Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Chuông đồng hồ đều đặn buông chín tiếng. Màn đêm yên ắng, tĩnh mịch lạ thường. Chỉ còn âm thanh của gió khuya xào xạc trong khu vườn trước ngõ. Em rời bàn học bước ra sân, vươn vai hít thở không khí trong lành để cố xua đi cơn buồn ngủ. Còn hai bài tập Toán nữa, phải cố làm cho hết. Từ giường bên có tiếng trở mình khe khẽ. Bà nội vẫn thức chờ em.
Bà nội em năm nay hơn bảy mươi tuổi, dáng gầy guộc và lưng đã hơi còng. Dấu ấn thời gian in rõ trên mái tóc bạc phơ và trên gương mặt nâu rám hằn sâu vết nhăn của bà. Mắt bà đã hơi mờ nhưng đôi tai còn thính lắm. Chỉ nghe bước chân hay giọng nói từ xa là bà đã nhận ra đúng từng người trong gia đình.
Cũng vì quen với công việc nhà nông quanh năm vất vả từ thời còn trẻ cho nên đến nay, bà vẫn còn khỏe mạnh, dẻo dai. Những lúc bố mẹ em ra đồng, một mình bà lo đi chợ, nấu cơm, chăm sóc bầy gà, bầy lợn. Ít khi em thấy bà ngồi yên một chỗ. Mọi việc xong xuôi thì bà lại vác chiếc cuốc ra vườn, cặm cụi xới đất, nhổ cỏ, bón phân cho mấy luống rau và hơn chục gốc na, gốc bưởi.
Bà hay kể chuyện. Em rất phục trí nhớ của bà. Ngày xưa bà chỉ học trường làng, thế nhưng bà lại thuộc lòng “Truyện Kiều”, “Nhị Độ Mai”, “Phạm Công Cúc Hoa”, “Đồng tiền vạn lịch”… cùng với bao nhiêu là ca dao, và truyện cổ. Những trưa hè gió nồm nam mát lộng, bà mắc võng ở chái nhà, nằm đung đưa và bỏm bẻm nhai trầu vừa ngâm nga hát. Em nghe mấy cụ già bảo rằng hồi con gái, bà là một “liền chị” quan họ nổi tiếng trong vùng.
Con cháu, họ hàng làng xóm rất quý bà vì bà hiền lành, phúc hậu. Ai gặp khó khăn cần đến bà sẵn sàng giúp đỡ, chẳng quản sớm khuya. Bà thường khuyên con cháu “Thương người như thể thương thân” và đối xử với làng xóm có tình có nghĩa.
Học xong bài, em thu xếp sách vở cho vào cặp, cài cửa, tắt đèn rồi nhẹ nhàng chui vào màn. Bà nằm dịch sang bên nhường chỗ cho em. Hơi ấm tỏa ra từ người bà rất dễ chịu. Em vòng tay ôm lấy lưng bà, thủ thủ “Bà ơi! Cháu đấm lưng cho bà nhé!” Bà mắng yêu: Bố chị! Để bà chờ mãi! Thôi, ngủ đi, mai dậy sớm còn đi học!
Em yêu bà lắm và mong bà mạnh khỏe, sống lâu cùng con cháu.
Đề bài: Em hãy viết bài văn tả người thân yêu và gần gũi nhất với mình.
Bài làm tả Mẹ:
"Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào..." - Câu hát ấy đã ngấm mãi trong em không bao giờ nhai nhạt! Mỗi người ai cũng có người để mến mộ và tự hào, với em đó là mẹ của em. Mẹ của em rất tuyệt vời! Mẹ em là chỗ dựa vững chắc, là nơi em san sẻ niềm vui, nỗi buồn. Mẹ cho em cuộc đời hôm nay và mai sau.
Mẹ em đã ngoài bốn mươi tuổi nhưng trông mẹ vẫn còn trẻ. Dáng người mẹ không cao nhưng cân đối. Mái tóc mẹ uốn cao ôm gọn lấy khuôn mặt tròn trĩnh, phúc hậu, tạo cho mẹ một vẻ đẹp dịu hiền, dễ mến. Nổi bật trên khuôn mặt mẹ là đôi mắt to, đen láy, luôn ánh lên cái nhìn ấm áp và trìu mến. Mỗi khi cười, mẹ em để lộ hàm răng trắng, đều, trông rất duyên.
Mẹ em ăn mặc rất giản dị nhưng không kém phần lịch sự. Mỗi khi đi làm, thường là bộ váy màu xanh dương có điểm hoa văn hay bộ đồ tây màu trắng trang nhã. Còn lúc ở nhà, với đồ bộ gọn gàng trông cũng rất duyên dáng.
Mẹ em rất yêu thương gia đình và hết lòng chăm sóc, dạy dỗ con cái. Dù công việc ở cơ quan bận rộn nhưng mẹ đều dành thời gian cho gia đình, cho việc học hành của em. Những lần, em mắc khuyết điểm, mẹ không mắng nhiếc, đánh đập mà nhẹ nhàng chỉ bảo, nhắc nhở, chỉ ra chỗ sai để em khắc phục, sửa lỗi. Mẹ vui mừng, hạnh phúc khi em đạt kết quả cao trong học tập.
Em còn nhớ, có lần, em không nghe lời mẹ chạy chơi ngoài nắng, đến tối thì sốt cao. Em ngất đi cho đến gần sáng mới tỉnh lại. Thật bất ngờ, mẹ em vẫn ngồi đó. Mẹ đã thức thâu đêm để chăm sóc em nên khuôn mặt hiện rõ sự mệt mỏi, lo âu. Mẹ âu yếm sờ tay lên trán em, rồi đặt tay em trong tay mẹ. Em thấy người ấm lên còn bệnh thì bớt đi nhiều.
Đối với đồng nghiệp, mẹ được mọi người tin yêu và mến phục. Với hàng xóm, mẹ luôn vui vẻ và sẵn sàng giúp đỡ nên ai ai cũng yêu quý.
Mẹ là "Tổ quốc" riêng của em! Mỗi lần nhắc đến mẹ, lòng em lại dạt dào những tình cảm thiêng liêng nhất. Em thầm nhủ: "Mình phải cố gắng học thật giỏi và không ngừng rèn luyện để trở thành người có ích cho xã hội". Đó cũng là nguyện vọng lớn lao nhất mà hằng ngày mẹ vẫn thường nhắn nhủ và khuyên bảo em.
Bài làm tả ông Nội:
Nhà em khá đông người, nhưng người em kính trọng và gần gũi nhất là ông nội của em.
Nội em năm nay đã ngoài bảy mươi tuổi nhưng cử chỉ vẫn còn khá nhanh nhẹn. Người tầm thước, hơi gầy, còn da dẻ nội vẫn hồng hào.
Đầu ông hói, lơ thơ những sợi tóc bạc như cước. Vầng trán cao hằn sâu những nếp nhăn. Đôi mắt còn tinh nhanh ẩn dưới cặp lông mày đã ngả bạc. Má hơi hóp làm hai gò má nhô cao lên. Răng ông đã rụng nhiều nhưng nhờ lắp răng giả nên nụ cười vẫn tươi tắn. Em thích nhất chòm râu bạc của ông. Mỗi lần được ngồi trong lòng ông, em ngước nhìn mãi những sợi râu trắng dài và thích được ông cho vuốt râu.
Hằng ngày, ông thường mặc bộ quần áo màu xanh, đi đôi dép nhựa đã mòn. Chỉ lúc đọc sách ông mới đeo kính và khi nào đi bộ xa ông mới chống cây gậy trúc. Tuổi đã cao nhưng ông làm việc luôn chân, luôn tay. Khi quét nhà, quét sân, quét vườn; lúc vun gốc cho các cây trong vườn; lúc tìm bắt sâu đục phá cây chanh. Ông thường xuyên kiểm tra việc học của em, dạy em làm toán, làm văn… Ông còn tham gia việc chăm sóc thiếu nhi trong xã và xây dựng tủ sách cho nhà văn hóa xã. Khi rảnh rỗi, ông đọc sách, báo, nằm võng ngoài hiên và nghe đài truyền thanh hoặc chăm dãy hoa trước sân và dọc hai bên lối ra vào cổng. Những đêm trăng sáng, ông thường ngồi trên chõng tre kê giữa sân kể chuyện cổ tích cho em và các bạn nhỏ trong xóm nghe.
Con cháu làm gì sai, ông nhẹ nhàng răn dạy chứ không quát mắng bao giờ. Bà con hàng xóm có điều gì xích mích với nhau thường gặp nhờ ông giải quyết.
Mọi người đều yêu quý ông và khen ông tuổi cao mà vẫn còn minh mẫn. Riêng em, nếu được một điều ước như trong truyện cổ tích ông kể, em sẽ ước ông có sức khỏe, sống mãi bên em.
Bài làm tả Bà Nội:
Chuông đồng hồ đều đặn buông chín tiếng. Màn đêm yên ắng, tĩnh mịch lạ thường. Chỉ còn âm thanh của gió khuya xào xạc trong khu vườn trước ngõ. Em rời bàn học bước ra sân, vươn vai hít thở không khí trong lành để cố xua đi cơn buồn ngủ. Còn hai bài tập Toán nữa, phải cố làm cho hết. Từ giường bên có tiếng trở mình khe khẽ. Bà nội vẫn thức chờ em.
Bà nội em năm nay hơn bảy mươi tuổi, dáng gầy guộc và lưng đã hơi còng. Dấu ấn thời gian in rõ trên mái tóc bạc phơ và trên gương mặt nâu rám hằn sâu vết nhăn của bà. Mắt bà đã hơi mờ nhưng đôi tai còn thính lắm. Chỉ nghe bước chân hay giọng nói từ xa là bà đã nhận ra đúng từng người trong gia đình.
Cũng vì quen với công việc nhà nông quanh năm vất vả từ thời còn trẻ cho nên đến nay, bà vẫn còn khỏe mạnh, dẻo dai. Những lúc bố mẹ em ra đồng, một mình bà lo đi chợ, nấu cơm, chăm sóc bầy gà, bầy lợn. Ít khi em thấy bà ngồi yên một chỗ. Mọi việc xong xuôi thì bà lại vác chiếc cuốc ra vườn, cặm cụi xới đất, nhổ cỏ, bón phân cho mấy luống rau và hơn chục gốc na, gốc bưởi.
Bà hay kể chuyện. Em rất phục trí nhớ của bà. Ngày xưa bà chỉ học trường làng, thế nhưng bà lại thuộc lòng “Truyện Kiều”, “Nhị Độ Mai”, “Phạm Công Cúc Hoa”, “Đồng tiền vạn lịch”… cùng với bao nhiêu là ca dao, và truyện cổ. Những trưa hè gió nồm nam mát lộng, bà mắc võng ở chái nhà, nằm đung đưa và bỏm bẻm nhai trầu vừa ngâm nga hát. Em nghe mấy cụ già bảo rằng hồi con gái, bà là một “liền chị” quan họ nổi tiếng trong vùng.
Con cháu, họ hàng làng xóm rất quý bà vì bà hiền lành, phúc hậu. Ai gặp khó khăn cần đến bà sẵn sàng giúp đỡ, chẳng quản sớm khuya. Bà thường khuyên con cháu “Thương người như thể thương thân” và đối xử với làng xóm có tình có nghĩa.
Học xong bài, em thu xếp sách vở cho vào cặp, cài cửa, tắt đèn rồi nhẹ nhàng chui vào màn. Bà nằm dịch sang bên nhường chỗ cho em. Hơi ấm tỏa ra từ người bà rất dễ chịu. Em vòng tay ôm lấy lưng bà, thủ thủ “Bà ơi! Cháu đấm lưng cho bà nhé!” Bà mắng yêu: Bố chị! Để bà chờ mãi! Thôi, ngủ đi, mai dậy sớm còn đi học!
Em yêu bà lắm và mong bà mạnh khỏe, sống lâu cùng con cháu.
BÀI LÀM 1
Năm tháng cứ thế trôi đi, chỉ có thời gian là thước đo tốt nhất cho tình cảm bạn bè. Trong suốt thời gian đó, có lẽ Ánh Tuyết là người bạn mà em thân nhất, bạn ấy đã học với em từ suốt năm học lớp một đến giờ.
Dáng người của Tuyết tròn trịa.Cách ăn mặc rất lịch sự nhưng luôn có phần nhí nhảnh. Nước da mịn màng,trắng hồng. Mái tóc dài óng ả,suôn mượt, luôn được mẹ bạn ấy cột gọn gàng trông rất đẹp.Khuôn mặt bầu bĩnh, đầy đặn của bạn hễ ai nhìn đến cũng thấy đáng yêu.Cặp mắt sáng đen láy,biểu lộ cho sự thông minh,sáng dạ.Cái miệng tuy móm nhưng khi cười,em thấyTuyết rất có duyên và khi ấy,bạn như một búp sen hồng đang hé nở.Ở Ánh Tuyết khi nào cũng toát lên vẻ hiền dịu, nhanh nhẹn, hóm hỉnh và hài hước nên bạn ấy rất dễ mến.
Tuyết rất chăm chỉ học hành,luôn là một lớp phó học tập gương mẫu trong lớp em.Bạn ấy luôn chơi với những bạn khác trong lớp.Tuyết rất hòa đồng,lúc nào cũng giúp đỡ những bạn khó khăn,chậm tiến.Hiền dịu và ngoan ngoãn là hai đức tính tốt mà em quý nhất ở Tuyết.Bạn luôn thùy mị,dịu dàng trước mọi người và rất ngoan ngoãn, không bao giờ cãi lời người lớn.Tính tình Tuyết cởi mở nhưng cũng rất nghiêm túc và thẳng thắng trong học tập,không thích đùa giỡn với việc học.Bạn ấy rất nhanh nhẹn trong mọi việc cô giao.Nhiều lúc từ những câu chuyện mà Tuyết kể đã làm cho em và các bạn cười ngả cười nghiêng một cách sảng khoái.Cả lớp,ai ai cũng đều nể Ánh Tuyết.Đối với mọi thầy cô cũng như người ngoài lớn tuổi hơn mình,bạn luôn lễ phép chào hỏi nên ai cũng mến Tuyết cả và em cũng thế.
Sau bao nhiêu năm tháng học chung với nhau,em đã học được rất nhiều những đức tính tốt của Tuyết.Em rất quý bạn ấy,em sẽ cố gắng giữ mãi tình bạn tốt đẹp này cho đến lớn.Ôi,tình bạn này thật là đáng quý!
BÀI LÀM 2
Nếu ai hỏi tôi rằng người bạn thân nhất của bạn là ai? Tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng đó chính là Lan - Cô bạn lớp trưởng lớp tôi.
Lan năm nay 11 tuổi, bằng tuổi tôi. Bạn có dáng người cân đối, khỏe mạnh cùng với cách ăn mặc trang nhã, gọn gàng cộng với tác phong nhanh nhẹn, hoạt bát nên trông bạn thật xứng đáng là con chim đầu đàn của lớp.
Lan thật xinh đẹp, luôn nổi bật trong đám bạn gái lớp tôi bởi bạn có khuân mặt trái xoan, nước da trắng hồng cùng với mái tóc dài đen nhánh. Đôi mắt tròn, đen lộ rõ vẻ thông minh. Cái mũi dọc dừa xinh xắn càng làm cho khuân mặt của bạn thêm thanh tú. Mỗi lúc vui đùa hay nói chuyện Lan luôn nở ra nụ cười rất tươi, để lộ hai hàm răng trắng đều như hạt bắp. Ai gặp Lan cũng phải trầm trồ khen ngợi vì vẻ đẹp dịu dàng, ít ai có được.
Còn tính tình của Lan thì khỏi phải nói. Tuy bằng tuổi tôi nhưng bạn chính chắn hơn tôi rất nhiều. Lan sống chan hòa, cởi mở với bạn bè. Về học tập Lan luôn đứng đầu lớp, không những thế bạn còn luôn đi đầu trong các hoạt động của lớp cũng như của trường. Con người bạn thật mẫu mực. Vừa xinh đẹp lại giỏi giang nhưng bạn không hề kiêu căng mà sống hết mình về tập thể. Ở lớp, có việc gì khúc mắc, bạn bình tĩnh khéo léo giải quyết. Đối với những bạn học yếu bạn tận tâm giúp đỡ, chỉ bảo đến nơi, đến chốn. Nhờ có bạn mà lớp tôi luôn luôn đi đầu trong các hoạt động của liên đội. Vì thế trong trường thầy cô nào cũng yêu quý Lan.
Ở lớp Lan như vậy đấy còn về nhà Lan lại càng tuyệt vời hơn. Ngoài giờ học, Lan còn rất chăm chỉ làm việc nhà. Đối với ông bà cha mẹ Lan còn là một đứa cháu hiếu thảo, một người con ngoan ngoãn. Đối với mọi người xung quanh Lan luôn kính trọng, lễ phép. Vì thế mọi người đã dặt cho Lan một cái tên thật thân mật: ''Cô Tấm chăm làm". Tình bạn giữa tôi và Lan ngày càng thân thiết. Tôi và Lan cùng vui chơi, truy bài, học nhóm. Nhiều lần tôi chưa hiểu bài Lan đến tận nhà giảng bài cho tôi. Tôi thật ngưỡng mộ bạn. Không chỉ với tôi mà tất cả các bạn trong lớp, trong trường đều ngưỡng mộ bạn.
Chơi với Lan tôi thấy rất thỏa mái. Tôi thật tự hào khi có một người bạn như vậy. Tôi mong ước sẽ được học cùng bạn để học tập những phẩm chất tốt của Lan.
BÀI LÀM 3
- Hương ơi! Nhanh lên
- Ừ, tớ ra ngay đây, đợi tí nào!
Các bạn biết giọng nói đó là của ai không? Đó chính là Hương cô bạn gái thân nhất của tôi đấy.
Tôi và Hương chơi với nhau lâu lắm rồi, chúng tôi quen nhau khi hai đứa được xếp vào cùng một lớp hai. Từ hồi ấy đến bây giờ đã mấy năm rồi nhỉ? Chà! cũng lâu thật rồi đấy, tuy vậy nhưng tình bạn của chúng tôi vẫn thắm thiết như ngày nào. Tôi và Hương bằng tuổi nhau, nghĩa là năm nay hai đứa chúng tôi đều mười một tuổi. Tuy thế nhưng khi đi với Hương tôi thấy Hương trông có vẻ chững chạc và lớn hơn tôi nhiều. Hương đến lớp trong bộ áo đồng phục với chiếc áo trắng và chiếc váy kẻ ca rô cùng chiếc khăn quàng đỏ được thắt ngay ngắn trước ngực. ở nhà bạn thường mặc những bộ đồ rất mát mẻ, còn khi đi chơi bạn hay chọn các bộ đồ khoẻ khoắn với chiếc áo phông cùng với cùng với chiếc quần jeans. Hương có dáng đi thật uyển chuyển, nhẹ nhàng. Làn da trắng hồng, mịn màng làm tôn lên khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu của bạn. Chao ôi! Đôi mắt của bạn thật là đẹp. Đôi mắt to, đen láy, sâu thẳm và trong đôi mắt đó luôn ánh lên cái nhìn nghịch ngợm của tuổi học trò nhưng cũng rất dịu hiền. Mái tóc đen óng, mượt mà, luôn được bạn cặp gọn ra đằng sau gáy bằng chiếc cặp nho nhỏ, xinh xinh. Em yêu nhất là khuôn mặt bạn mỗi khi vui hay mỗi khki bạn được điểm 10, khi đó khuôn mặt bỗng trở nên tươi tắn, rạng rỡ hẳn lên, đôi môi đỏ hồng hé nở một nụ cười để lộ hàm răng trắng, đều đặn. Chúng em quý Hương không chỉ vì nét đẹp đáng yêu của bạn mà là những nết tốt của bạn để chúng em noi theo. ở lớp Hương luyôn tỏ ra là một người học sinh xuất sắc, lực học về các môn của bạn rất đều. Trong lớp bạn còn rất chăm giơ tay phát biểu, những bài toán khó chưa thấy bạn nào giải được thì đã thấy cánh tay búp măng của Hương giơ lên rồi. tuy học giỏi nhưng Hương không hề kiêu căng mà rất khiêm tốn, những hôm có bài khó các bạn học kém thường nhờ bạn ấy giảng hộ và Hương vui vẻ nhận lời, hôm nay Hương giảng các bạn chưa hiểu thì hôm sau Hương lại giảng tiếp cho đến khi các bạn thật hiểu mới thôi. Không những thế Hương còn là một cây văn nghệ của lớp, giọng hát của bạn như trời phú: sao mà ấm áp, thiết tha đến thế khi hát về tình thầy trò, mà cũng thật à nhhí nhảnh, vui tươi khi hát về tình bạn thơ ngây trong sáng của tuổi học trò. Bạn còn rất lễ phép với người trên, khi gặp các thầy cô trong trường bạn đều đứng nghiêm chào hỏi lễ phép.
Sau một thời gian được cùng học, cùng chơi với bạn em đã học được ở bạn rất nhiều tính tốt. Và em sẽ cố gắng noi gương học tập ở bạn để trở thành một người học sinh xuất sắc.
Ở Trường Sa có một đảo mang tên là đảo Phan Vinh thay cho cái tên vốn có của hòn đảo là Hòn Sập. Vậy Phan Vinh là ai? Đó là một chiến sĩ hải quân dũng cảm và như lời đồng đội anh kể lại quê hương anh ở Điện Bàn, Quảng Nam – là một người hào hiệp đã chỉ huy tàu không số ngụy trang thành tàu cá chở đạn dược tiếp viện cho miền Nam và hy sinh anh dũng trong chiến dịch Mậu Thân tại vùng biển Khánh Hòa. Ngày 25 tháng 8 năm 1970, liệt sĩ Nguyễn Phan Vinh đã được Chủ tịch nước truy tặng danh hiệu lực lượng vũ trang nhân dân. Đảo Phan Vinh nằm tại tọa độ 80 56’ vĩ Bắc, 1130 38’ kinh Đông có vị trí chiến lược quan trọng về quân sự trong Quần đảo Trường Sa. Dù chưa một lần đặt chân tới Trường Sa, nhưng tên anh vẫn vang lên ở nơi đây tượng trưng cho lòng dũng cảm và ý chí quật cường, mưu trí sáng tạo, không tiếc thân mình hy sinh cho Tổ quốc. Một điều rất thú vị là ở Trường Sa còn có cả những công dân nhỏ tuổi, những bạn nhỏ của chúng ta đó. Là bởi các bạn ở đây cùng bố mẹ mà, ở một số đảo lớn như Trường Sa lớn, Song Tử Tây, Nam Yết. Cuộc sống ở đây tuy còn nhiều khó khăn nhưng các bạn nhỏ cũng nhận được sự quan tâm rất lớn từ đất liền, được học hành và được vui chơi với các chú bộ đội, không có giáo viên các bạn phải học chung một cô giáo, sách vở và bút mực cũng không sẵn như ở đất liền. Sau này lớn lên có thể các bạn sẽ vào đất liền học tập, công tác, cũng có thể là ở lại đảo. Nói chung các bạn nhỏ ở đây luôn được các chú bộ đội dành cho những tình cảm trìu mến và ngược lại các bạn cũng rất yêu quý các chú. Khách thăm đảo cũng thường ghé thăm nhà các bạn, động viên và tặng quà nhiều khi là cả một chú cún thật xinh xắn nữa đó! Để kết nối với Trường Sa các bạn có thể viết thư chia sẽ, thăm hỏi, động viên các chú bộ đội cũng như kết bạn với các bạn nhỏ. Ngoài bì thư ghi “Kính gửi các chú bộ đội Trường Sa – Tỉnh Khánh Hòa” là các chú bưu điện sẽ chuyển tới nơi, không sợ bị thất lạc đâu. Đây là một điều rất nên làm các em ạ!
Để vượt qua chặng đường gần năm trăm hải lí mới đến được Trường Sa là một việc không đơn giản, thường một con tàu phải mất từ bảy đến mười ngày mới đủ thời gian ghé thăm các đảo trong Quần đảo. Và với khoảng thời gian đó, mỗi chuyến đi cũng chỉ có thể tham quan được một tuyến đảo ở phía Bắc hay phía Nam mà thôi. Bởi vậy chú Xuân Thủy đã cố gắng đưa các em đi tham quan Trường Sa bằng một “tour” du lịch đơn giản hơn thôn
Vừa nhận được mệnh lệnh của cấp trên, Lượm bất chấp hiểm nguy, băng qua mặt trận đỏ lừ lửa đạn. Những viên đạn bay vèo vèo như muốn xới tung những thửa ruộng vàng rực trước mặt. Lượm thận trọng bỏ thư vào cái xách nhỏ vắt chéo ngang trước ngực rồi phóng như bay về phía trước. Kẻ thù tàn ác đã chĩa nòng súng theo hướng chiếc mũ ca lô nhấp nhô đang tiến lại gần. Một tiếng nổ vang dội cả đất trời, Lượm đã ngã xuống trên một cách đồng quê sực nức mùi lúa chín. Lượm đã hoá thân vào thiên nhiên và trở thành bất tử.
Thanks for reading!![]()
Trong thành phố có rất nhiều khu ui chơi, giải trí nhưng em thích nhất là công viên Bách Thảo.
Bước chân vào, ai cũng ngạc nhiên trước sự rộng rãi, thoáng mát của công viên. Công viên rộng, chạy dài bên cạnh đường phố. ở trên ngoài đường phố tiếng xe cộ đi lại tấp nập.
Nhưng vào trong công viên thì có cảm giác yên tĩnh lạ thường bởi được ngăn cách bằng một bức tường lớn. Trong đây biết bao nhiêu là cây xanh có cây lớn cao bằng tòa nhà mấy tầng.
Những cây cổ thụ tỏa bóng mát, có câu trầm lặng bên cạnh hồ. Công viên còn có nhiều loài hoa như hoa hồng, hoa hướng dương... đi trong công viên mà em có cảm giác như mình đang lạc vào khu rừng nào đó có rất nhiều màu xanh. Công viên có dải đất cao nên được gọi là 'đồi'.
Đặc biệt ở đây là những cái hồ rất đẹp. Hồ nước không lớn lắm nhưng có những cảnh vật xung quanh làm cho nó thêm nổi bật. Những cây Liễu mềm mại xõa tóc đướng bên hồ soi bóng. Đường đi trong công viên được trải nhựa láng bóng rộng thênh thang. Càng vào bên trong con đường lớn có độ uốn khúc quanh co mềm mại.
Vì không khí trong công viên rất mát mẻ nên có nhiều người rất thích vào đây chơi.
Vào các ngày nghỉ, sáng hay chiều cũng đều nhộn nhịp, vui tươi. Cả người già và trẻ con đều đến đây. có người còn chụp ảnh kỉ niệm, ảnh cưới. Nhìn họ thật hạnh phúc.
Ở đó có rất nhiều trò chơi như đu quay, cầu trượt, còn có cả trò chơi đi ô tô điện nữa. Mẹ cho em và cả Bống con nhà chị Hoa đi nữa, em bống đi đến đâu cũng tít mắt cười. Vào khu vui chơi mẹ bảo em là cho em bống chơi cầu trượt, Bống thích thú nên cái gì cũng muốn chơi thử.
Em và Bống được đi ô tô điện, chơi các trò chơi ở đây rất vui và em cũng được thư giãn sau những ngày học căng thẳng.
Công viên là nơi vui chơi giải trí rất bổ ích. Em rất thích chơi ở công viên Bách Thảo.
Con đường đi học của em ngang qua một đầm sen rất rộng. Bởi vậy, em đã đựợc chiêm ngưỡng cánh đầm sen suốt bốn mùa trong năm. Nhưng đẹp nhất vẫn là đầm sen mùa hạ
.Nhìn từ xa, đầm sen mênh mông trải rộng trước mắt chỉ thấy rập rờn là sen. Những chiếc lá chao mình đong đưa như làm duyên với gió. Lại gần, ta thấy rõ hơn, đan xen với những lá sen xanh mát là những búp sen, những bông sen hồng tươi như cặp môi của em bé gái. Gió làm đung đưa những lá sen, làm nghiêng nghiêng những nụ sen, làm sóng sánh những bông sen đang nở và làm lả tả những cánh hoa đang tàn. Đứng trên bờ lúc ấy, khẽ nhắm mắt lại, ta sẽ cảm nhận hết được hương thơm thanh mát của đồng quê Việt Nam. Hương sen không gắt như hương nhài cũng không nhạt nhòa, lãnh đạm, nó nồng nàn, say mê mà vẫn vô cùng dịu dàng thanh thoát.
Nếu được ngồi trên một chiếc thuyền thúng bơi giữa đầm sen là tuyệt nhất Những thân sen mảnh mai có vô vàn chiếc gai nhỏ, đi không khéo chúng xước vào da khiến ta có cảm giác buồn buồn, nhột nhột. Những chiếc lá sen rợp mát tạo thành một mái che tuyệt vời giữa trưa hè oi ả. Bơi thuyền giữa những thân sen còn có một niềm vui thú nữa đó là được tận tay chạm vào nguồn gốc của những hương thơm nồng nàn. Lá của sen, những chiếc lá già có màu xanh thẫm còn những chiếc lá non lại mang một màu xanh nõn nà dịu mát. Lá sen già tỏa rộng hình tròn giống như một chiếc nong con còn lá non lại cuộn mình như chiếc kén sâu. Trên mặt lá phủ một lớp lông măng li ti. Bao nhiêu hạt mưa sa xuống, lá sen đều nâng niu giữ lại rồi chờ gió đến mà chao nghiêng trút rất nhẹ nhàng xuống đầm. Hoa sen cũng có hoa "non", hoa "già". Hoa "non", ấy là những búp sen chưa nở, các "bé" còn ngại ngùng nên vẫn chúm chím những cánh hồng mơn man. Sen "già" là những bông hoa đã xòe cánh khoe sắc màu tươi tắn, khoe cả đài sen, nhị sen vàng thắm. Cánh sen rất mịn, không một gợn nhỏ, trơn láng, đây là nơi lưu lại những hạt sương đêm mong manh. Chúng khum khum như chiếc thuyền con nên khi sen tàn, cánh rơi xuống vẫn nổi lênh đênh trên nước. Phấn hoa vàng tươi, những hạt bụi vàng thanh khiết. Thật đúng như bài ca dao:
"Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh".
Chỉ có khác, sen ở đầm làng em là sen hồng thôi! Nhưng sắc hồng của cánh, sắc vàng của nhị càng làm bông hoa nổi bật giữa bát ngát màu xanh của lá.
Mỗi sáng sớm, giữa dòng nước đầm lại khe khẽ vang lên tiếng chèo khua mái của những người chủ đầm sen, họ đến hái hoa sen để bán hoặc để ướp trà. Lúc ấy, đầm sen vẫn còn đang mơ màng trong lãng đãng sương mai. Càng gần về trưa đầm sen càng nhộn nhịp. Lúc ấy là tan giờ làm đồng, ai cũng muốn lại gần đầm sen nghỉ ngơi một chút, hít vào lồng ngực hương sen mát lành. Những chú bé con thì thích thú ngắt những chiêc lá sen xoay tròn trên đầu làm ô che nắng...
Đầm sen là một hình ảnh đẹp của quê hương em. Dầu ngày nào đi học em cũng qua nơi này nhưng chưa bao giờ em hết thích thú ngắm nhìn vẻ đẹp của nó.
1 MB
giới thiệu quang cảnh đầm sen vào mùa hoa nở
2 TB
* tả thiên nhiên
- trời
- mây
- gió ...
* tả bao quát: mùa hè đã đến, hoa sen bắt đầu nở. Đầm sen quê em không rộng lắm , nhưng nhìn từ xa nó như 1 tấm thảm hoa thật đẹp
* tả chi tiết
- lá sen : che kín mặt đầm, có cái lá xoè rộnh như cái mâm nằm trên mạt nước , có những chiếc lá vươn cao như chiếc dù màu xanh
- búp sen: vươn cao khỏi tầm lá xanh thẫm như 2 bàn tay úp vào nhau
- hoa : xoè những cánh hồng tao nhã thấp thoáng trong đám lá xanh mượt còn đọng long lanh những giọt sương đêm. cánh hoa sen rất mềm và mịn. từng lớp cánh được khéo léo sắp sen kẽ , chụm lại với nhau như ánh lửa bập bùng. hoa sen đẹp, một vẻ đẹp giản dị mà đằm thắm.
- tả 1 vài bông hoa sen đã tàn, để lộ đài sen màu xanh ngọc bích và nhị sen vàng óng
* hoạt đọng con người
- hái sen
* giá trị của sen
-lá sen gói xôi ,....làm vị thuốc
-tâm sen dùng làm thuốc chữa bệnh mất ngủ.
- với người dân quê em thì đầm sen còn góp phần tăng thu nhập cho gia đình.
-hoa sen tượng trưng cho sự cao quý , thanh khiết của con người vn.
* kỉ niệm với đầm sen
-đi hái sen cùng mẹ
- đi ăn trộm sen
Kb : cảm nghĩ của em và nhân xét về đầm sen
b) TB: -Nguồn gốc: Có truyền thống lâu đời, có nguồn gốc từ Châu Á
-Ý nghĩa: + Chiếm một vị trí cố xưa trong tất cả nền văn hóa đặc biệt của phật giáo
+ Là biểu tượng của người con gái VN
+ Là quốc hoa của nước ta
-Cấu tạo: gồm cuống đài cánh và nhụy
+ Cánh và nhụy cấu tạo thành một hoa sen với một vẻ đẹp thanh thoát
+ Hoa sen được đỡ bằng một cuống hoa dài và đưa sen mọc lên trên mặt nước để khoe vẻ đẹp thanh thoát của mình
+ Lá sen rất xanh và lớn. Trên mặt lá có một lớp nhung trắng, khi có ánh nắng chiếu vào làm cho lớp nhung đó óng ánh li ti huyền ảo rất đẹp
-Công dụng: có rất nhiếu công dụng
+ Dùng để trang trí làm cho ngôi nhà thêm đẹp và trang trọng
+ Hạt sen nhỏ màu vàng là loại thuốc rất tốt để chửa bệnh mất ngủ, suy nhược,...
+ Cánh và gạo sen dùng để làm trà ăn với cốm thì rất tuyệt
+ ... ... ...
c) KB: Khẳng định lại giá trị của hoa sen
Nêu cảm nghĩ về hoa sen
Hoa sen là một loài hoa đẹp, sống dưới nước. Các bộ phận gồm cánh, nhụy và gương hạt đã cấu thành một bông hoa sen có nét đẹp thanh thoát với màu sắc rất tươi sáng mà không phải loại hoa nào cũng có được. Một trong những đặc tính đáng quý của cây sen đó là, tuy chúng được mọc trong bùn, sống trong bùn nhưng vượt lên khỏi nó để hướng đến mặt trời mà không hề bị bùn làm ô nhiễm, vấy bẩn. Nó luôn tỏa ra một mùi thơm hấp dẫn, tô điểm thêm vẻ đẹp cho cuộc đời Sen được người Việt xếp vào hang tứ quý: Lan, sen, cúc, mai và xếp vào hàng “tứ quân tử” cùng tùng, trúc, cúc. Sen phát triển tốt nhất ở môi trường có khí hậu nhiệt đới. Từ Bắc vào Nam, nó có mặt khắp mọi nơi, gần gũi và thân thiết với mọi người như cây tre, cây đa… Với khí hậu ở miền Bắc, hoa sen chỉ nở vào mùa hè, thì ở hầu khắp miền Nam quanh năm đâu đâu cũng thấy sen khoe sắc thắm. Vẻ đẹp của hoa sen tượng trưng cho vẻ đẹp tươi sáng, cao sang và thuần khiết mang tính chất dân tộc. Hoa sen không chỉ gần gũi ngoài đời thường mà nó còn đi vào nhiều sáng tác thơ ca. Người Việt đã cảm nhận được ý hay “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”, sen sống trong bùn nhưng sen vươn lên trên lầy, toả hương thơm ngát. Sen có một sức sống mạnh mẽ đến kỳ lạ và vô nhiễm đối với môi trường xung quanh. Vì thế nhiều người coi cây sen như chính con người Việt với bản tính thân thiện, phong thái tao nhã, tinh thần “vươn dậy” trong mọi nghịch cảnh. Hoa sen còn là biểu trưng cho những giá trị đạo đức, sự thuần khiết và thánh thiện, sự duy trì và phát triển của Phật pháp. Hoa sen luôn trở thành hình tượng nghệ thuật, gắn liền với nghệ thuật về phật giáo. Chùa Một Cột có hình dáng hoa sen, mọc lên từ hồ nước, chỉ với “một cột” như một cọng sen. Ngoài việc mang giá trị tinh thần, hoa sen có thể chế biến những thực phẩm bổ dưỡng, những bài thuốc đặc trị. Gương sen hình phễu, nhẹ, xốp, màu đỏ tía, không có mùi, được chế biến thành nhiều loại thuốc để chữa bệnh băng huyết, cao huyết áp,… Hạt sen nhỏ, có màu vàng, vừa là món ăn dân dã quen thuộc, lại là một loại thuốc rất tốt giúp an thần, suy nhược thần kinh. Tâm sen màu xanh, nằm giữa hạt sen, có thể dùng để ướp trà, tạo lên hương vị đặc biệt. Uống lá sen mỗi ngày còn giúp thanh nhiệt. Ngó sen không chỉ là bài thuốc chữa bệnh lại vừa là món ăn quen thuộc của người Việt, trong bữa cơm mà có một bát nộm ngó sen, vừa ngon lại giúp dễ tiêu hóa, khó ai có thể từ chối được. Ngoài ra sen còn được dùng làm mứt sen, chè sen, rất thơm ngon và bổ dưỡng. Hoa sen mãi mãi là loài hoa thanh khiết đáng quý mà thiên nhiên đã dành tặng cho con người. Hoa sen đã mang đến vẻ đẹp quý phái cho thiên nhiên và cho con người. Sen là món ăn góp phần tạo nét độc đáo trong ẩm thực của người dân Việt. Chúng ta cần phải giữ gìn và bảo vệ loài hoa đáng quý ấy.
Mẹ em bảo: “Ba tháng biết lẫy, bảy tháng biết bò, chín tháng lò dò biết đi”. Bé Lương nhà bác em bây giờ đã mười tháng tuổi. Ai cũng quí bé vì trông bé rất bụ bẫm. Bé Lương đang tập nói, tập đi. Trông Lương thật đáng yêu. Lương có thân hình béo tròn mũm mĩm. Nhìn từ xa, trông bé như một chú gấu con mới sinh. Em chỉ muốn ôm chặt bé vào lòng. Lương có nước da mịn màng, trắng trẻo. Nếu không kỹ, rất có thể bạn có thể nhầm đôi má của Lương với hai trái mận chín đỏ. Em vuốt má bé thì má cứ phúng phính, trông thật là thích! Cặp mắt bé Lương rất đặc biệt. Mắt bé vừa to vừa tròn trông đáng yêu, dễ thương. Nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy, long lanh khó tả, bạn thấy ngay một điều rằng: đôi mắt thật hồn nhiên và còn tiềm ẩn tư chất thông minh. Tóc của bé đen nhánh, mềm mại như tơ. Đôi môi chúm chím đỏ chót mỗi lần cười lại để lộ ra sáu cái răng sữa mới nhú, trắng, nhỏ như hạt ngô non. Mỗi lần mọc thêm răng cu cậu lại thấy khó chịu. Chân tay cu Lương tròn lẳn, nần nẫn thịt, mũm mĩm trông thật thích. Mười ngón tay ngón chân xoè ra thật xinh. Mỗi lần đèo đi mua quần áo, Lương toàn chỉ tay vào bộ quần áo có hình chú chuột Mickey. Thấy thế, mẹ Lương mua ngay. Thích quá, bé cứ vỗ tay bôm bốp, cười tít mắt. Cu Lương vừa hiền lại vừa hiếu thảo với bố mẹ, hào phóng với anh chị em, ông bà trong nhà. Có lần em cho bé một gói kẹo. Bé đưa mẹ bóc rồi đưa vào tay mỗi người trong nhà một cái kẹo. Bé thảo lắm nhưng khi bé tập nói thì ai cũng phải cười. Bé Lương mới bập bẹ được vài từ như bố, bà, chị, Chi. Bây giờ cu mới ngọng nghịu tập nói từ mẹ. Lương mới đi được chập chững vài bước. Lúc đứng yên bé lắc lư người. Có lần chị của cu Lương bảo: - Cu đi khoanh tay đằng sau, đi giống ông nội nào! Bé lững chững bước nhưng rồi lại ngã , bé mếu máo khóc làm cả nhà cười đau cả bụng. Lúc chơi đùa cu cậu nói cười ríu rít. Thấy ai làm gì là cu cậu lại bắt chước làm theo. Cu cậu hay vòi mẹ mua ô tô. Nếu không mua bé lại làm nũng nên nhà Lương đầy ô tô. Lương ăn là lại vương vãi cơm khắp nhà. Cu cậu phải vừa ăn vừa xem quảng cáo thì mới ngồi yên được. Lúc ngủ cu cậu dang rộng chân tay một cách thoải mái. Có lần bé còn mỉm cười trong lúc ngủ. Tuy không phải là em ruột của em nhưng rất yêu quí Lương. Em mong Lương sẽ là một người có ích cho xã hội.
Từ ngày có bé Ngọc, cả nhà em vui hẳn lên. Bé Ngọc là con chị hai em. Bé vừa tròn mười hai tháng tuổi, tuổi tập nói, tập đi. Trông bé rất đáng yêu.
Bé có khuôn mặt bầu bĩnh, nước da trắng hồng như trứng gà bóc. Hai má căng mịn, ai thấy cũng muôn hôn. Đôi mắt tròn đen như hai hạt nhãn. Khi bé Ngọc tập bước đi từng bước nghiêng ngả, thấy cả nhà em reo lên thì thích lắm, miệng cười toe toét để lộ mấy cái răng sữa vừa nhú. Nghe tiếng cười và lời động viên cùa mẹ “giỏi... giỏi”, bé bước nhanh hơn làm cho thân hình lắc lư như con lật đật. Bé Ngọc thường mặc chiếc áo đầm màu hồng, mang tất màu hồng. Tóc của bé được cột bang chiếc nơ màu hồng nên mọi người thường gọi bé là bé “hồng”. Mỗi lần thấy mẹ đi đâu về là bé gọi “mẹ... mẹ...” nghe không rõ. Nhiều lúc bé nói ngọng làm cả nhà ai cũng cười, bé thích xem phim hoạt hình và ca nhạc. Mỗi lần thấy chương trình ca nhạc của thiếu nhi trên ti vi, bé cùng xoè tay múa theo. Có người nói: “Tuổi thơ là tuổi thần tiên”. Đúng vậy, từ việc nói, đi, ăn, chơi của bé đều thể hiện nét ngây thơ . Bé Ngọc thích chơi búp bê, có lúc ôm cả búp bê lên giường ngủ. Bé lười ăn và còn bú mẹ, nhưng bé ngủ rất nhanh. Mỗi lần bé ngủ, khuôn mặt. hiền như vầng trăng của bé trông thật đáng yêu. Mỗi buổi trưa hay tối, mẹ em nằm ôm vào lòng hát ru bé ngu, bé ngủ nhanh lắm. Giấc ngủ thật ngon lành.
Bé Ngọc là niềm vui của gia đình em, ai cũng cưng bé. Riêng em, em mong bé chóng lớn để cùng em đi học, cùng em xem phim hoạt hình.


I. Mở bài: giới thiệu đầm sen đang mùa hoa nở
Ví dụ:
“Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng, bông trắng, lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.”
Hoa là một loài hoa rất đẹp, là một loài hoa được chọn làm quốc hoa của dân tộc ta. Khi những bông sen nở thì một đầm sen như một thiên đàng hoa vô cùng xinh đẹp và thơ mộng. quê em có một đầm sen đang trong mùa hoa nở rất đẹp.
II. Thân bài: tả đầm sen đang mùa hoa nở
1. Tả bao quát cánh đồng sen đang mùa hoa nở
2. Tả chi tiết cánh đồng sen đang mùa hoa nở:
a. Tả hoa sen trên cánh đồng sen đang mùa hoa nở
b. Tả cảnh vật xung quanh cánh đồng sen đang mùa hoa nở
c. Tả con người trong cảnh đầm sen đang mùa hoa nở
III. Kết bài: nêu cảm nghĩ của đầm sen đang mùa hoa nở
Ví dụ: em rất thích mỗi mùa hoa sen nở. mỗi khi đầm sen đang mùa hoa nở em đều ra đầm sen để ngắm hoa sen.
Trên đây là Hướng dẫn lập dàn ý đề bài “Tả đầm sen đang mùa hoa nở” , bài trên đây được thể hiện chi tiết và ngắn gọn nhất dành cho bạn. hi vọng qua bài lập dàn ý các bạn đã có được những sự tham khảo hữu ích để làm văn tốt hơn. Chúc các bạn thành công, học tập tốt.
I. Mở bài
Đứng ở đầu làng nơi gốc đa cổ thụ, tôi đã thấy được mùi hương dịu nhẹ thanh mát đâu đây rồi. Sen, đó chính là mùi sen đặc trưng vào những chiều mùa hạ gió đưa hương. Tôi luôn tự hào vì làng mình có được một đầm sen đẹp nhất vùng, và giờ đang vào mùa nở hoa.
II. Thân bài
1. Miêu tả khái quát
2. Miêu tả chi tiết
a) Quang cảnh đầm sen
b) Hoạt động con người
3. Ý nghĩa
III. Kết bài
Hoa sen - một loài hoa cao quý, thanh khiêt, một biểu tượng, một đặc trưng của mảnh đất Việt Nam. Hoa sen hầu như xuất hiện ở mọi nơi trên mọi miền đất nước, và ở quê hương em cũng có một đầm sen rộng lớn, và đầm sen càng trở nên đẹp đẽ và mang vẻ đẹp rất gần gũi, thân thuộc với cuộc sống của người dân nơi đây.
Đầm sen rộng, nhiều bùn là một điệu kiện cực tốt để sen phát triển nhiều. Sen mọc rất dày, những phiến lá to, xanh với những đường gân lá mờ nhạt và tính chất không thấm nước xếp hàng san sát nhau, lá sen mềm mại, bồng bềnh xòe rộng trên mặt nước. Thân sen mềm, ruột rỗng, được nối từ đáy bùn lên trên và ở đầu mỗi thân là một búp sen đang chúm chím những chiếc cánh phiếm hồng chuẩn bị bung nở. Hoa sen có nhiều tầng cánh, màu cánh hoa là sắc hồng phấn nhẹ nhàng, thanh khiết, sờ lên có cảm giác mềm mại, tỏa ra thứ hương thơm man mát, thoang thoảng như có như không. Hương sen mùa nở rộ mỏng mong, len lõi vào cơn gió, phảng phất chút tư vị làng quê, đem thứ mùi hương mơ hồ ấy đi vào từng ngóc ngách của làng quê. Ngó sen nằm dưới bùn nhưng vẫn mang màu trắng tinh, thuần khiết, màu sắc đối lập hoàn toàn với cái hôi tanh, nâu đen của đáy bùn, tạo nên nét thoát tục rất riêng của loài hoa vừa cao quý lại vừa gần gũi với làng quê.
Hoa sen nở vào cuối hạ đầu thu. Búp sen khi sắp nở khẽ khàng hé mở những cánh hoa vẫn hay khép chặt, dần dần bung nở rộng ra, xòe cánh đều các phía, để lộ nhị vàng bên trong. Nhị sen màu xanh vàng, mềm xốp, bên trong là những hạt sen bùi bùi, tỏa ra hương thơm thoang thoảng. Những ngày sen nở, bác Tư đầu làng thường dùng thuyền ra giữa hồ hái sen, nhìn từng chồng hoa được xếp ngay ngắn trên thuyền, lũ trẻ trên bờ hú hét ầm ĩ, chỉ đợi bác Tư vào bờ là được bác phát cho mỗi đứa một bông cầm chơi đùa, khoe khoang. Chúng em hay đưa sen lên mũi để hứng lấy hương thơm đặc trưng từ đất mẹ ấy, mùi sen pha lẫn mùi bùn đất, gợi lên cái gì đó rất tinh khiết, cũng rất thôn quê, là vẻ đẹp rất riêng của quê hương em.
Sen nở rộ cũng mang lại rất nhiều lợi ích cho các bác nông dân. Từ lá sen, hoa sen, củ sen đến nhị sen, tất cả đều có ích lợi riêng và rất hữu ích trong đời sống của con người.
Đầm sen quê em mùa nở rộ mới đẹp làm sao. Một hồ sen với những búp hoa hồng phấn, vương vấn đôi chút hương hoa của làng quê Việt Nam. Vẻ đẹp ấy mãi là một hồi ức, một kỉ niệm đẹp trong em cho đến mãi sau này.
Ngay giữa làng quê tôi có một đầm sen rất to và đẹp. Vào những ngày hè oi ả, chúng tôi thường rủ nhau ra hái sen, nô đùa cùng những cánh sen. Đầm sen đã để lại trong tôi nhiều kí ức về tuổi thơ.
Đầm sen giữa làng tôi là nơi lý tưởng để mọi người ngồi hóng mát, bởi trong làn gió thoang thoảng có mùi thơm dìu dịu của hương sen. Hương thơm thoang thoảng của hương sen làm cho người ta cảm thấy khoan khoái lạ thường. Lũ trẻ con chúng tôi thường trốn ngủ trưa ra đây nô đùa
Trong đầm có rất nhiều sen, lá sen to, xanh đu đưa theo từng làn gió. Những buổi trời mưa, chúng tôi thường ngắt những lá sen làm thành những chiếc ô che đầu tuyệt vời của chúng tôi. Sáng sớm những giọt sương còn đọng lại trên lá được ánh nắng chiếu vào long lanh như những hạt ngọc mà ông trời ban tặng cho làng Sen của em. Lá sen vàng nằm sát mặt nước. Thân sen vươn lên mặt nước khoảng vài tất. Thấp thoáng giữa màu xanh của lá là những đóa hoa. Hoa sen hồng, sen trắng, hoa sen đỏ đậm (bông súng). Có bông đã nở xòe, những tầng cánh phô ra đúa nhị vàng, tỏa hương ngào ngạt. Có bông mới đang nụ chúm chím, e ấp, kín đáo. Lại có những đài sen đã rụng hết cánh, chỉ trơ lại cái đài sen to bằng cái bát con chứa bên trong hàng trăm nhị sen bùi bùi. Thân sen chìm trong làn nước mát. Ngó sen trắng ngần, cắm sâu xuống lớp bùn lâu niên đen quánh. Thiên nhiên thật kì diệu khi sinh ra một loài hoa, một loài cây như cây sen, hoa sen – bạn tâm tình của con người Việt Nam. Lá sen gói cốm thì đã mang cả hương vị mùa hè, nắng gió, hương vị đồng quê, xanh mướt bọc lấy, ôm lấy hạt lúa non thanh, dẻo bùi. Trà sen – ướp tim sen, pha bằng nước mưa tinh khiết đọng trên la sen, hoặc nước mưa trong bể, pha bằng nước mưa tinh khiết đọng trên lá sen, hoặc nước mưa trong bể, trong chum sành trong văn vắt, đã trở thành thứ nước giải khát đặc biệt Việt Nam. Hoa se thanh cao đẹp đẽ. Mỗi người xa quê không thể nào quên ao sen quê nhà.
Sen lá loài hoa thật thanh cao, tuy sống gần bùn nhưng nó vẫn tỏa hương thơm mát, quyến rũ. Mỗi khi rảnh rỗi tôi lại ra đầm sen để ngắm những bông sen, để hòa mình vào cảnh sắc tuyệt đẹp của quê hương mình, và quên đi những ưu phiền trong cuộc sống. Thật hãnh diện và tự hào biết bao khi quê hương mình có một đầm sen tuyệt đẹp như thế.
bạn tìm trên mạng í nhiều bài văn mẫu lám đấy
Cuộc sống này có nhiều bông hoa đẹp mỗi loài hoa mang đến màu sắc vẻ đẹp, hương thơm riêng. Nào là hoa hồng, hoa lan, hoa huệ, hoa cúc…mỗi loài hoa đều có những vẻ đẹp tượng trưng riêng. Thế nhưng đến với hình ảnh quê hương thì không thể nào không nhắc đến bông hoa sen hồng với hương thơm nhẹ nhàng tinh khiết ấy. Đặc biệt là đầm sen vào mùa hạ thì càng đẹp.
Trong sáng sớm tinh sương đầm sen hiện lên thật sự rất đẹp. Cả đầm sen giống như một tiên cảnh trên thiên đường vậy. nếu như ai đã từng xem trên ti vi những khoang cảnh sen hồng bồng bềnh trên những áng mây thì hẳn phải công nhận rằng đầm sen vào buổi sáng sớm của mùa hạ đẹp như thế. Cái màu sương khói ấy nhanh chóng bị thay thế bởi những hạt nắng đầu tiên của buổi sáng sớm.
Những tia nắng như làm tươi thêm cái màu hồng nhạt của màu hoa sen. Những bông hoa sen như thể hiện được cái hồn của cảnh vật nơi đây:
“Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”
Những giọt nước trên những chiếc lá sen như nhỏ hết xuống đầm. Nó yêu lá quyến luyến lấy lá không rời. Thế la nó làm nên một hình ảnh vô cùng đẹp đó là giọt sương trên chiếc lá. Hình ảnh ấy đã đi vào thơ ca vào hội họa rất nhiều rồi. Nhìn từ xa cả đầm sen trở thành một bức tranh tuyệt vời phối màu rất ưng ý. Đó là màu xanh của lá và màu hồng nhạt của hoa sen. Ngay cả đến một bông hoa sen cũng có sự kết hợp màu sắc rất ăn ý. Phần cuối cánh sen có màu trắng, càng đến đầu cánh sen thì màu chuyển sang hồng. Nó không có khoảng cách giữa hai màu ấy mà hòa quyện với nhau như không có ranh giới. Người ta vẫn nhìn ra được màu trắng ở cuối và màu hồng ở trên đầu. Những bông hoa sen đã nở thì càng đẹp. Những cánh hoa mở rộng ra ngả xuống để lộ ra nhị sen vàng. Đó chính là cái bát sen sau này.
Đến trưa cả đầm sen như khoác lên mình sự chói lọi bởi nắng hè chói chang như làm cho màu sắc của đầm sen thêm phần sáng hơn. Nó chiếu xuống đầm làm cho mặt nước cũng lấp lánh phảng quang vào mắt người khiến cho ta thấy đầm sen giống như một tiên cảnh thật sự. Không nhìn thấy màu nâu đen của bùn nữa dẫu là đứng xa hay gần. Lúc này chỉ có thể là dẫm chân lội xuống thì bùn mới pha cái màu đen của mình vào nước chứ không thì nó chỉ lắng đọng như thế. Ngày xưa khi chưa sử dụng hóa chất thì ông bà ta còn uống nước đầm sen. Nó mang cái hương thơm nhẹ nhàng tin khiết của những bông sen chứ không có mùi lầm nào cả. Và trong cái ánh nắng chói chang kia chiếc lá sen như mở rộng hơn. Những bông hoa sen ban sáng e ấp, kín đáo, thẹn thùng bao nhiêu thì bây giờ nở rộ đẹp như những cô gái vậy. Ai được thưởng thức cảnh tượng này chẳng cảm thấy yêu quê hương đất nước mình biết bao.
Đến khoảng chiều ánh nắng gay gắt làm cho những chiếc lá có vẻ yếu đi nhưng không phải là héo chỉ khi chúng ta ngắt ra thì nó mới héo thôi. Nắng như thế đến con người cũng không chịu được thế mà những bông hoa sen vẫn tươi tốt nở rộ. bản thân nó không quên phát ra những mùi hương êm đềm dịu ngọt. Sen cứ đứng như thế ở đấy cả anh em bác cháu, bố mẹ gia đình cùng nhau nở rộ mang đến những khoảng khắc đẹp cho cảnh sắc thôn quê. Không những thế dường như ta cảm nhận được ở sen đức tính chịu đựng kiên cường. Bao nhiêu nắng bao nhiêu mưa. Vậy mà sen vẫn cứ đứng ở đó chống lại những khắc nghiệt của thiên nhiên.
Tôi cảm thấy yêu thiên nhiên làng quê hơn không chỉ có cánh đồng mà còn có cả những đầm sen rực rỡ nhưng cũng nhẹ nhàng trong màu nắng hạ như thế. Mai này nếu được chọn một loài hoa tôi yêu thích nhất chắc chắn tôi sẽ chọn hoa sen.
Hoa sen - một loài hoa cao quý, thanh khiêt, một biểu tượng, một đặc trưng của mảnh đất Việt Nam. Hoa sen hầu như xuất hiện ở mọi nơi trên mọi miền đất nước, và ở quê hương em cũng có một đầm sen rộng lớn, và đầm sen càng trở nên đẹp đẽ và mang vẻ đẹp rất gần gũi, thân thuộc với cuộc sống của người dân nơi đây.
Đầm sen rộng, nhiều bùn là một điệu kiện cực tốt để sen phát triển nhiều. Sen mọc rất dày, những phiến lá to, xanh với những đường gân lá mờ nhạt và tính chất không thấm nước xếp hàng san sát nhau, lá sen mềm mại, bồng bềnh xòe rộng trên mặt nước. Thân sen mềm, ruột rỗng, được nối từ đáy bùn lên trên và ở đầu mỗi thân là một búp sen đang chúm chím những chiếc cánh phiếm hồng chuẩn bị bung nở. Hoa sen có nhiều tầng cánh, màu cánh hoa là sắc hồng phấn nhẹ nhàng, thanh khiết, sờ lên có cảm giác mềm mại, tỏa ra thứ hương thơm man mát, thoang thoảng như có như không. Hương sen mùa nở rộ mỏng mong, len lõi vào cơn gió, phảng phất chút tư vị làng quê, đem thứ mùi hương mơ hồ ấy đi vào từng ngóc ngách của làng quê. Ngó sen nằm dưới bùn nhưng vẫn mang màu trắng tinh, thuần khiết, màu sắc đối lập hoàn toàn với cái hôi tanh, nâu đen của đáy bùn, tạo nên nét thoát tục rất riêng của loài hoa vừa cao quý lại vừa gần gũi với làng quê.
Hoa sen nở vào cuối hạ đầu thu. Búp sen khi sắp nở khẽ khàng hé mở những cánh hoa vẫn hay khép chặt, dần dần bung nở rộng ra, xòe cánh đều các phía, để lộ nhị vàng bên trong. Nhị sen màu xanh vàng, mềm xốp, bên trong là những hạt sen bùi bùi, tỏa ra hương thơm thoang thoảng. Những ngày sen nở, bác Tư đầu làng thường dùng thuyền ra giữa hồ hái sen, nhìn từng chồng hoa được xếp ngay ngắn trên thuyền, lũ trẻ trên bờ hú hét ầm ĩ, chỉ đợi bác Tư vào bờ là được bác phát cho mỗi đứa một bông cầm chơi đùa, khoe khoang. Chúng em hay đưa sen lên mũi để hứng lấy hương thơm đặc trưng từ đất mẹ ấy, mùi sen pha lẫn mùi bùn đất, gợi lên cái gì đó rất tinh khiết, cũng rất thôn quê, là vẻ đẹp rất riêng của quê hương em.
Sen nở rộ cũng mang lại rất nhiều lợi ích cho các bác nông dân. Từ lá sen, hoa sen, củ sen đến nhị sen, tất cả đều có ích lợi riêng và rất hữu ích trong đời sống của con người.
Đầm sen quê em mùa nở rộ mới đẹp làm sao. Một hồ sen với những búp hoa hồng phấn, vương vấn đôi chút hương hoa của làng quê Việt Nam. Vẻ đẹp ấy mãi là một hồi ức, một kỉ niệm đẹp trong em cho đến mãi sau này.
I. Mở bài
Đứng ở đầu làng nơi gốc đa cổ thụ, tôi đã thấy được mùi hương dịu nhẹ thanh mát đâu đây rồi. Sen, đó chính là mùi sen đặc trưng vào những chiều mùa hạ gió đưa hương. Tôi luôn tự hào vì làng mình có được một đầm sen đẹp nhất vùng, và giờ đang vào mùa nở hoa.
II. Thân bài
1. Miêu tả khái quát
2. Miêu tả chi tiết
a) Quang cảnh đầm sen
b) Hoạt động con người
3. Ý nghĩa
III. Kết bài
Dù tâm hồn có muộn phiền đến mấy, khi thấy được những cánh hoa rung rinh trước gió, cảm nhận được hương sen giăng mắc cũng bỗng thấy lòng mình dịu lại. Sen không cần lộng lẫy, cao sang nhưng vẫn được người ta yêu là vì lẽ đó.
Tham khảo:
Con đường đi học của em ngang qua một đầm sen rất rộng. Bởi vậy, em đã đựợc chiêm ngưỡng cánh đầm sen suốt bốn mùa trong năm. Nhưng đẹp nhất vẫn là đầm sen mùa hạ.
Nhìn từ xa, đầm sen mênh mông trải rộng trước mắt chỉ thấy rập rờn là sen. Những chiếc lá chao mình đong đưa như làm duyên với gió. Lại gần, ta thấy rõ hơn, đan xen với những lá sen xanh mát là những búp sen, những bông sen hồng tươi như cặp môi của em bé gái. Gió làm đung đưa những lá sen, làm nghiêng nghiêng những nụ sen, làm sóng sánh những bông sen đang nở và làm lả tả những cánh hoa đang tàn. Đứng trên bờ lúc ấy, khẽ nhắm mắt lại, ta sẽ cảm nhận hết được hương thơm thanh mát của đồng quê Việt Nam. Hương sen không gắt như hương nhài cũng không nhạt nhòa, lãnh đạm, nó nồng nàn, say mê mà vẫn vô cùng dịu dàng thanh thoát.
Nếu được ngồi trên một chiếc thuyền thúng bơi giữa đầm sen là tuyệt nhất Những thân sen mảnh mai có vô vàn chiếc gai nhỏ, đi không khéo chúng xước vào da khiến ta có cảm giác buồn buồn, nhột nhột. Những chiếc lá sen rợp mát tạo thành một mái che tuyệt vời giữa trưa hè oi ả. Bơi thuyền giữa những thân sen còn có một niềm vui thú nữa đó là được tận tay chạm vào nguồn gốc của những hương thơm nồng nàn. Lá của sen, những chiếc lá già có màu xanh thẫm còn những chiếc lá non lại mang một màu xanh nõn nà dịu mát. Lá sen già tỏa rộng hình tròn giống như một chiếc nong con còn lá non lại cuộn mình như chiếc kén sâu. Trên mặt lá phủ một lớp lông măng li ti. Bao nhiêu hạt mưa sa xuống, lá sen đều nâng niu giữ lại rồi chờ gió đến mà chao nghiêng trút rất nhẹ nhàng xuống đầm. Hoa sen cũng có hoa "non", hoa "già". Hoa "non", ấy là những búp sen chưa nở, các "bé" còn ngại ngùng nên vẫn chúm chím những cánh hồng mơn man. Sen "già" là những bông hoa đã xòe cánh khoe sắc màu tươi tắn, khoe cả đài sen, nhị sen vàng thắm. Cánh sen rất mịn, không một gợn nhỏ, trơn láng, đây là nơi lưu lại những hạt sương đêm mong manh. Chúng khum khum như chiếc thuyền con nên khi sen tàn, cánh rơi xuống vẫn nổi lênh đênh trên nước. Phấn hoa vàng tươi, những hạt bụi vàng thanh khiết. Thật đúng như bài ca dao:
"Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh".
Chỉ có khác, sen ở đầm làng em là sen hồng thôi! Nhưng sắc hồng của cánh, sắc vàng của nhị càng làm bông hoa nổi bật giữa bát ngát màu xanh của lá.
Mỗi sáng sớm, giữa dòng nước đầm lại khe khẽ vang lên tiếng chèo khua mái của những người chủ đầm sen, họ đến hái hoa sen để bán hoặc để ướp trà. Lúc ấy, đầm sen vẫn còn đang mơ màng trong lãng đãng sương mai. Càng gần về trưa đầm sen càng nhộn nhịp. Lúc ấy là tan giờ làm đồng, ai cũng muốn lại gần đầm sen nghỉ ngơi một chút, hít vào lồng ngực hương sen mát lành. Những chú bé con thì thích thú ngắt những chiêc lá sen xoay tròn trên đầu làm ô che nắng...
Đầm sen là một hình ảnh đẹp của quê hương em. Dầu ngày nào đi học em cũng qua nơi này nhưng chưa bao giờ em hết thích thú ngắm nhìn vẻ đẹp của nó
Quê em ở Thái Bình. Mỗi lần dặt chân đến mảnh đất thân yêu này, em không sao quên được cánh đồng lúa chín vàng ươm, vườn nhà bà quanh năm cây sai quả. Nhưng khắc sâu trong tâm trí em hơn cả, lại chính là đầm sen giữa đình. Nó giản dị mà thân quen biết nhường nào.
Đầm sen đẹp lắm! Đẹp không những duyên dáng mà còn hấp dẫn đất trời. Sóng hồ đầm sen quanh năm trong xanh. Bốn mùa đầm sen khoác trên mình bốn bộ áo khác nhau – bốn bộ áo mà thiên nhiên may tặng cho nó.
Tuy bốn mùa như thế, song mỗi mùa đầm sen mang trên mình một nét đẹp mê hồn.
Mùa xuân, khi ngàn hoa đâm chồi nảy lộc thì đầm sen nằm im, trơ ra vài cái củ sen to tướng. Những con én bay qua bay lại, nhiều lúc sà xuống ríu rít. Đầm sen vẫn lặng lẽ ngủ say như giấc ngủ của người già cô đơn.
Nhưng sang hạ, “bà già cô đơn”dường như trở về tuổi thanh xuân mười tám đôi mươi. Đầm sen lúc này nở những nụ be bé, rồi dần dần to lên, để cuối cùng nở bung ra. Nó đã trổ những bông hoa tinh khiết:
Nhị vàng bông trắng lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Quả là vậy, bông sen trắng muốt, nổi bật giữa đám lá xanh um trong đầm mới đẹp làm sao! Những bông hoa to nhỏ chen chúc nhau như một gia đình hạnh phúc. Và rồi, hương sen thơm thoang thoảng bắt đầu rón rén bước ra, tung tăng theo gió nhẹ, nhảy trên cỏ, trườn theo những thân lá. Nó cùng hòa vào nắng hè chói chang, múa cùng những tia sáng.
Vậy mà cuộc sống vui tươi của đầm sen đã trôi mau, gửi lại sự tĩnh lặng khi thu về. Chút nhị vàng tươi giờ đã biến thành hạt. Khi những hạt sen to lên, các bác nông dân chỉ việc hái về nấu chè sen hay đem ra chợ bán. Chung quanh, lá sen đã héo xuông. Giờ lá sen không xòe rộng như chiếc ô trong mùa hè nữa. Nó dùng để gói cốm. Cốm gói trong lá sen thì xanh và thơm hơn đấy.
Buồn sao khi đông về! Bây giờ, đầm sen phải cắm rễ xuống, hút những gì tinh túy, màu mỡ của đất mẹ. Nhưng nó cũng không khỏi bồi hồi, xao xuyến cuộc sống khi hè đến. Nó nhớ tiếng các bạn nhỏ cười. Nó nhớ những bông sen giản đơn mà thanh tao. Nó nhớ trời hạ trong sáng. Nó nhớ rất nhiều những tia nắng chan hòa. Song, sự sống là vậy. Lúc này, đầm sen phải chuẩn bị cho một mùa hè sắp đến. Nó phải mang đến những lợi ích vốn có cho đời như: Hoa để trang trí, nhị sen ướp trà mạn, tâm sen làm thuốc an thần.
Em rất yêu quý đầm sen. Mỗi lần về quê, em luôn ra thăm đầm sen. Em coi đầm sen là người bạn nuôi dường tâm hồn em.
Con đường đi học của em ngang qua một đầm sen rất rộng. Bởi vậy, em đã đựợc chiêm ngưỡng cánh đầm sen suốt bốn mùa trong năm. Nhưng đẹp nhất vẫn là đầm sen mùa hạ.
Nhìn từ xa, đầm sen mênh mông trải rộng trước mắt chỉ thấy rập rờn là sen. Những chiếc lá chao mình đong đưa như làm duyên với gió. Lại gần, ta thấy rõ hơn, đan xen với những lá sen xanh mát là những búp sen, những bông sen hồng tươi như cặp môi của em bé gái. Gió làm đung đưa những lá sen, làm nghiêng nghiêng những nụ sen, làm sóng sánh những bông sen đang nở và làm lả tả những cánh hoa đang tàn. Đứng trên bờ lúc ấy, khẽ nhắm mắt lại, ta sẽ cảm nhận hết được hương thơm thanh mát của đồng quê Việt Nam. Hương sen không gắt như hương nhài cũng không nhạt nhòa, lãnh đạm, nó nồng nàn, say mê mà vẫn vô cùng dịu dàng thanh thoát.
Nếu được ngồi trên một chiếc thuyền thúng bơi giữa đầm sen là tuyệt nhất Những thân sen mảnh mai có vô vàn chiếc gai nhỏ, đi không khéo chúng xước vào da khiến ta có cảm giác buồn buồn, nhột nhột. Những chiếc lá sen rợp mát tạo thành một mái che tuyệt vời giữa trưa hè oi ả. Bơi thuyền giữa những thân sen còn có một niềm vui thú nữa đó là được tận tay chạm vào nguồn gốc của những hương thơm nồng nàn. Lá của sen, những chiếc lá già có màu xanh thẫm còn những chiếc lá non lại mang một màu xanh nõn nà dịu mát. Lá sen già tỏa rộng hình tròn giống như một chiếc nong con còn lá non lại cuộn mình như chiếc kén sâu. Trên mặt lá phủ một lớp lông măng li ti. Bao nhiêu hạt mưa sa xuống, lá sen đều nâng niu giữ lại rồi chờ gió đến mà chao nghiêng trút rất nhẹ nhàng xuống đầm. Hoa sen cũng có hoa "non", hoa "già". Hoa "non", ấy là những búp sen chưa nở, các "bé" còn ngại ngùng nên vẫn chúm chím những cánh hồng mơn man. Sen "già" là những bông hoa đã xòe cánh khoe sắc màu tươi tắn, khoe cả đài sen, nhị sen vàng thắm. Cánh sen rất mịn, không một gợn nhỏ, trơn láng, đây là nơi lưu lại những hạt sương đêm mong manh. Chúng khum khum như chiếc thuyền con nên khi sen tàn, cánh rơi xuống vẫn nổi lênh đênh trên nước. Phấn hoa vàng tươi, những hạt bụi vàng thanh khiết. Thật đúng như bài ca dao:
"Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh".
Chỉ có khác, sen ở đầm làng em là sen hồng thôi! Nhưng sắc hồng của cánh, sắc vàng của nhị càng làm bông hoa nổi bật giữa bát ngát màu xanh của lá.
Mỗi sáng sớm, giữa dòng nước đầm lại khe khẽ vang lên tiếng chèo khua mái của những người chủ đầm sen, họ đến hái hoa sen để bán hoặc để ướp trà. Lúc ấy, đầm sen vẫn còn đang mơ màng trong lãng đãng sương mai. Càng gần về trưa đầm sen càng nhộn nhịp. Lúc ấy là tan giờ làm đồng, ai cũng muốn lại gần đầm sen nghỉ ngơi một chút, hít vào lồng ngực hương sen mát lành. Những chú bé con thì thích thú ngắt những chiêc lá sen xoay tròn trên đầu làm ô che nắng...
Đầm sen là một hình ảnh đẹp của quê hương em. Dầu ngày nào đi học em cũng qua nơi này nhưng chưa bao giờ em hết thích thú ngắm nhìn vẻ đẹp của nó.