Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
tham khảo
Giờ đây tôi đã lớn, đã là một học sinh lớp 8 - là năm học thứ 3 của mái trường trung học cơ sở. Nhưng chưa bao giờ, tôi quên được những kỉ niệm của ngày tựu trường đầu tiên vào lớp Một. Nhất là khi mùa thu đang đến, lòng tôi lại nao nức, xốn xang, những kỉ niệm nhẹ nhàng, mà đậm đà, sâu sắc. Buổi mai hôm ấy, một buổi mai trời đẹp. Những đám mây trôi hững hờ khé đùa nghịch trên không trung. Những cơn gió nhẹ nhàng thổi quanh những cây bên đường. Những chiếc lá vàng lượn vài vòng ở trên không, rồi nhẹ nhàng theo cơn gió chạm mặt đất... Xào xạc... Như mọi hôm của năm trước thôi, mẹ vẫn đưa tôi đi học mẫu giáo bằng chiếc xe đẹp cũ này. Nhưng, hôm nay thì khác. Tất cả đều thay đổi một cách ngỡ ngàng. Từ bầu trời, đến cái cây hay ngôi nhà ven đường, dường như đều thay đổi. Tôi cảm thấy như vậy. Và bỗng nhận ra rằng, trong lòng tôi dường như có một cảm giác nào đó, khó tả. Cảm giác như mình đang thay đổi, để bước vào một thế giới màu nhiệm khác, to lớn hơn, đẹp đẽ hơn nhưng cũng xa lạ hơn. Cuối cùng cánh cổng trường cấp 1 cũng hiện ra trước mắt tôi. Nó to lớn quá! Tôi ngạc nhiên nhìn cánh cổng. Bê trong kia, mọi người đang tụ tập rất đông, nói cười rộn rã. Và cũng thoáng lác đác vài cô cậu trạc tuổi tôi, nắm chặt tay người thân và chỉ rụt rè nhìn ra quanh mình. Tôi nắm chặt tay mẹ, đi từng bước, từ từ. Sau đó, một cô giáo có mái tóc đen, dài, mặc chiếc áo dài thướt tha, hiền dịu bước đến bên chúng tôi và nói:" Hôm nay là ngày vào lớp 1 đầu tiên của các em, các em hãy cố gắng học tập nhé. Xin cảm ơn các bậc phụ huynh đã quan tâm đến việc giáo dục cho thế hệ trẻ!" Các phụ huynh vỗ tay rồi thì thầm điều gì đó với con mình. Các bạn xếp hàng trước cửa rồi chuẩn bị đi vào lớp. Tôi ngỡ ngàng. Một bàn tay dịu dàng nắm lấy vai tôi và đẩy tôi về phía các bạn đang đứng. Tôi không hiểu gì vẫn ngơ ngác và sợ hãi, tôi phải xa mẹ... Tôi bật khóc, ngay giữa đám đông. Cô giáo bước xuống nắm tay tôi, dắt vào lớp đưa tôi đến chỗ ngồi của mình. Tôi ngừng khóc, nhìn cô và các bạn nhỏ quanh mình. Rồi tự nhiên tôi thấy mình không còn sợ sệt gì nữa. Một cảm giác mới mẻ tràn đến bên tôi. Tôi thấy mình như chững chạc, lớn hẳn lên vậy. Tôi khoanh tay lên bàn, mở quyển vở và lấy chiếc bút chì chuẩn bị viết bài học đầu tiên lớp 8.
Trong cuộc sống muôn màu muôn vẻ, giữa những bộn bề lo toan và guồng quay hiện đại, tình cảm gia đình vẫn luôn là điểm tựa vững chắc, là nơi bình yên nhất để mỗi con người tìm về. Đó không chỉ là mối quan hệ máu mủ ruột rà, mà còn là sợi dây gắn kết thiêng liêng nuôi dưỡng tâm hồn, hình thành nhân cách và nâng đỡ con người trong mọi chặng đường đời.
Gia đình là nơi ta cất tiếng khóc chào đời, nơi ta học những bài học đầu tiên về yêu thương, chia sẻ và trách nhiệm. Tình cảm gia đình được thể hiện qua những điều giản dị: ánh mắt lo lắng của mẹ, bàn tay chai sạn của cha, tiếng cười của anh chị em trong những bữa cơm đầm ấm. Chính những điều tưởng chừng nhỏ bé ấy lại tạo nên sức mạnh to lớn, giúp ta vượt qua khó khăn, vấp ngã và trưởng thành.
Không có tình cảm nào bền vững và vô điều kiện như tình cảm gia đình. Dù ta thành công hay thất bại, dù ngoài kia có bao nhiêu người quay lưng, thì gia đình vẫn luôn dang rộng vòng tay đón ta trở về. Tình cảm ấy là nguồn động lực để ta sống tốt hơn, biết yêu thương người khác và trân trọng những giá trị nhân văn trong cuộc sống.
Tuy nhiên, trong xã hội hiện đại, không ít người vì mải mê chạy theo danh vọng, tiền tài mà quên đi giá trị của gia đình. Những bữa cơm vắng tiếng nói cười, những cuộc trò chuyện bị thay thế bằng màn hình điện thoại… là dấu hiệu của sự xa cách. Vì vậy, mỗi người cần ý thức giữ gìn và vun đắp tình cảm gia đình bằng sự quan tâm, lắng nghe và chia sẻ chân thành.
Tóm lại, tình cảm gia đình là nền tảng của hạnh phúc, là nơi bắt đầu và kết thúc của mọi hành trình. Hãy yêu thương gia đình khi còn có thể, bởi đó là món quà quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng cho mỗi chúng ta.
Trong cuộc sống ai cũng có một tình cảm hay một việc, một vật làm cho mình cảm thấy tốt đẹp hơn. Nhưng không có gì quan trọng hơn là tinhd cảm của mỗi người trong gia đình đối với nhau.Trong xã hội ai rồi cũng sẽ có tình cảm riêng của mình trong đó tình cảm gia đình là yếu tố quan trọng nhất khi mệt mỏi,áp lực trong công việc mà có một gia đình hạnh phúc thì không có gì có thể khiến ta thoải mái và yên tâm hơn.
Tình cảm gia đình là tình cảm từ người thân máu mủ của mình mang lại những niềm hạnh phúc dù là nhỏ bé nhất .Là nơi mình được chở che ,chăm sóc,nơi mình lớn lên và học những bài học đầu tiên về yêu thương ,trách nhiệm,chia sẻ và biết tôn trọng những người lớn hơn.
Tình cảm gia đình được thể hiện qua những nhỏ bé như tình yêu của mẹ dành cho con mỗi khi con bệnh hay vấp ngã,tình yêu của cha thể hiện qua các lời nói,lời dặn dò,tiếng cười của gia đình khi cùng nhau ăn trong bữa cơm nồng ấm.Chính những điều nhỏ bé ấy đã tạo nên một sức mạnh rất lớn trong cuộc đời mỗi người. Nhất là với những người trưởng thành, xa quê,xa nhà luôn muốn có thể về nhà mỗi khi mỏi mệt.
Không có tình cảm nào bền vững và không có ai tin tưởng ta vô điều kiện hơn tình cảm gia đình .Dù ta thành công hay thất bại,dù ngoài kia có rất nhiều trông gai, khó khăn, mọi người đều quay lưng với ta thì gia đình luôn giang rộng vòng tay và chờ ta trở về.Tình cảm ấy là nguồn sức mạnh vô hạn để ta có động lực bước tiếp trên con đường đầy trông gai của mình,để ta sống tốt hơn có niềm tin và hy vọng tiến lên phía trước,biết yêu thương, trân trọng những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống.
Dẫu tình cảm gia đình có tốt đến mấy thì trong xã hội hiện đại, không ít người vì mải mê chạy theo danh vọng, tiền tài mà quên đi giá trị của gia đình. Những bữa cơm vắng tiếng nói cười, những cuộc trò chuyện bị thay thế bằng màn hình điện thoại… là dấu hiệu của sự xa cách. Nên mỗi người cần ý thức giữ gìn và vun đắp tình cảm gia đình bằng sự quan tâm, lắng nghe và chia sẻ chân thành.
Tóm lại, tình cảm gia đình là nền tảng của hạnh phúc, là nơi bắt đầu và kết thúc của mọi hành trình. Hãy yêu thương gia đình khi còn có thể, bởi đó là món quà quý giá nhất mà cuộc đời ban tặng cho mỗi chúng ta
Vậy là mùa thu đã trở lại với đất trời. Nàng Thu khoác tấm áo xanh trong, điểm lên mình những áng mây trắng bồng bềnh. Ấy cũng là lúc màu khai trường bắt đầu. Chưa bao giờ trong lịch sử lại có một ngày khai trường đặc biệt đến vậy. Năm học 2021-2022, cả nước quyết định khai trường bằng hình thức online. Không còn cảnh sân trường tấp nập, không có tiếng reo hò ầm ĩ của các bạn học sinh, khai giảng năm nay đã thu gọn lại bằng một màn hình máy tính. Trong lòng em có chút tiếc nuối và nhớ cảm giác dự lễ khai giảng của mọi năm. Dẫu vậy, em vẫn nghiêm túc và hào hứng dự lễ khai giảng online. Em hiểu rằng đây là hình thức hợp lý để thầy và trò vẫn có ngày khai giảng mà không ảnh hưởng đến công tác phòng chống dịch của nước ta. Tiếng nhạc Quốc ca vang lên, em cất cao lên hát, lòng thầm tự hào về đất nước mình. Lắng nghe lời cô Hiệu trưởng phát biểu, em tự nhủ sẽ luôn cố gắng học tập để có một năm học mới thật ý nghĩa. Hi vọng đại dịch sẽ qua mau để chúng em được đến trường và sẽ không có thêm một buổi khai giảng online nào nữa.
Sáng nay, khi ánh nắng đầu thu nhẹ nhàng trải dài trên từng mái trường, em không bước qua cổng trường như mọi năm, mà lại ngồi trước màn hình máy tính để tham dự lễ khai giảng trực tuyến đầu tiên trong đời. Năm học 2025–2026 đã bắt đầu bằng một hình thức mới mẻ: sự kết hợp hài hòa giữa truyền thống và hiện đại. Dù không có tiếng trống trường vang lên giữa sân, không có hàng ghế học sinh rộn ràng dưới cờ đỏ sao vàng, nhưng buổi lễ vẫn mang đến cho em những cảm xúc đặc biệt, khó quên.
cho mình xin tick ✔ nhé !
Ngày khai giảng luôn là một sự kiện đặc biệt trong lòng mỗi học sinh, là dịp để chúng ta bước vào một năm học mới đầy hứng khởi và kỳ vọng. Năm học 2025 - 2026, với sự đổi mới trong hình thức tổ chức, buổi lễ khai giảng được diễn ra theo hình thức trực tuyến, kết hợp giữa yếu tố truyền thống và hiện đại. Mặc dù không còn cảm giác được đứng dưới sân trường, cùng bạn bè chào đón ngày đầu năm học, nhưng qua màn hình máy tính, tôi vẫn cảm nhận được không khí trang trọng, đầy đủ niềm vui và hy vọng của ngày khai giảng. Hôm nay, tôi đã có một trải nghiệm mới mẻ, khác biệt nhưng cũng không kém phần xúc động khi tham gia buổi lễ khai giảng trực tuyến.
Mở bài này vừa giới thiệu về sự đổi mới của năm học, đồng thời thể hiện được cảm xúc của bạn sau khi tham gia lễ khai giảng trực tuyến. Bạn có thể phát triển thêm các ý này trong phần thân bài để bày tỏ cảm nhận chi tiết hơn.
Ngày hôm đó là ngày em mong đợi bấy lâu nhưng cũng có 1 chút hơi buồn vì chúng em phải khai trường trực tuyến. Ngày hom đó em dạy thật sớm để sửa soạn lại quần áo , chúng em đều mặc áo sơ mi trắng , khăn quàng đỏ và quần thẫm màu. Đến giờ khai trường các cô quay lại rồi cho chúng em xem tuy ngày hôm đó thời tiết không được thuận lợi cho lắm. Mạng hơi lác nhưng em vẫn ngồi nghiêm túc. Đến giờ chào cờ thì ác bạn đều đứng tại chỗ giơ tay hát quốc ca , đây là 1 cảnh tượng kỳ lạ mà lần đầu tiên em từng thấ. Khi tiếng trống trường cho năm học mới bắt đầu , tất cả đều vỗ tay để chào đón năm học mới. Em thấy rất vui sướng. Em hứa sẽ chăm ngoan học giỏi để có thể lên được lớp 5 để xem được khai trường tiếp theo