K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

18 tháng 12 2017

Trong một ngôi chùa, bỗng một ngày chú tiểu hỏi sư phụ:

– Thưa thầy , giá trị cuộc sống của một con người là gì. – Hỏi vậy là do thường ngày chú tiểu thấy mọi người lên chùa đều cầu mong cho cuộc sống có giá trị.

– Vậy con muốn biết giá trị cuộc sống của con người là gì đúng không.

– Vâng, thưa sư phụ.

Sư phụ đi vào phòng rồi mang ra cho chú tiểu một hòn đá xấu xí và bảo:

– Con hãy mang hòn đá này ra chợ bán và hãy nhớ là dù có ai mua thì cũng không được bán và mang về cho ta.

– Tại sao lại phải làm vậy thưa sư phụ,

– Nếu con muốn biết giá trị cuộc sống là gì thì hãy làm như ta bảo.

Vì sự tò mò về giá trị cuộc sống nên chú tiểu đã làm theo lời sư phụ. Chú tiểu mang hòn đá ra chợ ngồi bán và trong suy nghĩ thì không hiểu tại sao hòn đá này lại liên quan đến giá trị của cuộc sống.

Chú tiểu ngồi bán hòn đá ở chợ cả ngày mà không hề có ai hỏi, mọi người còn thấy làm kỳ lạ không hiểu tại sao chú tiểu lại ngồi bán một hòn đá xấu xí mà không có giá trị gì. Ngồi cả một ngày, một người bán rong thấy vậy thương tình đã đến hỏi chú tiểu và trá giá hòn đá 500đ. Chú tiểu nhờ lời sư phụ bảo dù có bất kỳ ai hỏi mua cũng không được bán. Dù sao cũng có người hỏi mua, chú tiểu mang hòn đá về cho sư phụ và hỏi:

– Hòn đá này có gì đặc biệt mà thầy lại bảo con mang bán. Cũng may đã có người hỏi mua với giá 500đ. Vậy giá trị cuộc sống là gì thưa thầy.

Sư thầy cười và nói:

– Tốt lắm, ngày mai con hãy mang hòn đá này vào cửa hàng bán vàng và bán cho chủ cửa hàng vàng và nhớ là dù chủ cửa hàng vàng có mua thì cũng không được bán, rồi con sẽ hiểu thế nào là giá trị cuộc sống.

Vì tò mò, chú tiểu làm theo lời sư thầy. Hôm sau, chú tiểu mang hòn đá đi vào một cửa hàng vàng, vừa đi chú vừa nghĩ, tại sao sư phụ lại bảo mình mang hòn đá này vào bán trong cửa hàng vàng trong khi cả ngày hôm qua chú ngồi ngoài chợ bán mà không ai mua, dù mua cũng không đáng giá. Dù rất ái ngại nhưng vì tò mò nên chú quyết định làm theo lời sư phụ mang hòn đá không giá trị này vào bán trong các cửa hàng vàng.

Nhưng chú tiểu thật bất ngờ khi chú mang vào bán trong một cửa hàng vàng thì chủ tiệm vàng đã trả giá hòn đá là 5 triệu. Rất bất ngờ vì một hòn đá qua một ngày từ chỗ bán không ai mua và có giá 500đ thì giờ đã có giá 5 triệu, nhớ lời sư phụ khi có người mua dù bất kỳ giá nào cũng không được bán và mang về cho sư phụ.

Chú tiểu vội vàng về và hỏi sư phụ tại sao lại như vậy và hỏi: – Vậy thì giá trị cuộc sống là gì mà tại sao một hòn đá từ không giá trị qua một ngày lại có giá trị rất lớn như vậy.

Sư phụ cười và nói:

– Nếu con muốn hiểu giá trị cuộc sống là gì thì ngày mai con hãy mang hòn đá này tới một tiệm đồ cổ và bán, và nhớ dù với bất kỳ giá nào thì con cũng không đước bán và mang về cho ta. Con sẽ hiểu giá trị cuộc sống là gì.

Chú tiểu càng tò mò và đã làm theo lời sư phụ. Hôm sau, chú mang hòn đá tới một tiệm đồ cổ. Sau một hồi xem xét thì chú tiểu bất ngờ khi chủ đồ cổ trả giá hòn đá là đánh đổi cả gia sản hiện có lấy hòn đá. Chú tiểu không bán và vội vàng về kể lại với sư phụ, cậu hỏi:

– Vậy hòn đá này là gì, mà từ một thứ không giá trị không ai mua giờ nó có giá cả một gia tài.

Sư thầy nói:

– Đó chính là giá trị cuộc sống

Giá trị cuộc sống của mỗi con người chúng ta đều do chính chúng ta quyết định cũng giống như chú tiểu có quyết định mang hòn đá đi bán hay không, có giám mang một hòn đá không giá trị với ai tới một nơi mà biết chắc chắn họ không mua.

Giá trị cuộc sống là do chính chúng ta đặt chúng ta ở giá trị nào. Vậy hãy đặt mình vào nơi mà mọi người hiểu ta, và nơi giá trị sống được tôn trọng.

17 tháng 12 2017

1. AI MỚI LÀ KẺ NGU???

1. AI MỚI LÀ KẺ NGU???,bài học cuộc sống,những bài học sâu sắc nhân văn,những câu chuyện hay,suy ngẫm

Một ông thầy giáo mới dạy nhận ra rằng trong lớp có một cậu bé luôn luôn bị chửi là ngu. Trong giờ ra chơi ông hỏi nhóm bạn lý do.

- Thì nó là thằng ngu thật mà thầy. Nếu mà đưa cho nó đồng xu to 5 rúp và đồng xu nhỏ 10 rúp, thì nó sẽ chọn đồng 5 rúp, vì nó nghĩ đồng 5 rúp có kích thước to hơn thì là tốt hơn. Đây, thầy nhìn nhé.

Một bạn trong nhóm giơ 2 đồng xu và cho cậu kia chọn. Và cậu vẫn chọn đồng 5 rúp như trước. Thầy giáo ngạc nhiên hỏi:

- Sao em lại chọn 5 rúp mà không chọn 10 rúp?
- Thầy nhìn này, đồng 5 rúp to hơn mà.
Tan trường, thầy đến chỗ cậu bé hỏi lại:
- Chẳng nhẽ em không thể hiểu được đồng 5 rúp chỉ to hơn về mặt kích thước, nhưng đồng 10 rúp thì em có thể mua được nhiều thứ hơn?
- Nếu em lấy 10 rúp thì lần sau bọn nó sẽ không cho em nữa... 
Cậu bé trả lời.

 Kết luận: "NGU MÀ TỎ RA NGUY HIỂM THÌ KHÔNG CÓ GÌ PHẢI SỢ,... ĐÁNG SỢ LÀ NGUY HIỂM MÀ TỎ RA NGU." Kẻ đối diện bạn không ngu đâu...
hay thì k mik nhé
17 tháng 12 2017

1)- Đố bạn Tình yêu là gì? 

Chàng trai mỉm cười quay sang cô phục vụ và nói: 

- Chị cho em một ấm trà, một cốc cà phê đen, một cốc cà phê sữa, một ly rượu vang và một ly champagne. 
Sau khi mọi thứ đã được mang ra, chàng trai lấy ấm trà và uống chén đầu tiên. Anh ta nói: 

- Tình yêu như ấm trà này. Khi ta uống nước đầu sẽ rất đậm đà, nước thứ hai sẽ dìu dịu thanh thanh. Còn nước thứ ba thì sao? 

Tình yêu không như ấm trà bởi sau nước thứ ba ấm trà sẽ không còn hương vị ban đầu. 

Anh ta lại nhấp một ngụm cà phê đen và nói: 

- Tình yêu mang hương vị của cốc cà phê này. Lúc đầu có thể phải trải qua vị đắng nhưng dần dần vị ngọt và thơm sẽ ngấm dần vào mỗi người. 

- Nhưng tình yêu không như cốc cà phê sữa. Uống cà phê sữa ta sẽ cảm thấy ngay vị ngọt, vị ngọt của nó đến rất nhanh và đi rất nhanh. Còn tình yêu không như vậy. 

Dứt lời anh ta đổ cốc cà phê ấy đi và nói: 

- Tình yêu như ly rượu này, nó thật nồng nàn, ấm áp và êm đềm. 

Anh ta lại uống ly champagne. 

- Không! Tình yêu không thể là thứ nước khai vị chua loét này được. 

Chàng trai lo lắng vì không tìm được câu trả lời. Bất chợt anh ta nhìn thấy cốc nước trắng trên bàn. Anh ta reo lên. 

- Đúng rồi, hãy nhìn cốc nước kia, nó thật tinh khiết và giản dị. Rượu, cà phê và trà cũng phải bắt nguồn từ nước. Tình yêu cũng như vậy, cái nồng nàn, ngọt ngào, êm đềm và cay đắng cũng phải xuất phát từ lòng chân thành và những điều giản dị nhất. Bạn ạ! 

Tình yêu là cốc nước trắng. 

Cô gái ngồi im, đôi mắt mở to. 

Và rồi cô từ từ nhấc ly nước lên và từ từ đặt vào tay chàng trai. 

Chàng trai đã hiểu rằng, anh ta đã có một câu trả lời đúng...
2)Ở ngôi làng kia có một chú bé tuổi độ mười sáu . Chú là một chú bé thông minh, tốt bụng, có những suy nghĩ khá sâu sắc so với lứa tuổi của chú. Thế nhưng, chú lại thiếu lòng tin và hay buồn rầu, chú luôn cảm thấy mình thiếu bạn... 

Một ngày kia, như thường lệ, chú lại cảm thấy buồn chán và không có chuyện gì làm, chú lang thang một mình dọc theo bờ biển, lẩm bẩm tự than với mình: 

-Chán quá đi...Ta buồn chẳng hiểu vì sao ta buồn? Chẳng có ai hiểu ta! Chẳng có ai làm bạn với ta và thật sự coi ta là bạn...!!! 

Vô tình chú giẫm phải vật gì đó dưới chân. Cuối xuống xem, chú thấy đó là một con sò nhỏ có lớp vỏ rất đẹp với nhiều màu sắc. Chú thờ ơ bỏ nó vào túi dự định đem về nhà chơi và định đi tiếp. Thình lình, con sò bỗng cất tiếng nói: 

-Bạn ơi...Hãy thả tôi về với biển...Hãy giúp tôi trở về với nơi sinh ra mình...Có thể tôi không có gì để tặng lại bạn, nhưng tôi sẽ cho bạn một lời khuyên...!!! 

Cậu bé vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi, lại vừa thích thú. Nhìn con sò, cậu nói: 

-Được thôi, ta sẽ thả bạn về với biển, nhưng...hãy cho ta một lời khuyện trước đi...Ta đang buồn chán vì không có bạn bè đây! 

Con sò cất tiếng trả lời bằng một giọng nói chậm rãi, nhẹ nhàng: 

-Bạn hãy nhìn những hạt cát dưới chân bạn và nắm một nắm cát đầy đi. Bạn biết không, nắm cát trong lòng bàn tay của bạn cũng giống như bạn bè của bạn vậy. Những hạt cát quá xa lòng bàn tay bạn sẽ theo kẻ hở giữa những ngón tay bạn mà rơi ra ngoài. Nếu bạn càng siết chặt bàn tay thì chúng càng rơi ra nhiều hơn. Chỉ có những hạt cát nằm giữa lòng bàn tay bạn, được giữ chặt trong đó mới còn lại mà thôi. Đó chính là những người bạn thân thiết mà chúng ta thật sự cần, những người bạn này sẽ ở lại với ta dù bất cứ chuyện gì xảy ra. Nhưng, bạn thấy đó, những hạt cát này rất ít và dễ dàng rơi ra nếu ta không biết giữ gìn. Hãy đem chúng về và ngâm trong những vỉ màu đẹp nhất. Hãy giữ gìn và nâng niu chúng bằng tình cảm của mình. Chúng sẽ ở bên cạnh bạn và không rời xa đâu. Tôi chỉ có thể khuyên bạn như vậy thôi... 

Chú bé im lặng, thả con sò về lại với lòng biển xanh bao la mà không nói lời nào...Chú còn mải suy nghĩ về những điều con sò nhỏ nói...

18 tháng 12 2017

truyen cuoc doi cua khan giay

Số phận của mỗi con người đều được gắn liền với một vật nào đó. Các lang băm và nhà giáo biến chất hạnh phúc cả đời với chiếc phong bì gấp tư. Các phóng viên báo lá cải không thể thiếu cái lưỡi dài ngoằng để la liếm khắp ngang cùng ngõ hẻm. Hay đơn giản như thằng Voi còi em họ tôi bị bệnh kiết lị mãn tính, đâm ra không bao giờ dám đi xa khỏi cái nhà vệ sinh quá năm mét.

Thế nhưng có một người không đồng tình với quan điểm này, đó là San San, bạn gái cũ của tôi. Cô ấy là sinh viên trường Điện Ảnh, nên có cách lập luận rất đa chiều.

“Một diễn viên phải đóng rất nhiều vai trong cuộc đời, nên chắc chắn không thể gắn bó cố định với một điều gì được, với một người nào đó thì còn có thể.”

“Một người nào đó?” Tôi nhắc lại với vẻ hoài nghi.

“Đúng thế. Ví dụ như bố mẹ, một người bạn tri kỷ, hay một người yêu dấu mãi mãi không thể quên. Em luôn nghĩ rằng cuộc đời em sẽ không thể thoát khỏi một gã đạo diễn nào đó, người sẽ cho em tấm vé thông hành vào thế giới showbiz. Anh biết rồi đấy, thời buổi này tài năng đến mấy mà không có người chống lưng thì mãn kiếp vẫn chỉ đóng vai xác chết.” San San phân tích, trên môi phì phèo điếu thuốc ra dáng một nữ minh tinh Hollywood.

Giống như hầu hết các cô gái theo đuổi nghệ thuật, San San có một chút bất cần đời kiểu trẻ con, nhưng lại giữ khư khư vài nguyên tắc rất kỳ cục như luôn cất một ít khăn giấy trong túi xách để lau miệng. Cô thà để nguyên cái miệng đầy dầu mỡ về nhà còn hơn dùng khăn giấy của hàng quán. “Chúng được làm từ nhựa trải đường đấy. Đồng bào của chúng ta sẵn sàng đầu độc chúng ta chỉ để tiết kiệm chút tiền mua khăn giấy xịn.” Cô giải thích.

Cô còn một nguyên tắc khác, đó là không đóng vai gái điếm. Trong khi những người bạn học của cô chấp nhận ngủ với cả đạo diễn lẫn nhà sản xuất để được đóng những vai lãng xẹt nhất, thì nguyên tắc này vô tình khiến San San tự đẩy mình thụt lùi trên con đường sự nghiệp. Có lần cô rủ tôi đến phim trường, nơi gã anh họ của cô đang đạo diễn một bộ phim truyền hình, để xin một vai phụ.

“Hey ông anh, có vai nào ngon ngon cho em casting đi.” Cô vỗ vai hắn.

“Còn vai một con phò cao cấp thôi, nhận không?” Gã anh họ cao lêu nghêu, gầy như xác ve khệnh khạng trả lời.

“Lần thứ ba tỷ sáu trăm triệu tôi nhắc lại cho anh nhớ là tôi không đóng vai gái bán hoa.” Cô làm gắt lên, xong ngay lập tức hạ giọng năn nỉ. “Còn vai nào nữa không ông anh?”

“Còn vai người hầu của phò.” Gã đạo diễn lật một lượt danh sách vai diễn rồi nói.

“Phò mà cũng có người hầu sao trời?” Cô gãi đầu thắc mắc.

“Chứ sao, phò cao cấp mà. Hay muốn “quý phái” hơn thì có vai người hầu của phò mã, chồng công chúa Hạt Mít. Anh nể mày lắm mới cho đóng đấy, chứ bao nhiêu đứa đang đánh nhau vỡ đầu để được thử vai đó.” Hắn phẩy tay.

“Thế vai phò mã có ai đóng chưa ạ?”

“Vai đó dành cho nam giới mà.”

“Em hỏi cho bạn trai em cơ.” San San gập tay lại, huých cùi trỏ về phía tôi, đang đứng cách họ vài mét.

Gã anh họ rướn cổ lên, săm soi tôi qua vai San San. Cái nhìn của hắn thô lỗ như đang lựa thịt lợn trên sạp hàng, làm tôi thấy khó chịu.

“Không hợp đâu.” Hắn đáp gọn lỏn và quyết đoán. “Tướng tá thế kia chỉ đóng vai nhạc công thổi kèn saxophone thôi.”

Đó không phải là một câu chế nhạo, rất nhiều người cũng từng nhận xét tương tự. Có lẽ San San nói đúng về chuyện gắn bó với một người nào đó. Dù cho ta có ở rất xa người đó, thì dấu hiệu của họ vẫn rõ nét trên cơ thể và hình thái của ta.

***

Bố tôi là một nhạc công thổi kèn saxophone chẳng mấy tiếng tăm. Suốt cuộc đời, ông chỉ biết đến hai việc: thổi kèn, và chửi rủa lũ thính giả thối tai không đánh giá đúng tài năng của mình. Khi tôi được sinh ra, ông đã rất kỳ vọng rằng thằng con trai duy nhất sẽ nối nghiệp cha. Nhưng rồi căn bệnh xiêm xoang năm ba tuổi đã khiến tôi phải gắn chặt với những chiếc khăn giấy, thay vì tiếng kèn.

Chỉ những ai mắc bệnh viêm xoang mới biết thế nào là khốn khổ khốn nạn. Cái mũi của tôi luôn luôn chực chờ để tuôn ra đủ thứ mật xanh mật đỏ. Mùa hè còn đỡ. Những tháng mùa đông da khô cằn nứt nẻ mà bỗng dưng được “sưởi ấm” bằng dòng nham thạch xanh đỏ tuôn từ mũi xuống nhân trung, qua miệng rồi chảy xuống cằm, thì chẳng khác nào bức tường vôi đang bong tróc lại còn bị hắt acid vào.

Bởi thế trong cặp và túi áo đồng phục của tôi luôn có sự hiện diện của những chiếc khăn giấy. Tôi có thể quên sách vở, quên bữa ăn trưa hay thậm chí là kiến thức, nhưng không bao giờ được phép quên khăn giấy. Nguyên tắc này hoàn toàn không phải là lời nhắc nhở của mẹ tôi, mà tự tôi đã gò ép mình phải như thế. Ngay từ khi còn nhỏ, tôi đã ý thức được việc giữ gìn thể diện và hình ảnh của mình trong mắt công chúng (tức là bạn bè và thầy cô giáo). Lúc nào cũng dãi nhớt bẩn thỉu rõ ràng không phải là một cách hay để gây ấn tượng với người khác.

Tuy vậy, tôi vẫn gây ra sự bực mình cho một số người, cụ thể nhất là bố tôi. Căn bệnh viêm xoang của tôi chẳng những khiến ông sụp đổ tan tành bao nhiêu kỳ vọng, mà còn làm sự nghiệp của ông đi xuống, mặc dù nó chưa từng đi lên. “Ngay cả người nghệ sĩ tài năng như tao cũng không thể bói đâu ra cảm hứng nghệ thuật khi ngày ngày phải sống chung với một thằng ranh đi đến đâu là thải nước mũi như ốc sên đến đấy.” Ông vẫn thường mắng chửi tôi như vậy. Thế rồi vào một ngày đẹp trời, ông bỏ nhà đi, chẳng mang theo gì ngoài vài bộ quần áo và chiếc kèn. Từ đó tôi không bao giờ gặp lại ông nữa.

Tôi cứ tiếp tục lớn lên với hai hàng nước mũi chảy lòng thòng và rất nhiều khăn giấy mang bên mình. Nhiều lúc rảnh rỗi, tôi còn tính xem đã có bao nhiêu cái cây bị đốn, bao nhiêu khí cacbonic được thải ra và bao nhiêu công nhân bị vắt kiệt sức lao động để tạo ra khăn giấy cho tôi dùng cả đời. Thế mà vào năm mười bốn tuổi, tôi bỗng dưng khỏi bệnh.

Nói ra thì thật xấu hổ, ngày tôi hết bệnh cũng chính là ngày tôi biết thủ dâm. Trước đó hai tuần, tôi trải qua cơn mộng tinh đầu tiên. Thủ dâm cũng giống như những con rùa rời khỏi trứng vậy. Rùa mẹ không ghé sát miệng vào quả trứng mà nói rằng “đến giờ rồi các con, phá vỏ ra đi”. Chúng cứ thế mà chui ra thôi. Tương tự như vậy, đến đúng thời điểm là chúng ta tự biết cách thủ dâm, muốn phớt lờ cũng chẳng được.

Rốt cục thì tôi vẫn phải gắn với những chiếc khăn giấy, tuy không quá phụ thuộc như trước. Chẳng biết những người công nhân bị bóc lột và những cây cổ thụ nghìn năm tuổi bị đốn ở Amazon có giận không nếu biết tôi sử dụng khăn giấy vào việc này.

Nhưng một bước ngoặt năm mười bảy tuổi đã khiến tôi thay đổi hoàn toàn quan niệm về những chiếc khăn giấy.

Đó là một buổi chiều đầu thu xa lắc xa lơ của thời học trò đã lùi vào dĩ vãng, mặt trời đang cố xả nốt những tia nắng cuối cùng trước khi quẹt thẻ chấm công và đi về nhà, còn tôi đang lang thang trong sân trường sau giờ học để nghĩ cách thông báo về điểm số be bét cuối kỳ với mẹ tôi mà không bị ăn đòn. Trong hoàng hôn đỏ rực, nàng ngồi trên ghế đá, ôm mặt khóc nức nở. Tiếng khóc nhỏ như tiếng mèo con đòi sữa mẹ, thỉnh thoảng lại đứt quãng bởi cơn nấc cục.

Tôi bối rối nhìn quanh, cả sân trường rộng thênh thang tuyệt không một bóng người, trừ hai chúng tôi. Ở dãy nhà phía bên kia có tiếng chổi quét lá xào xạc, tiếng cười đùa chí chóe của vài đứa học sinh, nhưng lại xa xôi như ở thế giới khác. Tôi không giỏi giao tiếp với người khác giới, thậm chí nếu không muốn nói là nhát gái. Nhưng dù sao tôi cũng đã đủ lớn để biết phải cư xử thế nào cho ra dáng một người đàn ông. Tôi tháo chiếc ba-lô của mình khỏi vai và tìm kiếm một thứ gì đó, để rồi thở phào nhẹ nhõm khi lôi ra một gói khăn giấy bỏ túi, vẫn chưa được bóc lớp nylon. Chiếc ba-lô này đã đi theo tôi từ năm mười ba tuổi, còn gói khăn giấy không bao giờ được dùng tới vì tôi đã khỏi bệnh đúng cái ngày mua nó. Gói khăn giấy hơi bị nhàu một chút, lại có mùi như cứt gián do nằm im một chỗ quá lâu. Thật may là khi tôi bóc lớp nylon ra thì hương thơm của nó vẫn còn. Có lẽ nàng đang phải đối mặt với những vấn đề to tát hơn nhiều chuyện khăn giấy cũ có mùi cứt gián, tôi tự trấn an mình.

Đến tận bây giờ tôi vẫn nhớ như in sự lúng túng đến thảm hại của mình khi nàng nhận lấy gói khăn giấy đó. Phải cố gắng lắm tôi mới không ba chân bốn cẳng mà chạy trốn vì xấu hổ. Đôi mắt của nàng long lanh như chứa cả một dải thiên hà trong đó. Tất cả các hành tinh đều trong suốt, tròn trịa và nối đuôi nhau trào ra khỏi quỹ đạo, tạo thành hai hàng nước mắt yếu ớt khiến cả thế gian phải xót xa. Khi đôi mắt đó nhìn thẳng vào mình, tôi có cảm giác mình đang trần truồng trước mặt nàng, thô kệch và xấu xí đến nỗi chính tôi cũng không thể chấp nhận được.

Nàng rút một chiếc, rồi hai chiếc, nhẹ nhàng quệt ngang những tiểu hành tinh nơi khóe mắt. Đến chiếc cuối cùng, không hề giữ kẽ, nàng ấn nó vào mũi và xì một tiếng thật mạnh. Khuôn mặt nàng giờ đã khá hơn rất nhiều, hai gò má ửng đỏ do ma sát với khăn giấy, còn đôi mắt âm ẩm như cửa kính vừa được lau.

“Cảm ơn.” Nàng nở một nụ cười gượng, khịt khịt mũi để ngăn nước mũi không chảy ra nữa.

Đó là tất cả những gì nàng nói với tôi, bởi ngay sau đó tôi đã quay lưng và bước đi không ngoảnh lại. Tôi sợ rằng nếu không kịp chuồn nhanh cho khuất mắt, nàng sẽ nhìn thấy tim tôi bật tung lồng ngực mà nhảy ra với một cái lò xo xoắn đằng sau. Cũng bởi nhát gan nên tôi không dám bắt chuyện với nàng một lần nào nữa, dù chúng tôi chỉ học cách nhau có một tầng lầu. Thỉnh thoảng tôi lén nhìn trộm nàng giữa sân trường, trong hành lang hay trong tiết ngoại khóa đầu tuần. Nhưng nàng chẳng có vẻ gì là còn nhớ đến tôi. Nghe nói nàng học rất giỏi và nỗi buồn đến phát khóc hôm nọ chẳng qua chỉ vì một bài thi không được Mười điểm. Thế đấy, chẳng cần những chiếc khăn giấy có mùi cứt gián của tôi, nỗi buồn điểm số của nàng cũng tự nguôi ngoai.

Dù sao thì nhờ có nàng mà tôi đã biết thêm một công dụng khác rất cao cả và thiêng liêng của khăn giấy. Nhiều năm sau, khăn giấy gần như biến mất khỏi cuộc sống của tôi. Khi ta không còn nhu cầu với một điều gì đó thì chúng...

18 tháng 12 2017

các bạn làm rất hay.

Nhưng hình như kami chama làm hay nhất thì phải

4 tháng 12 2021

Tham khảo

Ý nghĩa sâu sắc từ những câu chuyện ngắn này sẽ như một bàn tay xoa dịu tâm hồn, tiếp thêm nguồn động viên và sức mạnh giúp chúng ta có thể vượt qua những trở ngại tinh thần, những khó khăn thử thách trong cuộc sống để khẳng định mình, theo đuổi ước mơ và vươn đến những điều tốt đẹp hơn.

31 tháng 12 2021

tham khao;

Một trong những vẻ đẹp về nhân cách của con người đó là vẻ đẹp của một trái tim nhân hậu. Và có lẽ, sống trong cuộc đời này, trái tim nhân hậu là điều cần thiết trong mỗi con người. Mình từng nghe một câu chuyện cảm động về trái tim nhân hậu của người mẹ, hôm nay mình sẽ kể lại cho các bạn nghe câu chuyện đó. Đó là Nam, một cậu học sinh năm đó lên 9 tuổi. Cuối kỳ học, cô giáo phát giấy mời phụ huynh lên họp để sơ kết lại tình hình lớp học trong học kỳ vừa qua. Nam rất sợ rằng mẹ sẽ nhận lời mời đó đến lớp họp, cậu ấy sợ không phải vì kết quả học tập yếu bởi cậu luôn là học sinh chăm ngoan, học giỏi của lớp, mà cậu ấy sợ vì lo lắng rằng bạn bè và cô giáo chủ nhiệm sẽ nhìn thấy mẹ, bởi từ trước em nay họ chưa từng nhìn thấy mẹ Nam bao giờ.   Và rồi, rốt cuộc cái ngày ấy cũng đã đến, cậu cùng mẹ đến lớp và lòng cậu thấy xấu hổ vô cùng. Bạn biết không, Nam đã xấu hổ vì vết sẹo rất lớn che gần hết nửa khuôn mặt vốn xinh đẹp và hiền lành của mẹ cậu ý. Chưa bao giờ Nam hỏi tại sao mẹ lại có vết sẹo ấy nhưng trong cậu luôn mặc cảm về nó như một điều gì đó không tốt đẹp đối với cậu và cả mẹ cậu. Song, trái ngược lại với những gì cậu lo lắng và xấu hổ, mọi người trong buổi họp đều cảm nhận được vẻ đẹp tự nhiên và dịu dàng, phúc hậu tỏa ra từ khuôn mặt của người mẹ. Còn Nam, cậu ấy cứ nép vào một góc của lớp để che dấu đi sự xấu hổ của mình, khi đang nép thì cậu nghe được cuộc trò chuyện giữa cô giáo với mẹ: - Vết sẹo trên mặt khá lớn chị nhỉ, làm sao mà chị bị như vậy ạ? Cô giáo hỏi người mẹ bằng một sự chân thành. Mẹ Nam trả lời: - Như thế này cô ạ, năm đó con em còn bé, cu cậu ở trong phòng thì không biết nghịch gì mà lửa bốc lên cao. Vừa hét lên cầu cứu bà con vừa chạy vào thì thấy cái thanh xà trên mái đang rơi xuống, lúc này sợ hãi quá nhưng vì lo cho con nên em lấy người ra đỡ thành xà kẻo nó rơi xuống chỗ con ngồi. Lúc đó, em ngất xỉu luôn vì không biết gì, khi tỉnh lại được mọi người kể có bộ đội cứu hoả em giúp hai mẹ con thoát khỏi đống lửa.  Rồi người mẹ đưa tay lên chạm vào vết sẹo trên má ấy, dịu dàng bảo: - Vết sẹo này gắn bó với em từ lúc ấy đến giờ cô ạ, không chữa được nó đâu. Nhưng em cũng chẳng bao giờ hối tiếc về những điều mình đã làm hôm đó. Khi nghe đến đây, Nam xúc động vô cùng, mẹ vị tha và hy sinh vì cậu quá nhiều. Bấy lâu nay, cậu chỉ biết đến cảm giác của mình mà không hề để tâm nhiều đến những điều mà mẹ đã trải qua. Cậu bé ấy đã chạy đến ôm lấy mẹ, nước mắt lưng tròng trong hạnh phúc. Cậu nắm chặt lấy bàn tay của mẹ suốt buổi họp hôm ấy. Bạn biết không, khi mình nghe câu chuyện này, mình lại càng thương mẹ mình hơn. Và mình càng hiểu được rằng, mọi người mẹ trên đời này đều tuyệt vời như thế. Họ đã dành tất cả sự yêu thương và những điều đẹp đẽ nhất cho con của mình.

16 tháng 4 2021

                                                          Bài làm

Ôi sáng xuân nay xuân bốn mốt

Trắng rừng biên giới nở hoa mơ

Bác về im lặng con chim hót

Thánh thót bờ lau vui ngẩn ngơ

Đó là những vần thơ của Tố Hữu viết về giây phút kì diệu, Bác trở về sau ba mươi năm bôn ba nước ngoài tìm đường đi cho dân tộc.

Mùa xuân năm 1941 Bác Hồ về nước trực tiếp lãnh đạo phong trào đấu tranh giải phóng dân tộc. Căn cứ địa Việt Bắc được chọn làm thủ đô kháng chiến. Trong chiến dịch Thu Đông 1947 ta thắng lớn trên chiến trường Việt Bắc. Cùng thời gian này Bác Hồ viết bài thơ Cảnh khuya. Bài thơ tả cảnh núi rừng Việt Bắc trong đêm trăng đẹp và thể hiện ý chí chiến đấu vì dân tộc của người chiến sĩ cộng sản Hồ Chí Minh:

Tiếng suối trong như tiếng hát xa

Trăng lồng cổ thụ bóng lồng hoa

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ,

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà.

Cảnh rừng việt Bắc được mở ra bằng tiếng suối êm đềm trong mát rì rầm ngày đêm vọng đến. Trong đêm thanh vắng, tiếng suối nghe rõ lắm. Tiếng du dương huyền diệu được tác giả cảm nhận như tiếng hát xa. Đây chính là nét nghệ thuật "lấy động tả tĩnh", chỉ có âm thanh của suối chảy trong đêm mọi vật chìm trong giấc ngủ, trong chiến trường máu lửa mà có tiếng suối chảy êm ái như vậy thật là tuyệt vời làm sao. Tiếng suối không đơn thuần là dòng chảy tự nhiên mà nó mang hơi ấm con người. Khi người anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi lui về ở ẩn tại Côn Sơn cũng đã có những cảm nhận rất tinh tế:

Côn Sơn suối chày rì rầm

Ta nghe như tiếng đàn cầm bên tai

Tiếng suối nghe như tiếng đàn cầm, bản nhạc đưa hồn con người ta vào cõi mông lung, cả hai nhà quân sự, chính trị tuy thời gian sống khác nhau nhưng có những cảm nhận hết sức tinh tế về âm thanh của tiếng suối trong đêm khuya. Sau âm thanh của tiếng suối là ánh trăng chiến khu. Ánh trăng bao phủ khắp không gian, ánh trăng lồng vào cổ thụ, như hòa quyện vào cảnh vật trần gian. Trăng được nhân hóa, được nhắc lại khiến bức tranh, cảnh đẹp đêm trăng lộng lẫy hơn, thơ mộng hơn. Gợi cho ta nhớ đến những câu thơ trong Chinh phụ ngâm:

Hoa giãi nguyệt, nguyệt in một tấm

Nguyệt lồng hoa, hoa thắm từng bông,

Nguyệt hoa hoa nguyệt trùng trùng...

Hai vế đối nhau trăng lồng cổ thụ, bóng lồng hoa tạo cho cảnh vật sự cân xứng hài hòa. Bức tranh đêm chiến khu thật đẹp đầy chất thơ. Thi sĩ với tâm hồn thanh cao đang tận hưởng những giây phút thần tiên của thiên nhiên.

Người nghệ sĩ thổn thức lòng mình trước cảnh đẹp đêm trăng, say sưa ngây ngất:

Cảnh khuya như vẽ người chưa ngủ Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

Chưa ngủ để ngắm trăng, chưa ngủ để lo nỗi nước nhà. Thơ xưa nói nhiều về trăng các thi nhân thường tìm đến chốn lâm tuyền lánh đục, tránh cuộc đời bụi bặm bon chen nhưng Bác Hồ của chúng ta tìm nơi thiên nhên để sống giữa thiên nhiên, để hoạt động cách mạng – bởi Bác là chiến sĩ cộng sản:

Bàn đá chông chênh dịch sử Đảng

Cuộc đời cách mạng thật là sang

(Tức cảnh Pắc Bó)

Sống giữa thiên nhiên bao la bát ngát, say đắm trong ánh trăng nhưng chính trong sự say đắm đó vẫn là đàm quân sự lãnh đạo con thuyền cách mạng của nước nhà. Trong bài thơ này có đầy đủ các yếu tố của một bài thơ cổ thi: có suối, có trăng... Nhưng trong cái cổ đó lại có cái chất hiện đại, chất thép - người chiến sĩ cộng sản Hồ Chí Minh. Đêm trăng nơi chiến khu Việt Bắc thật là đẹp, ngồi ngắm trăng mà lòng tê tái trước nước nhà còn lầm than nô lệ vì lẽ đó nên người:

Chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

Chất thép của người chiến sĩ cộng sản còn được thể hiện khá sâu sắc khi bị giam trong tù ngục:

Trong tù không rượu cũng không hoa

Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ

Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ

(Ngắm trăng)

Người thi sĩ cũng không thể hững hờ trước cảnh đẹp đêm nay, và như vậy ánh trăng đã chủ động tìm đến với thi nhân, vầng trăng dường như biết được và ghi lại tâm trạng băn khoăn thao thức của thi nhân. Tâm trạng đó chính là nỗi nước nhà đang canh cánh bên lòng.

Đêm nay nơi núi rừng chiến khu Việt Bắc, vẫn là ánh trăng ấy, ánh trăng vẫn vằng vặc trên bầu trời, nhưng trăng có biết không trời Nam đang lầm than nô lệ muốn thảnh thơi mà thưởng ngoạn trọn vẹn cảnh đẹp đêm nay sao thể yên lòng. Trong lòng người thi sĩ ấy đang chất chứa bao nỗi niềm, nỗi niềm lo cho nước cho dân. Đây chính là chất "thép”, chất chiến sĩ mà Bác Hồ đã từng nhắc đến:

Thơ xưa yêu cảnh thiên nhiên đẹp

Mây, gió, trăng, hoa, tuyết, núi sông

Nay ở trong thơ nên có thép

Nhà thơ cũng phải biết xung phong

Vẻ đẹp người chiến sĩ cộng sản hiện lên trong bài thơ Cảnh khuya thật đẹp, thật ngạo ngữ. Bác Hồ vừa có tâm hồn thi sĩ lại vừa có cốt cách của người chiến sĩ.

Bác của chúng ta là như vậy, yêu thiên nhiên, chan hòa với thiên nhiên nhưng cũng yêu nước thương dân tha thiết. Bài thơ là bức tranh tràn ngập ánh tráng nơi núi rừng Việt Bắc - nơi ấy người chiến sĩ cộng sản Hồ Chí Minh chưa ngủ vì lo nỗi nước nhà

 

 

 

 

16 tháng 12 2020

Đã bao giờ bạn tự hỏi thành công là gì mà bao kẻ bỏ cả cuộc đời mình theo đuổi? Phải chăng đó là kết quả hoàn hảo trong công việc, sự chính xác đến từng chi tiết? Hay đó là cách nói khác của từ thành đạt, nghĩa là có được một cuộc sống giàu sang, được mọi người nể phục? Vậy thì bạn hãy dành chút thời gian để lặng mình suy ngẫm. Cuộc sống sẽ chỉ cho bạn có những người đạt được thành công theo một cách giản dị đến bất ngờ.

       Thành công là khi bố và con trai có dũng khí bước vào bếp, nấu những món ăn mẹ thích nhân ngày 8-3. Món canh có thể hơi mặn, món cá sốt đáng lẽ phải có màu đỏ sậm thì lại ngả sang màu… đen cháy. Nhưng nhìn mâm cơm, mẹ vẫn cười. Bởi vì hai bố con không thể thành công trên “chiến trường” bếp núc, nhưng lại thành công khi tặng mẹ “đoá hồng” của tình yêu. Một món quà ý nghĩa hơn cả những món quà quý giá, hạnh phúc ấy long lanh in trong mắt mẹ.

      Thành công còn là hình ảnh một cậu bé bị dị tật ở chân, không bao giờ đi lại bình thường được. Từ nhỏ cậu đã nuôi ước mơ trở thành cầu thủ bóng đá. Sau bao nỗ lực khổ luyện, cậu bé trở thành cầu thủ dự bị trong một đội bóng nhỏ, và chưa bao giờ được chính thức ra sân. Nhưng đó không phải là thất bại. Trái lại, thành công đã nở hoa khi cậu bé năm xưa, với bao nghị lực và quyết tâm, đã chiến thắng hoàn cảnh để theo đuổi ước mơ từ ngày thơ bé. Thành công ấy, liệu có mấy người đạt được?   

        Sau mỗi mùa thi đại học, có bao “sĩ tử” buồn rầu khi biết mình trở thành “tử sĩ”. Hai bảy điểm, cao thật đấy. Nhưng cao mà làm gì khi NV1 lấy tới hai bảy phẩy năm? Đó thật ra không phải là thất bại, chỉ là khi thành công – bị – trì – hoãn mà thôi. Cuộc sống vẫn chào đón họ với NV2, NV3. Quan trọng là họ đã nỗ lực hết sức để khẳng định mình. Đó là ý nghĩa vẹn nguyên của các kỳ thi, và cũng là bản chất của thành công. 

       Ngày còn nhỏ, tôi đã được đọc một câu chuyện rất xúc động. Chuyện kể về một cậu bé nghèo với bài văn tả lại mẹ – người phụ nữ đã che chở cuộc đời em. Cậu bé viết về một người mẹ với mái tóc pha sương, với đôi bàn tay ram ráp nhăn nheo nhưng dịu hiền và ấm áp. Cậu kết luận rằng: bà ngoại là người mẹ – người phụ nữ đã nâng đỡ em trong suốt hành trình của cuộc đời. Bài văn lạc đề, phải về nhà viết lại. Nhưng đó mới chính là một tác phẩm thành công, bởi ở đó chất chứa tình yêu thương của đứa cháu mồ côi dành cho bà ngoại. Liệu có thành công nào, tình cảm nào thiêng liêng hơn thế?

19 tháng 3 2021

qua câu hỏi từ từ, tác giả thể hiện cảm xúc tiếc nuối, bâng khuâng khi nhớ về những truyền thống xưa cũ đang dần bị mai một

19 tháng 3 2021

Tham khảo:

Câu hỏi tu từ đặt ra là một lời tự vấn, như tiếng gọi hồn. ''Những người muôn năm cũ" không còn nữa. Ôi, những giá trị tinh thần, những linh hồn đã làm phong phú cho văn hoá đất nước thì bây giờ ở đâu? Câu hỏi tiềm ẩn sự ngậm ngùi day dứt. Đó là nỗi niềm trắc ẩn, xót thương cho những người như ông đồ đã bị thời thế khước từ. Tất cả những gì của một thời hoàng kim giờ chỉ còn là một sắc màu nhạt phai, ngập ngừng, quấn quanh, đầy tê tái.