Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tham khảo
đề 1
Thơ Lục Bát Về Thầy Cô, Mái Trường Hay ❤️️ Ý Nghĩa Nhất
Vu lan con nhớ Mẹ hiền
Một đời chăm khúc ruột mềm chúng con
Trung trinh giữ tấm lòng son
Nửa thế kỷ mẹ vẫn còn thay cha
Lớn thay tình Mẹ bao la
Vu Lan con cất lời ca dâng Người
Mẹ như dào dạt biển khơi
Mẹ như ấm áp mặt trời trong con
Công cha như núi ngất trời
Nghĩa mẹ như nước ở ngoài biển Đông
Núi cao biển rộng mênh mông
Cù lao chín chữ ghi lòng con ơi!
Bài ca dao này đã làm xúc động lòng người bởi đã gợi nên công ơn trời bể của cha mẹ đối với những người con thân yêu của mình. Tác giả dân gian nhắc đến “công cha”, “nghĩa mẹ”, đó là công sinh thành, dưỡng dục; đó là ơn nghĩa mang nặng đẻ đau và những yêu thương mẹ dành cả cho con. Ví “công cha”, “nghĩa mẹ” như núi ngất trời, như nước ở ngoài biển Đông là lấy cái trừu tượng của tình phụ tử, tình mẫu tử so sánh với cái mênh mông, vĩnh hằng, vô hạn của trời đất, thiên nhiên. Ví công cha với núi ngất trời là khẳng định sự lớn lao, ví nghĩa mẹ như nước biển Đông là để khẳng định chiều sâu, chiều rộng và sự dạt dào. Đây cũng là một nét riêng trong tâm thức của người Việt. Hình ảnh người cha thì rắn rỏi, mạnh mẽ, cha như cột trụ trong gia đình. Hình ảnh mẹ không lớn lao, kì vĩ nhưng sâu xa, rộng mở và dạt dào cảm xúc hơn. Bởi vậy, nghĩ đến công ơn cha mẹ, bài ca dao thiết tha nhắn nhủ những người con “ghi lòng con ơi!” những công ơn trời bể ấy. Và hơn thế là định hướng về cách sống, cách bày tỏ lòng biết ơn dành cho cha cho mẹ.
Dân tộc Việt Nam có rất nhiều phẩm chất tốt đẹp, điều đó đã được thể hiện qua bài ca dao dưới đây:
“Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”
Bài ca dao tác giả đã mượn hình ảnh bông hoa sen để so sánh ẩn dụ cho phẩm chất của con người Việt Nam ta. Mở đầu là một câu hỏi tu từ “Trong đầm gì đẹp bằng sen?” như một lời khẳng định rằng trong đầm có nhiều loài hoa rực rỡ, nhưng không có bất cứ loài hoa nào cũng có thể sánh được với hoa sen. Hai câu ca dao tiếp theo vẽ nên vẻ đẹp rất đỗi bình dị mà thanh cao của chúng: lá xanh, bông trắng, nhị vàng. Cách sử dụng điệp ngữ “nhị vàng”, “bông trắng” và “lá xanh” nhằm gợi ra hình ảnh tả thực những cánh hoa xếp tầng tầng lớp lớp tạo nên những bông hoa. Câu thơ cuối cùng “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, hoa sen vốn sinh trưởng trong môi trường đầm lầm - một nơi có rất nhiều bùn. Mà đặc tính của bùn là có mùi hôi tanh, rất khó chịu. Mặc dù sống trong môi trường như vậy, nhưng hoa sen vẫn có mùi thơm ngát dịu dàng. Cũng giống như con người Việt Nam có lối sống giản dị, mộc mạc. Nhưng họ lại có phẩm chất tốt đẹp, cao quý. Sống trong hoàn cảnh khó khăn nhưng vẫn giữ được tâm hồn thanh cao. Chỉ một bài ca dao ngắn gọn nhưng tác giả đã khéo léo thể hiện được những vẻ đẹp của con người Việt Nam qua hình ảnh bông hoa sen.
THỬ THAM KHẢO BÀI MÌNH VIẾT NHA :)
mik ko chép đâu, mik ngồi nghĩ 8 phút mới ra
mình chỉ biết làm thơ NGỤ NGÔN ĐƯỜNG LUẬT và TỰ DO,5 CHỮ,7 CHỮ chứ ko làm thơ lục bát mấy.
quê hương là lời mẹ thơ
lời ru mẹ hát trưa hè à ơi
ngoài đồng bát ngát đẹp ơi
dòng sông như khúc nước vơi vào thuyền
quê hương hồi đó vui ơi
tôi là cậu bé tò mò ,dại khơ
chúng tôi ngày đó thả diều
trên đám mây chiều
lặng lẽ vờ ơ
tự nghĩ ko chép mạng
yêu em anh để nằm ngang
tại vì anh muốn yêu em ngàn năm
ngàn năm văn hiến thơ hay
hay là ta sáng tác thêm một câu :
đầu lòng 2 ả tố nga
tắt đèn đóng của chữ a kéo dài
“Về làng đi dọc triền đê
Mùi thơm lúa chín hương quê ngọt ngào
Say cảnh mặt trời lên cao
Dừng chân cùng bước ghé vào tán cây
Gió đồng thanh mát hây hây
Cò trắng bay lả tràn đầy mộng mơ
Phong cảnh đẹp đến thẫn thơ
Để người xa xứ ngẩn ngơ nhớ nhà.”
nho tick cho min nhaaaa
Bạn đang chép mạng mà
Bài Thơ: Nhớ Ngoại (lục bát)
Tác giả: Hoàng Mai Trang
Chiều nay nắng ngả qua tây
Lòng con hiu hắt vơi đầy Ngoại ơi
Con chim hót ở bên trời
Nỉ non nó bảo Ngoại rời thế nhân.
Thời gian cũng đã qua dần
Mà con cứ mãi muôn phần nhớ mong
Ngày nào thơ bé trong lòng
Ngoại ẵm Ngoại cõng trong vòng tay yêu.
Giờ con khôn lớn đã nhiều
Ngoại đâu còn nữa tiêu điều nhà xưa
Thương sao biết mấy cho vừa
Vườn rau héo úa giọt mưa không về.
Bao lần trong những cơn mê
Con mơ thấy Ngoại bên lề gió sương
Thương con Ngoại dắt tới trường
Cho con đi học lúc đường trật trơn.
Vẳng bên có tiếng ai đờn
Hoài lang dạ cổ khúc đơn bạn lòng
Ngoại ơi con nhớ con Mong
Làm sao để có Ngoại trong cuộc đời.
Con tìm Ngoại khắp chân trời
Cho con bên Ngoại không rời nữa đâu
Ầu ơ câu hát ví dầu
Ngoại ơi Ngoại ở nơi đâu chưa về ?