K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

20 tháng 7 2018

Mùa hạ tháng 5 hoa phượng nở

Nhớ trường xưa, vậy mà giờ,

Mùa thi cấp 3 này đã tới

Tôi mơ màng, nhớ bốn năm tuổi thơ

20 tháng 7 2018

tự làm hả bn

20 tháng 7 2018

Nhớ mái nhà xưa buổi chiều tà
Hàng cau nghiên nắng bóng dần xa
Mẹ ngồi tưa cửa trông con trẻ
Gánh lúa con về nối gót cha.

Nhớ bữa cơm chiều rét lạnh đông
Cả nhà xum họp bếp than hồng
Chuyện trò vui vẻ lúc mùa vụ
Mái ấm gia đình hạnh phúc mong.

Nhớ lời cha dặn sống thẳng ngay
Như cây tùng bách giữa chợ đời
Cho dù giông bão cây vươn thẳng
Không thẹn với lòng hổ cỏ cây.

Nhớ mái trường xưa cách cánh đồng
Ngày ngày đi bộ bạn bè đông
Có hôm đứt dép đi chân đất
Đến lớp trả bài chân trống không.

~hok tốt a~

20 tháng 7 2018

Tôi đi trên con đường nhỏ

Nhớ khi xưa chơi bên gốc đa

Tôi ước gì được một tấm vé

Trở về  năm  xưa tuổi  vỗ về

            HAY THÌ K NHA

20 tháng 7 2018

Ngồi trong góc 
Có con cóc 
Nó ngồi khóc 
Hỏi sao khóc 
Cóc òng ọc 
Bảo, tôi khóc 
Vì tôi đọc 
Thơ con cóc 
Cười nên hóc 
Giờ ngồi khóc

20 tháng 7 2018

Anh ngồi ngắm em 
Em ngắm anh ngồi 
Anh em ngồi ngắm 
Anh ngắm em ngồi 
Em ngồi anh ngắm. 

20 tháng 7 2018

Em ghé về trường cũ 
Mang chút nắng hanh vàng 
Ngó ngàng bên cửa lớp 
Hồi ức nào lang thang 
Mây buồn trôi đi hoang 
Phượng xanh rờn ủ rũ 
Đưa em vào giấc ngủ 
Một thời em mộng mơ 
Áo trắng đó anh ơi 
Em giấu vào trong mắt 
Mảnhthơ tìnhgóp nhặt 
Anh trao tiếng yêu đầu 
Thuở ấy biết gì đâu 
Cứ ngỡ mình con nhỏ 
Lời yêu vừa bỏ ngỏ 
Em chôn vào mai sau 
Giờ em ghé về đây 
Gốc cây xưa vẫn thế 
Hàng ghế đá bâng khuâng 
Đợi chờ người không đến 
Giờ em đã biết yêu 
Người tình xưa tình cũ 
Em chua xót tình đầu 
Người khóc thương tình cuối 
Giá như ngày xưa ấy 
Viết tình buổi ban sơ 
Thì bây giờ có lẽ 
Không lạc vào trời thơ!

20 tháng 7 2018

mọi người vẩn thường bảo rằng

bảo rang cuội ở cung trăng

sáng nắng chiều mưa vẫn ở đó

ngày rằm hiện rõ lên hỏi thăm

20 tháng 7 2018

Bài 1:

        Xanh cây xanh nước xanh trời

Xanh làng xanh xóm xanh ngời biển xanh

        Nước non kiều diễm như tranh

Việt Nam đất nước mà anh thương thầm.

Bài 2:

        Thu về lại thấy nôn nao

Bao nhiêu kỉ niệm xôn xao ùa về

       Con người cứ mãi mân mê

Lá thu đỏ rụng đường về hôm nao.

 2 bài thơ này do mình tự sáng tác. Trong bài kiểm tra 15' làm thơ lục bát. cô cho câu đầu còn mk làm tiếp câu sau đó. nếu hay thì cho mk k nha!

20 tháng 7 2018

Bao năm lên phố, xa làng

Nhớ con bướm trắng hoa vàng lối quê

Nhớ bài tập đọc a ê

Thương cô giáo cũ mơ về tuổi thơ

Xiêu nghiêng nét chữ dại khờ

Tay cô cầm ấm đến giờ lòng em.

Vở ngày thơ ấu lần xem

Tình cô như mẹ biết đem sánh gì.

Tờ i nguệch ngoạc bút chì

Thấm màu mực đỏ điểm ghi bên lề

Thương trường cũ, nhớ làng quê

Mơ sao được một ngày về thăm Cô!

20 tháng 7 2018

Thu tàn trời đã sang đông

Bồi hồi tấc dạ nhớ mong cô thầy

Người trao khát vọng hôm nay

Chắp cho đôi cánh em bay vào đời

Bao chuyến đò lặng không lời

Ươm mầm xanh tốt rạng ngời tương lai

Bên trang giáo án miệt mài

Hao gầy tâm huyết năm dài tháng qua

Từng câu từng chữ ê a

Bao lời dạy dỗ thiết tha nồng nàn

Mõi mòn khuya sớm gian nan

Nhiều đêm tắt tiếng ho khan quặn lòng

Bao thế hệ đã sang sông

Thầy cô luôn mãi vọng trông theo cùng

Mặc cho mưa gió bão bùng

Vẫn âm thầm thắp sáng vùng trời mơ

Hôm nay kính dệt vần thơ

Tri ân hai tiếng... vô bờ khắc ghi

Nẻo đời dẫu có thịnh suy

Dù bao gian khó mãi ghi ơn dầy

Mừng ngày nhà giáo hôm nay

Kính dâng lời chúc cô thầy muôn nơi

An khang hạnh phúc rạng ngời

Gia can êm ấm trọn đời yêu thương

Dẫu cho cách trở ngàn phương

Lòng hoài khắc khoải vấn vương cô thầy...

25 tháng 8 2018

          Hôm nay nhà giáo Việt Nam

Thật lòng kính mến , em làm vần thơ 

         Xin chúc các thầy , các cô 

Luôn luôn hạnh phúc , và nhiều niềm vui

( mik viết nghe hơi củ chuối tý ! )

Nụ hoa hồng thắm tươi
Khoe sắc giữa đất trời
Ngày hôm ấy thật vui
Là ngày của thầy cô
Tà áo dài thướt tha
Cô mặc trong ngày ấy
Mái tóc còn xanh mãi
Cài nụ hồng xinh xinh
Ngỡ mùa xuân vừa sang
Học trò cứ ngẩn ngơ
Cô đẹp như tiên nữ
Xuống dìu dắt chúng em
Nụ hoa hồng thắm tươi ...
Bông hoa cô còn cài?
Tà áo dài trắng mãi,
Vẫn còn thoáng đâu đây
Cô giáo như mái chèo,
Người lái đò cần mẫn
Đưa em đến bến bờ
Của cánh cửa tri thức
Để vui lòng cô giáo,
Em hứa sẽ chăm ngoan
Em thương cô tha thiết ,
Người mẹ hiền thứ hai

Em là cô gái Hậu Giang,
Sinh ra từ phút huy hoàng non sông.
Quê em vùng đất Cửu Long,
Miền Nam anh dũng thành đồng ngày xưa.

Cuộc đời nay tựa như mơ,
Quê hương đất nước từng giờ đổi thay.
Hôm nay đứng ở nơi này,
Ba Đình lịch sử đang đầy cờ hoa.

Con nghe muôn vạn lời ca,
Ngợi ca về Bác Người Cha hiền hòa.
Bác Hồ ơi vị Cha già,
Chúng con nhớ Bác nay ra thăm Người.

Vào lăng viếng Bác Bác ơi,
Lòng con nhớ mãi bóng Người không quên.
Bác ơi Bác ngủ bình yên,
Đồng bào Nam Bắc hai miền nhớ thương.

Bác là muôn vạn tình thương,
Bác là ánh sáng soi đường chúng con.
Cả đời vì nước vì non,
Bao lời Bác dặn chúng con ghi lòng.

Việt Nam một dải non sông,
Ngàn năm con Lạc cháu Hồng dựng xây.
Mai này dời chốn nơi đây,
Lòng con nhớ mãi nơi này Bác ơi.

Chúng con nguyện hứa với Người,
Dựng xây đất nước đời đời phồn vinh.
Nhớ ơn Bác Hồ Chí Minh,
Chúng con nguyện sống trọn tình Bác ơi.

10 tháng 10 2019

1.Theo Lời Bác Dặn



Bốn mươi năm trước Bác "đi xa"
Cả nước đau thương mắt lệ nhoà
Ngoài Bắc mưa tuôn - trời vĩnh biệt
Trong Nam gió nổi - đất chia xa.
Năm châu bè bạn cùng đưa tiễn
Bốn biển đồng bào kính viếng hoa
Thương nhớ Bác Hồ - Dân, Đảng quyết
Làm theo di chúc, nước vinh hoà.


Làm theo di chúc nước vinh hoà
Tự do, độc lập giải sơn hà
Giao lưu thế giới - trời xanh lại
Hội nhập toàn cầu - đất nở hoa.
Xoá đói, giảm nghèo Dân hạnh phúc
Diệt tham, trừ nhũng Đảng tăng đà
Bốn mươi năm chẵn theo lời dặn
Di chúc Bác Hồ - nước tiến xa.


Bài thơ nói về lúc Bác “đi xa” mãi mãi, không chỉ con dân trong nước đau buồn, mà “năm châu bạn bè cùng đưa tiễn”. Khi ra đi Bác có để lại di chúc và muốn mọi người “làm theo di chúc” để đất nước chúng ta ngày càng phát triển và không có những hoàn cảnh nghèo cơ cực nữa.
 

2. Ảnh Bác



Nhà em treo ảnh Bác Hồ
Bên trên là một lá cờ đỏ tươi
Ngày ngày Bác mỉm miệng cười
Bác nhìn chúng cháu vui chơi trong nhà
Ngoài sân có mấy con gà
Ngoài vườn có mấy quả na chín rồi
Em nghe như Bác dạy lời
Cháu ơi đừng có chơi bời đâu xa
Trồng rau, quét bếp, đuổi gà
Thấy tàu bay Mỹ nhớ ra hầm ngồi
Bác lo bao việc trên đời
Ngày ngày Bác vẫn mỉm cười với em...


Bài thơ này của tác giả Trần Đăng Khoa. Đọc bài thơ trên, chúng ta thấy hình tượng BácHồ đi vào thơ của cậu bé Trần Đăng Khoa một cách gần gũi và hết sức dung dị. Bởi vì Bác rất vĩ đại nhưng đối với thiếu nh iBác như một ông tiên, hiền từ, gần gũi, ấm áp.
 

3. Bác



I
Những trang sử xưa cho con yêu chân thật
Nhân nghĩa của cha ông
Những trang sử xưa cho con tự hào hết mức
Hùng khí non sông
Trong những ngày đầu tưởng đời mình sẽ thiếu Bác
Con tìm về những điều đã gặp
Trong trang sách xưa
Con lại được có Bác! Bác Hồ.
Từ Hùng Vương tính đi
Dài lắm, nhiều khi con chưa đủ hiểu
Những điều cha ông gửi lại cho đời sau
Hôm nay bỗng vào gần với nhau
Những yêu thương, những đau khổ,
Những mốc thời gian ghi vinh quang
Thành giản đơn
Cho hôm nay con gặp cả
Ở ngay trong lòng mình
Cùng lúc nhìn vào thấy vầng trán Bác!


II
Thật sự lớn rồi con biết lo toan nhiều việc
Công việc của con như là biết nói;
Hạt gạo thành rồi nói về một nắng hai sương
Quả ngọt quả ngon nói về mồ hôi, thời vụ
Nhà máy lớn lên trong mùa gian khổ
Rạo rực những tiếng tương lai
Đường mới mở ra không nói về chiều dài
Nói về đích của mình là tuyền tuyến...
Con trở về những điều con hằng nghe xao xuyến
Thấy tất cả cùng nói một nỗi: miền Nam!


*
Hạt gạo, quả ngon là tiếng yêu thương,
Nhà máy là tiếng của niềm chia xẻ,
Con đường là tiếng thân gần hơn cả
Tiếng thiết tha đưa mình tới chốn mình đi
Con nghe, con nghe... để được thấy Bác, Bác Hồ!
(Bác hay nói miền Nam trong tim Bác)
Ôi trong ấy, trong tất cả ấy lại là nhịp tim của Bác
Cái công việc con làm, công việc con yêu!


III
Thật sự lớn rồi con biết gọi Bác
Cho quân thù phải sợ con.
Dù chúng thù ghét con, chúng còn phải hiểu
Bác trong lòng con là khô mấy cũng làm
Bác trong lòng con là gian nan nào cũng vượt
Bác trong lòng con là dù phải là đốt cháy cả Trường Sơn
Cũng phải giết hết giặc!


*
Bác ở trong lòng con rồi, rất thật
Quân thù nhìn con điên cuồng thù ghét
Con thấy lòng mình hiền minh,
Quân thù tấn công con độc ác
Con vẫn lớn lên chân chất dịu dàng
Bác ở trong lòng con rồi! Tóc Bác như bông
Tóc Bác như một vầng nhân nghĩa.


IV
Còn phải thông nhất Bắc - Nam
Mới dồn cả sức làm cho non sông to đẹp
Nhưng có Bác trong lòng
Ôi! Tim con, tim con cứ đập đập dồn
Như thể sắp đến nơi hẹn hò đến!
Con sẽ gặp những điều đẹp hơn hôm nay mộng tưởng
Con cũng không e thẹn rụt rè,
Những cái con gặp con quý hơn hôm nay con nghĩ ra
Con cũng tự nhiên mà đón lấy.
Bởi hôm nay con biết bảo mình
Ngày mai đấy!


Khi quanh con tất cả vẫn hôm nay vậy
Nhìn cây xanh kẻ vô tư có thể hiểu là bình yên
Nhìn bình minh kẻ xa lạ có khi nghĩ đến màu máu
Nhưng con hiểu hôm nay là chiến đấu
Hôm nay là hy sinh.
Và tim con cứ đập dập dồn
Biết chắc ngày mai đang gần lại!
Xúc động lớn và sâu xa đến vậy
Lại từ ngày lòng con
Nơi có ánh mắt như sao của Bác!


Bài thơ “Bác” có tổng cộng 5 chương, mỗi chương nói về một vấn đề riêng, tuy nhiên chung quy lại thì cũng nói về hình ảnh của người cha già vĩ đại của dân tộc đã xả thân vì nước vì dân mà chúng ta mới có thể ấm no, hạnh phúc như hôm nay.





 

4. Bác Hồ Nhắc Nhở Trồng Cây



Ai về bóng mát đường trưa
Xoan lên tám thước nhãn vừa tới vai.
Trồng chen lấy ngắn nuôi dài:
Dứa quây với nhãn, chuối cài với xoan.
Vườn ươm mấy luống song hàng
Mới lên trám nhỏ mịn màng lá tơ.
Gặt mùa phơi thóc vừa khô
Lại nghe Bác Hồ nhắc nhở trồng cây.


Bác lo áo ấm cơm đầy
Chăm nom giấy bút cho bầy cháu thơ...
Biển sông lòng Bác bây giờ
Lại chăm đến gỗ làm kho, dựng trường.
Bác lo đến tủ đến giường,
Chuôi dao trước mắt, con đường mai sau.
Bác đi, tóc bạc điểm màu
Ngẩng trông tứ phía - đếm đầu cây xanh.
Bác khuyên gái giỏi trai lành
Chăm sao vàng gốc tươi nhành mỗi cây.


Mai kia đẵn xuống gỗ này
Song song cánh cửa đẹp tày lứa đôi;
Nhà cao cột sánh vai người
Thơm hương thớ gỗ tạc lời Bác khuyên.


Bài thơ này là lời khuyên nhắc nhở trồng cây để có một môi trường xanh, sạch, đẹp và con người khỏe mạnh. Qua đó tác giả còn có ngụ ý giúp ta nhớ lại hình ảnh Bác Hồ giản dị, ân cần và dạy dỗ ta những điều hay lẽ phải.

 

5. Bác Ơi



Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa
Đời tuôn nước mắt, trời tuôn mưa...
Chiều nay con chạy về thăm Bác
Ướt lạnh vườn cau, mấy gốc dừa!


Con lại lần theo lối sỏi quen
Đến bên thang gác, đứng nhìn lên
Chuông ôi chuông nhỏ còn reo nữa?
Phòng lặng, rèm buông, tắt ánh đèn!


Bác đã đi rồi sao, Bác ơi!
Mùa thu đang đẹp, nắng xanh trời
Miền Nam đang thắng, mơ ngày hội
Rước Bác vào thăm, thấy Bác cười!


Trái bưởi kia vàng ngọt với ai
Thơm cho ai nữa, hỡi hoa nhài!
Còn đâu bóng Bác đi hôm sớm
Quanh mặt hồ in mây trắng bay...


Ôi, phải chi lòng được thảnh thơi
Năm canh bớt nặng nỗi thương đời
Bác ơi, tim Bác mênh mông thế
Ôm cả non sông, mọi kiếp người.


Bác chẳng buồn đâu, Bác chỉ đau
Nỗi đau dân nước, nỗi năm châu
Chỉ lo muôn mối như lòng mẹ
Cho hôm nay và cho mai sau...


Bác sống như trời đất của ta
Yêu từng ngọn lúa, mỗi cành hoa
Tự do cho mỗi đời nô lệ
Sữa để em thơ, lụa tặng già


Bác nhớ miền Nam, nỗi nhớ nhà
Miền Nam mong Bác, nỗi mong cha
Bác nghe từng bước trên tiền tuyến
Lắng mỗi tin mừng tiếng súng xa.


Bác vui như ánh buổi bình minh
Vui mỗi mầm non, trái chín cành
Vui tiếng ca chung hoà bốn biển
Nâng niu tất cả chỉ quên mình.


Bác để tình thương cho chúng con
Một đời thanh bạch, chẳng vàng son
Mong manh áo vải hồn muôn trượng
Hơn tượng đồng phơi những lối mòn.


Ôi Bác Hồ ơi, những xế chiều
Nghìn thu nhớ Bác biết bao nhiêu?
Ra đi, Bác dặn: “Còn non nước...”
Nghĩa nặng, lòng không dám khóc nhiều


Bác đã lên đường theo tổ tiên
Mác - Lênin, thế giới Người hiền
Ánh hào quang đỏ thêm sông núi
Dắt chúng con cùng nhau tiến lên!


Nhớ đôi dép cũ nặng công ơn
Yêu Bác, lòng ta trong sáng hơn
Xin nguyện cùng Người vươn tới mãi
Vững như muôn ngọn dải Trường Sơn.


Bài "Bác ơi!" là tiếng khóc tiễn biệt, mang ý nghĩa như một bài điếu văn rất cảm động, vừa ca ngợi lòng yêu nước thương dân bao la của Bác Hồ, vừa biểu lộ lòng tiếc thương, ghi nhớ công ơn to lớn của lãnh tụ. Mở đầu bài thơ là tiếng khóc. Bác Hồ qua đời để lại nổi đau thương trong lòng hàng triệu đồng bào ta và bạn bè gần xa. Nỗi đau thương trùm cả cõi đời và cả vũ trụ bao la, mênh mông.
 

6. Cây Bác Hồ



Mười năm về trước chưa sinh con
Khắp cả vùng đây đất xói mòn
Đá sỏi đồi hoang cây chẳng mọc
Xuân về không hé chút mầm non


Vâng theo lời Bác, Tết trồng cây
Từ đấy cành xanh, nhánh biếc đầy
Dương liễu đằng xa, dăng lưới lục
Bạch đàn loang loáng trắng quanh đây


Theo đội con trai cha trồng vải
Hàng vải sum suê gió thổi lùa
Mẹ theo đội con gái đi trồng nhãn
Khóm nhãn ra hoa đã mấy mùa


Các chị em con có bóng xanh
Có chim ríu rít rộn trên cành
Có hoa thơm ngát bay theo gió
Khiến bầy ong kiếm mật vây quanh


Tháng năm ăn vải, tháng sáu ăn nhãn
Nhặt lá vun cành, lượm củi khô
Trưa chơi bóng mát, đêm trăng sáng
Tất cả là ơn của Bác Hồ


Bác mênh mông quá, phải không con?
Như cả đất trời, cả núi non
Như lá hoa bốn mùa tươi tốt
Như rễ sâu tận đáy tâm hồn


Yêu Bác các con chăm đi học
Giữ gìn nụ biếc lá non xanh
Lớn lên góp sức cùng anh chị
Bảo vệ quê hương đất nước mình


Và mỗi lần các con nhớ Bác
Các con im lặng ngẩng đầu lên:
Một vùng ánh sáng soi trên ngọn
Lộng gió từng cao - Bác ở trên...


Bài thơ nói về một người nông dân nghe theo lời Bác Hồ trồng cây và mười năm sau thì đã có kết quả tốt về kinh tế. Bài thơ cũng là lời cảm ơ...

15 tháng 11 2021

bạn ơi lục bát biến thể được ko

8 tháng 12 2021

   yêu em anh để nằm ngang 
tại vì anh muốn yêu em ngàn năm
   ngàn năm văn hiến thơ hay
hay là ta sáng tác thêm một câu :
   đầu lòng 2 ả tố nga
tắt đèn đóng của chữ a kéo dài

20 tháng 3 2018

                                          Bốn mùa hoa nở rộ

                              Mùa xuân hoa đào nở

                               Còn có cả bông mai

                               Có cả tầm xuân nữa 

                            Nào quên em cẩm chướng

                           Hạ sang hoa phượng nở

                           Đâu thiếu màu bằng lăng

                             Điệp vàng và sen trắng

                             Tô điểm cho mùa hoa

                       

23 tháng 3 2018

thời gian như bao cát

làm cho người yêu Ngân 

phải nhớ Ngân rất nhiều

và vào một ngày nọ

thấy người yêu của Ngân

đi với một người khác

một mình Ngân cô đơn

giữa không gian tĩnh lặng

8 tháng 3 2018

theo mk về mẹ mk k hề chép mạng đấy

     TÌNH MẸ

Tình mẹ bao la

Vượt trên biển cả 

Năm tháng vất vả

Nuôi con lớn khôn

                                                        thấy thế nào k mk nha

8 tháng 3 2018

cây bàng lớp em

tại sao nó thấp 

tại vì chúng em

không chăm sóc nó

chúng em tự nhủ 

sẽ chăm sóc nó

cho đến bao giờ

xa ngôi trường này

14 tháng 3 2018

Bổn phận làm con

Không được coi thường

Làm con không dễ 

Như trò trẻ con

Phải biết giúp đỡ

Cha mẹ của ta

Để không phụ lòng

Công lao cha mẹ

Bao công vất vả 

Bao giọt mồ hôi

Không ngại nắng mưa

Những ngày làm lũ

Nuôi ta ăn học 

Lớn khôn trưởng thành

Tóc trắng vài sợi 

Chỉ vì lũ con

Để giúp cha mẹ

Thì ta phải ngoan 

Chăm làm chăm học

Mới xứng là con

14 tháng 3 2018

Đang đi trực thăng

Bỗng nhiên hết xăng

Tình hình rất căng 

Rơi xuống mặt trăng

Liên quan quá nhỉ

Chẳng liên quan gì

Đến đây là hết

Bai bai mọi người

3 tháng 4 2018

Tìm kiếm cả non sông 
Ai vất vả bằng cha 
Vác nặng cả cuộc đời 
Để con được ăn học. 

Lặn lội cả biển trời 
Ai khổ nhọc bằng mẹ 
Mang nặng nổi đau thương 
Để con được nên người.

21 tháng 4 2018

Mùa thu lá vàng rơi

Mùa thu gió se lạnh

Em và bạn đi chơi

Gios heo may man mát

Chúc Ánh học tốt

19 tháng 3 2018

Chín tháng mười ngày

Mẹ nâng niu con

Khi được vuông tròn 

Mẹ chăm , mẹ bẵm.

Tk nha!

19 tháng 3 2018

Mình viết về mẹ nhà , thơ tự nghĩ :

Mẹ

Mẹ là vầng trăng 

Lo lắng cho con

Mẹ là núi non

Để con dựa dẫm

Mẹ là mái ấm

Chở che từng ngày

16 tháng 3 2018

Từng ngày băn khoăn
Từng ngày suy nghĩ
Trầm ngâm thắc mắc
Bạn bè là gì ?
Trong những kí ức
Kỉ niệm vui buồn 
Bạn bè là người
Ta luôn chia sẻ
Từng ngày từng ngày
Từng năm từng tháng
Bạn bè thân thiết 
Luôn ở bên ta
Chưa hề ghi nhớ
Chưa hề khắc ghi
Mà hình ảnh bạn

Tình bạn chúng ta
Như ngàn vì sao
Trên bầu trời cao
Tinh tú sáng ngời

Tình bạn chúng ta
Như vạn lời hát
Hát vang hát mãi
Trên bầu trời xanh

Tình bạn chúng ta
Xiết chặt vòng tay
Gắn kết bè bạn
Để cùng tiến bước

Tình bạn chúng ta
Tinh tú sáng ngời
Ôi thật tuyệt vời
Tình bạn đáng quý !

16 tháng 3 2018

Chín tháng mười ngày 
Mẹ nâng niu con 
Khi được vuông tròn 
Mẹ chăm mẹ bẵm 

Tuổi xanh tươi thắm 
Đến lúc bạc đầu 
Mẹ vẫn lo âu 
Con mình bé bỏng 

Từng đêm trông ngóng 
Con ngủ bình yên 
Tiếng nói dịu hiền 
Mẹ khuyên con học 

Nhận bao khó nhọc 
Mẹ bao bọc con 
Khôn lớn vẫn còn 
Cơm no, áo ấm 

Mồ hôi mẹ thấm 
Bước đường con đi 
Mẹ chẳng có gì 
Ngoài con tất cả 

Trời cao hỉ xả 
Xin nhận lời con 
Để mẹ mãi còn 
Bên con mãi mãi.

Chúc bn hok tốt !~