Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Gợi ý trả lời
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính của đoạn thơ là: biểu cảm.
Câu 2: Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều sau: : tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết.
Câu 3:
Điệp cấu trúc “nếu là … con hãy (con phải) được lặp lại 4 lần có tác dụng:
- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành một người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu.
- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản.
Câu 4:
Thông điệp:
Phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản trên là: biểu cảm
Câu 2:
Theo tác giả, chúng ta cần phải kính trọng những điều: tuổi già, nỗi khổ, tình mẹ con, kẻ tật nguyền, sự vất vả và cái chết
Câu 3:
Phép điệp cấu trúc: nếu là….con hãy.
Được lặp di lặp lại 4 lần có tác dụng:
- Nhấn mạnh lời cha dạy con có cách ứng xử phù hợp với những tình huống có thể gặp trong cuộc đời để con trở thành 1 người tử tế, biết quan tâm, không bị ảnh hưởng bởi cái xấu
- Tạo sự liên kết, logic cho văn bản
Câu 4:
Theo em, thông điệp có ý nghĩa nhất là: phải biết giúp đỡ những người gặp hoạn nạn. Vì khi chúng ta mở rộng tấm lòng, chia sẻ với người khác những niềm vui,nỗi buồn của mình, học cách lắng nghe, đồng cảm, sẻ chia với những buồn vui, khó khăn của người khác. Khi đó, ta sẽ thấy yêu đời và yêu người hơn, cuộc sống này ấm áp yêu thương và đáng sống biết bao.
Theo anh/chị, cần làm thế nào để rèn luyện bản lĩnh sống?
- Phải trau dồi tri thức, kinh nghiệm, kĩ năng
- Phải dám nghĩ, dám làm, dám chịu trách nhiệm
- Phải có ý chí, quyết tâm, nghị lực
- Phải có chính kiến riêng trong mọi vấn đề. Người bản lĩnh dám đương đầu với mọi thử thách để đạt điều mong muốn.
bài này mình cũng đã từng đọc qua.thật hay và thấm thía biết bao
Cảm ơn bạn đã chia sẻ bài văn rất xúc động và sâu sắc này. Bài viết của chị Nguyễn Thị Hậu không chỉ là một bài tả người – tả bố – mà còn là một bản ghi chép chân thật, đầy cảm xúc về tình phụ tử, về nghị lực sống và những hy sinh thầm lặng mà người cha dành cho gia đình.
Bài văn khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, bởi lối kể chuyện gần gũi nhưng chân thành, giàu hình ảnh và cảm xúc. Tác giả không chỉ miêu tả hình ảnh bên ngoài của bố mà còn đi sâu vào nội tâm, vào những chi tiết rất thật – từ cơn đau bệnh tật, công việc cực nhọc, đến những kỷ niệm nhỏ như chăm sóc giỏ lan, dạy con học mỗi tối… Những chi tiết ấy không chỉ khắc họa một người bố mà còn thể hiện rõ tình cảm sâu sắc, lòng biết ơn và cả nỗi đau mất mát khôn nguôi.
Đặc biệt, bài văn còn chứa đựng một thông điệp mạnh mẽ: **Hãy yêu thương và trân trọng cha mẹ khi còn có thể**. Có lẽ chính điều đó đã khiến người chấm điểm không chỉ nhìn thấy kỹ năng viết mà còn cảm nhận được cả tâm hồn và trái tim của người viết.
Nếu bạn thích bài này và muốn mình giúp bạn viết một bài tương tự (ví dụ: viết về mẹ, ông bà hay một người thân yêu), mình sẵn sàng giúp nhé. Bạn muốn thử không?
- Giải thích: Câu nói nêu lên hậu quả của việc lãng phí thời gian.
- Bàn luận:
+ Nếu biết tận dụng thời gian, con người sẽ tạo ra nhiều giá trị quan trọng, từ vật chất đến tinh thần, phục vụ cho cuộc sống của mình và cho xã hội.
+ Nếu lãng phí thời gian, nghĩa là ta đang lãng phí tất cả các giá trị vật chất lẫn tinh thần: tiền bạc, sức khỏe, thành công, hạnh phúc…
+ Hơn nữa, cuộc đời hữu hạn nên mỗi giây phút trôi qua là ta đang mất đi một phần đời của chính mình.
- Bài học: Cần biết quý trọng thời gian và sử dụng thời gian một cách hiệu quả.
Câu 1 : phương thức biểu đạt chính nghị luận
Câu 2:Tần tiện đối lập với phun phí. Hào phóng đối lập với keo kiệt.
Câu 3: Tác giả đưa ra lời khuyên này vì Mỗi người đều có lăng kính và quan điểm riêng, việc phán xét thường dựa trên cái tôi chủ quan chứ không phải sự thật khách quan về người khác Sự phán xét dễ dàng thường dẫn đến những hiểu lầm, ác cảm và làm tổn thương mối quan hệ giữa người với người.
Câu 4 Hiểu về quan điểm: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó"
Có thể hiểu quan điểm này như sau: Định kiến là một "tấm lưới": Nó giam cầm tư duy, khiến ta không còn cái nhìn đa chiều, khách quan và bao dung với thế giới xung quanh. Sự tự nguyện đánh mất bản sắc: Khi "buông mình" vào định kiến, ta không còn sống bằng suy nghĩ và cảm xúc thật của chính mình mà sống theo những khuôn mẫu, ác cảm có sẵn. Hậu quả: Điều này khiến cuộc sống trở nên hẹp hòi, nặng nề và ngăn cản sự thấu hiểu, kết nối giữa người với người. Đây là sự "tồi tệ nhất" vì nó làm nghèo nàn tâm hồn chúng ta.
Câu 5: Học cách lắng nghe và tôn trọng sự khác biệt.Bài học hành động: Thay vì vội vàng đánh giá ai đó qua vẻ bề ngoài hay một hành động nhất thời, hãy mở lòng để thấu hiểu câu chuyện riêng của họ. Đừng để định kiến của đám đông hay của chính mình điều khiển suy nghĩ, hãy sống và nhìn nhận cuộc đời bằng sự thấu cảm và trái tim chân thành.
Chào bạn, đây là lời giải chi tiết cho phần Đọc hiểu từ đoạn trích "Lắng nghe lời thì thầm của trái tim" của tác giả Phạm Lữ Ân trong hình ảnh bạn vừa gửi: I. PHẦN ĐỌC HIỂU (4.0 ĐIỂM) Câu 1.Trả lời: Phương thức biểu đạt chính là nghị luận. (Tác giả đưa ra các ý kiến, lý lẽ và dẫn chứng để bàn về việc con người thường phán xét lẫn nhau dựa trên định kiến). Câu 2. Trả lời: 2 cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1) là: * Phung phí đối lập với tận tiện. * Hào phóng đối lập với keo kiệt. * Thích ở nhà đối lập với ưa bay nhảy. Câu 3.Trả lời: Theo văn bản, tác giả cho rằng như vậy vì: * Mỗi người đều có sự khác biệt riêng trong lối sống và lựa chọn cá nhân. * Những phán xét thường dựa trên định kiến của bản thân chứ không phải sự thấu hiểu thực sự về đối phương. * Việc phán xét dễ dàng khiến chúng ta phớt lờ những kinh nghiệm quý giá và góc nhìn mới mẻ từ người khác. Câu 4. Trả lời: Quan điểm của tác giả là : * Khi chúng ta "chấp nhận buông mình", nghĩa là ta để định kiến của xã hội hoặc của chính mình điều khiển suy nghĩ và hành động. * Điều này khiến con người mất đi khả năng tư duy độc lập, trở nên sợ hãi, khép kín và không dám sống đúng với bản chất thật của mình. * "Tấm lưới" là hình ảnh ẩn dụ cho sự trói buộc, làm thui chột sự sáng tạo và niềm hạnh phúc cá nhân. Câu 5. Trả lời: thông điệp* Sống là chính mình: Đừng để định kiến của người khác định nghĩa giá trị của bản thân. * Học cách thấu hiểu và tôn trọng sự khác biệt: Thay vì phán xét, hãy mở lòng để lắng nghe và học hỏi từ những người xung quanh. * Tỉnh táo trước định kiến: Luôn tự vấn bản thân để không bị cuốn vào những cái nhìn phiến diện, hẹp hòi.
Câu 1. Xác định phương thức biểu đạt chính của văn bản. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận (Tác giả đưa ra những quan điểm, lý lẽ và dẫn chứng để bàn về việc phán xét và định kiến trong cuộc sống). Câu 2. Chỉ ra 2 cặp từ, cặp cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1). Bạn có thể chọn 2 trong số các cặp sau: Tằn tiện đối lập với Phung phí. Hào phóng đối lập với Keo kiệt. Thích ở nhà đối lập với Ưa bay nhảy. Câu 3. Vì sao tác giả lại cho rằng "đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng"? Tác giả đưa ra lời khuyên này vì: Mỗi người có một lăng kính và tiêu chuẩn riêng (người tằn tiện nhìn người khác là phung phí, người hào phóng lại thấy người kia keo kiệt). Phán xét dễ dàng thường dựa trên góc nhìn chủ quan và sự ích kỷ của bản thân mà thiếu đi sự thấu hiểu hoàn cảnh của người khác. Việc phán xét vội vàng chỉ khiến chúng ta mệt mỏi và tạo ra những khoảng cách, hiểu lầm không đáng có.
Câu 4. Anh/Chị hiểu như thế nào về quan điểm của tác giả: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó"? Câu nói này có thể hiểu là: Đánh mất bản sắc: Khi ta để định kiến của người khác (hoặc của chính mình) điều khiển, ta không còn được sống là chính mình mà chỉ sống theo những tiêu chuẩn áp đặt. Sự thụ động: "Buông mình" thể hiện thái độ cam chịu, không dám đấu tranh để bảo vệ sự khác biệt và giá trị riêng. Hệ quả: Nó khiến cuộc sống trở nên ngột ngạt, tồi tệ hơn cả việc bị phán xét, vì ta đã tự tước đi quyền tự do tư tưởng và niềm cảm hứng cá nhân. Câu 5. Anh/Chị rút ra thông điệp gì cho bản thân? Bạn có thể chọn một trong các thông điệp sau hoặc kết hợp chúng: Sự tôn trọng sự khác biệt: Hãy học cách chấp nhận rằng mỗi người có một lối sống riêng, đừng dùng thước đo của mình để áp đặt lên cuộc đời người khác. Sống bản lĩnh: Hãy lắng nghe "lời thì thầm của trái tim" và tin tưởng vào giá trị của bản thân thay vì sợ hãi định kiến xã hội. Sự thấu hiểu: Trước khi đánh giá một ai đó, hãy thử đặt mình vào vị trí của họ để có cái nhìn bao dung hơn.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. Câu 2: 2 cặp từ/cụm từ đối lập: tằn tiện – phung phí hào phóng – keo kiệt Câu 3: Vì mỗi người có hoàn cảnh, suy nghĩ khác nhau; nếu phán xét dễ dàng sẽ phiến diện, sai lệch và áp đặt định kiến lên người khác. Câu 4: Ý kiến trên nghĩa là: điều tệ nhất không phải bị người khác đánh giá, mà là chính mình tin theo và bị trói buộc bởi những định kiến đó, khiến bản thân mất tự do và sống không đúng với mình. Câu 5: Thông điệp: Không nên vội vàng phán xét người khác Sống theo suy nghĩ và trái tim của mình, không bị định kiến chi phối Tôn trọng sự khác biệt của mỗi người
I. PHẦN ĐỌC HIỂU
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.
Câu 2
Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1):
Tằn tiện – phung phí
Hào phóng – keo kiệt
(ngoài ra còn: thích ở nhà – ưa bay nhảy)
Câu 3
Tác giả cho rằng không nên phán xét người khác dễ dàng vì mỗi người có hoàn cảnh, suy nghĩ và cách sống khác nhau. Nếu vội vàng phán xét theo cảm nhận chủ quan thì dễ dẫn đến định kiến sai lầm và thiếu công bằng.
Câu 4
Quan điểm này có nghĩa là khi con người chấp nhận để định kiến chi phối, họ sẽ mất đi khả năng suy nghĩ độc lập và đánh giá đúng sự việc. Điều đó khiến ta dễ bị ảnh hưởng bởi ý kiến của người khác và sống không đúng với suy nghĩ của bản thân.
Câu 5
Thông điệp rút ra:
Mỗi người cần tôn trọng sự khác biệt của người khác, không nên vội vàng phán xét khi chưa hiểu rõ hoàn cảnh của họ. Đồng thời cần sống theo suy nghĩ đúng đắn của bản thân, không để định kiến của người khác chi phối cuộc sống.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: nghị luận.
→ Văn bản chủ yếu đưa ra quan điểm, lập luận và lí lẽ để bàn về vấn đề: không nên dễ dàng phán xét người khác và cần thoát khỏi định kiến. Ngoài ra có kết hợp yếu tố biểu cảm nhưng nghị luận vẫn là chính.
Câu 2.
Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1):
(Có thể nêu thêm nếu cần: “ở nhà ↔ ưa bay nhảy”)
→ Những cặp từ đối lập này làm nổi bật sự khác biệt trong cách nhìn nhận, cho thấy con người dễ đánh giá người khác theo góc nhìn chủ quan.
Câu 3.
Tác giả cho rằng “đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng” vì:
→ Vì vậy, cần thận trọng, suy nghĩ kĩ trước khi nhận xét người khác.
Câu 4.
Ý kiến: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó”
→ Hiểu như sau:
→ Ý nghĩa:
→ Tác giả muốn nhấn mạnh:
Con người cần tự suy nghĩ, có lập trường riêng và không để định kiến điều khiển cuộc sống của mình.
Câu 5.
Thông điệp rút ra từ văn bản:
Văn bản gửi gắm thông điệp rằng mỗi người cần biết tôn trọng sự khác biệt và không nên vội vàng phán xét người khác. Đồng thời, chúng ta cũng không nên để bản thân bị chi phối bởi những định kiến xã hội. Thay vào đó, hãy biết lắng nghe chính mình, sống theo suy nghĩ đúng đắn của bản thân và nhìn nhận người khác một cách bao dung, khách quan hơn.
→ Bài học cho bản thân:
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2.
Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1):
(hoặc: ở nhà ↔ ưa bay nhảy)
Câu 3.
Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người nhìn nhận vấn đề theo góc độ, hoàn cảnh và định kiến riêng. Những đánh giá đó thường phiến diện, chủ quan, không phản ánh đúng bản chất con người.
Câu 4.
Ý kiến: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” có nghĩa là:
→ Đây là điều nguy hiểm và tiêu cực nhất.
Câu 5.
Thông điệp rút ra:
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2:
Tằn tiện >< Phung phí ,Hào phóng >< Keo kiệt ,Thích ở nhà >< Ưa bay nhảy
Câu 3:
Tác giả đưa ra lời khuyên này vì: Mỗi người có một thế giới quan, hoàn cảnh và lối sống riêng. Những gì ta thấy chỉ là bề nổi, và việc phán xét thường dựa trên tiêu chuẩn cá nhân chủ quan của chính mình chứ không phải sự thật khách quan. Việc phán xét dễ dàng thường dẫn đến những hiểu lầm, gây mệt mỏi cho chính người nói và người nghe, đồng thời tạo ra một vòng lẩn quẩn của những sự chê bai vô nghĩa.
Câu 4:
Câu nói này có thể hiểu là: "Tấm lưới định kiến" là những suy nghĩ lệch lạc, những cái nhìn hẹp hòi mà xã hội hoặc chính bản thân áp đặt lên người khác và lên chính mình. Khi "buông mình" vào đó, chúng ta đánh mất đi khả năng thấu hiểu, sự bao dung và cái nhìn đa chiều. Tệ hơn, chúng ta để cuộc sống của mình bị điều khiển bởi nhận xét của người khác, không còn dám sống thật với chính mình, làm mất đi tự do và bản sắc cá nhân.
Câu 5:
Thông điệp rút ra cho bản thân. Bạn có thể chọn một trong các thông điệp sau và diễn giải ngắn gọn: Sự tôn trọng khác biệt: Hãy học cách chấp nhận rằng mỗi người là một cá thể duy nhất với những lựa chọn khác nhau. Đừng lấy thước đo của mình để đo cuộc đời người khác. Sống bản lĩnh: Đừng để những định kiến xã hội hay những lời phán xét bên ngoài làm lung lay giá trị bản thân. Hãy "lắng nghe lời thì thầm của trái tim" để sống cuộc đời của chính mình. Sự thấu hiểu và bao dung: Trước khi định phán xét ai đó, hãy thử đặt mình vào vị trí của họ để nhìn nhận vấn đề một cách nhân văn hơn.
Câu 1
Trong cuộc sống, mỗi người là một cá thể riêng biệt với suy nghĩ, tính cách và lối sống khác nhau. Vì vậy, việc tôn trọng sự khác biệt của người khác là vô cùng cần thiết. Trước hết, tôn trọng sự khác biệt giúp con người sống hòa hợp, giảm bớt mâu thuẫn và xung đột. Khi biết lắng nghe và chấp nhận những quan điểm không giống mình, ta sẽ có cái nhìn đa chiều hơn về cuộc sống. Bên cạnh đó, sự khác biệt còn là yếu tố tạo nên sự sáng tạo và phát triển của xã hội. Nếu ai cũng giống nhau, thế giới sẽ trở nên đơn điệu, không có sự đổi mới. Tuy nhiên, trong thực tế vẫn còn nhiều người áp đặt suy nghĩ cá nhân, phán xét và phủ nhận người khác, từ đó gây tổn thương và chia rẽ. Vì vậy, mỗi chúng ta cần học cách tôn trọng sự khác biệt, không vội vàng đánh giá người khác, đồng thời biết hoàn thiện bản thân. Tôn trọng sự khác biệt không chỉ thể hiện sự văn minh mà còn góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.
Câu 2 (bài văn phân tích)
Bài thơ “Nắng mới” của Lưu Trọng Lư là một trong những tác phẩm tiêu biểu của phong trào Thơ mới, thể hiện tình cảm sâu sắc của tác giả đối với người mẹ đã khuất.
Mở đầu bài thơ là khung cảnh quen thuộc của làng quê mỗi khi “nắng mới” xuất hiện. Những hình ảnh như “xao xác”, “gà trưa gáy não nùng” gợi nên không gian vắng lặng, buồn bã. Từ đó, nỗi buồn trong lòng tác giả cũng dâng lên theo thời gian “rười buồn theo thời dĩ vãng”, thể hiện sự hoài niệm về quá khứ.
Nỗi nhớ ấy càng trở nên cụ thể khi tác giả hồi tưởng về người mẹ. Hình ảnh “áo đỏ người đưa trước giậu phơi” là một chi tiết giản dị nhưng đầy sức gợi, khắc họa bóng dáng người mẹ tảo tần, gần gũi. Dù mẹ đã mất từ lâu, nhưng “hình dáng mẹ tôi chưa xoá mờ”, cho thấy tình cảm yêu thương sâu nặng và sự gắn bó bền chặt trong tâm hồn nhà thơ.
Đặc biệt, những dòng thơ cuối tái hiện hình ảnh người mẹ trong ký ức: “nét cười đen nhánh sau tay áo” hiện lên vừa mộc mạc, vừa ấm áp. Đó là vẻ đẹp bình dị của người mẹ Việt Nam, luôn hi sinh, chịu thương chịu khó vì con.
Về nghệ thuật, bài thơ sử dụng ngôn ngữ giản dị, giàu cảm xúc; hình ảnh gần gũi; giọng điệu trầm buồn, tha thiết. Tất cả góp phần làm nổi bật chủ đề về tình mẫu tử thiêng liêng và nỗi nhớ mẹ da diết.
Tóm lại, “Nắng mới” là một bài thơ giàu cảm xúc, thể hiện tình yêu mẹ sâu sắc của tác giả. Qua đó, tác phẩm nhắc nhở mỗi chúng ta biết trân trọng tình cảm gia đình, đặc biệt là tình mẹ – một tình cảm thiêng liêng và bất diệt.
Câu 1.Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2.Hai cặp từ/cụm từ đối lập:
-Phung phí - keo kiệt
-Ở nhà - ưa bay nhảy
Câu 3.Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người có hoàn cảnh, suy nghĩ và cách sống khác nhau. Việc đánh giá vội vàng thường mang tính chủ quan, dễ sai lệch và gây tổn thương cho người khác.
Câu 4. Hiểu rằng: điều tồi tệ nhất không phải là người khác có định kiến, mà là chính ta chấp nhận và để mình bị chi phối bởi những định kiến đó. Khi đó, ta mất đi sự tự do, không sống đúng với bản thân.
Câu 5.Thông điệp rút ra:Mỗi người cần biết lắng nghe bản thân, sống theo suy nghĩ đúng đắn của mình, không nên vội vàng phán xét người khác và cũng không để định kiến của người khác chi phối cuộc sống của mình.
Câu 1
Phương thức biểu đạt chính: nghị luận
Câu 2
cặp từ,cụm từ đối lập trong đoạn (1):
• tằn tiện -phung phí
• hào phóng - keo kiệt
Câu 3.
Vì sao không nên phán xét người khác dễ dàng?
Vì:Mỗi người có hoàn cảnh, suy nghĩ khác nhau. Việc phán xét thường mang tính chủ quan, phiến diện. Dễ gây hiểu lầm, tổn thương cho người khác. Khiến con người mệt mỏi, tiêu cực
-Tác giả cho rằng không nên phán xét người khác dễ dàng vì mỗi người có hoàn cảnh riêng, việc đánh giá thường mang tính chủ quan, phiến diện, dễ gây tổn thương và tạo ra những định kiến không đúng.
Câu 4:
Quan điểm này có nghĩa là sự nguy hiểm lớn nhất không nằm ở việc người khác phán xét mình, mà ở việc ta đánh mất chính mình, để định kiến của người khác chi phối suy nghĩ và hành động, dẫn đến việc sống thụ động và không dám khẳng định giá trị bản thân.
Câu 5:
Thông điệp rút ra: Cần có bản lĩnh để sống là chính mình, biết lắng nghe bản thân thay vì sợ hãi định kiến xã hội; đồng thời cần tôn trọng sự khác biệt và ngừng phán xét người khác.
Câu 1.
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2.
Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1):
(Có thể thêm: ở nhà ↔ ưa bay nhảy)
Câu 3.
Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người có hoàn cảnh, suy nghĩ và cách sống riêng. Việc đánh giá một cách vội vàng, phiến diện dễ dẫn đến sai lầm và gây tổn thương cho người khác. Do đó, cần thận trọng và thấu hiểu trước khi nhận xét ai đó.
Câu 4.
Quan điểm này có nghĩa là: điều tồi tệ nhất không phải là bị người khác định kiến, mà là chính chúng ta tự chấp nhận và để bản thân bị trói buộc trong những định kiến ấy. Khi đó, con người sẽ mất đi sự tự do, sống lệ thuộc vào suy nghĩ áp đặt và không dám là chính mình.
Câu 5.
Thông điệp rút ra:
Mỗi người cần sống tự tin, biết lắng nghe bản thân, không nên bị chi phối bởi định kiến của người khác; đồng thời cũng không nên vội vàng phán xét người khác mà cần học cách thấu hiểu và tôn trọng sự khác biệt.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. Câu 2: 2 cụm từ đối lập trong đoạn (1): Tằn tiện >< Phung phí Hào phóng >< Keo kiệt (Hoặc: Thích ở nhà >< Bỏ bê gia đình; Ưa bay nhảy >< Không biết hưởng thụ) Câu 3: Tác giả cho rằng "đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng" vì: Mỗi người có một hoàn cảnh, quan điểm và cách sống riêng. Sự phán xét thường dựa trên định kiến cá nhân (lấy cái tôi của mình làm thước đo cho người khác), dẫn đến cái nhìn sai lệch, thiếu khách quan và gây tổn thương. Câu 4: "Buông mình vào tấm lưới định kiến" là việc chúng ta chấp nhận để những áp lực, những lời phán xét của đám đông chi phối suy nghĩ và hành động của mình. Điều "tồi tệ nhất" là khi ta đánh mất bản sắc cá nhân, không dám sống thật với chính mình chỉ vì sợ khác biệt hoặc sợ bị người khác đánh giá. Nó biến ta thành "nô lệ" cho góc nhìn của người khác. Câu 5: Sự tôn trọng khác biệt: Hãy học cách chấp nhận rằng mỗi cá nhân là một thực thể độc nhất. Lắng nghe chính mình: Bản thân mình mới là người hiểu rõ cuộc sống của mình nhất, thay vì chạy theo những lời phán xét bên ngoài. Lòng bao dung: Ngừng phán xét để tâm hồn thanh thản và xây dựng những mối quan hệ tích cực hơn.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: nghị luận.
Câu 2:
Hai cặp từ/cụm từ đối lập là: tằn tiện – phung phí; hào phóng – keo kiệt.
Câu 3:
Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người đều có hoàn cảnh và góc nhìn riêng, nếu chỉ nhìn bề ngoài sẽ dễ đánh giá sai lệch.
Câu 4:
Ý kiến này có nghĩa là việc để bản thân bị chi phối bởi định kiến là điều rất tiêu cực, khiến con người mất đi sự khách quan và tự do trong suy nghĩ.
Câu 5:
Thông điệp rút ra là mỗi người cần biết tôn trọng sự khác biệt, không nên vội vàng phán xét người khác và cần sống theo suy nghĩ đúng đắn của bản thân
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận.
Câu 2. Hai cặp từ hoặc cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn (1) là:
• tằn tiện đối lập với phung phí.
• hào phóng đối lập với keo kiệt.
(Hoặc: thích ở nhà đối lập với ưa bay nhảy).
Câu 3. Tác giả cho rằng không nên phán xét người khác một cách dễ dàng vì mỗi người đều có thế giới quan và hoàn cảnh riêng. Những lời phán xét thường chỉ dựa trên cái nhìn phiến diện hoặc định kiến cá nhân của người nói chứ không phản ánh đúng bản chất của người bị phán xét. Việc dễ dàng phán xét có thể dẫn đến những hiểu lầm tai hại và gây tổn thương cho người khác.
Câu 4. Quan điểm của tác giả về việc chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến có thể được hiểu là: khi một cá nhân chấp nhận và tin theo những định kiến hạn hẹp của xã hội hoặc của chính mình, người đó đã tự giới hạn khả năng nhận thức và trải nghiệm cuộc sống. Việc để định kiến điều khiển sẽ khiến con người mất đi sự tự do trong tư duy, không dám sống đúng với bản chất thật và luôn bị bủa vây bởi sự sợ hãi cũng như những đánh giá tiêu cực từ bên ngoài.
Câu 5. Thông điệp rút ra từ văn bản:
• Cần có cái nhìn bao dung, đa chiều và tôn trọng sự khác biệt của mỗi cá nhân trong xã hội.
• Hãy rèn luyện bản lĩnh để không bị thao túng bởi những định kiến hay lời phán xét từ đám đông.
• Luôn lắng nghe tiếng nói nội tâm và sống một cách chủ động thay vì để những đánh giá bên ngoài định nghĩa giá trị của bản thân.
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Nghị luận
Câu 2:
Bạn có thể chọn 2 trong số các cặp sau: -Tằn tiện đối lập với Phung phí. -Hào phóng đối lập với Keo kiệt. -Thích ở nhà đối lập với Bỏ bê gia đình. -Ưa bay nhảy đối lập với Ở nhà không biết hưởng thụ cuộc sống.
Câu 3:
Tác giả đưa ra lời khuyên này vì: -Mỗi người đều có lăng kính và tiêu chuẩn riêng để nhìn nhận cuộc sống, dẫn đến việc phán xét thường mang tính chủ quan và phiến diện. -Sự phán xét dễ dàng thường dựa trên định kiến cá nhân thay vì sự thấu hiểu thực sự về hoàn cảnh của người khác. -Việc mải mê phán xét người khác khiến chúng ta mệt mỏi và vô tình tự nhốt mình trong những cái nhìn tiêu cực, hẹp hòi.
Câu 4:
Có thể hiểu quan điểm này như sau:
-Tấm lưới định kiến: Là những cái nhìn sai lệch, hạn hẹp của đám đông hoặc của chính bản thân về mọi người xung quanh -Là thái độ cam chịu, để mặc cho những định kiến đó điều khiển suy nghĩ, cảm xúc và hành động của mình - Vì khi chấp nhận định kiến, chúng ta đánh mất đi sự khách quan, lòng bao dung và quan trọng nhất là đánh mất bản sắc riêng. Chúng ta không còn sống cho chính mình mà đang sống theo "lời thì thầm" độc hại của người khác, làm tâm hồn trở nên cằn cỗi và sợ hãi.
Câu 5:
Thông điệp ý nghĩa nhất có thể rút ra là: Học cách tôn trọng sự khác biệt và lắng nghe chính mình. - Về phía người khác: Thay vì vội vàng đánh giá, hãy mở lòng để thấu hiểu rằng mỗi cá nhân là một thực thể riêng biệt với những giá trị khác nhau. - Vế phía bản thân Hãy dũng cảm vượt qua nỗi sợ hãi về sự phán xét của xã hội, ngưng để định kiến của người khác chi phối cuộc đời mình. Hãy dành thời gian để "lắng nghe lời thì thầm của trái tim" để sống một cuộc đời chân thực và hạnh phúc hơn.
câu 1: Ptbđ chính: nghị luận
câu 2:
Hai cặp từ/cụm từ đối lập là:
tằn tiện – phung phí
hào phóng – keo kiệt
câu 3:
Vì mỗi người đều có cách sống, hoàn cảnh và suy nghĩ riêng, nên nếu chỉ nhìn từ góc độ chủ quan của bản thân thì rất dễ hiểu sai người khác. Việc phán xét vội vàng thường xuất phát từ định kiến và có thể gây tổn thương, thiếu công bằng.
câu 4:
Câu nói nhấn mạnh rằng điều đáng sợ nhất không phải là người khác có định kiến, mà là chính chúng ta để bản thân bị những định kiến ấy chi phối. Khi sống theo cách nghĩ áp đặt, con người sẽ đánh mất sự tự do trong suy nghĩ, không dám là chính mình và dễ bị ảnh hưởng bởi ý kiến của người khác.
câu 5:
Văn bản giúp em nhận ra rằng cần sống tự tin, biết lắng nghe bản thân và không nên vội vàng phán xét người khác. Đồng thời, phải biết tôn trọng sự khác biệt, suy nghĩ khách quan và tránh để những định kiến xung quanh ảnh hưởng đến cách sống của mình.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2:
Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1):
tằn tiện ↔ phung phí
ở nhà ↔ ưa bay nhảy
Câu 3:
Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người có hoàn cảnh, cách sống và góc nhìn khác nhau. Nếu chỉ nhìn bề ngoài rồi đánh giá sẽ dễ sai lệch, phiến diện và không công bằng.
Câu 4:
Ý kiến “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” có nghĩa là:
Không chỉ việc bị người khác định kiến là xấu, mà nguy hiểm hơn là chính bản thân ta cũng tin và bị cuốn theo những định kiến đó. Khi đó, ta mất đi suy nghĩ độc lập và sống theo đánh giá của người khác.
Câu 5:
Thông điệp rút ra:
Không nên vội vàng phán xét người khác; hãy sống theo suy nghĩ của bản thân, tôn trọng sự khác biệt và biết lắng nghe tiếng nói từ trái tim mình.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận
Câu 2.
-Tằn tiện đối lập với phung phí.
-Hào phóng đối lập với keo kiệt.
-Thích ở nhà đối lập với bỏ bê gia đình.
-Ưa bay nhảy đối lập với ở nhà không biết hưởng thụ.
Câu 3. Tác giả đưa ra lời khuyên này bởi mỗi cá nhân là một thực thể riêng biệt với hoàn cảnh, tư duy và giá trị sống khác nhau. Khi ta phán xét một ai đó, ta thường chỉ đứng từ lăng kính chủ quan và những định kiến có sẵn của bản thân để áp đặt lên họ, dẫn đến những cái nhìn sai lệch, thiếu khách quan. Việc phán xét dễ dàng không chỉ gây tổn thương cho đối phương mà còn khiến bản thân chúng ta trở nên hẹp hòi, đánh mất đi khả năng thấu hiểu và bao dung – những yếu tố cốt lõi để xây dựng một xã hội nhân văn.
Câu 4: Quan điểm này là một lời cảnh tỉnh về sự đánh mất bản sắc cá nhân. "Tấm lưới định kiến" chính là những rào cản, những tiêu chuẩn khắt khe và phiến diện mà đám đông hoặc chính ta tự đặt ra. Khi một người "chấp nhận buông mình", nghĩa là họ đã đầu hàng trước dư luận, để những lời phán xét bên ngoài chi phối hành động và cảm xúc của mình. Theo tác giả, sự bạc nhược này còn đáng sợ hơn cả việc bị người khác nói xấu, vì nó khiến ta không còn được sống là chính mình, trở thành "con rối" trong tay những định kiến và đánh mất đi tự do trong tâm hồn.
Câu 5: Thông điệp sâu sắc nhất mà em rút ra được chính là bản lĩnh sống là chính mình và sự tôn trọng khác biệt. Trong một thế giới đầy rẫy những lời phán xét, chúng ta cần học cách "lắng nghe lời thì thầm của trái tim" để kiên định với con đường mình đã chọn, thay vì run sợ trước định kiến. Đồng thời, bài học này cũng nhắc nhở em phải luôn tỉnh táo, rèn luyện cái nhìn đa chiều và bao dung hơn trước những sự khác biệt của mọi người xung quanh, từ đó xây dựng một cuộc sống tự do, hạnh phúc và đầy sự thấu hiểu
Câu 1: Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. --- Câu 2: Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1): hào phóng ↔ keo kiệt ở nhà ↔ ưa bay nhảy --- Câu 3: Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì: Con người thường nhìn nhận người khác theo góc nhìn chủ quan, phiến diện. Mỗi người có hoàn cảnh, cách sống khác nhau, không thể đánh giá chỉ qua bề ngoài. → Vì vậy, phán xét vội vàng dễ dẫn đến sai lầm và bất công. --- Câu 4: Hiểu quan điểm: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” nghĩa là: Định kiến đã xấu, nhưng nguy hiểm hơn là ta tự để mình bị chi phối bởi định kiến. Khi đó, ta mất đi suy nghĩ độc lập, sống theo ý kiến và phán xét của người khác. → Con người sẽ không còn là chính mình và dễ đánh giá sai mọi thứ. --- Câu 5: Thông điệp rút ra: Không nên vội vàng phán xét người khác. Cần tôn trọng sự khác biệt, sống khách quan. Hãy tin vào bản thân, suy nghĩ độc lập, đừng để định kiến chi phối.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính của văn bản là nghị luận kết hợp với tự sự và biểu cảm.
Câu 2. Hai cặp từ, cụm từ đối lập được sử dụng trong đoạn trích là:"điều tệ" và "tệ hơn nhiều""sợ hãi" và "nghe theo chính mình"
Câu 3. Tác giả cho rằng đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng vì định kiến của người khác còn tệ hơn nhiều so với việc bản thân có điều tệ. Việc phán xét người khác dễ dàng xuất phát từ việc chúng ta chưa thực sự hiểu rõ bản thân và dễ bị ảnh hưởng bởi những đánh giá bên ngoài.
Câu 4. Quan điểm "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó" có nghĩa là sự nguy hiểm lớn nhất không phải là bản thân có những khuyết điểm, mà là việc chúng ta dễ dàng bị cuốn vào những khuôn mẫu, suy nghĩ áp đặt từ người khác, từ xã hội mà không có sự suy xét, phản biện. Khi chấp nhận buông mình vào định kiến, chúng ta đánh mất đi sự tự chủ, khả năng nhìn nhận vấn đề một cách khách quan và có thể dẫn đến những hành động, suy nghĩ sai lầm.
Câu 5. Thông điệp rút ra cho bản thân từ văn bản là hãy sống chân thật với chính mình, lắng nghe tiếng nói từ trái tim thay vì chạy theo những định kiến hay phán xét của người khác. Chúng ta cần có cái nhìn khách quan, thấu hiểu hơn khi đánh giá người khác và quan trọng là phải giữ vững sự tự chủ, không để bản thân bị chi phối bởi những yếu tố bên ngoài.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Nghị luận.
(Tác giả đưa ra các nhận định, lí lẽ và dẫn chứng để bàn về việc định kiến và phán xét trong cuộc sống).
Câu 2. Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1)
Bạn có thể chọn 2 trong số các cặp sau:
• Tằn tiện >< Phung phí
• Hào phóng >< Keo kiệt
• Thích ở nhà >< Bỏ bê gia đình
• Ưa bay nhảy >< Không biết hưởng thụ cuộc sống
Câu 3. Vì sao tác giả cho rằng "đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng"?
Tác giả đưa ra lời khuyên này vì:
• Mỗi người có một lăng kính, một hoàn cảnh và cách sống riêng. Những gì chúng ta thấy chỉ là bề nổi, không phản ánh toàn bộ bản chất hay giá trị của họ.
• Việc phán xét dễ dàng thường dựa trên sự chủ quan, định kiến cá nhân, dẫn đến những đánh giá sai lệch, gây tổn thương cho người khác và khiến tâm hồn chúng ta trở nên hẹp hòi.
Câu 4. Cách hiểu về quan điểm: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó?"
Có thể hiểu quan điểm này như sau:
• "Tấm lưới định kiến": Là những suy nghĩ rập khuôn, hẹp hòi của số đông áp đặt lên cá nhân.
• "Chấp nhận buông mình": Là thái độ thỏa hiệp, sống theo dư luận, đánh mất bản sắc và tiếng nói riêng của bản thân chỉ để vừa lòng người khác.
• Ý nghĩa: Khi sống dựa trên định kiến của người khác, chúng ta không còn được là chính mình, cuộc đời trở nên thụ động và mất đi sự tự do, hạnh phúc chân thực. Đó chính là bi kịch lớn nhất của một cá nhân.
Câu 5. Thông điệp rút ra cho bản thân
Bạn có thể trình bày theo suy nghĩ cá nhân, ví dụ:
• Sự tôn trọng khác biệt: Học cách thấu hiểu và tôn trọng lối sống, cá tính của người khác thay vì vội vàng chỉ trích.
• Lòng tự tin: Hãy dũng cảm lắng nghe "tiếng nói của chính mình", sống theo những giá trị tốt đẹp mà mình tin tưởng thay vì sợ hãi những định kiến xã hội.
• Sống bao dung: Mở rộng lòng mình để nhìn nhận cuộc sống đa chiều và tích cực hơn.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính
Phương thức biểu đạt chính của văn bản là: Nghị luận.
(Tác giả đưa ra các nhận định, lí lẽ và dẫn chứng để bàn về việc định kiến và phán xét trong cuộc sống).
Câu 2. Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1)
Bạn có thể chọn 2 trong số các cặp sau:
• Tằn tiện >< Phung phí
• Hào phóng >< Keo kiệt
• Thích ở nhà >< Bỏ bê gia đình
• Ưa bay nhảy >< Không biết hưởng thụ cuộc sống
Câu 3. Vì sao tác giả cho rằng "đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng"?
Tác giả đưa ra lời khuyên này vì:
• Mỗi người có một lăng kính, một hoàn cảnh và cách sống riêng. Những gì chúng ta thấy chỉ là bề nổi, không phản ánh toàn bộ bản chất hay giá trị của họ.
• Việc phán xét dễ dàng thường dựa trên sự chủ quan, định kiến cá nhân, dẫn đến những đánh giá sai lệch, gây tổn thương cho người khác và khiến tâm hồn chúng ta trở nên hẹp hòi.
Câu 4. Cách hiểu về quan điểm: "Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó?"
Có thể hiểu quan điểm này như sau:
• "Tấm lưới định kiến": Là những suy nghĩ rập khuôn, hẹp hòi của số đông áp đặt lên cá nhân.
• "Chấp nhận buông mình": Là thái độ thỏa hiệp, sống theo dư luận, đánh mất bản sắc và tiếng nói riêng của bản thân chỉ để vừa lòng người khác.
• Ý nghĩa: Khi sống dựa trên định kiến của người khác, chúng ta không còn được là chính mình, cuộc đời trở nên thụ động và mất đi sự tự do, hạnh phúc chân thực. Đó chính là bi kịch lớn nhất của một cá nhân.
Câu 5. Thông điệp rút ra cho bản thân
Bạn có thể trình bày theo suy nghĩ cá nhân, ví dụ:
• Sự tôn trọng khác biệt: Học cách thấu hiểu và tôn trọng lối sống, cá tính của người khác thay vì vội vàng chỉ trích.
• Lòng tự tin: Hãy dũng cảm lắng nghe "tiếng nói của chính mình", sống theo những giá trị tốt đẹp mà mình tin tưởng thay vì sợ hãi những định kiến xã hội.
• Sống bao dung: Mở rộng lòng mình để nhìn nhận cuộc sống đa chiều và tích cực hơn.
Phần đọc hiểu
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2:
Hai cặp từ/cụm từ đối lập:
Câu 3:
Vì con người thường nhìn nhận người khác theo góc nhìn chủ quan, phiến diện, dễ bị định kiến chi phối nên việc phán xét dễ sai lầm, không công bằng.
Câu 4:
Ý kiến của tác giả:
Điều tệ hại nhất là con người tự chấp nhận bị trói buộc trong định kiến, đánh mất suy nghĩ độc lập và cái nhìn khách quan của bản thân.
Câu 5:
Thông điệp:
Cần tôn trọng sự khác biệt, không vội vàng phán xét người khác và phải biết suy nghĩ độc lập, lắng nghe chính mình.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2. Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1): “hà tiện” – “phung phí” “hào phóng” – “keo kiệt” (có thể chấp nhận thêm: “ở nhà” – “ưa bay nhảy”)
Câu 3. Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì: Con người thường nhìn nhận người khác bằng góc nhìn chủ quan, phiến diện. Mỗi người có hoàn cảnh, lối sống khác nhau, không thể đánh giá chỉ qua bề ngoài. Việc phán xét vội vàng dễ dẫn đến sai lầm, định kiến và gây tổn thương cho người khác.
Câu 4. Hiểu quan điểm: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” nghĩa là: Nguy hiểm nhất không phải là người khác có định kiến, mà là ta tự để mình bị cuốn theo những định kiến ấy. Khi đó, ta mất đi sự độc lập trong suy nghĩ, sống theo cách nhìn áp đặt, không còn là chính mình. Điều này khiến cuộc sống trở nên tiêu cực, bị chi phối và thiếu tự do.
Câu 5. Thông điệp rút ra: Không nên vội vàng phán xét người khác. Cần tôn trọng sự khác biệt, sống bao dung. Hãy tin vào bản thân, lắng nghe trái tim mình, không để định kiến chi phối.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. Câu 2. Hai cặp từ/cụm từ đối lập (đoạn 1): tằn tiện ↔ phung phí hào phóng ↔ keo kiệt (Có thể nêu thêm: ở nhà ↔ ưa bay nhảy) Câu 3. Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người có hoàn cảnh, cách sống và góc nhìn khác nhau; việc đánh giá phiến diện dễ dẫn đến sai lầm, thiếu công bằng.
Câu 4. Ý kiến: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” nghĩa là: Không chỉ việc bị người khác định kiến là xấu, mà nguy hiểm hơn là chính ta cũng tin theo, để định kiến chi phối suy nghĩ và hành động của mình, khiến ta mất đi sự khách quan và tự do trong nhận thức. Câu 5. Thông điệp rút ra: Cần sống cởi mở, tôn trọng sự khác biệt, không vội vàng phán xét người khác và phải biết tự bảo vệ mình khỏi những định kiến sai lệch.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2. Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1): hào phóng ↔ keo kiệt ưa bay nhảy ↔ thích ở nhà
Câu 3. Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì: Mỗi người có hoàn cảnh, tính cách khác nhau. Những gì ta thấy chỉ là bề ngoài, không đủ để đánh giá đúng. Việc phán xét vội vàng dễ dẫn đến sai lầm và định kiến.
Câu 4. Ý kiến: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” nghĩa là: Nguy hiểm nhất không phải là bị người khác đánh giá, mà là tự mình tin và sống theo định kiến. Khi đó, ta mất đi suy nghĩ độc lập, bị chi phối, không còn là chính mình.
Câu 5. Thông điệp rút ra: Không nên vội vàng phán xét người khác. Hãy sống cởi mở, tôn trọng sự khác biệt. Biết lắng nghe bản thân, tránh bị chi phối bởi định kiến của xã hội.
Câu 1:
Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận.
Câu 2:
Hai cặp từ/cụm từ đối lập:
(Có thể nêu thêm: ở nhà – ưa bay nhảy)
Câu 3:
Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì mỗi người có hoàn cảnh, cách sống và góc nhìn khác nhau. Việc đánh giá phiến diện dễ dẫn đến sai lầm và định kiến.
Câu 4:
Ý kiến này có nghĩa: Điều tệ nhất không phải là người khác có định kiến, mà là bản thân ta chấp nhận và bị chi phối bởi những định kiến đó. Khi đó, ta đánh mất suy nghĩ độc lập và sống theo áp đặt của người khác.
Câu 5:
Thông điệp rút ra:
Cần suy nghĩ độc lập, biết lắng nghe bản thân, không vội vàng phán xét người khác và không để định kiến chi phối cách nhìn nhận cuộc sống.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. --- Câu 2. Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1): tằn tiện ↔ phung phí hào phóng ↔ keo kiệt (Có thể chấp nhận thêm: ưa bay nhảy ↔ thích ở nhà) --- Câu 3. Tác giả cho rằng “đừng bao giờ phán xét người khác một cách dễ dàng” vì: Con người thường nhìn nhận người khác phiến diện, chủ quan, theo góc nhìn riêng của mình. Cùng một hành động nhưng có thể bị đánh giá trái ngược nhau (như tằn tiện bị cho là keo kiệt, hay ngược lại). → Vì vậy, việc phán xét vội vàng dễ dẫn đến sai lầm, bất công. --- Câu 4. Hiểu về quan điểm: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó”: “Tấm lưới định kiến” là những suy nghĩ áp đặt, phiến diện. Khi ta chấp nhận nó, ta sẽ mất đi suy nghĩ độc lập, bị người khác chi phối. Điều này khiến ta đánh giá sai lệch, sống không đúng với bản thân. → Ý nghĩa: Cần tỉnh táo, có chính kiến riêng, không để định kiến dẫn dắt Câu 5. Thông điệp rút ra: Không nên vội vàng phán xét người khác. Cần tôn trọng sự khác biệt của mỗi người. Phải biết lắng nghe bản thân, suy nghĩ độc lập, không chạy theo định kiến xã hội. Sống công bằng, bao dung và hiểu người hơn.
Câu 1. Phương thức biểu đạt chính: Nghị luận. Câu 2. Hai cặp từ/cụm từ đối lập trong đoạn (1): tằn tiện ↔ phung phí hào phóng ↔ keo kiệt (ngoài ra có thể chấp nhận: thích ở nhà ↔ ưa bay nhảy) Câu 3. Tác giả cho rằng không nên dễ dàng phán xét người khác vì: Mỗi người có hoàn cảnh, lối sống, suy nghĩ khác nhau. Việc đánh giá thường mang tính chủ quan, phiến diện. Những lời phán xét dễ gây hiểu lầm, làm tổn thương người khác. → Vì vậy cần thận trọng, không vội vàng kết luận về người khác. Câu 4. Hiểu quan điểm: “Điều tồi tệ nhất là chúng ta chấp nhận buông mình vào tấm lưới định kiến đó” → Nghĩa là: Nguy hiểm nhất không phải người khác có định kiến, mà là ta tự để mình bị chi phối bởi định kiến. Khi đó, ta mất đi sự độc lập trong suy nghĩ, sống theo đánh giá của người khác. Điều này khiến con người không được là chính mình và khó phát triển. Câu 5. Thông điệp rút ra: Không nên vội vàng phán xét người khác. Hãy tôn trọng sự khác biệt. Sống theo suy nghĩ và giá trị của bản thân, đừng để định kiến chi phối. Biết lắng nghe “tiếng nói bên trong” của chính mình.