Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Gửi người hùng của con!
Khi đặt bút viết lá thư này, con tự hỏi người hùng trong con là ai, và con chỉ có duy nhất một câu trả lời chính là mẹ.
Mẹ, người phụ nữ tần tảo nuôi dưỡng con suốt 14 năm qua. Mẹ là người phụ nữ nhiễm HIV, kể từ ngày con sinh ra đời cũng là ngày mà cả khu phố tất cả mọi người đều tránh xa hai mẹ con mình.
Trong mắt con chỉ có mẹ, bố là một ai đó vô cùng xa lạ. Con chỉ được nghe về bố từ bà ngoại. Bà kể, mẹ yêu bố nhưng vì hoàn cảnh gia đình quá khác biệt nên hai người không thể đến được với nhau một cách danh chính ngôn thuận.
Mẹ và bố vẫn yêu nhau cho tới khi bố biết mình bị nhiễm HIV. Dù giấu giếm nhưng mọi người xung quanh biết bố đã mắc phải căn bệnh thế kỉ ấy. Cái án bệnh HIV lại lan sang mẹ. Bà nói, những tháng ngày mẹ mang thai, cả xã tránh xa mẹ. Mẹ lên tận Bệnh viện tỉnh cách nhà 40 km để sinh ra con.
Con ra đời, cả xóm làng xa lánh, ông bà nội kiên quyết không đón nhận mẹ con mình. Bà ngoại còn nói chẳng ai bế con vì họ sợ lây nhiễm HIV. Đến năm con 3 tuổi, mẹ và bà mừng rơn vì con được thông báo không nhiễm HIV nhưng xóm làng có ai hiểu.
Rồi bố không may gặp tai nạn và qua đời. Bà cũng nói, khi còn sống bố là người có trách nhiệm, khi biết mẹ mang thai bố chuyển đến ở cùng hai mẹ con để tiện chăm sóc. Bố mất đi hai mẹ con mất đi chỗ dựa.
Con biết mẹ đã phải khổ cực thế nào để kiếm tiền nuôi con. Mẹ đã phải lăn lộn khắp nơi đi xin việc để có thể lo cho con một cuộc sống no đủ. Đã có lúc mẹ ngồi ở một góc tối và khóc 1 mình vì không thể tìm được công việc tử tế do mọi người kì thị do nhiễm HIV.
Con nhớ ngày con vào lớp 1, đến trường bạn bè xa lánh, bố mẹ của các bạn trong lớp cũng cấm con mình chơi cùng con. Thậm chí, bạn cùng bàn còn gọi con là con nhà Ết. Tuy ở tuổi đó con chưa hiểu Ết là gì nhưng con ghét cay ghét đắng mẹ ạ. Con không nói cho mẹ biết nhưng con đã đem chuyện đó kể lại cho bà ngoại nghe.
Sau này, mẹ đi làm tại một tổ chức tuyên truyền phòng chống HIV ở Hải Phòng. Từ đó hai mẹ con mình phải xa nhau. Con còn nhớ mỗi lần về thăm mẹ đều mang cho con đồ ăn ngon, quần áo đẹp và luôn động viên con phải cố gắng hơn trong cuộc sống.
Để tiện chăm sóc và có điều kiện học tập tốt hơn, mẹ đã đưa con ra thành phố để ở cùng. Mẹ đi khắp nơi tuyên truyền và chia sẻ với những người đang mắc phải căn bệnh HIV giống như mình. Con nhớ có lần mẹ vừa về tới nhà đã ôm chặt lấy con và khóc khi hôm đó mẹ cùng các cô chú trong hội lúc đi vận động bị đuổi đánh thậm tệ. Nhìn chân tay mẹ bầm tím con rất xót xa, lúc ấy mẹ nói dù có khó khăn thế nào nhưng nghĩ đến con, vì con nên mẹ đã cố gắng vượt qua tất cả.
Khi con lớn hơn, mẹ bắt đầu kể nhiều cho con về bố, cả căn bệnh mà cả hai người đều mắc phải. Mẹ nói với con bệnh không đáng sợ và con đừng ngại khi bị mọi người xa lánh. Hãy tự lập và phải vươn lên để chiến thắng bản thân, chiến thắng cuộc sống khắc nghiệt này.
Con vẫn còn nhớ như in hồi con vì đánh nhau với bạn mà mẹ phải chịu thay đòn roi từ mẹ của bạn kia. Con cũng mãi nhớ những đêm mẹ phải làm thêm tới 2 - 3 giờ sáng để có thu nhập lo cho cuộc sống của cả nhà, khi thì gấp phong bì, lúc thì đính hạt cườm hay thêu tay.
Cuộc sống của mẹ vất vả, mẹ phải làm hết mọi việc như người đàn ông. Khi ấy con bỗng ước mình có thể giúp đỡ mẹ và ước gì bố còn sống. Dù mang căn bệnh thế kỷ nhưng chí ít còn có ông ở bên đỡ đần và cùng mẹ trải qua quãng thời gian khó khăn. Đôi khi con cũng thầm nghĩ nếu mình mang căn bệnh giống mẹ thì cả hai mẹ con sẽ cùng nhau đi trên con đường dài hơn.
Năm ngoái, mẹ bị suy giảm miễn dịch rồi qua đời. Sau 18 năm mắc HIV mẹ đã rời xa con, rời xa bà ngoại để đến một thế giới mà con nghĩ sẽ yên bình và hết thị phi. Bà ngoại khóc nhiều lắm mẹ ạ, bà nói mẹ sống 18 năm với HIV là một điều may mắn, ngày bà biết mẹ mắc căn bệnh này bà tưởng đã mất con. Nhiều khi bà đã mua chai thuốc sâu về bảo mẹ cùng chết nhưng nhờ nghị lực và sự kiên cường mẹ đã xin bà mạnh mẽ lên để chống lại xa lánh, dị nghị của xã hội.
Mẹ con là thế từ khi mang bệnh, đẻ ra con rồi đến khi qua đời bà luôn là người anh hùng. Chưa một lần mẹ bỏ cuộc, bỏ qua dư luận mẹ vẫn nuôi con và chăm sóc bà. Khi mẹ đi xa, cuộc sống của con chỉ còn bà ngoại nhưng hai bà cháu vẫn kể về những câu chuyện mà mẹ đã làm đó là tuyên truyền về phòng chống HIV cho cộng đồng. Hai bà cháu tự hào về mẹ lắm. Người anh hùng trong con là mẹ.
Thân mến!
Hùng vương thứ 18 có một người con gái tên là Mị Nương. Người đẹp như hoa, tính nết hiền dịu. Vua cha yêu thương Mị Nương hết mực, muốn kén cho con một người chồng thật xứng đáng.
a, Đoạn văn trên viết theo phương thức biểu đạt nào? Nhân vật chính là ai?
=> Đoạn văn trên viết theo phương thức biểu đạt : Tự sự .
Nhân vật chính là Mị Nương , Hùng Vương .
b, Nội dung chính của đoạn văn.
=> Giới thiệu ý muốn của Hùng Vương - kén cho con gáo một người chồng thật xứng đáng .
Ngôi trường của em đang học có nhiều bóng mát cây xanh và ghế đá ở sân trường, em yêu quý trường của em và em đến lớp mỗi ngày.
Nằm ở quận Tân Bình, ngôi trường em đang học dù giản dị nhưng với em có biết bao kỷ niệm ở ngôi trường này. Ngôi trường tuy không mới nhưng có haimặt sân với rất nhiều cây xanhbóng mát như đại bàng, phượng,... trong sân có những khu trò chơi như cầu trượt, bập bênh để chúng em có thể thỏa thích vui chơi trong giờ nghỉ giải lao.Giữa sân làcột cờtreo cờ Tổ quốc phần phật bay trong gió.
Ngôi trường của em đang học mới xây rất đẹp, các dãy phòng học cùng bảng viết, bàn ghế đều mới tinh, sạch bóng... Trường của em đang học gồm hai tòa nhà haitầng, trang bị đầy đủ các dụng cụ học tập cho chúng em.Trong các lớp học đều có treo các biển hiệu: "Học, học nữa, học mãi"của Lê – nin. Các bàn ghế trong lớp học đều được sắp xếp trongbốn hàng, rất gọn gàng, ngăn nắp.
Tạingôi trường này, chúng em đãđượchọc đượcnhiều điều hay, khám phá nhiều điều mới mẽ.Có lẽ, sau này khi em lớn lên,đi nhiều nơi, học ở các trường khác nhưng hình ảnh thân yêucủa ngôi trường em đang học vẫn in đậm trong tim em.
Chúng em đi học ngoan và chấp hành rất tốt nội quy và quy định của trường, và chúng em không ăn bánh kẹo và xả rác làm dơ lớp học.
Mỗi lần đến ngôi trường của em đang học, thầy cô giáo cho chúng em học bài, khám phá nhiều điều mới lạ. Tuần nào ba mẹ cũng đưa em đến trường, em được gặp nhiều bạn bè.
Ngồi dưới khung cửa sổ chợt những kỉ niễm náo nức nôn nao của tuổi ấu thơ ùa về trong lòng nhớ những lúc đi chăn trâu thả diều cùng các bạn trên đê nhớ những lúc vui buồn hờn dỗi nhưng nhớ nhất vẫn là kỉ niêm ngày đầu tiên đi học. mẹ dắt tay tôi đến trường trên đuòng đi tôik nhớ nổi con đuòng đó có đẹp như con đg trong tác phâm tôi đi học của thanh tịnh k nữa chỉ biết rằng hai bên đường cây cỏ rung rinh như cùng chào đón chúng em trong năm học mới tôi như cảm thấy hoa cỏ tỏa hương thơm đến lạ kì cái hương thơm lạ mà quen. trời ạ mải thả hồn theo đất trời mà tôi quên mất đã đến trương rồi sân trường đông vui hơn tôi tuỏng tuọng nhiều bạn nào bạn nấy cũng dc bố mẹ dua đi quần áo đẹp đẽ tinh tươm. tôcưiết chặt lấy tay mẹ k buông cảm giác bỡ ngỡ hồi hộp cứ vẩn vơ quanh tôi. roồ cô giáo ra đón chúng tôi vào lớp tôi thì cứ òa lên khóc k dám vào lớp k buông tay mẹ cô giao tiừ từ lau nước mắt cho tôi rônhêj nhàng dắt tay tôi vào các bạn làm quen với nhau xếp chỗ ngồi ..... còn mẹ tôi đứng ngoài cửa lớp mãi mới về và cứ thế buổi đầu tiên trong năm học mới trôi qua phẳng lặng và tôi cũng vậy theo dòng thời gian êm đềm giờ đay tôi đã là cô nữ sinh duyên dáng
cóa hả :)
mk sẽ tả bn nhưng mk ko bt rõ về bn kb r nhắn tin đi thì mk sẽ có cái để viết
ghét thì tả s đc
Là con chó Lý Trần Minh Châu nha
Bạn bè chẳng ra gì còn lôi chuyện cũ quăng vô mặt tôi
em có một người em ghét nhất là con này mỗi lần nó hỏi đều hỏi linh tinh. hayko
Mik chép mạng, bn tham thảo hen :) Thông cảm nha !!
Người mình nghét là một cô gái khác. Cả hai lớn lên cùng nhau ở một thị trấn nhỏ xíu, biết nhauu từ lớp mẫu giáo, học cùng lớp cấp 1 và cấp 2. Cũng đã nhiều năm rồi, nhưng mình vẫn ghét người ta, các bạn đọc rồi nói xem mình nghĩ vậy đúng sai ra sao nhé.
Mấy chuyện hồi nhỏ hẳn thì mình cũng không nhớ lắm, chỉ nhớ chuyện hồi cấp 2 thôi. Mình là một cô gái không xinh, không xấu, cũng không giỏi giang gì, túm lại là bình thường. Bạn đấy có thể gọi là QUEEN BEE của lớp, giai theo ầm ầm và được con gái vây quanh đấy. Mình thì đứng ngoài cái nhóm của bạn ấy, vì cơ bản mình hơi bị tomboy và "đầu to mắt cận", hồi đấy mình chơi thân với mấy thằng bạn nam khác trong lớp hơn. Nói chung là chả liên quan qué gì đến nhau hết. Rồi đùng một cái, bạn ấy quyết định cô lập mình. Nói thật là đến giờ cũng chả hiểu vì sao lại thế cơ.
Nghe lời bạn ấy, con gái trong lớp nghỉ chơi với mình, bọn con trai chơi với bạn ấy thì trêu chọc mình. Mấy thằng bạn của mình thì vô tư, nên chả quan tâm lắm Các bạn có thể nghĩ là chuyện chẳng có gì, nhưng nơi mình sống khi đó là một thi trấn nhỏ, trẻ con mỗi lứa chỉ độ dăm bẩy chục đứa. Các bạn đó mà không chơi với mình thì mình cũng không có ai chơi cùng hết. Khi đó mình đi học cứ lầm lũi một mình, giờ nghĩ lại vẫn thấy không vui. Không phải là mình không cố kết thân với các bạn đó lại, nhưng chỉ được vài hôm, các bạn đó lại quay ra nói xấu, trêu chọc mình. Vài lần như vậy, mình quyết định thôi luôn. Rồi mình kiếm bạn mới, lần nào bạn đó cũng nhảy vào phá đám, khiến không ai dám chơi với mình nữa. Mấy trò như vẽ vào vở, vẩy mực, túm tóc, ném giấy, giấu đồ, xì lốp xe là chuyện thường ngày. Rồi đi nói xấu mình khắp nơi, kiểu như con này nó dở hơi, điên điên chập chập. Đến mức mình nổi tiếng cả khối là một con không bình thường, khiến các bạn lớp bên phải sang xem mặt cơ mà.Nhưng mà nếu chỉ vậy, chắc giờ mình cũng có thể cười cười rồi nói, ôi ngày xưa trẻ con, qua lâu rồi mà.
Bao nhiêu cách để có thể bắt nạt mình đều được đem ra dùng. Mùa táo ta hay mùa nhót, các bạn ấy ăn xong ném hạt vào người mình. Giờ ra chơi không có một ai dám ngồi xung quanh mình hết vì sợ bị ném. Mình bỏ ra khỏi lớp các bạn ấy đi theo chọc mình. Rạch yên xe, đập vỡ giỏ xe, đập vỡ nghế của mình, đốt tóc,..thật đúng là chẳng thiếu gì hết.
Nhưng điều khiến mình ghét bạn ấy đến tận bây giờ là mấy việc này. Thứ nhất, bạn ấy và các bạn của bạn ấy gọi mình là CAVE. Thứ hai, là lần hai bạn nam trong nhóm đó úp xô rác lên đầu mình. Thứ ba, là khi hai bạn nam đó mang một con dao phay ( loại để mổ lợn ấy) đến chém xuống mặt bàn của mình rồi đe dọa mình.
Những điều này dù sao cũng đã xảy ra đã lâu, nhưng trước khi bạn nói mình thù lâu nhớ dai, xin hãy nhớ lại tuổi của mình khi đó. Ví dụ như bạn bị bố mẹ đánh khi nhỏ, nó sẽ khác khi bị đánh lúc lớn chứ, đúng không?
Mình thì không muốn trở thành bạn bè với bạn ấy làm gì, nhưng mình cũng khó mà phẩy tay đơn giản cho nó qua đi được. Khi bọn mình học cấp 3 xa nhà, bạn ấy đi nói xấu mình ở trường mới, tới mức mà sau này, có một cô bạn đã nói với mình : " hồi đầu lớp 10 tao nghe nói mày kinh lắm, hóa ra mày hiền bỏ xừ". Khi đó mình mới hiểu vì sao hồi lớp 10, các bạn cùng lớp có vẻ e đè, không muốn chơi với mình.
Rồi mấy năm sau, mình có nói chuyện lại với một bạn trong nhóm đó, bạn kia bảo ngày xưa là do mình nên các bạn ấy mới bắt nạt mình. Vì mình cư xử không đúng, vì mình thế này thế kia, vì mình không chịu nghe lời các bạn ấy. Và chả bạn nào nghĩ là những việc làm khi đó là không đúng hết. À, vậy là như ý các bạn ấy, mình phải thấy biết ơn chắc, vì đã được đối xử tệ. Giờ mình ko quan tâm nguyên nhân là từ đâu, nhưng mà ít nhất thì hãy nhận việc đã làm, mình đòi hỏi xin lỗi hay đền bù thiệt hại chắc. Đã vậy, khi nghe bạn đó kể lại, các bạn còn tổng công kích mình thêm nhát nữa, kiểu như là mình vu oan giá họa cho mấy bạn đó hay rạch mặt ăn vạ ấy Chuyện khi trước, ừ thì là quá khứ. Nhưng cách bạn ấy xử sự khi đã hai mấy tuổi thì mình thật không chấp nhận được. Chuyện khi trước là nhỏ dại, vậy khi hai mấy tuổi rồi bạn vẫn không biết suy nghĩ đúng sai sao?
Mình ko tha thứ, cũng không quên lãng, chỉ là cho vào một cái hộp rồi đẩy vào một góc rồi sống tiêp thôi.
Nguyễn Châu Tuấn Kiệt(Cool Boy 2k7)
Một cộng tác viên tôi kinh dị và ghê tởm nhất tính tới thời điểm hiện tại. Chuyên đi dán hàng trăm cái nội quy để kiếm tích. Tự mình hỏi - tự mình trả lời, bị nói còn chửi. Lúc bị chửi thì không dám dùng nick chính mà dùng nick phụ đặt tên là "ông nội của thằng...", "bố của thằng..." để gây gổ. Tự mình khen mình học giỏi, thần đồng và dùng nick khác đi rao rêu "anh nguyễn châu tuấn kiệt giỏi ghê, điểm toàn 10, ngưỡng mộ quá ddiiii, thần đồng quảng nam,... Bản thân tôi cũng từng là người bị nó đối xử như vậy. Bạn cộng tác viên này còn có hẳn một nhóm bảo vệ, chuyện gì cũng bênh nhau(chúng nó từng vùi dập tôi khi tôi lên tiếng) và suốt ngày đi hoành hành. Tự cao rằng mình có thể giải được hết tất cả các bài toán, mấy cộng tác viên khác sao mà làm được trong khi mới sinh năm 2007. Không chỉ có một mình tôi và rất nhiều bạn cũng như cộng tác viên khác không ưa gì nó như boul, nguyễn công tỉnh, tth,..Khuyên các bạn một điều, tránh xa nguyễn châu tuấn kiệt.
ngày đầu đến trường em chơi với đám bạn rất vui bỗng nhiên có một con vô duyên vô ý thức bước vào chỗ em rồi xen vào nói chuyện một cách vô ý thức đó là con PHAN TRẦN THẢO VY rất là đáng ghét
theo chị nghĩ vậy chúc hok tốt
Tui ghét cũng không phải ghét,thích cũng không phải thích.Đó là mấy bạn AntiFan thường hay lên kênh của tui để mà mấy ông cà khịa,bóc phốt các kiểu.Cái đấy căn bản cũng không phải là ghét,mấy ổng cũng giúp tui kiếm thu nhập thì tui cũng cảm ơn.Còn mặt mũi thế nào thì tui chịu,căn bản là khi gặp tui hay nói tui:"Đ** m* thằng trộm chó".Nếu mấy bạn mà chưa gặp trộm chó bao giờ thì mấy bạn hay bảo là:"À,anh Rô anh ý đeo khẩu trang trộm chó vãi."Không phải là tui không thích và tui cấm các bạn.Đối với bạn bè nói vậy thì tui sẽ cười thoải mái,còn mấy bạn tui đéo quen lại là một chuyện.Đấy!Tui coi như là một sự xúc phạm,lúc nào cũng Rô trộm chó.Cái này thì chỉ có trên olm.Đừng bạn nào lên kênh Rô nói với mấy bạn trên Youtube nha<3
Mk rất yêu quý những bạn trên olm.vn đã kb vs mk nhưng có 1 người mà mk rất ghét đó chính là thg Nguyễn Xuân Trợ vì..........( ai muốn bít thì hỏi mk riêng nhé, mk ko nói ra đâu)