K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

15 tháng 8 2017

Chủ đề:

- “Người sông Thao đi đâu cũng nhớ về rừng cọ quê mình.’’ =>Từ ngữ, hình ảnh nói lên sự gắn bó của rừng cọ với con người : “Căn nhà tôi núp dưới bóng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất trong rừng cọ. Ngày ngày đến lớp tôi đi trong rừng cọ… Chiếc chổi cọ để quét nhà… Mẹ đựng hạt giống đầy món lá cọ… chị đan nón lá cọ… câu hát về lá cọ’’.
16 tháng 8 2017

Tham khảo !

Chủ đề của văn bản : Ngợi ca vẻ đẹp của rừng cỏ và qua đó nói lên tình cảm gắn bó của người dân sông Thao với cây cọ của quê hương mình.
Đối tượng mà văn bản đề cập đến đó là rừng cỏ ở quê hương. Vấn đề tác giả muốn nói tới : vẻ đẹp của rừng cọ và sự gắn bó của rừng cọ đối với cuộc sống con người.

Chứng minh sự thể hiện chủ đề tron chính văn bản :

- Từ ngữ, hình ảnh miêu tả rừng cọ : “Thân cọ vút thẳng trời, búp cọ vuốt dài như thanh kiếm… Lá cọ xòe tròn xòe ra nhiều phía.’’

- Từ ngữ, hình ảnh nói lên sự gắn bó của rừng cọ với con người : “Căn nhà tôi núp dưới bóng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất trong rừng cọ. Ngày ngày đến lớp tôi đi trong rừng cọ… Chiếc chổi cọ để quét nhà… Mẹ đựng hạt giống đầy món lá cọ… chị đan nón lá cọ… câu hát về lá cọ’’.

* Những từ ngữ thể hiện chủ đề văn bản

- “Chẳng có nơi nào đẹp như sôn Thao quê tôi, rừng cọ trập trùng’’.

- “Cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ.’’

- “Người sông Thao đi đâu cũng nhớ về rừng cọ quê mình.’’

15 tháng 8 2017

Rừng cọ quê tôi
Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ chập chùng.
Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây non vừa trồi, lá đã xòa sát mặt đất. Lá cọ tròn xòe ra nhiều phiến nhọn dài, trôg xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp lóa nắng như rừng mặt trời mới mọc. Mùa xuân, chim chóc kéo về từng đàn. Chỉ nghe tiếng hót líu lo mà không thấy bóng chim đâu.
Căn nhà tôi núp dưới rừng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất trog rừng cọ. Ngày ngày đến lớp, tôi đi trog rừng cọ. Không đếm được có bao nhiêu tàu lá cọ xòe ô lợp kín trên đầu. Ngày nắng, bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.
Cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ. Cha làm ch tôi chiếc chổi cọ để quét nhà, quét sân. Mẹ đựng hạt giống đầy móm lá cọ, treo lên gác bếp để gieo cấy mùa sau. Chị tôi đan nón lá cọ, lại biết đan cả mành cọ và làn cọ xuất khẩu. Chiều chiều chăn trâu, chúng tôi rủ nhau đi nhặt những trái cọ rơi đầy quanh gốc về om, ăn vừa béo vừa bùi.
Quê tôi có câu hát:
Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.
Người sôg Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.

15 tháng 8 2017

Đây là tác phẩm mà Eren Jeager

15 tháng 8 2017

oh noooooooooo Nguyễn Thị Hồng Nhung khocroikhocroi, quên chưa đọc tác phẩm khocroi

15 tháng 8 2017

bạn là nữ hả?

15 tháng 8 2017

..........Ngô Lê Dung

15 tháng 8 2017

đúng k

thấy bạn "làm" lố quá, bài bạn làm y chang bài mình cop

15 tháng 8 2017

leuNgô Lê Dung

15 tháng 8 2017

nhiều người nói rồi, mình nghĩ là bình thường, bây giờ mới lên tiếng

bạn có cop thì hãy cop khác bài của người đã cop rồi ấy, được không? cảm ơn bạn :)

15 tháng 8 2017

tưởng off

15 tháng 8 2017

ọc ọc ọc,chả hiểu gì

=>tóm lại làEren Jeager gái hử Ngô Lê Dung

15 tháng 8 2017

off lai on Ngô Lê Dung

15 tháng 8 2017

bạn ơi , tag tên mik vào mik mới biêt được ạ Ngô Lê Dung

15 tháng 8 2017

Nguyễn Thị Hồng Nhung , biết anh của mik ko ???????

16 tháng 8 2017
Vậy là năm nay em đã là một học sinh lớp 8 rồi đó, đã là một cô học sinh chững trạc không như ngày này của 8 năm về trước. Tám lần được dự lễ khai trường, nhưng buổi khai trường đầu tiên vào lớp Một vẫn luôn để lại trong kí ức em ấn tượng sâu đậm nhất và có lẽ em sẽ không bao giờ quên được kỉ niệm vào ngày hôm đó. Đêm hôm trước ngày khai giảng, em sống trong tâm trạng nôn nao, háo hức, chắc đó cũng là tâm trạng chung của những bạn mới bắt đầu đi học như em. Có một điều gì đó lạ lắm, quan trọng lắm đang xảy ra trong căn nhà bé nhỏ của gia đình em. Như thường lệ Mẹ luôn là người chuẩn bị đầy đủ những thứ cần thiết cho em. Những cuốn sách giáo khoa, những cuốn vở gi bài đủ loại với những hình chuột Mic Key, công chúa váy hồng … . Chiếc bảng nhỏ, phấn viết, đồ lau, bút mực, bút chì… đủ cả. Em xếp gọn từng thứ trong chiếc cặp xinh xinh có hai quai để đeo lên vai cho tiện. Tất cả mọi thứ đã sẵn sàng cho một ngày khai trường ấn tượng. Hôm đó, mọi người thức rất khuya để chuyện trò, bàn bạc mà đương nhiên nhân vật chính là em. Mẹ mặc thử cho em bộ đồng phục học sinh Tiểu học: áo sơ mi trắng cộc tay và chiếc quần tây màu tím than. Đứng trước gương, em thấy mình lạ quá liền bật cười ngượng nghịu. Bà nội xoa đầu khen: “Cháu bà lớn rồi, trông chững chạc ghê! Ngày mai, cháu đã là cậu học sinh lớp Một! Cố học cho thật giỏi, cháu nhé!” Dù là một cô bé dễ ngủ nhưng buổi tối hôm đấy em phải nằm rất lâu mới có thể ngủ được. Bao nhiêu những suy nghĩ tưởng tượng về ngày mai cứ hiện lên trong đầu của em. Đầy thú vị những cũng không khỏi lo lắng hồi hộp. Sáng hôm sau, mẹ chở xe đưa em tới trường. Ngồi sau xe, em nhìn cảnh vật hai bên đường thấy cái gì cũng mới, cũng lạ. Ngôi trường Tiểu học Đàm Duy Thành chỉ cách nhà khoảng cây số mà sao em cảm thấy xa ghê! Trước cổng trường là tấm băng-rôn đỏ nổi bật dòng chữ vàng tươi: Chào mừng năm học mới 2010 – 2011. Hai hàng cờ đuôi nheo đủ màu phất phới trong gió sớm trông giống như những bàn tay xinh xinh đang vẫy vẫy. Niềm vui tràn ngập nơi nơi, từ bầu trời trong xanh, từ màu nắng tinh khôi, từ tiếng chim líu lo trong vòm lá lóng lánh sương thu từ những gương mặt trẻ thơ ngời ngời hạnh phúc và tin tưởng. Trong sân trường, người đông như hội. Các bạn trai tỏ ra mạnh dạn hơn. Các bạn gái ngại ngùng quấn bên chân mẹ, chẳng nỡ rời. Em cũng vậy. Nhìn ngôi trường ba tầng rộng lớn, em cảm thấy mình nhỏ bé làm sao! Mẹ khuyên em hãy bình tĩnh, vui vẻ và tập làm quen với chỗ đông người. Tuy đã rất cố gắng nhưng tim em vẫn đập thình thịch pha lẫn cảm xúc rất khó tả. Một hồi trống vang lên giòn giã. Lễ khai giảng sắp bắt đầu. Các anh chị học sinh lớp lớn khăn quàng đỏ thắm trên vai đã xếp hàng ngay ngắn. Phụ huynh trao con cho các thầy cô giáo chủ nhiệm lớp Một. Đây đó nổi lên tiếng khóc thút thít, tiếng gọi mẹ nho nhỏ. Em không khóc nhưng nước mắt cũng rơm rớm quanh mi. Một nỗi xúc động khó tả dâng lên trong lòng. Em bịn rịn rời tay mẹ, cùng các bạn xếp hàng theo lớp. Buổi khai giảng đầu tiên trong đời học sinh mới long trọng và trang nghiêm làm sao! Tiếng trống trường thôi thúc, náo nức lòng người. Lá cờ Tổ quốc bay phần phật trên đỉnh cột. Giáo viên và học sinh đứng nghiêm, mắt hướng về lá Quốc kì. Tiếng quốc ca vang vang trên sân trường rực nắng. Cô Hiệu trưởng đọc lời khai giảng năm học. Sau đó cô dặn dò, khuyên nhủ chúng em nhiều điều. Cô chúc chúng em học tập ngày càng tiến bộ. Buổi lễ kết thúc, chúng em theo cô Hồng về nhận lớp, Lớp Một A gồm bốn chục học sinh. Em rất vui khi gặp lại Sơn và Hải, hai bạn học chung ở trường Mẫu giáo Sơn Ca. Chỉ một lúc sau, em đã biết tên các bạn ngồi cùng bàn là Hoa, Tâm và Ngọc. Những câu chào hỏi rụt rè làm quen cùng những ánh mắt bỡ ngỡ thật dễ thương! Tan học, mẹ đã đợi sẵn ở cổng trường. Ríu rít như chú chim non, em kể cho mẹ nghe những chuyện về buổi khai trường, cho đến bây giờ, những hình ảnh ấy vẫn hiện lên nguyên vẹn trước mắt em. Nó đã trở thành kỉ niệm đẹp đẽ không thể nào quên của thời thơ ấu.
16 tháng 8 2017

Ngô Lê Dung chuẩn man <3

16 tháng 8 2017

để nhìu tab quá nên nhầm bài ==''

16 tháng 8 2017

Eren Jeager ơ? đây là câu tl của bạn mak?

18 tháng 8 2017

Chịu...

Xl nhé, mk quên ko đọc thông báo h ms thấy Eren Jeager

25 tháng 12 2019

- Văn bản trên nói về rừng cọ quê tác giả về nỗi nhớ rừng cọ. Các đoạn văn đã trình bày đối tượng và vấn đề theo trình tự:

- Nêu khái quát về vẻ đẹp của rừng cọ

   + Rừng cọ trập trùng

- Miêu tả hình dáng cây cọ (thân, lá)

   + Thân cọ, búp cọ, cây non, lá cọ.

- Kỉ niệm gắn bó với cây cọ

   + Căn nhà núp dưới lá cọ

   + Trường học khuất trong rừng cọ

   + Đi trong rừng cọ

- Cuộc sống ở quê gắn bó với cây cọ

- Khẳng định nỗi nhớ về cây cọ

Trật tự sắp xếp như trên là hợp lí, không nên thay đổi

b, Chủ đề văn bản Rừng cọ quê tôi là: Rừng cọ quê tôi

c, Chủ đề ấy được thể hiện trong toàn bộ văn bản, từ việc miêu tả rừng cọ đến cuộc sống của người dân. Điều này thể hiện rõ nét trong cấu trúc văn bản.

23 tháng 8 2018

Phần miêu tả cho người đọc biết vẻ đẹp của rừng cọ sông Thao ca ngợi,

Phần tiếp theo cho người đọc biết cong dụng của rừng cọ sông Thaosự gắn bó với rừng cọ gắn bó ruột thịt

23 tháng 8 2018

Chủ đề của văn bản : Ngợi ca vẻ đẹp của rừng cỏ và qua đó nói lên tình cảm gắn bó của người dân sông Thao với cây cọ của quê hương mình.
Đối tượng mà văn bản đề cập đến đó là rừng cỏ ở quê hương. Vấn đề tác giả muốn nói tới : vẻ đẹp của rừng cọ và sự gắn bó của rừng cọ đối với cuộc sống con người.

Chứng minh sự thể hiện chủ đề tron chính văn bản :

- Từ ngữ, hình ảnh miêu tả rừng cọ : “Thân cọ vút thẳng trời, búp cọ vuốt dài như thanh kiếm… Lá cọ xòe tròn xòe ra nhiều phía.’’

- Từ ngữ, hình ảnh nói lên sự gắn bó của rừng cọ với con người : “Căn nhà tôi núp dưới bóng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất trong rừng cọ. Ngày ngày đến lớp tôi đi trong rừng cọ… Chiếc chổi cọ để quét nhà… Mẹ đựng hạt giống đầy món lá cọ… chị đan nón lá cọ… câu hát về lá cọ’’.

* Những từ ngữ thể hiện chủ đề văn bản

- “Chẳng có nơi nào đẹp như sôn Thao quê tôi, rừng cọ trập trùng’’.

- “Cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ.’’

- “Người sông Thao đi đâu cũng nhớ về rừng cọ quê mình.’’

29 tháng 8 2017

Câu1

Phần miêu tả cho người đọc biết vẻ đẹp của rừng cọ sông Thao ca ngợi,
Phần tiếp theo cho người đọc biết cong dụng của rừng cọ sông Thaosự gắn bó với rừng cọ gắn bó ruột thịt

29 tháng 8 2017

Câu 2:

Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ chập chùng.
Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây non vừa trồi, lá đã xòa sát mặt đất. Lá cọ tròn xòe ra nhiều phiến nhọn dài, trôg xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp lóa nắng như rừng mặt trời mới mọc. Mùa xuân, chim chóc kéo về từng đàn. Chỉ nghe tiếng hót líu lo mà không thấy bóng chim đâu.
Căn nhà tôi núp dưới rừng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất trog rừng cọ. Ngày ngày đến lớp, tôi đi trog rừng cọ. Không đếm được có bao nhiêu tàu lá cọ xòe ô lợp kín trên đầu. Ngày nắng, bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.
Cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ. Cha làm ch tôi chiếc chổi cọ để quét nhà, quét sân. Mẹ đựng hạt giống đầy móm lá cọ, treo lên gác bếp để gieo cấy mùa sau. Chị tôi đan nón lá cọ, lại biết đan cả mành cọ và làn cọ xuất khẩu. Chiều chiều chăn trâu, chúng tôi rủ nhau đi nhặt những trái cọ rơi đầy quanh gốc về om, ăn vừa béo vừa bùi.
Quê tôi có câu hát:
Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.

Người sôg Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.

20 tháng 8 2017

Đọc văn bản sau và trả lời câu hỏi

(Văn bản RỪNG CỌ QUÊ TÔI)

a) Văn bản trên viết về đối tượng nào ? Đối tượng được trình bày theo trình tự nào trong các đoạn văn ? Theo em, có thể thay đổi trình tự sắp xếp này được không ? Vì sao ?

Làm:

+) Đối tượng của văn bản: Rừng cọ. Trình tự: Miêu tả, sự gắn bó với cây cọ, tình cảm với cây cọ

b) Nêu chủ đề của văn bản trên:

Làm:

+) Chủ đề của văn bản này là tình cảm của con người sông Thao đối với rừng cọ quê mình

c) Chủ đề ấy được thể hiện trong toàn văn bản, từ việc miêu tả rừng cọ đến cuộc sống của người dân. Hãy chứng minh điều đó

Làm:

+) Phần miêu tả cho người đọc biết vẻ đẹp của rừng cọ sông Thao ca ngợi. Phần tiếp theo cho người đọc biết công dụng của rừng cọ sông Thao sự gắn bó với rừng cọ gắn bó ruột thịt .

d) Tìm các từ ngữ, các câu tiêu biểu thể hiện chủ đề của văn bản

Làm:

+) Chẳng có ... => ... Trập trùng
Bóng râm ... => ... Chẳng ướt đầu
Cuộc sống ... => .... Cây cọ
Người sông Thao ... => ... Quê mình

20 tháng 8 2017

Bạn tham khảo nha !

Bài làm :
a) Văn bản trên nói về rung cọ ở quê tác giả tượng được văn bản thể hiện) và về nỗi nhớ rung cọ ( vấn đề ) . Các đoạn văn đã trình bài đối tượng và vấn đề theo trình tự:
- Nêu một ý khái quát về vẻ đẹp của rung cọ
- Miêu tả vẻ đẹp của rừng cọ
- Kỉ niệm gắn bó với cây cọ
- Cuộc sống ở quê gắn bó với cây cọ
- Khẳng định nỗi nhớ về cây cọ
Trật tự sắp xếp cấu trúc như trên là hợp lí, không thể thay đổi được
b) Chủ đề của văn bản Rừng cọ quê tôi là : Rừng cọ quê tôi
c) Chủ đề ấy được thể hiện trong toàn văn bản, từ việc miêu tả rừng cọ đến cuộc sống của người dân. Điều đó thấy rõ qua một cấu trúc văn bản ( như ý a) đã trình bày)
d) Các từ ngữ, các câu tiêu biểu trong bài thể hiện chủ đề của văn bản : Rừng cọ quê tôi, Rừng cọ trập trùng, Thân cọ, búp cọ, lá cọ

25 tháng 8 2017

Hỏi đáp Ngữ văn

25 tháng 8 2017

a. đối tượng văn bản là : rừng cọ. đối tượng đc trình bày theo trình tự miêu tả .theo em, không thể thay đổi trình tự này đc. Vì, nếu thay đổi sẽ không thể xoay quanh về chủ đề.

b.chủ đề của văn bản :hình ảnh của rừng cọ đc gắn bó với con người sông Thao.

c.chứng minh :

đoạn 1 : Miêu tả bộ phận của cây cọ

đoạn 2 : Sự gắn bó cây cọ vs người dân

đoạn 3 : Lợi ích cây cọ

=> các đoạn đều xoay quanh chủ đề hình ảnh, vai trò cây cọ vs đời sống của người dân

d. các từ ngữ thể hiện chủ đề :

rừng cọ, lá cọ, thân cọ, búp cọ, mành cọ, làn cọ, trái cọ, chiếc chổi cọ, móm lá cọ, nón lá cọ

các câu thể hiện chủ đề :

- chẳng có nơi nào đẹp như sông Thao quê tôi, rừng cọ trập trùng

- cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ

- người sông Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.

Rừng cọ quê tôi Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ chập chùng. Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây non vừa trồi, lá đã xòa sát mặt đất. Lá cọ tròn xòe ra nhiều phiến nhọn dài, trôg xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp lóa nắng như rừng mặt trời...
Đọc tiếp

Rừng cọ quê tôi
Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ chập chùng.
Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây non vừa trồi, lá đã xòa sát mặt đất. Lá cọ tròn xòe ra nhiều phiến nhọn dài, trôg xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp lóa nắng như rừng mặt trời mới mọc. Mùa xuân, chim chóc kéo về từng đàn. Chỉ nghe tiếng hót líu lo mà không thấy bóng chim đâu.
Căn nhà tôi núp dưới rừng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất trog rừng cọ. Ngày ngày đến lớp, tôi đi trog rừng cọ. Không đếm được có bao nhiêu tàu lá cọ xòe ô lợp kín trên đầu. Ngày nắng, bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.
Cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ. Cha làm ch tôi chiếc chổi cọ để quét nhà, quét sân. Mẹ đựng hạt giống đầy móm lá cọ, treo lên gác bếp để gieo cấy mùa sau. Chị tôi đan nón lá cọ, lại biết đan cả mành cọ và làn cọ xuất khẩu. Chiều chiều chăn trâu, chúng tôi rủ nhau đi nhặt những trái cọ rơi đầy quanh gốc về om, ăn vừa béo vừa bùi.
Quê tôi có câu hát:
Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.
Người sông Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.

a, Cho biết văn bản trên viết về đối tượng nào và viết về vấn đề gì? Các đoạn văn đã trình bày đối tượng và vấn đề theo trình tự nào? Theo em, có thể thay đổi trình tự sắp xếp này được không? Vì sao?
b, Nêu chủ đề của văn bản trên.
c, Chủ đề ấy được thể hiện trog toàn văn bản, từ việc miêu tả rừng cọ đến cuộc sống của người dân. Hãy chứng minh điều đó.
d, Tìm các từ ngữ, các câu tiêu biểu thể hiện chủ đề của văn bản.

5
30 tháng 8 2017

1/a)Đối tượng của vb:rừng cọ
vấn đề chính:tình cảm của người dân sông Thao
Trình tự:miêu tả\Rightarrow sự gắn bó với cây cọ\Rightarrowtình cảm với cây cọ

b)Chủ đề của vb này là tình cảm của con người sông Thao đối với rừng cọ quê mình
c)Phần miêu tả cho người đọc biết vẻ đẹp của rừng cọ sông Thaoca ngợi,
Phần tiếp theo cho người đọc biết cong dụng của rừng cọ sông Thaosự gắn bó với rừng cọgắn bó ruột thịt
d)Chẳng có ....trập trùng
bóng râm...,chẳng ướt đầu
Cuộc sống... cây cọ
Người sông Thao...quê mình
.....................................(bạn tự tìm thêm,dễ mà)
2/Ý b) và ý d) sẽ làm cho bài văn lạc đề
3/Các ý là c và g
Các ý chưa sát với đề:e và d

30 tháng 8 2017

1/a)Đối tượng của vb:rừng cọ
vấn đề chính:tình cảm của người dân sông Thao
Trình tự:miêu tả\Rightarrow sự gắn bó với cây cọ\Rightarrowtình cảm với cây cọ

b)Chủ đề của vb này là tình cảm của con người sông Thao đối với rừng cọ quê mình
c)Phần miêu tả cho người đọc biết vẻ đẹp của rừng cọ sông Thaoca ngợi,
Phần tiếp theo cho người đọc biết cong dụng của rừng cọ sông Thaosự gắn bó với rừng cọgắn bó ruột thịt
d)Chẳng có ....trập trùng
bóng râm...,chẳng ướt đầu
Cuộc sống... cây cọ
Người sông Thao...quê mình
.....................................(bạn tự tìm thêm,dễ mà)
2/Ý b) và ý d) sẽ làm cho bài văn lạc đề
3/Các ý là c và g
Các ý chưa sát với đề:e và d

Rừng cọ quê tôi Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ chập chùng. Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây non vừa trồi, lá đã xòa sát mặt đất. Lá cọ tròn xòe ra nhiều phiến nhọn dài, trôg xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp lóa nắng như rừng mặt trời mới mọc. Mùa xuân, chim chóc kéo về từng...
Đọc tiếp

Rừng cọ quê tôi
Chẳng có nơi nào như sông Thao quê tôi, rừng cọ chập chùng.
Thân cọ vút thẳng trời hai ba chục mét cao, gió bão không thể quật ngã. Búp cọ vuốt dài như thanh kiếm sắc vung lên. Cây non vừa trồi, lá đã xòa sát mặt đất. Lá cọ tròn xòe ra nhiều phiến nhọn dài, trôg xa như một rừng tay vẫy, trưa hè lấp lóa nắng như rừng mặt trời mới mọc. Mùa xuân, chim chóc kéo về từng đàn. Chỉ nghe tiếng hót líu lo mà không thấy bóng chim đâu.
Căn nhà tôi núp dưới rừng cọ. Ngôi trường tôi học cũng khuất trog rừng cọ. Ngày ngày đến lớp, tôi đi trog rừng cọ. Không đếm được có bao nhiêu tàu lá cọ xòe ô lợp kín trên đầu. Ngày nắng, bóng râm mát rượi. Ngày mưa, cũng chẳng ướt đầu.
Cuộc sống quê tôi gắn bó với cây cọ. Cha làm ch tôi chiếc chổi cọ để quét nhà, quét sân. Mẹ đựng hạt giống đầy móm lá cọ, treo lên gác bếp để gieo cấy mùa sau. Chị tôi đan nón lá cọ, lại biết đan cả mành cọ và làn cọ xuất khẩu. Chiều chiều chăn trâu, chúng tôi rủ nhau đi nhặt những trái cọ rơi đầy quanh gốc về om, ăn vừa béo vừa bùi.
Quê tôi có câu hát:
Dù ai đi ngược về xuôi
Cơm nắm lá cọ là người sông Thao.
Người sông Thao đi đâu rồi cũng nhớ về rừng cọ quê mình.

a, Cho biết văn bản trên viết về đối tượng nào và viết về vấn đề gì? Các đoạn văn đã trình bày đối tượng và vấn đề theo trình tự nào? Theo em, có thể thay đổi trình tự sắp xếp này được không? Vì sao?
b, Nêu chủ đề của văn bản trên.
c, Chủ đề ấy được thể hiện trog toàn văn bản, từ việc miêu tả rừng cọ đến cuộc sống của người dân. Hãy chứng minh điều đó.
d, Tìm các từ ngữ, các câu tiêu biểu thể hiện chủ đề của văn bản.

4
29 tháng 8 2019

a)

Văn bản trên nói về rừng cọ quê tác giả và về nỗi nhớ rừng cọ. Các đoạn văn đã trình bày đối tượng và vấn đề theo trình tự:

- Nêu khái quát về vẻ đẹp của rừng cọ (Rừng cọ trập trùng).

- Miêu tả hình dáng cây cọ (thân, lá).

- Kỉ niệm gắn bó với cây cọ:

- Cuộc sống ở quê gắn bó với cây cọ.

- Khẳng định nỗi nhớ về cây cọ.

=> Trật tự sắp xếp như trên là hợp lí, không nên thay đổi.

b)Chủ đề văn bản Rừng cọ quê tôi là: Rừng cọ sông Thao quê tôi

c) Chủ đề ấy được thể hiện trong toàn bộ văn bản, từ việc miêu tả rừng cọ đến cuộc sống của người dân. Điều này thể hiện rõ nét trong cấu trúc văn bản.

d) Bạn hãy tìm hiểu thêm trong sgk ạ

29 tháng 8 2019

a)+) Đối tượng của văn bản: Rừng cọ. Trình tự: Miêu tả, sự gắn bó với cây cọ, tình cảm với cây cọ

b) +) Chủ đề của văn bản này là tình cảm của con người sông Thao đối với rừng cọ quê mình

c)+) Phần miêu tả cho người đọc biết vẻ đẹp của rừng cọ sông Thao ca ngợi. Phần tiếp theo cho người đọc biết công dụng của rừng cọ sông Thao sự gắn bó với rừng cọ gắn bó ruột thịt .

d) +) Chẳng có ... => ... Trập trùng
Bóng râm ... => ... Chẳng ướt đầu
Cuộc sống ... => .... Cây cọ
Người sông Thao ... => ... Quê mình