Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Người nào ngồi gốc cây đa?
Đó là chú Cuội nhà ta ấy mà!
Chăn trâu lo ngủ lo chơi
Nên cả đời chú gốc đa phải ngồi.
Nhà em có cái bàn thờ
Đèn nhang đầy đủ chỉ chờ anh lên
Chờ mãi chưa thấy anh đâu
Mai kia chỉ thấy hình nền của em
Hình nền em lại là anh
Mồ xanh mả đẹp, giấy tiền em lo
Giấy tiền là của em lo
Nhưng mà mỗi tội bố anh bắt về
Thế nên nay phải đi về
Mồ xanh mả đẹp xin để phần iem
tham khảo
đề 1
Thơ Lục Bát Về Thầy Cô, Mái Trường Hay ❤️️ Ý Nghĩa Nhất
Hôm nay thứ hai đẹp trời
Cô bước vào lớp nói lời "kiểm tra"
Học sinh nhốn nháo kêu la
Không có tài liệu chúng ta chép gì?
mình tự nghĩ đó bạn, chủ đề thầy cô (cái này lẫn bạn bè cx đc). k mình nha, cảm ơn bạn ^_^
Mẹ hiền đẹp tựa vì sao
Nuôi con khôn lớn biết bao tháng ngày
Dòng sông mưa nắng vơi đầy
Dù gian khổ mẹ vẫn đầy yêu thương
Tình thương mẹ lớn biết bao
Những đêm ko ngủ thương con chẳng nằm
Lo con thao thức sớm chiều
Trên dường con bước còn nhiều gian nan
Lo từng giấc ngủ à ơi
Mảnh quần vải áo những lời hát ru
Biển khơi gió bão mịt mù
Mẹ là bến đỗ thuyền con vào bờ
Mẹ ơi thương mẹ rất nhiều
Quên bao vât svar thân mik sớm hôm
Mai sau con lớn lên người
Vẫn ko quên những đắng cay ngọt bùi
cha mẹ người đã sinh thành
cho em cuộc sống mầm xanh trên đời
thầy cô gieo nụ ươm chồi
như người vun xới một đời trồng cây
dạy từng nét chữ bàn tay
dạy từng môn khó tháng ngày dần trôi
từng câu từng chữ'lục bác '
giọng cô đầm ấm những lời ngọt ngào
bao bài toán những gian nan
lời cô ấm áp in sâu vào lòng
thầy cô cùng với mái trường
cho em đôi cánh bay vào ước mơ
hết
theo mk về mẹ mk k hề chép mạng đấy
TÌNH MẸ
Tình mẹ bao la
Vượt trên biển cả
Năm tháng vất vả
Nuôi con lớn khôn
thấy thế nào k mk nha
cây bàng lớp em
tại sao nó thấp
tại vì chúng em
không chăm sóc nó
chúng em tự nhủ
sẽ chăm sóc nó
cho đến bao giờ
xa ngôi trường này
Thầy con giờ đã già rồi
Mắt mờ, chân yếu, da mồi còn đâu
Phấn rơi bạc cả mái đầu
Đưa con qua những bể dâu cuộc đời
Mỗi khi bụi phấn rơi rơi
Thầy gieo mầm hạt những lời yêu thương
Cho con vững bước nẻo đường
Hành trang kiến thức, tình thương của thầy
Biết bao vất vả, đắng cay
Gạo tiền, cơm áo, vòng quay cuộc đời
Nhưng tâm thầy mãi sáng ngời
Dựng xây sự nghiệp trồng người thanh cao!
Trọn đời con mãi tự hào
Cúi đầu cung kính thương sao dáng thầy
Dẫu đời xuôi, ngược đó đây
Tim con ghi khắc lời thầy khi xưa
Khuya rồi thầy đã ngủ chưa?
Ngàn bông hoa thắm kính thưa dâng thầy
Cho con cuộc sống hôm nay
Mừng ngày Nhà giáo ơn thầy chẳng quên!
Đây chỉ là bài tham khảo thôi nên nó chưa được hay lắm, mong bạn thông cảm.
mình chỉ biết làm thơ NGỤ NGÔN ĐƯỜNG LUẬT và TỰ DO,5 CHỮ,7 CHỮ chứ ko làm thơ lục bát mấy.
quê hương là lời mẹ thơ
lời ru mẹ hát trưa hè à ơi
ngoài đồng bát ngát đẹp ơi
dòng sông như khúc nước vơi vào thuyền
quê hương hồi đó vui ơi
tôi là cậu bé tò mò ,dại khơ
chúng tôi ngày đó thả diều
trên đám mây chiều
lặng lẽ vờ ơ
tự nghĩ ko chép mạng
Vu lan con nhớ Mẹ hiền
Một đời chăm khúc ruột mềm chúng con
Trung trinh giữ tấm lòng son
Nửa thế kỷ mẹ vẫn còn thay cha
Lớn thay tình Mẹ bao la
Vu Lan con cất lời ca dâng Người
Mẹ như dào dạt biển khơi
Mẹ như ấm áp mặt trời trong con
bạn ơi lục bát biến thể được ko
yêu em anh để nằm ngang
tại vì anh muốn yêu em ngàn năm
ngàn năm văn hiến thơ hay
hay là ta sáng tác thêm một câu :
đầu lòng 2 ả tố nga
tắt đèn đóng của chữ a kéo dài
Mẹ cha sống đến tuổi già,
Không cần vật chất, chỉ là yên vui.
Con không hiểu được thì thôi…
Mẹ đành câm lặng, quẹt đôi lệ sầu…
Con giờ chỉ thiết sang giàu,
Bỏ quên cha mẹ bạc đầu đơn côi…
Ngẫm trong hiếu sự hiện đời,
Chỉ toàn hình thức, buông lơi tâm hiền.
Tánh tình loạn động, khùng điên,
Đẩy cha, đuổi mẹ bao phiên ra đường.
Song thân chẳng chỗ tựa nương,
Mà con đành bỏ không thương, không chào…
Ngày ngày thấy mẹ ra vào,
Mặt lơ ngó đấy, chẳng bao giờ cười.
Mẹ cần chi những cơ ngơi?
Chỉ cần con cái trọng nơi tinh thần!
Vậy mà con chẳng muốn gần,
Xa cha, cách mẹ, thích, cần lợi danh.
Phận nghèo sợi chỉ, áo manh,
Mẹ xưa đau đớn đẻ sanh con khờ,
Nuôi con lớn đến bây giờ,
Mẹ nào đòi hỏi, trông chờ tiền con?
Ngàn năm tâm hiếu đã mòn,
Bây giờ chữ hiếu không còn như xưa…
Người người chẳng kể nắng mưa,
Tranh danh, đoạt lợi, bỏ bừa mẹ cha.
Lại còn hắt hủi, kêu ca,
Không lo chăm sóc, còn la với rầy.
Mẹ già thân bệnh, ốm gầy,
Đã không cấp dưỡng còn hay bòn tiền.
Mẹ thương con cực-khổ-phiền,
Không đòi, không hỏi của tiền con chi!
Vậy mà con vẫn khinh khi,
Đành lòng xét nét, cả nghi mẹ hiền.
Chỉ vì tham một chữ tiền,
Bán tình ruột thịt, chia liền rõ ra.
Sợ mẹ ăn bám vào ta,
Quên luôn nghĩa mẹ, tình cha cao vời.
Mẹ đem ta đến với đời,
Nuôi ta khôn lớn, dạy thời nghĩa nhân.
Giờ đây ta bán tình thân,
Gạt phăng hiếu đức, thâm ân mẹ hiền.
Cũng do bởi hám đồng tiền,
Lợi danh mờ mắt, đảo điên tâm thần.
Mẹ ơi…! Đời khổ vô ngần!
Đừng đau, đừng khóc! Tình thân vỡ rồi…
Mẹ mong Phật cứu con ơi...!
Chẳng cầu cho mẹ chơi vơi thân già.
Lòng dù nặng trĩu, lệ sa,
Mẹ thành tâm nguyện Di Đà độ con!
Tình mẹ sánh tựa núi non,
Sông sâu, biển lớn, dành con hết rồi…
Mẹ nào oán trách con tồi?
Luôn thầm sám hối kiếp đời đắng cay…
Mẹ tin Nhân Quả xếp bày,
Luôn thầm hồi hướng giúp thay con khờ!
Mẹ đi nặng trĩu bơ vơ…
Con thì hể hả ngó lơ mẹ già.
Thôi thì mẹ trả hết mà...!
Không phiền con nữa, mẹ ra ngoài đường…
Mẹ già chẳng chốn tựa nương,
Vẫn cầu Bồ Tát vấn vương con giùm!
Đường xa dáng mẹ lum khum,
Hồng trần ác trược, gông cùm tái tê...
Tỉnh rồi! Mẹ gạt u mê,
Tín thành niệm Phật, Bồ Đề tâm khai.
Mẹ mừng được thấy Như Lai,
Con thì đọa mãi trong loài súc sanh…
Nếu ai còn chút tâm lành,
Kính thương cha mẹ, trời dành phước to.
Bạc tiền chớ giữ bo bo,
Của kho cũng hết, hãy cho đi nhiều!
Mấy lời pháp nhũ nhiễu điều,
Khuyên người hiếu thuận nghiệp tiêu, tội mòn.
Bằng không ác quả sẽ còn,
Muôn đời, ngàn kiếp chẳng sờn hết đâu!
Ngẫm trong thế cuộc bể dâu,
Mấy người tâm hiếu làm đầu hỡi ai...?
Gắng tu sửa để một mai,
Dạy hàng con cháu không sai Pháp lành.
Pháp kia chẳng diệt, chẳng sanh,
Pháp kia: Nhân - Quả tâm thành vâng theo.
Việt nam đất nước chúng ta
Chung tay góp sức đánh bay kẻ thù
thơ biến thể cũng được nha:))
Miễn cho mở miệng em ừ,
Anh chẳng từ lao khổ,
Dẫu lên non tróc hổ,
Hay xuống biển nã rồng,
Anh đây cũng chẳng tiếc công,
Mong sao cho đặng tấm lòng em thương.
có thơ LỤC BÁT TỰ DO nhé
rất hay
xuân về cây lá đâm chồi
én bay rộn rã đất trời vào xuân
cỏ non xanh biếc muôn phần
lòng người thanh thản không chút vứng bận