K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

27 tháng 2 2022

Làm văn

27 tháng 2 2022

ko biết kể

1 tháng 3 2022

Đây là một câu chuyện Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui  Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui Vui 

27 tháng 2 2022

???????

28 tháng 2 2022

Cô giaos hỏi học sinh:

Sau này các con sẽ làm gì?

Học sinh:

à ừm...em thưa cô là nếu như xnh đẹp em sẽ làm diễn viên hay gì đó, còn nếu xấu xí, em sẽ làm giáo viên, chính xác là cô giáo ạ

28 tháng 2 2022

Cô giao hỏi học sinh:

Sau này các con sẽ làm gì?

Học sinh:

à ừm...em thưa cô là nếu như xnh đẹp em sẽ làm diễn viên hay gì đó, còn nếu xấu xí, em sẽ làm giáo viên, chính xác là cô giáo ạ

28 tháng 2 2022

hs hỏi cô:

Cô ơi, nếu ta phạt 1 người về việc mà người đó ko làm thì liệu có đúng ko ạ?

Cô giáo:

đương nhiên là ko rồi em.

Hs thở phào:

May quá cô ơi, em chưa làm bài tập ạ!!!batngo

28 tháng 2 2022

Đề bài: Kể một câu chuyện vui

                        Bài làm:

Khi đó, có một chú gà nói:

-Bạn kể một câu chuyện cười cho mình nghe đi!

Thằng bạn nói:

-Ngày xửa ngày xưa, có một chú gà thích nghe truyện cười, nó nói:

-Bạn kể một câu chuyện cười cho mình nghe đi!

Nghe truyện xong, con gà lao vào cốc vào đầu thằng bạn khiến thằng bạn u vài cục :))) 

28 tháng 2 2022

Mình ngu văn nên hơi nhạt

28 tháng 2 2022

Bổ sung thêm:

Sau khi bị cốc đầu, thằng bạn vì bị đánh nên đã báo cáo câu hỏi =)))))))))

28 tháng 2 2022

Tham Khảo:

Trên đầu gối của em có một vết sẹo nhỏ do vấp ngã từ hồi còn bé. Vết sẹo đó mang theo một câu chuyện dở khóc dở cười về tuổi thơ nghịch ngợm của em.

Hồi ấy, em mới học lớp 2. Cứ được nghỉ, là em lại cùng các bạn trong xóm chạy đi khắp nơi để rong chơi. Đặc biệt, lúc đó em rất thích một trò chơi đó là trêu những chú chó bị xích trong nhà hàng xóm. Ở quê em, hầu như nhà nào cũng nuôi một chú chó, xích gần cổng để giữ nhà. Những đứa trẻ nghịch ngợm như em vô cùng thích thú việc trêu những chú chó sủa ầm lên, rồi khoái chí nhìn nó muốn đuổi theo mà không được. Dù bị mắng rất nhiều lần nhưng em vẫn chẳng chịu bỏ trò chơi này. Mãi đến một lần, như thường lệ, em và các bạn đang đi chơi quanh xóm vào một buổi trưa hè. Chợt em dừng lại trước cửa nhà bác Năm. Ở đó, có một chú chó to đùng đang nằm ngủ. Đó là chú chó to lớn, bệ vệ nhất trong cả làng em. Nghe đâu, nó là giống chó lai được mang về từ Đức. Thế là, em liền nhặt một hòn sỏi nhỏ ném về phía chú chó. Nó quay sang nhìn em, rồi lại nhắm mắt lại. Không cam lòng, em ném liên tiếp nhiều cục đá nhỏ nữa về phía nó. Lần này thì chú cho tức giận thật sự. Nó chồm dậy, gầm gừ liên tục. Rồi chạy thẳng về phía trước. Lúc này, em mới nhận ra là nó không hề được buộc xích. Vô cùng hoảng sợ, em vội lao đầu bỏ chạy, do vội quá, nên em vấp ngã cái oạch xuống đất. Đúng lúc ấy, em nghe tiếng cười phá lên của lũ bạn. Quay đầu nhìn lại, em mới thấy, con chó đang gầm gừ sau cánh cổng chắn giữa vườn và sân nhà của bác Năm. Giây phút đó, hơn cả cơn đau do chảy máu ở đầu gối chính là sự xấu hổ tột cùng trong em. Lúc ấy, em chỉ biết cúi gằm mặt xuống đất. Một lát sau, bác Năm xuất hiện giải cứu em khỏi sự xấu hổ ê chề ấy. Nhìn thấy người lớn, lúc bạn của em liền co chân bỏ chạy, chỉ có em do bị thương ở đầu gối nên không chạy kịp, bị chú Năm bắt được. Chú dẫn em vào nhà, sơ cứu vết thương sạch sẽ rồi dần về nhà. Từ sau lần đó, em bỏ hẳn thói quen trêu chọc các chú chó bị xích trong nhà. Cũng không cùng các bạn lê la khắp làng xóm để chọc phá nữa.

 

Mỗi lần nhìn xuống vết sẹo ở đầu gối, tình huống trớ trêu hồi ấy lại hiện ra trước mắt, nhắc nhở em không bao giờ được phá phách lung tung nữa.

trò chơi chọc chó

28 tháng 2 2022

:)))))))))

28 tháng 2 2022

hảo hán

28 tháng 2 2022

bùn mừ vui j :>

28 tháng 2 2022

                   đây nhé 

 vui...vui...vui...vui...vui...vui...vui...vui

1 tháng 3 2022

Chuyện zui đây

https://www.tiktok.com/foryou?is_copy_url=1&is_from_webapp=v1

1 tháng 3 2022

❤⛇☢☠☯⚠⚡✰✱✳

 

1 tháng 3 2022

Hôm nay là thứ bảy, lớp tôi tổ chức buổi sinh hoạt cuối tuần, đồng thời cũng là liên hoan mừng bạn Lan đạt giải nhất môn văn toàn thành phố.

Vừa hết tiết cuối, cô giáo đã gọi mấy bạn trai lên văn phòng mang hoa quả bánh kẹo cô đã mua mang về lớp, một số bạn nam khác được phân công nhiệm vụ kê lại bàn ghế sao cho cả lớp ngồi quây quần bên nhau. Sau khi đã kê xong bàn ghế, các bạn gái được phân công cắm hoa, trải những chiếc khăn trắng tinh lên bàn và bày ra đĩa kẹo bánh, hoa quả đủ màu sắc, không khí lớp thật rộn ràng, tấp nập.

Cô giáo chủ nhiệm và bạn Lan, nhân vật chính của buổi liên hoan hôm nay bước vào, trông bạn thật xinh tươi trong chiếc váy đỏ. Sau khi tuyên bố lí do của buổi liên hoan, cô giáo nói: Bạn Lan đã đem lại vinh dự cho lớp ta, vậy cô đề nghị lớp ta tặng bạn một tràng vỗ tay để chúc mừng bạn. Quay sang bạn Lan cô nói: Em có điều gì muốn nói với cả lớp không?

Bạn Lan nói: Em xin cảm ơn cô và các bạn đã giúp đỡ, động viên em trong quá trình học tập. Có lẽ bạn còn muốn nói nữa nhưng vì xúc động nên không nói nên lời. Sau đó cả lớp bắt đầu liên hoan, tiếng trêu đùa nhau nổ ra râm ran. Một lúc sau, cô giáo đề nghị cả lớp cùng nhau hát một bài. Tiếng vỗ tay hưởng ứng ào lên. Bạn quản ca bắt nhịp, cả lớp hát theo sôi nổi.

Sau tiết mục đồng ca, cô giáo đề nghị ai cũng phải hát một bài để tặng Lan. Mở đầu là bạn Dung, nghe cô giới thiệu cả lớp ồ lên thích thú vì Dung thường ngày rất nhút nhát, ít khi dám lên tiếng, hơn nữa bạn lại có một giọng nói không mấy trong trẻo. Chúng tôi cứ tưởng

Dung sẽ không dám đứng lên hát, thế mà bạn lại đứng lên hát ngay một bài dù không hay nhưng rất vui vẻ, có lẽ thấy lớp vui quá bạn quên cả tính nhút nhát của mình. Sau khi Dung hát xong liền chỉ định luôn bạn Hùng – một tên lém lỉnh và nghịch nhất lớp tôi. Vừa nghe thấy tên mình, Hùng đứng phắt ngay lên và nói:

Thay mặt cho các bạn nam lớp 6 của chúng ta, tớ sẽ hát một bài tặng Lan và tặng tất cả các bạn nữ.

Cả lớp ồ lên tán thưởng và tặng Hùng một tràng pháo tay. Chúng tôi không thể ngờ một người lúc nào cũng oang oang mà lại có giọng hát hay đến như vậy. Hùng hát say sưa như chưa bao giờ được hát. Và câu cuối cùng vừa dứt, Hùng lại pha trò: Trên đây tôi vừa hát rất hay, vậy tôi đề nghị mọi người lại tặng tôi một tràng pháo tay nữa. Và bây giờ để tiếp tục chương trình mời các bạn cứ ăn uống tự nhiên để nghe bạn Lan, người học giỏi và xinh đẹp nhất lớp được thể hiện tài năng của mình.

Cả lớp tán thưởng, Lan đứng lên hát tặng ngay lớp một bài và sau đó lại đọc một bài thơ do chính bạn sáng tác. Trước không khí vui vẻ của lớp, cô giáo cũng đứng dậy và hát tặng cả lớp một bài. Giọng cô thật mượt mà trong trẻo. Cô nhìn chúng tôi với ánh mắt dịu dàng, trìu mến.

Buổi liên hoan kết thúc trong tiếng cười rộn rã. Chưa bao giờ tôi cảm thấy gắn bó và thân quen với lớp đến như vậy. Có lẽ đây là buổi liên hoan có ý nghĩa nhất đối với chúng tôi kể từ khi chúng tôi học cùng nhau.

4 tháng 3 2022

Túi không biết kể

9 tháng 3 2022

Hôm nay là thứ bảy, lớp tôi tổ chức buổi sinh hoạt cuối tuần, đồng thời cũng là liên hoan mừng bạn Lan đạt giải nhất môn văn toàn thành phố.

 

Vừa hết tiết cuối, cô giáo đã gọi mấy bạn trai lên văn phòng mang hoa quả bánh kẹo cô đã mua mang về lớp, một số bạn nam khác được phân công nhiệm vụ kê lại bàn ghế sao cho cả lớp ngồi quây quần bên nhau. Sau khi đã kê xong bàn ghế, các bạn gái được phân công cắm hoa, trải những chiếc khăn trắng tinh lên bàn và bày ra đĩa kẹo bánh, hoa quả đủ màu sắc, không khí lớp thật rộn ràng, tấp nập.

Cô giáo chủ nhiệm và bạn Lan, nhân vật chính của buổi liên hoan hôm nay bước vào, trông bạn thật xinh tươi trong chiếc váy đỏ. Sau khi tuyên bố lí do của buổi liên hoan, cô giáo nói: Bạn Lan đã đem lại vinh dự cho lớp ta, vậy cô đề nghị lớp ta tặng bạn một tràng vỗ tay để chúc mừng bạn. Quay sang bạn Lan cô nói: Em có điều gì muốn nói với cả lớp không?

Bạn Lan nói: Em xin cảm ơn cô và các bạn đã giúp đỡ, động viên em trong quá trình học tập. Có lẽ bạn còn muốn nói nữa nhưng vì xúc động nên không nói nên lời. Sau đó cả lớp bắt đầu liên hoan, tiếng trêu đùa nhau nổ ra râm ran. Một lúc sau, cô giáo đề nghị cả lớp cùng nhau hát một bài. Tiếng vỗ tay hưởng ứng ào lên. Bạn quản ca bắt nhịp, cả lớp hát theo sôi nổi.

Sau tiết mục đồng ca, cô giáo đề nghị ai cũng phải hát một bài để tặng Lan. Mở đầu là bạn Dung, nghe cô giới thiệu cả lớp ồ lên thích thú vì Dung thường ngày rất nhút nhát, ít khi dám lên tiếng, hơn nữa bạn lại có một giọng nói không mấy trong trẻo. Chúng tôi cứ tưởng

Dung sẽ không dám đứng lên hát, thế mà bạn lại đứng lên hát ngay một bài dù không hay nhưng rất vui vẻ, có lẽ thấy lớp vui quá bạn quên cả tính nhút nhát của mình. Sau khi Dung hát xong liền chỉ định luôn bạn Hùng – một tên lém lỉnh và nghịch nhất lớp tôi. Vừa nghe thấy tên mình, Hùng đứng phắt ngay lên và nói:

  

Thay mặt cho các bạn nam lớp 6 của chúng ta, tớ sẽ hát một bài tặng Lan và tặng tất cả các bạn nữ.

Cả lớp ồ lên tán thưởng và tặng Hùng một tràng pháo tay. Chúng tôi không thể ngờ một người lúc nào cũng oang oang mà lại có giọng hát hay đến như vậy. Hùng hát say sưa như chưa bao giờ được hát. Và câu cuối cùng vừa dứt, Hùng lại pha trò: Trên đây tôi vừa hát rất hay, vậy tôi đề nghị mọi người lại tặng tôi một tràng pháo tay nữa. Và bây giờ để tiếp tục chương trình mời các bạn cứ ăn uống tự nhiên để nghe bạn Lan, người học giỏi và xinh đẹp nhất lớp được thể hiện tài năng của mình.

Cả lớp tán thưởng, Lan đứng lên hát tặng ngay lớp một bài và sau đó lại đọc một bài thơ do chính bạn sáng tác. Trước không khí vui vẻ của lớp, cô giáo cũng đứng dậy và hát tặng cả lớp một bài. Giọng cô thật mượt mà trong trẻo. Cô nhìn chúng tôi với ánh mắt dịu dàng, trìu mến.

 

Buổi liên hoan kết thúc trong tiếng cười rộn rã. Chưa bao giờ tôi cảm thấy gắn bó và thân quen với lớp đến như vậy. Có lẽ đây là buổi liên hoan có ý nghĩa nhất đối với chúng tôi kể từ khi chúng tôi học cùng nhau.

9 tháng 3 2022

Hihi

14 tháng 3 2022

có thể tk: 

Hôm qua, nhân dịp cuối tuần em đã cùng mẹ đến siêu thị để mua sắm. Tại đó, em đã gặp phải một tình huống dở khóc dở cười, xấu hổ vô cùng.

Đúng 10 giờ sáng ngày hôm qua, mẹ và em đến siêu thị. Vì là ngày cuối tuần nên nơi đây thật đông đúc, toàn người với người thôi. Em lại có vóc dáng khá thấp nên chẳng nhìn rõ gì cả. Vậy nên, mẹ dặn em cầm lấy túi của mẹ thật chắc, để tránh bị lạc nhau. Càng vào bên trong siêu thị, em lại càng bị hấp dẫn bởi những món hàng đẹp được bày biện bắt mắt. Ở trong này, dòng người không còn quá đông đúc nữa. Thế là, em buông tay ra để thỏa thuê chạy lại gần ngắm nhìn quầy hàng bán hoa. Những bông hoa xinh đẹp, nhiều màu sắc đủ các loại được xếp, bày la liệt trong các chậu, rổ, giỏ… khiến em nhìn mê tít cả mắt. Đúng lúc đó, em nhận ra rằng mình đã lạc mất mẹ. Hoảng hốt, em vội chạy về phía trước để tìm mẹ. Chợt, thấp thoáng trong góc nhỏ bên trái, em thấy một người phụ nữ lướt qua mặc chiếc áo màu tím giống hệt mẹ. Thế là em vội chạy lại, cầm lấy tay áo và gọi thành tiếng “May quá, con tìm được mẹ rồi”. Thế nhưng, đúng lúc đó, một tiếng gọi từ phía sau vang lên khiến em đứng người lại “Diễm, con đang nói chuyện với ai vậy”. Quay đầu lại, mẹ đang nhìn em với vẻ mặt nghi ngờ phía sau. Vậy thì người mà em đang cầm tay áo là ai chứ? Đáp lại sự ngờ vực của em, người phụ nữ đấy quay lại nhìn em với một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ. Cô ấy ngại ngùng rút tay ra và nói “Cháu nhận nhầm người rồi” sau đó nhanh chóng rời đi trước ánh mắt xấu hổ của em. Lúc đó, em ước gì có một cái hố nào đấy để nhảy vào luôn, tránh đi những nụ cười và ánh nhìn tò mò của rất nhiều người xung quanh đó.

Từ lúc đó, đến khi về nhà, em không có nhìn xung quanh hay cách xa mẹ nữa. Vì sự kiện lúc trước đó đã đủ để em xấu hổ lắm rồi. Dù vậy, đó vẫn là một chuyện khá thú vị để em có thể chia sẻ với mọi người.

14 tháng 3 2022

Bn copy bài của Myung nha :")

15 tháng 3 2022

cop chơi thôi mà

21 tháng 2 2022

Refer

Sau một tuần đi công tác, mẹ về nhà và mang theo rất nhiều quà. Sau khi hỏi chuyện ở nhà, mẹ đã hỏi chuyện học tập ở lớp của em:

- Tuần vừa rồi con trai của mẹ học hành thế nào?

Nghe mẹ hỏi, em liền sung sướng khoe ngay những điều mà mình đã đạt được:

- Dạ tuần vừa qua con đã rất cố gắng đó ạ. Con được ba điểm mười và hai điểm chín. Rồi còn được cô giáo tuyên dương trước lớp vì đã tiến bộ hơn nhiều đó mẹ.

- Ôi! Con trai của mẹ giỏi quá!

Mẹ vừa nói, vừa ôm chầm em vào lòng.

21 tháng 2 2022

Tham khao;

 

Như thường lệ, cứ đến tối thứ bảy là ba tôi lại kiểm tra tình hình học tập của tôi. Tuần này, tôi đã học hành chăm chỉ, bài kiểm tra toán được 10 điểm, điểm văn cũng khá cao cho nên tôi mong tối thứ bảy lắm.

Vừa xoa đầu tôi ba vừa hỏi. Tuần này con học hành sao rồi?

- Dạ, thưa Ba con được 3 điểm mười môn Toán và 1 điểm 9 môn Văn ạ! Tôi vui vẻ trả lời.

 

- Ồ, bài văn tả cái bàn học của con hôm trước đấy à?

- Ba tôi ngạc nhiên và vui mừng hỏi.

- Dạ, cô giáo con khen con tả đạt và tình cảm lắm. Con khoe bởi đó là cái bàn do chính tay ba con đóng nên con mới tả được như vậy, vì con yêu quý nó lắm mà!

- Con gái ba khéo lắm!

Ba tôi khẽ cốc đầu tôi rồi ôm tôi vào lòng.

5 tháng 11 2021

vai thì bạn tự đóng nha mik giúp kể lại chuyện thạch sanh:

Tham Khảo:

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam ta, có rất nhiều hình tượng người anh hùng tài giỏi được xây dựng, như Thánh Gióng, Đăm Bri, Đam Dông… Nhưng em ấn tượng và yêu thích nhất nhân vật Thạch Sanh trong câu chuyện cổ tích cùng tên.

Thạch Sanh vốn là Thái Tử ở trên thiên đình, thân phận tôn quý. Sau, chàng được Ngọc Hoàng phái xuống trần gian làm con của cặp vợ chồng nghèo. Vì họ đã sống vô cùng hiền lành, tốt bụng mà đã già rồi vẫn chưa có con. Những tưởng sẽ được sống hạnh phúc trong tình thương của người cha mẹ nghèo. Nhưng buồn thay, khi Thạch Sanh được sinh ra sau suốt bao năm ở trong bụng mẹ thì cha chàng đã qua đời từ lâu. Còn mẹ chàng cũng chỉ ở cạnh cho đến lúc chàng vừa khôn lớn. Vậy là Thạch Sanh một mình côi cút, cô đơn sống trong một túp lều cũ dưới gốc cây đa. Sớm chiều lủi thủi, ra vào một mình không có ai bầu bạn. Chính vì thế, trong chàng Thạch Sanh lúc nào cũng khao khát được sống trong tình yêu thương của gia đình, bè bạn.

Nhận ra được điểm yếu ấy của Thạch Sanh, một tên bán rượu tên là Lý Thông đã tìm cách lợi dụng chàng về giúp hắn làm việc. Mượn những lời hay ý đẹp giả dối, hắn lừa Thạch Sanh kết nghĩa huynh đệ với mình rồi chuyển về sống trong quán rượu. Tại đây, dưới danh nghĩa huynh đệ, Lý Thông “nhờ” Thạch Sanh làm hết những công việc nặng nhọc, vất vả trong cửa hàng. Mà với sự khỏe mạnh, bản tính hiền lành, lương thiện, Thạch Sanh nghe theo những lời nhờ vả của hắn mà chẳng chút e dè. Thế nhưng, như vậy vẫn chưa phải là tất cả, đến một hôm, Lý Thông còn lừa gạt Thạch Sanh đến đền thờ nộp mạng cho Chằn Tinh thay mình. Thế nhưng, bằng bản lĩnh tinh thông võ nghệ và nhiều phép lạ, Thạch Sanh đã tiêu diệt được con quái vật tàn ác đó, đem lại hòa bình cho dân làng. Khi chàng chặt đầu Chằn Tinh để mang về thì nhặt được một chiếc cung tên vàng rơi ra từ thân nó. Mang theo hai chiến lợi phẩm, chàng Sanh sung sướng, phấn khởi trở về nhà, mong muốn được kể cho người anh thân thiết. Mà nào ngờ, ở đó, chờ đợi chàng lại chính là những lừa dối và toan tính khác. Tên Lý Thông gian xảo ấy đã lừa chàng rằng con Chằn Tinh đó là của vua nuôi, nếu giết là phải tội. Rồi giả vờ trượng nghĩa nhận tội thay, bảo Thạch Sanh trốn về quê. Sau đó mang theo đầu Chằn Tinh đến kinh đô, nghiễm nhiên hưởng những tài lộc, phú quý đáng lẽ ra phải là của Thạch Sanh. Còn chàng trai tội nghiệp của chúng ta thì lại trở về lầm lũi dưới gốc cây đa ngày xưa.

Một hôm, khi đang ở nhà, Thạch Sanh thấy một con đại bàng khổng lồ, cắp theo một cô gái bay qua. Không chút ngần ngại, chàng dương cung vàng bắn về phía nó, tuy nhiên chỉ đủ để làm nó bị thương. Vậy là, chàng khăn gói lần theo vết máu đến tận hang ổ của đại bàng để tìm cách cứu người. Tuy nhiên, khi đến nơi, chàng thấy hang của nó quá sâu và tối, một mình chàng không thể đem người cứu lên được. Vậy là suốt mấy ngày sau đó, lúc nào Thạch Sanh cũng trăn trở suy nghĩ tìm cách giải cứu một cô gái xa lạ mà mình chưa từng gặp. Thật đúng là một chàng trai giàu lòng thương người. Đúng lúc đó, chàng gặp lại Lý Thông và biết rằng hắn cũng đang lần theo dấu vết của đại bàng. Thế là chàng dẫn hắn và binh lính đến hang đại bàng. Chàng tự mình nhảy xuống hang, tiêu diệt đại bàng rồi đưa công chúa lên mặt đất. Tuy nhiên, khi chàng đang chuẩn bị leo lên, thì Lý Thông cắt đứt dây thừng, rồi sai quân lính chặn cửa hang lại để cướp công chàng một lần nữa. Đến tận hôm nay, chàng Thạch Sanh tội nghiệp mới nhận ra được bộ mặt thật của Lý Thông, thật đau đớn biết bao khi người ta hằng yêu quý lại cam tâm giết hại ta. Tuy đau đớn, tức giận vô cùng, nhưng Thạch Sanh vẫn cố gắng tỉnh táo lại để tìm lối thoát. Trong lúc đang lần theo lối mòn ra khỏi hang, chàng đã giải thoát cho một thiếu niên bị nhốt trong cũi sắt. Không ngờ, đó lại chính là con trai của vua Thủy Tề. Nhờ vậy, chàng được xuống thăm thú thủy cung, được thiết đãi thịnh soạn, được tặng nhiều quà quý. Thế nhưng với sự khẳng khái, thẳng thắn của mình, chàng chỉ nhận lấy một cây đàn, rồi lại trở về sống trong túp lều cũ dưới gốc đa của mình.

Trở lại chốn xưa, những tưởng từ đây sẽ có cuộc sống giản dị, yên bình. Nhưng không, một lần nữa tai họa lại ập đến. Hồn Chằn Tinh và đại bàng đã cùng nhau giở mưu hèn kế bẩn, hãm hại khiến Thạch Sanh phải ngồi tù. Quá thất vọng, đau khổ trước cảnh oan sai, Thạch Sanh ngồi trong ngục tối chỉ biết đem đàn ra để xua đi nỗi tủi buồn của chính bản thân mình. Ngờ đâu, tiếng đàn ấy bay ra khỏi cửa ngục, bay vào tận hoàng cung rồi chưa khỏi bệnh cho công chúa. Thì ra, cô gái được chàng cứu lên từ hang đại bàng chính là con gái của nhà vua. Sau khi trải qua những ngày lo sợ, bất an dưới hang sâu, lại tận mắt chứng kiến ân nhân của mình bị hại, nàng quá đau khổ đến phát bệnh, trở thành một con rối không cười không nói. Giờ đây, khi đồng điệu với những nỗi lòng trong tiếng đàn của Thạch Sanh, những uất ức trong nàng được giải tỏa, tiếng nói, tiếng cười cứ vậy mà tự nhiên phát ra. Thấy vậy, nhà vua cho mời Thạch Sanh đến, tại đây có cả mẹ con Lý Thông, hai bên ba mặt một lời. Sự thật cuối cùng cũng được phơi bày, kẻ xấu xa phải bị trừng phạt thích đáng, người hiến đức được hưởng công danh. Tuy nhiên, chàng Thạch Sanh đã quyết định tha thứ cho những gì mẹ con Lý Thông gây ra cho mình, để họ trở về quê hương sống nốt những ngày tháng còn lại. Thế nhưng, gieo gió thì gặt bão, trên đường về nhà, hai mẹ con độc ác đó bị sét đánh chết, biến thành bọ hung.

Còn chàng Thạch Sanh ở lại kinh đô, kết hôn với công chúa và trở thành phò mã. Sau đó, chàng còn bằng chính mình, đánh đuổi quân đội mười tám nước chư hầu sang gây chiến. Chàng dùng tiếng đàn thần để xua tan đi quyết tâm, tham vọng chiến đấu của quân giặc, rồi lại dùng niêu cơm thần khiến bọn chúng phải ngạc nhiên, khâm phục, rồi tự nguyện rút quân. Vậy là quân ta không tổn thất bất cứ thứ gì nhưng vẫn dành được thắng lợi.

Nhận thấy được tài năng, trí tuệ và nhân cách tuyệt vời của Thạch Sanh. Trước khi qua đời, nhà vua quyết định nhường ngôi lại cho chàng. Từ đó, Thạch Sanh trở thành một vị vua yêu dân như con, cai trị đất nước ta phát triển rực rỡ.

 

8 tháng 11 2021

https://meet.google.com/qca-rwnk-wyj

9 tháng 5 2021

Không nên quá nóng vội, như dê con, qua tò mò xem củ cải đã mọc lên chưa để rồi khiến củ cải không thể mọc lên được nữa

Không nên quá nóng vội, như dê con, qua tò mò xem củ cải đã mọc lên chưa để rồi khiến củ cải không thể mọc lên được nữa

vậy nhahaha

18 tháng 5 2022

Cái cây nhà em có nhiều chiếc lá

Trên trời có nhiều ngôi sao lấp lánh

Hôm nay em được mẹ mua gấu bông,em rất vui vẻ

Bạn của em không có bạn chơi nên khóc buồn bã

18 tháng 5 2022

câu này chỉ cho những bạn lớp 1

 

26 tháng 3 2022

Vatican

26 tháng 3 2022

Va-ti-căng

27 tháng 1 2022

Đơn

27 tháng 1 2022

câu đơn

22 tháng 5 2022

1 số nhân vật trong truyện Dế mèn phiêu lưu kí là: Dế Mèn, Dế Choắt, chị Cốc, anh hai Dế Mèn, anh cả Dế Mèn, Nhà Trò, Trũi, dũng sĩ Bọ Ngựa, anh Gọng Vó, rắn mòng,...

22 tháng 5 2022

Có các nhân vật nhân vật:Dế Mèn,mẹ Mèn, Dế Trũi,Bọ Ngựa, Chim Trả,Kiến Chúa, Chuồn Chuồn, cậu Kỉm Kìm Kim,Bọ Muỗi,chị Nhà Trò,...

2 tháng 12 2021

Ghê quá... Cái này cho trẻ em coi là nó khóc lun...

2 tháng 12 2021

trò hù dọa chứ j

5 tháng 1 2022

Ko đọc kĩ câu hỏi à

5 tháng 1 2022

Tại vì Emma chưa nói địa điểm cho chị của cô ấy nhưng bằng cách nào chị của cô ấy đã biết địa điểm của em cô.