K
Khách

Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.

bít rùi !

nhưng đây là trang văn sử địa chứ ko phải là trang thơ nhonhung

6 tháng 3 2016

1 2 3 4 5 6 7

7 6 5 4 3 2 1

1 chữ,2chữ lại 3 chữ

4 chữ,5 chữ lại 6 chữ.

THƠ CỦA TỚ LÀ THẾ ĐẤY

ok đc rùi coi như lần này chịu thua chứ đây chưa chụi thua ai bao giờ !!!!!!!!bucqua

6 tháng 3 2016

 

Nhìn người có ngoại trong đời

Còn tôi mất ngoại từ thời ấu thơ

Mỗi đêm con khóc trong mơ

Giật mình tĩnh giấc thẩn thờ trong đêm

Nhớ sau bóng dáng ngoại hiền

Bây giờ mất ngoại con tìm nơi đâu

Tình ngoại đã mất từ lâu

Chỉ còn kí ức trong đầu trẻ thơ

Ước gì luôn mãi là mơ

Để con tìm lại một thời đã qua

Tìm lại bóng dáng người bà

Càng tìm lại thấy xót sa trong lòng

Nhớ ngoại đêm nhớ ngày mong

Âm đương cách biệt phàm trần nhớ thương

6 tháng 3 2016

ông bà là đấng tối cao

ông bà là cả một trời sao đêm 

ngày đêm ko ngủ vì con 

ngày đêm ko ngủ vì con cháu mình

hôm nay cháu viết bài thơ

nói nên nỗi nhọc của bà với ông

mong sao ông sống yên lành 

mong sao bà sống suốt đời bên con 

               (  theo nguyễn ánh ngọc )

                       hết thơ  

 

ở trên hoc24 là văn chứ ko phải là thơ !!!!!banhbucqua

6 tháng 3 2016

yêu cầu đề bài là thơ

6 tháng 3 2016

trong văn có thơ !thanghoa

6 tháng 3 2016

chấp nhận đi !

6 tháng 3 2016

bạn bè là bạn cũng là thù

đôi lúc tốt bụng nhưng rất ngu

đầu tóc lúc nào cũng bù xù

cả ngày lụp sụp đánh nhau chơi

 

6 tháng 3 2016

      bố nói thì phải làm nhiều 

mẹ nói thì phải làm càng nhiều hơn 

               hết rùi bạn ơiok

câu nói nó chưa có kết bn nguyễn thị vân ơi

6 tháng 3 2016

 

ở bửn sống lâu 

ăn cứt trâu thì bất tử

6 tháng 3 2016

Thầy chính là những vì sao thắp sáng
Là đèn đường soi rạng lối em đi
Còn Cô là người mẹ hiền phú quí
Mà trời dành để dậy dỗ chúng em

Mỗi năm chỉ có một lần
Hai mươi, mười một, ngày dành Thầy - Cô
Học trò bao nét điểm tô
Khăn tơ, áo lụa, kéo vô chúc mừng

 

17 tháng 10 2016

bước tới đèo ngang bỗng mắc tè

   cỏ cây không có lấy j che

   lom khom dưới núi tìm chỗ đái 

   thấy gái đi qua hết mắc tè

18 tháng 10 2016

V~ chưởng

20 tháng 10 2016

bài thơ hay!

6 tháng 11 2016

tớ nghe chị tớ nói câu này:

Thằng thì chỉ thích bánh mỳ

Thằng thì đi tắm chỉ kì mỗi mông

12 tháng 11 2016

hay

8 tháng 1 2017

thơ về cô giáo nè:

CÔ GIÁO CỦA EM

Sắp tới ngày nhà giáo

Lòng em thấy nôn nao

Vì chẳng biết báo đáp

Ơn cô như thế nào.

Biết lấy gì cảm mến

Biết lấy chi báo đền

Ân tình cô bao la

Đã làm cho chúng em.

Cô dạy em nét chữ

Cô dạy em nét người

Cô trao tặng đời mình

Cho học sinh chúng em.

Ôi, cô giáo của em

Em yêu cô nhiều lắm

Cô cho em hành trang

Thực hiện những ước mơ.

9 tháng 1 2017

tuổi học trò thương lắm các bạn ơi

lắm ưa phiền và lắm những nổi lo

mỗi kì thi là mỗi lần thách thức

của bao nhiêu ngày tháng tuổi học trò

10 tháng 1 2017

Tặng bạn thơ về thầy cô giáo nè:

CÔ GIÁO CỦA EM

Sắp tới ngày nhà giáo

Lòng em thấy nôn nao

Vì chẳng biết báo đáp

Ơn cô như thế nào.

Biết lấy gì cảm mến

Biết lấy chi báo đền

Ân tình cô bao la

Đã làm cho chúng em.

Cô dạy em nét chữ

Cô dạy em nét người

Cô trao tặng đời mình

Cho học sinh chúng em.

Cô như là người mẹ

Bảo ban em nhiều điều

Cô tận tình chăm sóc

Dạy dỗ em nên người.

Làm sao có thể quên

Ân tình đó của cô

Cô cho em hành trang

Thực hiện những ước mơ.

Ôi, cô giáo của em

Em yêu cô nhiều lắm

Tình yêu cô chan chứa

Suốt đời mãi khắc ghi.

(bài thơ mình tự viết đó. chúc Trịnh Thị Mỹ Huyền học tốt nha!)

20 tháng 1 2017

bài này quê rùi

5 tháng 10 2017

Sáng dậy thật sớm

Rửa mặt đánh răng

Ăn sáng thật nhanh

Quần áo tươm tất

Đôi giày em cất

Giờ lại lấy ra

Xỏ giày vào chân

Rồi em đến lớp.

Đây là thơ mk tự sáng tác,có gì ko hay thì các bn góp ý nha

25 tháng 11 2017

hay!!!!

25 tháng 11 2017

like

hiuhiuokcậu tự nghĩ và sáng tác hả hay ghê cơ, ngưỡng mộ góa mừ

6 tháng 4 2016

Đề tài: Mùa hè sang

Nắng vàng rơi trước sân

Sương tan trên ngọn lá

Chim ca khúc hạ vàng

Ve hát khúc hè sang

 

Mơn man lòng rạo rực

Náo nức những ước mơ

Trang vở những ngày thơ

Khép lại ngăn bàn nhỏ

 

 

6 tháng 4 2016

đề tài: Mùa xuân

Mùa xuân về rồi nè

hoa đua nhau khoe sắc

chim đua nhau thi hót

trong một mùa đông lạnh

bỗng trở về mùa xuân

từ trong tia nắng chiếu

vòm cây và thực vật

thức dậy sau cơn ngủ

 

28 tháng 3 2016

Mình gợi ý một bài để các bạn dễ tìm hơn nè:

Mỗi ngày dù bận rộn bao nhiêu, ta hãy luôn cố gắng, dành thời gian gửi đi những thông điệp yêu thương đến những người thân yêu, bạn bè và rộng lớn hơn; cho cộng đồng. Đó là một việc làm vô cùng thiết thực trong đời sống của mỗi con người chúng ta. Vậy mà, thường chúng ta lại hay bỏ quên, chỉ biết lao đầu vào công việc hoặc vui chơi vô độ …

Ta thử tưởng tượng một ngày nào đó, sợi dây thời gian của ta bỗng đứt phựt, ta mới hoảng hốt nhận ra rằng: “Mình chẳng còn bao nhiêu thời gian nữa và cũng không còn đủ sức lực để dành cho những người thân yêu một chút tình yêu thương muộn màng”. Vậy thì, tại sao mỗi sớm mai thức dậy, ta không dành ra chút thời gian để biểu lộ tình yêu thương đến những người thân yêu. Chỉ cần gửi đi những tin nhắn yêu thương, những lời thăm hỏi, động viên … nếu sắp xếp được thời gian, hãy dành cho họ những quan tâm, chăm sóc ân cần.

Trong cuộc sống, đôi khi ta thường nhớ những điều không đáng nhớ và quên những điều mà lẽ ra ta không bao giờ được quên. Ta hãy học nhớ những phút giây hạnh phúc và quên đi lỗi lầm của nhau để có thể tha thứ và chấp nhận khiếm khuyết của những người mình yêu thương. Ta lựa chọn giữ niềm vui để quên đi muộn phiền, ta học yêu thương để xóa bỏ hận thù. Cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn nếu ta biết nhớ và quên đúng lúc, là cách giúp chúng ta nếm trải tất cả vị ngọt đắng chua cay của cuộc đời. Từ đó ta mới biết gìn giữ vun đắp yêu thương. Ta phải biết đóng cánh cửa phía sau lại, vì còn nhiều cánh cửa phía trước đang chờ ta mở ra. Hạnh phúc đích thực mà ta có, là ta biết mang đến niềm vui cho những người xung quanh. Ta đừng để đến khi ngỡ ngàng nhận ra thời gian dành cho ta còn quá ngắn, lúc đó bao nhiêu hối tiếc, và bao nhiêu câu hỏi gạch ở mỗi đầu dòng là hai từ “nếu như”:

  • Nếu như, tôi biết chỉ còn vài tháng để gần gũi gia đình tôi đã không phung phí quá nhiều thời gian vào công việc hay những cuộc chơi vô độ …
  • Nếu như biết trước quỹ thời gian của tôi còn ngắn ngủi thế này, tôi sẽ dành thời gian chăm sóc và trò chuyện với các con nhiều hơn, sẽ quan tâm giành tình yêu cho vợ tôi thật thắm thiết chứ không sống vô tình như những ngày tháng qua.

Bao nhiêu … “nếu như” “nếu biết”, bao nhiêu dự tính, hứa hẹn chồng chất vẫn chưa thực hiện, nhưng quỹ thời gian không còn nữa.

Tôi đã đọc được ở đâu đó một trò chơi thế này:

“Có một ngân hàng: Mỗi buổi sáng họ mở cho bạn một tài khoản là 86.400 đô la. Nhưng trò chơi nào cũng phải có luật chơi của nó. Bạn phải tiêu hết số tiền ấy trong ngày hôm đó và số còn lại sẽ bị thu hồi vào buổi tối khi bạn lên giường ngủ, bạn không thể gian lận được, bạn không thể chuyển sang tài khoản khác được, bạn chỉ có thể tiêu xài nó. Nhưng mỗi sáng ngân hàng lại rót tiếp cho bạn 86.400 đô la nữa để bạn dùng trong một ngày. Ngân hàng có quyền ngừng cuộc chơi không cần báo trước, bất cứ lúc nào, ngân hàng cũng có thể thông báo là mọi việc đã kết thúc, họ sẽ đóng tài khoản ấy lại và không có tài khoản nào khác thay thế cả. Vậy thì bạn sẽ làm gì nào? Khi được một món quà như thế”

Chắc là mọi người, ai cũng nghĩ rằng: “ Tôi sẽ tìm mọi cách tiêu cho hết số tiền ấy cho đã thì thôi và sẽ tặng quà cho tất cả những người mà tôi yêu quí. Tôi sẽ cố làm cho những đồng tiền mà cái ngân hàng trong truyện cổ tích ấy cho tôi để mang niềm vui đến cho những người xung quanh, cả những người không quen biết”. Bởi vì chúng ta không tin là mình có thể tiêu hết 86.400 đô la mỗi ngày cho ta và cho người thân.

Thật ra, chúng ta không ai tin là có ngân hàng nào như thế trên cuộc đời phải không?

Ngân hàng trong truyện cổ tích ấy, chúng ta ai cũng có cả, đó chính là thời gian đấy. Mà ngân hàng thời gian thì chỉ có hạn thôi! Mỗi ngày chúng ta chỉ có một quỹ thời gian là 86.400 giây, và đến mười hai giờ đêm, chúng ta không được mang số giây chưa kịp sống của ngày hôm nay sang ngày mai, thời gian ngày hôm nay mà chúng ta không biết tận hưởng đã trôi qua rồi, như những tờ lịch cũ của ngày hôm qua không bao giờ có thể dùng lại cho ngày hôm sau. Và cứ thế, mỗi ngày trôi qua ta lại có 86.400 giây để sử dụng, trò chơi quanh đi quẩn lại chỉ có thế thôi. Nhưng ngân hàng trong mơ ấy có thể đóng tài khoản của chúng ta bất cứ lúc nào, không cần báo trước; bất cứ lúc nào, cuộc đời chúng ta cũng có thể dừng lại. Vì vậy, chúng ta phải sử dụng 86.400 giây hàng ngày như thế nào đây? Vấn đề là ở chỗ ấy, chứ không phải là ta có bao nhiêu giây hay bao nhiêu đô la.

Thời gian không phải là vô tận, nhưng mấy ai hiểu và biết được hết. Cái khoảnh khắc ngắn ngủi được trông thấy nhau, được sống bên cạnh nhau quý giá biết chừng nào. Nhưng thường chúng ta không để ý và phung phí nó một cách vô tội vạ.

Hãy yêu thương nhau, dành cho những người thân yêu thật nhiều sự quan tâm bất cứ khi nào có thể. Vì biết đâu ngày mai không bao giờ đến. Ngày mai không phải là món quà dành cho tất cả mọi người.

Cuộc đời “may rủi” chỉ là một phần nhỏ trong số phận của chúng ta. Phần lớn là do chúng ta có dám lựa chọn và hành động hay không. Đừng chần chừ, hãy sống hết mình và yêu thương hết mức, mọi người ơi!



 

17 tháng 3 2016

từ ngày con thơ bé

đến bây giờ khôn lớn

tiếng ru hời khe khẽ

vẫn thấm đượm trog hồn

 

qua những ngày nắng cháy

chân mẹ đã khô cằn

mùa lũ về nước chảy 

mẹ dãi dầu vai sương

.......

20 tháng 3 2017

Bạn bè là đám mây

Còn tôi là Mặt trời

Đôi bạn bước cùng nhau

Trên còn đường tình bạn

Tình bạn là vô tận

Dễ tìm nhưng dễ mất

Tình bạn mãi trường tồn

Tình bạn luôn sống mãi

Trong trái tim con người

Tình bạn có câu rằng:

Nếu có ai hỏi bạn

Tình bạn giá bao nhiêu

Bạn hãy trả lời rằng

Tình bạn là vô giá.

29 tháng 3 2016

Ý tưởng của mình là về Thiên tài Âm nhạc, bạn thấy thế nào?

29 tháng 3 2016

Làm cái này dài lắm!

11 tháng 3 2016

Có lẽ lá đã rụng...

Từng ký ức đã rơi,

Nhưng nhớ quá người ơi

Bạn và tôi thời đó.

 

Mỗi chiếc lá bé nhỏ

In từng khoảnh khắc vui

Sao ta phải chôn vùi

Những tình yêu nhỏ bé?

 

Bạn và tôi thời đó...

Lá những người bạn thân

Cùng cố gắng chuyên cần

Tạo nên hoa điểm tốt.

 

Bạn và tôi thời đó...

Luôn yêu quý lẫn nhau

Làm nên phép nhiệm màu:

"Tình bạn là vĩnh cửu".

 

Ôi người bạn thời đó...

Người bạn mà tôi yêu

Viết từng chữ mỹ miều

Gợi bạn tôi ngày đó...

 

Thời gian trôi theo gió

Xin hãy đọng lại cho

Ngòi bút và vần thơ

Gọi bạn tôi về nhé!

11 tháng 3 2016

cái này là bn tự nghĩ hởlolang

23 tháng 3 2016

Trong đoạn thơ này có khổ thơ được cấu tạo đặc biệt gồm một câu thơ (thông thường nỗi khổ có bốn câu). Câu thơ này lại được ngắt làm hai dòng (Ra thế/Lượm ơi!...) Khổ thơ và câu đặc biệt này diễn tả lòng đau xót tiếc thương như dồn nén lại, như đứt đoạn ra trước tin hy sinh đột ngột của Lượm.

9 tháng 4 2016

mình làm để 5 nha:

Tôi và Trang là hai người bạn thân từ thưở mới bắt đầu tập đánh vần chữ o, chữ a. Cho đến tận bây giờ, khi mà hai chúng tôi đã là học sinh lớp sáu rồi thì tình bạn của hai đứa vẫn thắm hồng như ngày nào. Nhà tôi cách nhà Trang không xa vì vậy sáng nào hai đứa tôi cũng rủ nhau đi học.Con đường đến trường với hai chúng tôi quả là một thế giới diệu kì. Con đường ấy đẹp nhất là đoạn chạy dọc bờ sông với một hàng phượng vĩ đổ dài. Ngay trong lúc này đây, dưới ánh nắng vàng rực vào một sớm hè, trong âm thanh rộn ràng của tiếng ve, tôi thấy cảnh đẹp đến nao lòng. Hàng phượng trong nắng hè với tiếng ve rộn vang làm lòng tôi nao nức.

 

  Bầu trời mùa hè cao vời vợi. Những chị mây trắng đang nhởn nhơ trôi trên nền trời xanh thẳm. Nắng, cái nắng của mùa hạ chói chang và rực rỡ. Nắng sưởi ấm tâm hồn tôi và như an ủi tôi về nỗi lo của ngày hè sắp đến.Con đường tôi đi học cũng đông đúc, nhộn nhịp vào mỗi sớm mai, cũng vui vẻ với những tiếng nói tíu tít cười của đám học sinh chúng tôi.Cũng đã từng năm năm trời đi trên con đường này hình ảnh của một hàng phượng cùng với tiếng ve vào những ngày hè ít nhiều cũng đọng lại trong tâm hồn tôi một cảm xúc vừa vui, vừa buồn.

 

  Hàng phượng vĩ mang một vẻ đẹp rất đỗi gần gũi với tôi. Từ xa nhìn lại trông hàng phượng vĩ như những mâm xôi gấc đỏ rực. Tôi không biết rằng hàng phượng vĩ đã bao nhiêu tuổi nở hoa chỉ thấy cành nhiều, lá sum xuê.Hàng phượng vĩ cây nào cây ấy cũng giống nhau. Rễ cây ngoằn ngoèo nổi lên mặt đất như những con rắn khổng lồ.Thân cây to, xù xì, hai ba đứa chúng tôi ôm cũng không xuể.Những cành cây chắc, khỏe xoè ra như những chiếc dù lớn. Lá phượng xanh um,mát rượi, ngon lành như lá me non. Hoa phượng màu đỏ thẫm. Sắc hoa trong nằng hè rất đẹp và hơi ngả sang  sắc cam. Nhà văn Xuân Diệu đã từng viết: “Phượng không phải là một đoá, là một cành mà là cả một vùng trời đỏ rực. Mỗi hoa chỉ là một phần tử trong xã hội thắm tươi.” Hoa phượng như phun trào lên không gian một ngọn lủa cháy rừng rực tưởng như không gì có thể rập tắt.Người ta đã quên mất đoá hoa, chỉ nghĩ đến hàng, đến cây, đến những tán lớn xoè ra như muôn ngàn con bướm thắm.Mùa hè hàng phượng gọi đến bao nhiêu là ve.Nào là ve sầu, ve đất…Tất cả chúng đang đợi chờ ngày hoa phượng nở. Rồi chỉ vài ngày nắng rực rỡ hoa phượng đã nở đỏ từng chùm, từng chùm.Đốm lửa nhỏ hôm nào nay đã cháy rực lên thành một ngọn đuốc.Trời càng nắng to phượng càng nở rực rỡ,mang lại cho con đường tôi đi học một màu sắc thần tiên.Hoa phượng và những chú ve sầu đã tạo nên cho bờ sông một bản nhạc say đắm lòng người.  Vào mỗi mùa hè,một ngày bốn lần, tôi và Trang đi trên con đường này cũng là bồn lần chúng tôi được nghe tiếng ve kêu râm ran trên khắp các cành cây phượng vĩ. Tiếng  ve kêu như mang đến cho tôi một cảm giác xao xuyến, bồi hồi khó tả. Nó là cảm giác vui vì tôi sắp được nghỉ hè, là cảm giác buồn thoáng qua về tình bạn và tình thầy trò. Tôi sẽ phải xa mái trường tôi mà hằng ngày tôi vẫn học tập hăng say sao? Và tôi sẽ không thường xuyên đi qua con đường này chăng? Tôi sẽ không được gặp bạn bè thầy cô trong ba tháng ư? Thời gian đó với tôi là quá dài! Và dường như khi trong đầu tôi miên man với nỗi nhớ, với nỗi buồn thì tiếng ve kia cũng có vui đâu bao giờ? Tiếng ve sầu như cũng lặng đi cùng tôi. Chắc hẳn rằng những chú ve cũng phần nào hiểu được tâm trạng của tôi, của một đứa học sinh sắp phải rời xa mái trường nơi nó đã gắn bó bao năm tháng qua.Hè đến nhanh rồi cũng ra đi thật nhanh chóng .Hoa phượng đã tàn, những chú ve mời ngày nào còn cất giọng ca muôn thưở thì nay đã lặn đâu mất rồi.  Phượng để lại những dấu hỏi chấm treo lủng lẳng trên khắp các cành cây. Dấu hỏi chấm ấy nói cho biết điều gì về tương lai của tôi, về tình bạn tốt đẹp giữa tôi và Trang  đây? Hàng phượng ấy có phải là hiện thân của tương lai tôi không? Tất cả chỉ là những dấu hỏi trong sự đợi chờ.

 

  Có lẽ rằng sau này cho dù tôi có trưởng thành một con người thành đạt hay người bình thường thì hình ảnh con đường hoa phượng mà  tôi đã đi học suốt những ngày thơ ấu cắp sách tới trường sẽ không bao giờ phai nhạt trong kí ức của tôi. Và bây giờ tôi cũng đã vững vàng để tin một điều: “Hoa phượng đã tàn rồi”.

NHỚ TICK CHO MÌNH ĐÓ NHA !! :))

10 tháng 4 2016

'' Tùng, tùng, tùng''. Giờ ra chơi đã đến. Sân trường từ vắng lặng bây giờ đã trở nên nhộn nhịp hẳn lên.

Tiếng trống trường đã vang lên ba tiếng. Mọi người ùa ra sân trường như đàn ong vỡ tổ. Những bạn gái đang nhảy dây bên cây phượng. Đôi chân thoăn thoắt như những chú sóc tinh nghịch đang nhảy trên các cành cây hay giống như những vũ công nhảy chuyên nghiệp.Có một số bạn thì chơi đuổi bắt, chạy khắp sân trường, miệng thì la hét làm nhộn nhịp một góc sân trường hơn hẳn. Còn có mấy chị lớp 7, lớp 8 ra ghế đá ngồi trò chuyện cùng với nhau. Một vài người  lớp 9 thì không như các em lớp 6. Sau giờ học thì tranh thủ ra hóng mát cho đỡ căng thẳng.Mặc dù đã học cấp 2 rồi nhưng vẫn còn vài người có tính hiếu động thì chơi bắn bi ngoài bãi đất. Những hòn bi tròn tròn như quả bóng cứ như là đang thi chạy vậy. Còn có những người vào căn-tin để ăn sáng. Mặc dù căn-tin rất nhỏ nhưng luôn đầy ắp người mua. Người bán chính là vợ bác bảo vệ. Các thầy, cô cũng có lúc vào đây để uống trà, nói chuyện. Hết 7 phút đầu giờ, tất cả mọi người xếp hàng thật ngay ngắn từng hàng từng hàng một để tập thể dục. Từng người một tập rất nhẹ nhàng mà mạnh mẽ.

Tuy giờ ra chơi rất ngắn nhưng chúng em cũng đã rất thoải mái. Nhờ những buổi ra chơi ngắn ngủi này mà chúng em có thể chơi với nhau thân nhau hơn. Mọi người đều dành giờ ra chơi những điều hết sức thú vị. Thế là sau giờ ra chơi của mỗi ngày, chúng em lại xếp hàng vào chuẩn bị học tiết 3.

mình chỉ viết sơ sài thui, mong bạn thông cảm! nhớ tick mình nha leuleu

 

22 tháng 2 2016

Bài thơ Đêm nay Bác không ngủ thuộc thể thơ tự sự và miêu tả.

22 tháng 2 2016

la bai tho tru tinh boi vi qua day cho ta thay tam long yeu nuoc thuong dan cua bac ho . bac lo cho chien dich ngay mai, lo cho doan dan cong , di ven chan cho tung chien si. vi lanh tu vi dai giau long nhan ai ay luon dem lai hanh phuc cho moi nguoi

1 tháng 4 2016

bài í cũng được nhưng có bài nào dài hơn ko bạn

 Đây là bài của mk, bn tham khảo nhé:

 Quê hương của tôi ơi !

 Nhớ hôm nào trong mát

 Mây trắng chạy lang thang

 Giữa khung trời xanh ngát

 Nằm lăn trên bờ cát

 Thấy thu vàng bay qua

 Nắng nhìn vào kẽ lá

 Nghe chích chòe ca vang.

thanghoa