Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
2.3.4.5.6.7.8.9.0=0
5.6=30
1.2=2
Học tốt!!!!!!!!!1111
C.các ý liệt kê trong một đoạn
mk đoán vậy thui,ko chắc đâu nha!^_^
A ) CHỖ BẮT ĐẦU LỜI NÓI CỦA NHÂN VẬT
B) PHẦN CHÚ THÍCH
C ) CÁC Ý LIỆT KÊ TRONG MỘT ĐOẠN
đáp án : B
Thái Bình ngày 29/07/2026
Khánh An thân mến!
Mình vừa đi thăm thủ đô Hà Nội cùng với các bạn trong lớp của mình về, nhận được thư bạn, mình mừng quá, vội vã bóc ra xem và hồi âm ngay đây.
Lời đầu thư mình xin gửi lời chúc sức khỏe, lời hỏi thăm tới gia đình bạn và những người thân của bạn. Cảm ơn bạn đã viết thư hỏi thăm mình, cũng như chia sẻ về cuộc sống của bạn hiện tại. Mình và gia đình thì vẫn ổn. Hôm qua trường mình có tổ chức đi thăm Lăng Bác ở thủ đô Hà Nội, chuyến đi rất tuyệt vời và thú vị bạn ạ. Thủ Đô Hà Nội thật rộng lớn, đường phố sầm uất, to và đẹp. Những ngôi nhà cao tưởng như chọc trời, những khu đô thị cứ san sát nối tiếp nhau tạo nên một thành phố hoa lệ. Có những con đường đẹp mê hồn hai bên có hai hàng cây cổ thụ xum xuê lá, xòe bóng rợp mát cả cung đường suốt bốn mùa. Có những con phố người ta trồng hoa Ngọc Lan, mùi hương tỏa ra thơm dịu, ngồi trong xe mà vẫn cảm nhận được mùi hương ấy.
Sau hành trình dài trên xe thì mình cũng đến được Lăng Bác. Đoàn mình xếp hàng theo các đoàn khác rồi lần lượt từng đoàn vào viếng Bác. Lăng Bác khung cảnh rất thanh bình và yên ả, mang đậm hồn quê Việt Nam. Bên Lăng Bác có đôi khóm Tre Ngà xanh mướt, ngọn tre xanh rì rào trong làn gió biếc, nhẹ nhàng nghiêng đầu như thể hiện sự kính cẩn của người dân trước những hi sinh và cống hiến to lớn của người cha già mà dân tộc kính yêu. Bên trong Lăng Bác, Bác Hồ ngủ trong giấc ngủ yên bình. Có lẽ bác cảm nhận được cuộc sống bên ngoài của nhân dân đang bình yên, hạnh phúc dưới nền độc lập, tự do được cha ông gây dựng và gìn giữ bao đời nay. Trong Lăng bác còn có vườn cây và ao cá. Cây ăn trái trong vườn bác cây nào cũng tốt tươi và trĩu quả, lá xanh mướt, hoa tỏa hương thơm dịu dàng. Cá dưới hồ quẫy đuôi tung tăng, từng đàn bơi lội. Có nhiều con còn tung mình vượt hẳn khỏi mặt nước rồi lại lặn xuống sâu một cách điêu luyện.
Người dân thủ đô cũng rất thân thiện, cởi mở, lịch sự và hiếu khách. Những lời chào đon đả, sự hướng dẫn nhiệt tình của các anh chị hướng dẫn viên du lịch cùng khách tham quan để lại cho mình nhiều ấn tượng sâu sắc. Mình cảm thấy mình đã học được nhiều điều bổ ích và lí thú trong chuyến đi thăm ấy. Đó là thêm yêu quê hương đất nước, thêm hiểu biết về các văn hóa các vùng miền, thêm kiến thức về cuộc sống thủ đô Hà Nội, thêm tự hào về những điều tốt đẹp cha ông đã gây dưng cho con cháu hôm nay có nền độc lập. Thêm cách ứng xử của con người với con người.
Mình tự nhủ bản thân mình cần nỗ lực không ngừng nghỉ không chỉ là rèn luyện về học tập mà còn cả tu dưỡng về ý thức, phẩm chất và đạo đức, lối sống để tiếp bước thế hệ cha ông gìn giữ nền độc lập, xây dựng và phát triển cuộc sống ấm no, phồn thịnh.
Bạn thân mến, chuyến đi và trải nghiệm của mình là như thế, còn bạn, việc học hành của bạn hẳn là vẫn tốt như khi chưa nghỉ hè phải không? Nhỏ Na em gái bạn còn đi học đàn nữa không? Bố mẹ và ông bà đôi bên nội ngoại vẫn khỏe chứ bạn? Bạn rảnh thì thu xếp thời gian về thăm và cho mình gửi lời chúc sức khỏe tới ông bà của bạn nhé. Hồi này trời hay có mưa thất thường, bạn nhớ mang sẵn theo áo mưa kẻo ướt.
Thôi thư chưa dài, lời tâm sự cũng chưa được bao lâu nhưng mình còn nhiều việc đang cần làm và hẳn rằng bạn cũng vậy. Mình xin dừng bút tại đây. Một lần nữa chúc bạn và gia đình nhiều sức khỏe và bình an.
Thương Hoài.
Tham khảo nhé:
Bài làm 1
Nhà chị Phương chỉ cách nhà em một con hẻm nhỏ. Hàng ngày, em thường sang chơi với chị và được chị cưng chiều lắm. Mồ côi mẹ từ tấm bé, chị thiếu đi tình thương bao la của một người mẹ. Bố chị ở vậy, nuôi chị cho đến bây giờ. Năm nay chị học lớp Mười hai trường chuyên của tỉnh. Cả xóm em, ai cũng khen chị, quý chị. Bởi chị vừa đẹp người vừa đẹp nết. Đặc biệt ở chị có một điểm mà em rất quý mến kính phục. Đó là tình thương của chị đối với người già. Bà cụ Tứ ở cách nhà em một khoảnh vườn. Bà sống đơn độc một thân một mình trong căn nhà nhỏ, không con cái, cháu chắt. Nghe đâu trước đây cụ cũng có gia đình, nhưng chiến tranh đã cướp mất ông lão và anh con trai duy nhất của bà. Từ đó cho đến bây giờ, bà vẫn sống thui thủi một mình. Cảm thông với số phận đơn chiếc của bà cụ, chị Phượng không ngày nào không đến thăm. Mỗi lần đến với bà cụ, chị thường rủ em đi cùng. Chị giúp bà quét dọn nhà cửa, giặt giũ quần áo, cơm cháo cho bà mỗi khi bà bệnh. Không ruột rà máu mủ, không họ hàng thân thích, vậy mà chị Phượng chăm bà, thương yêu bà như bà nội, bà ngoại của mình. Điều đó thật đáng quý. Còn với em, chị coi em như đứa con ruột. Có cái gì ngon, cái gì đẹp, chị cũng chia phần cho em, và còn hướng dẫn thêm cho em học nữa. Bố mẹ em rất quý chị, coi chị như con gái của mình.
Bài làm 2
Ở cách nhà tôi hai căn hộ là nhà bác Khánh. Bác là bạn của ba tôi, cùng công tác với nhau trên tỉnh. Nhà tôi và nhà bác thân nhau lắm. Ba tôi coi bác như người anh ruột của mình. Còn bác thì lại coi ba tôi như người em trai của bác. Tết nhất cúng giỗ hai nhà đều có nhau. Ba tôi thường nói: “Bác Khánh là một người rất tốt, ai cũng quý trọng bác ấy, thương bác ngần ấy tuổi đời rồi mà không có được một mụn con. Nhiều lần ngồi uống cà phê với bác ấy, thấy bác ấy cứ thẫn thờ nhìn những đôi vợ chồng vui vẻ dẫn những đứa con đi dạo chơi mà thương bác đến vô cùng”. Bác coi hai chị em tôi như những đứa con của bác vậy. Đi đâu xa về, bao giờ bác cũng có quà cho chị em tôi. Lúc thì hộp bánh sô cô la, lúc thì con búp bê tóc văng, mắt xanh, lúc thì con gấu nhồi bông mập ú… Bác thường gọi hai chị em tôi bằng một tên gọi thật dễ thương: “Con gái!”. Mỗi lần như thế, tôi thường chạy đến bên bác. Bác ôm tôi vào lòng, rồi đặt lên trán tôi, má tôi những cái hôn ấm áp. Tôi có cảm giác giống hệt như ba tôi thường ôm tôi vào lòng vậy. Cả hai chị em tôi là tôi nhớ như nhớ ba của mình. Nhớ đến da diết.
Bài làm 3
Phía bên kia khu vườn nhà tôi là nhà bà Hợi. Bà là “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”. Bà có năm người con: bốn trai, một gái. Hai anh con trai và ông cụ đã hi sinh trong cuộc kháng chiến chống Mĩ. Hai người con còn lại của cụ đều đã có gia đình và đều ở trên tỉnh. Mấy lần anh con trai về rước bà lên ở chung, nhưng bà không đi. Bà nói ở dưới quê quen rồi, bà không đi đâu cả. Năm nay, bà đã ngoài sáu mươi rồi nhưng vẫn còn khỏe mạnh, hoạt bát. Trong xóm, ai cũng quý mến, kính trọng bà. Bà thường hay sang nhà chơi với nội tôi. Hai bà rất quý nhau. Lần nào gặp tôi, bà cũng ôm tôi vào lòng, vuốt mái tóc dài quá vai của tôi mà nói: “Tối nay, sang ngủ với bà cho vui. Bà sẽ kể chuyện cổ tích cho cháu nghe và cả chuyện đánh Mĩ nữa. Cháu thích chuyện gì, bà kể chuyện đó!” Bà rất thương tôi. Có quà gì ngon mà chú Hòa, cô Hạnh gửi biếu bà, bà đều dành phần cho nội tôi và tôi. Trong xóm tôi, hễ có chuyện khúc mắc gì giữa xóm giềng với nhau, người ta thường nhờ bà đến hòa giải. Nội tôi thường nói: “Ở xóm này bà Hợi là trung tâm của sự đoàn kết, là chất kết dính mọi người lại với nhau trong tình làng nghĩa xóm”. Bà Hợi của tôi là thế đó. Không chỉ riêng tôi kính trọng quý mến mà xóm làng ai cũng nể trọng bà.
Bài làm 4
Cách nhà tôi không xa là nhà anh Hoàng. Anh Hoàng học lớp Mười Hai với anh trai tôi. Tối nào, hai anh cũng học chung, khi thi ở nhà tôi, khi thì ở nhà anh. Ba mẹ anh chỉ có mỗi mình anh là con trai độc nhất. Nhiều người cho rằng những đứa con độc nhất thường nghịch ngợm khó bảo. Không biết lời nói đó đúng hay sai, riêng tôi thì tôi thấy không đúng. Anh Hoàng là một người mà tôi rất quý trọng. Cả mẹ tôi và ba tôi đều khen anh Hoàng ngoan, hiền, dễ thương. Nhiều lúc ba tôi thường nói với anh Trung tôi rằng: “Con làm bạn với Hoàng là ba yên tâm rồi. Gia đình nó cũng là một gia đình khá giả, vậy mà nó sống rất bình thường, không đua đòi lêu lổng, lại chăm học nữa. Con nên học ở Hoàng những đức tính ấy!”. Những gì ba tôi nói về anh Hoàng, tôi đều khẳng định được cả. Chưa bao giờ tôi thấy anh cầm một điếu thuốc hay uống một li rượu. Anh đến nhà tôi thường là cầm những cuốn sách, tập vở để học, thinh thoảng mới rủ anh tôi đi dạo mát quanh vườn một lát, rồi cả hai anh lại ngồi vào bàn, cắm cúi học bài. Tuần nào, anh cũng mua cho tôi một cuốn “Khăn quàng đỏ” và dặn tôi đọc những mẩu chuyện trong đó để kể cho anh nghe. Tôi quý mến anh Hoàng như anh Trung của tôi vậy.
ý bạn là sao? Chỉ có viết thư cho một người bạn thân của em hoặc là viết văn tả về người bạn thân của em thôi
Mình ko hiểu, bạn có thể nói rõ hơn đc ko ạ?
cậu vào thông tin tài khoản rồi vào đổi ảnh hiển thị là xong
Bạn vào thông tin tài khoản rồi nhấn vào đổi hình đại diện là được.
Học tốt
bạn chơi liên quân không
Cậu ko nên đăng lk nha
Ck hk tốt
P/S:Cậu thi hk kì tốt nhé