Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Tri thức ngày xưa trở lại đây,
Ân tình sâu nặng của cô thầy!
Người mang ánh sáng soi đời trẻ;
Lái chuyến đò chiều sang bến đây?
Đò đến vinh quang nơi đất lạ;
Cám ơn người đã lái đò hay!
Ơn này trò mãi ghi trong dạ…
Người đã giúp con vượt đắng cay!
Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
1. Người đi - lòng chẳng xa lòng
Học trò, đồng nghiệp thủy chung một đời
Tham khảo rồi tự biến thành lời văn của bạn nhé :
Không đề
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Chợt nhớ ra nay là ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần cao ngạo
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người.
Cầm bút lên điều đầu tiên con nghĩ
Đâu là cha, là mẹ, là thầy…
Chỉ là những cảm xúc vu vơ, tầm thường, nhỏ nhặt…
Biết bao giờ con lớn được,
Thầy ơi ! Con viết về thầy, lại “phấn trắng”,”bảng đen”
Lại “kính mến”, lại “hy sinh thầm lặng”…
Những con chữ đều đều xếp thẳng
Sao lại quặn lên những giả dối đến gai người.
Đã rất chiều bến xe vắng quạnh hiu
Chuyến xe cuối cùng bắt đầu lăn bánh
Cửa sổ xe ù ù gió mạnh
Con đường trôi về phía chẳng là nhà…
Mơ màng nghe tiếng cũ ê a
Thầy gần lại thành bóng hình rất thực
Có những điều vô cùng giản dị
Sao mãi giờ con mới nhận ra.
mỗi ngày đến trường
cô đều vui vẻ
day cho chúng em
bao điều mới mẻ
em yêu cô lắm
cô giáo dạy văn!!!
ui soi lại là tủ của tui
em vào lớp ..
cô giáo dạy văn
là cô .... đó
tính cô đâu khó
mà rất dễ thương
Nhớ cô
Thời gian trôi đi không bao h trở lại
Dù không đành cũng có thể làm chi?
Cô giáo ơi em biết nói câu j
Để chia tay mà lòng không đau đớn
Vẫn nhớ cô hôm nào trên bục giảng
Ngày từng ngày đến lớp nụ cười tươi
Thấm thoát trơi 1 năm sao ngắn ngủi?
Để giờ đây nước mắt cứ thuôn trào
Cô giáo ơi mai này gặp lại
Cô còn nhớ đến chúng em chăng?
Em nơi đây trông từng phút từng giây
Gặp cô dù chỉ trong giấc chiêm bao
NHỚ CÔ GIÁO TRƯỜNG LÀNG CŨ Bao năm lên phố, xa làng
Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê
Nhớ bài tập đọc a ê Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ
Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ
Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.
Vở ngày thơ ấu lần xem
Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.
Tờ i nguệch ngoạc bút chì
Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề
Thương trường cũ, nhớ làng quê
Mơ sao được một ngày về thăm Cô!
Lòng mẹ yêu con
Bao la biển rộng
Vất vả tháng ngày
Cho con cuộc sống
Ngày lễ hai mươi tháng mười
Chúc chị em mãi xinh tươi dịu dàng
Việc nhà việc nước đảm đang
Xứng danh với tám chữ vàng được phong
Thủy chung son sắt yêu chồng
Thương con tha thiết hết lòng hy sinh
Yêu ai mãi mãi chung tình
Được chồng con cũng hết mình thương yêu
Cuộc sống hạnh phúc thật nhiều
Gia đình sung túc sớm chiều bình yên
Con cháu chăm chỉ ngoan hiền
Bên nhau hòa thuận ưu phiền tiêu tan
Cuộc sống không phải cơ hàn
Không cần bươn chải lầm than trong đời
Không buồn đau nước mắt rơi
Thiên tai không có đất trời như mơ
Sống vui sống khoẻ nên thơ
Thuyền tình sẽ cập bến bờ yêu thương
Tình đời cứ mãi ngát hương
Luôn luôn say giấc mộng thường đêm đêm.
Nhân dịp ngày 20 tháng 10. Em muốn chúc cô xinh đẹp, mãi tươi trẻ. Khỏe mạnh để dạy học cho chúng em. Vui vẻ, hạnh phúc với gia đình. Em nói với cô những câu này vì em rất yêu cô. Hãy luôn tươi cười cô nhé.
Học tốt
Cho mk thêm từ nha ở câu thứ 5 bn thêm chữ quý vào nha. Mk viết bị thiếu
Đợi mãi mới đến...
20 - 11
Học sinh ra chợ
Hiếm lắm đó nhớ
Chẳng biết tại sao ?
À à xít quên
20 - 11
Đi thui hông mụn
Chọn vài món quà
Tặng cho thầy cô
Ô sao bất bình
Mình bất thình lình
Tim đập như điên
Thiên thần ko biết
Vì sao lạ zợ ?
Chắc là hồi hộp
Thôi thôi bỏ qua
Chuyện bây giờ là
Chúc mừng thầy cô.
tk cho mk nah ^_^
Cơn gió vô tình thổi mạnh sáng nay
Con bỗng thấy tóc thầy bạc trắng
Cứ tự nhủ rằng đó là bụi phấn
Mà sao lòng xao xuyến mãi không nguôi
Bao năm rồi ? Đã bao năm rồi hở ? Thầy ơi …
Lớp học trò ra đi, còn thầy ở lại
Mái chèo đó là những viên phấn trắng
Và thầy là người đưa đò cần mẫn
Cho chúng con định hướng tương lai
Thời gian ơi xin dừng lại đừng trôi
Cho chúng con khoanh tay cúi đầu lần nữa
Gọi tiếng thầy với tất cả tin yêu …
Em xin chào cô
Xin tặng bó hoa
Thơm ngát mùi hương
Dành tặng cho cô
Nhân ngày hôm nay
Xin cảm ơn cô
Giup em lên người.
( TỚ NGHĨ MÃI MỚI RA , KO NGHĨ THÊM ĐƯỢC NỮA )
thương thầy em cố gắng học tập
để làm một học sinh ngoan
cho thầy được vui vẻ
vì thầy đã giúp cuộc đời em
chúng em sẽ cố gắng
cố gắng cố gắng thật cố gắng
thầy tự hào chúng em
bài mình chế bùa không biết hay k nhưng mong bạn được học tốt nha
Nhân ngày Quốc tế
Em dành tặng cô
Một bó hoa tươi
Tình thương của cô
Đối với chúng em
Xem ở ngoài vườn
Loay hoay một lúc
Mới thấy được nó
Bông hoa ngát hương
Tặng cô hoa này
(Mình chỉ suy nghĩ được đến đó thôi nha)
Nụ hoa hồng ngày xưa ấy
Còn rung rinh sắc thắm tươi
20-11 ngày năm ấy
Thầy tôi tuổi vừa đôi mươi Cô tôi mặc áo dài trắng
Tóc xanh cài một nụ hồng
Ngỡ mùa xuân sang quá
Học trò ngơ ngẩn chờ trông… Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Xuân sang, thầy đã bốn mươi
Mái tóc chuyển màu bụi phấn
Nhành hoa cô có còn cài? Nụ hoa hồng ngày xưa ấy…
Tà áo dài trắng nơi nao,
Thầy cô – những mùa quả ngọt
Em bỗng thành hoa lúc nào.
tk nha bạn
1.Hôm nay ngày quốc tế
Hiếng dâng các thầy cô
Em làm một bai thơ
Kính tặng thầy cô giáo
2.Đã bao năm dạy bảo
Từ lớp dưới trở lên
Cho tất cả chúng em
Trở thành người trò giỏi
3.Công ơn đã sáng chói
Công thầy cô như sao
Cao vời vợi gian lao
Chúng em ghi nhớ mãi
4.Lời cô thầy dạy bảo
Từ lao động học hành
Đến đạo đức trí khôn
Các môn đều khai phá
5.Công thầy cô cao quá
Chúng em phải trả ơn
Làm bài thơ báo tường
Kính tặng thầy cô giáo
Cầm bút lên định viết một bài thơ
Em chợt nhớ này ngày nhà giáo
Chợt xấu hổ cho những lần kiêu hãnh
Thì ra con cũng giống bấy nhiêu người
Cầm bút lên lần đầu tiên con nghĩ
Đó là cha, là mẹ ,là thầy...
Chỉ những cảm xúc vu vơ ,tâm thường, nhỏ nhất
Biết bao giờ con lớn được đây
Thầy cô ơi còn nhớ những ngày
Em bị phạt vì tội không chép bài
Thầy cô ơi còn nhớ những kỉ niệm
Em và thầy cô cùng trải qua.
tác giả Harry Potter
Nhớ nha bạn
Cô ơi
Rời mái trường thân yêu
Bao năm rồi cô nhỉ?
Trong em luôn đọng lại
Lời dạy bảo của cô
Ngày ấy vào mùa thu
Bước chân em rộn rã...
Cô không lời từ giã
Xa trường tự lúc nào
Em ngỡ như chiêm bao
Cô về đâu, chẳng biết?
Vẫn vang lời tha thiết
Từ giọng cô dịu hiền
Thời gian bước triền miên
Cô chưa lần quay lại
Chúng em nhớ cô mãi
Mong thấy cô trở về
Lúc xưa cô vỗ về...
Nay chúng em khôn lớn
Ngày rời trường gần đến
Bao giờ gặp lại cô?!
một ngàn lần ca ngợi
ko bằng một lần cúi đầu
chào thầy cô .
Em yêu bục giảng của thầy
Yêu luôn trang giấy với đầy chữ sai
Tuổi thơ chẳng biết mảy may
Nhờ thầy dạy dỗ mà nay nên người
Chính tả khi được điểm mười
Cô khen cô thưởng cho đôi bút chì
Bây giờ cô đang làm gì ?
Khi em khôn lớn cô thì già nua
Cuộc đời đưa đẩy đẩy đưa
Trường xưa lối cũ em chưa lần về
Chiều đông sương lạnh tứ bề
Hai mươi / mười một tết nghề giáo viên
Chúc cho cô trẻ như tiên
Chúc thầy sức khỏe triền miên không già
Và xin chúc cho cả nhà
Đứng trên bục giảng thiệt là vui tươi. ..!!!
k cho mình nhé bạn
Mình thấy có một số bạn copy bài trên mạng đó
Về thăm mái trường thân thương
Nhớ người thầy cũ ngày xưa dạy mình
Nhân ngày Nhà giáo Việt Nam
Em xin chúc thầy mạnh khỏe , thành công !
Mặc dù em chỉ có vài lời
Nhưng sao sánh bằng công lao của thầy
Bây giờ nhớ lại càng thương
Bóng dáng người thầy yêu thương học trò ...
Và giờ em đã thành công
Cũng nhờ tất cả vì thầy mà thôi
Điều này em sẽ không quên
Khắc sâu tâm trí không thể nhạt phai ....
^^