Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Em hãy kể theo hiểu biết của em dựa vào những câu chuyện em được bố mẹ kể, được nhìn thấy, được xem trên tivi hay đọc trong sách báo, tạp chí.
Mạc Đĩnh Chi (1272 - 1346) quê ở huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương, thi đỗ Trạng nguyên năm 1304. Mạc Đĩnh Chi làm quan trải qua ba triều nhà Trần. Ông thông minh, giỏi thơ văn và có tài đối đáp rất sắc bén. Hai lần đi sứ Trung Quốc, ông đã tỏ rõ là người học rộng, tài cao, làm rạng danh đất nước. Khâm phục tái năng, cốt cách của Mạc Đĩnh Chi, vua Nguyên đã phong tặng ông danh hiệu "Lưỡng quốc Trạng Nguyên".
Mạc Đĩnh Chi làm quan rất thanh liêm nên gia đình thường nghèo túng. Sau khi lo cho đám tang của mẹ, cuộc sống của ông vốn thanh bạch giờ càng đạm bạc hơn. Vua Trần Minh Tông biết chuyện, liền hỏi một viên quan tin cẩn :
- Ta muốn trích ít tiền trong kho cho ngươi đem đến biếu Mạc Đĩnh Chi. Làm thế có được không?
Viên quan tâu với vua :
- Thần biết rõ Mạc Đĩnh Chi. Nếu cho người đem tiền đến, ông ấy sẽ không nhận đâu.
- Vậy khanh có cách nào khác không?
- Muôn tâu Bệ hạ ! thần nghĩ chỉ có cách lén bỏ tiền vào nhà, ông ấy không biết phải trả cho ai thì mới nhận.
Nhà vua ưng thuận, sai người đang đêm bỏ một gói tiền vào nhà Mạc Đĩnh Chi.
Sáng hôm sau thức dậy, Mạc Đĩnh Chi thấy gói tiền trong nhà, liền đem vào triều, trình lên vua Minh Tông :
- Tâu hoàng thượng. Đêm qua ai đã bỏ vào nhà thần gói tiền này. Thần ngờ rằng đó là tiền của một người muốn đút lót thần để nhờ vả việc gì đó. Vậy thần đem tới, xin Hoàng thượng cho nộp tiền này vào công quỹ.
Vua Minh Tông đáp :
- Khanh có khó nhọc giúp người ta mới cho. Cứ coi đó là tiền của mình cũng được chứ sao?
- Phàm của cải không do tay mình làm ra thì không được tơ hào đến. Mạc Đĩnh Chi khảng khái tâu.
Vua Trần Minh Tông rất cảm kích trước tấm lòng trung thực, liêm khiết, trọng nhân cách hơn tiền bạc của Mạc Đĩnh Chi. Vua đành giữ lại tiền rồi cho Mạc Đĩnh Chi lui.
Vào khoảng 20h ngày 18/6, có 2 người lạ mặt tìm đến nhà đồng chí Khang, tự giới thiệu là thân nhân của bà Hà Quế Kiều, ở TP Hồ Chí Minh, là một đối tượng có liên quan đến vụ án đã bị khởi tố phải tạm giữ để điều tra.
Tại nhà đồng chí Khang, trước khi ra về, 2 người khách đã để lại 1 túi quà. Khi đồng chí Khang về phát hiện, kiểm tra thì thấy trong túi xách có 2 chai rượu ngoại, 2 hộp trà và một chiếc phong bì, trong đó có 10 triệu đồng. Đồng chí Khang đã điện báo cho lãnh đạo đơn vị đến lập biên bản tạm giữ.
Tại nhà đồng chí Vũ Xuân Tiếu, Đội trưởng Đội CSĐT tội phạm về TTXH, Công an thị xã, người được giao nhiệm vụ trực tiếp phụ trách tổ điều tra vụ án trên, vào lúc 19h30' ngày 6/7, có ông Nguyễn Văn Tiến đến và giới thiệu là chồng của bà Kiều, ngỏ ý nhờ đồng chí Tiếu "giúp đỡ".
Sau khi bị từ chối, ông Tiến ra về và để lại 1 túi quà, trong đó có 1 chai rượu ngoại và 1 phong bì 10 triệu đồng. Khi phát hiện túi quà người khách cố tình để quên, đồng chí Tiếu gọi điện báo ngay cho lãnh đạo, đồng thời mang đến cơ quan lập biên bản xử lý
Liêm khiết là phẩm chất đạo đức, thể hiện lối sống trong sạch,không hám danh, hám lợi, không bận tâm về những toan tính nhỏ nhen, ích kỉ.
Một số câu ca dao, tục ngữ, danh ngôn nói về tính liêm khiết:
Cần kiệm, liêm chính, chí công, vô tư .Cây ngay bóng thẳng , cây cong bóng vẹo .Cây ngay ko sợ chết đứng .Đói cho sạch, rách cho thơmCần kiệm, liêm chính, chí công, vô tư .
Cây ngay bóng thẳng , cây cong bóng vẹo .
Cây ngay ko sợ chết đứng .
Đói cho sạch, rách cho thơm.
* Một số câu ca dao, tục ngữ, danh ngôn nói về tính liêm khiết:
-Cây ngay ko sợ chết đứng .
-Đói cho sạch, rách cho thơm.
-Cần kiệm, liêm chính, chí công, vô tư .
-Cây ngay bóng thẳng , cây cong bóng vẹo .
Chớ có bờm xôm, để đời tiếng xấu.
-Khó mà biết lẽ biết lời.
Biết ăn biết ở như người giàu sang.
-Cười người chớ vội cười lâu.
Cười người hôm trước hôm sau người cười.
-Áo rách cốt cách người thương.
-Ăn có mời ; làm có khiến.
-Mặc đẹp chưa - hẳn đã là sang..!
Kém phẩm vô tâm, khạc nhổ càng.!
Tư cách trang đài, do biết nghĩ.
Kín đáo, sạch sẽ "Tướng thật sang".
-Ban ngày quan lớn như thần.
Ban đêm quan lớn tần mần như ma.
-Của thấy không xin.
Của công giữ gìn.
Của rơi không nhặt.
-Của mình thì giữ bo bo, của người thì đớp cho no mới về.
*Vô kênh You Tube của mk ủng hộ nhé tên: HiệpT Gaming.Chúc bạn học tốt!![]()
![]()
![]()
Mảng vui cơm tấm ổ rơm,
Tuy rằng cũ kĩ mà thơm sạch lòng
Hơn ai gạo Tám, lầu hồng
Đem thân luồn cúi vào vòng lợi danh
- Cây ngay không sợ chết đứng.
- Đói cho sạch, rách cho thơm.
- Danh ngôn: cần kiệm liêm chính, chí công vô tư.
cây ngay ko sợ chêt đứng
đói cho sạch rách cho thơm
an có mời , làm có khiến
có thật đó bn ,ở trường mk nè:Đinh Thị Phương Thảo
Mạc Đĩnh Chi (1272 - 1346) quê ở huyện Chí Linh, tỉnh Hải Dương, thi đỗ Trạng nguyên năm 1304. Mạc Đĩnh Chi làm quan trải qua ba triều nhà Trần. Ông thông minh, giỏi thơ văn và có tài đối đáp rất sắc bén. Hai lần đi sứ Trung Quốc, ông đã tỏ rõ là người học rộng, tài cao, làm rạng danh đất nước. Khâm phục tái năng, cốt cách của Mạc Đĩnh Chi, vua Nguyên đã phong tặng ông danh hiệu "Lưỡng quốc Trạng Nguyên".
Mạc Đĩnh Chi làm quan rất thanh liêm nên gia đình thường nghèo túng. Sau khi lo cho đám tang của mẹ, cuộc sống của ông vốn thanh bạch giờ càng đạm bạc hơn. Vua Trần Minh Tông biết chuyện, liền hỏi một viên quan tin cẩn :
- Ta muốn trích ít tiền trong kho cho ngươi đem đến biếu Mạc Đĩnh Chi. Làm thế có được không?
Viên quan tâu với vua :
- Thần biết rõ Mạc Đĩnh Chi. Nếu cho người đem tiền đến, ông ấy sẽ không nhận đâu.
- Vậy khanh có cách nào khác không?
- Muôn tâu Bệ hạ ! thần nghĩ chỉ có cách lén bỏ tiền vào nhà, ông ấy không biết phải trả cho ai thì mới nhận.
Nhà vua ưng thuận, sai người đang đêm bỏ một gói tiền vào nhà Mạc Đĩnh Chi.
Sáng hôm sau thức dậy, Mạc Đĩnh Chi thấy gói tiền trong nhà, liền đem vào triều, trình lên vua Minh Tông :
- Tâu hoàng thượng. Đêm qua ai đã bỏ vào nhà thần gói tiền này. Thần ngờ rằng đó là tiền của một người muốn đút lót thần để nhờ vả việc gì đó. Vậy thần đem tới, xin Hoàng thượng cho nộp tiền này vào công quỹ.
Vua Minh Tông đáp :
- Khanh có khó nhọc giúp người ta mới cho. Cứ coi đó là tiền của mình cũng được chứ sao?
- Phàm của cải không do tay mình làm ra thì không được tơ hào đến. Mạc Đĩnh Chi khảng khái tâu.
Vua Trần Minh Tông rất cảm kích trước tấm lòng trung thực, liêm khiết, trọng nhân cách hơn tiền bạc của Mạc Đĩnh Chi. Vua đành giữ lại tiền rồi cho Mạc Đĩnh Chi lui.
có một câu chuyện : kể rằng 1 bạn HS lớp 7 đã nhặt được 1 chiếc điện thoại đắt tiền và rồi bạn đó đã trả lại nó cho thầy hiệu trưởng .
.
cảm ơn bạn đã giúp mình . Nhưng có câu chuyện nào ngắn hơn không?
câu chuyện đó cx hay nhưng nó có thật k bạn
có thật đó bn ,ở trường mk nè:Đinh Thị Phương Thảo
do mình mới lập nick nên k bt .Mình muốn kết bạn vs bạn thì mình phải lm sao?
nt vs mk đi
đúng sao k nt vs mk?
Trước khi đòi người khác kể 1 câu chuyện đúng đề tài bạn phải hiểu đề tài đó là gì, liêm khiết là gì?
mình bt đề tài đó là gì nhưng mình chỉ hỏi thêm ý kiến của ác bn thôi mà .
Nguyễn Thị MaiVõ Đông Anh TuấnLê Nguyên HạoDi Lam
hỏi họ đi
Một lần đi công tác qua địa bàn huyện T thuộc tỉnh N, mặc dù Bác đã dặn đồng chí phục vụ chuẩn bị chu đáo cơm nắm mang theo như thường lệ, song lãnh đạo huyện cứ tha thiết mời Bác dùng một bữa cơm do huyện tiếp đãi. Từ chối mãi cũng ngại vì Bác sợ mọi người hiểu lầm Bác xa rời dân nên người đã nhận lời sau khi dặn mọi người hết sức tiết kiệm, không được bày vẽ và người vẫn không quên mang cả món cơm nắm muối vừng vào để mọi người cùng ăn. Chuyện đã qua một thời gian, một hôm, đồng chí văn thư của Bác nhận được một công văn xin… tiền của huyện nọ với lý do trang trải kinh phí bữa ăn của buổi tiếp Bác hôm Bác đi công tác với số tiền gấp vài ba lần so với thực tế (chắc họ nghĩ để tiếp Bác, Trung ương sẽ không từ chối bất cứ điều gì). Không thể giấu Bác, đồng chí văn thư đã lo mọi việc trước khi trình Bác công văn. Đọc xong, Bác lặng lẽ đứng dậy lấy trong tủ gỗ ra một gói nhỏ bọc cẩn thận bằng giấy báo và ni lông, đưa cho đồng chí văn thư và nói: “Đây là số tiền Bác dành dụm tiết kiệm được. Chú hãy mang đến huyện và đưa tận tay cho họ, nói Bác trả tiền cho bữa ăn đãi Bác và cảm ơn họ đã mời. Nếu số tiền này đủ thì thôi, nếu chưa đủ, các chú cho Bác vay tạm và trừ dần vào tiền lương của Bác, đến khi nào đủ thì thôi.” Bác cho chuyện tiếp Bác không liên quan gì đến việc công và kiên quyết không được lấy tiền của công để thanh toán.
tham khảo trong sách truyện thì sẽ biết bạn ạ!
cảm ơn bạn nhiều
uk nhà mình có 1 tủ sách . Mình có tham khảo nhưng muốn hỏi thêm thôi.
chỉ chuột vào tên của người đó xong ấn vào chữ theo dõi
qua chuyện này cho thấy ông là người ntn?
Thầy Anh là giảng viên một trường đại học lớn.Vào mỗi kỳ thi hay xảy ra tình trạng mua điểm để qua được kỳ thi,nhưng thầy luôn lấy tinh thần trách nhiệm,đạo đức nghề nghiệp làm trọng, thầy không nhận quà của bất cứ học sinh nào. Thầy là một tấm gương để chúng tôi học tập,noi theo.
DỰA TRÊN CÂU CHUYỆN NÀY
Vào ngày 18/07/2009, tại Siêu thị số 2 ở 292 Tây Sơn – Hà Nội, đang trong lúc làm việc thì anh Diệu tình cờ nhìn thấy chiếc ví rơi ở dưới đất, anh đoán chắc là của khách hàng đến mua sắm tại siêu thị Trần Anh vô tình đã đánh rơi. Trong ví có tiền, bằng lái, đăng ký xe, chứng minh thư nhân dân, thẻ ATM và một số giấy tờ quan trọng khác. Anh đã tìm cách liên hệ cho chủ nhân là chị Tống Thị Oanh đang công tác tại Công ty Xây dựng Nhà Việt để trả lại chiếc ví trên.
THAY MÌNH VÀO ĐÓ NHƯNG HOÀN CẢNH KHÁC