K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

11 tháng 7 2017

@Linh Phương @Bình Trần Thị @Ngô Lê Dung

11 tháng 7 2017

Nguyễn Thị LoanNguyễn Thị Mỹ Hạnh

Trần Thanh HàHoàng Thị Nguyệt HàPham Thuong Vi

11 tháng 7 2017

Nêu một số đại ý như sau :

- Sống tử tế chính là sống đẹp, là biểu hiện của sự lương thiện, sự cao cả.

- Sống đẹp, tử tế không cứ phải làm những việc lớn lao mà sự tử tế có ngay ở những hành vi nhỏ trong đời sống thường ngày. (Nêu một số dẫn chứng cụ thể mà em biết qua đài, báo...).

- Hành vii tử tế mang ỷ nghĩa nhân văn sâu sắc. Người tử tế khi giúp đỡ ai thường khôg cần sự ghi nhận, trả ơn nhưng họ luôn nhớ ơn người khác và sống cho xứng với điều được hưởng.

* ) Phó giáo sư Văn Như Cương đã nói với học sinh rằng: Các em có thể trở thành những người lao động chân chính, những doanh nhân có tầm cỡ, những nhà khoa học xuất sắc, những chính khách uyên bác...nhưng nhất thiết phải làm người tử tế. Làm bất cứ việc gì, nếu không phải là người tử tế thì xã hội sẽ loanj

+) Ta có thể chọn kiểu đoạn diễn dịch hoặc quy nạp để thể hiện được rõ ràng . Nên nêu suy nghĩ về lẽ sống đẹp của bạn nữ sinh trong câu chuyện, xoay quanh mục đích giúp đỡ, cách giúp đỡ và ý nghĩa của sự giúp đỡ ấy.

11 tháng 7 2017

Bạn có thể làm cụ thể hơn giúp mình được không?vui

PLEASE!!!

11 tháng 7 2017

Lê Thị Thu Hiền ừ , đợi chút nhé ,h lm thì có thể hơi lâu ,mk sẽ cố ^^

11 tháng 7 2017

??? Mình ko hiểu lắm??? Tại sao bạn lại tag những người này vào vậy???oho

12 tháng 7 2017

tag vào để những ng này vào giải hộ bn đóhaha

12 tháng 7 2017

ak, những ng này có thể giúp bạn! Nguyễn Thị Huyền Trang

12 tháng 7 2017

chuẩn!Thư Anh

12 tháng 7 2017

Cảm ơn bạn nhé!!! You are kind <3yeuyeuyeu

12 tháng 7 2017

THANKS mọi người<3vui

13 tháng 7 2017

@Mai Hà Chi ơi! Bạn làm được bài văn trên chưa? Cố gắng giúp mk với!!!(PLEASE!!!). Chủ nhật mk đi học rồi:))

13 tháng 7 2017

Lê Thị Thu Hiền khu mk mấy hôm nay maast điện ,mk cx đi hk nhiều ca nên k onl đc thường xuyên ...k bt có rảnh k nữa :((

...cho mk hỏi chuyện ngoài lề tí ,bn cx ở Nghệ An à ...

14 tháng 7 2017

Uk. Sao bạn biết?

14 tháng 7 2017

Lê Thị Thu Hiền mk nhìn cái thông tin tài khoản đó ,mk cx ở Nghệ An nè ; nhưng nhà bà ngoại mk ms ở Trung Đô ... còn nhà mk thì gần Cửa Lò ^^

14 tháng 7 2017

Bà ngoại bạn tên gì

14 tháng 7 2017

Lê Thị Thu Hiền chắc bn k bt đâu ,ở khối 3

14 tháng 7 2017

Mình ở khối 11

Mà bạn năm nay lớp mấy vậy?

14 tháng 7 2017

Lê Thị Thu Hiền mk lên lp 8

14 tháng 7 2017

Mình năm nay

14 tháng 7 2017

Lên lớp 9

14 tháng 7 2017

Lê Thị Thu Hiền thế thì là chị ^^ , thất lễ r

14 tháng 7 2017

Thôi. Cứ xưng bạn đi! Không sao đâuhehe

14 tháng 7 2017

Lê Thị Thu Hiền hì hì ,thế cx tốt ...gọi ce hơi xa hơn bn bè mà vui

14 tháng 7 2017

vui:))

17 tháng 7 2017

trời đất!!!!! hành vi tử tế ư !haha hiha leuleu

'Tuổi 17 tôi ngày ngày đến trường, được lĩnh hội bao nhiêu bài học kiến thức - bài học về tâm hồn. Nhưng có lẽ, vì tuổi 17 tôi vẫn nghĩ mình ‘lo cho chơi và học đã’ và tôi vẫn chưa thấy được mình phải sống thế nào. May mắn! 1 ngày cuối tháng 11, khi tôi cầm tờ đề thi trên tay, tôi đã giật mình về chính mình - về cách sống mà mình cần nhận thức học hỏi:

‘Các em có thể trở thành những người lao động chân chính, những doanh nhân tầm cỡ, những nhà lãnh đạo xuất sắc, những chính khách uyên bác nhưng nhất thiết phải là người tử tế’.

Trong cuộc đời có những thứ mà khi sinh ra bạn không thể lựa chọn cho mình: tình yêu, cha mẹ, tài năng... nhưng sẽ có những thứ khi bạn nỗ lực hết mình sẽ đạt được nó.

Cố gắng nỗ lực hết mình sống với tâm huyết bạn sẽ trở thành ‘người lao động chân chính’ được mọi người tôn trọng. Bạn cũng có thể trở thành ‘doanh nhân tầm cỡ’ được mọi người nể phục. Bạn cũng có thể trở thành ‘nhà lãnh đạo xuất sắc’, ‘những chính khách uyên bác’ được mọi người tôn vinh, học hỏi.

Nhưng, dù bạn trở thành ai, địa vị sau này bạn ở đâu thì cái quan trọng cuộc đời sẽ ghi nhận ở bạn đó là ‘người tử tế’. Vậy theo bạn ‘người tử tế’ ở đây là gì?

Hiểu 1 cách đơn giản ‘người tử tế’ là người làm việc tốt, sống đúng, sống đẹp, sống có ý nghĩa, phù hợp với đạo đức, chuẩn mực của xã hội.

‘Người tử tế’ phải là người sống thật với bản lĩnh của chính mình. Câu nói của PGS Văn Như Cương đã nhắc nhở chúng ta về lối sống tốt - sống đẹp ở đời.

Người tử tế là người sống đúng, sống đẹp ở đời

Chúng ta sinh ra sống với đôi mắt trời sinh nhưng đã bao giờ bạn cho đó là 1 món quà? Cuộc sống được đan dệt bởi những yêu thương. Bạn đã bao giờ mở rộng trái tim để đón lấy và trao đi những yêu thương?

Tố Hữu đã từng nói: ‘Đã là con chim, chiếc lá/ Con chim phải hót, chiếc lá phải xanh/ Lẽ nào vay mà không có trả/ Sống là cho đâu chỉ nhận riêng mình.’

Cho và nhận là điều ý nghĩa! Yêu thương là cội nguồn, căn cốt của sự sống. Lịch sử chẳng đã chứng minh tình yêu thương, tồn tại của người với người trong truyền thuyết Adam - Eva đó hay sao?

Ở đời khi bạn nhận ra mình cần sống có ý nghĩa là lúc bạn biết mở rộng lòng mình với mọi người xung quanh. Biết yêu thương, cho đi - nhận lại là điều tuyệt vời.

Khi bạn trao cho ai đó niềm vui, sự bất ngờ bạn sẽ nhận lại được những điều ý nghĩa. Bởi ‘Bàn tay trao hoa hồng bao giờ cũng vấn vương mùi hương‘.

Yêu thương cho đi là yêu thương nhận lại vô hạn. Vì thế trong cuộc sống, hãy để bàn tay thơm thảo ướp hương tình người!

Khi bạn biết giúp đỡ bà cụ ăn xin bằng vài đồng ăn sáng bạn sẽ thấy vui.

Khi bạn biết nói ‘Con yêu mẹ’- bạn và mẹ sẽ rất hạnh phúc.

Trong tình yêu, quan trọng không phải chúng ta sống bằng vật chất, tiền bạc mà sống bằng tình nghĩa, thủy chung son sắt. Và 1 chút nào đó, mọi người sẽ nhớ đến bạn: 1 trái tim sống ân nghĩa.

Tôi muốn kể cho bạn nghe câu chuyện về 2 thầy trò đi trên bãi cỏ xanh. Khi gặp người nông dân đang lặn dưới ao sâu. Cậu học trò nói: ‘Người đó để quên chiếc giày hay là mình giấu đi thử xem phản ứng của họ như thế nào’.

Người thầy giáo: ‘Thay vì em giấu đôi giày đó thì em hãy thử đặt 1 cọc tiền xu vào xem phản ứng của họ như thế nào’.

Cậu học trò nghe theo và khi người nông dân kia lên bờ nhìn thấy đôi giày có đồng xu. Ông lão reo lên: ‘Trời đã ban phúc cho ta. Hôm nay vợ con ta không phải nhịn đói nữa rồi’. Bạn có biết rằng, khi cho đi là khi ta đã nhận lại niềm vui...

Người tử tế còn là người biết vượt qua hoàn cảnh để tỏa sáng

Cuộc sống không bao giờ trải sẵn thảm đỏ cho ta đi mà nó luôn là những sóng gió bất ngờ ập đến. Điều quan trọng đòi hỏi bạn phải có nghị lực sống vững bền, vượt qua hoàn cảnh. Pytago từng dạy ta: ‘Cõi đời hôn lên tôi nỗi đau thương/ Và đòi tôi phải đáp trả bằng lời ca tiếng hát.’

Cuộc sống là thế! Khi bạn vấp phải khó khăn đau thương, cần vượt qua hoàn cảnh sống bằng lời ca tiếng hát của chính mình. Sống lạc quan, có nghị lực vượt qua hoàn cảnh sẽ cho ta lối sống, bản lĩnh vững vàng.

Sống tử tế còn là biết cống hiến cho cuộc đời những giá trị tốt đẹp nhất. Dù bạn ở địa vị nào không quan trọng, cái quan trọng bạn cống hiến cho đời đc những gì? Hãy là anh thanh niên trên Sapa âm thầm cống hiến (Lặng lẽ Sapa), hay là chị lao công ‘tiếng chổi tre sớm tối đi về’ (Tiếng chổi tre), hay là như lời dạy của Thanh Hải :

‘Một mùa xuân nho nhỏ

Lặng lẽ dâng cho đời

Dù là tuổi hai mươi

Dù là khi tóc bạc’

Hãy là một mùa xuân nho nhỏ cống hiến trái tim cho đất nước. Dù ở tuổi nào chúng ta hãy cống hiến cho đất nước. Cống hiến cho cuộc sống tươi đẹp này!

Bên cạnh những con người rất đáng học hỏi, cuộc sống vẫn còn những con người rất đáng suy ngẫm, bởi họ sống quá thực dụng, vô cảm, vụ lợi.

Chúng ta còn nhớ vụ hôi bia ở Đồng Nai do chủ xe bị lật bánh. Mặc cho lời cầu xin của chủ xe họ vẫn ‘cướp giật‘ như cảnh nạn đói năm 1945. Hay là vụ người chồng lai vợ bầu đi sinh, giữa đường không may bị tai nạn người mẹ tử vong, người con văng ra khỏi bụng mẹ. Nhưng người dân vẫn không ai giúp đỡ.

Thử hỏi, trong 1 xã hội mà ít lòng tốt thì con người sẽ sống sao? Họ sống bằng vụ lợi cá nhân, toan lo cho mình mà không biết nghĩ cho người xung quanh.

Có người họ coi vật chất còn quan trọng hơn sự hy sinh của một ai đó. Cuộc sống với guồng quay vô tận vô tình ‘bê tông hóa tâm hồn‘ họ. Vì thế, để cuộc sống có ý nghĩ, mọi người - đặc biệt tuổi trẻ cần có ý thức, hành động cụ thể hơn.

Hãy biết mở rộng vòng tay yêu thương cho đi mà không suy nghĩ. Hãy để bàn tay tình yêu ướp hương lòng người. Và chúng ta sống cần có lối sống, cách ứng xử đúng đắn. Vững vàng trước mọi cạm bẫy khó khăn ở đời.

Ai đó đã từng nói: ‘Khi bạn bắn pháo đại bác vào cuộc sống. Nó sẽ tặng lại bạn quả lựu đạn’. Vì thế, hãy sống vượt qua hoàn cảnh, lạc quan, vượt qua nỗi đau thương trao tặng cho đời nụ hôn ngọt nào.

Sống tử thế là khi chúng ta biết mình cần sống có ý nghĩa nhất. Đó là bài học mà PGS Văn Như Cương muốn nhắc nhở chúng ta!

Đặt hoàn cảnh vào những người khác, tôi mới thấy được những người khó khăn, thiếu thốn, những người xung quanh mong muốn nhận tình yêu, đôi tay ấm nồng của mình đến mức nào.

Không phải là lời nói sống, mà là hành động cụ thể để cuộc sống thêm phần ý nghĩa. Ngày hôm nay, tôi thả ra ngoài cuộc đời kia những hạt phấn thông vàng, mong rằng chúng sẽ đến được với tất cả mọi người, thì thầm câu chuyện về một trái tim sẽ luôn tỏa sáng trong đời!

Hôm đó, trên xe buýt có một người đàn ông cao tuổi. Ông lên xe ở một trạm trên đường Nguyễn Trãi (Hà Nội). Xe chạy. Sau khi lục lọi chiếc cặp đeo bên hông, lại móc hết túi quần, túi áo, ông già vẫn không thấy tiền để mua vé. Ông ngồi lặng với khuôn mặt đỏ bừng. Lúc này, một cô học sinh ngồi ở hàng ghế sau đã len lén nhét tờ 5.000 đồng vào túi quần của ông. Khi nhân viên bán vé...
Đọc tiếp

Hôm đó, trên xe buýt có một người đàn ông cao tuổi. Ông lên xe ở một trạm trên đường Nguyễn Trãi (Hà Nội). Xe chạy. Sau khi lục lọi chiếc cặp đeo bên hông, lại móc hết túi quần, túi áo, ông già vẫn không thấy tiền để mua vé. Ông ngồi lặng với khuôn mặt đỏ bừng. Lúc này, một cô học sinh ngồi ở hàng ghế sau đã len lén nhét tờ 5.000 đồng vào túi quần của ông. Khi nhân viên bán vé đến, theo phản xạ, ông lại đưa tay lục túi quần và thấy tờ 5.000 đồng. Ông mừng ra mặt, trả tiền vé và cứ tưởng đó là tiền của mình. Còn cô gái thì lẳng lặng mỉm cười.

                            (Báo Gia đình và xã hội – Xuân Đinh Dậu 2017, trang 16)

1. Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên.

2. Chỉ ra một phép liên kết và một thành phần biệt lập có trong đoạn trích.

3. Vì sao cô học sinh đã len lén nhét tờ 5000 đồng vào túi quần của ông già mà không đưa trực tiếp cho ông?

4. Câu: “Còn cô gái thì lẳng lặng mỉm cười” giúp em hiểu thêm điều gì về cô học sinh?

5. Suy nghĩ của em về “người tử tế” được gợi lên qua đoạn trích bằng một đoạn văn khoảng nửa trang giấy thi.

 

1
3 tháng 8 2021

Câu 1:

- Phương thức biểu đạt chính của đoạn trích: tự sự.

Câu 2:

- Một phép liên kết: 

+ Phép liên kết lặp: "Khi nhân viên bán vé đến, theo phản xạ, ông lại đưa tay lục túi quần và thấy tờ 5.000 đồng. Ông mừng ra mặt, trả tiền vé và cứ tưởng đó là tiền của mình." ( từ "ông" ở câu văn trước được lặp lại ở câu văn sau)

- Một thành phần biệt lập: 

+ Thành phần phụ chú: "theo phản xạ" (vì được đặt ở giữa hai dấu phẩy trong câu: "Khi nhân viên bán vé đến, theo phản xạ, ông lại đưa tay lục túi quần và thấy tờ 5.000 đồng.")

Câu 3:

- Cô học sinh đã len lén nhét tờ 5000 đồng vào túi quần của ông già mà không đưa trực tiếp cho ông là vì cô học sinh biết ông là người lớn tuổi, hơn nữa lại là người đàn ông nên sẽ có lòng tự trọng. Nếu cô trực tiếp đưa cho ông cụ mượn giữa chốn đông người như vậy thì ông sẽ cảm thấy rất ngại, thậm chí có thể không nhận tiền của cô.

Câu 4:

- “Còn cô gái thì lẳng lặng mỉm cười”, câu văn đã thể hiện cô học sinh là một người tốt bụng, ý thức được hành động mà bản thân nên làm để giúp người gặp khó khăn như ông cụ. Cô là một người hiểu chuyện, vô cùng tinh tế và đặc biệt biết cho đi những gì bản thân có thể mà không mong cầu sự trả ơn.

Câu 5:

Chị lập dàn ý chi tiết cho đoạn văn, em dựa vào dàn ý chi tiết và viết thành đoạn văn hoàn chỉnh nhé!

Dàn ý

- Xác định vấn đề nghị luận: "người tử tế"

- Giải thích:

+ Thế nào là người tử tế? Là những người luôn biết quan tâm đến người khác, luôn sẵn sàng san sẻ, giúp đỡ khi bản thân có khả năng, điều kiện. Là người luôn mong muốn mang lại những điều tốt đẹp cho người khác...

- Bàn luận kết hợp dẫn chứng: (phần này tạm gọi là bàn luận)

+ Biểu hiện của người tử tế: Những con người tốt bụng, trung thực, luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người xung quanh, không đòi hỏi sự báo đáp ơn nghĩa; không gian dối, lừa lọc, không vụ lợi,...

+ Ý nghĩa của việc sống tử tế:

* Mang đến điều tốt đẹp cho người khác và cho chính bản thân.

* Được mọi người yêu quý, tôn trọng...

* Rèn luyện nhân cách, hoàn thiện nhân cách hơn.

*  Cộng đồng, xã hội thêm ý nghĩa...

* ...

+ Phê phán những người sống thiếu trung thực, sống vô tâm, vụ lợi,...

- Câu kết đoạn.

 

 

Hôm đó, trên xe buýt có một người đàn ông cao tuổi. Ông lên xe ở một trạm trên đường Nguyễn Trãi (Hà Nội). Xe chạy. Sau khi lục lọi chiếc cặp đeo bên hông, lại móc hết túi quần, túi áo, ông già vẫn không thấy tiền để mua vé. Ông ngồi lặng với khuôn mặt đỏ bừng. Lúc này, một cô học sinh ngồi ở hàng ghế sau đã len lén nhét tờ 5.000 đồng vào túi quần của ông. Khi nhân viên bán vé...
Đọc tiếp

Hôm đó, trên xe buýt có một người đàn ông cao tuổi. Ông lên xe ở một trạm trên đường Nguyễn Trãi (Hà Nội). Xe chạy. Sau khi lục lọi chiếc cặp đeo bên hông, lại móc hết túi quần, túi áo, ông già vẫn không thấy tiền để mua vé. Ông ngồi lặng với khuôn mặt đỏ bừng. Lúc này, một cô học sinh ngồi ở hàng ghế sau đã len lén nhét tờ 5.000 đồng vào túi quần của ông. Khi nhân viên bán vé đến, theo phản xạ, ông lại đưa tay lục túi quần và thấy tờ 5.000 đồng. Ông mừng ra mặt, trả tiền vé và cứ tưởng đó là tiền của mình. Còn cô gái thì lẳng lặng mỉm cười.

                            (Báo Gia đình và xã hội – Xuân Đinh Dậu 2017, trang 16)

1. Xác định phương thức biểu đạt chính của đoạn trích trên.

2. Chỉ ra một phép liên kết và một thành phần biệt lập có trong đoạn trích.

3. Vì sao cô học sinh đã len lén nhét tờ 5000 đồng vào túi quần của ông già mà không đưa trực tiếp cho ông?

4. Câu: “Còn cô gái thì lẳng lặng mỉm cười” giúp em hiểu thêm điều gì về cô học sinh?

5. Suy nghĩ của em về “người tử tế” được gợi lên qua đoạn trích bằng một đoạn văn khoảng nửa trang giấy thi.

 giúp mk với

1

search đi bạn ư

Đọc đoạn văn sau và làm theo yêu cầu bên dưới: Hôm đó, trên xe buýt có người đàn ông cao tuổi. Ông lên xe ở một trạm trên đường Nguyễn Trãi. Xe chạy. Sau khi lục lọi chiếc cặp đeo bên hông, lại móc hết túi quần, túi áo ông già vẫn không thấy tiền để mua vé. Ông ngồi lặng với khuôn mặt đỏ bừng. Lúc này, một cô học sinh ngồi ở hàng ghế sau đã len lén nhét tờ 5.000 đồng vào...
Đọc tiếp

Đọc đoạn văn sau và làm theo yêu cầu bên dưới:

Hôm đó, trên xe buýt có người đàn ông cao tuổi. Ông lên xe ở một trạm trên đường Nguyễn Trãi. Xe chạy. Sau khi lục lọi chiếc cặp đeo bên hông, lại móc hết túi quần, túi áo ông già vẫn không thấy tiền để mua vé. Ông ngồi lặng với khuôn mặt đỏ bừng. Lúc này, một cô học sinh ngồi ở hàng ghế sau đã len lén nhét tờ 5.000 đồng vào túi quần ông. Khu nhân viên thu tiền vé đến, theo phản xạ ông lại đưa tay lục túi quần và thầy tớ 5.000 đồng. Ông mừng ra mặt, trả tiền và cứ tưởng đó là tiền của mình. Còn cô gái thì lẳng lặng mỉm cười.

a) Vì sao có học sinh đã len lén nhét tờ 5.000 đồng vào túi quần của ông giả mà không đưa trực tiếp cho ông?

b) Câu: "Còn cô gái thì lẳng lặng mỉm cười" giúp em hiểu thêm điều gì về cô học sinh?

c) Suy nghĩ của em về “người tử tế" được gợi lên qua câu chuyện trên. Trình bày khoảng 5 – 7 dòng.

0
Đọc truyện sau và trả lời câu hỏi:NGƯỜI ĂN XINMột người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nà. Bàn tay tôi run run nắm chặt bàn tay run rẩy của ông:– Xin ông đừng...
Đọc tiếp

Đọc truyện sau và trả lời câu hỏi:

NGƯỜI ĂN XIN

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nà. Bàn tay tôi run run nắm chặt bàn tay run rẩy của ông:

– Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười:

– Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.

(Theo Tuốc-ghê-nhép)

Vì sao người ăn xin và cậu bé trong truyện đều cảm thấy mình đã nhận được từ người kia một cái gì đó? Có thể rút ra bài học gì từ câu chuyện này?

2
22 tháng 3 2019

a, Trong mẫu chuyện Người ăn xin, cả hai nhân vật, người ăn xin và cậu bé trong câu chuyện đều cảm thấy mình nhận được từ người kia một điều gì đó.

- Nhân vật “tôi” không khinh miệt người nghèo khổ, khốn khó mặc dù không có gì để cho

- Ông lão ăn xin cảm thấy được tôn trọng, chia sẻ, cả hai người đều thấy hài lòng

b, Có thể rút ra bài học quý từ câu chuyện: trong giao tiếp cần tế nhị, tôn trọng người khác

22 tháng 5 2021

Trong câu chuyện trên người ăn xin nhận được sự kính trọng và ấm áp. Còn nhân vật tôi nhận được một nụ cười hiền hậu. Có thể rút ra một điều là ai cũng cần có sự kính trọng và yêu thương.

Câu 1: ( 3,0đ)Đọc kĩ mẩu chuyện sau và trả lời các câu hỏi:NGƯỜI ĂN XINMột người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi. Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng  có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay...
Đọc tiếp

Câu 1: ( 3,0đ)

Đọc kĩ mẩu chuyện sau và trả lời các câu hỏi:

NGƯỜI ĂN XIN

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng  có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông :

-  Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười :   
- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra : Cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.
                                                                                              (Theo Tuốc-ghê-nhép)

 

a,(0,25) Xác định phương thức biểu đạt chính trong văn bản trên?

b,(0,25) Văn bản trên liên quan đến phương châm hội thoại nào?

c,(0,5) Phân tích cấu tạo ngữ pháp câu sau: "Cháu ơi, cảm ơn cháu!"      

        Xét theo mục đích nói câu trên thuộc kiểu câu gì?

d.(1,0) Xác định phép liên kết và nêu tác dụng.

e. (1,0) Trong câu " Khi ấy tôi chợt hiểu ra : Cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông." Theo em nhân tôi vừa nhận được điều gì? Tại sao?

1
17 tháng 5 2021

#Tham_khảo

a) phương thức biểu đạt là tự sự

b)phương châm là tế nhị và tôn trọng 

c) câu trên thuộc kiểu câu cảm thán

 

17 tháng 5 2021

Lớp mấy đã lm bài này r?

Đọc câu chuyện sau và trả lời câu hỏi:NGƯỜI ĂN XIN            Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.            Tôi lục hết túi nọ, túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy...
Đọc tiếp

Đọc câu chuyện sau và trả lời câu hỏi:

NGƯỜI ĂN XIN

            Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

            Tôi lục hết túi nọ, túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:

- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười:

- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được được một cái gì đó của ông.

                        (Theo Tuốc-ghê-nhép, SGK Ngữ văn 9, tập 1. NXB Giáo dục Việt Nam 2018)

1, Truyện được kể ở ngôi thứ mấy? Tác dụng của ngôi kể này?  (1 điểm)

2, Người ăn xin và cậu bé đã tuân thủ phương châm hội thoại nào ? Sự tuân thủ đó thể hiện qua những từ ngữ nào? (1điểm)

3, Câu văn “ Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi.”sử dụng biện pháp tu từ nào? Nêu giá trị của biện pháp tu từ đó trong việc thể hiện nội dung?  (1điểm)

4. Vì sao ông lão ăn xin ở câu chuyện trên vẫn nở một nụ cười ngay cả khi nhân vật tôi “ không có gì cho ông cả”? (1,5 điểm)

5. Cả người ăn xin và cậu bé đều cảm thấy mình đã nhận từ người kia một cái gì đó. Theo em cái gì đó  mà mỗi người họ đã nhận được là gì? Em rút ra bài học gì qua câu chuyện trên? ( 1,5 điểm)

2
29 tháng 6 2021

THAM KHẢO 

câu 1 chuyện đc kể ở ngôi kể thứ nhất

tác dụng : ngôi kể làm cho câu chuyện trở nên chân thức hơn , sinh động giúp cảm xúc của người trong cuộc đc thể hiện chân thực nhất

câu 2

Người ăn xin và cậu bé đã tuân thủ phương châm lịch sự được thẻ hiện qua" Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả." "Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi."

câu 3

Câu văn "Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơisử dụng biện pháp nghệ thuật làđiệp từBiện pháp này làm cho câu văn có những từ được lặp lại giống y hệt nhau.

câu 4

ng lão ăn xin ở câu chuyện trên vẫn nở một nụ cười ngay cả khi cậu bé ko có gì cho ông vì :

mặc dù ko nhận đc tiền nhưng đổi lại ông nhận dcd sự coi trọng , tôn trọng đến từ 1 câu bé .

câu 5

 Bài học rút ra:

- Hãy sẵn sàng cho đi những gì mình có thì bạn sẽ nhận lại còn nhiều hơn thế bởi đó là một quy luật.

 

10 tháng 3 2024

Tìm các từ láy có trong đoạn văn sau:

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

            Tôi lục hết túi nọ, túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:

- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười:

- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được được một cái gì đó của ông.

                        (Theo Tuốc-ghê-nhép, SGK Ngữ văn 9, tập 1. NXB Giáo dục Việt Nam 2018)

Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏiMột người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe,nước mắt ông dàn dụa,đôi môi tái nhợt,áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia,không có lấy một xu,không có cả khăn tay,chẳng có gì hết.Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào.Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông.-Xin ông đừng giận cháu! Cháu...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi
Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe,nước mắt ông dàn dụa,đôi môi tái nhợt,áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia,không có lấy một xu,không có cả khăn tay,chẳng có gì hết.Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào.Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông.

-Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả

Ông nhìn tôi chằm chằm,đôi môi nở nụ cười:

-Cháu ơi,cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy,tôi chợt hiểu ra: Cả tôi nữa,tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông

a, Xác định phương thức biểu đạt

b, Lời của nhân vật trong câu chuyện trên được trích dẫn theo cách nào? Chỉ rõ dấu hiệu nhận biết

c,Vì sao người ăn xin và cậu bé trong truyện đều cảm thấy mình đã nhận được từ người kia một cái gì đó

d,Bài học rút ra từ văn bản trên?

 

Giúp mình với ạ:"(

0
Đề 1: ĐỌC- HIỂU (3,0 điểm) Đọc ngữ liệu sau và trả lời câu hỏi:Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần áo tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy...
Đọc tiếp

Đề 1:

ĐỌC- HIỂU (3,0 điểm) Đọc ngữ liệu sau và trả lời câu hỏi:

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần áo tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay run rẩy của ông:

- Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm, đôi môi nở nụ cười:

- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa, tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.

                             (Trích SGK Ngữ văn 9- Tập 1, trang 22- NXB GD VN, 2019)

Câu 1:Câu chuyện được kể bằng lời của nhân vật nào? Kể theo ngôi thứ mấy?

Câu 2: Nghĩa của từ" xin" trong câu văn:"Ông chìa tay xin tôi."

Câu 3: Chỉ ra biện pháp tu từ đặc sắc được vận dụng trong câu văn in đậm.

Câu 4: Từ cách ứng xử của các nhân vật trong truyện đã gợi trong em những suy nghĩ gì? Bài học sâu sắc nào em rút ra cho bản thân sau khi đọc truyện? 

2
1 tháng 10 2023

Câu 1: Câu chuyện được kể bằng lời nhân vật cậu bé.

Kể theo ngôi thứ nhất.

Câu 2: 

Nghĩa của từ "xin" trong câu văn "Ông chìa tay xin tôi" là chỉ đến hành động mong muốn một điều gì đó từ người khác.

Câu 3:

BPTT đặc sắc được vận dụng trong câu văn in đậm: liệt kê.

Tác dụng: giúp diễn đạt rõ việc cậu bé không hề có gì để cho ông lão ăn xin một cách ngắn gọn, súc tích nhưng vẫn truyền cảm xúc đến tác giả. Từ đó câu văn thêm hay hơn, hấp dẫn đọc giả hơn.

Câu 4:

Từ cách ứng xử của các nhân vật trong truyện đã gợi cho em những suy nghĩ: 

- Trong cuộc sống nên luôn có sự tôn trọng, tình cảm bao dung, nhân hậu, giúp đỡ mọi người xung quanh.

- Lễ phép, lịch sự tối thiểu với bất kì ai.

Bài học sâu sắc em rút ra cho bản thân sau khi đọc truyện: Những điều cho đi, chia sẻ không chỉ tính ở giá trị vật chất như tiền bạc, thức ăn,.. mà còn vươn đến tình thương vô giá trong tâm hồn của mỗi người. Ở câu truyện trên, ta cảm nhận rõ dù cậu bé không có gì cho ông lão nhưng thực chất cậu đã trao ông lão tình thương cảm của mình, và ông lão cũng đã cho cậu một bài học về tình cảm.

22 tháng 12 2024

Câu 1: Câu chuyện được kể bằng lời nhân vật cậu bé.

 

Kể theo ngôi thứ nhất.

 

Câu 2: 

 

Nghĩa của từ "xin" trong câu văn "Ông chìa tay xin tôi" là chỉ đến hành động mong muốn một điều gì đó từ người khác.

 

Câu 3:

 

BPTT đặc sắc được vận dụng trong câu văn in đậm: liệt kê.

 

Tác dụng: giúp diễn đạt rõ việc cậu bé không hề có gì để cho ông lão ăn xin một cách ngắn gọn, súc tích nhưng vẫn truyền cảm xúc đến tác giả. Từ đó câu văn thêm hay hơn, hấp dẫn đọc giả hơn.

 

Câu 4:

 

Từ cách ứng xử của các nhân vật trong truyện đã gợi cho em những suy nghĩ: 

 

- Trong cuộc sống nên luôn có sự tôn trọng, tình cảm bao dung, nhân hậu, giúp đỡ mọi người xung quanh.

 

- Lễ phép, lịch sự tối thiểu với bất kì ai.

 

Bài học sâu sắc em rút ra cho bản thân sau khi đọc truyện: Những điều cho đi, chia sẻ không chỉ tính ở giá trị vật chất như tiền bạc, thức ăn,.. mà còn vươn đến tình thương vô giá trong tâm hồn của mỗi người. Ở câu truyện trên, ta cảm nhận rõ dù cậu bé không có gì cho ông lão nhưng thực chất cậu đã trao ông lão tình thương cảm của mình, và ông lão cũng đã cho cậu một bài học về tình cảm.

Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:– Xin ông đừng...
Đọc tiếp

Đọc văn bản sau và trả lời các câu hỏi:

Một người ăn xin đã già. Đôi mắt ông đỏ hoe, nước mắt ông giàn giụa, đôi môi tái nhợt, áo quần tả tơi. Ông chìa tay xin tôi.

Tôi lục hết túi nọ đến túi kia, không có lấy một xu, không có cả khăn tay, chẳng có gì hết. 
Ông vẫn đợi tôi. Tôi chẳng biết làm thế nào. Bàn tay tôi run run nắm chặt lấy bàn tay nóng hổi của ông:

– Xin ông đừng giận cháu! Cháu không có gì cho ông cả.

Ông nhìn tôi chăm chăm đôi môi nở nụ cười:

- Cháu ơi, cảm ơn cháu! Như vậy là cháu đã cho lão rồi.

Khi ấy tôi chợt hiểu ra: cả tôi nữa tôi cũng vừa nhận được một cái gì đó của ông.

(Theo Tuốc- ghê- nhép)

Câu 1 (0,5 điểm). Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản.

Câu 2 (0,5 điểm). Văn bản Người ăn xin liên quan đến phương châm hội thoại nào? Vì sao?

Câu 3. (0.5 điểm). Lời của các nhân vật trong câu chuyện trên được trích dẫn theo cách nào? Chỉ rõ dấu hiệu nhận biết.

Câu 4 (0,5 điểm). Vì sao người ăn xin và cậu bé trong truyện đều cảm thấy mình đã nhận được từ người kia một cái gì đó?

Câu 5

(1,0 điểm). Bài học rút ra từ văn bản trên?

1
26 tháng 9 2021

Tham khảo:

Câu 1: PTBĐ: Tự sự

Câu 2: Văn bản "Người ăn xin" liên quan đến phương châm hội thoại lịch sự vì cả hai đều dùng cách thức tôn trọng trong giao tiếp với người đối thoại với mình.

Câu 3: Lời của các nhân vật trong câu chuyện trên được trích dẫn theo cách trực tiếp.

Dấu hiệu nhận biết:  Lời nói được đặt sau dấu 2 chấm và giữ nguyên văn lời nói, vai vế của nhân vật.

Câu 4: Nhân vật “tôi” nhận được lời cám ơn từ ông lão, đồng thời nhận được bài học sâu sắc: Sự đồng cảm, tình người có giá trị hơn mọi thứ vật chất, của cải khác.

Câu 5: Các bài học rút ra từ văn bản:

-  Sự quan tâm, lòng chân thành chính là món quà tinh thần quý giá nhất đối với những mảnh đời bất hạnh, nó vượt lên trên mọi giá trị vật chất khác.

- Phải biết yêu thương, chia sẻ, đồng cảm với hoàn cảnh, số phận của người khác

- Khi cho đi cũng chính là lúc ta nhận lại.