Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
Câu 1: PTBĐ: tự sự
câu 2:
- BPTT: so sánh ( khuôn mặt không được xinh xắn / như / những đứa trẻ khác)
- Kiểu so sánh: ngang bằng ( như )
- Tác dụng:
+ Làm cho câu văn trở nên sinh động hấp dẫn, tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt.
+ Cho thấy hình ảnh một cô bé không có nhan sắc như các bạn đồng trang lứa, nhấn mạnh đến một khiếm khuyết gây ảnh hưởng lớn đến ngoại hình cô bé.
+ Thể hiện tình cảm của sâu sắc của người giáo viên đến người học trò của mình. Tuy nhan sắc của cô bé không được như các bạn của mình, cô vẫn dang tay cưu mang, giúp đỡ em. Đây là một phẩm chất đáng trân trọng và tôn vinh của nghề nhà giáo chúng ta.
+ Qua đó tác giả muốn gửi gắm đến chúng ta nhiều thông điệp quý giá như: cần đối xứng công bằng với tất cả mọi người, nhất là người có hoàn cảnh khó khăn. Vì trong thân tâm họ đã chịu một vết cắt không nhỏ của sự tự ti về mọi mặt
câu 3: Nội dung: Tình yêu thương bao la của cô giáo với người học trò có hoàn cảnh khó khăn.
câu 4: ( tương tự cộng cuối của phần nội dung nhé bạn )
1. Sự sinh ra và lớn lên:
- Bà mẹ nghèo đi ra đồng thấy một vết chân to, ướm thử thì thụ thai → sinh ra Gióng.
- Lên ba tuổi mà vẫn chưa biết nói, biết cười, chỉ nằm đó.
- Khi nghe sứ giả tìm người đánh giặc thì bỗng cất tiếng nói xin đi đánh giặc.
- Ăn bao nhiêu cũng lớn nhanh như thổi, cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ.
2. Ra trận và chiến thắng:
- Được nhà vua cho rèn ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt.
- Vung roi sắt đánh giặc, khi roi gãy thì nhổ tre bên đường làm vũ khí.
- Sức mạnh phi thường, quét sạch giặc Ân ra khỏi bờ cõi.
3. Bay về trời:
- Sau khi đánh giặc xong, Gióng cưỡi ngựa sắt lên núi Sóc, cởi giáp sắt bỏ lại, rồi bay thẳng về trời.
1. Sự sinh ra và lớn lên:
- Bà mẹ nghèo đi ra đồng thấy một vết chân to, ướm thử thì thụ thai → sinh ra Gióng.
- Lên ba tuổi mà vẫn chưa biết nói, biết cười, chỉ nằm đó.
- Khi nghe sứ giả tìm người đánh giặc thì bỗng cất tiếng nói xin đi đánh giặc.
- Ăn bao nhiêu cũng lớn nhanh như thổi, cơm ăn bao nhiêu cũng không đủ.
2. Ra trận và chiến thắng:
- Được nhà vua cho rèn ngựa sắt, roi sắt, áo giáp sắt.
- Vung roi sắt đánh giặc, khi roi gãy thì nhổ tre bên đường làm vũ khí.
- Sức mạnh phi thường, quét sạch giặc Ân ra khỏi bờ cõi.
3. Bay về trời:
- Sau khi đánh giặc xong, Gióng cưỡi ngựa sắt lên núi Sóc, cởi giáp sắt bỏ lại, rồi bay thẳng về trời.
@Nguyễn Hà My౨ৎ
Ngoại hình:
Dế Mèn: trẻ, cường tráng, đôi càng mẫm bóng, vuốt nhọn hoắt, râu dài, trông oai vệ.
Dế Choắt: gầy gò, ốm yếu, ngực lép, bụng to, cánh ngắn ngủn, đi lại khó khăn.
___________________________________________________________
Tính cách:
Dế Mèn: khoẻ mạnh, tự tin nhưng kiêu căng, hay trêu chọc kẻ yếu → sau khi gây ra cái chết cho Dế Choắt thì biết hối hận, rút ra bài học.
Dế Choắt: hiền lành, nhút nhát, chịu thiệt thòi, nhẫn nhịn, sống thân thiện nhưng yếu ớt.
-học tốt-
Tuyệt vời! Bạn đang làm bài tập phân tích truyện “Chuyện Lương Thế Vinh” — rất hay và thú vị.
Mình sẽ giúp bạn từng câu một nhé. Trước tiên, bạn có thể thử trả lời câu (2) nhé:
(2) Chi tiết nào chứng minh sự thông minh, tài trí của nhân vật Lương Thế Vinh?
Bạn nhớ trong đoạn truyện, Vinh đã làm gì để lấy được quả bưởi trong hố?
Bạn thử kể lại chi tiết đó nhé, mình sẽ giúp bạn chỉnh sửa hoặc phát triển ý!
Bài làm
Hình tượng bay bổng diệu kì nhằm kì vĩ hóa, tô đậm chất lãng mạn để bất tử hóa về vẻ đẹp của người anh hùng sinh ra phi thường, ra đi đánh giặc phi thường, bay về trời hóa thành bất tử, sống mãi trong lòng mọi người. Con người vĩ đại không nhận công danh, ơn vua lộc nước, không màng danh lợi, tất cả để lại cho đất nước, cho nhân dân.
# Chúc bạn học tốt #
Câu 1:
trong một gia đình nọ, có hai anh em. người em gái tên là Kiều Phương nhung người anh hay gọi cô là "mèo" bởi vì mặt cô lúc nào cũng lem nhem. mèo rất thích lục lọi các đồ vật trong nhà và có một năng khiếu vẽ đặc biệt. sau một thời gian theo dõi, nhất là khi nghe chú Tiến Lê khen em gái mình là một thiên tài hội họa, người anh đã rơi vào trạng thái mặc cảm. trạng thái này đã khiến cho người anh thường xuyên gắt gỏng với mèo mặc dù cô bé chẳng có tội tình gì. nhưng thật bất ngờ, bức tranh đạt giải Nhất Quốc tế của Kiều Phương lại là bức tranh vẽ về người anh thân yêu của mình. trước bức tranh của em, người anh đã nhận ra tấm lòng của em và cảm thấy xấu hổ và hối hận về những gì mình đã làm.
Câu 2:
người anh từng có lúc quá khắt khe với em, thậm chí đố kị, tự ái. nhưng cậu vẫn nhận ra được năng khiếu của em và sụ bất tài của mình. sự giận dỗi của cậu cũng rất trẻ con: "nó lao vào ôm cổ tôi, nhưng tôi viện cớ đang dở việc đẩy nhẹ nó ra". vấn đề là khi chứng kiến tấm lòng nhân hậu của em gái thể hiện trong bức tranh, cậu bé đã thức tỉnh, nhận ra hạn chế và lỗi lầm để trong sáng, cao đẹp hơn. người anh là một người tốt.
Câu 3: nhân vật Kiều Phương, qua lời kể của người anh, là một cô bé đẹp đẽ, nhân hậu và rất gần gũi:
-là một cô bé nghịch ngợm, vô tư. biệt danh Mèo cũng cho thấy được vẻ đáng yêu đó (cô bé không những vui vẻ chấp nhận mà còn để xưng hô với bạn bè). ta có thể thấy hình ảnh của Kiều Phương - Mèo rât nhiều trong cuộc sống.
- có năng khiếu và say mê với công việc mình thích (mặc dù với người khác thì niềm say mê, lục lọi, bôi vẽ,... là một điều phiền toái)
- tuy nhiên, phẩm chất nổi bật hơn cả là tấm lòng nhân hậu, trong sáng: mặc dù bị anh đối xử nghiêm khắc một cách thái quá nhưng đối với cô bé "anh trai tôi" vẫn là người thân nhất, đẹp đẽ nhất.
Câu 4:
nhân vật chính trong truyện là người anh. thực ra, sẽ có ý kiến cho rằng truyện có hai nhân vật chính là người em và người anh. ý kiến này không phải không có lý. tuy nhiên, nhân vật người anh có vai trò quan trọng hơn vì chủ ý của tác phẩm là nói về sự thức tỉnh của người anh. chân dung của người em cũng hiện lên qua lời kể của nguời anh. bới thế, nói thế này sẽ hợp lý hơn: người anh là nhân vật trung tâm của tác phẩm, còn người em là nhân vật chính.
Câu 5:
khi xem tranh của em gái, cậu bé hai lần bị bất ngờ liên tiếp: bất ngờ thứ nhất: nhân vật chính trong bức tranh là một cậu bé đẹp đẽ đang ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bầu trời xanh. mặt chú bé như tỏa ra một thứ ánh sáng rất lạ. toát lên từ cặp mắt, tư thế ngồi của chú không chỉ sự suy tư mà còn rất mơ mộng nữa; bất ngờ thứ hai: cậu bé ấy chẳng phải ai khác chính là tôi! vì thế, khi mẹ hỏi, cậu bé giật sững người. sau phút giây giật sững ấy, tâm lí cậu bé diễn ra hết sức phức tạp nhưng lại rất hợp lí. trước hết, cậu ngỡ ngàng (vì không tin nhân vật chính của bức tranh kia lại chình là mình.); tiếp đến, cậu hãnh diện (vì trong bức tranh kia, hình sảnh của cậu sao mà đẹp thế); cuối cùng, cậu thấy xấu hổ (vì hai lẽ: chẳng lẽ cậu lại hoàn hảo vậy ử? hình ảnh của cậu đẹp đẽ vì tấm lòng của người em quá đỗi nhân hậu và trong sáng). đây cũng là lí do giúp ta hiểu, mặc dù cậu bé không trả lời mẹ nhưng thực ra dòng suy nghĩ của cậu đã trả lời tất cả.
Đặc điểm nhân vật Thạch Sanh:
- Lai lịch: là thái tử được Ngọc Hoàng sai xuống làm con của hai vợ chồng dưới nhân gian tuổi già mà chưa có con.
- Hoàn cảnh: mồ côi cha từ khi mới sinh, lớn lên được mấy tuổi thì mẹ mất.
- Số phận: lủi thủi trong túp lều cũ dựng dưới gốc cây đa, cả gia tài chỉ có một lưỡi búa cha để lại.
+ Khi bắt đầu biết dùng búa, được thần xuống dạy cho đủ các môn võ nghệ và mọi phép thần thông.
- Lời nói: lễ phép, nhân hậu, có chí khí của người đàn ông mạnh mẽ thực thụ.
- Hành động:
+ Giết chằn tinh.
+ Vào hang sâu cứu công chúa, bị Lý Thông đa mưu tính kế hãm hại và cứu giúp con trai vua Thủy Tề đang bị nhốt dưới hang.
+ Được tặng cây đàn thần rồi chàng lại về gốc cây đa.
+ Thạch Sanh bị vu oan lấy trộm của cải trong hoàng cung, bị bắt vào ngục, chàng lấy đàn gảy và làm công chúa yêu thích tiếng đàn của mình.
+ Được công chúa kêu đến, trước mặt mọi người chàng giải bày hết mọi chuyện và nỗi oan của mình.
+ Cuối cùng chàng cưới được công chúa và đánh đuổi quân 18 nước chư hầu ra khỏi lãnh thổ.
- Tính cách: chân thật, chính trực, có tài năng, khiêm tốn, giản dị không tham lam vật chất, có sự mưu trí,...
Thông điệp từ nhân vật Thạch Sanh: sống nên ngay thẳng, tốt đẹp, nhân hậu, có tài năng, sức lực thì cuối cùng bản thân sẽ nhận được tương lai hạnh phúc trọn vẹn.