Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Đây là bài của mk, bn tham khảo nhé:
Quê hương của tôi ơi !
Nhớ hôm nào trong mát
Mây trắng chạy lang thang
Giữa khung trời xanh ngát
Nằm lăn trên bờ cát
Thấy thu vàng bay qua
Nắng nhìn vào kẽ lá
Nghe chích chòe ca vang.
![]()
Đây là bài của mk, bn tham khảo nhé :
Mùa hè hoa phượng nở
Đỏ rực các con đường
Râm ran khắp phố phường
Là tiếng ve đag hát
Giữa khung trời xanh ngát
Gió đùa với mây bay
Nhớ mãi khoảnh khắc này
Ôi ! Mùa hè sôi động.
+) Vần chân và vần liền: đường và phường ; hát và ngát ; bay và này.
+) Nhịp 2/3.
Mình làm hơi đơn giản thôi
Suối róc rách ca hát
Thêm sắc mát cho rừng
Mùi hương quế thơm lừng
Về bản làng em hát.
Đường về bản bát ngát
Đầy núi và rừng cây
Thoáng nhìn thấy bóng mây
Hây hây má em đỏ.
Bước trên từng thảm cỏ
Lòng bỗng tựa lông tơ
Nhẹ như từng vần thơ
Lòng gợi nỗi nhung nhớ.
Đưa tay vuốt qua gió
Khuôn mặt hứng hương rừng
Bước từng bước nửa chừng
Bản làng hiện trước mắt
Tên: Thiên nhiên
Đất nước tôi hùng vĩ
Với ngọn núi nhô cao
Chân trời biến dần đi
Ôi, bình minh trên biển!
Làng chài, làng của biển
Đánh cá và bắt tôm
Dỏng tai nghe sóng biển
Rì rào với dân biển
Nếu bạn làm nông dân
Đây: cánh đồng lúa trổ
Ta hãy cùng thu hoạch
Nào: bí cùng lúa, ngô
Bạn-cô gái dân tộc?
Ở tận miền núi sâu
Có nghe tiếng chim hót
Hay suối hát mỗi ngày?
Hay ở vùng đồng bằng
Có tiếng cười tiếng vui
Khắp suốt miền quê hương
Một màu xanh bát ngát
Và bạn ơi xin nhớ
Tên của Tổ quốc tôi
Tổ quốc tôi xinh đẹp
Nhưng đơn giản: Việt Nam
(tự sáng tác, đừng ném đá, lủng màn hình)
Sau đây là bài thơ của mình tự nghĩ ra ko hay thì đừng nói nhá:
Bình minh đã reo vang
Những tia nắng chói chang
Phá tan màn sương trắng
Ánh sáng càng long lanh
Bao quanh cả Trái Đất
Ánh nắng vàng khắp nơi.
-bài 2 nè:
Trường Sa về đêm tối
Bóng đèn điện sáng lòe
Con đường con mình tôi
Đôi mắt nhòe nhìn xuống
Chỉ có một mong muốn
Mọi người đều bình yên.
Rồi một mai thức dậy
Gió se se ùa vào
Khóm cúc vàng gọi bướm
Chợt thấy lòng nao nao…
Mùa thu về rồi sao?
Búi cỏ gà xơ xác
Ao nước trong tận cùng
Lá vàng reo xào xạc…
Đám sen lặn mất đâu
Để chuồn chuồn tìm mãi
Ai đẩy trời lên cao
Mây bay về biển đấy…
Mùa thu vàng ươm bưởi
Mùa thu ngọt ổi vườn
Bước thu đi rất nhẹ
Vừa hanh hao tháng chạp
Mới mưa phùn tê tê
Đã biêng biếc chân đê
Cỏ xanh bao giờ vậy?
Lối nào em xuống bãi
Mà không gặp bùn non
Tiếng chim cứ ríu ran
Làm rối thêm ngọn gió
Tôi thì không còn trẻ
Cánh bãi đang rộng rênh
Dòng sông không lặng lẽ
Hạt phù sa đậm dần
Còn tôi đang học văn
Cho bóng mình tan biến
Lòng tôi nào giấu giếm
Tiếng cười trong trẻo bay
Thoáng sương mờ giăng mây
Thời gian sang xuân đấy.
Bài này ko chép thật đó!
Trong năgs sớm ban mai
Khăn quàng thắm trên vai
Tiếng chim hót trên cành
Bạn ơi mau tới lớp
Ngôi trường mới xinh tươi
Rạng rỡ những nụ cười
Tiếng chim hót grên cành
Bạn ơi mau tới trường
Mình trích trong bài hát đó!
mình làm để 5 nha:
Tôi và Trang là hai người bạn thân từ thưở mới bắt đầu tập đánh vần chữ o, chữ a. Cho đến tận bây giờ, khi mà hai chúng tôi đã là học sinh lớp sáu rồi thì tình bạn của hai đứa vẫn thắm hồng như ngày nào. Nhà tôi cách nhà Trang không xa vì vậy sáng nào hai đứa tôi cũng rủ nhau đi học.Con đường đến trường với hai chúng tôi quả là một thế giới diệu kì. Con đường ấy đẹp nhất là đoạn chạy dọc bờ sông với một hàng phượng vĩ đổ dài. Ngay trong lúc này đây, dưới ánh nắng vàng rực vào một sớm hè, trong âm thanh rộn ràng của tiếng ve, tôi thấy cảnh đẹp đến nao lòng. Hàng phượng trong nắng hè với tiếng ve rộn vang làm lòng tôi nao nức.
Bầu trời mùa hè cao vời vợi. Những chị mây trắng đang nhởn nhơ trôi trên nền trời xanh thẳm. Nắng, cái nắng của mùa hạ chói chang và rực rỡ. Nắng sưởi ấm tâm hồn tôi và như an ủi tôi về nỗi lo của ngày hè sắp đến.Con đường tôi đi học cũng đông đúc, nhộn nhịp vào mỗi sớm mai, cũng vui vẻ với những tiếng nói tíu tít cười của đám học sinh chúng tôi.Cũng đã từng năm năm trời đi trên con đường này hình ảnh của một hàng phượng cùng với tiếng ve vào những ngày hè ít nhiều cũng đọng lại trong tâm hồn tôi một cảm xúc vừa vui, vừa buồn.
Hàng phượng vĩ mang một vẻ đẹp rất đỗi gần gũi với tôi. Từ xa nhìn lại trông hàng phượng vĩ như những mâm xôi gấc đỏ rực. Tôi không biết rằng hàng phượng vĩ đã bao nhiêu tuổi nở hoa chỉ thấy cành nhiều, lá sum xuê.Hàng phượng vĩ cây nào cây ấy cũng giống nhau. Rễ cây ngoằn ngoèo nổi lên mặt đất như những con rắn khổng lồ.Thân cây to, xù xì, hai ba đứa chúng tôi ôm cũng không xuể.Những cành cây chắc, khỏe xoè ra như những chiếc dù lớn. Lá phượng xanh um,mát rượi, ngon lành như lá me non. Hoa phượng màu đỏ thẫm. Sắc hoa trong nằng hè rất đẹp và hơi ngả sang sắc cam. Nhà văn Xuân Diệu đã từng viết: “Phượng không phải là một đoá, là một cành mà là cả một vùng trời đỏ rực. Mỗi hoa chỉ là một phần tử trong xã hội thắm tươi.” Hoa phượng như phun trào lên không gian một ngọn lủa cháy rừng rực tưởng như không gì có thể rập tắt.Người ta đã quên mất đoá hoa, chỉ nghĩ đến hàng, đến cây, đến những tán lớn xoè ra như muôn ngàn con bướm thắm.Mùa hè hàng phượng gọi đến bao nhiêu là ve.Nào là ve sầu, ve đất…Tất cả chúng đang đợi chờ ngày hoa phượng nở. Rồi chỉ vài ngày nắng rực rỡ hoa phượng đã nở đỏ từng chùm, từng chùm.Đốm lửa nhỏ hôm nào nay đã cháy rực lên thành một ngọn đuốc.Trời càng nắng to phượng càng nở rực rỡ,mang lại cho con đường tôi đi học một màu sắc thần tiên.Hoa phượng và những chú ve sầu đã tạo nên cho bờ sông một bản nhạc say đắm lòng người. Vào mỗi mùa hè,một ngày bốn lần, tôi và Trang đi trên con đường này cũng là bồn lần chúng tôi được nghe tiếng ve kêu râm ran trên khắp các cành cây phượng vĩ. Tiếng ve kêu như mang đến cho tôi một cảm giác xao xuyến, bồi hồi khó tả. Nó là cảm giác vui vì tôi sắp được nghỉ hè, là cảm giác buồn thoáng qua về tình bạn và tình thầy trò. Tôi sẽ phải xa mái trường tôi mà hằng ngày tôi vẫn học tập hăng say sao? Và tôi sẽ không thường xuyên đi qua con đường này chăng? Tôi sẽ không được gặp bạn bè thầy cô trong ba tháng ư? Thời gian đó với tôi là quá dài! Và dường như khi trong đầu tôi miên man với nỗi nhớ, với nỗi buồn thì tiếng ve kia cũng có vui đâu bao giờ? Tiếng ve sầu như cũng lặng đi cùng tôi. Chắc hẳn rằng những chú ve cũng phần nào hiểu được tâm trạng của tôi, của một đứa học sinh sắp phải rời xa mái trường nơi nó đã gắn bó bao năm tháng qua.Hè đến nhanh rồi cũng ra đi thật nhanh chóng .Hoa phượng đã tàn, những chú ve mời ngày nào còn cất giọng ca muôn thưở thì nay đã lặn đâu mất rồi. Phượng để lại những dấu hỏi chấm treo lủng lẳng trên khắp các cành cây. Dấu hỏi chấm ấy nói cho biết điều gì về tương lai của tôi, về tình bạn tốt đẹp giữa tôi và Trang đây? Hàng phượng ấy có phải là hiện thân của tương lai tôi không? Tất cả chỉ là những dấu hỏi trong sự đợi chờ.
Có lẽ rằng sau này cho dù tôi có trưởng thành một con người thành đạt hay người bình thường thì hình ảnh con đường hoa phượng mà tôi đã đi học suốt những ngày thơ ấu cắp sách tới trường sẽ không bao giờ phai nhạt trong kí ức của tôi. Và bây giờ tôi cũng đã vững vàng để tin một điều: “Hoa phượng đã tàn rồi”.
NHỚ TICK CHO MÌNH ĐÓ NHA !! :))
'' Tùng, tùng, tùng''. Giờ ra chơi đã đến. Sân trường từ vắng lặng bây giờ đã trở nên nhộn nhịp hẳn lên.
Tiếng trống trường đã vang lên ba tiếng. Mọi người ùa ra sân trường như đàn ong vỡ tổ. Những bạn gái đang nhảy dây bên cây phượng. Đôi chân thoăn thoắt như những chú sóc tinh nghịch đang nhảy trên các cành cây hay giống như những vũ công nhảy chuyên nghiệp.Có một số bạn thì chơi đuổi bắt, chạy khắp sân trường, miệng thì la hét làm nhộn nhịp một góc sân trường hơn hẳn. Còn có mấy chị lớp 7, lớp 8 ra ghế đá ngồi trò chuyện cùng với nhau. Một vài người lớp 9 thì không như các em lớp 6. Sau giờ học thì tranh thủ ra hóng mát cho đỡ căng thẳng.Mặc dù đã học cấp 2 rồi nhưng vẫn còn vài người có tính hiếu động thì chơi bắn bi ngoài bãi đất. Những hòn bi tròn tròn như quả bóng cứ như là đang thi chạy vậy. Còn có những người vào căn-tin để ăn sáng. Mặc dù căn-tin rất nhỏ nhưng luôn đầy ắp người mua. Người bán chính là vợ bác bảo vệ. Các thầy, cô cũng có lúc vào đây để uống trà, nói chuyện. Hết 7 phút đầu giờ, tất cả mọi người xếp hàng thật ngay ngắn từng hàng từng hàng một để tập thể dục. Từng người một tập rất nhẹ nhàng mà mạnh mẽ.
Tuy giờ ra chơi rất ngắn nhưng chúng em cũng đã rất thoải mái. Nhờ những buổi ra chơi ngắn ngủi này mà chúng em có thể chơi với nhau thân nhau hơn. Mọi người đều dành giờ ra chơi những điều hết sức thú vị. Thế là sau giờ ra chơi của mỗi ngày, chúng em lại xếp hàng vào chuẩn bị học tiết 3.
mình chỉ viết sơ sài thui, mong bạn thông cảm! nhớ tick mình nha ![]()
bít rùi !
nhưng đây là trang văn sử địa chứ ko phải là trang thơ ![]()
1 2 3 4 5 6 7
7 6 5 4 3 2 1
1 chữ,2chữ lại 3 chữ
4 chữ,5 chữ lại 6 chữ.
THƠ CỦA TỚ LÀ THẾ ĐẤY
bạn cần nói về công lao của những người phụ nữ mà bạn định tả như là mẹ,bà,cô giáo
Từ ngày con thơ bé
Đến bây giờ lớn khôn
Tiếng ru hời khe khẽ
Vẫn thấm đượm trong hồn
mình là đội tuyển văn giỏi của trường mà phải chép trên mạng àcái người tên Võ Đông Anh Tuấn chép trên mạng mình đọc rồi
Đề tài: Mùa hè sang
Nắng vàng rơi trước sân
Sương tan trên ngọn lá
Chim ca khúc hạ vàng
Ve hát khúc hè sang
Mơn man lòng rạo rực
Náo nức những ước mơ
Trang vở những ngày thơ
Khép lại ngăn bàn nhỏ
đề tài: Mùa xuân
Mùa xuân về rồi nè
hoa đua nhau khoe sắc
chim đua nhau thi hót
trong một mùa đông lạnh
bỗng trở về mùa xuân
từ trong tia nắng chiếu
vòm cây và thực vật
thức dậy sau cơn ngủ
Đề tài: Lao công
Gió như lướt lạnh lùng
Trời về khuya phố vắng
Tiếng chổi tre vang vẳng
Giữa phố phường đêm nay.
Đồng phục với bao tay
Chổi trên tay chị quét
Chị lao công làm việc
Cả xuân hạ thu đông
Những đêm bão đêm giông
Chị lao công quét rác
Tiếng chổi tre xào xạc
Hòa vào sấm âm vang.
Ngày hè nắng chang chang
Chị lao công vẫn quét
Chăm chỉ nên quên hết
Sự nóng nực lúc này.
Dù cho đêm hay ngày
Dù là ngày hay tháng
Dù là trưa hay sáng
Đường phố vẫn sạch ngay
Lao công có điều hay
Không phải ai cũng biết
Hãy tôn trọng tha thiết
Đối với nghề lao công
Bài này quả là khó
Mình chịu không nghĩ ra
Cứ nghĩ mãi, nghĩ hoài
Cũng được vài ba chữ.
Bài gì mà khó quá
Chắc hại não mất thôi
Hai, ba năm chưa ra
Đành chịu thua bạn ạ!
Đề tài :Tuổi học trò
Mai đây rồi khôn lớn
Vẫn nhớ kỉ niệm xưa
Kỉ niệm này nhớ mãi
Tuổi học trò thân yêu .
Mới ngày nào đến lớp
Giờ đây đã xa nhau
Thời gian trôi thật mau
Chiếc đồng hồ tích tắc .
Đối với em ở lớp
Cô - người mẹ thứ hai
Đã dạy em nên người
Dìu dắt em từng bước
Nét mặt vẻ dịu dàng
Cô giảng bài rất hay
Chúng em nghe luôn hiểu
Các bạn ơi hãy nhớ
Chúng ta là bạn thân
Cô là người mẹ tốt
Nuôi nấng ta nên người
Trời đêm trăng sáng tỏ
Sông nhuộm ánh trăng vàng
Chiếc cầu treo nho nhỏ
Nhịp cầu bé thanh thanh
Chân ai bước nhanh nhanh
Đàn ai nghe thánh thót
Bài 2:
Mặt trời đốm lửa đỏ
Cháy trên bầu trời xanh
Chiếu nắng xuống đồng cỏ
Từng tia nắng long lanh
Đồng cỏ khoác áo xanh
Chim ca vang tiếng hót
2 bài ko hề chép mạng
Đề: Áo dài
Dưới nắng tung tăng bóng áo dài
Thoảng theo làn gió nhẹ lung lay,
Ôi màu áo trắng thời xa vắng
Cho mắt ai buồn theo... ngẩn ngơ
Nụ cười hoan hỉ ..
cho mình sửa tí nha
Dưới nắng tung tăng bóng áo dài
Thoảng theo làn gió nhẹ lung lay,
Ôi màu áo trắng thời xa vắng
Cho mắt ai buồn theo... ngẩn ngơ
Nụ cười hoan hỉ ..
hảy giữ trên môi mãi nụ cười .
Trãi lòng từ ái khắp mọi nơi .
Nổi buồn ẩn chứa tiêu tan hết .
Cho người nhìn thấy ngập tràn vui .
bài thơ nói lên không được coi thường lao công cũng đúng , dài , nhưng cần cố gắng để làm cho bài thơ thêm hay, trọn vẹn ý
bn viet hay the
chả biết đề tài gì có lẽ là tình bạn
Tôi viết tên của tôi
Trong câu chuyện của gió
Tên tôi lưu trong đó
Bay về nơi trời cao
Tôi viết tên của tôi
Trong màu vàng của nắng
Để cuộc đời không lặng
Để nỗi nhớ giòn tan
Tôi viết tên của bạn
Vào cơn mưa ngày hạ
Cho kỷ niệm ngày xưa
Chả bao giờ gột sạch.
anh tự làm?
có lẽ có hoặc có lẽ ko cuộc đời là vô vàn điều huyền bí để biết đc thì phải tự khám phá