Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
(Một người nào) đó để một nắm gạo gần một nắm thóc. Có (một hạt gạo) trắng, mập mạp, phách lối nhảy qua giữa nắm thóc. Hắn nhỏng cổ lên nhìn khắp lượt (các hạt lúa) rồi lên giọng chê bai:
- Ô! (Các bạn) xấu xí quá chẳng được như tôi, vừa trắng, vừa mập, mới xinh làm sao!
(Một hạt thóc) gần đó lên tiếng:
- Này hạt gạo, bạn mới thoát được cái vỏ của chúng tôi, sao vội quên mà huênh hoang đến vậy?
(Một người nào) đó để một nắm gạo gần một nắm thóc. Có (một hạt gạo) trắng, mập mạp, phách lối nhảy qua giữa nắm thóc. Hắn nhỏng cổ lên nhìn khắp lượt (các hạt lúa) rồi lên giọng chê bai:
- Ô! (Các bạn) xấu xí quá chẳng được như tôi, vừa trắng, vừa mập, mới xinh làm sao!
(Một hạt thóc) gần đó lên tiếng:
- Này hạt gạo, bạn mới thoát được cái vỏ của chúng tôi, sao vội quên mà huênh hoang đến vậy?
câu 1:
a,Đoạn văn trên trích từ văn bản'' Bài học đường đời đàu tiên''.Tác giả là nhà văn Tô Hoài . Đoạn văn miêu tả ngoại hình của Dế Mèn.phương thức biểu đạt của đoạn văn là tự sự
b,nhân vât tôi LÀ DẾ MÈN , đăc điểm : thân hình cuờng tráng,tính tình kiêu ngao
a) Vb bài học đường đời đầu tiên,của Tô Hoài,đv tả thân hình dế mèn. PTBD miêu tả
b)nhân vật tôi là dế mèn dặc điểm(trong đoạn trích)
c) BPTT so sánh
B2
a) dế mèn kiêu ngạo, hung hăng,hống hách
Kiều Phương yêu thg anh,
anh trai, ích kỉ, đố kị vs em,
b)ko đc hung hăng , đố kị, ích kỉ
phải yêu thg nhau .v.v...
c)như trên
câu 3 quên òi tự lm nhoa
Bài thơ "Bóng mây" của nhà thơ Thanh Hào là một nốt nhạc trong trẻo, ngân vang về tình mẫu tử thiêng liêng. Chỉ với bốn câu thơ lục bát giản dị, tác giả đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ tần tảo dưới cái nắng "nóng như nung". Động từ "phơi lưng" không chỉ tả thực sự vất vả của mẹ trên đồng cạn dưới đồng sâu, mà còn khơi gợi niềm trắc ẩn sâu sắc trong lòng người con. Chính từ sự thấu hiểu ấy, một ước mơ hồn nhiên nhưng vô cùng cao đẹp đã nảy nở: "Ước gì em hóa đám mây / Em che cho mẹ suốt ngày bóng râm". Hình ảnh "đám mây" chính là biểu tượng của tấm lòng hiếu thảo, là khát khao được chở che, xua tan những nhọc nhằn trên đôi vai gầy của mẹ. Bài thơ khép lại nhưng dư âm về tình yêu thương bao la vẫn còn mãi, nhắc nhở chúng ta về đạo làm con và sự biết ơn vô hạn đối với đấng sinh thành
Câu 1:
- Hạt gạo được làm từ thiên nhiên và con người: từ vị phù sa bồi đắp cho ruộng đồng màu mờ phì nhiêu, từ nước hồ sen tưới cho lúa tươi tốt, từ tình cảm và công sức của con người (người mẹ) một nắng hai sương đổ ra trên đồng ruộng.
- Giọt mồ hôi sa. - Những trưa tháng sáu. - Nước như ai nấu. - Chết cả cá cờ. - Cua ngoi lên bờ. - Mẹ em xuống cấy.
Câu 2: Câu thơ:
''Những năm bom Mỹ
Trút trên mái nhà ''
=> Để làm ra hạt gạo thời đó, người nông dân đã rất vất vả
Câu 3:
Có sự góp sức của các bạn nhỏ
Có công các bạn
Sớm nào chống hạn
Vực mẻ miệng gầu
Trưa nào bắt sâu
Lúa cao rát mặt
Chiều nào gánh phân
Quanh trành quết đất