K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

20 tháng 1 2017

Có hai mẹ con chim sẻ bay tránh rét qua mùa đông. Chúng bay đi mãi và đến tối lạc vào một khu rừng hoang.

Biết không thể bay đi được nửa, chim mẹ tìm một hốc cây nhỏ rồi dắt con vào đó ngủ qua đêm.

Nửa đêm, đang say giấc, mẹ con chim sẻ bỗng tỉnh dậy vì nghe tiếng gió rít ào ào. Nhìn ra ngoài trời, hai mẹ con thấy trời tối sầm. Sấm ì ầm từ đằng xa vọng lại. Trên bầu trời đen ngòm, những tia chớp nhằng nhịt đan chéo vào nhau. Những cơn gió mạnh làm cây cối nghiêng ngã. Chẳng mấy chốc, cơn mưa rào trút xuống như thác đổ không biết trên trời có bao nhiêu nước mà đổ xuống lắm thế.

Trong hốc cây nhỏ, mẹ con nhà chim sẻ run lẩy bẩy vì rét. Mưa hắt vào gốc cây lạnh buốt. Chim con khóc “ti ti”, nói với mẹ:

– Mẹ ơi, con rét quá! Rét quá!

Chim mẹ âu yếm dỗ dành con:

– Nín đi con của mẹ, nằm sâu vào hốc cây để mẹ che cho.

Rồi chím mẹ xòe đôi cách bé nhỏ, mỏng manh của mình che cho con, mặc cho mưa phả vào người làm ướt sững bộ cánh màu nâu bạc vì vất vả. Gió rít làm cho cái cây có hốc nhỏ nơi mẹ con chim sẻ trú nghiêng ngả. Mỗi lần như thế chim mẹ lại suýt rơi xuống đất. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, gió vẫn gào thét ghê rợn. Chúng chẳng mảy may thương tình hai mẹ con đang run rẩy. Nhưng chúng càng điên dại bao nhiêu, tấm lòng chim mẹ thương con lại càng tăng lên bấy nhiêu. Chim mẹ đã làm thế với tất cả tình yêu thương mẫu tử của mình.

Trong lòng mẹ, chim con vẫn khô lông và không rét run như chim mẹ. Nghe gió rít mưa rơi ở ngoài mà nó càng thương mẹ. Cứ nghĩ đến cảnh mẹ nó bị ướt, lạnh mà nó trào nước mắt. Không rét mà nó cứ khóc tì ti trong lòng vì thương mẹ. Rồi nó thiếp đi từ lúc nào…

Gần sáng, biết không thể chinh phục nổi tấm lòng cao cả của chim mẹ, và cũng đã mệt rã rời, gió mưa đành phải rút lui.

Những lá cây được nước mưa tắm gội nên xanh bóng. Các bụi cây um tùm thấp lùn nằm bẹp xuống. Dưới đất, lá vàng rụng xuống thành một lớp dày.
Lúc này, chim Mẹ đã mệt rã rời. Nó gục xuống lưng con thiếp đi.

Mặt trời từ từ nhô lên sau đỉnh núi phía đông. Bầu trời thoáng đãng xanh thẳm. Mọi vật sung sướng đón chào những ánh nắng ấm áp. Cây cối trong khu rừng xào xạc chào mừng ông mặt trời. Khi đã lên cao, ông mặt trời phóng tầm mắt nhìn ra mọi nơi, thấy trong hốc cây có hai mẹ con chim sẻ đang nằm đó. Chim mẹ xơ xác, ướt sũng. Nghĩ đến trận mưa đêm hôm qua, ông mặt trời bồi hồi xúc động. Ông liền tỏa ra tia nắng ấm áp nhất, dịu hiền nhất vào gốc cây. Như có một sức mạnh, hai mẹ con chim Sẻ liền tỉnh dậy. Thấy ánh nắng ấm áp của mặt trời, chim con vui mừng nói vói mẹ:

– Mẹ ơi! Ra sưởi nắng nào! Một ngày mới bắt đầu rồi!

Chim mẹ né mình cho chim con ra sưởi nắng. Chim mẹ cũng gượng dậy bước ra cành cây đứng nhìn mọi vật. Chim con bay ra. Nó sung sướng liệng trên bầu trời trong xanh chan hòa ánh nắng vài vòng. Rồi chim con đậu trên cành cao cây bồ đề rỉa lông, rỉa cánh. Nó cất tiếng hót líu lo chào ông mặt trời rực rỡ. Cuối cùng, nó liệng một vòng đậu xuống chạc cây với mẹ, miệng nói:

– Mẹ ợ! Hôm nay là ngày sung sướng nhất của con. Chị Mùa Xuân đến rồi. Vui quá!

Chim mẹ âu yếm nhìn con, lòng lâng lâng một niềm vui khó tả. Nó gật đầu sung sướng đến trào nước mắt.

20 tháng 1 2017

hay !!!

vui

20 tháng 1 2017

trời mưa ngày một to hơn, gió thổi ào ào ngoài những bụi cây, những tiếng sấm cứ tiếp đuôi nhau nổ vang lên như đang rất dận dữ. Nhưng điều đó hầu như là tôi chẳng cảm thấy gì vì tôi được ngồi trong một ngôi nhà ấm áp, ăn những đồ ăn ngon và nóng hổi, không khí đó mới đầm ấm và hạnh phúc làm sao. Khi ăn xong mẹ tôi nói tôi ra đóng cửa sổ, tôi chạy lại bên cạnh cánh cửa, nó thật là khó đóng làm sao, những giọt nước mưa cứ ùa ùa tuôn vào khuôn mặt tôi. Rồi tôi chợt nhìn thấy trên cái cây cạnh cửa sổ có một tổ chim, hai chú chim, chim mẹ và chim con dường như đang rất lạnh, chim mẹ dang đôi cánh của mình ra, ôm chầm lấy con và cuốn chặt con nằm gọn trong lồng ngực ấm áp của mình,chim mẹ cứ thế mà đón nhận lấy hết những cơn gió lạnh buốt, những giọt mưa ướt át và những gì tồi tệ nhất của cơn bão. Tại sao nó lại làm vậy? Tại sao ư?.... Vì nó là một người mẹ, có thể hi sinh cho con của mình kể cả phải đánh đổi cả tính mạng.
Sau cơn mưa trời lại sáng, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên chiếu xuống những tán lá, những ngọn cây và chiếu xuống cả tổ của hai mẹ con chim nhỏ. Chim mẹ rũ đôi cánh ướt át của mình và bay ra ngoài đón những món quà mà thiên nhiên ban tặng, còn chú chim con, chú vẫn nằm yên, nhìn chú ngủ thật là ngon, và bạn biết đấy đôi cánh của chú vẫn khô nguyên vì bao nhiêu sự lạnh lẽo mà chú đáng ra phải chịu đã được đôi cánh của mẹ chú hứng chịu cả rồi.

Có hai mẹ con chim sẻ bay tránh rét qua mùa đông. Chúng bay đi mãi và đến tối lạc vào một khu rừng hoang.

Biết không thể bay đi được nửa, chim mẹ tìm một hốc cây nhỏ rồi dắt con vào đó ngủ qua đêm.

Nửa đêm, đang say giấc, mẹ con chim sẻ bỗng tỉnh dậy vì nghe tiếng gió rít ào ào. Nhìn ra ngoài trời, hai mẹ con thấy trời tối sầm. Sấm ì ầm từ đằng xa vọng lại. Trên bầu trời đen ngòm, những tia chớp nhằng nhịt đan chéo vào nhau. Những cơn gió mạnh làm cây cối nghiêng ngã. Chẳng mấy chốc, cơn mưa rào trút xuống như thác đổ không biết trên trời có bao nhiêu nước mà đổ xuống lắm thế.

Trong hốc cây nhỏ, mẹ con nhà chim sẻ run lẩy bẩy vì rét. Mưa hắt vào gốc cây lạnh buốt. Chim con khóc “ti ti”, nói với mẹ:

– Mẹ ơi, con rét quá! Rét quá!

Chim mẹ âu yếm dỗ dành con:

– Nín đi con của mẹ, nằm sâu vào hốc cây để mẹ che cho.

Rồi chím mẹ xòe đôi cách bé nhỏ, mỏng manh của mình che cho con, mặc cho mưa phả vào người làm ướt sững bộ cánh màu nâu bạc vì vất vả. Gió rít làm cho cái cây có hốc nhỏ nơi mẹ con chim sẻ trú nghiêng ngả. Mỗi lần như thế chim mẹ lại suýt rơi xuống đất. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, gió vẫn gào thét ghê rợn. Chúng chẳng mảy may thương tình hai mẹ con đang run rẩy. Nhưng chúng càng điên dại bao nhiêu, tấm lòng chim mẹ thương con lại càng tăng lên bấy nhiêu. Chim mẹ đã làm thế với tất cả tình yêu thương mẫu tử của mình.

Trong lòng mẹ, chim con vẫn khô lông và không rét run như chim mẹ. Nghe gió rít mưa rơi ở ngoài mà nó càng thương mẹ. Cứ nghĩ đến cảnh mẹ nó bị ướt, lạnh mà nó trào nước mắt. Không rét mà nó cứ khóc tì ti trong lòng vì thương mẹ. Rồi nó thiếp đi từ lúc nào…

Gần sáng, biết không thể chinh phục nổi tấm lòng cao cả của chim mẹ, và cũng đã mệt rã rời, gió mưa đành phải rút lui.

Những lá cây được nước mưa tắm gội nên xanh bóng. Các bụi cây um tùm thấp lùn nằm bẹp xuống. Dưới đất, lá vàng rụng xuống thành một lớp dày.
Lúc này, chim Mẹ đã mệt rã rời. Nó gục xuống lưng con thiếp đi.

Mặt trời từ từ nhô lên sau đỉnh núi phía đông. Bầu trời thoáng đãng xanh thẳm. Mọi vật sung sướng đón chào những ánh nắng ấm áp. Cây cối trong khu rừng xào xạc chào mừng ông mặt trời. Khi đã lên cao, ông mặt trời phóng tầm mắt nhìn ra mọi nơi, thấy trong hốc cây có hai mẹ con chim sẻ đang nằm đó. Chim mẹ xơ xác, ướt sũng. Nghĩ đến trận mưa đêm hôm qua, ông mặt trời bồi hồi xúc động. Ông liền tỏa ra tia nắng ấm áp nhất, dịu hiền nhất vào gốc cây. Như có một sức mạnh, hai mẹ con chim Sẻ liền tỉnh dậy. Thấy ánh nắng ấm áp của mặt trời, chim con vui mừng nói vói mẹ:

– Mẹ ơi! Ra sưởi nắng nào! Một ngày mới bắt đầu rồi!

Chim mẹ né mình cho chim con ra sưởi nắng. Chim mẹ cũng gượng dậy bước ra cành cây đứng nhìn mọi vật. Chim con bay ra. Nó sung sướng liệng trên bầu trời trong xanh chan hòa ánh nắng vài vòng. Rồi chim con đậu trên cành cao cây bồ đề rỉa lông, rỉa cánh. Nó cất tiếng hót líu lo chào ông mặt trời rực rỡ. Cuối cùng, nó liệng một vòng đậu xuống chạc cây với mẹ, miệng nói:

– Mẹ ợ! Hôm nay là ngày sung sướng nhất của con. Chị Mùa Xuân đến rồi. Vui quá!

Chim mẹ âu yếm nhìn con, lòng lâng lâng một niềm vui khó tả. Nó gật đầu sung sướng đến trào nước mắt.

21 tháng 1 2017

Có hai mẹ con chim sẻ bay tránh rét qua mùa đông. Chúng bay đi mãi và đến tối lạc vào một khu rừng hoang.

Biết không thể bay đi được nửa, chim mẹ tìm một hốc cây nhỏ rồi dắt con vào đó ngủ qua đêm.

Nửa đêm, đang say giấc, mẹ con chim sẻ bỗng tỉnh dậy vì nghe tiếng gió rít ào ào. Nhìn ra ngoài trời, hai mẹ con thấy trời tối sầm. Sấm ì ầm từ đằng xa vọng lại. Trên bầu trời đen ngòm, những tia chớp nhằng nhịt đan chéo vào nhau. Những cơn gió mạnh làm cây cối nghiêng ngã. Chẳng mấy chốc, cơn mưa rào trút xuống như thác đổ không biết trên trời có bao nhiêu nước mà đổ xuống lắm thế.

Trong hốc cây nhỏ, mẹ con nhà chim sẻ run lẩy bẩy vì rét. Mưa hắt vào gốc cây lạnh buốt. Chim con khóc “ti ti”, nói với mẹ:

– Mẹ ơi, con rét quá! Rét quá!

Chim mẹ âu yếm dỗ dành con:

– Nín đi con của mẹ, nằm sâu vào hốc cây để mẹ che cho.

Rồi chím mẹ xòe đôi cách bé nhỏ, mỏng manh của mình che cho con, mặc cho mưa phả vào người làm ướt sững bộ cánh màu nâu bạc vì vất vả. Gió rít làm cho cái cây có hốc nhỏ nơi mẹ con chim sẻ trú nghiêng ngả. Mỗi lần như thế chim mẹ lại suýt rơi xuống đất. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, gió vẫn gào thét ghê rợn. Chúng chẳng mảy may thương tình hai mẹ con đang run rẩy. Nhưng chúng càng điên dại bao nhiêu, tấm lòng chim mẹ thương con lại càng tăng lên bấy nhiêu. Chim mẹ đã làm thế với tất cả tình yêu thương mẫu tử của mình.

Trong lòng mẹ, chim con vẫn khô lông và không rét run như chim mẹ. Nghe gió rít mưa rơi ở ngoài mà nó càng thương mẹ. Cứ nghĩ đến cảnh mẹ nó bị ướt, lạnh mà nó trào nước mắt. Không rét mà nó cứ khóc tì ti trong lòng vì thương mẹ. Rồi nó thiếp đi từ lúc nào…

Gần sáng, biết không thể chinh phục nổi tấm lòng cao cả của chim mẹ, và cũng đã mệt rã rời, gió mưa đành phải rút lui.

Những lá cây được nước mưa tắm gội nên xanh bóng. Các bụi cây um tùm thấp lùn nằm bẹp xuống. Dưới đất, lá vàng rụng xuống thành một lớp dày.
Lúc này, chim Mẹ đã mệt rã rời. Nó gục xuống lưng con thiếp đi.

Mặt trời từ từ nhô lên sau đỉnh núi phía đông. Bầu trời thoáng đãng xanh thẳm. Mọi vật sung sướng đón chào những ánh nắng ấm áp. Cây cối trong khu rừng xào xạc chào mừng ông mặt trời. Khi đã lên cao, ông mặt trời phóng tầm mắt nhìn ra mọi nơi, thấy trong hốc cây có hai mẹ con chim sẻ đang nằm đó. Chim mẹ xơ xác, ướt sũng. Nghĩ đến trận mưa đêm hôm qua, ông mặt trời bồi hồi xúc động. Ông liền tỏa ra tia nắng ấm áp nhất, dịu hiền nhất vào gốc cây. Như có một sức mạnh, hai mẹ con chim Sẻ liền tỉnh dậy. Thấy ánh nắng ấm áp của mặt trời, chim con vui mừng nói vói mẹ:

– Mẹ ơi! Ra sưởi nắng nào! Một ngày mới bắt đầu rồi!

Chim mẹ né mình cho chim con ra sưởi nắng. Chim mẹ cũng gượng dậy bước ra cành cây đứng nhìn mọi vật. Chim con bay ra. Nó sung sướng liệng trên bầu trời trong xanh chan hòa ánh nắng vài vòng. Rồi chim con đậu trên cành cao cây bồ đề rỉa lông, rỉa cánh. Nó cất tiếng hót líu lo chào ông mặt trời rực rỡ. Cuối cùng, nó liệng một vòng đậu xuống chạc cây với mẹ, miệng nói:

– Mẹ ợ! Hôm nay là ngày sung sướng nhất của con. Chị Mùa Xuân đến rồi. Vui quá!

Chim mẹ âu yếm nhìn con, lòng lâng lâng một niềm vui khó tả. Nó gật đầu sung sướng đến trào nước mắt.

21 tháng 1 2017

Con gái của mẹ,
Bây giờ là mùa xuân! Mẹ nghe nói trên chỗ con ở trời vẫn còn lạnh lẽo và tuyết vẫn đóng băng dày cả thước, có phải vậy không? Ðang luyện bài để thi tam cá nguyệt hay đang lội dưới tuyết đến sở làm vì quãng đường từ nhà đến sở bị đóng băng chưa giải tỏa xong, xe không chạy được? Thấm thoát, sau mấy ngày gia đình sum họp đón mừng Noel và năm mới, mẹ con mình đã xa nhau bốn tháng rồi đấy. Mẹ không phôn nhiều cho con để con yên tâm học và làm việc, chứ thực ra ngày nào mẹ cũng muốn phôn cho con. Nghe tiếng con nhõng nhẽo trong máy, lòng mẹ ấm biết bao, hạnh phúc biết bao! Con ạ! Hôm nay nhà mình có một chuyện lạ, mẹ kể con nghe nhé!

Buổi chiều, một buổi chiều rất đẹp, nắng thủy tinh vàng trải nhẹ khu rừng nhỏ phía sau nhà mình, mẹ đi làm về, lại một ngày sắp trôi qua, mẹ nghĩ quanh khu mình ở, như con biết đấy, nó trầm lặng, nó êm ả quá đi và ngày nào cũng như ngày nào, chẳng trông mong gì có một chuyện lạ, dù nhỏ nhoi xảy ra cả. Bác Hoàng đón mẹ trước cửa nhà. Mẹ vừa ra khỏi xe bác đã kéo tay mẹ đi ra phía sau deck, và ra hiệu cho mẹ im lặng. Rồi bác chỉ lên một chậu cây kiểng treo lung lẳng trên dàn gỗ của deck nói nhỏ: "Em thấy gì không?" Nhìn theo tay bác chỉ, mẹ không thấy gì cả, lắc đầu. Bác nói tiếp: "một tổ chim!". Tiếng bác nhỏ làm như sợ chim nghe thấy bay mất. "Một tổ chim?". Mẹ hỏi lại. Bác gật: "Ừ, một tổ chim". "Anh phát giác từ bao giờ?". "Mới lúc nãy. Anh ngồi viết truyện ở buồng trên lầu. Tới đoạn bí đưa mắt nhìn qua cửa sổ ra ngoài trời thì tình cờ "phát giác" ra "nó". Thế là tinh thần trẻ thơ trong anh nổi dậy". Bác bảo mẹ ngồi xuống cái ghế gỗ dài gắn liền với thành deck rồi kể cho mẹ nghe câu chuyện thời trẻ thơ của bác. Lúc nhỏ anh con trai nào cũng hay nghịch ngợm rình mò lùng kiếm các tổ chim để bắt chim con mới nở đem về nuôi. Còn nếu là trứng mới đẻ thì đem luộc ăn. Những quả trứng bé xíu bằng đốt ngón tay màu trắng nhợt lốm đốm những chấm đen, luộc lên ăn sao mà ngon, béo và bùi đến thế. Thường thường thì chim con đem về nuôi vài ngày nếu không chết thì cũng bị chú mèo mướp già nhà hàng xóm vồ mất. Khi đó, cậu bé con là anh đó, chẳng hề nghĩ hay tưởng tượng tới sự đau đớn của chim mẹ khi vất vả đi kiếm mồi tha về tổ thấy mất con. Tuổi thơ thường ưa nghịch ngợm phá phách một cách vô tư và tàn nhẫn như vậy. Kể chuyện "ngày xưa" xong, bác Hoàng bỗng dưng im lặng và khẽ thở dài, mắt như chìm sâu vào một cõi xa xôi mơ hồ nào đó. Có lẽ bác đang hồi tưởng và luyến tiếc... Mẹ cũng nghĩ tới tuổi thơ của mình, thời con gái bé dại. Thời đó, bọn con gái đâu được chơi những đồ chơi, những trò chơi với đầy đủ tiện nghi văn minh khoa học như các con bây giờ. Bọn mẹ tất nhiên không bao giờ ác như bọn con trai đi lùng bắt chim non, lấy trứng hay phá tổ chim coi như một thành tích khoe khoang với bạn bè. Bọn mẹ chơi "đánh đũa", nhảy "lò cò", chơi bán hàng, chơi nấu đồ ăn mà nồi niêu soong chảo là những lon sữa cũ, vỏ hến, vỏ sò. Ðồ ăn là những lá cây xắt nhỏ ra rồi tưởng tượng đấy là thịt, là cá, là cơm. Và khi ăn, làm bộ như ăn thật, cũng mời mọc bạn bè rối rít. Sau một lúc im lặng, bác Hoàng như chợt tỉnh, nói tiếp: "lợi dụng lúc con chim cái, anh đoán thế, rời khỏi tổ, anh bước lên thành gỗ của deck nhòm vào cái tổ chim tròn tròn xinh xắn kết bằng cỏ khô nằm giữa chậu cây. Trong tổ có mấy quả trứng nhỏ xíu màu trắng đục lấm tấm chấm nâu đen. Nghe bác Hoàng kể, mẹ cũng nổi tính tò mò, vừa bước lên thành gỗ của deck thì nghe tiếng chim kêu "chéc chéc" đâu đây. Bác Hoàng nói nhanh:"Em xuống đi, mẹ nó về đấy! Nó tưởng mình phá tổ nó dọn đi mất thì hỏng hết!". Mẹ và bác rút vào trong nhà, núp sau cửa kính, theo dõi hành tung con chim mẹ. Con chim này to bằng con sáo, cánh và nửa thân phía trên màu đen xám, đầu đen, cổ có khoanh trắng. Mắt có viền tròn trắng. Nửa mình phía dưới màu vàng nâu. Với bộ mã như thế có thể nói là không có gì đẹp, hấp dẫn cả. Tuy nhiên, sự tò mò thích thú của tuổi thơ đã trở lại với mẹ. Mẹ bỗng thấy hồi hộp và tim đập nhanh. Có lẽ bác Hoàng cũng thế. Mẹ thấy bác nhìn mẹ tủm tỉm cười. Chim mẹ kêu "chéc chéc" liên tục tới khi bác và mẹ vào nhà mấy phút nó mới chịu ngưng. Và hai phút sau, có lẽ nghe ngóng động tĩnh xong thấy không có gì đáng ngại nó mới bay từ cành cây bên kia đường sang cành cây trong sân nhà mình gần deck. Rồi nó lại tiếp tục quan sát nghe ngóng động tĩnh đến mấy phút nữa mới bay vào tổ, tiếp tục làm công việc ấp trứng (hay đẻ trứng?). Thế là trong nhà mình có thêm đề tài mới để trò chuyện, bàn tán. Anh Bách đi làm về mẹ khoe ngay việc chim làm tổ và bắt Bách ra ngay deck "chiêm ngưỡng". Bách vui vẻ nói: "Vui nhỉ, nhà ta có thêm bạn mới. Nếu có em Bi ở nhà chắc thích lắm". Rồi ngày nào ở sở vào khoảng mười giờ mẹ lại phôn về bác Hoàng hỏi thăm các bạn chim. Và bác lại "tường thuật" đầy đủ những việc bác nhìn thấy như khi con chim chồng (bác đoán thế vì không thấy nó gầy và xác xơ như con chim kia) đi kiếm mồi về không bao giờ nó bay một mạch từ xa vào thẳng tổ. Lần nào cũng vậy, nó đậu một cành cây gần đó nghe ngóng. Thấy không có gì khác lạ mới bay vào tổ. Khi con chim chồng về, con chim vợ liền rời tổ bay đi kiếm ăn đồng thời cũng là để nhường chỗ cho chim chồng ấp trứng thay mình. Một buổi chiều mẹ đi làm về, lúc ấy đã chập choạng tối trời hơi lạnh, bác Hoàng đang đứng ngoài deck chăm chú nhìn phía bên kia đường. Mẹ nhìn theo tay bác chỉ: trên một cành cây nhỏ thấp có một con chim đang ủ rũ đứng, đầu quay về phía tổ chim. Bác Hoàng nói: "Chim chồng đấy! Anh thấy nó đậu đãõkhá lâu!". Rồi bác thắc mắc:" Chẳng lẽ đêm nào nó cũng ngủ ngoài để nhường chỗ cho chị vợ nằm ấp trứng? Vì cái tổ nhỏ quá làm sao chứa nổi cùng lúc cả hai?". Suốt buổi tối đó mẹ với bác cứ thảo luận mãi về anh chim chồng chịu cảnh sương gió đêm thâu. Mẹ hỏi bác:"Tại sao chim chồng lại không nằm ấp bên chị vợ để sưởi ấm cho cô nàng nhỉ?".Bác Hoàng cười:"Tại sao em không ra hỏi chim lại hỏi anh?". Ngày chủ nhật trời mưa to gió lớn và lạnh. Mẹ đang nằm đọc báo trên chiếc ghế dài trong phòng khách thì bác Hoàng trên lầu xuống nói: "Em lên đây coi!". Mẹ theo bác lên lầu, vì chỉ có phòng trên lầu nhìn xuống qua cửa sổ mới thấy rõ hết trong tổ chim. Mẹ thấy con chim mái (chắc thế) xòe hai cánh rộng ra để che kín cái tổ. Cổ nó co rút lại sát vào thân, đôi mắt nhắm nghiền. Cả đầu cũng như thân mình nó bị ướt đẫm. Nước từ dưới đáy chậu cây kiểng nhỏ giọt liên hồi. Hình như thân mình con chim run rẩy vì lạnh thì phải. Mẹ nói: "Tội nghiệp con chim quá anh! Em sợ nó chịu không nổi trận mưa giá lạnh lẽo này mất. Em lấy khăn đắp cho nó nhé!". Bác Hoàng cười cười: "Rất hoan nghênh thiện chí của em nhưng con chim đang nằm ấp kia sẽ không biết và không thông cảm với thiện chí này. Khi thấy em tới bên tổ, tưởng em đến bắt và nó sẽ sợ hãi bay đi mất. Có phải như vậy rõ ràng là thiện chí không đúng chỗ sẽ trở thành phá hoại không?" ."Nhưng em thương nó quá! Tội nghiệp nó quá! Chẳng lẽ thấy nó sắp chết mà mình không ra tay cứu giúp?". Mẹ nói như năn nỉ để bác tán thành việc làm của mình. Rồi cứ như thế bác và mẹ chuyện trò vòng vo mãi quanh việc tìm cách cứu giúp con chim nhưng chẳng được gì hơn, đành bất lực nhìn nó dầm mưa gió và cầu trời. Bác Hoàng khẻ thở dài nói bâng quơ:" Không biết giờ nầy con chim chồng ẩn trú ở đâu nhỉ?". Suốt đêm đó mẹ trằn trọc không sao ngủ nổi và đầu óc cứ chơi vơi chấp chới hình ảnh con chim mẹ xòe đôi cánh che mưa gió trong cái tổ nhỏ để ấp ủ giữ độ ấm cho mấy cái trứng khỏi bị nước thấm ướt, vì khi trứng bị nước thấm ướt sẽ bị hư thối. Trận mưa kéo dài một ngày một đêm. Hôm sau, trời mới hửng sáng mẹ và bác Hoàng đã thức dậy nhìn ra tổ chim. Con chim mẹ vẫn xõa đôi cánh và thân mình ướt nhèm che kín cái tổ. Nó có vẻ rũ rượi rã rời như một cái xác chết. Thế rồi anh chim chồng bay về. Chị chim vợ vội vã rời khỏi tổ bay đi. Một ngày không biết đôi chim thay nhau nằm ấp trứng bao nhiêu lần và rõ ràng là anh chim chồng chưa đến nổi xác xơ như chị chim vợ. Có hôm, bác Hoàng kể, anh chim chồng tha một cái mồi khá lớn về trao cho chị vợ xong bay đi ngay, chứ không nằm ấp trứng thay vợ như mọi lần. "Chắc là sắp tới ngày trứng nở nên chị vợ ham ấp không muốn bay ra ngoài nữa!". Bác Hoàng nói. Ngày nọ nối tiếp ngày kia lặng lẽ trôi trên cái vùng lạnh lẽo của nước Mỹ này, mẹ và bác chẳng ngày nào quên "hỏi han" tới vợ chồng chim. Mẹ nghĩ: ít ra đôi chim này đã giúp vui cho mẹ và bác Hoàng trong những ngày tháng sống nơi xứ người, nhất là khi mùa Xuân đến, cây cỏ xanh tươi trổ hoa rực rỡ mà lòng người thì vẫn buồn, buồn da diết nỗi buồn xa xứ. Mẹ tới sở khoe với cô Kiểm, đồng nghiệp người Việt duy nhất của mẹ. Cô cười vui nói:"Em mừng cho chị!" . Mẹ ngạc nhiên: "Mừng cho tôi? Nhưng cô mừng về việc gì?". "Thì đất lành chim làm tổ mà! Hên đấy! Năm nay chắc chị phát tài. Thử mua vé số xem. Nhớ khi trúng đừng quên em nhé!". Dù không tin nhưng khi đi làm về mẹ cũng ghé trạm xăng mua tấm vé số. Ít ngày sau, khoảng mười giờ sáng ngày thứ hai, trời nắng ấm rất đẹp, mẹ đang bận túi bụi với công việc ở sở thì bác Hoàng phôn tới. Câu đầu tiên bác nói như reo vui:"Trứng nở rồi, em ơi!". Mẹ cũng vui không kém, hỏi:"Nở mấy con?". "Hai con!". Tại sao lại hai? Bữa trước em thấy ba trứng kia mà!". "Anh chỉ thấy hai cái đầu chim ngọ ngoạy, ngóc ngóc". "Chẳng lẽ một trứng không nở? Ðược rồi, để trưa nay em về coi lại xem sao!". Mặc dù công việc trong sở còn quá nhiều, mẹ cũng phóng xe về nhà để nhìn tận mắt mấy chú chim con ra đời. Vừa lúc mẹ về tới nhà thì vợ chồng chim đều đi vắng, có tiếng chim con kêu "lích chích" rất nhỏ. Dù bác Hoàng ngăn cản, mẹ nhất định đứng lên trên cái ghế gỗ dài và kiễng chân nhòm sát vào tổ chim. Rồi mẹ reo lên:"Ba con chứ không phải hai!" .Bác Hoàng không tin, cho là mẹ "xí gạt" bác. Khi thấy mẹ cam kết "không giỡn" bác liền đứng lên ghế để nhìn. Ba con chim mình mẩy đỏ hỏn lún phún lông tơ, cái đầu ngóc ngóc trông dễ thương làm sao! Bỗng có tiếng chim kêu liên hồi "chéc chéc" như hoảng hốt báo động ngay ở cành cây nơi góc sân nhà, cách tổ chim không xa. Thì ra mãi coi chim con, chim mẹ về bác và mẹ không biết. Con chim mẹ sau vài tiếng kêu lớ...

24 tháng 8 2017

Có hai mẹ con chim sẻ bay tránh rét qua mùa đông. Chúng bay đi mãi và đến tối lạc vào một khu rừng hoang.

Biết không thể bay đi được nửa, chim mẹ tìm một hốc cây nhỏ rồi dắt con vào đó ngủ qua đêm.

Nửa đêm, đang say giấc, mẹ con chim sẻ bỗng tỉnh dậy vì nghe tiếng gió rít ào ào. Nhìn ra ngoài trời, hai mẹ con thấy trời tối sầm. Sấm ì ầm từ đằng xa vọng lại. Trên bầu trời đen ngòm, những tia chớp nhằng nhịt đan chéo vào nhau. Những cơn gió mạnh làm cây cối nghiêng ngã. Chẳng mấy chốc, cơn mưa rào trút xuống như thác đổ không biết trên trời có bao nhiêu nước mà đổ xuống lắm thế.

Trong hốc cây nhỏ, mẹ con nhà chim sẻ run lẩy bẩy vì rét. Mưa hắt vào gốc cây lạnh buốt. Chim con khóc “ti ti”, nói với mẹ:

– Mẹ ơi, con rét quá! Rét quá!

Chim mẹ âu yếm dỗ dành con:

– Nín đi con của mẹ, nằm sâu vào hốc cây để mẹ che cho.

Rồi chím mẹ xòe đôi cách bé nhỏ, mỏng manh của mình che cho con, mặc cho mưa phả vào người làm ướt sững bộ cánh màu nâu bạc vì vất vả. Gió rít làm cho cái cây có hốc nhỏ nơi mẹ con chim sẻ trú nghiêng ngả. Mỗi lần như thế chim mẹ lại suýt rơi xuống đất. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, gió vẫn gào thét ghê rợn. Chúng chẳng mảy may thương tình hai mẹ con đang run rẩy. Nhưng chúng càng điên dại bao nhiêu, tấm lòng chim mẹ thương con lại càng tăng lên bấy nhiêu. Chim mẹ đã làm thế với tất cả tình yêu thương mẫu tử của mình.

Trong lòng mẹ, chim con vẫn khô lông và không rét run như chim mẹ. Nghe gió rít mưa rơi ở ngoài mà nó càng thương mẹ. Cứ nghĩ đến cảnh mẹ nó bị ướt, lạnh mà nó trào nước mắt. Không rét mà nó cứ khóc tì ti trong lòng vì thương mẹ. Rồi nó thiếp đi từ lúc nào…

15 tháng 3 2018

cộng tác viên mà chép mạng ag

15 tháng 3 2018

dài thật

15 tháng 3 2018

chép mạng à bạn

11 tháng 3 2019

Lão già mùa đông cáu kỉnh chuẩn bị đến rồi. Vạn vật đều chuẩn bị ngủ đông hoặc đi tránh rét. Mẹ con chim sẻ cũng vậy. Họ bay sẽ bay đến một nơi nào đó có những tia nắng vàng giòn tan chiếu xuống. Sẻ con và mẹ đang bay thì lão già mùa đông đã mang đến những cơn gió lạnh lẽo đến buốt da. Sẻ con kêu lên:

- Mẹ ơi! Con lạnh quá rồi.

Sẻ mẹ dỗ dành con:

- Cố gắng lên con yêu, sắp đến rồi!

Sẻ con bắt đầu khóc và rên rỉ kêu:

- Nhưng con lạnh lắm rồi!

Sẻ mẹ nhìn thấy đứa con yêu của mình khóc vì lạnh , động lòng nên đành hạ cánh xuống một khu rừng để trú qua đêm.

Sẻ mẹ tìm một hốc cây nhỏ làm một cái tổ con nhưng đủ để cho hai mẹ con ở. Nửa đêm, sẻ mẹ chợt tỉnh giấc vì ngọn gió của lão già mùa đông lạnh lẽo thổi vào người sẻ mẹ. " Ngọn gió này chắc chắn báo hiệu một cơn mưa sẽ ập đến! " sẻ mẹ nghĩ. Quả không sai, sau một lúc, một cơn mưa bất ngờ ập đến. Tiếng mưa to làm cho sẻ con thức dậy. Sẻ con rất sợ mưa nên khi nhìn thấy một cơn mưa to như vậy chú đã òa lên khóc. Sẻ mẹ dỗ dành và cất tiếng nói trầm ấm:

- Con biết ko, cơn mưa là món quà mà mẹ thiên nhiên tặng cho chúng ta đấy.

Sẻ con nín khóc, nhìn mẹ và hỏi:

Tại sao lại như vậy ạ?

Sẻ mẹ nhìn con cười:

- Mẹ sẽ kể cho con nghe một câu chuyện, qua câu chuyện này con sẽ thấy mưa ko đáng sợ đâu.

Sẻ mẹ bắt đầu kể chuyện:

- Ngày xưa, đất trời chưa có mưa thì quanh năm hạn hán. Chim muông, cỏ lá đều mệt mỏi và đói khổ. Thực ra vùng đất ấy vốn là một vùng đất tươi đẹp, hùng vĩ. Nhưng cứ mỗi năm trôi qua, những con sông, những ao hồ đều dần cạn nước. Một hôm nọ, mẹ thiên nhiên đi qua vùng đất này, thấy mọi vật đều đói khổ và khô héo. Mẹ thiên nhiên rất đau lòng khi thấy cảnh tượng này. Bà liền tạo ra thần mưa để thần mưa ban phát nước cho nhân loại. Nhờ thần mưa nên vùng đất trở nên tươi đẹp lại. Và ngày nay, thần mưa vẫn mang lại cho vùng đất thêm tươi đẹp hơn.

Sẻ con nghe mẹ kể giữa chừng thì đã ngủ ngon trong đôi cánh ấm áp của mẹ từ lúc nào. Cho dù trời lúc bấy giờ lạnh lẽo nhưng tình yêu thương của mẹ con chim sẻ đã giúp con tim họ trở nên ấm áp hơn.

12 tháng 3 2019

hay

11 tháng 6 2016
 

Tưởng tượng, kể câu chuyện mà nhân vật là loài vật.

Tưởng tượng, kể câu chuyện mà nhân vật là loài vật.
 
Bài làm

Suốt đêm, mưa to, gió lớn. Sáng ra, ở tổ chim chót vót trên cây cao, chim mẹ giũ giữ lông cánh cho khô rồi khẽ nhích ra ngoài. Tia nắng ấm vừa vặn rơi xuống đúng chỗ chú chim non đang ngái ngủ, lông cánh vẫn khô nguyên. Thì ra… 

Hôm qua, khi trời vừa tối thì cũng là lúc những hạt mưa đầu tiên rơi xuống mặt đất. cây cối nghiêng ngả bởi gió mạnh dần lên, mưa xối xả ào đến. Từ trên cây lim già, chim mẹ vô cùng lo lắng. Các bạn chim đã hốt hoảng bay đi tìm chỗ trú ẩn, còn nó lúng túng trước đứa con út bé bỏng chưa đủ sức bay xa. Nhìn bầu trời đen kịt, gió rít ào ào, chớp giật xé rách bầu trời, sấm như trống thúc liên hồi mà lòng dạ nó tơi bời. Nó không thể bỏ con lại mà bay đi. Cắp con theo mà chống chọi với dông bão, cơn giận điên cuồng của trời đát thì nó không đủ sức. Chim mẹ quyết định cùng con ở lại tổ, phải lấy thân mình che chở cho con. Lúc này tiếng gió thổi tạt đi nhửng tiếng kêu non nớt của chú chim mới chào đời chưa được bao nhiêu. Có lẽ đây là lần đầu tiên chú chim nhỏ tận mắt thấy được sự khốc liệt của cuộc sống, của bão tố.

Chúc rúc vào lòng mẹ, miệng kêu chiếp chiếp liên tục. Chim mẹ dang đôi cánh bé nhỏ che chở cho con. Đối với chú đôi cánh ấy lúc bấy giờ là một ngôi nhà ấm ấp, che chắn cho chú trong trận mưa bão đầu tiên này.

Mưa càng ngày càng lớn. Mưa như trút hết những tức tối, bực bội của đất trời sau bao ngày nắng nóng triền miên. Chim mẹ ủ con vào lòng. Cánh sải rộng ra, móng chim bám chặt vào tổ, nó cố sức ghì chắc để giữ cái tổ mà nó đang xoay các hướng nằm bức ra khỏi ngọn cây. Mưa xối xả vào đầu, mắt, vào da thịt chim mẹ. Nó nghiến răng chịu đau, chịu xót, chịu sự rát bỏng của gió, mưa. Nó phải bảo vệ để không một giọt mưa, không một làn gió nào xâm hại đến đứa con đang run lên vì sợ hãi. Bằng tình thương lớn lao, chim mẹ cố sức chống lại bão tố, chống lại gió thét mưa gào để giữ sự bình yên cho con.

Chú chim non trong đêm đó đã ngủ thiếp đi lúc nào không biết, có lẽ sự che chở của chim mẹ đã làm cho chú yên tâm, tin tưởng.

Thế rồi một ngày mới lại bắt đầu. Cơn bão đã ngừng. Mưa cũng ngừng rơi và gió cũng ngừng thổi, nhanh như khi nó đến bất chợt vậy. Những tia nắng đầu tiên đã chiếu xuống. Ánh nắng càng làm rõ những giọt nước còn đọng lại trên cành cây, kẽ lá và cả trên người con chim mẹ. Nó khiến chịm mẹ bừng tỉnh. Mọi chuyện xảy ra như một giấc mơ hãi hùng. Nhìn đứa con nhỏ đang say giấc nồng, lông cánh khô nguyên, nó xiết bao sung sướng. Yên tâm, nó khẽ khàng bước ra ngoài tổ, giữ đi những giọt nước mưa cuối cùng còn sót lại, rỉa lông cánh cho mượt mà và chào đón những tia nắng rơi nhẹ xuống tổ chim.

Câu chuyện của hai mẹ con họa mi thật cảm động. Nó khiến chúng ta nghĩ tới công lao và tấm lòng của người mẹ đối với con cái. Ta thầm cảm ơn và yêu quý mẹ ngàn lần.
11 tháng 6 2016

Bài của bạn chép 100%. Mình bảo chim sẻ lại tả chim họa mi mà chẳng hay lắm đâulolang

Em hãy tưởng tượng và kể lại câu chuyện xảy ra với 2 mẹ con nhà chim  trong đêm mưa bão

Trời mưa ngày một to hơn, gió thổi ào ào ngoài những bụi cây, những tiếng sấm cứ tiếp đuôi nhau nổ vang lên như đang rất dận dữ. Nhưng điều đó hầu như là tôi chẳng cảm thấy gì vì tôi được ngồi trong một ngôi nhà ấm áp, ăn những đồ ăn ngon và nóng hổi, không khí đó mới đầm ấm và hạnh phúc làm sao. Khi ăn xong mẹ tôi nói tôi ra đóng cửa sổ, tôi chạy lại bên cạnh cánh cửa, nó thật là khó đóng làm sao, những giọt nước mưa cứ ùa ùa tuôn vào khuôn mặt tôi. Rồi tôi chợt nhìn thấy trên cái cây cạnh cửa sổ có một tổ chim, hai chú chim, chim mẹ và chim con dường như đang rất lạnh, chim mẹ dang đôi cánh của mình ra, ôm chầm lấy con và cuốn chặt con nằm gọn trong lồng ngực ấm áp của mình,chim mẹ cứ thế mà đón nhận lấy hết những cơn gió lạnh buốt, những giọt mưa ướt át và những gì tồi tệ nhất của cơn bão. Tại sao nó lại làm vậy? Tại sao ư?.... Vì nó là một người mẹ, có thể hi sinh cho con của mình kể cả phải đánh đổi cả tính mạng. 
Sau cơn mưa trời lại sáng, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên chiếu xuống những tán lá, những ngọn cây và chiếu xuống cả tổ của hai mẹ con chim nhỏ. Chim mẹ rũ đôi cánh ướt át của mình và bay ra ngoài đón những món quà mà thiên nhiên ban tặng, còn chú chim con, chú vẫn nằm yên, nhìn chú ngủ thật là ngon, và bạn biết đấy đôi cánh của chú vẫn khô nguyên vì bao nhiêu sự lạnh lẽo mà chú đáng ra phải chịu đã được đôi cánh của mẹ chú hứng chịu cả rồi.

16 tháng 9 2023

Hay quá

3 tháng 10 2018

trời mưa ngày một to hơn, gió thổi ào ào ngoài những bụi cây, những tiếng sấm cứ tiếp đuôi nhau nổ vang lên như đang rất dận dữ. Nhưng điều đó hầu như là tôi chẳng cảm thấy gì vì tôi được ngồi trong một ngôi nhà ấm áp, ăn những đồ ăn ngon và nóng hổi, không khí đó mới đầm ấm và hạnh phúc làm sao. Khi ăn xong mẹ tôi nói tôi ra đóng cửa sổ, tôi chạy lại bên cạnh cánh cửa, nó thật là khó đóng làm sao, những giọt nước mưa cứ ùa ùa tuôn vào khuôn mặt tôi. Rồi tôi chợt nhìn thấy trên cái cây cạnh cửa sổ có một tổ chim, hai chú chim, chim mẹ và chim con dường như đang rất lạnh, chim mẹ dang đôi cánh của mình ra, ôm chầm lấy con và cuốn chặt con nằm gọn trong lồng ngực ấm áp của mình,chim mẹ cứ thế mà đón nhận lấy hết những cơn gió lạnh buốt, những giọt mưa ướt át và những gì tồi tệ nhất của cơn bão. Tại sao nó lại làm vậy? Tại sao ư?.... Vì nó là một người mẹ, có thể hi sinh cho con của mình kể cả phải đánh đổi cả tính mạng. 
Sau cơn mưa trời lại sáng, khi những tia nắng ấm áp đầu tiên chiếu xuống những tán lá, những ngọn cây và chiếu xuống cả tổ của hai mẹ con chim nhỏ. Chim mẹ rũ đôi cánh ướt át của mình và bay ra ngoài đón những món quà mà thiên nhiên ban tặng, còn chú chim con, chú vẫn nằm yên, nhìn chú ngủ thật là ngon, và bạn biết đấy đôi cánh của chú vẫn khô nguyên vì bao nhiêu sự lạnh lẽo mà chú đáng ra phải chịu đã được đôi cánh của mẹ chú hứng chịu cả rồi.

k mk nhé

3 tháng 10 2018

Có hai mẹ con chim sẻ bay tránh rét qua mùa đông. Chúng bay đi mãi và đến tối lạc vào một khu rừng hoang.

Biết không thể bay đi được nửa, chim mẹ tìm một hốc cây nhỏ rồi dắt con vào đó ngủ qua đêm.

Nửa đêm, đang say giấc, mẹ con chim sẻ bỗng tỉnh dậy vì nghe tiếng gió rít ào ào. Nhìn ra ngoài trời, hai mẹ con thấy trời tối sầm. Sấm ì ầm từ đằng xa vọng lại. Trên bầu trời đen ngòm, những tia chớp nhằng nhịt đan chéo vào nhau. Những cơn gió mạnh làm cây cối nghiêng ngã. Chẳng mấy chốc, cơn mưa rào trút xuống như thác đổ không biết trên trời có bao nhiêu nước mà đổ xuống lắm thế.

Trong hốc cây nhỏ, mẹ con nhà chim sẻ run lẩy bẩy vì rét. Mưa hắt vào gốc cây lạnh buốt. Chim con khóc “ti ti”, nói với mẹ:

–     Mẹ ơi, con rét quá! Rét quá!

Chim mẹ âu yếm dỗ dành con:

–    Nín đi con của mẹ, nằm sâu vào hốc cây để mẹ che cho.

Rồi chím mẹ xòe đôi cách bé nhỏ, mỏng manh của mình che cho con, mặc cho mưa phả vào người làm ướt sững bộ cánh màu nâu bạc vì vất vả. Gió rít làm cho cái cây có hốc nhỏ nơi mẹ con chim sẻ trú nghiêng ngả. Mỗi lần như thế chim mẹ lại suýt rơi xuống đất. Ngoài trời, mưa vẫn rơi, gió vẫn gào thét ghê rợn. Chúng chẳng mảy may thương tình hai mẹ con đang run rẩy. Nhưng chúng càng điên dại bao nhiêu, tấm lòng chim mẹ thương con lại càng tăng lên bấy nhiêu. Chim mẹ đã làm thế với tất cả tình yêu thương mẫu tử của mình.

Trong lòng mẹ, chim con vẫn khô lông và không rét run như chim mẹ. Nghe gió rít mưa rơi ở ngoài mà nó càng thương mẹ. Cứ nghĩ đến cảnh mẹ nó bị ướt, lạnh mà nó trào nước mắt. Không rét mà nó cứ khóc tì ti trong lòng vì thương mẹ. Rồi nó thiếp đi từ lúc nào…

Gần sáng, biết không thể chinh phục nổi tấm lòng cao cả của chim mẹ, và cũng đã mệt rã rời, gió mưa đành phải rút lui.

Những lá cây được nước mưa tắm gội nên xanh bóng. Các bụi cây um tùm thấp lùn nằm bẹp xuống. Dưới đất, lá vàng rụng xuống thành một lớp dày.
Lúc này, chim Mẹ đã mệt rã rời. Nó gục xuống lưng con thiếp đi.

Mặt trời từ từ nhô lên sau đỉnh núi phía đông. Bầu trời thoáng đãng xanh thẳm. Mọi vật sung sướng đón chào những ánh nắng ấm áp. Cây cối trong khu rừng xào xạc chào mừng ông mặt trời. Khi đã lên cao, ông mặt trời phóng tầm mắt nhìn ra mọi nơi, thấy trong hốc cây có hai mẹ con chim sẻ đang nằm đó. Chim mẹ xơ xác, ướt sũng. Nghĩ đến trận mưa đêm hôm qua, ông mặt trời bồi hồi xúc động. Ông liền tỏa ra tia nắng ấm áp nhất, dịu hiền nhất vào gốc cây. Như có một sức mạnh, hai mẹ con chim Sẻ liền tỉnh dậy. Thấy ánh nắng ấm áp của mặt trời, chim con vui mừng nói vói mẹ:

–    Mẹ ơi! Ra sưởi nắng nào! Một ngày mới bắt đầu rồi!

Chim mẹ né mình cho chim con ra sưởi nắng. Chim mẹ cũng gượng dậy bước ra cành cây đứng nhìn mọi vật. Chim con bay ra. Nó sung sướng liệng trên bầu trời trong xanh chan hòa ánh nắng vài vòng. Rồi chim con đậu trên cành cao cây bồ đề rỉa lông, rỉa cánh. Nó cất tiếng hót líu lo chào ông mặt trời rực rỡ. Cuối cùng, nó liệng một vòng đậu xuống chạc cây với mẹ, miệng nói:

–    Mẹ ợ! Hôm nay là ngày sung sướng nhất của con. Chị Mùa Xuân đến rồi. Vui quá!

Chim mẹ âu yếm nhìn con, lòng lâng lâng một niềm vui khó tả. Nó gật đầu sung sướng đến trào nước mắt.

Hk tốt

Tham khảo :

Ngay trước của nhà tôi có một cây nhãn lớn, chim về hót líu lo và làm tổ rất nhiều. Trong đó có một tổ ở chót vót trên tít cây cao, là mái ấm của mẹ con chim. Sau một đêm mưa to, gió lớn, sáng hôm sau, người ta thấy ở tổ chim chót vót trên cành cây cao, chim mẹ giũ lông, giũ cánh cho mau khô rồi khẽ nhích ra ngoài. Tia nắng ấm vừa vặn rơi xuống đúng chỗ chim non đang ngái ngủ, lông cánh vẫn còn khô nguyên.
Đêm hôm trước, trởi mưa đến là to sau bao nhiêu ngày dài ròng rã với cái nắng chói chang. Những cơn mưa bắt đầu ập đến từ chiều tà. Những đám mây đen kịt không biết từ nơi nao kéo tới, che phue kín cả bầu trời. Đám mây to khổng lồ, nặng nề , báo hiệu một cơn mưa rào thật lớn. Sấm nổ ầm ầm bên tai. Những tia chớp ngoằn nghèo, ánh lên snags rực cả bầu trời tối như mực. Bầu trời như một con người đang giận dữ. Gió thổi từng cơn, cuốn hết bao nhiêu là lá cành. Những cây nhãn, cây bàng, cây xoài,... ngả nghiêng trong cơn cơn gió.
Trái lại với sựdữ dội của cơn mưa sắp tới là hình ảnh của tổ chim, nơi trú ngụ của mấy mẹ con chim với vài ba chiếc lá, những cẳng cây được uốn lại thnahf vòng tròn. Tưởng như một cớn gió mạnh có thể khiến nó rơi xuống bất cứ lúc nào. Chính vì vậy mà chim mẹ hết sức lo lắng. Nó không biết làm sao để có thể giữ yên chiếc tổ mỏng manh của mình. Chim mẹ cứ bay đi lại bay lại như muốn kiếm tìm sự giúp đỡ. Nhưng thật chẳng may, chỉ có mình nó cô đơn mà thôi. Những con chim con non nớt trong tổ vô cùng sợ hãi. Những âm thanh đì đùng của sấm, từng cơn mạnh mẽ của gió, chớp nhì nhằng nơi xa khiến những chú chim non hoảng sợ, chúng kêu lên những tiếng thất thanh, lo sợ.
Và rồi, cơn mưa bắt đầu ập đến vào buổi đêm. Bắt đầu là những giọt li ti, thưa thớt. Dần dần mưa mỗi lúc một mạnh. Những giọt mưa trĩu nặng liên tiếp quật tới tấp vào chiếc tổ bé nhỏ của mấy mẹ con chim. Gió không ngừng rít, cành lá chao đảo. Cái cây phải oằn mình trước giông gió của trận mưa, mấy mẹ con chim cũng phải gắng sức chống chọi với phong ba bão táp. Những tiếng kêu hoảng hốt của chim non vang lên không ngớt.
Mưa to tưởng như cuốn trôi đi tất cả. Thế nhưng mọi hiểm nguy rồi cũng qua đi. Những chú chim non nhờ có sự bảo vệ, bao bọc của mẹ mà có thể say giấc nồngvà không bị ướt. Chim mẹ tuy có vẻ mệt mỏi nhưng lòng tràn ngập hạnh phúc vì đã bải vệ được đứa con của mình.
Sự can đảm, vững vàng của chim mẹ là hình ảnh thật khiến người ta nể phục. Hình ảnh chim mẹ gợi cho ta thấy vẻ đẹp của tình mẫu tử trong cuộc sống. Mẹ có thể hi sinh tất cả, bảo vệ con trước những giông tố của cuộc đời.

9 tháng 6 2021

Bài làm

Suốt đêm, mưa to, gió lớn. Sáng ra, ở tổ chim chót vót trên cây cao, chim mẹ giũ giữ lông cánh cho khô rồi khẽ nhích ra ngoài. Tia nắng ấm vừa vặn rơi xuống đúng chỗ chú chim non đang ngái ngủ, lông cánh vẫn khô nguyên. Thì ra… 

Hôm qua, khi trời vừa tối thì cũng là lúc những hạt mưa đầu tiên rơi xuống mặt đất. cây cối nghiêng ngả bởi gió mạnh dần lên, mưa xối xả ào đến. Từ trên cây lim già, chim mẹ vô cùng lo lắng. Các bạn chim đã hốt hoảng bay đi tìm chỗ trú ẩn, còn nó lúng túng trước đứa con út bé bỏng chưa đủ sức bay xa. Nhìn bầu trời đen kịt, gió rít ào ào, chớp giật xé rách bầu trời, sấm như trống thúc liên hồi mà lòng dạ nó tơi bời. Nó không thể bỏ con lại mà bay đi. Cắp con theo mà chống chọi với dông bão, cơn giận điên cuồng của trời đát thì nó không đủ sức. Chim mẹ quyết định cùng con ở lại tổ, phải lấy thân mình che chở cho con. Lúc này tiếng gió thổi tạt đi nhửng tiếng kêu non nớt của chú chim mới chào đời chưa được bao nhiêu. Có lẽ đây là lần đầu tiên chú chim nhỏ tận mắt thấy được sự khốc liệt của cuộc sống, của bão tố.

Chúc rúc vào lòng mẹ, miệng kêu chiếp chiếp liên tục. Chim mẹ dang đôi cánh bé nhỏ che chở cho con. Đối với chú đôi cánh ấy lúc bấy giờ là một ngôi nhà ấm ấp, che chắn cho chú trong trận mưa bão đầu tiên này.

Mưa càng ngày càng lớn. Mưa như trút hết những tức tối, bực bội của đất trời sau bao ngày nắng nóng triền miên. Chim mẹ ủ con vào lòng. Cánh sải rộng ra, móng chim bám chặt vào tổ, nó cố sức ghì chắc để giữ cái tổ mà nó đang xoay các hướng nằm bức ra khỏi ngọn cây. Mưa xối xả vào đầu, mắt, vào da thịt chim mẹ. Nó nghiến răng chịu đau, chịu xót, chịu sự rát bỏng của gió, mưa. Nó phải bảo vệ để không một giọt mưa, không một làn gió nào xâm hại đến đứa con đang run lên vì sợ hãi. Bằng tình thương lớn lao, chim mẹ cố sức chống lại bão tố, chống lại gió thét mưa gào để giữ sự bình yên cho con.

Chú chim non trong đêm đó đã ngủ thiếp đi lúc nào không biết, có lẽ sự che chở của chim mẹ đã làm cho chú yên tâm, tin tưởng.

Thế rồi một ngày mới lại bắt đầu. Cơn bão đã ngừng. Mưa cũng ngừng rơi và gió cũng ngừng thổi, nhanh như khi nó đến bất chợt vậy. Những tia nắng đầu tiên đã chiếu xuống. Ánh nắng càng làm rõ những giọt nước còn đọng lại trên cành cây, kẽ lá và cả trên người con chim mẹ. Nó khiến chịm mẹ bừng tỉnh. Mọi chuyện xảy ra như một giấc mơ hãi hùng. Nhìn đứa con nhỏ đang say giấc nồng, lông cánh khô nguyên, nó xiết bao sung sướng. Yên tâm, nó khẽ khàng bước ra ngoài tổ, giữ đi những giọt nước mưa cuối cùng còn sót lại, rỉa lông cánh cho mượt mà và chào đón những tia nắng rơi nhẹ xuống tổ chim.

Câu chuyện của hai mẹ con họa mi thật cảm động. Nó khiến chúng ta nghĩ tới công lao và tấm lòng của người mẹ đối với con cái. Ta thầm cảm ơn và yêu quý mẹ ngàn lần.

30 tháng 7 2018

đề 2 lần trước mik có tự làm trên lớp để nộp cô nè...mik cg có thể cho bạn hướng làm văn của mik nếu bạn muốn..liên lạc với mik nha!!!

30 tháng 7 2018

bạn có thể bày cho mình được ko ?

4 tháng 3 2020
Huyền Thu | +1đ điểm giá trị
Thứ 5, ngày 17/08/2017 09:17:24
 Chat Online

Xây dựng sự việc nhân vật cho đề bài,Suốt đêm mưa to gió lớn,Sáng ra ở tổ chim chót vót trên cây cao có con chim mẹ đang giũ cánh ướt,bên cạnh là chú chim con lông cánh vẫn khô nguyên,Câu chuyện gì đã xảy ra với 2 chú chim trong hôm qua,Em hãy hình dung lại và kể lại,Tiếng Việt Lớp 5,bài tập Tiếng Việt Lớp 5,giải bài tập Tiếng Việt Lớp 5,Tiếng Việt,Lớp 5

Bn dựa vào dàn ý sau để làm nha:

a,Mở truyện: “Suốt đêm mưa to, gió lớn. Sáng ra, ở tổ chim chót vót trên cây cao, chim mẹ khẽ giũ lông cánh cho khô rồi nhẹ nhàng nhích ra ngoài. Tia nắng ấm áp vừa vặn rơi xuống chỗ chú chim non đang ngái ngủ, lông cánh hầu như vẫn khô nguyên. Chim mẹ mệt mỏi nhưng lòng ngập tràn hạnh phúc. Âu yếm nhìn chim con, chim mẹ nhớ lại...”

b.Thân truyện; 

  • Khi chim con bị đói nên chim mẹ đã để con ở lại trong tổ và đi kiếm ăn
  • Trong khi đi kiếm ăn thì chim mẹ gặp một cơn mưa lớn 
  •  Cảnh mưa to, gió lớn trong đêm: bầu trời đen kịt, mưa như trút nước, gió lớn quật từng cơn, sấm chớp dữ dội....(Tả một chút về quang cảnh lúc này)
  • Chim mẹ mệt lả người ướt nhẹp,nhưng vẫn cố gắng bay đi kiếm ăn để chim con ko bị đói,rồi đến lúc về chim mẹ dù cạn kiệt sức nhưng khi nhớ tới con của mình chim mẹ lại cố gắng nhấc đôi cánh lên để bay về .
  •  Sự mong manh của tổ chim chót vót trên cành cao; nỗi lo lắng của chim mẹ, sự sợ hãi của chim con... (Kể về cảm giác, tâm trạng của chim mẹ trong hoàn cảnh nguy hiểm)
  • Những nguy hiểm xảy ra với tổ chim trong đêm mưa gió...; sự chống đỡ , bảo vệ chim con của chim mẹ...( Kể về hành động, tâm trạng của chim mẹ trong việc bảo vệ chim con)
  • Nguy hiểm qua đi, chim con ngủ yên trong lòng mẹ, lông cánh vẫn khô nguyên. Chim mẹ mệt mỏi nhưng thấy hạnh phúc...

c,Kết truyện
- Nêu cảm nghĩ của về tình mẫu tử thiêng liêng qua câu chuyện trên.(Tình mẹ con)

26 tháng 12 2019

MB: Trời hôm nay thật đẹp. Sau những trận mưa như nước đổ đêm nay, cây cối và hoa cỏ thêm xanh tươi. Những chú chim bay lượn khắp khu vườn và hót những câu ca thật hay. Trên cành cao nhất của cây mít có một tổ chim đã tan rã, có 2 con chim đang làm gì đó dưới tán cây xanh. Em lại gần hơn nữa, thì ra cô chim mẹ đang giũ lông cánh làm nước tung toé khắp nơi, bên cạnh đó có chú chim con khô ráo đang nhảy nhót, ca hát tưng bưng trên cành cây.

KB: Cô chim mẹ thật dũng cảm, cô ấy đã hi sinh mình để che chở cho đứa con bé bỏng của mình. Em nghĩ chắc chú chim con đang rất cảm động trước tấm lòng mà mẹ dành cho con. Bây giờ em sẽ nói bố làm cho 2 mẹ con chú chim 1 ngôi nhà gỗ nhỏ để vừa có thể ở và vừa có thể trú mưa. Em rất tôn trọng tình yêu thương của cô chim.

26 tháng 12 2019

Mình xin lỗi! Ở đoạn MB có từ "tưng bưng", mình lỡ viết sai. Sử lại thành tưng bừng hộ mình cái nhé!

Cảm ơn bạn.

26 tháng 8 2020

Ngay trước của nhà tôi có một cây nhãn lớn, chim về hót líu lo và làm tổ rất nhiều. Trong đó có một tổ ở chót vót trên tít cây cao, là mái ấm của mẹ con chim. Sau một đêm mưa to, gió lớn, sáng hôm sau, người ta thấy ở tổ chim chót vót trên cành cây cao, chim mẹ giũ lông, giũ cánh cho mau khô rồi khẽ nhích ra ngoài. Tia nắng ấm vừa vặn rơi xuống đúng chỗ chim non đang ngái ngủ, lông cánh vẫn còn khô nguyên.

Đêm hôm trước, trởi mưa đến là to sau bao nhiêu ngày dài ròng rã với cái nắng chói chang. Những cơn mưa bắt đầu ập đến từ chiều tà. Những đám mây đen kịt không biết từ nơi nao kéo tới, che phue kín cả bầu trời. Đám mây to khổng lồ, nặng nề , báo hiệu một cơn mưa rào thật lớn. Sấm nổ ầm ầm bên tai. Những tia chớp ngoằn nghèo, ánh lên snags rực cả bầu trời tối như mực. Bầu trời như một con người đang giận dữ. Gió thổi từng cơn, cuốn hết bao nhiêu là lá cành. Những cây nhãn, cây bàng, cây xoài,... ngả nghiêng trong cơn cơn gió. 

Trái lại với sựdữ dội của cơn mưa sắp tới là hình ảnh của tổ chim, nơi trú ngụ của mấy mẹ con chim với vài ba chiếc lá, những cẳng cây được uốn lại thnahf vòng tròn. Tưởng như một cớn gió mạnh có thể khiến nó rơi xuống bất cứ lúc nào. Chính vì vậy mà chim mẹ hết sức lo lắng. Nó không biết làm sao để có thể giữ yên chiếc tổ mỏng manh của mình. Chim mẹ cứ bay đi lại bay lại như muốn kiếm tìm sự giúp đỡ. Nhưng thật chẳng may, chỉ có mình nó cô đơn mà thôi.  Những con chim con non nớt trong tổ vô cùng sợ hãi. Những âm thanh đì đùng của sấm, từng cơn mạnh mẽ của gió, chớp nhì nhằng nơi xa khiến những chú chim non hoảng sợ, chúng kêu lên những tiếng thất thanh, lo sợ. 

Và rồi, cơn mưa bắt đầu ập đến vào buổi đêm. Bắt đầu là những giọt li ti, thưa thớt. Dần dần mưa mỗi lúc một mạnh. Những giọt mưa trĩu nặng liên tiếp quật tới tấp vào chiếc tổ bé nhỏ của mấy mẹ con chim. Gió không ngừng rít, cành lá chao đảo. Cái cây phải oằn mình trước giông gió của trận mưa, mấy mẹ con chim cũng phải gắng sức chống chọi với phong ba bão táp. Những tiếng kêu hoảng hốt của chim non vang lên không ngớt.

Mưa to tưởng như cuốn trôi đi tất cả. Thế nhưng mọi hiểm nguy rồi cũng qua đi. Những chú chim non nhờ có sự bảo vệ, bao bọc của mẹ mà có thể say giấc nồngvà không bị ướt. Chim mẹ tuy có vẻ mệt mỏi nhưng lòng tràn ngập hạnh phúc vì đã bải vệ được đứa con của mình. 

Sự can đảm, vững vàng của chim mẹ là hình ảnh thật khiến người ta nể phục. Hình ảnh chim mẹ gợi cho ta thấy vẻ đpẹ của tình mẫu tử trong cuộc sống. Mẹ có thể hi sinh tất cả, bảo vệ con trước những giông tố của cuộc đời. 

26 tháng 8 2020

Ngay trước của nhà tôi có một cây nhãn lớn, chim về hót líu lo và làm tổ rất nhiều. Trong đó có một tổ ở chót vót trên tít cây cao, là mái ấm của mẹ con chim. Sau một đêm mưa to, gió lớn, sáng hôm sau, người ta thấy ở tổ chim chót vót trên cành cây cao, chim mẹ giũ lông, giũ cánh cho mau khô rồi khẽ nhích ra ngoài. Tia nắng ấm vừa vặn rơi xuống đúng chỗ chim non đang ngái ngủ, lông cánh vẫn còn khô nguyên.

Đêm hôm trước, trởi mưa đến là to sau bao nhiêu ngày dài ròng rã với cái nắng chói chang. Những cơn mưa bắt đầu ập đến từ chiều tà. Những đám mây đen kịt không biết từ nơi nao kéo tới, che phue kín cả bầu trời. Đám mây to khổng lồ, nặng nề , báo hiệu một cơn mưa rào thật lớn. Sấm nổ ầm ầm bên tai. Những tia chớp ngoằn nghèo, ánh lên snags rực cả bầu trời tối như mực. Bầu trời như một con người đang giận dữ. Gió thổi từng cơn, cuốn hết bao nhiêu là lá cành. Những cây nhãn, cây bàng, cây xoài,... ngả nghiêng trong cơn cơn gió. 

Trái lại với sựdữ dội của cơn mưa sắp tới là hình ảnh của tổ chim, nơi trú ngụ của mấy mẹ con chim với vài ba chiếc lá, những cẳng cây được uốn lại thnahf vòng tròn. Tưởng như một cớn gió mạnh có thể khiến nó rơi xuống bất cứ lúc nào. Chính vì vậy mà chim mẹ hết sức lo lắng. Nó không biết làm sao để có thể giữ yên chiếc tổ mỏng manh của mình. Chim mẹ cứ bay đi lại bay lại như muốn kiếm tìm sự giúp đỡ. Nhưng thật chẳng may, chỉ có mình nó cô đơn mà thôi.  Những con chim con non nớt trong tổ vô cùng sợ hãi. Những âm thanh đì đùng của sấm, từng cơn mạnh mẽ của gió, chớp nhì nhằng nơi xa khiến những chú chim non hoảng sợ, chúng kêu lên những tiếng thất thanh, lo sợ. 

Và rồi, cơn mưa bắt đầu ập đến vào buổi đêm. Bắt đầu là những giọt li ti, thưa thớt. Dần dần mưa mỗi lúc một mạnh. Những giọt mưa trĩu nặng liên tiếp quật tới tấp vào chiếc tổ bé nhỏ của mấy mẹ con chim. Gió không ngừng rít, cành lá chao đảo. Cái cây phải oằn mình trước giông gió của trận mưa, mấy mẹ con chim cũng phải gắng sức chống chọi với phong ba bão táp. Những tiếng kêu hoảng hốt của chim non vang lên không ngớt.

Mưa to tưởng như cuốn trôi đi tất cả. Thế nhưng mọi hiểm nguy rồi cũng qua đi. Những chú chim non nhờ có sự bảo vệ, bao bọc của mẹ mà có thể say giấc nồngvà không bị ướt. Chim mẹ tuy có vẻ mệt mỏi nhưng lòng tràn ngập hạnh phúc vì đã bải vệ được đứa con của mình. 

Sự can đảm, vững vàng của chim mẹ là hình ảnh thật khiến người ta nể phục. Hình ảnh chim mẹ gợi cho ta thấy vẻ đpẹ của tình mẫu tử trong cuộc sống. Mẹ có thể hi sinh tất cả, bảo vệ con trước những giông tố của cuộc đời.