Hãy nhập câu hỏi của bạn vào đây, nếu là tài khoản VIP, bạn sẽ được ưu tiên trả lời.
2) Dưới bóng tre của ngàn xưa, thấp thoáng mái đình, mái chùa cổ kính.
TN: Dưới bóng tre của ngàn xưa
CN: mái đình, mái chùa
VN: thấp thoáng, cổ kính
3) Lúc sắp hết giờ thì, bỗng xuất hiện trước lớp một thầy thanh tra.
TN: Lúc sắp hết giờ thi
CN: một thầy thanh tra
VN: bỗng xuất hiện trước lớp
4) Chính giữa nhà, ngồi bệ vệ một chiếc bàn hình chữ nhật.
TN: chính giữa nhà
CN: một chiếc bàn hình chữ nhật
VN: ngồi bệ vệ
6) Bé có đôi mắt đen tròn như hai hạt nhãn, hai má ửng đỏ như trái chín, miệng cười tươi như một đóa hoa xinh.
CN1: bé; CN2: hai má; CN3: miệng
VN1: có đôi mắt đen tròn như hạt nhãn; VN2: ửng đỏ như trái chín; VN3: cười tươi như một đoá hoa xinh
7) Ông phàn phù Lìn vinh dự được Chủ tịch nước gửi thư khen ngợi.
CN: Ông phàn phù Lìn
VN: vinh dự được Chủ tích nước gửi thư khen ngợi
8) Khói và bụi bám vào những cành bị đốt và những chiếc lá bị thiêu co quắp, rũ rượi.
CN1: khói và bụi; CN2: những chiếc lá
VN1: bám vào những cánh cây bị đốt ; VN2: bị thiêu co quắp, rũ rượi
9) Tôi nhìn sang thấy Kim Chi đang ngủ gục.
CN1: Tôi; VN1: nhìn sang thấy ; CN2: Kim Chi; VN2: đang ngủ gục
10) Cách đây không lâu, lãnh đạo thành phố Nót – tinh – ghêm ở nước Anh đã quyết định phạt tiền các công chức nói và viết Tiếng Anh không đúng chuẩn.
TN: cách đây không lâu
CN: lãnh đạo thành phố Nót - tinh - ghêm ở nước Anh
VN: đã quyết định phạt tiền các công chức nói và viết Tiếng Anh không đúng chuẩn.
11) Trong đem tối mịt mùng, trên dòng sông mênh mông, chiếc xuồng của má Bảy chở
thương binh lặng lẽ trôi.
TN: Trong đêm tối mịt mùng, trên dòng sông mênh mông
CN: chiếc xuồng của má Bảy
VN: chở thương binh lặng lẽ trôi
12) Hoa lá, quả chín, những vạt nấm ẩm ướt và con suối chảy thầm dưới chân đua nhau tỏa mùi thơm.
CN: hoa lá, quả chín, những vạt nấm ẩm ướt và con suối chảy thì thầm dưới chân
VN: đua nhau toả mùi thơm
13) Trên bãi cỏ ven sông Đà, lũ trẻ mục đồng chúng tôi nằm ngửa say sưa ngắm những làn mây mỏng như dải lụa.
TN: trên bãi cỏ ven sông Đà
CN: lũ trẻ mục đồng chúng tôi
VN:nằm ngửa say sưa ngắm những làn mây mỏng như dải lụa
14) Thiên đường khoác lên mình chiếc áo nhiều màu rực rỡ , kỉ vật của các loài chim.
CN: thiên đường
VN: khoác lên mình chiếc áo nhiều màu rực rỡ , kỉ vật của các loài chim
15) Trời trở heo may, những bông hoa li ti rơi lả tả trên mái đầu , trên vai áo người qua đường.
CN1: trời; VN1: trở heo may
CN2: những bông hoa li ti; VN2: rơi lả tả trên mái đầu, trên vai áo người qua đường
16) Chiều thu, gió dìu dịu, hoa sữa thơm nồng. Chiều nào, về đến phố nhà mình, Hằng cũng nhận ra mùi thơm quen thuộc ấy.
TN câu 1: chiều thu
CN1 câu 1: gió; CN2 câu 1: hoa sữa
VN1 câu 1: dìu dịu; VN2 câu 1: thơm nồng
TN câu 2: Chiều nào, về đến phố nhà mình
CN câu 2: Hằng
VN câu 2: cũng nhận ra mùi thơm quen thuộc đấy
17) Ở Hạ Long, vào mùa đông, vì sương mù, ngày như ngắn lại.
VN: ở Hạ Long, vào mùa đồng, vì sương mù
CN: ngày
VN: như ngắn lại
a)gió thổi là CN1 ào ào là VN2/cây cối là CN2 nghiêng ngả là VN2/bụi là CN3 cuốn mù mịt là VN3/một trận mưa là CN4 ập tới là VN4
(và là quan hệ từ nên ko xác định)
Ngày xưa, cây cối trên trái đất đều chưa có tên gọi. Trời bèn gọi các cây lên để đặt cho mỗi loại cây một cái tên. Nghe tin đó, đám cây cối mừng lắm và mỗi loại đều cử một cây lên trời để nhận tên
Lên đến trời, trên một bãi rộng, các cây to, nhỏ, cao, thấp đứng chen chúc nhau. Trời ngồi trên một gò cao, lần lượt đặt tên cho các cây to rồi đến cây nhỏ. Trời trỏ tay vào từng cây và đặt tên:
– Chú thì ta đặt tên cho là cây dừa;
– Chú thì ta đặt tên cho là cây cau;
– Chú thì đặt tên cho là cây mít;
– Chú thì tên là cây nhãn;
– Chú thì tên là cây hồng…
Trời nói mãi, mỏi cả mồm mà vẫn chưa hết.
Vì vậy, lúc đầu trời còn nói câu dài. Về sau, trời chỉ nói vắn tắt:
– Chú thì là cây cải;
– Chú là cây ớt;
– Chú là cây tỏi…
Cho đến cuối ngày, khi ông Trời đã mệt, có một nhành cây nho nhỏ hớt hơ hớt hải chạy đến, chỉ xin tên gì cũng được. Nhành cây đó xin lỗi ông Trời đã đến trễ, vì nó phải chăm sóc bà của nó đang bị bệnh. Ông Trời thấy lòng hiếu thảo của nó thì cảm động lắm nên không phạt nó, nhưng ông không thể nghĩ ra được tên gì khác, cho nên ông ngập ngừng:
– Tên của con là… thì là…thì là…
Nhành cây nghe vậy, mừng quá hét toáng lên:
– Ôi tôi có tên rồi ! Tôi là Thì Là!
Nó vui quá nên vội vàng cám ơn ông Trời rồi chạy nhanh về nhà khoe bà của nó, và để xem sức khỏe của bà. Nó nào biết đâu rằng chữ “thì là” không phải là tên ông Trời dự định đặt cho, mà là sự ngập ngừng chưa nghĩ ra được cái tên cho nó.
Từ đó, muôn loài gọi nó là cây Thì Là, hay là Thìa Là. Tuy rằng cái tên đó rất bình dân, nhưng không một loài nào dám chế diễu, bởi vì lòng hiếu thảo của nó đã hơn tất cả các loại cây khác rồi.
Đây mới là sự tích cây thì là:)))
Trong đoạn thơ này, tác giả sử dụng cách nói nhân hoá để nói về những phẩm chất tốt đẹp của tre: sự đùm bọc, đoàn kết. Nhân hoá ở đây nghĩa là gán cho tre những đặc tính của người: những thân tre bao bọc, che chở cho nhau; tay tre ôm núi nhau quấn quýt; họ hàng nhà tre sốngquây quần, ấm cúng bên nhau…
– Cách nói nhân hoá làm cho cảnh vật trở nên sống động. Những cây tre như những sinh thể mang hồn người. Cách nói này giúp tác giả thể hiện được hai tầng nghĩa: vừa nói được những phẩm chất tốt đẹp của cây tre Việt Nam, vừa nói được những phẩm chất tốt đẹp, những truyền thống cao đẹp của con người Việt Nam, dân tộc Việt Nam.
Dưới bóng tre của ngàn xưa- Trạng ngữ
Thấp thoáng- Vị ngữ
Mái đình mái chùa cổ kính- Chủ ngữ
Dưới bóng tre của ngàn xưa là trạng ngữ
Thấp thoáng là vị ngữ
Mái đình mái chùa cổ kính là chủ ngữ