Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Kết thúc kì thi học kì I, tôi được nghỉ học ba ngày, bố mẹ cho tôi về quê ở với ông bà ngoại. Bây giờ đang là mùa đông và đây là lần đầu tiên tôi được sống trong khung cảnh mùa đông của làng quê. Mùa đông làng quê đã đem đến cho tôi những cảm giác vô cùng mới lạ.
Bố đưa tôi về quê từ sáng sớm vì nghe dự báo thời tiết chiều tối sẽ có một đợt không khí lạnh từ phía bắc tràn xuống. Buổi chiều ở quê, nắng hoe hoe vàng, gió thổi nhẹ, không gian yên tĩnh và tiết trời ấm áp. Nhưng trên bầu trời đã xuất hiện mỗi lúc một nhiều những dải mây trắng và ở phía bắc mây đen bắt đầu dâng lên. Bà tôi thu chiếc chăn bông phơi ngoài sân, nhìn trời và bảo: “Bắt đầu trở trời rồi. Đêm nay gió mùa đông bắc tràn về, trời sẽ lanh lắm đây”. Đúng như lời bà nói, nửa đêm tôi bị đánh thức bởi tiếng gió rít lên ù ù, tiếng mưa rơi tí tách và tiếng lá cây trút xuống từng lớp từng lớp ở bên ngoài. Trời trở lạnh nhanh như đã dự báo từ trước. Kéo chiếc chăn bông ấm áp đắp lên người, tôi vẫn có cảm giác cái lạnh đang ngấm dần vào da thịt.
Theo thói quen ở thành phố, buổi sáng tôi dậy sớm để đi bộ. Mặc quần áo ấm, đội mũ kín mít, đi ra đường, tôi vẫn thấy gió lạnh táp vào mặt tê buốt. Mưa đã tạnh, không khí trở nên hanh khô. Buổi sáng mùa đông ở làng quê thật vắng vẻ và yên tĩnh. Gió thổi mạnh làm những cành cây đung đưa, xào xạc. Trên đường, đêm qua, gió đã làm công việc của chị lao công vun lá rụng thành từng đám. Buổi sáng, lá vàng tiếp tục liệng xuống như đàn bướm rập rờn vờn đuổi nhau trên đường. Hai cây gạo to ỗ đầu làng đứng trầm tư trong gió rét đã trút chiếc lá cuối cùng, cành trơ khấc, khô gầy, sẫm lại. Cây bàng ở chỗ rẽ vào làng cũng chỉ còn thưa thớt vài ba chiếc lá đỏ bám hờ hững trên các nhánh khẳng khiu. Ven đường những bông cỏ may nâu sẫm cúi rạp mình như để tránh gió lạnh. Chì có hàng phi lao hai bên đường vẫn khoác màu xanh, xum xuê, kiêu hãnh vươn thẳng lên trời như chào đón mùa đông. Bên này đường là cánh đồng đang vào ải, thẫm nâu một màu đất mênh mông. Bên kia đường là bãi trồng màu tươi tốt với những vạt ngô xanh bạt ngàn, hoa ngô xám phất phơ tung phấn trong gió, từng kẽ lá đang trổ những bắp ngô non mũm mĩm. Những ruộng hóa cải vàng tươi, lộng lẫy, rung rinh làm bừng sáng cả không gian. Những luống hoa cúc, hoa hồng rực rỡ khoe sắc, nghiêng mình như đang e lệ làm duyên. Xa xa, thấp thoáng dòng sông mềm như một dải lụa, chảy lững lờ với những đám lục bình trôi lặng lẽ, vài ba chiếc thuyền chài thu mình, lướt chầm chậm trên dòng nước lạnh giá. Cảnh đẹp như trong những bức tranh tôi đã từng ngắm. Và nếu có năng khiếu hội họa thì chắc chắn tôi đã thu vào trong bức vẽ những hình ảnh tuyệt đẹp này. Từ đầu làng trở về, tay chân tôi đã lạnh cóng, bưng bát cơm nóng bà xới cho mà người cứ run cầm cập.
Mấy ngày ở quê, tôi có dịp quan sát kĩ lưỡng hơn cảnh vật trong xóm. Trời giá lạnh, đám trẻ con mặc những chiếc áo len, áo khoác sặc sỡ, ấm áp, nô đùa quẩn quanh trong sân nhà, không dám ra đường. Mấy chú chó tinh nghịch thường ngày vẫn quẩn quanh bên các cánh cổng, sủa ầm ĩ mỗi khi có người lạ đi qua, cũng thấy vắng bóng, chắc là đã chui vào một chỗ ấm áp trong nhà. Mẹ con đàn gà co ro đứng dưới mái hiên, gà mẹ xoè cánh ủ ấm cho đàn con đang tranh nhau chui vào cánh mẹ để tránh rét. Những cây trạng nguyên la đà trước cửa nhà cháy rực lên màu đỏ tươi, cánh hoa xoè to, vươn ra phía trước như hãnh diện vì là loài hoa đặc trưng của mùa đồng làng quê. Hình như ở quê tôi, hầu hết các nhà đều trồng cây trạng nguyên. Ông tôi bảo: “Người ta trồng cây trạng nguyên trước cửa nhà vì mong muôn con cháu thành đạt, hiển vinh. Loài cây này dễ trồng mà mùa đông hoa nở đỏ cả cây vừa đẹp vừa đem lại cảm giác ấm áp”. Làng tôi mới từ ngoài bãi chuyển vào hơn mười năm nay nên đất chia cho từng nhà vuông vức, thẳng hàng như những ô bàn cờ. Nhà nào cũng có một khu vườn rộng. Mùa đông, trong vườn, những luống rau cải, rau diếp xanh non mơn mởn đua nhau mọc, những cây bắp cải cuộn tròn như những bông hoa xanh biếc, xếp hàng ngay ngắn. Và dường như giá lạnh khiến lũ chim sâu càng nhanh nhẹn hơn. Chúng đậu xuống các luông rau, nhanh thoăn thoắt chui vào các kẽ lá để bắt sâu.
Trong các khu vườn, những cây táo trĩu trịt quả, cành uốn cong như sắp sà xuống đất, những cây xoài phủ đầy những cánh hoa trăng trắng, nâu nâu khẽ đung đưa trong gió. Thỉnh thoảng có những cây đào nở sớm, những lộc non xanh xanh nhú lên và nụ hoa hé sắc thắm khiến tôi có cảm giác mùa xuân đang về giữa mùa đông giá lạnh.
Ở quê, có những sáng sớm sương muối dày đặc, bao phủ mịt mù khắp nơi, khiến tôi phải lần dò từng bước mà không nhìn rõ lối đi trên đường, có mấy người đi chợ ở phía trước nhưng chỉ nghe có tiếng nói lao xao mà chẳng thấy người. Phải đến gần trưa, sương mới tan, nhưng trời vẫn rét buốt, hà hơi như có khói tỏa ra từ miệng. Nhưng cũng có những ngày nắng ấm, cảnh vật được tắm gội trong ánh nắng vàng, bầu trời được đẩy lên cao hơn, nền trời trong xanh, chim chóc chuyền cành, hót líu lo, tưởng chừng như mùa đông sắp đi qua.
Mười ngày ở quê trôi qua quá nhanh, tôi lại phải xa ông bà ngoại để trở về thành phố. Nhưng nhữhg cảnh vật của mùa đông làng quê còn đọng lại mãi trong tâm trí tôi. Và tôi vẫn mong chờ một ngày đông gần nhất tôi lại được trở về quê để được đắm mình trong cảnh vật ấy.
Mùa đông, gió mùa đông bắc tràn về cùng với cái lạnh khắc nghiệt và đường phố cũng vắng vẻ hơn thường lệ. Buổi sáng, Mặt Trời lười biếng vẫn còn đang ngủ, không chịu dậy để ban phát những tia nắng ấm áp cho cỏ cây hoa lá. Ra đường, cụ già, trẻ em và cả các thanh niên sung sốc... tất cả đều mặc những chiếc áo len, áo khoác dày, quàng khăn, đội mũ sùm sụp để có thể làm giảm đi cái rét cắt da cắt thịt. Hai hàng bàng ven đường đã trút bỏ bộ cánh già cỗi từ lâu, chỉ còn trơ lại những chiếc cành khẳng khiu nhẫn nại chịu đựng giá rét. Bên đường, hàng phở tấp nập người ra vào, cô bán hàng làm luôn tay, nào lấy bánh, nào chan nước... trông có vẻ rất vui vì bán hàng chạy, các bát phở nóng hổi bốc hơi nghi ngút chờ đợi mọi người thưởng thức. Ai ra về cũng đều rất hài lòng vì được phục vụ chu đáo. Dường như họ đã tạm quên đi cái lạnh giá của mùa đông.
I. Mở bài: Giới thiệu mùa hè
Em thích nhất là mùa hè trong bốn mùa của năm. Mùa hè em được nghỉ học đi du lịch cùng gia đình và bạn bè, không phải học tập căng thẳng nữa.
II. Thân bài: Tả cảnh mùa hè
1. Tả bao quát cảnh mùa hè
- Mùa hè nắng gắt và bức
- Mùa hè trời rất oi bức và khó chịu
- Tiếng ve kêu râm rang khắp mọi nơi
- Những cành phượng nở đỏ rực cả vùng trời
2. Tả chi tiết cảnh mùa hè
+ Tả cảnh buổi sáng mùa hè
- Mặt trời lên từ rất sớm, những tia nắng đã gắt vào buổi sáng sớm
- Những giọt sương vẫn còn đọng trên những ngọn cỏ
- Cây côi dường như được tiếp nước vào buổi tối nên rất xanh tươi
- Những chú chim hót ríu rít
- Những chú ve kêu râm rang
+ Tả cảnh buổi trưa mùa hè
- Trời nắng gắt hơn lúc sáng
- Những tia nắng rất chói chang và bức bối
- Cây cối đang đứng hiêng ngang dưới nắng
- Những chú ve vẫn kêu
- Ngoài đường nắng rất gắt, ai ra đường cũng trùm khăn kín mít
+ Tả cảnh buổi chiều mùa hè
- Mặt trời dần tắt, nắng bớt dần
- Thời tiết bắt đầu dịu lại
- Những chú chim nhảy nhót
- Mọi người tụ tập hóng gió
- Ngoài trời những đứa trẻ chơi các trò chơi vui vẻ
III. Kết bài: Nêu cảm nghĩ của em về mùa hè
- Em rất thích mùa hè mặc dù mùa này nóng nhất trong các mùa nhưng nó có những điểm rất thú vị. em rất thích mùa hè vì em sẽ được vui chơi và nghỉ ngơi.
Trên đây là Hướng dẫn lập dàn ý đề bài “Tả cảnh mùa hè” chi tiết và ngắn gọn nhất dành cho bạn. hi vọng qua bài lập dàn ý bạn đã có được những sự tham khảo để làm văn tốt hơn.
CHÚC BẠN HỌC TỐT!!!
Mở bài:
Giới thiệu cảnh đẹp mà em yêu thích: Cảnh gì? ở đâu? Em đến vào dịp nào? (Một buổi sáng đẹp trời, tôi rảo bước trên đường làng quen thuộc và ngắm nhìn cánh đồng lúa chín vàng rộng mênh mông).
Thân bài:
a) Tả bao quát:
Màu sắc. mùi vị chung của toàn cảnh (rộng, hẹp...) như thế nào? (Buổi không khí trong lành, mát mẻ. Mùi lúa chín thơm ngào ngạt làm tôi sảng khoái hẳn lên. Lúa trải dài mênh mông như tấm lụa vàng...).
b) Tả chi tiết:
- Cảnh miêu tả cụ thể qua không gian, thời gian, màu sắc, hương vị...( Những thửa ruộng nối tiếp nhau. Giữa cánh đồng là những con kênh dẫn nước, lúa chín vàng, hạt nào hạt nấy căng tròn, mình chắc mẩy...).
- Sinh hoạt của con người trong cảnh (Các bác nông dân ra đồng sớm. Trên vai quang gánh, tay cầm liềm... Các bác vừa đi vừa trò chuyện vui vẻ, bắt đầu một ngày làm việc mới).
Kết bài:
Cảm nghĩ của em đối với cảnh đẹp đã tả (yêu mến, nhiều kỉ niệm. gắn bó, mong có dịp trở lại...); (Đứng giữa cánh đồng như đứng giữa một khu rừng thu nhỏ, hứa hẹn một mùa bội thu).
Cạnh nhà em có bác Ba làm nghề lái xe ba bánh. Bác rất hiền lành, nhân hậu, khi trong xóm em có ai cần chuyển đồ hay có những đồ nặng không thể dùng tay thì bác đều nhiệt tình chở giúp đỡ mọi người, rất nhiều lần bác đều từ chối lấy tiền của mọi người. Điều đáng quý nhất ở bác là bác là thương binh, chân bác không thể đi lại thuận lợi được như mọi người mà phải cần sự trợ giúp của một cây lạng gỗ, nhưng chưa bao giờ bác từ chối giúp đỡ ai bao giờ cả.
Bác Ba khi xưa là một chiến sĩ cách mạng anh hùng, bác tình nguyện tham gia chiến đấu trong cuộc kháng chiến chống Đế quốc Mĩ xâm lược, cùng các đồng đội dành lại độc lập, tự do, hòa bình cho đất nước dân tộc. Tuy nhiên, sự ác liệt của chiến tranh đã khiến bác bị thương nặng.Trong một lần chiến đấu, do bị thương quá nặng mà bác vĩnh viễn mất đi đôi chân.Từ đó cho đến nay, bác di chuyển phải nhờ một cây lạng gỗ.Tuy bác mang trên mình những thương tật mà không bao giờ có thể chữa lành nhưng bác lúc nào cũng lạc quan, yêu đời và sống rất có ích.Vì vậy mà trong xóm em, ai cũng đều ngưỡng mộ bác cả.Bác là một tấm gương trong chiến đấu cũng là một Ba có hai người con trai, nhưng không may người con thứ hai bị nhiễm chất độc màu da cam nên trí tuệ kém phát triển, lúc nào cũng ngờ nghệch như một đứa trẻ. Vợ bác thì ốm yếu liên miên nên mọi công việc lớn nhở đều do bác gánh vác. Dù đã hơn sáu mươi tuổi rồi nhưng ngày nào bác cũng lái xe ba bánh chở đồ giúp mọi người.
Bác Ba có hai người con trai, nhưng không may người con thứ hai bị nhiễm chất độc màu da cam nên trí tuệ kém phát triển, lúc nào cũng ngờ nghệch như một đứa trẻ. Vợ bác thì ốm yếu liên miên nên mọi công việc lớn nhở đều do bác gánh vác. Dù đã hơn sáu mươi tuổi rồi nhưng ngày nào bác cũng lái xe ba bánh chở đồ giúp mọi người.
Cơ thể của bác cũng không được khỏe mạnh như xưa nữa, đặc biệt là vào những ngày trái gió trở trời thì đôi chân bác lại đau nhức đến mức không đi lại được. Tuy nhiên, dù tối hôm trước có đau, có mệt đến mấy thì sáng ngày hôm sau bác lại đi làm với nụ cười trên môi. Em rất khâm phục nghị lực của bác, bác là một tấm gương sáng để cho em noi theo.
vì nhà em rất gần nhà bác nên em thường hay sang nhà bác chơi. Bác Ba rất vui tính, mỗi khi em sang là bác lại kể cho em rất nhiều câu chuyện thú vị, khi là những câu chuyện cổ tích, khi là câu chuyện mà bác đã trải qua trong kháng chiến, những vất vả cũng như niềm vui khi là một người lính. Cách kể chuyện của bác rất hấp dẫn và cũng truyền cảm nữa.Mỗi khi trong vườn có chuối hay cam chín thì mẹ em lại bảo em mang sang cho các bác. Còn mỗi khi em sang chơi, bác cũng ra vườn vặt cho em những trái khế ngọt lịm, mọng nước.
Bác Ba là một người bác mà em rất ngưỡng mộ và khâm phục.Tuy cuộc sống của bác còn rất nhiều khó khăn nhưng lúc nào bác cũng sống vui tươi, lạc quan.Hơn nữa, bác còn rất quan tâm đến mọi người, hễ ai có việc là bác lại nhiệt tình giúp đỡ. Bác Ba là một người thương binh tuy “tàn mà không tật”.
k nhé
Dọc lối cổng nhà em, ông nội trồng tám cây xoan thành hai hàng dọc. Ông nói với bố mẹ em là sau mười năm sẽ đốn xoan lấy gỗ làm nhà. Hàng xoan được sáu tuổi thì ông qua đời.
Gốc xoan, cành xoan màu mốc đen đen. Lá xoan xoè ra như những bàn tay mềm mại. Lá xoan hăng nồng, có thể đốt lên hun muỗi, ủ làm phân xanh bón ruộng.
Cây xoan còn gọi là cây sầu đâu. Tháng giêng, mưa phùn, xoan mọc lá tua tủa, từng chùm như tai chó uốn cong. Vì thế dân gian mới có câu ví “Sầu đâu tai chó”. Tháng hai, hàng xoan nhà em ra hoa, hoa kết thành từng chùm. Hoa xoan bé tí ti, màu trắng tím, rụng xuống đầy ngõ. Hương xoan thơm, nồng nàn trong đêm khuya. Bà nội em bảo hương thơm của hoa xoan là vị thuốc quý. Nghe bà nói, em càng nhớ đến ông.
Gỗ xoan dẻo và thơm, dùng làm cột nhà, xà nhà, rui nhà, làm ván cửa. Quý nhất là xoan đào. Mối, mọt không bao giờ dám đụng đến gỗ xoan.
Em nhẩm tính: còn bốn năm nữa, bố mẹ em sẽ đốn xoan, thuê thợ làm nhà mới. Chắc là ông sẽ về ngắm ngôi nhà và mừng cho con cháu.
Đêm nay là ngày trăng rằm nên trăng rất sáng và tròn. Trăng đang trải những ánh vàng khắp không gian.
Ánh nắng chiều vừa tắt, mặt trăng từ từ nhô lên. Lát sau trăng lên cao dần, tròn vành vạnh và vàng óng như chiếc đĩa bạc to. Bầu trời bây giờ trong vắt, thăm thẳm và cao. Hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như những viên ngọc quý vây quanh mặt trăng. Mây trắng lững lờ trôi. Thỉnh thoảng có những dải mây mỏng vắt ngang qua mặt trăng rồi dần đứt hẳn. Càng lên cao dường như mặt trăng càng nhỏ lại, sáng vằng vặc. Đưa mắt nhìn không gian xung quanh, đâu đâu cũng một màu vàng dịu mát, êm ái. Ánh sáng phủ lên thôn xóm, làng mạc, đồng ruộng. Ngoài trời gió thổi hiu hiu. Trong vườn, mấy khóm hoa nở trắng xóa, cỏ cây lay động xào xạc. Ánh trăng len lỏi soi vào những bụi cây. Bóng cây nghiêng mình soi xuống bức tường trước hiên nhà tạo nên bức tường hoa thật đẹp. Dưới ánh trăng sáng tỏ, em cùng mấy bạn hàng xóm thi nhau ca hát. Mấy cụ già ngồi trò chuyện, uống nước trà và ngắm trăng trên vỉa hè. Càng về khuya, cảnh vật càng tĩnh mịch, chỉ có những tiếng côn trùng hòa âm. Ánh trăng sáng đẹp cùng hơi sương ru ngủ muôn loài.
Đêm trăng đã để lại cho em ấn tượng về những cảnh đẹp quê hương. Em mong rằng quê hương mình mãi mãi có những đêm trăng dịu hiền, tươi đẹp như thế.
P/s: bn tham khảo nhé !
Thiên nhiên tươi đẹp đã ban tặng cho chúng ta bao nhiêu vẻ đẹp kì thú , say mê lòng người . Nhưng có lẽ ánh trăng là món quà tuyệt diệu nhất , quý hoá nhất do tạo hoá ban tặng
Khi màn đêm buông xuống , bóng tối mờ nhạt dần dần bao trùm khắp làng xóm . Những ngôi sao hiện lên mờ ảo rồi sau đó rõ dần . Chẳng bao lâu mặt trăng đã bắt đầu ló rạng to, tròn như chiếc mâm bạc đường bệ đặt trên bầu trới trong vắt , thăm thẳm cao. ánh trắng bàng bạc nhuộm khắp cây cối , ao hồ . Mặt sông mỉm cười vì thấy mình đẹp hơn khi mặc bộ đồ tím có vầng trăng sáng và có hàng ngàn ngôi sao lấp lánh như được dát bạc . Cỏ cây hoa lá lặng im , yên lặng như thấy hết được vẻ đẹp của đêm trăng hôm nay. Luỹ tre được ánh trăng soi vào thì đẹp hơn lên và như cảm nhận một thứ mà ánh trăng ban tặng cho mình , chị tre lại ca lên khúc nhạc đồng quê du dương và êm đềm biết mấy ! Thảm lúa vàng dập dờn trước gió nhấp nhô gợn sóng như từng lướt sóng nối đuôi nhau đén tận chân trới . Sao mà cảnh đêm trăng lại im ắng tĩnh mịch đến vậy ! mọi người đáng say sưa ngắm trăng . lũ côn ttrùng cất tiếng kêu ra rả như viết lên khúc nhạc về đêm . Cây lá như được rắc lên nhưng hạt vàng từ trên trời rơi xuống vậy . hương lúa tạo với hơi sương tạo nên hương thơm nhẹ dịu khó tả . Lác đác vài anh chị thanh niên đi dạo và ngắm trăng , họ cười nói râm ran và còn có các ông bà lão đi tập thể dục chi khoẻ ngướicũng tâm sự nho nhỏ thì thầm . Lũ trẻ con nô đùa đầu làng vui vẻ , ầm ĩ cả xóm , đang chơi : oẳn tù tì, nhảy dây, chốn tìm…Mọi người tấp nập ngược xuôi như một ngày hội dưới trăng vậy. Nhưng hôi cũng đến lúc tàn. Già trẻ, gái trai ai về nhà ấy chuẩn bị nghỉ ngơi sau một ngày làm việc mệt nhọc.
Một đêm trăng tuyệt đẹp! Cảm ơn tạo hoá đã khéo tạo ra và ban tặng cho con người.
vãi /// copy trên mạg mak cx nghĩ đc câu hỏi cok ak /// bái☺️ ☺️ ☺️ ☺️ tym nek❤️ ❤️ ❤️ ❤️
bức tranh tô lên vẻ đẹp của người mẹ ngèo hằng ngày dậy sớm kiếm tiền nuôi con và một cậu bé hồn nhiên ngây thơ đang chơi với chú chó-người bạn thân nhất của cậu .nói lên tình mẫu tu ,tinh ban thieng lieng
Bức tranh rất đẹp con chó đang quấn quýt quoanh câu bé và người mẹ đang gánh rau .Bức tranh này thể hiện tình cảm của mẹ đối với con .Sáng sớm mẹ với con và chú chó đi ra chợ bán rau mẹ dốc công sức để nuôi người con.
Mik nghĩ thế^_^
Hãy miêu tả cảnh trường sau khi tân học 









Cô giáo vừa giảng hết bài thì tiếng trống giờ tan học thân quen vang lên rộn rã.
Cả lớp đứng dậy chào cô nghiêm trang chuẩn bị ra về. Sau đó, tiếng xếp sách vở loạt xoạt, tiếng đóng cặp lách cách, tiếng cười nói xôn xao nổi lên từ mọi phía. Xong xuôi, chúng tôi vội vàng ùa ra sân xếp hàng, dưới cơn gió se se, lạnh lạnh cuối thu. Một vài tia nắng hiếm hoi, mệt mỏi rơi trên sân trường. Mọi người vội dàn hàng theo sự điều động của bạn lớp trưởng. Người nào cũng đội mũ bảo hiểm, vai đeo cặp sách chỉnh tề. ồ! Sân trường nhộn nhịp quá! Học sinh các lớp nối tiếp nhau thành một hàng dài giống như đoàn xe lửa từ từ lăn bánh dưới vòm lá xanh rì. Khuôn mặt các em lớp một, hai, ba hớn hở cứ như mẹ cho quà. Đâu đó còn nghe tiếng chuyện trò, tiếng cười khúc khích hay tiếng tranh cãi nhau về một cái gì đó. Có một bạn bỏ hàng định chạy về phía trước, bị nhắc nhở, mặt tiu nghỉu như mèo cắt tai. Ra khỏi cổng, mỗi người đi một ngả về nhà. Học sinh vẫy gọi nhau í ới rồi chào hẹn ngày mai gặp lại. Bên trái, các bậc phụ huynh đang chờ đón con em mình. Các bác ấy lo lắng, phấp phỏng, chăm chú nhìn vào đoàn học sinh đông đúc như tổ kiến đang bước đi để tìm con em mình. Các em lớp một giơ những bàn tay nhỏ xíu lên vẫy bố mẹ thân yêu. các em bé ấy vừa chạy vội về phía bố mẹ đang chờ mình, vừa vẫy vẫy, khuôn mặt bầu bĩnh, dễ thương cười rạng rỡ. Các bác phụ huynh mỉm cười vui vẻ, đôi mắt đen láy sáng long lanh nhìn con âu yếm, tràn đầy tình yêu thương và hạnh phúc. Ngoài đường, không khí huyên náo, hỗn độn và khẩn trương vì lúc này cũng là giờ tan sở. Xe cộ tấp nập đủ loại, xe máy, xe ô tô, xe đạp, xích lô…Tiếng rì rì của động cơ xe máy, tiếng chuông xe đạp lanh canh tạo thành một biển âm thanh ồn ã. Người thì đi xuôi, người thì đi ngược, từng dòng người nghịt hối hả qua lại tựa như dòng nước cuộn chảy, quần áo đủ màu sắc trông như một vườn hoa di động. Đến lúc học sinh đã về hết bác bảo vệ mới thong thả khép cổng lại. Sân trường giờ đây vắng lặng, không một bóng người. Mấy dãy phòng học đứng im lìm lặng lẽ nhìn lá rơi lác đác, gió thỏi nhẹ trên vòm lá.
Cảnh tan học đông đúc, náo nhiệt ! Đó là giây phút diễn ra bao nhiêu nụ cười vui mừng của bố mẹ gặp con và bấy nhiêu sự vui sướng của các con gặp ba mẹ mình.
Bốn rưỡi! Tùng ! Tùng !Tùng !
Cô giáo vừa giảng hết bài thì tiếng trống giờ tan học thân quen vang lên rộn rã.
Cả lớp đứng dậy chào cô nghiêm trang chuẩn bị ra về. Sau đó, tiếng xếp sách vở loạt xoạt, tiếng đóng cặp lách cách, tiếng cười nói xôn xao nổi lên từ mọi phía. Xong xuôi, chúng tôi vội vàng ùa ra sân xếp hàng, dưới cơn gió se se, lạnh lạnh cuối thu. Một vài tia nắng hiếm hoi, mệt mỏi rơi trên sân trường. Mọi người vội dàn hàng theo sự điều động của bạn lớp trưởng. Người nào cũng đội mũ bảo hiểm, vai đeo cặp sách chỉnh tề. ồ! Sân trường nhộn nhịp quá! Học sinh các lớp nối tiếp nhau thành một hàng dài giống như đoàn xe lửa từ từ lăn bánh dưới vòm lá xanh rì. Khuôn mặt các em lớp một, hai, ba hớn hở cứ như mẹ cho quà. Đâu đó còn nghe tiếng chuyện trò, tiếng cười khúc khích hay tiếng tranh cãi nhau về một cái gì đó. Có một bạn bỏ hàng định chạy về phía trước, bị nhắc nhở, mặt tiu nghỉu như mèo cắt tai. Ra khỏi cổng, mỗi người đi một ngả về nhà. Học sinh vẫy gọi nhau í ới rồi chào hẹn ngày mai gặp lại. Bên trái, các bậc phụ huynh đang chờ đón con em mình. Các bác ấy lo lắng, phấp phỏng, chăm chú nhìn vào đoàn học sinh đông đúc như tổ kiến đang bước đi để tìm con em mình. Các em lớp một giơ những bàn tay nhỏ xíu lên vẫy bố mẹ thân yêu. các em bé ấy vừa chạy vội về phía bố mẹ đang chờ mình, vừa vẫy vẫy, khuôn mặt bầu bĩnh, dễ thương cười rạng rỡ. Các bác phụ huynh mỉm cười vui vẻ, đôi mắt đen láy sáng long lanh nhìn con âu yếm, tràn đầy tình yêu thương và hạnh phúc. Ngoài đường, không khí huyên náo, hỗn độn và khẩn trương vì lúc này cũng là giờ tan sở. Xe cộ tấp nập đủ loại, xe máy, xe ô tô, xe đạp, xích lô…Tiếng rì rì của động cơ xe máy, tiếng chuông xe đạp lanh canh tạo thành một biển âm thanh ồn ã. Người thì đi xuôi, người thì đi ngược, từng dòng người nghịt hối hả qua lại tựa như dòng nước cuộn chảy, quần áo đủ màu sắc trông như một vườn hoa di động. Đến lúc học sinh đã về hết bác bảo vệ mới thong thả khép cổng lại. Sân trường giờ đây vắng lặng, không một bóng người. Mấy dãy phòng học đứng im lìm lặng lẽ nhìn lá rơi lác đác, gió thỏi nhẹ trên vòm lá.
Cảnh tan học đông đúc, náo nhiệt ! Đó là giây phút diễn ra bao nhiêu nụ cười vui mừng của bố mẹ gặp con và bấy nhiêu sự vui sướng của các con gặp ba mẹ mình.
Trời đã về chiều, nắng trên sân trường đã tắt. Chỉ còn gió lao xao trên những tán cây bàng, cây phượng. Ngoài quốc lộ động cơ xe máy ì ầm vọng vào. Chúng em đang học tiết cuối của buổi học hôm nay.
Một hồi trống dài bỗng vang lên rồi tắt lịm trong không gian. Từ các cửa lớp, học sinh ùa ra như ong vỡ tổ. Màu áo đồng phục trắng cả sân trường. Tiếng bước chân xen lẫn tiếng nói cười rộn rã. Những tốp năm, tốp ba... vừa hướng rà cổng trường vừa chuyện trò sôi nổi. Những bạn có điểm cao trong buổi học hôm nay vẻ mặt hớn hở nói cười tíu tít. Mấy bạn nam hiếu động rượt đuổi nhau huỳnh huỵch. Dòng người tuôn ra cổng trường mỗi lúc một đông. Hai cánh cửa sắt đã mở rộng. Phía bên ngoài rất đông phụ huynh đang chờ sẵn để đón con em của mình. Tổ trực cùng thầy chủ nhiệm ôm mấy cái biển hiệu và hai đoạn dây giăng ngang cho học sinh đi qua. Xe cộ hai đầu dừng cả lại nhường đường cho tụi nhỏ chúng em. Từ trong cổng trường, các khối lớp theo trình tự tiến ra cổng rồi. tỏa ra hai phía. Cuối cùng là những bạn đi xe đạp. Khi học sinh đã thưa dần, con đường được khai thông, và dòng người cùng xe cộ lại tấp nập ngược xuôi. Em cùng bạn Đức thong thả đạp xe, khoan khoái tận hưởng niềm vui sau một buổi học đạt kết quả tốt. Chúng em luôn nhớ lời cô giáo dặn, phải nghiêm túc chấp hành luật lệ giao thông, không dàn hàng ba, hàng bốn trên đường, không lạng lách đánh võng gây tai nạn cho người đi đường. Hai đứa chúng em vui vẻ chuyện trò một cách rôm rả, đến ngã ba, hai đứa mới chấm dứt để chia tay nhau, hẹn trưa mai sẽ gặp lại.
Chỉ vài phút nữa thôi, chúng em đã về tới nhà, về với mái ấm gia đình. Trong bữa cơm tối quây quần bên mâm cơm sốt dẻo, em sẽ khoe với cả nhà điểm mười môn Toán mà cô Hạnh đã cho cùng với lời tuyên dương trước lớp.
"Tùng…. tùng…." Đã đến giờ tan học. Gương mặt của học sinh chúng tôi rạng rỡ hẳn lên. Sau một buổi học không ngắn ở trường, giờ đây chúng tôi đã được về nhà với ba mẹ. Sau hiệu lệnh trống trường báo hiệu giờ tan tầm, học sinh chúng tôi nhanh chóng sắp xếp sách vở, đồ dùng học tập của mình để ra khỏi lớp học. Chỉ ít phút, học sinh từ các lớp ùa ra, ào ra, đông nghịt. Ai ai cũng muốn về nhà nhanh chóng. Buổi trưa đầu hè nắng nóng, bụng đói cồn cào, chỉ muốn nhanh chân về nhà ăn bữa cơm mẹ nấu. Cảm giác ấy càng thúc giục những đứa học trò tham ăn nhác học chúng tôi bước nhanh chân ra khỏi cổng trường. Vì thế mà, giờ tan tầm, cổng trường to đùng kia lúc nào cũng không chịu được sức ép của học sinh. Hàng trăm học sinh ùa ra khiến cho không gian rộng của cánh cổng cũng không đủ sức để chứa chúng. Không gian chen lấn, xô đẩy để được ra ngoài luôn là điều dễ thấy vào giờ tan tầm của trường tôi. Các bậc phụ huynh đã dàn hết ngoài cổng, chờ con ra để đón về. Học sinh từ các trường kế bên cũng trào ra khiến bỗng dưng đông đúc người hơn hẳn dồn về phía con đường qua trường. Giao thông luôn trong tình trạng tắc nghẽn. Học sinh lớp trên đã tự đi xe đạp đến trường cũng khó khăn hơn trong việc di chuyển. Nhiều bạn, tan trường còn tụ tập đợi nhau, chờ vãn người thì về. Chỉ tầm 20 phút sau tiếng trống tan trường, sân trường đã vắng tanh chỉ còn lác đác vài em bố mẹ chưa đến đón kịp hoặc vài bạn còn tám chuyện với nhau. Âm thanh ồn ã của tiếng còi xe, của tiếng cười đùa đã biến mất trong phút chốc, giờ chỉ còn là tiếng gió, tiếng ve ngắt quãng mà thôi. Sân trường lại im lìm trong nắng chờ đến buổi học tiếp theo của những cô cậu học trò.
Nắng chiều đã nhạt, những tia nắng vàng ong rải nhẹ trên sân trường. Một hồi trống vang lên báo hiệu giờ tan học, học sinh các lớp lần lượt ra về.
Trên các hành lang, học sinh đi từng hàng một ra sân, rồi tiến ra phía trước. Cổng trường đã rộng mở, một số phụ huynh đã đến trước cổng để đón con, ai cũng đăm đăm nhìn vào đám học sinh đã lũ lượt đi ra. Trong phút chốc, cổng trường chật ních. Bạn dắt xe, bạn hôi hả đi bộ, vai mang cặp, mắt nhìn về phía trước. Có bạn tươi tỉnh và phấn chấn vì được điểm cao. Có bạn thì buồn rượi vì bị điểm kém. Có người khoe với bô: "Hôm nay con được điểm mười". Có bạn khoe với mẹ: "Hôm nay con được cô giáo khen"... Tiếng cười, nói vang vọng. Tiếng còi xe píp! píp! Tiếng xe nổ trước cổng trường. Tất cả như một bán hòa âm sôi động. Làn gió mát rượi thổi đến, những chiếc lá bàng lắc lư như vẫy chào chúng em, những lá phượng xòe ra đưa đẩy trong làn gió nhẹ đả làm cho quang cảnh trường em thêm đẹp. Trời chiều một màu xanh trong, thoáng đãng. Anh nắng dịu nhẹ ngả dài trên mái ngói, đọng trên hàng hiên. Nắng mỗi lúc nhạt dần rồi hòa vào dòng người đang tấp nập đi về.
Mười phút trôi qua, học sinh và thầy cô giáo đã lần lượt ra về. Bầu không khí tĩnh lặng lại đến với trường, với lớp. Lúc này, sân trường chỉ còn mỗi bác bảo vệ cần mẫn, thân quen.
Buổi tan học diễn ra thật náo nhiệt và nhanh chóng. Chúng em ra về với mái ấm gia đình trong niềm hân hoan, phấn chân. Hình ảnh ngôi trường với bao ước vọng luôn in mãi trong em.
Trời đã về chiều, nắng trên sân trường đã tắt. Chỉ còn gió lao xao trên những tán cây bàng, cây phượng. Ngoài quốc lộ động cơ xe máy ì ầm vọng vào. Chúng em đang học tiết cuối của buổi học hôm nay.
Một hồi trống dài bỗng vang lên rồi tắt lịm trong không gian. Từ các cửa lớp, học sinh ùa ra như ong vỡ tổ. Màu áo đồng phục trắng cả sân trường. Tiếng bước chân xen lẫn tiếng nói cười rộn rã. Những tốp năm, tốp ba… vừa hướng rà cổng trường vừa chuyện trò sôi nổi. Những bạn có điểm cao trong buổi học hôm nay vẻ mặt hớn hở nói cười tíu tít. Mấy bạn nam hiếu động rượt đuổi nhau huỳnh huỵch. Dòng người tuôn ra cổng trường mỗi lúc một đông. Hai cánh cửa sắt đã mở rộng. Phía bên ngoài rất đông phụ huynh đang chờ sẵn để đón con em của mình. Tổ trực cùng thầy chủ nhiệm ôm mấy cái biển hiệu và hai đoạn dây giăng ngang cho học sinh đi qua. Xe cộ hai đầu dừng cả lại nhường đường cho tụi nhỏ chúng em. Từ trong cổng trường, các khối lớp theo trình tự tiến ra cổng rồi. tỏa ra hai phía. Cuối cùng là những bạn đi xe đạp. Khi học sinh đã thưa dần, con đường được khai thông, và dòng người cùng xe cộ lại tấp nập ngược xuôi. Em cùng bạn Đức thong thả đạp xe, khoan khoái tận hưởng niềm vui sau một buổi học đạt kết quả tốt. Chúng em luôn nhớ lời cô giáo dặn, phải nghiêm túc chấp hành luật lệ giao thông, không dàn hàng ba, hàng bốn trên đường, không lạng lách đánh võng gây tai nạn cho người đi đường. Hai đứa chúng em vui vẻ chuyện trò một cách rôm rả, đến ngã ba, hai đứa mới chấm dứt để chia tay nhau, hẹn trưa mai sẽ gặp lại.
Chỉ vài phút nữa thôi, chúng em đã về tới nhà, về với mái ấm gia đình. Trong bữa cơm tối quây quần bên mâm cơm sốt dẻo, em sẽ khoe với cả nhà điểm mười môn Toán mà cô Hạnh đã cho cùng với lời tuyên dương trước lớp.
Nắng chiều đã nhạt, những tia nắng vàng ong rải nhẹ trên sân trường. Một hồi trống vang lên báo hiệu giờ tan học, học sinh các lớp lần lượt ra về.
Trên các hành lang, học sinh đi từng hàng một ra sân, rồi tiến ra phía trước. Cổng trường đã rộng mở, một số phụ huynh đã đến trước cổng để đón con, ai cũng đăm đăm nhìn vào đám học sinh đã lũ lượt đi ra. Trong phút chốc, cổng trường chật ních. Bạn dắt xe, bạn hôi hả đi bộ, vai mang cặp, mắt nhìn về phía trước. Có bạn tươi tỉnh và phấn chấn vì được điểm cao. Có bạn thì buồn rượi vì bị điểm kém. Có người khoe với bố: "Hôm nay con được điểm mười". Có bạn khoe với mẹ: "Hôm nay con được cô giáo khen"... Tiếng cười, nói vang vọng. Tiếng còi xe píp! píp! Tiếng xe nổ trước cổng trường. Tất cả như một bán hòa âm sôi động. Làn gió mát rượi thổi đến, những chiếc lá bàng lắc lư như vẫy chào chúng em, những lá phượng xòe ra đưa đẩy trong làn gió nhẹ đả làm cho quang cảnh trường em thêm đẹp. Trời chiều một màu xanh trong, thoáng đãng. Anh nắng dịu nhẹ ngả dài trên mái ngói, đọng trên hàng hiên. Nắng mỗi lúc nhạt dần rồi hòa vào dòng người đang tấp nập đi về.
Mười phút trôi qua, học sinh và thầy cô giáo đã lần lượt ra về. Bầu không khí tĩnh lặng lại đến với trường, với lớp. Lúc này, sân trường chỉ còn mỗi bác bảo vệ cần mẫn, thân quen.
Buổi tan học diễn ra thật náo nhiệt và nhanh chóng. Chúng em ra về với mái ấm gia đình trong niềm hân hoan, phấn chấn. Hình ảnh ngôi trường với bao ước vọng luôn in mãi trong em.
Khi ông mặt trời chuẩn bị đi nghỉ ngơi, lấp ló sau chân núi cũng là lúc trống tan trường đã điểm. Chúng em sắp lại sách vở ngay ngắn rồi cho vào cặp sau khi kết thúc một buổi học căng thẳng.
Trước của lớp, các bạn học sinh xếp thành hai hàng ngay ngắn, quay đầu rồi cùng nhau hướng về phía cổng trường. Các bạn cười nói vui vẻ, kể về những vấn đề trong buổi học. Người bàn về bài toán khó, người lại lo lắng về đề văn cô giao về nhà. Mấy bạn nam tinh nghịch ý ới nhau ra về ở lại đá bóng. Trước khi về, cô giáo chủ nhiệm không quên nhắc các lớp về lịch trực tuần ngày mai. Cô tươi cười vẫy tay chào tạm biệt học sinh. Các bạn cũng khoanh tay chào cô rất lễ phép.
Bác bảo vệ đã mở cổng trường từ trước, các bạn chạy ào về phía bố mẹ đang đứng ở cổng chờ sẵn. Trong phút chốc, sân trường náo động như một đàn ong vỡ tổ. Bố mẹ các bạn phải chăm chú nhìn về phía con mình, liên tục vẫy tay ra hiệu để các bạn nhìn thấy. Tiếng còi xe, tiếng nổ máy vang vọng khắp cổng trường. Tất cả hòa với nhau thành một bản giao hưởng sôi động. Làn gió chiều thổi bay cái nắng nóng, mệt mỏi của tất cả mọi người. Vạn vật được bao trùm một màu vàng cam mờ ảo thật nên thơ.
Khi chúng em về đã vãn, bác bảo vệ đóng cánh cổng trường lại. Chỉ còn thấp thoáng bóng dáng bác lao công đang cần mẫn dọn dẹp lại bàn học, quét những chiếc lá cây vương trên sân trường. Sân trường lại trở về vẻ im lặng, trầm ngâm như buồn buồn chờ đón chúng em vào ngày mai.
Buổi tan học diễn ra náo nhiệt mà thật nhanh chóng. Chúng em lại trở về với ngôi nhà thân thương cùng bố mẹ sau một ngày học tập vất vả. Sau bữa tối, em ngồi vào bàn học để chuẩn bị thật tốt bài học ngày mai. Sân trường ơi, lớp học ơi, ngày mai gặp lại!
Trường học là nơi chắp cánh những ước mơ của tụi nhỏ chúng tôi bay xa. Chúng tôi đến trường và về nhà. Hàng ngày đều đều như thế. và quang cảnh ngôi trường lúc tan tầm không thể nào tôi quên được. Sau tiếng trống trường ròn rã vang lên: "Tùng…tùng" báo hiệu tan trường, chúng tôi nhanh chóng cất sách vở, đứng nghiêm trang chào thầy cô. Rất nhanh, chỉ vài phút sau khi dứt tiếng trống, hàng ngàn học sinh ùa ra như ong vỡ tổ. Không còn hàng lối gọn gàng như buổi chào cờ đầu tuần, giờ đây, sân trường kín học sinh, học sinh chen lấn nhau để nhanh chân bước ra khỏi cổng trường về nhà với ba mẹ. Là trường học bán trú, nên hết buổi học, các bạn học sinh đều trở về nhà. Những em nhỏ được ba mẹ, người thân của mình đón về nhà. Trước giờ tan tầm, các bậc phụ huynh đã đến cổng trường kín cả. Ai ai cũng mong ngóng con cái mình kết thúc buổi học, và nghe những câu chuyện trường lớp của chúng. Giờ tan tầm rất đông đúc học sinh từ các lớp túa ra lại thêm phụ huynh chờ ngoài cổng, bởi thế mà giờ tan tầm, đường quanh trường học cũng bị tắc nghẽn cả, xe cộ lưu thông rất khó khăn. Hơn nữa những học sinh lớp trên như chúng tôi cũng đã tự đi xe đến trường. Buổi trưa đầu hè nắng nóng, ai cũng muốn về nhà nhanh, chính vì thế, chúng tôi càng phải cẩn thận hơn trong việc điều khiển xe ra khỏi cổng trường. Có những hôm, đông học sinh quá, chúng tôi phải dắt bộ xe để đi ra khỏi dòng người đông đúc ấy. Khác hẳn với buổi sáng đi học, giờ tan tầm đông đúc học sinh hơn rất nhiều, chúng chen lấn nhau, dáo dác nhìn quanh tìm ba mẹ, hay tìm chỗ thoáng để lách ra khỏi dòng người tấp nập ngay tại cổng trường.
:v Cả túp copy trên Yallo - Hỏi Đáp
ừ ๖ۣۜMạnh ๖ۣۜChâu
Nguyễn Thị Hồng Nhung copy vừa thôi :v
rồi s ๖ۣۜMạnh ๖ۣۜChâu
Ảnh trường mình từ năm nào mà có THẦY TÂM HUYẾT - TRÒ SÁNG TẠO thế?
Bây giờ là THÂN NHÂN TRUNG... cơ mà! À mà còn cái cây bằng lăng chưa bị bão quật đổ à?
Phạm Ngân Hà thông minh ghê ta :v
Phạm Ngân Hà cùng trưởng hả?!
Phạm Ngân Hà í lộn, bạn cùng trường với ๖ۣۜMạnh ๖ۣۜChâu à?
ừm, tụi mình chung trường nhưng khác lớp. Châu 7A, tớ 7B, THCS Kiều Phú đó Ngô Lê Dung
Phạm Ngân Hà à
Ngô Lê Dung hồi năm ngoái có bão, cây bằng lăng ở góc sân, gần lán xe đó, bị đổ. giờ thay = cây phượng. Trường mình có thầy hiệu trưởng mới, nên bây giờ vườn trường cx hơi khác, đẹp hơn, cổ tích hơn và... nhiều rắn hơn, có rắn lục nữa
Phạm Ngân Hà haha, ôi trời, trường mik còn không có phượng nx
Ngô Lê Dung trường mình ở chân núi, rắn trên đó bò xuống nhiều. Ở lán xe lớp 8, các anh 8C mới ***** 1 con rắn lục
hả?!