộn nhịp, những ngôi nhà san sát, những hàng cây xanh mát. Còn đứng từ ban công rộng lớn, cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy khu vườn luôn tràn ngập sắc hoa rực rỡ.
Phòng em không có quá nhiều đồ, chỉ có một cái giường cùng chăn gối được gấp gọn gàng đặt ở góc phòng, một chiếc bàn học bên cạnh cửa sổ, một tủ kính nhỏ để bày những món quà đánh dấu những chuyến đi, một tủ quần áo và cuối cùng là một giá sách – có lẽ là thứ chiếm diện tích nhiều nhất. Em vốn rất thích đọc sách nên giá sách của em luôn đầy những cuốn sách với rất nhiều thể loại: truyện tranh, sách tham khảo, báo… Cuối mỗi tuần em đều thay đổi vị trí của mỗi cuốn sách để giá sách nhỏ này của em được thay đổi một chút.
Không chỉ vậy khi em có phòng riêng, bố đã cùng em gắn lên trần nhà những ngôi sao dạ quang thật đẹp. Mỗi khi đèn được tắt hết, trong màn đêm, ánh sáng từ những ông sao dạ quang ấy như những đốm sáng nhỏ li ti phần nào chiếu sáng cho căn phòng. Mỗi đêm như vậy, em lại có cảm giác phía bên trên không còn là trần nhà nữa mà là một bầu trời với hàng ngàn vì tinh tú khác nhau. Những lúc có chuyện không vui, em sẽ đóng cửa “vương quốc bí mật” của mình lại và lắng nghe những bài hát với giai điệu dễ thương để tâm trạng mình khá hơn. Em rất thích căn phòng của mình, bởi vậy em luôn giữ cho phòng sạch sẽ, mỗi cuối tuần em lại cùng mẹ dọn dẹp cho căn phòng và ngôi nhà nhỏ thêm sạch sẽ.
Em rất yêu căn phòng nhỏ của em. Nó là người bạn thân nhất của em, là nơi em chia sẻ những niềm vui nỗi buồn của tuổi thơ tươi đẹp. Căn phòng sẽ luôn cùng em trải qua những ngày tháng vui vẻ tiếp theo trong cuộc đời mình.
k đi rồi tả
k mik nha
Căn phòng của mỗi người là một “khoảng trời riêng”, là một “vương quốc bí mật” mà không phải ai cũng có thể bước vào hay tìm ra. Em cũng vậy, căn phòng của em đã gắn liền với tuổi thơ em, cùng với bao kỉ niệm khó quên.
Căn phòng của em nằm trên tầng hai của ngôi nhà nhỏ xinh, là căn phòng đầu tiên khi bước hết những bậc cầu thang. Căn phòng của em không rộng rãi như phòng làm việc của bố, cũng không trang hoàng lộng lẫy như phòng khách. Nó là “vương quốc bí mật” của em, và em chính là nữ hoàng của vương quốc ấy. Căn phòng nhỏ được khoác lên mình một chiếc áo màu kem sữa. Chiếc áo ấy được tô điểm bởi những miếng giấy dán tường hình hoa cỏ, khiến cho căn phòng như được thêm ánh sáng, giống như ta đang ở trong một khu vườn thực sự vậy.
Căn phòng được lát gỗ chứ không phải là gạch như nhiều phòng khác trong nhà. Chính vì vậy mà mùa hè sàn nhà rất mát, mùa đông lại ấm áp vô cùng. Em rất thích sự thoáng đãng cùng ánh sáng mặt trời nên trong căn phòng nhỏ của em có một cái cửa sổ lớn cùng ban công rộng. Mở cửa sổ ra là em có thể dễ dàng nhìn thấy đường phố lúc nào cũng đông vui nhộn nhịp, những ngôi nhà san sát, những hàng cây xanh mát. Còn đứng từ ban công rộng lớn, cúi đầu xuống là có thể nhìn thấy khu vườn luôn tràn ngập sắc hoa rực rỡ.
Phòng em không có quá nhiều đồ, chỉ có một cái giường cùng chăn gối được gấp gọn gàng đặt ở góc phòng, một chiếc bàn học bên cạnh cửa sổ, một tủ kính nhỏ để bày những món quà đánh dấu những chuyến đi, một tủ quần áo và cuối cùng là một giá sách – có lẽ là thứ chiếm diện tích nhiều nhất. Em vốn rất thích đọc sách nên giá sách của em luôn đầy những cuốn sách với rất nhiều thể loại: truyện tranh, sách tham khảo, báo… Cuối mỗi tuần em đều thay đổi vị trí của mỗi cuốn sách để giá sách nhỏ này của em được thay đổi một chút.
Không chỉ vậy khi em có phòng riêng, bố đã cùng em gắn lên trần nhà những ngôi sao dạ quang thật đẹp. Mỗi khi đèn được tắt hết, trong màn đêm, ánh sáng từ những ông sao dạ quang ấy như những đốm sáng nhỏ li ti phần nào chiếu sáng cho căn phòng. Mỗi đêm như vậy, em lại có cảm giác phía bên trên không còn là trần nhà nữa mà là một bầu trời với hàng ngàn vì tinh tú khác nhau. Những lúc có chuyện không vui, em sẽ đóng cửa “vương quốc bí mật” của mình lại và lắng nghe những bài hát với giai điệu dễ thương để tâm trạng mình khá hơn. Em rất thích căn phòng của mình, bởi vậy em luôn giữ cho phòng sạch sẽ, mỗi cuối tuần em lại cùng mẹ dọn dẹp cho căn phòng và ngôi nhà nhỏ thêm sạch sẽ.
Em rất yêu căn phòng nhỏ của em. Nó là người bạn thân nhất của em, là nơi em chia sẻ những niềm vui nỗi buồn của tuổi thơ tươi đẹp. Căn phòng sẽ luôn cùng em trải qua những ngày tháng vui vẻ tiếp theo trong cuộc đời mình.