Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Thơ văn thì không có đúng hoặc sai. Tình cảm mỗi ai cảm nhận.
Mình làm nhé :
Mồ hôi mẹ, nước mắt con
Bé thơ lon ton mẹ dìu dắt
Nước mũi nước mắt mẹ còn lau
Thời gian trôi mau, vô tình thế
Thoắt một người già, con khôn lớn
Như chồi xanh mơn mởn mẹ chăm lo
Nhẹ nhàng và rồi chợt làn gió
Bao năm qua hóa cổ thụ vững chắc
Đôi mắt mẹ sao trời yêu thương.
_Người tốt , việc tốt:
Anh Định là con bác Thành, một hàng xóm của gia đình tôi. Năm nay, anh lên lớp 11. Thỉnh thoảng có bài tập khó, tôi vẫn thường sang nhà anh nhờ anh hướng dẫn. Anh Định không chỉ là một học sinh xuất sắc, anh còn là một tấm gương sáng để mọi người noi theo. Hè vừa rồi, anh Định về thăm quê ngoại. Vào một buổi chiều, anh trèo lên cây vú sữa của ngoại để hái trái chín giúp ngoại. Bỗng anh nghe tiếng kêu cứu. Từ trên cây, nhìn xuông phía có tiếng kêu, anh thấy một em nhỏ đang chới với trên bến sông, gần nơi anh đang hái vú sữa. Trên bờ có mấy em nhỏ đang khóc om sòm. Anh Định vội trèo xuống và nhanh chạy ra phía có em nhỏ. Anh nhảy ùm xuống sông và bế em nhỏ vào bờ. Cũng may có anh đến kịp nên em nhỏ đã được cứu. Chiều hôm ấy, gia đình em nhỏ sang nhà ngoại anh Định để cảm ơn anh. Anh chỉ cười mà không nói gì. Sau khi anh Định trở về thành phố, gia đình em nhỏ đã viết thư gửi về trường của anh và nói về việc anh đã cứu em nhỏ. Nhà trường tuyên dương anh trong buổi chào cờ đầu tuần. Từ đó, mẹ tôi thường lấy anh Định ra làm gương cho tôi noi theo. Tôi thầm hứa: tôi sẽ luôn cố gắng học tập tốt, chăm ngoan để cha mẹ, thầy cô vui lòng.
Nguồn trên mạng : http://hoctotnguvan.net/ke-lai-mot-tam-guong-nguoi-tot-viec-tot-35-2958.html
Bài làm
Chuyến đi thăm chùa Hương cùng với ông bà, cha mẹ cách đây đã hơn một năm nhưng em vẫn nhớ như ln vẻ đẹp thần tiên của phong cảnh Hương Sơn.
Mùng sáu tháng Giêng, chùa Hương bắt đầu mỏ hội. Du khách từ khắp miền đất nước nườm nượp đổ về đây để lễ Phật và thưởng ngoạn khung cảnh thiên nhiên sơn thuỷ hữu tình hiếm có. Hương Sơn quả là một kì quan mà Tạo hoá đã hào phóng ban tặng cho con người.
Ngồi trên con đò xuôi bến Đục, em khoan khoái đưa tay khoát nước. Nước suối Yến mát lạnh. Thỉnh thoảng, một chú chim bói cá màu xanh cánh trả cụp cánh lao vút như một mũi tên xuống dòng nước trong văn vắt, nhìn thấy rõ rong rêu mọc ven bờ. Trước mắt em là dãy núi tím biếc trập trùng, ẩn hiện trong màn sương lãng đãng. Những con đò nối đuôi nhau chở du khách vào đền Trình dưới chân núi.
Đường lên chùa gập ghềnh, quanh co và khá dốc nhưng hầu như không ai thấy mệt. Các cụ bà đầu đội khăn, mặc áo dài nâu, quần thâm, cổ đeo tràng hạt, tay chống gậy vừa đi vừa niệm Nam mô, bước chân vẫn dẻo dai, chẳng kém thanh niên.
Em theo ông bà, cha mẹ đi từ chùa Ngoài vào chùa Trong, thăm chùa Giải Oan, lên tới chùa Thiên Trù... Chùa nào cũng cổ kính, uy nghi, trầm mặc trong khói hương nghi ngút. Không khí lễ hội vừa náo nhiệt lại vừa thành kính, thiêng liêng. Đến đây, mọi người đều có chung cảm giác là trút bỏ được những phiền luỵ của cuộc sống đời thường, tâm hồn lâng lâng, thanh thản.
Dòng người nối đuôi nhau trên những con đường hẹp, quanh co theo vách đá. Tiếng suối róc rách văng vẳng đâu đây hoà với tiếng mõ, tiếng chuông ngân nga trong khoảng không êm đềm, tĩnh lặng. Lúc mỏi chân, du khách tạt vào quán lá, uống một bát nước lão mai lại thấy khoẻ khoắn hẳn ra, vui vẻ tiếp tục cuộc hành trình.
Động Hương Tích được mệnh danh là Nam thiên đệ nhất động
Lên đến đây, từ trên cao nhìn xuống, cả bầu trời, mặt đất thu gọn trong tầm mắt. Ruộng nương trông bé như bàn tay. Rừng mơ, rừng mận nở hoa trắng xoá cả vùng đồi núi xung quanh.
Động ăn sâu trong lòng núi, trông giống như một chiếc hàm rồng khổng lồ. Lòng động phẳng và rộng, có thể chứa mấy trăm người. Ánh đèn, ánh nến lung linh, những nhũ đá, cột đá muôn hình vạn trạng, lấp lánh bảy sắc cầu vồng. Nào hòn Cậu, hòn Cô, nào nong tằm, né kén, nào cây bạc, cây vàng... Khách hành hương lâm râm khấn nguyện, cầu mong một cuộc sống bình an, no đủ và hạnh phúc.
Phải mất hai ngày liền mới thăm hết được phong cảnh Hương Sơn. Lúc lên xe ra về, em ngoái đầu lại lưu luyến ngắm nhìn. Xa xa, nơi những dãy núi trập trùng, sương bốc lên mù mù như khói toả. Khung cảnh đẹp như trong mơ, làm say lòng biết bao du khách.
Tạm biệt Hương Sơn! Hẹn ngày gặp lại!
a) Sáng sớm mùa hè
Trời thật mát mẻ
Gió thổi nhè nhẹ
Nắng ghé xuống sân.
b) Cô giáo em là cô Tiên
Cô có má lúm đồng tiền
Lúc nào cô cũng rất hiền
Khiến chúng em rất tự hào !
c) ( chế :))
Không cho việc gì khó
Chỉ sợ tiền không nhiều
Đào núi và lấp biển
Không làm được thì thuê.
haha đùa chút thoy !!! chúc bn hok tốt !!!
MẸ YÊU
Ngày con sinh ra
Là ngày hoa mai nở sớm
Giọt nước mắt hạnh phúc
Lăn trên gò má mẹ.
Rồi thời gian qua đi
Mẹ chăm con khôn lớn
Chắt bóp từng đồng xu
Để cho con đi học
Như bao bạn bè khác.
Mẹ mỉm cười khi con hạnh phúc
Mẹ không vui khi thấy con buồn
Con thành công – niềm tự hào dâng trên đôi mắt mẹ
Con thất bại – mẹ dịu dàng ủi an.
Thời gian rồi sẽ trôi đi
Mặt trời có thể sẽ không còn nữa
Trái đất một ngày có thể sẽ không còn
Nhưng làm sao con quên
Công ơn mẹ
Người đã dưỡng dục
Cho con nên người
“Suốt cả cuộc đời
Đôi mắt mẹ vẫn dõi theo ocn
Từng bước chân
Con đến trường.
...:thiên nhiên màu mỡ bát ngát và mẹ chắt chi tưngf đồng tiền để nuôi lớn em từng ngày
mẹ thiên nhiên màu mỡ và áo của mẹ sờn bạc là mẹ nuôi nấng e mẹ phải đi làm trưa mẹ về
Bài của mk nè:
Cô vid ra đây, ta không sợ
Rửa tay đầy đủ, không thờ ơ
Ra đường khẩu trang, tránh tụ tập
Nhà nhà không bệnh, xã hội vui
Từ Hàn Nhật Trung, không giấu bệnh
Một người không khỏe, cả nhà toang.
Cách ly dich bệnh, điều cần thiết
Về nhà vui khỏe, nhà hân hoan.
1.Nếu có ai hỏi em:Em thấy ai đàng yêu nhất?thì em sẽ ko chút ngần ngại trả lời:Đò là bé Bông
2.người mà chúng ta yêu nhất , người mà nuôi chúng ta khôn lớn,người mà phải khổ sở với chúng ta. Đối với tôi, mãi mãi là mẹ
3.kb ko mo rong:
em rất yêu mẹ.
kb mo rong:
Đói với em , luôn là người phụ nữ tuyệt vời nhất.Em rất yêu mẹ
Đề 1:
Trong nhà tôi có rất nhiều người đang yêu và dễ thương . Nhưng tôi yêu nhất là bông. Bong là đứa em gái nhỏ dễ thương mà tôi cung nhất .
Đề 2:
''Nhung ngoi sao thuc ngoai kia
Chẳng bằng mẹ đã thức vì chúng con
Dem nay con ngu giac tron
Mẹ là ngọn gió của con suốt đời''
Mẹ là người mang nặng đẻ đau sinh ra ta và có công nuôi ta khôn lớn. Và đối với tôi, mẹ còn là người đồng hành với tôi trong cuộc sống.
đề 3;
Mo rong :
Tôi hứa sau này sẽ học thật giỏi để mẹ được vui lòng. Tôi yêu mẹ nhiều lắm!
Không mở rộng:
Tôi rất yêu mẹ.
Neu khong hay thi minh in loi nha
Em ơi ! Đây mẹ của anh
Từ nay mãi mãi sẽ thành mẹ chung
Không dòng máu, chẳng người dưng
Nhưng em nhớ nhé yêu thương hết mình
Bao công mẹ đã dưỡng sinh
Mồ hôi ướt đẫm bình minh mỗi ngày
Tưng bừng mở tiệc hôm nay
Để trao cả đứa con này cho em
Dù cho sáng lửa, tắt đèn
Mẹ luôn là mẹ dưới trên rõ ràng
Chớ đừng như gió lang thang
Thổi ngang thổi ngược sẽ nàng dâu hư
Mẹ giờ bóng ngả chiều thu
Tính tình cũng sẽ từ từ khó khăn
Nhưng dù ấm ức muôn phần
Em nên cố gắng bước chân nhẹ nhàng
Để cho mẹ phải oán than
Buồn ,buồn tủi, tủi ruột gan anh nhàu
Trời cao, biển rộng, sông sâu
Em mà trọn phận làm dâu anh nhờ
#Nguồn: https://tinbandoc.com/tuyen-tap-8-bai-tho-luc-bat-ve-tu-sang-tac-cam-dong-nhat.html
mẹ như biển cả mênh mông
con luôn ghi nhớ công ơn của người
Mẹ Của Con – Tác Giả: Grace Duyên
Mẹ ơi mẹ đẹp như tiên
Con thương mẹ yêu mẹ
Ngày nào con bé bỏng
Được mẹ chở che
Được mẹ lo lắng chiều chuộng
Theo thời gian con lớn khôn
Lúc con vui mẹ vui
Lúc con đau mẹ đau gấp nhiều
Con gái mẹ đã lớn
Con tự bước trên con đường
Con muốn chở che cho mẹ
Lo lắng cho mẹ được không?
Con sợ lắm nếu mẹ không cho
Sợ con không nhiều thời gian
Giờ đây một mình nơi đô thị
Con cố gắng nhiều mẹ à.
Con yêu mẹ hơn bất kì ai.
Bởi mẹ là mẹ của con.
#
Mẹ lần chọn nắng nhặt mưa
Muốn về với đất mà chưa được về
Gió rung rụng lá bồ đề
Mẹ về với đất con về với ai
Mẹ ơi sông vẫn rộng dài
Biển xanh vẫn sóng vỗ hoài ngàn năm
Đá kia vẫn đứng trơ gan
Đời người ngắn ngủi cơ hàn éo le
Một năm là mấy lần về
Vội vàng rồi lại rời quê theo chồng
Đi đi cứ để mẹ mong
Về đi đừng để mẹ chồng rầy la
Mẹ quen xó bếp góc nhà
Mẹ quen rau cháo sương sa nắng nồng
Đời người còn có niềm mong
Thế là cũng đủ cho lòng mẹ vui
Mẹ về với đất nay Mai
Chỉ cần con gọi mẹ ơi con về
Cuộc đời bao nỗi đắng cay
Nhìn về cha mẹ, lệ cay nghẹn ngào
Hôm nay nước mắt tuôn trào
Nhớ ơn cha mẹ, cả đời cưu mang
Cho con cuộc sống vinh quang
Tương lai tươi sáng, muôn vàng mai sau
Tóc nay mẹ đã bạc màu
Vì bao khổ cực, dải dầu sớm trưa
Thương con không quảng nắng mưa
Thức khuya dậy sớm, mưa giông không màng
Gian lao khổ cực nào than
Cho con no đủ, hiên ngang với đời
Con đây chẳng nói nên lời
Nghẹn ngào nước mắt, lòng này khắc ghi
Lạy cha lạy mẹ con quỳ
Công ơn trời biển, đời đời không quên.
Nắng dần tắt trên con đường nhỏ
Dáng mẹ gầy giẹo giọ liêu xiêu
Mẹ về để nấu cơm chiều
Bữa cơm đạm bạc thương yêu ấm lòng
Cả đời mẹ long đong vất vả
Cho chồng con quên cả thân mình
Một đời mẹ đã hy sinh
Tuổi xuân phai nhạt nghĩa tình đượm sâu
Mưa và nắng nhuộm màu tóc trắng
Bụi gian nan đọng lắng nếp nhăn
Rụng rồi thương lắm hàm răng
Lưng còng chân yếu ánh trăng cuối trời
Tình của mẹ sáng ngời dương thế
Lo cho con tấm bé đến già
Nghĩa tình son sắt cùng cha
Giản đơn dung dị mẹ là mẹ thôi
Con đi khắp chân trời góc bể
Ân tình nào sánh xuể mẹ yêu
Nghĩa dày độ lượng bao nhiêu
Có trong lòng mẹ sớm chiều bao dung.
k mk nha ^.^
Đời mẹ chịu khổ đã nhiều
Đói cơm thiếu áo để chiều các con
Cho dù thân mẹ gầy còm
Vì con mẹ đã hao mòn tuổi xuân
Bao nhiêu khó nhọc gian chuân
Ghé vai mẹ gánh ngàn cân cuộc đời
Nắng hè đè nóng lưng phơi
Chân trần lạnh cóng dưới trời rét đông
Cả đời công việc chất chồng
Việc nhà việc nước mẹ không quản gì
Nuôi con mẹ dạy từng li
Mẹ nâng con những bưới đi đầu đời
Chăm từng giấc ngủ con ơi
Cho con được sống dưới trời tự do
Bù đầu công việc mẹ lo
Thấy con khôn lớn mẹ cho rât nhiều
Về nhìn bóng mẹ liêu xiêu
Chúng con thương mẹ bao nhiêu chẳng vừa
Trông mẹ đội nắng dầm mưa
Cuộc sống còn khổ vẫn chưa thoát nghèo
Làn da mẹ đã nhăn nheo
Là bao vất vả bám theo mẹ rồi
Ai còn có mẹ trên đời
Chăm sóc để mẹ được cười vui lên
Xin mọi người nhớ đừng quên
Bó hoa hồng thắm dâng lên mẹ hiền
Con đi qua khắp mọi miền
Mẹ là cô giáo đầu tiên của mình.
À ơi Mẹ hát ngày xưa
Ru con về với nắng mưa quê nghèo
Quê hương gian khó gieo neo
Đất cằn sỏi đá… nắng treo rát người
À ơi ví dặm mến thương
Câu chờ câu đợi vấn vương nỗi lòng
Xa quê lòng nhớ dạ mong
Mơ về quê Mẹ bến sông đò chiều
Lam giang bóng liệng cánh diều
Chao nghiêng vạt nắng sáo tiêu ngân cùng
Dẫu xa cách trở ngàn trùng
Quê hương nỗi nhớ mãi cùng tháng năm
Ầu ơ ví dặm xa xăm
Lời Cha dạy bảo con hằng không quên
Vì nghèo con phải vươn lên
Gắng công học tập yêu thêm quê mình
Quê Cha nặng nghĩa ân tình
Nghĩa Mẹ ru mãi bóng hình không phai
Mẹ, Cha mưa nắng sớm mai
Cho con được sống ngày dài ấm êm
Dẫu xa con chớ không quên
Những ngày nghèo khó ấm êm xum vầy
Noi gương Cha Mẹ nghĩa dầy
Bảng vàng con đã dựng xây cuộc đời
Lời ru lục bát ai ơi
Công Cha nghĩa Mẹ đời đời không quên.
mẹ là dòng suối ngọt ngào
cho con tắm mát thuở nào ngây thơ.
mẹ là bài hát vần thơ
ru con ngon giấc mộng mơ nồng nàn.
mẹ là câu hát giân dan
cho con thấu hiểu gian nan cội nguồn.
mẹ là biển rộng mênh mông
cho con vượt khó thành công trên đời.
là quê hương là muôn nơi
nghĩa là tất cả cuộc đời của con
cố lên nha bạn
Bài thơ con viết tặng mẹ yêu
Dạ khúc thanh tao , tựa mây chiều
Hồn thơ lắng đọng tình mẫu tử
Cảm xúc trào dâng mẹ thiệt nhiều
Cung bậc thăng trầm.. con yêu mẹ !
Lời thơ ngọt dịu : chúc mẹ yêu !
khát vọng đời đời … tâm tạc dạ
công dung ngôn hạnh . Mẹ kính yêu
HOK TỐT NHÉ
Mẹ ơi mẹ đẹp như tiên
Con thương mẹ yêu mẹ
Ngày nào con bé bỏng
Được mẹ chở che
Được mẹ lo lắng chiều chuộng
Theo thời gian con lớn khôn
Lúc con vui mẹ vui
Lúc con đau mẹ đau gấp nhiều
Con gái mẹ đã lớn
Con tự bước trên con đường
Con muốn chở che cho mẹ
Lo lắng cho mẹ được không?
Con sợ lắm nếu mẹ không cho
Sợ con không nhiều thời gian
Giờ đây một mình nơi đô thị
Con cố gắng nhiều mẹ à.
Con yêu mẹ hơn bất kì ai.
Bởi mẹ là mẹ của con.