Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Cách nhà tôi không xa là nhà anh Hoàng. Anh Hoàng học lớp 12 với anh trai tôi. Tối nào, hai anh cũng học chung, khi thi ở nhà tôi, khi thì ở nhà anh. Ba mẹ anh chỉ có mỗi mình anh là con trai độc nhất. Nhiều người cho rằng những đứa con độc nhất thường nghịch ngợm khó bảo. Không biết lời nói đó đúng hay sai, riêng tôi thì tôi thấy không đúng. Anh coi tôi như em ruột của mình luôn yêu thương, dạy bảo vui đùi cùng tôi. Anh Hoàng là một người mà tôi rất quý trọng, tôi cũng yêu anh như anh Trung nhà mình.
Tham khảo nhé
ng lao động rất khổ vì ko đc hưởng ứng những j như ng giàu
hết
bài 1:
a. bằng 3 giờ 33 phút
b.bằng 83 phút 87 giây hay 84 phút 27 giây
bài 2:
bài giải
8 sản phẩm hết số thời gian là
11-7=4(giờ)
trung bình người đó làm được 1 sản phẩm hết số thời gian là
8 : 4 = 2(giờ)
đáp số : 2 giờ
Người trí thức mà em biết là ông nội em. Ông em năm nay khoảng sáu mươi tư tuổi, ông làm nghề bác sĩ. Ông có dáng người cân đối với khuôn mặt vuông, nước da màu nâu trông rất đẹp. Ông là người rất nghiêm khắc. Khi ông đến bệnh viện, ông khoác chiếc áo trắng giản dị nhưng trông ông rất đẹp. Hằng ngày ông khám, chữa bệnh cho mọi người. Từ sáng đến tối, ông vẫn tận tụy với công việc của mình. Tất cả các bệnh nhân ông đều khám cẩn thận và hỏi han chu đáo. Rất nhiều bệnh nhân đã khỏi bệnh và khỏe sau khi được ông điều trị. Với hàng xóm, nếu ai bị ốm đau ông đều nhiệt tình sang khám giúp không kể đêm hôm. Vì vậy mọi người luôn kính trọng và biết ơn ông. Mọi người luôn ca ngời ông là bác sĩ giỏi. Em rất yêu quý ông. Em mong ông luôn làm tốt công việc của ông.
Chú là một họa sĩ, bạn thân của bố em. Hiện chú đang công tác ở trường Văn hóa nghiệp vụ của tỉnh. Chú vừa làm công tác quản lí và tham gia giảng dạy. Mỗi lần, sáng tác được bức họa nào, chú thường đưa cho bố em bình phẩm, góp ý. Hai người có vẻ tâm đầu ý hợp lắm. Đến nhà chú chơi, thấy những bức tranh chú vẽ hồi thời kì kháng chiến được lồng vào những cái khung nhỏ nhỏ xinh xinh treo trên tường, em rất thích. Nhiều khi thấy em chăm chú nhìn vào một bức tranh nào đó, thì chú lại đến bên cạnh, nói cho em biết thời điểm và hoàn cảnh vẽ bức tranh ấy. Bức thì vẽ rừng dừa bị bom Mĩ tàn phá, bức thì vẽ cảnh tàu địch bị bộ đội ta đánh cháy, đánh chìm trên sông Hàm Luông, bức thì vẽ cảnh sinh hoạt của đơn vị chú ở vùng giải phóng v.v… Chú là một người dễ mến, dễ gần và rất thương yêu trẻ con. Chú nói, bữa nào chú sẽ dạy cho em cách vẽ, cách tô màu, cách phóng tranh vì thấy em rất mê môn vẽ.
Nguồn: https://vanmau.edu.vn/hay-ke-ve-mot-nguoi-lao-dong-tri-oc-ma-em-biet/#ixzz6tKsvyHFe
bạn tự lkm đi !
Bác em tên là Ngọc. Bác làm nghề bác sĩ trong quân đội.
Hằng ngày, bác đi làm từ lúc năm giờ sáng đến mười hai giờ đêm mới về. Bác khám và chữa bệnh cho mọi người. Có khi, bác còn phải trực, bác còn tận tình chăm sóc cho các bệnh nhân. Bác đã chữa khỏi cho bao nhiêu chiến sĩ. Nhờ được tận tình chăm sóc mọi người đã qua cơn nguy hiểm , giờ đây mọi người rất quý bác.
Em mong muốn khi lớn lên sẽ làm bác sĩ giỏi.
Cô giáo của em vừa là giáo viên chủ nhiệm lớp em, vừa là người hàng xóm dịu dàng, dễ mến của nhà em. Cô vẫn còn trẻ, khoảng ba mươi tuổi. Hằng ngày cô giảng dạy tại lớp em, chăm lo việc học hành cho bốn mươi học sinh trong lớp mà cô rất thương yêu, thường âu yếm gọi là “Bốn mươi đứa con của cô”. Tan trường về nhà, cô lo liệu việc nhà xong là ngồi vào bàn soạn và chấm bài. Cửa sổ chỗ bàn làm việc của cô sáng đến đến tận khuya. Cô giáo em rất hiền. Cô giảng dạy nhiệt tình và dạy dỗ chúng em rất tận tâm, tỉ mỉ từng tiếng nói, lời thưa. Cô cư xử với mọi người trong xóm rất vui vẻ, cô thường tươi cười, hỏi han cả những cụ già hay trẻ nhỏ. Chúng em rất yêu quý cô giáo.
Cho minh mot L - I - K - E nha
em hỏi bố mẹ nha
Cứ mỗi buổi sáng , với chiếc cặp sách thân quen , cô giáo em bước vào lớp . cô giáo em tuổi đã gần 50 nhưng cô vẫn cống hiến cho đất nước . cô có đôi mắt thật sáng biểu lộ sự tốt bụng của cô . còn mái tóc mượt mà và đen láy của cô thì thật đẹp làm sao. còn làn da nhăn nheo do tuổi đã già vẫn thật quyến rũ . mỗi khi có bài khó cô đều giảng cho chúng em thật dễ hiểu . hơn 30 năm dạy học , cô được học sinh và phụ huynh rất yêu quý .cô đã mang tới cho chúng em không chỉ riêng là kiến thức và còn là những bài học cuộc sống thú vị.
cô đã để lại cho chúng em một ấn tượng khó quên khi vào năm học lớp 3. em sẽ nhớ mãi hình dáng xinh đẹp và sự nỗ lực để dạy dỗ chúng em trong đời đi học của em sau này.
Bác Tân ở cạnh nhà em là bác sĩ Tây y. Năm nay, bác Tân đã năm mươi tuổi và bác đã có hơn hai mươi năm kinh nghiệm làm việc tại bệnh viện Nhi đồng Thành phố. Hằng ngày, bác không chỉ làm việc ở bệnh viện mà còn khám và chữa bệnh ngay tại phòng khám ở nhà từ mười tám đến hai mươi mốt giờ. Bác còn khám bệnh cả ngày thứ bảy và chủ nhật nữa. Bác Tân làm việc kĩ lưỡng và chăm sóc bệnh nhân dịu dàng, tận tình nên bệnh nhân xa gần đều tín nhiệm và yêu quý bác. Bệnh nhân của bác là các cháu thiếu niên, nhi đồng, có em bé còn ẵm ngửa, chưa biết nói. Bác Tân rất yêu thương trẻ con, bác thường nói: “Trẻ em có bệnh rất tội nghiệp, có khi em bé đau chỉ biết khóc. Thế nên bố mẹ và bác sĩ phải dỗ dành và chăm sóc trẻ em chu đáo.”. Mọi người trong xóm đều yêu quý bác Tân.