Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
1. Mở bài: Giới thiệu vấn đề
- Giới thiệu câu chuyện THƯỢNG ĐẾ CŨNG KHÔNG BIẾT
- Giới thiệu vấn đề nghị luận: Về hạnh phúc của con người
2. Thân bài: Phân tích và bàn luận vấn đề
a. Phân tích văn bản và rút ra bài học:
- Thượng đế là đấng toàn năng có khả năng “biết hết”, hiểu hết mọi chuyện và tạo nên con người nhưng không thể nào hiểu được “hạnh phúc” là gì nên không thể “nặn” được hạnh phúc để ban tặng cho loài người.
- Con người: được thượng đế trao tặng đầy đủ các bộ phận cơ thể (yếu tố vật chất) nhưng lại không sẵn có hạnh phúc (yếu tố tinh thần), con người phải tự tìm hạnh phúc cho mình.
=> Câu chuyện có ý nghĩa nhân sinh sâu sắc: Hạnh phúc không bao giờ sẵn có hay là món quà được ban tặng, hạnh phúc của con người do chính con người tạo nên.
b. Bàn luận về hạnh phúc
* Giải thích:
- Hạnh phúc là trạng thái tâm lí vui vẻ, thoải mái, dễ chịu khi thỏa mãn được một ược nguyện, mong muốn nào đó .
- Không sẵn có: Không bày ra để con người chiếm lĩnh dễ dàng và tùy tiện sử dụng.
- Tự tạo ra: Hạnh phúc chỉ có được khi tự mình hình thành và tự mình nỗ lực, cố gắng để đạt được
* Bàn luận
- Hạnh phúc là khát vọng, là mong muốn, là đích đến của con người trong cuộc sống. Mỗi người có một quan niệm và cảm nhận khác nhau về hạnh phúc. Có thể nhận thấy hạnh phúc gắn liền với trạng thái vui sướng khi con người cảm thấy thỏa mãn ý nguyện nào đó của mình.
- Hạnh phúc không phải thứ có sẵn hay là món quà được ban phát. Hạnh phúc phải do chính con người tạo nên từ những hành động cụ thể.
- Khi tự mình tạo nên hạnh phúc, con người sẽ cảm nhận sâu sắc giá trị của bản thân và ý nghĩa đích thực của cuộc sống. Đó cũng chính là thứ hạnh phúc có giá trị bền vững nhất.
- Phê phán lối sống dựa dẫm, ỷ lại trông chờ hoặc theo đuổi những hạnh phúc viển vông, mơ hồ. Bên cạnh đó, có một số người không biết đón nhận hạnh phúc khi mang những suy nghĩ bi quan, tiêu cực.
* Chứng minh: Bằng những dẫn chứng từ thực tế cuộc sống học sinh lấy dẫn chứng phù hợp có phân tích ngắn gọn.
c. Bài học nhận thức và hành động
- Cần có nhận thức đúng đắn về hạnh phúc trong mối quan hệ với cuộc sống của bản thân. Biết cảm thông, chia sẻ, hài hòa giữa hạnh phúc cá nhân với hạnh phúc của mọi người.
- Biết vun đắp hạnh phúc bằng những việc làm cụ thể, biết trân trọng, gìn giữ hạnh phúc.
d. Liên hệ bản thân.
3. Kết bài: Nêu suy nghĩ của bản thân về câu chuyện, thông điệp được gửi gắm.
Bài làm Câu 1 Mình ko biết.Xin lỗi nha.
Câu 2.Câu “Cơm sôi rồi, nhão bây giờ!”, bé Thu muốn nhờ ba nhưng không chịu nói tiếng “ba”. Việc sử dụng hàm ý của bé Thu không thành công vì tuy hiểu nhưng anh Sáu giả vờ ngồi im.
Câu 3. Qua câu chuyện chiếc lược ngà của Nguyễn Quang Sáng chúng ta thấy chiến tranh đã đi qua mấy chục năm nhưng với không ít người, dường như nỗi đau vẫn còn đó. Hình ảnh về cuộc chiến đấu với đạn bom, khói lửa giờ đây đã trở thành ký ức nhưng sự mất mát, giọt nước mắt đau thương vẫn lẩn khuất đâu đó trong tim những người ở lại.Biết bao gia đình, bao nhiêu ngôi nhà những con người đáng thương đã là nạn nhân của chiến tranh ,vợ phải xa chồng ,có những đứa trẻ vừa sinh ra đã phải xa bố tình cảm gia đình chia cách.Thật là sự mất mát đến nghẹn lời.
Em lớp 6
Em lớp 5
Thật ra thì ai cũng có tâm sự riêng muốn nói cho người khác nghe. Nên em rất đồng tình với câu nói là con người cũng phải biết lắng nghe người khác nói mới là người biết cách nói chuyện. Bởi vì khi nghe người khác nói chuyện về cuộc đời họ, sự nghiệp thất bại hay thành công của họ thật sự rất quý giá đối với người nói, nên chúng ta nên biết cách tôn trọng họ bằng cách đơn giản là lắng nghe và sẻ chia, thông cảm với họ. Lắng nghe dù chỉ là cách vô cùng đơn giản nhưng chắc chắn cũng sẽ giúp người nói bớt phần cô đơn.
Bằng trải nghiệm của mình, em đồng tình một phần với nhận định trên. Chúng ta học cách giao tiếp luôn bắt đầu từ việc nghe. Từ việc lắng nghe, ta sẽ học được cách nói chuyện qua những gì được nghe. Vì vậy, em cảm thấy nhận định trên có phần đúng. Nhưng khi trưởng thành, em gặp nhiều người hơn thì em lại cảm thấy điều đó chưa đúng hoàn toàn. Đôi khi việc họ lắng nghe và lời nói họ thể hiện hoàn toàn khác nhau. Ví dụ khi chúng ta mở lòng tâm sự, họ cũng lắng nghe. Nhưng khi họ bày tỏ suy nghĩ về câu chuyện của mình lại hoàn toàn một mặt và phiến diễn. Đôi khi lời nói của họ còn làm tổn thương đến bản thân mình ngay giây phút mình cần sự cảm thông và an ủi nhất.
cái này a Pop để mục vậy thôi chứ cái này về quan điểm , suy nghĩ cá nhân nên ai cx có thể vt được
Nếu em thấy em không trả lời được vì bất kì lý do j thì cx k cần pk trả lời như vậy đâu sẽ bị trôi bài của những bạn ở dưới đấy
Em đồng ý với quan điểm trên. Biết lắng nghe là một kỹ năng quan trọng trong việc giao tiếp hiệu quả. Nếu chỉ biết nói mà không biết lắng nghe, người ta sẽ dễ dàng gây ra những hiểu lầm và tranh cãi không đáng có. Khi lắng nghe, ta có thể hiểu hơn về suy nghĩ và cảm xúc của người khác, từ đó tạo ra sự đồng cảm và tăng cường sự gắn kết giữa hai bên. Ngược lại, nếu chỉ biết nói mà không lắng nghe, ta sẽ mất đi cơ hội để học hỏi từ người khác và cảm nhận được những thứ mới mẻ. Do đó, biết lắng nghe và biết nói chuyện là hai kỹ năng tương đương nhau và cần được kết hợp với nhau để có thể giao tiếp một cách hiệu quả và thành công.
Em đồng tình với câu nói trên. Không biết lắng nghe thường là không quan tâm đến người khác, dù là vô tình hay cố ý. Khi không quan tâm đến người khác, họ nói giống như chỉ để chính mình nghe, không để ý đến cảm nhận của người khác. Trong khi đó, biết cách nói chuyện là biết nói làm sao để tương tác được với người nghe, là biết nói thế nào để người nghe cảm thấy hứng thú. Để làm được như vậy, người biết nói chuyện đồng thời cũng phải biết nắm bắt tâm lý của người nghe, cũng như thấu hiểu cảm nhận ở vị trí người nói đối với từng hành động, suy nghĩ, cử chỉ của đối phương. Từ đó, khi trở thành người nghe, họ cũng sẽ biết cách cư xử thật đúng mực để tạo ra sự thoải mái nhất đối với người nói.
em lớp 6
em lớp 4
em lớp 4