Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Theo mình nghĩ là từ " tứ " bởi vì bỏ dấu thì nó vẫn là số 4
Khi bạn thật sự biết mình là con người không hoàn hảo , như vậy có nghĩa là bạn đã hoàn hảo rồi đó , cái đáng sợ nhất là luôn muốn hoàn hảo cho chính mình , và từ đó nó là nguyên nhân bất toàn cho mỗi chúng ta . Như vậy người hoàn hảo là người luôn nhìn thấy cái bất hoàn hảo của chính mình , và từ đó bản thân lo chu toàn ; nhưng luôn biết rằng việc chu toàn này cũng sẽ là việc làm bất hoàn hảo vậy . Như vậy mới thật sự là hoàn hảo .
Đây là lối tư duy quán chiếu tâm thức ; mà Phật đã chỉ bày .
Phải xa lìa cái biết , tâm biết xa lìa cũng xa lìa luôn , cái xa lìa đó cũng phải xa lìa , khi không còn cái gì để xa lìa , như thế mới thật là đã xa lìa trong tâm thức .
Từ khi lọt lòng mẹ con người đã không thể đi và nói, thậm chí có người còn bị dị tật bẩm sinh. Các khả năng sống cơ bản dần hoàn thiện theo thời gian. Đến khi đi học, người thì giỏi toán, người thì giỏi văn, người thì giỏi nhạc, người thì giỏi vẽ… Mỗi người có gia đình, môi trường sống xung quanh và hưởng thụ sự giáo dục khác nhau, nhận thức của mỗi người về thế giới quan khác nhau. Từ đó hình thành nhân cách và tính cách khác nhau. Mỗi người có thể nói là sản phẩm rất đặc biệt của chính cuộc đời mình. Bạn là chính bạn và bạn sẽ không tìm được ai trên thế giới này giống bạn.
Trong suốt cuộc đời của mình, ai trong chúng ta cũng cố gắng phấn đấu để hoàn thiện mình và được hoàn hảo theo cách nghĩ của mình. Thế nhưng, con người không ai là hoàn hảo trong mọi hoàn cảnh, đó là lý do cho mỗi người phấn đấu hoàn thiện mình để trở nên tốt hơn. Ngay cả Đức Phật còn chưa hoàn hảo vì chưa hoàn thành trách nhiệm của mình với gia đình thì những người bình thường như chúng ta làm sao có thể hoàn hảo?
Trong mỗi người luôn tồn tại mặt tốt và mặt xấu đối lập nhau. Nếu mặt tốt lớn hơn mặt xấu thì người đó được cho là người tốt. Ngược lại, mặt xấu lớn hơn mặt tốt thì người đó là người xấu. Chúng ta đừng bao giờ đánh giá bản thân mình hoặc người nào đó chỉ toàn mặt tốt hoặc chỉ toàn là mặt xấu. Có thể trong giai đoạn này người đó là xấu nhưng sau thời gian phấn đấu thay đổi và hoàn thiện mình người đó đã trở thành người tốt.
Cá nhân tôi cho rằng đó là mặt tất yếu của cuộc sống. Chúng ta phải chấp nhận điều đó để có cái nhìn khách quan hơn về những người chúng ta tiếp xúc hàng ngày. Trong môi trường công sở ngày nay và môi trường sống xung quanh gia đình hàng ngày, việc chấp nhận những điểm tốt và xấu của nhau sẽ giúp chúng ta dễ dàng hòa nhập hơn với cộng đồng. Đặc biệt, môi trường công việc đang đòi hỏi phải làm việc theo từng nhóm (teamwork), việc hiểu biết mặt tốt xấu của nhau sẽ giúp chúng ta xây dựng nhóm của mình thành công hơn.
“Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng bông trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
Đất nước Việt Nam thân yêu có muôn vàn cây lá khác nhau, hoa thơm qủa ngọt bốn mùa. Một màu xanh bát ngát bao trùm sông núi. Cảnh trí thiên nhiên tuyệt cú vời “non xanh nước biếc như tranh họa đồ”. Lòng người hồn hậu, giàu tình yêu thương. Những khúc dân ca, những bài ca dao cùng với sữa mẹ, lời ru của bà vừa thấm sâu vào tâm hồn mỗi chúng ta. Con trâu, con cò, con bống, hoa sen, hoa bưởi, hoa cà… cùng với lời ca tình nghĩa đem đến cho ta men say cuộc đời, làm vơi đi ít nhiều lam lũ, vất vả. Tiếng hát của ai vừa từng làm xúc động, tự hào:
“Chẳng thơm cũng thể hoa nhài - Chẳng thanh lịch cũng con người Thượng kinh”. Tiếng ca của ai vừa từng làm ta bâng khuâng:
“Hoa thơm thơm lạ thơm lùng
Thơm cành, thơm rễ, người trồng cũng thơm”.
Và còn hoa sen trong đầm vừa làm ta say mê từ thuở ấu thơ qua lời ru của mẹ. Năm tháng vừa trôi qua, hồi tưởng lại, ta càng cảm giác lòng mẹ ngạt ngào hương sen:
“Trong đầm gì đẹp bằng sen,
Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng.
Nhị vàng bông trắng lá xanh,
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”.
Cảnh đầm sen đẹp quá. Và lòng người cũng đẹp như sen. Sen là loại cây, loại hoa đẹp nhất trong đầm. Hoa súng, hoa lục bình, hoa muống màu tím biếc vừa đẹp, nhưng không thể so sánh với sen. Bằng cách nói so sánh “gì đẹp bằng”, tác giả tự hào khẳng định: “trong đầm gì đẹp bằng sen”. Câu thứ hai giới thiệu cụ thể vẻ đẹp của đầm sen. Nhà thơ dân gian đang cùng chúng ta say mê ngắm đầm sen một ngày hè đẹp”
“Lá xanh bông trắng lại chen nhị vàng”
Trên mặt hồ trong vắt, lá sen xanh xoè ra như những chiếc lọng xinh xinh, những bông sen trắng, sen hồng nở xòe ra, nhị hoa màu vàng tươi, tỏa hương thơm ngào ngạt. Lá, hoa, nhị, xanh, trăng, vàng, bấy nhiêu nét vẽ chấm phá trong một câu câu thơ tám từ mà làm nổi bật vẻ đẹp của sen với màu sắc hài hòa. Sự thần diệu của lời ca là chẳng nói đến hương sen mà người đọc vẫn cảm giác hương sen tỏa ngát, tâm hồn lâng lâng.
Câu thứ ba đổi vần một cách kỳ lạ. hai hình ảnh “lá xanh” và “nhị vàng” được giao hoán cho nhau. Câu thứ ba hầu như khép lại câu thứ hai (giản lược) hai chữ “lại chen”. Nghệ thuật đổi vần ở đây chứng tỏ một bút pháp già dặn, điêu luyện của một nghệ sĩ cao tay, tạo nên một ấn tượng đặc biệt. Ta như cảm giác có một bàn tay thon thả, xinh xinh của thiếu nữ đang lật đi lật lại từng lá sen xanh, nâng niu từng bông sen trắng, ngắm nghía trầm trồ nhị vàng của búp sen.
“Nhị vàng, bông trắng, lá xanh”
Vẻ đẹp của đầm sen, của hoa sen cũng là vẻ đẹp của làng quê, của thiên nhiên đất nước. Tác giả miêu tả vẻ đẹp rực rỡ cảu đầm sen với tình yêu cỏ hoa tạo vật, với tất cả niềm tự hào dân tộc, và tự hào về đất mẹ quê cha.
Câu cuối bài ca dao mang một hàm nghĩa, một ẩn ý sâu sắc, đẹp đẽ. Lời thơ được cấu trúc bằng biện pháp tương phản “gần bùn”, “mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Bùn hôi tanh. Sen mọc từ sự hôi tanh của bùn nhưng sen rực rỡ, thơm ngát thế! Câu ca dao vừa đưa ta đến một liên tưởng thú vị. Cuộc đời của nhân dân ta ngày xưa, dưới ách thống trị của vua quan, địa chủ, cường hào, sưu thuế nặng nề, trải qua nhiều khó nhọc, thiếu thốn. Cuộc đời vật lộn giữa bùn đen hôi tanh, nhưng tâm thế của nhân dân ta rất vững vàng “Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn”. Có thể tác giả bài ca dao này là một nhà thơ nghèo, từ chiêm nghiệm cuộc đời mà nêu lên một triết lỹ nhân sinh cao đẹp của nhân dân ta, ca ngợi bản lĩnh dân tộc: Sống thanh cao, sống trong sạch.
Ca dao dân ca có biết bao bài đặc sắc nói về hoa lá. Có bài nói về dáng trúc mang tiết tháo người hiền “trúc dẫu cháy, đốt ngay vẫn thẳng”. Có bài nói về hoa nhài tinh khiết, trong trắng. Dân ca Quan họ có bài nói về trăm loài chim, trăm loài hoa… Qua đó ta thấy tâm hồn nhân dân ta rất đẹp, biết yêu mến quý trọng hoa thơm cỏ lạ mà thiên nhiên ban tặng cho con người.
Với lòng yêu hoa lá, chúng ta cảm giác thú vị được thưởng thức cái hay, cái đẹp của bài ca dao “Trong đầm gì đẹp bằng sen…” này. Ta yêu thêm vẻ đẹp đồng quê, yêu thêm tâm hồn và tâm thế cao quý của con người Việt Nam:
“Rủ nhau ra tắm hồ sen,
Nước trong bóng mát, hương chen cạnh mình.
Cứ chi vườn ngọc, ao quỳnh
Thôn quê vẫn thú hữu tình xưa nay”…
Trong chúng ta, ai vừa có lần được ngắm sen Hồ Tây, sen hồ Tĩnh Tâm (Huế), sen Đồng Tháp Mười…? Nghĩ về đầm sen, hương sen, chúng ta tự hào biết bao về người con vĩ đại của làng Sen thân thuộc như nhà thơ Bảo Định Giang vừa ngợi ca:
“Tháp Mười đẹp nhất bông sen,
Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ”.
Thảo Hiền trả lời câu hỏi trong box tn nhé ^^
Ôi !... => là câu đặc biệt
Đẹp đẽ và đầy màu sắc => Câu rút gọn ( rg chủ ngữ)
"Tiền bạc vốn dĩ không mua được tất cả!" Đây chính là quan niệm mà đời đời cho là đúng vì tiền bạc không mua đc tình cảm! Nói thì vẫn nói thế nhưng quan trọng là thực hiện kìa! Hỏi trên đời này có mấy ai coi trọng tình hơn tiền? Cái tính ích kỉ trong con người bao h cx rất lớn! Họ chỉ nghĩ đến bản thân họ, họ nghĩ đến cuộc sống của họ, nghĩ đến quyền lợi của học mà không cần biết đến bao thứ họ chà đạp lên! Tất cả chúng ta đều bt không có tiền k lm đc j cả chỉ là ai trong số đó bt sống thật vs bản thân mk thôi!
Nhà em ở khu vực nông thôn nên có những khoảng trống của đất rất rộng, vì vậy mà nhà em cũng như tất cả các cô, các bác trong thôn đều xây dựng cho mình một khu vườn thật rộng lớn, thoáng mát. Ở trong khu vườn đó sẽ được trồng rất nhiều loại cây, tùy theo sở thích của từng gia đình. Nhà em cũng có một khu vườn rất rộng với đủ loại cây cối, nuôi các loại vật nuôi hữu ích như: gà, vịt…. Em rất yêu khu vườn của nhà em vì nó rất đẹp và nó nó luôn mang đến cho em một cảm giác thoải mái, thư giãn sau mỗi ngày học tập mệt mỏi.
Có lẽ những bạn học ở thành phố sẽ trở nên vô cùng lạ lẫm với những khu vườn. Để các bạn có thể hiểu rõ hơn, em sẽ giới thiệu qua về khu vườn nhà mình cũng như những khu vườn nói chung. Vườn là khoảng đất trống trong mỗi gia đình, ở đó thường là không gian ở trước hoặc sau ngôi nhà. Trong khu vườn thì những người nông dân sẽ trồng các loại cây ăn quả như: chuối, xoài, mít, cam… và cũng có thể trồng các loại rau ăn như: rau cải, rau muống, giàn bầu, giàn mướp; có thể đào ao thả cá, có thể xây chuồng để nuôi các loại gia súc, gia cầm như: vịt, gà, lợn, baba…
Nói chung, tùy theo sở thích cá nhân của mỗi gia đình mà những loài cây, con vật xuất hiện trong những khu vườn ấy cũng khác nhau. Còn đối với khu vườn nhà em thì có trồng trọt và cũng chăn nuôi rất nhiều loài vật dễ thương, đáng yêu. Khu vườn nhà em rất rộng, khoảng năm mươi mét vuông, nằm ở sau ngôi nhà của em. Để nuôi các loài vật nên bố em đã xây tường xung quanh khu vườn, trước hết có thể kể đến đó chính là các loại cây ăn quả. Vì vườn rộng nên bố em đã trồng rất nhiều loại cây ăn quả, cũng một phần vì chúng em rất thích ăn hoa quả tươi nên mỗi lần đi đâu đó thì bố em thường mang về một loài cây mới.
Nhà em trồng các loài cây như: xoài, bưởi, nhãn, vải, táo…màu nào thức ấy, hoa quả trong vườn nhà em ra quanh năm, vì vậy mà trong nhà, sau mỗi bữa cơm, gia đình em đều được thưởng thức rất nhiều loại hoa quả tươi ngon. Trong tất cả các loại hoa quả thì em yêu thích nhất chính là quả chuối vì chuối rất ngọt và thơm, hơn nữa chuối còn có rất nhiều chất dinh dưỡng, ăn chuối sẽ làm cho sức khỏe của em và những người trong gia đình trở nên khỏe mạnh hơn.
Ngoài trồng các loài cây ăn quả thì phía bắc khu vườn mẹ em cũng trồng rất nhiều loại rau xanh như: rau cải, rau muống, rau đay… gần bờ tường bố em còn mắc một cái giàn bằng tre để trồng quả mướp, quả bầu…. Vì vậy mà ngoài hoa quả tươi, nhà em còn có rau xạch phục vụ cho bữa ăn hàng ngày. Ngoài các loài cây thì trong khu vườn nhà em còn trồng một giàn hoa thiên lí, mỗi khi hoa nở cả một khu vườn ngát hương thơm, đặc biệt hơn nữa là hoa thiên lí có thể dùng để làm thức ăn, mẹ em thường hái hoa thiên lí để nấu canh giải nhiệt cho cả nhà, bên cạnh giàn thiên lí là khóm hoa hồng rất lớn, tuy hoa không to và thẳng như những cành hoa bán ở chợ nhưng hoa nhà em lại rất thơm, màu sắc cũng rất đẹp nữa.
Khoảng đất rộng trong khu vườn nhà em còn dùng để nuôi các loại vật nuôi như: gà, vịt… hàng ngày đàn gà con vẫn dẫn nhau ra vườn kiếm ăn,tiếng gà mẹ cục cục, gà con thì kêu chiêm chiếp vô cùng vui tai. Chúng kiếm những con sâu, những hạt thóc vươn và những ngọn cỏ non để ăn. Còn vịt thì chúng bơi ở trong ao cá gần đấy, trong ao bố em thả nhiều loại cá như cá chép, cá trôi, cá trắm…. Một năm nhà em thu hoạch được hai lần, mỗi lần đều có rất nhiều cá.
Khu vườn chính là một không gian mà em vô cùng yêu thích, vì ở đó lúc nào cũng có bóng râm rợp bóng, dù trời có nắng đến đâu thì khi ra khu vườn em đều cảm thấy khoan khoái, thoải mái lạ thường. Hơn nữa, khu vườn có những âm thanh của tự nhiên vô cùng bắt tai, không chỉ là tiếng gà mẹ gọi gà con mà còn là tiếng ve sầu vang vọng trên những cành cây, tiếng chim ríu ríu trên những tán cây xa xa, tất cả hợp lại với nhau như một bản nhạc giao hưởng trầm bổng. Mỗi khi có chuyện gì buồn, chỉ cần ra vườn ngắm nhìn mọi thứ xung quanh thì em như cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Em rất yêu khu vườn nhà em, vì ở đó có rất nhiều cây cối cùng quần tụ vui vẻ, không chỉ mang lại bóng mát mà còn cho gia đình em những sản phẩm vô cùng tươi ngon, bổ dưỡng. Đây không chỉ là nơi em thư dãn sau mỗi ngày học tập mệt mỏi mà còn là nơi sinh sống của nhiều loại sinh vật, mà nhiều trong số đó mang lại nhiều thu nhập cho gia đình em. Vì vậy mà em rất tự hào kể với các bạn về không gian khu vườn nhà mình, cũng là không gian riêng tư của một mình em.
Tục ngữ Việt Nam là kho kinh nghiệm ngàn đời, đúc kết từ trí tuệ người xưa. Cũng có câu tục ngữ được thốt ra từ trái tim nồng nàn của tiền nhân. Đó là câu : Thương người như thể thương thân.
Lời khuyên này có ý nghĩa gì ? Chúng ta hãy thử tìm hiểu xem.
Câu tục ngữ như một lời nói hết sức bình dị hàng ngày. Nó là một câu so sánh với hai vế: a và b. Thương người như thể thương thân. Vậy muốn hiểu thương người phải hiểu thương thân là gì ? Thân tức là thân thể hay thân xác; là phần vật chất sấng của mỗi người, được cha mẹ ban cho mà có. Thương thân là từ hết sức hàm súc, nó diễn tả tâm trạng của người tự lập, cô đơn phải biết thương lấy mình, tự mình chăm sóc, giữ gìn và chia sẻ vui buồn với chính mình. cũngchính vì thế thương thân thể hiện một tình thương dồi dào nhất, một sự chăm sóc tích cực nhất, vì “vị kỉ” và “ích kĩ” là bản tính của con người. Nhất là khi con người ta cô đơn. Tóm lại, thương thân là tình thương đậm đà nhất, sự giữ gìn, chăm sóc tích cực và cảm thông sâu xa nhất của mỗi người với chính mình. Thương người như thể thương thân chứa đựng một lời khuyên : hãy thương yêu, chăm sóc thông cảm và chia sẻ vui buồn, hoạn nạn với người khác như chính mình vậy.
Sở dĩ ông bà ta có lời khuyên này vì nhiều người trong xã hội có thói ích kỉ, ích kỉ đến độ tàn nhẫn và ngu ngốc. Cháy nhà hàng xóm bình chân như vại, sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi là những câu thành ngữ, tục ngữ miêu .tả loại người ấy. Do đó, câu tục ngữ thương người như thể thương thân như một hồi chuông đánh thức lương tri, lay động tâm hồn của con người.

Thương người như thể thương thân
Thật vậy, trong xã hội không ai sống lẻ loi, đơn độc mà tập hợp thành đoàn thể, cộng đồng. Trong gia đình, ta có mối quan hệ anh em, những người cùng huyết thống, cùng có những kỷ niệm vui buồn bên nhau. Họ chẳng khác nào như chân với tay trong cùng một cơ thể: Do đó khi gặp khó khăn, hoạn nạn ta làm sao có thể quay lưng làm ngơ cho được, bởi máu chảy ruột mềm.
Anh em như thể chân tay.
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần.
Rộng hơn tình anh em bè bạn, bà con hàng xóm, những người đã cùng chúng ta tối lửa tắt đèn có nhau, tuy không cùng máu mủ nhưng ho lai là người có tình có nghĩa sâu nặng với ta. Những lúc trái gió trở trời, những khi cùng đường bí lối, họ đến với ta bằng những tấm lòng chân thành để chia ngọt sẻ bùi. Tình nghĩa ấy thật sâu đậm nào Khác gì anh em một nhà. Vì vậy, khi họ không may rơi vào hoàn cảnh khó khăn, lẽ nào ta ngoảnh mặt thờ ơ cho đành. Lúc này, thái độ nhường cơm sẻ áo, chị ngã em nâng là một việc làm mà ta phải thực hiện tốt. Ngay đến cộng đồng xã hội mà ta sống, những người dù ở miền ngược hay miền xuôi, dù ở nơi rừng núi hay đồng bằng cũng đều là anh em, bởi lẽ họ với ta cùng một dân tộc, có chung một mẹ Âu Cơ. Chính mối quan hệ gắn bó này tạo nên tình cảm tương thân tương ái giữa con người với con người trong xã hội. Tình cảm ấy đã bao đời nay trở thành truyền thống tốt đẹp của dân tộc ta. Trải qua những năm tháng kháng chiến gian khổ, cả nước đều chung lòng đoàn kết giúp đỡ lẫn nhau để đi đến thắng lợi vẻ vang. Cũng đã biết bao lần toàn dân ta đã hưởng ứng tích cực lời kệu gọi một miếng khi đói bằng một gói khi no những khi lũ lụt, hoả hoạn. Những lúc ấy, có người đã dũng cảm quên đó ý, quên lạnh, cứu sông bao nhiêu mạng người để lại gương sáng cho đời sau .
Câu tục ngữ thương người như thể thương thân là một bài học sâu sắc về đạo lí làm người. Hãy thương yêu người khác như yêu thương chính bản thân mình. Điều đó mãi mãi nhắc nhở ta về lòng nhân ái, về tình người mà ta cần thực hiện tốt. Để phát huy truyền thống tốt đẹp ấy của ông cha, em hứa sẽ luôn giúp đỡ những người hoạn nạn trong cuộc đời.
Trong một nhóm người cũng như trong một xã hội, lời nói thật là quan trọng vô cùng: lời nói làm cho được lòng người hay mất lòng người trong nháy mắt. Người khôn bao giờ cũng muôn được lòng người, người tu càng muốn được lòng người hơn nữa ! Nhân tâm thật là quý báu, nhân tâm không thể mua bằng tiền, đúng theo lời ca dao
Nhân tâm ai bán mà mua
Ai cho mà lấy, ai đưa mà mừng ?
Thế mà nhân tâm chỉ mua và mua bằng lời nói. Người khôn dùng lời nói dịu dàng mà mua nhân tâm. Người hiền dùng lời nói nhân hậu mà thu phục nhân tâm. Người tu dùng lời nói từ bi mà qui hợp nhân tâm. Lời nói quả thật có công dụng và hiệu lực thắng thế hơn tiền bạc
a. Mở bài.
- Truyền thống đạo lý của dân tộc Việt Nam lấy chữ nhân làm gốc.
- Một trong những nét đẹp của phẩm giá là tình thương yêu con người và lòng vị tha.
- Ông bà, cha mẹ thường khuyên nhủ con cháu: Thương người như thể thương thân.
b. Thân bài
* Giải thích ý nghĩa câu tục ngữ.
- Thân là bản thân. Thương thân là thương mình, khi cảm nhận nỗi khổ của mình khi đói không cơm, lạnh không áo, ốm không thuốc.
- Thương người: người là người xung quanh. Thương người là thương xót, cảm thông, chia sẻ nỗi vất vả, cơ cực của người khác, nếu có điều kiện thì sẵn sàng giúp đỡ.
-> Thương người như thể thương thân: ta yêu quý bản thân mình như thế nào thì mình phải thương người khác như thế. Nếu đã từng trải qua đau khổ, bệnh tật, túng thiếu,... thì khi thấy người khác lâm vào cảnh ấy, ta hãy cảm thông, giúp đỡ, quan tâm tới họ như đối với chính bản thân ta.
- Câu tục ngữ là lời nhắc nhở phải biết yêu thương, trân trọng người khác như yêu thương, trân trọng chính bản thân mình. Đó là 1 truyền thống đạo đức tốt đẹp của người Việt Nam ta.
* Chứng minh nội dung câu tục ngữ.
- Một cá nhân không thể sống tách rời cộng đồng gia đình, xã hội, nhất là lúc cơ nhỡ, khó khăn. Mối quan hệ giữa bản thân với mọi người xung quanh là mối quan hệ hữu cơ, khăng khít. Mình có thông cảm, yêu thương, giúp đỡ người khác thì mới nhận được cách đối xử như vậy (dẫn chứng cụ thể qua ca dao, tục ngữ, truyện...).
VD: + Bán anh em xa, mua láng giềng gần.
+ Bầu ơi thương lấy bí cùng
Tuy rằng khác giống những chung một giàn
- Yêu thương, giúp đỡ người khác là một nét đẹp đã có từ lâu đời trong nếp sống và trở thành một đạo lí sống của người Việt Nam. (Dẫn chứng: ca dao, tục ngữ, truyện...)
VD: + Lá lành đùm lá rách
+ Một con ngựa đau, cả tàu bỏ cỏ.
+ Một miếng khi đói bằng một gói khi no.
- Hiện nay, phong trào từ thiện được nhân rộng khắp đất nước. Đó là biểu hiện cụ thể của truyền thống nhân ái và đoàn kết của dân tộc Việt Nam.(Dẫn chứng thực tế)
VD: Quyên góp ủng hộ đồng bào lũ lụt
c. Kết bài
- Tình nghĩa đồng bào là yếu tố quan trọng hàng đầu tạo nên sức mạnh trong sự nghiệp chiến đấu bảo vệ Tổ quốc và xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.
-Tinh thần tương thân tương ái là nét đẹp nổi bật trong bản sắc của dân tộc ta.
- Trong thời đại mới, tinh thần ấy nâng cao, mở rộng thành tình yêu nhân loại.
Dàn ý này đã nếu rất rõ bạn dựa vào đây nhé!
phân biệt hành vi đúng,sai trong việc thực hiền quền và nghĩa vụ học tập giupsmk ik rì mk giúp lại nka
![]()
![]()
THƠ VUI TẾT TRUNG THU
Trung Thu là tết trẻ con Cớ sao mình lại bồn chồn ngóng trông Ra sân rồi lại vô phòng Nôn nao tự hỏi: Ăn hồng hay na!! Đi vào rồi lại đi ra Vẫn chưa xác định : Ăn na hay hồng Ngoài kia trống đánh thùng thùng Trẻ con một đám phừng phừng múa may.thank you bn nha
nên tặng j nhỉ
BÀI THƠ: NHỚ TRUNG THU
Tác giả: Hoàng Anh
Trung thu đốt lửa cùng chơi Ngồi ôn kỷ niệm một thời đã yêu Rủ trăng thắp nến tình phiêu Giả làm chú Cuội tán liều Hằng Nga Trong nhà rộn tiếng hát ca Và ta cũng chỉ giả là trẻ con Đêm nay trăng dẫu còn non Mười lăm chửa đến kịp tròn làm sao Tuổi thơ ai cũng cồn cào Nửa đêm đốt nến ngọt ngào lung linh Tùng rinh..rinh..cắc...tùng rinh Tình ơi có nhớ mà rinh thương về Bây giờ hết tuổi tê tê Đành mang trộn ít bùa mê để mời Trung thu đến thật tuyệt vời Cùng nhau yêu cả một thời đã yêu.BÀI THƠ: TRỞ VỀ TUỔI THƠ
Tác giả: Vũ Dung Trung thu ngày tết về rồi Trong veo ký ức trong tôi ùa về Khoảng trời thơ bé ngô nghê Bao nhiêu hoài niệm trở về cùng trăng Tuổi thơ ấm áp bao năm Đong đầy tựa ánh trăng rằm trung thu Ánh trăng êm tựa lời ru Ánh trăng sáng nhất mùa thu đất trời Lung linh cỗ đẹp chào mời Chị Hằng hiền dịu được vời xuống thăm Ánh vàng lấp lánh đêm rằm Múa lân, sư tử mỗi năm một lần Gió nhè nhẹ thổi qua sân Lâng lâng cảm xúc khẽ ngân dịu hiền Thơm lừng hương vị cổ truyền Cả nhà đoàn tụ trọn niềm yêu thương Rộn ràng khắp các ngả đường Đèn ông sao sáng phố phường thủ đô Sắc đèn rực rỡ điểm tô Niềm vui thơ ấu mẹ cho trăng tròn Ước gì mình vẫn trẻ con Tuổi thơ bình dị mãi còn trong tôi Ước mơ chỉ một lần thôi Mùa trăng hạnh phúc khoảng trời tuổi thơ.BÀI THƠ: TRUNG THU MỘT MÌNH
Tác giả: Hoàng Trọng Lợi Trung thu trăng sáng như gương Một mình lăn lóc trên giường buồn thiu Đìu hiu gác nhỏ trống trơn Chẳng còn cảm thấy giận hờn ai ơi Trên trời chú Cuội ngồi nơi Gốc đa lặng lẽ cuộc đời đơn côi Chị Hằng sáng tỏa nơi nơi Ngàn năm vẫn sống đơn côi một mình Trời cao ngán ngẩm chữ tình Chị Hằng chú Cuội một mình độc thân Thế nên ta chẳng phân vân Một mình một bóng khỏe thân cười khà.BÀI THƠ: TRUNG THU ĐỒI QUÊ
Tác giả: Trương Thị Anh Trời cao chiếu ánh trăng vàng Tỏa muôn ánh sáng xuống làng bậc thang Trung thu trăng sáng mênh mang Chú Cuội cùng với Hằng Nga xuống đồi Bậc thang ruộng đẹp tuyệt vời Trung thu ngắm cảnh đất trời giao thoa Bản làng các cháu hát ca Cùng vui đón ánh trăng ngà về quê Vùng đồi gió mát thổi về Trung thu nhộn nhịp em mê rước đèn Trò vui bạn lạ thành quen Tiếng khèn gọi bạn bản bên cùng về Trung thu vui rộn đồi quê Tiếng chim gọi tổ, chú hề múa lân Trống ếch túng cắc dung dinh Âm thanh vang vọng vòng quanh núi đồi Bản làng thưa thớt bỗng vui Trung thu như vẫy gọi mời khách qua Niềm vui đến với mọi nhà Trung thu cả bản hát ca tưng bừng.BÀI THƠ: TẢN MẠN TRUNG THU
Tác giả: Chiều Tím Trung Thu cũng đã đến rồi Trẻ con vui vẻ, nói cười hân hoan Vầng trăng tỏa sáng mênh mang Chị Hằng, chú Cuội với đàn em xinh! Ước ao bay tới Thiên Đình Ngày xưa bà kể, chúng mình cùng nghe Tối nay, bé hát say mê Bao nhiều lời với quà quê, của bà ! Nhìn cháu hớn hở như hoa Biết là truyền thống nhạt nhòa, chưa phai Mai ngày thỏa ước tương lai Trung Thu vẫn nhớ những trò chơi xưa! Ánh trăng sáng mãi tuổi thơ Trong con hình bóng chẳng mờ, dẫu xa!BÀI THƠ: TRUNG THU QUÊ EM
Tác giả: Hạnh Nguyễn Trung thu đến thật rộn ràng Ánh trăng biêng biếc vắt ngang lưng trời Chị Hằng nở nụ cười tươi Rắc muôn ánh bạc khắp nơi dịu dàng. Đường quê ngập ánh trăng vàng Từng đoàn em nhỏ rộn ràng reo ca Ngõ làng rực rỡ cờ, hoa Đèn lồng, mặt nạ, sao sa lưng trời. Tùng tùng trống dục muôn nơi Đâu đây tiếng hát tiếng cười hân hoan Tới từng góc phố, ngõ làng Trung thu đẹp lắm ánh vàng Hằng Nga. Anh Bưởi đứng cạnh nàng Na Hồng xinh đỏ thắm như là má em Cốm xanh cùng bánh bông kem Đèn Sao tỏa sáng rực đêm trăng rằm.THƠ LỤC BÁT: TRUNG THU
Tác giả: Đặng Văn Đồng Trung Thu sắp đến nơi rồi Vầng trăng ai nỡ chặt mà chia đôi Chị Hằng đi chợ mua hoa Chú Cuội sắm lễ trung thu ở nhà Em vui em cũng sắm quà Trống cơm, trống ếch rộn ràng muôn nơi Bánh nướng, bánh dẻo trái cây Mang đi cắm trại, cùng bao bạn bè Em mời chị Hằng xuống chơi Cùng em phá cỗ trung thu đêm rằm Chú Cuội thích chí cười khì Nhìn em vui quá, chú mừng không ăn Đêm rằm em thoả ước mơ Chăm lo học giỏi, cháu ngoan Bác Hồ Góp công xây dựng cơ đồ Non sông đất nước, con rồng cháu tiên.BÀI THƠ: TRUNG THU
Tác giả: Nguyễn Quang Tuyến Niềm vui mở hội đón trăng Đêm rằm tỏa sáng chị Hằng xinh tươi "Chú Cuội mải bỏ đi chơi Để trâu ăn lúa bời bời bên sông" Nhộn nhịp trống phách lân rồng Hồn nhiên nhảy múa tuổi hồng reo ca Trăng rằm tháng tám bao la Trung Thu khúc hát thiết tha yêu đời Tuổi thơ đẹp đẽ sáng ngời Nâng niu rạng rỡ nụ cười trẻ thơ...BÀI THƠ: NGÀY TRUNG THU
Tác giả: Nguyễn Thúy Hạnh Cầm đèn đi đón chị Hằng Đêm nay khác lạ ánh trăng sáng ngời Chỉ vì một chút ham chơi Để trâu ăn lúa ời ời gọi cha Cuội ơi mấy tuổi trăng già Bao năm vẫn thế câu ca vẫn còn Đêm rằm đến hẹn lại tròn Trăng thu tỏa sáng trẻ con vui đùa Thu đi Thu đến mấy mùa Rước đèn phá cổ nhận quà Trung Thu.BÀI THƠ: MUỐN VỀ TUỔI THƠ
Tác giả: Nguyễn Thanh Phong Tôi muốn trở về cái thời xưa ấy Cùng bạn bè xếp giấy kết lồng đèn Tiếng xạc xào và lốc cốc leng keng Rồi cũng được chiếc lồng đèn xinh xắn Cái ngày đó thơ ngây và trong trắng Đã qua rồi nay thiệt chẳng còn đâu Chưa chi mà mi đã vội đi mau Mi có biết ta ước ao trở lại Tuổi thơ ấy lòng tôi luôn nhớ mãi Chỉ vui cười mà không phãi rầu lo Muốn thứ chi ba mẹ sẽ mua cho Vui biết mấy nhưng giờ không còn nữa Nếu có thể thì tôi xin chọn lựa Thử một lần về lại đứa trẻ thơ Chút dại khờ pha lẩn chút ngay ngô Nhưng mãi mãi không bao giờ có được Trở lại đó như mò kim đáy nước Trang dưới hồ có bắt được nó đâu Ngay bây giờ ta cố gắng quên mau Vì từ lâu đã đi vào dĩ vãng.BÀI THƠ: NHỚ TRUNG THU XƯA
Tác giả: Phạm Thái Cho tôi trở lại tuổi thơ Để tìm cái tuổi dại khờ ngày xưa Ôi sao nhớ mấy cho vừa Trung thu ngày đó mình chưa hiểu gì Đèn sao họ rước họ đi Đầu lân họ đội mình thì bám theo Cái thời dân sống khổ nghèo Có đâu âm nhạc hoà theo như giờ Trẻ con có cái ống bơ Kèm theo đôi đũa giả vờ gõ thôi Trống cơm cũng gõ liên hồi Đuôi lân cũng múa choi choi theo cùng Vậy mà khí thế tưng bừng Trẻ em vui sướng đón mừng trung thu Lạ lùng là chiếc đèn cù Thắp lên là nó vù vù kéo quân Thời nay hiện đại mấy phần Nhưng tìm đâu thấy chẳng lần đâu ra Đèn cù theo khói bay xa Toàn đèn trung quốc, mọi nhà lắp pin Nét xưa sao chẳng giữ gìn Chỉ còn tâm trí vẹn in trong đầu Thu nay nào khác chi đâu Nhưng tôi vẫn nhớ..một mầu thu xưa !BÀI THƠ: HỘI TRĂNG RẰM
Tác giả: Ngốc Tím Trời tháng tám ngàn sao rực rỡ Hội trăng rằm thắm đỏ cờ hoa Trung thu hội tụ muôn nhà Thiếu nhi náo nức hát ca vui mừng Kìa chú Cuội ung dung ngồi ngó Chị hằng cùng trẻ nhỏ hòa vang Hân hoan rước hội rộn ràng Vui cười rộn rã sao vàng khắp nơi Kìa trống vụt với lời bé hát Thấy vui sao khúc nhạc đêm trăng Cắt tùng rinh ...trẻ hát rằng Trung thu hạnh phúc in hằn ngàn năm.BÀI THƠ: TRUNG THU BUỒN
Tác giả: Phùng Trung Chính Trung thu nhớ má quá à Lòng đèn nho nhỏ ngóng chờ quà ba Má giờ đi xa thật xa Nhớ hồi còn nhỏ má ba một nhà Quê mình bảo tố phong ba Cha vì cuộc sống nên hay xa nhà Máu ba tình má sinh ra Cho con hình thể giọng ca đậm đà Thương ba yêu má nhớ nhà Anh em thương mến chị là trông em Xin tiền ba má mua kem Rồi hay chạy nhảy lọ lem má rầy Vườn nhà ao cá hàng cây Má thường trông ngóng loay hoay cổng trường Nghe lời thì má mới thương Ba thường tổ chức kiếm đường đi Tây Theo ba bỏ xứ qua đây Xứ người nhớ má muốn quay trở về Lớn lên giông tố tứ bề Xứ người thì phải làm thuê nuôi mình Sống như kiếp của lục bình Nay đây mai đó thiếu tình má ba Và rồi tóc đã điểm hoa Chợt hồi tưởng lại thì ba đã già Con giờ chỉ còn có ba Thời gian nông nổi làm ba buồn lòng Bây giờ ba giận con không Hay theo năm tháng phiêu bồng lãng quên Nếu mà nước mắt chạy lên Thì như ngọn nến cắm lên lồng đèn Con xin quên những ưu phiền Máu ba má chảy dính liền thân con Trung thu lòng dạ héo hon Xin ba tha thứ đứa con dại khờ.BÀI THƠ: TRUNG THU NHỚ NHÀ
Tác giả: Nguyễn Hưng Trời gió lạnh trung thu về tháng tám Tủi phận mình đang bợ tạm xứ xa Thương người thân đang hiu quạnh quê nhà Có bánh mức hay tách trà thơm ngát? Nhìn đèn sao bao trẻ em vui hát Lòng nghẹn ngào khao khát tuổi hồn nhiên Tết trung thu mẹ chẳng có nhiều tiền Mua áo mới hay sắm liền đèn cá Người ta sang chơi loại đèn cao cả Còn mình nghèo cha vất vả đốn tre Ngồi giữa trưa cha làm đèn cho lẹ Để cho con có với bạn với bè Cha cho con chiếc lồng đèn vô hạn Đẹp tuyệt trần không có bạn nào hơn Dẫu qua rồi con vẫn nhớ mãi ơn Tình cha mẹ ví hơn trời...biển cả.tặng j là tặng j hả bạn
cảm ơn nha
tặng bn mấy bức anh về trung thu nè:



mk làm1 bài thơ ngắn thôi nhé !!!
Đêm hội trăng rằm
Trăng sáng vằng vặc
Ở trên trời cao
Cùng những vì sao
Tỏa sáng lấp lánh.
Lũ trẻ vui đùa
Dưới ánh trăng tỏ
Hòa cùng tiếng trống
Rước đèn ông sao!
Bà ngồi kể chuyện
Lũ trẻ quây quần
Cùng mâm bánh kẹo
Cười đùa ngắm trăng.
Chỉ thương chú Cuội
Ngồi gốc cây đa
Nhìn xuống thế gian
Mà buồn biết mấy.!!!
Chúc các bn có 1 mùa trung thu vui vẻ! Thấy hay thì ticks cho mk nhé! Không thích thì góp ý dùm mk( nhưng đừng ném đá nặng nề quá )
Cảm ơn m.n rất nhiều

1. Đêm Trung Thu
Tác giả: Nguyên Hữu Áo lụa sương hờn vạn ánh saoLung linh bậu lá gió thương chào
Hàng cây trở bóng neo hồn dạo
Lũ dế nương cành trải nhịp giao
Xóm cũ trông trăng vương tiếng sáo
Quê nghèo ngó Cuội nhớ đồng dao
Cung Hằng rực rỡ đêm hoàn hảo
Điệu múa dâng đời đẹp biết bao...
13-09-2015
2. Đêm Trung Thu
Tác giả: Ngô Hoàng Khiêm Mùa Xuân rồi cũng trôi qua,Mùa Hạ đi đến đậm đà nắng mai.
Qua đi những tháng vui này
Bước sang tháng Bảy những ngày đầu Thu
Những ngày mưa gió sương mù,
Bước qua tháng Tám Trung Thu đã về.
Ôi! đường phố thật vui ghê
Sau bao nhiêu tháng Thu về đến đây.
Nhà nhà tụ họp sum vầy,
Ngồi bên trà, bánh lòng đầy vui tươi.
Ngoài đường Trăng toả sáng ngời,
Như Trăng muốn nói bao lời cùng ai:
Ngày Rằm tháng Tám vui này
Trăng cùng Chú Cuội xuống đây phàm trần
Cùng vui vẻ với Nhân Dân
Cung chúc Dân được vạn lần gặp may,
Chúc cho cuộc sống mỗi ngày,
Dân thì thêm khá, sống đầy vui tươi.
Trẻ con tràn ngập tiếng cười,
Học càng thêm giỏi, thành người con ngoan.
Chúc nước ta mãi vẹn toàn,
Mãi mãi độc lập, mãi còn tự do.
08-09-2014
3.Nhớ Tết Trung Thu
Tác giả: Nguyễn Tâm Tết trung thu xách đèn đi chơiThuở đầu xanh còn tiếng ru hời
Với chúng bạn bên làng kia tới
Phố với phường chạy nhảy mệt hơi
Đêm trăng rằm đẹp quá ta ơi
Đèn ông sao nến đốt sáng ngời
Lủ trẻ nhỏ gọi nhau í ới
Ra sân nhà tụ tập khắp nơi
Bọn con gái ca múa lả lơi
Còn đám trai trêu ghẹo đủ lời
Tuổi ấu thơ như trang giấy mới
Chia nhau vài miếng bánh cùng xơi
Nay qua rồi cái thuở thảnh thơi
Nhớ trung thu tháng tám một thời
Giờ đã trôi xa tầm tay với
Chiếc lồng đèn hình bướm hình dơi
Tết trung thu xách đèn đi chơi
Chỉ còn trong tiềm thức xa vời
Có ai mang tình trăng vun xới
Trung thu nằm ngắm ánh sao rơi !
09 - 08 - 2014
4.Rằm Trung Thu
Tác giả: Xóm ĐồngTrăng ngời sáng tròn to hơn thu trước
Trời trong xanh hoa lá tắm ánh vàng
Gió dìu dịu xoa tóc rối miên man
Con nước ngủ lênh loang màn sóng sánh
Trẻ reo hò theo bước chân chú địa
Nít vỗ tay hồn vía tựa lân hùng
Ngọn nến vẫy chào khuấy động không trung
Hồi trống giục tùng tùng vui mùa hội
Đèn ông sao chen lấn màu áo mới
Con đường quen đưa đón từng nụ cười
Tay trong tay bánh kem ngọt xinh tươi
Trung thu sum vầy tuyệt vời thỏa thích!
Xóm Đồng 27/09/2015
5.Tết Trung Thu
Tác giả: Mũm Mĩm Trung thu là tết Đoàn Viên..Gia đình gắn kết thành viên sum vầy..
Ngắm trăng ăn bánh...vui thay.
Cùng nhau trò chuyện..ngắm mây...chị Hằng..
Trung thu trăng ngọc trăng ngần..
Thi nhân cảm xúc..gieo vần họa trăng..
Lung linh đẹp ánh trăng rằm
Nhà nhà hạnh phúc..ông Trăng mĩm cười..
Trung thu trăng sáng đỉnh trời..
Trẻ em khắp xóm vui tươi rước đèn..
Ông Sao..Bướm Bướm xinh xinh....
Đèn cầy lấp lánh...lung linh tuyệt vời..
Chị Hằng sáng tỏ nơi nơi..
Mùa trăng hạnh phúc đất trời giao thoa
Niềm vui đến với mọi nhà..
Tưng bừng múa hát...cờ hoa rộn ràng..
6.Tết Trung Thu
Tác giả: Nguyễn Quang LongĐêm rằm nguyệt toả ánh vàng tươi
Khắp nẻo đèn hoa thật rạng ngời
Tiếng nhạc dồn, vui mừng cuối ngõ
Tưng bừng trước phố, điệu đàn khơi
Ly trà nhấp giọng bao người vẫy
Chén rượu nhâm nhi lắm kẻ vời
Náo nức trung thu nhiều trẻ đợi
Hoà cùng cảnh đẹp mãi nào vơi.
HD ngày 14 tháng 09 năm 2016
7.Trung Thu (Tết Trung Thu.)
Tác giả: VUHUNGVIET & NGỌC THUỴ TRUNG THUTrăng vằng vặc sáng giữa mùa Thu…
Hữu hảo cùng say chén tạc thù!
Bé nhỏ quây quần buông nhịp vỗ…
Em vừa tách rẽ thả lời ru!
Đèn sao ẩn hiện vầy ca hát…
Cỗ bánh bày ra mở gật gù!
Mỗi Tết Nhi Đồng vui trẩy hội…
Tâm già cũng phấn khởi nhàn du!!!
***
Tháng tám trăng tròn đượm sắc thu.
Trời trong sương nhẹ ít mây mù.
Cung đàn lả lướt theo lời hát.
Nhạc điệu êm đềm với tiếng ru.
Lớp lớn mừng vui chơi đánh võng.
Trè con sung sướng được trèo đu.
Đèn sao bánh mứt luôn đầy đủ.
Cái tết nhi đồng thật chỉnh chu.
8.Trung Thu
Tác giả: Đỗ Mục Mộ vân thâu tận dật thanh hànNgân hán vô thanh chuyển ngọc bàn
Thử sinh thử dạ bất trường hảo
Minh nguyệt minh niên hà xứ khan ?
Dịch Nghĩa
Mây chiều trôi đi hết,không gia lạnh lẽo
Đĩa ngọc di chuyển giữa sông Ngân lặng lẽ
Đời này,đêm này không phải tốt đẹp mãi
Sang năm sẽ xem trăng sáng ở chốn nào ?
Dịch Thơ
Trung thu
Mây chiều trôi hết,lạnh từng không
Ngân Hán êm ru đĩa ngọc lồng
Kiếp ấy đêm này không mãi đẹp
Trăng trong năm tới chốn nào trông ?
Lê Nguyễn Lưu dịch
9.Thư Trung Thu
Hồ Chí Minh Ai yêu các nhi đồngBằng Bác Hồ Chí Minh?
Tính các cháu ngoan ngoãn,
Mặt các cháu xinh xinh.
Mong các cháu cố gắng
Thi đua học và hành.
Tuổi nhỏ làm việc nhỏ
Tùy theo sức của mình,
Để tham gia kháng chiến,
Để gìn giữ hoà bình.
Các cháu hãy xứng đáng
Cháu Bác Hồ Chí Minh. =o0o= Chúc bạn Trung Thu vui vẻ nhé
tự mk lm đấy ko chép mạng đâu, thanks bn