Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Dàn ý
1. Mở bài: giới thiệu về người bạn thân của em.
2. Thân bài: kể về một người bạn thân của em.
a. Kể về ngoại hình người bạn thân của em
- Minh có thân hình gầy gò
- Vầng trán bạn cao và rộng
- Cặp kính tròn xoe khiến mọi người khó nhầm lẫn về học lực của Minh.
b. Kể tính tình của người bạn thân của em
- Minh rất hiền hòa
- Minh luôn thân thiện với mọi người
- Minh luôn giúp đỡ mọi người
- Minh được mọi người yêu mến
- Minh rất chăm chỉ và siêng năng
c. Kể về hoạt động của người bạn thân của em
- Bạn ấy luôn luôn giúp em làm bài tập về nhà
- Minh rất yêu thương mọi người và giúp đỡ tất cả mọi người
3. Kết bài: nêu cảm nghĩ của em về người bạn thân.
Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/ke-ve-mot-nguoi-ban-than-c33a1933.html#ixzz78aYLssc2
Mỗi người ai cũng có những người bạn bè thân thiết của riêng mình. Đó có thể là người hợp với bạn về sở thích đối với các môn học, các môn thể thao hay đặc biệt hơn đó là người thường xuyên chia sẻ với bạn những buồn vui trong cuộc sống. Riêng với tôi, bạn thân với tôi là một người tôi yêu mến và khâm phục, bạn là người đã giúp đỡ tôi rất nhiều trong học tập. Bạn là Minh.
Có cái tên của con trai nhưng thực là Minh lại là một cô gái gầy gò và có vẻ yếu ớt nữa. Vầng trán bạn cao và rộng làm lộ rõ sự thông minh. Đặc biệt, cặp kính tròn xoe khiến mọi người khó nhầm lẫn về học lực của Minh. Bạn học giỏi đều các môn, đặc biệt là môn Văn và môn Anh. Các thầy cô giáo và các bạn trong lớp rất yêu quý Minh. Bạn chẳng những học giỏi mà còn là lớp phó học tập gương mẫu và hay giúp đỡ bạn bè nữa.
Còn tôi, khi mới vào lớp, tôi tiếp thu rất chậm và có phần nhút nhát. Những bài kiểm tra đầu kì, tôi được điểm rất thấp. Thấy vậy, cô giáo chủ nhiệm liền họp các bạn cán bộ lớp và hỏi xem có ai có thể giúp đỡ tôi không. Thật bất ngờ, Minh đã giơ tay nhận lời.
Từ khi nhận “trọng trách” ấy, Minh thường xuyên quan tâm, nhắc nhở tôi chép bài và làm bài đầy đủ. Nhưng tính tôi nhút nhát cộng với sự xấu hổ khiến tôi thường né tránh sự giúp đỡ của Minh. Thậm chí, có lần tôi còn nói với Minh với giọng đầy bực bội:
- Bạn đừng làm phiền tôi nữa! Bạn đừng nghĩ bạn học giỏi thì có thể muốn làm gì cũng được.
Những tưởng Minh sẽ tự ái, bỏ ngay công việc ấy nhưng không ngờ bạn vẫn quan tâm đến tôi. Tôi vẫn sẽ có thái độ như thế với Minh nếu không có một ngày...
Hôm ấy, lớp tôi có bài kiểm tra 45 phút. Suốt một tuần, tôi đã cố gắng ôn tập rất kĩ vì vừa muốn thay đổi điểm số vừa muốn chứng tỏ mình không cần ai giúp đỡ. Nhưng đến khi làm bài, tôi vẫn không thể làm tốt được. Ngày cô giáo trả hài, nhận điểm 5 trên tay tôi bật khóc vì nghĩ rằng mình sẽ chẳng bao giờ học khá lên được. Tôi đã cố gắng rất nhiều rồi cơ mà? Tôi đang thút thít khóc thì Minh nhẹ nhàng đến bên và nói:
- Bạn đừng buồn. Mình biết bạn đã cố gắng rất nhiều nhưng có thể là do bạn chưa có phương pháp học đó thôi. Bạn cho phép mình học cùng bạn nhé? Chỉ một buổi thôi, sau đó nếu bạn không thích thì chúng mình không học cùng nhau nữa?
Tôi lưỡng lự một chút rồi đồng ý. Không ngờ, học cùng Minh tôi thấy rất thú vị. Minh nói nhiều điều về cách học mà tôi chưa hề biết. Nhờ những cách học ấy mà tôi học thuộc nhanh hơn, hiểu bài hơn. Những buổi sau tôi lại tiếp tục học cùng Minh, chia sẻ với Minh rất nhiều chuyện. Và đặc biệt, điểm kiểm tra của tôi cũng tiến bộ hơn hẳn.
Minh thực sự là một tấm gương tốt cả về học tập và tinh thần giúp đỡ bạn bè. Tôi tự hứa với mình phải học tập thật tốt để không phụ công Minh đã giúp đỡ.
Xem thêm tại: https://loigiaihay.com/ke-ve-mot-nguoi-ban-than-c33a1933.html#ixzz78aYPzerJ
Cho mk trl lại
Mưa phùn ngày đông
Miền Bắc có bốn mùa xuân, hạ, thu, đông, mỗi mùa lại mang một đặc điểm riêng khác biệt. Những cơn mưa theo mùa cũng vì đó mà chẳng giống nhau. Nhưng nhắc đến mưa, chắc hẳn ai cũng yêu những cơn mưa xuân hơn cả.
Những hạt mưa mùa xuân mỏng tang, nhỏ xíu may mắn rơi xuống không gian. Mưa rơi lất phất, nghiêng nghiêng như muốn làm chênh vênh cả không gian ướt nhòe. Mưa xuân khác mưa hè ở điểm đó, mưa mùa hạ là mưa rào, hạt mưa lăn, ào ào thô bạo rọi thẳng xuống mặt đất.
Mưa xuân cũng khác hẳn mưa phùn gió bấc mùa đông, nó mang theo hơi ẩm cùng tiết trời ấm áp quyện trong gió chứ không phải những mũi kim châm tê tái da người. Những đợt mưa xuân rơi vội vàng nhưng không làm ướt áo của những người đang lang thang trên phố. Cũng bởi thế, mưa xuân không làm con ngõ phải đọng nước như mưa rào mùa hạ mà chỉ ẩm ướt, nhớp nháp bám dính vào gót dép.
Tôi khẽ ngửa mặt lên trời để mặc cho hạt mưa lấm tấm rơi trên mặt, buồn buồn như có hàng chục cậu bé con đang nhảy nhót trên da vậy. Mưa xuân không ào ạt, sôi nổi, nó chỉ lất phất nhưng dai dẳng từ ngày này qua ngày khác, có khi đến hàng tuần liền vẫn không thôi. Nếu mưa phùn mùa đông khiến ta có cảm giác mọi vật xung quanh đang gắng co nhỏ lại để trốn cái lạnh khắc nghiệt thì mưa xuân lại kêu gọi vạn vật lột bỏ cái vỏ thô cứng.
Trên cây, từng chồi non bắt đầu nhú ra, nõn nà mơn mởn. Ngoài đồng, dẫu vẫn đang ngày Tết nhưng các cô bác nông dân đã ra đồng để "tranh thủ" điều kì diệu mà mưa xuân mang lại. Những ruộng mạ xanh rờn, những hàng lúa đều tăm tắp cứ dần lấp kín thửa ruộng. Nhìn những hạt mưa xinh xắn kết tụ trên nhành lá, lòng người ai cũng mơ màng nghĩ đến ngày mai ruộng đồng sẽ xanh mướt màu xanh của lúa dậy thì con gái.
Chỉ riêng một điều ít ai để ý: trên mái tóc của mẹ, trên mái tóc của cha, hạt mưa xuân lấm tấm như những hạt muối tiêu gọi những sợi bạc lên màu. Mưa mùa xuân mong manh, dịu dàng mà mang trong mình sức mạnh thật kì diệu. Ta yêu mưa xuân có lẽ cũng bởi những điều đó.
Em thích những ngày mùa đông có mưa phùn lắc rắc ở ngoài khung cửa sổ. Mưa và cái lạnh của mùa đông tạo nên một nét đặc trưng riêng biết, rất thấm, rất ngấm vào con người.
Mùa đông đến, gió lùa thốc vào da, cứa vào từng thớ thịt lạnh đến tê người. Cái lạnh ấy khiến cho con người cảm thấy uể oải, chỉ muốn cuộn tròn trong chiếc chăn bông ấm áp và ngắm nhìn trời đất qua khung cửa sổ.
Những chiếc lá bàng màu vàng hôm qua còn chới với ở trên cành cây cao chót vót nhưng hôm nay vì có mưa, có gió nên lá rụng về cội, nằm im lìm trên mặt đất. Thi thoảng gió lại lùa và thốc mạnh và cửa sổ nghe buốt giá.
Mùa đông, thời tiết mưa phùn rơi lâm thâm, dường như chẳng ai muốn bước ra khỏi nhà. Chỉ muốn quây quần bên người thân, bên cạnh bếp lửa vừa nhen, có thêm ngô khoai để nướng nữa thì thật là tuyệt vời.
Khu vườn những ngày mùa đông có mưa cũng im lìm, chỉ nghe tiếng gió, tiếng xạc xào của lá cọ xát vào nhau mà thôi. Thi thoảng những hạt mưa nặng hạt đọng lại trên lá cây, rồi rơi nhẹ xuống mặt đất.
Những chú gà con nhìn mưa, nhìn giá rét căm căm không dám chui ra khỏi tâm thân của mẹ. Vừa nằm im, vừa kêu chiêm chiếp nhìn trời đất bên ngoài. Bộ lông của gà mẹ ướt sũng nước vì che chở cho đàn con.
Cảnh vật và con người những ngày mùa đông ì ạch, cứ như một chiếc kén chưa kịp mở tung ra, nằm im lìm. Bởi có lẽ mùa đông khiến cho mọi thứ trở nên như vậy, chờ khi nào ánh nắng của mùa xuân về thì mọi thứ sẽ bừng tỉnh.
Những khóm hoa cúc nở muộn cho ngày mùa đông đang ướt sũng nước mưa nhưng nó vẫn kiên cường đứng vững, chờ khi cạn mưa, nắng sẽ lên và nó lại khoe sắc trở lại. Mọi thứ cứ chầm chậm trôi, chiếc đồng hồ cũng vậy.
Dù nhiều người không thích mưa vào mùa đông nhưng em lại thích cảm giác này, cuộn tròn trong chăn, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, thấy dáng mẹ khom lưng bên bếp lửa. Hình như mẹ vừa nhen bếp…
Mẹ bảo rằng những ngày mưa vào mùa đông thường khiến cho con người ta buồn và có nhiều nỗi nhớ cứ thế len lỏi vào trong tim. Nhưng ngày này ba đi xa nhà nên căn nhà trống trải, ngoảnh đi ngoảnh lại cũng chỉ có tiếng bước chân của mẹ và hai chị em. Mùa đông cựa mình trong lòng, mùa đông khiến cả nhà nhớ ba nhiều hơn.
Giữa sân trường tôi, đứng sừng sững một cây phượng đang nở rộ những đóa hoa đỏ thắm. Tôi không biết nó được trồng từ bao giờ, chỉ biết rằng, khi tôi mới đặt chân vào trường đă thấy nó đứng đấy như một chàng hiệp sĩ hiên ngang, che chắn nắng mưa cho tụi nhỏ trường tôi.
Thân cây rất to chắc phải mấy đứa chúng tôi ôm mới xuể, phần rễ cây rất phát triển nhô cả lên mặt đất, vô tình như một cái ghế tạo thành chỗ ngồi cho học sinh ở trường. Cây phượng có rất nhiều cành, cành to, cành nhỏ thi nhau vươn cao, xa để đón lấy ánh nắng mặt trời.Lá phượng rất đặc biệt, mỗi cành có rất nhiều cành lá, trên mỗi cành lá lại có nhiều lá con. Vì lá phượng nhỏ như vậy nên cả một cây phượng không tạo thành một bóng mát, những tia nắng lọt qua kẽ lá chiếu xuống sân như những đốm sáng nhỏ trông rất đẹp. Mỗi khi hè đến, cả cây phượng chìm trong tiếng ve kêu, rất ồn ào nhưng lại vui tai, những chùm hoa phượng bắt đầu nở, rồi cả cây phượng nở hoa, che lấp những cành lá màu xanh, nhìn từ xa cây phượng đỏ rực cả một góc trời.Nếu không có tiếng ve, không có những chùm hoa phượng thì có ai biết hè đã đến từ bao giờ. Chúng tôi thường nhặt hoa phượng làm thành con bướm rồi đem nó ép vào trang vở như để cất giữ những kỉ niệm. Hoa phượng nở báo hiệu mùa hạ về, mùa thi đến, mùa chia tay thầy cô, bạn bè và mái trường yêu dấu khiến ai cũng có cảm giác xốn xang. Thế rồi hoa phượng tàn, kết thành những quả phượng dài, cong cong mà mấy bạn con trai hay nhặt để làm kiếm. Khi quả phượng rụng hết, cây phượng cũng trụi lá và đợi đến mùa xuân để mọc lên những tán lá xanh non mơn mởn.Lũ học trò chúng tôi xem phượng như người bạn tri kỉ, chia sẻ những chuyện vui buồn. Cứ mỗi buổi ra chơi, chúng tôi lại tụ nhau ngồi dưới gốc phượng để tâm tình. Có bạn mặt rạng rỡ khoe với các bạn những điểm mười đỏ chói. Có bạn mặt buồn bực vì những chuyện không vui. Còn gì thích hơn được ngồi dưới gốc phượng, tận hưởng cái cảm giác mát mẻ, dễ chịu giữa trưa hè. Nghe những tiếng ve đang râm ran rạo rực như tan biến những cái mệt mỏi, căng thẳng sau giờ học. Trong không khí nhộn nhịp, nàng phượng vẫn lặng lẽ đứng nhìn chúng tôi vui chơi, đùa giỡn, tôi chợt thấy ánh mắt phượng rộn lên. Vẫy tay trong nắng. Rồi những buổi chúng tôi nhặt những cành phượng để chơi đá gà. Lũ học trò chúng tôi tụm năm, tụm ba lại mà không biết rằng phượng cũng đang đón chờ kết quả.
Cây phượng trên sân trường là người bạn của tôi, tôi đã có rất nhiều kỉ niệm đối với loại cây này. Có lẽ sau này khi rời xa mái trường này, tôi vẫn sẽ luôn luôn nhớ đến cây phượng ở sân trường này .
[ văn này không chép mạng không văn mẫu mà là văn do cái đầu mình làm ra mình có thêm và bớt nên không được hay nha ! :< ]
*Ryeo*
Bài này là thầy mik day nha, ko có coppy trên mạng !
Hôm nay là một buổi sáng đẹp trời, em dậy sớm đi học. Rảo bước trên con đường làng quen thuộc, em ngắm nhìn cánh đồng như một tấm thảm khổng lồ.
Buổi sáng, không khí trong lành, mát mẻ, ông mặt trời còn ngáy ngủ nên ánh nắng không gay gắt mà dịu dàng. Chị gió đi chơi sớm tạc ngang qua cánh đồng mát rượi. Những gitj sương sớm còn đậu trên lá lúa long lanh như ngọc bích. lúa chín trải dài mênh mông như một tấm thảm lụa vàng. Mùa này chắc sẽ bội thu vì những bông lúa nặng trĩu hạt. Thân lúa cong xuống như lưỡi liềm, nâng niu từng hạt thóc quý. Hạt thóc nào cũng căng tròn mình trắc mẩy dính kết vào nhau tạo nên những chùm bông vàng như kén tằm. Thỉnh thoảng đâu đó trên cánh đồng vang vảng tiếng chim sơn ca, chúng sà xuống ruộng rồi lại ào bay lên hót líu lo, ca ngợi cuộc sống thanh bình. Xa xa, thấp thoáng các cô bác nông dân đã đi thu hoạch lúa, nón trắng nhấp nhô, tiếng cười nói râm ran.
Cánh đồng quê em thật đẹp và thanh bình. Ngắm nhìn cánh đồng, em thấy yêu quê hương mình quá.
Học tốt !
Bạn tham khảo nha
Hằng ngày, em đến trường bằng chiếc xe đạp cũ của mẹ cho. Tuy là xe cũ nhưng nước sơn màu xanh biển của xe vẫn còn bóng như mới. Hai vành xe và nan hoa trắng sáng, cứ loang loáng khi em đạp xe nhanh. Tay lái của xe được bọc nhựa ở chỗ cầm. Hai sợi dây thắng vòng,chéo nhau ở phía trước đính một nút thắt hình con bướm. Yên xe được thay mới nên rất êm. Xe còn có giỏ phía trước để em đựng cặp khi đi học. Xích xe quay đều kêu rè rè nhưng xe đạp rất nhẹ. Các bạn của em đều thích chiếc xe đạp này. Em rất tự hào đã tự mình đến trường bằng xe đạp, không phiền bố mẹ phải đưa đón.
k cho mk nha
Các bạn của em mỗi năm học đều mua bút mới. Riêng em, em vẫn dùng cây bút cũ từ hồi học lớp một. Theo năm tháng, cây bút máy của em có cũ đi đôi chút, nhưng ngòi bút vẫn viết rất êm và ra mực đều. Em dùng bút để ghi chép bài học, làm bài kiểm tra. Cây bút máy còn giúp em đắc lực trong việc ghi điểm thi đua của các lớp khi em trực Sao Đỏ. Bài văn nào của em cũng được cô giáo cho điểm cộng chữ viết đẹp một phần cũng nhờ vào cây bút máy. Em rất thích cây bút của em và luôn tự hào mình là người giữ gìn bút cẩn thận nhất lớp.
Năm nay em lên lớp bốn. Khi chuẩn bị vào năm học mới, mẹ mua cho em một bộ sách giáo khoa mới tinh. Trong số những quyển sách đó, em thấy nổi bật nhất là quyển sách Tiếng Việt 4 - Tập hai. Em sẽ tả lại nó đề mọi người cùng nghe.
Cuốn sách này của em có hình chữ nhật. Khổ sách có kích thước giống các quyển sách giáo khoa bình thường khác là 24 x 17 cm. Sách dày hơn một trăm bảy mươi trang. Quyển sách còn mới cứng và thơm phức mùi giấy mới. Nhìn từ ngoài vào, bìa trước của quyển sách thật đẹp và bắt mắt. Với gam màu hồng tươi chủ đạo, cách bài trí bìa của sách thực sự đã rất hấp dẫn em. Trên cùng bìa sách là hàng chữ màu đen BỘ GIÁO DỤC VÀ ĐÀO TẠO. Dưới dòng chữ là viền kẻ nhỏ màu trắng, nổi bật lên trên màu hồng là tên cuốn sách TIẾNG VIỆT 4 - TẬP Hai màu đỏ cam. Em quan sát bìa cuốn sách và thấy trên đó là hình ảnh các bạn học sinh đang đứng ngồi quanh bàn. Có lẽ đây chính là hình ảnh một lớp học thu nhỏ của chúng em, các bạn đang say sưa trao đổi trong giờ học Tiếng việt. Phía dưới cùng của trang bìa là hàng chữ NHÀ XUẤT BẢN GIÁO DỤC màu đen. Mở sách ra bên trong em thấy giấy in trắng tinh, thơm lừng. Trên nền giấy trắng, từng dòng chữ mực đen hiện ra đều đặn thẳng hàng và vô cùng đẹp đẽ. Đây là những trang kiến thức vô cùng thú vị và bổ ích chúng em sẽ được học trong thời gian tới. Bên trong quyển sách em thấy các bài học được sắp xếp theo các tuần, Có những bài tập đọc theo chủ đề thật là hay như: Thương người như thể thương thân, Măng mọc tháng, Trên đôi cánh ước mơ, Có chí thì nên, Tiếng sáo diều.... Bìa sau của sách cũng có chất liệu như ở bia trước. Nhưng bìa sau chỉ là bìa trổng và được in các thông tin cần thiết lên trên. Phía trên, bên trái có in hình một chiếc huân chương còn bên phải là hình lô-gô của ngành Giáo dục. Ở bên dưới là một ô hình màu hồng đậm, trong đó ghi tên những cuốn sách giáo khoa lớp 4, Phần giá tiền và mã vạch của cuốn sách được sắp xếp ngang nhau ở phía dưới cùng.
nhưng bạn phải tuân thủ quy định của giúp tôi giải toán
ht
Đối với mỗi chúng ta thật may mắn cho những ai đã được cắp sách đến trường. Và điều tuyệt vời hơn là được ngắm nhìn khung cảnh trường trong mọi thời điểm khác nhau. Nhưng với em, ấn tượng nhất vẫn là quang cảnh trường em trước buổi học.
Hôm nay, em dậy từ rất sớm và đi đến trường sớm hơn so với mọi ngày. Đi trên đường, em có thể thư thả lắng nghe những âm thanh đầu tiên của ngày mới mà không phải vội vã bước đến trường như mọi hôm vì sợ muộn học, lặng ngắm thiên nhiên vừa mới vươn mình thức giấc. Hôm đấy là một buổi sáng đẹp trời, bầu trời trong xanh, cao vời vợi, không khí mát mẻ. Em đến trường với tâm hồn thư giãn, hít thở bầu không khí trong lành nhất.
Nhìn từ xa, ngôi trường thân yêu thấp thoáng dưới những tán cây xanh. Những cành cây mới bừng tỉnh giấc cũng như đang đung đưa nhẹ để vẫy chào các bạn học sinh. Sân trường chỉ thấp thoáng các bạn học sinh cũng đi học sớm, chứ không đông vui nhộn nhịp như giờ ra chơi. Sân trường bỗng trở nên im ắng đến lạ thường. Một lúc sau, cũng có lớp trực tuần đến trực nhật, tiếng chổi, tiếng gọi nhau í ới cũng trở nên đông vui hơn.Lán xe học sinh lúc này cũng chỉ thưa thớt vài xe. Từng cơn gió mát thổi khắp sân trường, làm cho lá quốc kì màu đỏ tươi tung bay trong nắng sớm. Trên cành cây những chú chim ca hót líu lo để chào một ngày mới bắt đầu. Những cánh cửa màu xanh đã được mở toang để đón chúng em vào lớp.
Hôm nay mới em mới có dịp được ngắm toàn bộ khu vườn trong trường. Em đi từ từ và ngắm nhìn trọn những vẻ đẹp của nó. Những bông hoa hồng kiêu sa lộng lẫy như đang mời gọi mọi người đến thưởng thức. Trên những cánh hoa còn đọng lại những giọt sương sớm được ánh nắng chiếu vào lấp lánh kim cương trông thật đẹp mắt. Rồi những bông cúc vàng cũng nghiêng mình trước gió. Hương thơm dịu nhẹ của các loài hoa hòa quyện với nhau khiến ta cảm thấy rất thoải mái.
Lát sau, mặt trời đã như một quả cầu lửa từ từ lên cao ban phát những tia nắng ban mai xuống sân trường làm nó sáng hẳn lên. Cái nắng ấy làm cho ta cảm thấy dễ chịu chứ không chói chang, gay gắt như nắng của buổi trưa. Lúc này các bạn học sinh đã đến đông đủ. Thầy cô giáo sải bước trên sân trường, gặp học sinh của mình thì mỉm cười đầy trìu mến. Tà áo dài của các cô bay bay trong gió. Tùng…tùng…tùng, thế là giờ học lại bắt đầu, không khí bên ngoài sân trường lại trở nên tĩnh mịch. Và em phải bước vào lớp để chuẩn bị cho tiết học đầu tiên.
Được ngắm nhìn quang cảnh trường trước giờ học thật thích thú. Cũng chính mái trường này đã chắp ánh mơ ước cho bao thế hệ học sinh bay cao, bay xa hơn đến những chân trời mới
Lớp 5 mà dài quá thì mất thời gian á , nên mình chọn bài vừa đủ cho lớp 5 nhé : ~ Chúc bạn học tốt ~
Quê em là một vùng trung du, đồi núi nối đuôi nhau chạy mãi tít vào chân trời xa… Thỉnh thoảng có một vài thung lũng nhỏ hẹp chạy dài dưới hai chân đồi, tạo thành một cánh đồng nhỏ hẹp. Đó là vùng Thạch Thành quê ngoại em.
Quang cảnh buổi sáng trên cánh đồng thật đẹp phải không các em
Cánh đồng nhỏ hẹp ấy như một dải lụa xanh chạy dài từ xã Thành Minh đến tận đường quốc lộ 1A. “Dải lụa” ấy đã nuôi sống gần như nửa cái huyện vùng trung du này. Dân đông, ruộng ít. Ấy vậy mà cuộc sống ở đây không đến nỗi lam lũ, nghèo đói. Dường như quanh năm vụ nối vụ, mùa nối mùa. Hết màu xanh mơn mơn của cây lúa thời con gái đến thời vàng óng ả của mùa gặt. Hết lúa lại khoai đến ngô, sắn rau màu. Cứ thế… dải đất quí hiếm ấy luôn được nhuộm mới những sắc màu và hương thơm của cuộc sống thanh bình đang từng ngày thay da đổi thịt. Đêm đến, điện bừng sáng cả thôn quê, lũ trẻ chúng em tung tăng vui đùa dưới ánh điện, ca hát nhảy múa dưới sự hướng dẫn, tổ chức của các anh chị đoàn viên thanh niên. Đường làng, ngõ xóm được tôn tạo mở mang cho những chiếc xe hơi, xe honda từ dưới vùng đồng bằng và thị thành lên đây trao đối hàng hóa. Nhịp sống tươi vui của làng bản cứ thế diễn ra sôi động, rộn rịp không khác gì một thị trấn ở vùng xuôi.
Trước mắt em cánh đồng tuy hẹp nhưng rất trù phú và nên thơ. Vào những ngày tháng giêng, tháng hai “dải lụa” nhuộm một màu xanh ngắt. Lúa che kín cả mặt ruộng. Gió xuân từ trên các đồi cao, tuôn về thung lũng tạo nên những đợt sóng lúa đuổi nhau vội vàng, phát ra những âm thanh dịu ngọt. Đây đó, những bóng người ra thăm ruộng, lúc ẩn lúc hiện, làm cho những chú chim đi bắt sâu lúa giật mình, tung vọt lên cao. ơ dọc chân đồi, người ta xẻ ruộng thành những bậc thang đê trồng bắp cải, su hào. Những luông bắp cải tươi tốt đã bắt đầu cuộn lại, có những bắp mới cuôn được một nửa mà đã to bằng phần trên của chiếc mũ côi. Chắc khi cuộn hết, có lẽ phải đến bôn, năm kí hơn. Xuyên qua giữa cánh đồng là tỉnh lộ, nốì từ quốc lộ 1A đến thị trấn Kim Tân – trung tâm của huyện Thạch Thành, những chiếc xe bò đang chở phân ra đồng, bón thúc cho lúa, lăn đều trên mặt đường nhựa cùng với tiếng gõ lộc cộc của những bước chân đều đặn nện xuông mặt đường tạo ra một âm thanh vui nhộn giữa cánh đồng.
Bài làm
Dù đã rời xa công viên Sun World thân yêu, tưởng chừng những cơn gió bão(ý là những gì khiến mình quên) đã cuốn bay tất cả,nhưng trong tâm tư tôi, công viên đó là cả một khu vui chơi giải trí luôn được tìm đến bởi không chỉ trẻ em mà cả người lớn nữa.
Khi những đèn điện bắt đầu thắp lên những ánh sáng lung linh dát vàng, hàng chữ Sun World màu vàng óng mượt mà, cùng với những hoa sen đua nhau nở rộ, xòe ra 8 cánh hồng hào, chào đón một buổi hoàng hôn kỳ diệu. Đến cổng, ta thấy năm con rồng vàng chụm đầu, cùng nhau khiêng quả cầu trái đất.Dưới những con rồng là một bồn nước xanh mát. Chiếc cổng bằng đá uốn lượn, chào đón những du khách mới. Một điều không còn xa lạ với những người đi chơi nữa, đó là những chiếc cáp treo đỏ rực như những con chim chao lượn trên bầu trời xanh rộng để ngắm những danh lam thắm cảnh của Hạ Long thân yêu.Những hàng cây xanh như những chiếc ô xòe rộng tán lá xum xuê. Những bông hoa cúc đua nhau nở rộ, tỏa hương thơm ngào ngạt cho đường phố.
Những chú chim sẻ bay từ cành này sang cành khác,hot líu lo vang mừng. Còn những chú ếch từ ao nhảy lên, phơi mình dưới nắng ấm của buổi chiều.
Trong công viên, ai ai cũng hào hứng muốn đi vòng quanh mặt trời, xem những bộ phim kì thú còn những chú bé tinh ranh tham gia những trò chơi bổ ích của nhà bóng. Những cô bé gái thì loanh quanh luẩn quẩn qua những cửa hàng thú bông. Còn tôi, tôi thì đi cùng gia đình vào trong căn phòng có bậc thang với những tiếng đàn nghe thật êm tai. Đi đến đâu, chiếc đàn pi-a-nô càng trình diễn một bản nhạc du dương.
Khi về Hà Nội cũng là lúc mà năm học mới bắt đầu.Tôi mong rằng hè sẽ đến thật nhanh để lại được gia đình đưa đến khu vui chơi Sun World với nhiều cảm xúc.
Tả cảnh buổi sáng trên cánh đồng
Sáng sớm tinh mơ, em cùng mẹ đi thăm đồng, đường làng chưa có một dấu chân qua. Cánh đồng lúa chín như tấm thảm nhung óng ánh, chúng đã níu chân em dừng lại. Em đã nhận ra vẻ đẹp của đồng lúa đang sắp sửa vào mùa...
Cánh đồng hiện lên với tất cả nét đẹp giản dị của nó trong ánh Mặt Trời. Hàng ngàn bông lúa vàng tươi, chắc nịch, cong oằn, ngả đầu vào nhau như muốn nói một điều: Ngày mùa đến rồi đấy! Từ trong biển lá đã ngả sang màu úa ngát dậy một mùi hương ngây ngất. Mùi hương của cỏ hoa, đồng nội, mùi hương lúa mới. Trên đầu ngọn lúa, sương treo lóng lánh như kim cương. Một vài giọt sương tung tăng nhảy nhót trên kẽ lá rồi tan dần theo hơi ấm Mặt Trời. Làn gió nhẹ thoảng qua, những hoa lúa nhẹ nhàng mấp máy. Sóng lúa nhấp nhô như gợn sóng vỗ bờ.
Mặt Trời lên cao, ánh nắng óng ả lọt vào kẽ lòng đất. Từng đàn bướm là là trên ngọn lúa. Tất cả đượm một màu vàng trù phú, đầm ấm lạ lùng. Xa xa, thấp thoáng bóng người đi tháo nước, be bờ. Những dòng nước mát cháy vào những đám lúa vừa chín tới, chúng hòa vào đất, thấm vào gốc lúa,tiếp thêm sức mạnh cho cây lúa chống chọi với ánh nắng sắp sửa đổ xuống. Hơi thở của đất trời, hơi nước thơm thơm, man mác, cánh đồng lúa ửng lên một màu vàng xuộm, nắng ngả màu vàng hoe. Từng dòng người đổ ra đồng gặt hái, nón trắng nhấp nhô trên các thửa ruộng ven bờ. Tiếng nói chuyện rầm rì, tiếng gọi nhau í ới. Ai cũng rạng rỡ nụ cười trước cảnh bội mùa no ấm. Đâu đó, tiếng hót lảnh lót của con chim chiền chiện. Chúng lượn vòng trên cánh đồng rồi bay lên trên vòm trời xanh trong và cao vút.
Em yêu cánh đồng này lắm. Nơi ấy có bao bàn tay lao động của con người, họ không ngần ngại nắng mưa, vất vả. Họ luôn cấy trồng, luôn gieo hạt giống cho mùa sau.
Trên mạng là hay nhất rùi
Mình nói thật chứ bài này là của lớp 7 =( . =)
Nếu bình minh là thời khắc con người hứng khởi nhất, vạn vật tràn trề sức sống nhất thì hoàng hôn lại là lúc chúng ta dễ rung cảm, cùng với đó là thiên nhiên cũng im lìm, khác biệt. Nhưng im lìm không có nghĩa là mất đi sức sống ban sớm, mà im lìm để khép lại ngày dài. Tôi đã quan sát thật kĩ, ngắm nhìn thật kĩ khu vườn nhà mình trong buổi chiều tà và phát hiện ra vẻ đẹp độc đáo của nó.
Ngày hè, nắng chẳng bao giờ ngưng dịu. Chiều dần buông nhưng cái chói chang, nóng nực vẫn bao trùm lên vườn. Nắng chiếu xiên qua các tầng lá tạo nên hai mảng màu sáng, tối. Mảng sáng nhờ nắng chiếu, những chiếc lá xanh tươi, xanh ngọc hay xanh um đều bóng loáng, lấp lánh. Những lùm cây khuất nắng thì đã trở nên râm mát.
Phía đằng đông, mặt trời vàng rực như hòn than, lửng lơ giữa muôn đám mây ánh hồng. Chúng báo hiệu ngày sắp tàn. Ngày sắp tàn, gió vẫn miệt mài làm việc. Gió đùa vui trên vòm lá. Lá xô vào nhau ca những bản nhạc theo muôn cung bâc, vi vu, xào xạc, đôi lúc lại ào ào như giận dữ. Vườn nhà tôi trồng chủ yếu là cây có múi: bưởi, cam, chanh, quýt. Những cây bưởi đã lâu năm sai trĩu quả. Quả bưởi đã to chừng hai cái bát ăn cơm úp lại, xanh sẫm. Tôi chắc rằng mình sẽ có một đêm phá cỗ rước đèn tuyệt vời vào đêm Trung thu. Hàng cam cũng y như vậy. Bên cạnh bao chùm quả cam tròn tròn, hoa cam trắng xóa vẫn còn sót lại. Góc vườn, một cây khế cổ thụ che rợp bóng mát. Cây khế điểm muôn màu vàng, xanh xen lẫn quả, lá. Quả khế năm múi như ngôi sao vàng, lúc lỉu dưới nắng chiều. Một bên khuất nắng của cây khế đã ngả bóng tối đen lại. Ba tôi trồng hoa găng tím để làm hàng rào giữ vườn. Từng chùm hoa tim tím, li ti, thật đẹp mắt. Từng đàn chuồn chuồn, đàn bướm sà xuống đậu trên chùm hoa nhỏ. Có lẽ chúng hiểu, ngày dần khép nên chúng dạo chơi để thưởng thức nốt vẻ đẹp của khu vườn.
Ngoài đường, thanh âm chiều tà rộn rã, náo nhiệt. Chỉ có loài cây là lặng lẽ ngắm hoàng hôn buông. Hoàng hôn thật tinh tế khi nhuộm cho khu vườn một màu vàng rực của nắng. Tôi lại thấy màu vẻ thời khắc này đẹp đẽ hơn bao giờ hết.
^HT^
Lớp 7 tôi có thấy đề nào như v đou nhể
Tả cảnh đường phố vào buổi chiều
Từ những đường phố cổ nhỏ hẹp quanh khu vực Văn Miếu xuôi theo đường Cát Linh, ta gặp con đường Giảng Võ rộng thênh thang. Mỗi buổi chiều được dạo bước trên con đường này thật thú vị biết bao!
Con đường này nối trung tâm cũ với cả một vùng rộng lớn đang mở mang. Đoạn từ cuối đường Cát Linh dẫn tới khu Triển lãm Giảng Võ một bên cao, một bên thấp, ở giữa là hàng cây bóng mát lâu năm cành lá sum sê, gốc cây được xây bọc cẩn thận tỏa tán lá xanh um xuống đường phố. Chiều nay, em lên thăm ông nội ở dãy nhà D của khu nhà tập thể. Buổi chiều nên phía đường thấp đông xe cộ hơn vì dòng người tan làm đang vội vã, hối hả trở về nhà. Ngày trước, nghe ông em nói đoạn đường này rất vắng vẻ, phương tiện chủ yếu là xe đạp, vậy mà giờ đây xe máy, ô tô đi lại nườm nượp. Dòng xe cộ nối đuôi nhau đi lại bon bon, vài người vội vã phóng xe thật nhanh trên đường, một số khác thư thả, thong dong đi bộ trên vỉa hè. Thấp thoáng có bóng mấy xe xích lô thấp và rộng chở hàng và chở người chạy chậm chạp. Những khuôn mặt hồng hào, rạng rỡ, những tiếng cười, tiếng nói, tiếng động cơ, tiếng còi xe hòa trộn vào nhau tạo nên một bản nhạc âm thanh đường phố thật náo nhiệt. Đang là mùa đông nên bầu trời có chút hơi xám buồn, những đám mây nặng nề lững lờ trôi, thỉnh thoảng có cơn gió lành lạnh thổi qua khiến mấy chiếc lá còn sót lại vẫy vẫy trong gió. Dọc dãy nhà cao tầng và cả phía đối diện, các cửa hàng, cửa hiệu, quán hàng rộn ràng, tấp nập người mua kẻ bán ra vào làm cho đường phố như cũng được tiếp thêm sinh khí, tràn đầy sức sống hẳn lên. Lúc này, trời cũng đã trở nên tối hơn, đèn điện từ các quán với đủ màu sắc hòa cùng đèn xe máy tạo nên dòng chảy sáng rực cả con đường. Mấy chiếc đèn cao áp với các cột đèn cao vút đứng trầm ngâm, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh vật phía dưới.
Buổi chiều ở con đường Giảng Võ khá yên bình và tĩnh lặng. Càng dạo bước trên con đường này, em càng thêm yêu Hà Nội, yêu đất nước mình hơn. Em tự nhủ với lòng mình sẽ học tập thật tốt để mai sau xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp hơn.
Ủa ko đc chép mạng à, tui ko bt. Coi như tui ko trl ik, bn đừng tk sai hay báo cáo j nhé -_-
Tả công viên vào buổi chiều
Chiều chiều đi học về, em rủ Quân cùng ra công viên hóng mát. Công viên buổi chiều thật là nhộn nhịp.
Chiều về ánh nắng đã bớt oi ả. Vì thế ,công viên cũng sôi động hẳn lên. Làm việc chăm chỉ cả ngày, ông mặt trời thấm mệt dần lui về nghỉ ngơi, rong chơi cùng những đám mây. Mây đi đâu suốt buổi giờ về đây che bóng mát. Chị gió rong ruổi khắp nơi bây giờ cũng rẽ vào công viên như để bù đắp cho một ngày nắng gắt. Không khí dịu mát dần dần. Mấy chiếc lá trên nền gạch bay xào xạc như đùa giỡn. Những hàng cây xanh sau ngày oi ả đứng thẳng người, vươn vai kiêu hãnh. Màu xanh của lá dường như đậm đà hơn, đang vẫy vẫy đùa trong gió. Những nàng hoa thu mình vì sợ nắng cũng nở tung rực rỡ khoe sắc màu .chúng muốn mình thật đẹp trước khi trời tối. Phía xa xa, cái hồ không còn yên tĩnh như hồi sáng nữa. Xung quanh hồ, người ta ngồi trò chuyện rất đông, vừa nói chuyện vừa cười đùa rôm rả. Gió từ hồ thổi mát rượi. Nước hồ buổi chiều trong veo tưởng nhìn được đến tận đáy. Mặt nước như chiếc gương, soi bóng mọi vật. Đám mây trên cao bay ngang qua hồ bỗng dừng lại lơ lửng không muốn đi. Nàng liễu lại nghiêng mình, nhẹ nhàng chải mái tóc dài. Khung cảnh thêm vui nhộn bởi những tiếng chim. Chúng về đây tụ họp sau bữa chiều, cùng cất lên khúc nhạc rộn rã …
Công viên lúc nào cũng đông người, nhất là buổi chiều về. Khi đó, người lớn đi làm, trẻ con đi học đã về. Các cụ già cũng thảnh thơi không ngại nắng nữa. Những người ở gần lại tập thể dục ,những người ở xa cũng tạt vào công viên ngồi nghỉ. Công viên lúc ầy tự dưng bé nhỏ lạ thường khi chứa đựng bao người, bao âm thanh, màu sắc…Mọi người đi lại không vội vàng, hối hả như ban sáng mà bình tĩnh, thư thả hơn. Từng bước chân đi bộ nhẹ nhàng đặt trên nền gạch như đang tập múa. Không gian tràn ngập tiếng nhạc của bài thể dục nhịp điệu. Những người phụ nữ đứng xếp hàng ngay ngắn cố gắng tập hết mình, động tác dẻo dai mềm mại. Các cụ già ngồi chơi cờ, đi bộ hay ngồi trò chuyện với nhau. Vài cặp vợ chồng với những đứa con hạnh phúc dắt tay nhau đi dạo. Trên ghế đá, các anh chị thanh niên đi học về ngồi hóng gió. Bên các bồn hoa, trên “đồi ” hay những chiếc đu quay là thế giới riêng của trẻ con. Mặc dù mồ hôi nhễ nhại nhưng chúng vẫn mải mê, say sưa nô đùa. Nghe tiếng cười giòn tan ….