Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
- Tôi yêu em được tấu lên 3 lần, đó cũng chính là giọng điệu của toàn bài
- Nhà thơ diễn tả lời từ giã tình yêu nhưng cũng chính là lời giãi bày tình cảm
+ Bài thơ mở đầu với lời thú nhận đáng yêu tôi yêu em, như lời thú nhận tự nhủ trực tiếp, ngắn gọn, giản dị
+ Nguyên bản, Puskin đã dùng ngôi thứ hai số nhiều, thay cho ngôi thứ hai số ít, mang lại cách nói trang trọng có phần xa cách
- Bốn câu thơ đầu cảm xúc bị ghìm nén, chi phối bởi lí trí, mạch cảm xúc tuôn trào, tuân theo mệnh lệnh lí trí khẳng định tình yêu
- Lời từ giã thấm đượm nỗi buồn của tình cảm vô vọng, đầy ắp tình yêu nồng cháy, thấm đượm nỗi buồn trong mối tình vô vọng
- Càng giã từ lại càng say đắm, thiết tha, mãnh liệt
Nỗi buồn trong sáng của tâm hồn yêu đương chân thành, mãnh liệt, vị tha
Lời giã từ này có sự đúng đắn của lí trí, cả sự cao thượng, vị tha
Đó là lời giã từ không chỉ đẹp, mà còn vươn tới giá trị tinh thần cao đẹp của loài người
Bài thơ “Nhớ đồng” của Tố Hữu được sáng tác trong thời gian nhà thơ bị giam cầm, nhưng tâm hồn vẫn hướng về quê hương, về tự do và cách mạng. Thế giới cảm xúc “nhớ đồng” được hình thành từ những hình ảnh gần gũi, mộc mạc của làng quê: “gió đưa cành trúc la đà”, “mùi rơm rạ”, “tiếng sáo diều vi vu”, “bến nước, con đò, đồng lúa chín vàng”… Những chi tiết ấy không chỉ gợi lên một không gian đồng quê yên bình, thân thuộc, mà còn khơi dậy trong thi nhân nỗi nhớ da diết về tự do và cuộc sống cách mạng đang diễn ra ngoài kia. Nỗi nhớ đồng là nỗi nhớ quê, nhớ người dân lao động hiền hậu, đồng thời là nỗi khát khao được hòa mình vào cuộc đời rộng lớn của dân tộc. Sự kết hợp giữa hình ảnh thiên nhiên và cảm xúc con người đã tạo nên một bức tranh cảm xúc đậm chất trữ tình, thấm đượm tinh thần yêu nước và lòng thiết tha với tự do trong “Nhớ đồng”.





=> Đáp án C